Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<div class="rightalign">VIỆN KIỂM SÁT NHÂN DÂN</div>
<div class="rightalign">THÀNH PHỐ HÀ NỘI</div>
<div class="rightalign">SỐ 18/CT-VKS-P2</div>

<center>CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM</center><center>Độc
lập - Tự do - Hạnh phúc</center>

<div class="rightalign">Hà Nội, ngày 17 tháng 12 năm 2010</div>

<center><strong>CÁO TRẠNG</strong></center><center><strong>VIỆN
TRƯỞNG VIỆN KIỂM SÁT NHÂN DÂN THÀNH PHỐ HÀ
NỘI</strong></center>

- Căn cứ các điều 36, 166, 167 Bộ luật tố tụng hình sự.

- Căn cứ Quyết định khởi tố vụ án hình sự số 12/ANĐT
ngày 09 tháng 11 năm 2010 của Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an
về tội Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ
nghĩa Việt Nam, qui định tại điều 88 Bộ luật hình sự.

- Căn cứ Quyết định chuyển vụ án số 01/KSĐT – V2 ngày 11
tháng 11 năm 2010 của Viện kiểm sát nhân dân Tối cao, chuyển
vụ án: Cù Huy Hà Vũ phạm tội Tuyên truyền chống Nhà nước
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đến Cơ quan An ninh điều
tra Công an thành phố Hà Nội để điều tra theo thẩm quyền.

- Căn cứ Quyết định khởi tố bị can số 65 ngày 12 tháng 11
năm 2010 của Cơ quan an ninh điều tra công an thành phố Hà Nội
đối với Cù Huy Hà Vũ về tội Tuyên truyền chống Nhà nước
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quy định tại Điều 88
Bộ luật hình sự.

<h2>Trên cơ sở kết quả điều tra đã xác định như sau :</h2>

Ngày 21 tháng 10 năm 2010, Sở Thông tin và truyền thông thành
phố Hà Nội có công văn gửi Công an thành phố Hà Nội đề
nghị làm rõ việc phát hiện trên mạng Internet có một số bài
trả lời phỏng vấn của người tự xưng danh là Cù Huy Hà Vũ
có nội dung đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng
sản Việt Nam, đòi xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa
xã hội chủ nghĩa Việt Nam, đòi đa nguyên, đa đảng, xuyên
tạc cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống đế quốc
Mỹ xâm lược.

Hồi 0 giờ 05 phút ngày 05 tháng 11 năm 2010 sau khi nhận được
tin báo của quần chúng về việc có hoạt động mại dâm và
sử dụng ma túy tại phòng 101 khách sạn Mạch Lâm tại đường
số 28 số 10, phường 11, quận 6, thành phố Hồ Chí Minh, công
an phường 11, quận 6, thành phố Hồ Chí Minh đã tổ chức
kiểm tra hành chính phát hiện một đôi nam nữ ở trong phòng
không có đăng ký kết hôn. Kiểm tra giấy tờ tùy thân xác
định hai người có tên là Cù Huy Hà Vũ và Hồ Lê Như Quỳnh.
Kiểm tra đồ vật của Cù Huy Hà Vũ có 212.231.000 đồng; 1 máy
tính xách tay và 2 USB. Công an phường đã đưa cả hai đối
tượng về trụ sở làm rõ.

Tại Công an phường, kiểm tra máy tính xách tay và 2 USB của Cù
Huy Hà Vũ thấy có chứa 40 đầu tài liệu, trong đó có một
số bài do Vũ viết, trả lời phỏng vấn có nội dung đòi xóa
bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, xóa bỏ
điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam,
đòi đa nguyên, đa đảng, xuyên tạc cuộc kháng chiến chống
đế quốc Mỹ xâm lược. Công an phường 11 đã báo cáo và
chuyển toàn bộ hồ sơ đến Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công
an để xử lý.

Căn cứ các tài liệu ban đầu nêu trên, ngày 05 tháng 11 năm
2010 Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an đã tổ chức khám xét
chỗ ở của Cù Huy Hà Vũ tại 24 đường Điện Biên Phủ,
phường Điện Biên, quận Ba Đình, Hà Nội, thu giữ nhiều tài
liệu trong đó có tài liệu có nội dung chống Nhà nước Cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam nên ngày 05 tháng 11 năm 2010 Cơ
quan An ninh điều tra Bộ công an đã ra lệnh tạm giữ; ngày 09
tháng 11 năm 2010 đã ra quyết định khởi tố vụ án; ngày 11
tháng 11 năm 2010 Viện kiểm sát nhân dân Tối cao ra quyết
định chuyển vụ án đến Cơ quan an ninh điều tra công an thành
phố Hà Nội để điều tra theo thẩm quyền và ngày 12 tháng 11
năm 2010 Cơ quan An ninh điều tra công an thành phố Hà Nội ra
quyết định khởi tố bị can đối với Cù Huy Hà Vũ về tội
Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam để điều tra làm rõ. (BL 51, 52, 53, 54, 82, 83, 84, 90,
91, 92, 122, 123)

Tại Cơ quan điều tra, Cù Huy Hà Vũ khai nhận: Trong các tài
liệu bị thu giữ có một số bài viết, bài trả lời phỏng
vấn Đài tiếng nói Hoa Kỳ (VOA), đài Châu Á tự do (RFA) với
nội dung kêu gọi đa nguyên, đa đảng, đòi xóa bỏ điều 4
Hiến pháp; một số tài liệu là thông tin tham khảo Vũ lấy
trên mạng Internet để phục vụ cho việc viết bài. Đối với
các bài trả lời phỏng vấn, các phóng viên nước ngoài liên
hệ với Vũ qua điện thoại nêu yêu cầu để Vũ chuẩn bị
nội dung trả lời, sau đó mới tiến hành phỏng vấn. Trước
khi đăng tải lên mạng, phóng viên trao đổi và được Vũ
đồng ý. Sau đó Vũ đánh máy nội dung các cuộc trả lời
phỏng vấn và lưu vào máy tính xách tay của Vũ. Các bài Vũ
viết, lưu giữ ở nhà Vũ và đưa lên mạng Internet trang
"Bauxite VietNam" để được đăng tải, cụ thể:

+ Bài "<a href="http://danluan.org/node/6943">Phải đa đảng mới
chống được lạm quyền</a>", Vũ trả lời phỏng vấn đài
Châu Á tự do (RFA) ngày 01/2/2010, Vũ xuyên tạc, phỉ báng chính
quyền bằng lời lẽ: "hiện nay ở Việt Nam người ta sử
dụng ngân sách vô tội vạ và rất nhiều tiền từ ngân sách
Nhà nước chi vào những việc thậm chí là Mafia... để có
được chế tài đối với những kẻ cướp ngày... thì tôi Cù
Huy Hà Vũ khẳng định: Cách duy nhất là phải có chế độ đa
đảng tại Việt Nam" ( BL 141, 148, 227 đến 237, 255 ).

+ Bài: "<a href="http://danluan.org/node/4848">Chiến tranh Việt Nam
và ngày 30 tháng 4 dưới mắt tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ</a>". Vũ
trả lời phỏng vấn đài VOA ngày 29/ 4/2010 với nội dung xuyên
tạc cuộc kháng chiến chống Đế quốc Mỹ xâm lược bằng
lời lẽ: "...Tóm lại, việc duy trì cho Đảng Cộng sản Việt
Nam tiếp tục lãnh đạo đất nước không khác hơn là để
phục vụ lợi ích phi pháp một nhóm nhỏ trong Đảng Cộng sản
Việt Nam, đi ngược lại với lợi ích của đại đa số nhân
dân trong đó có hàng triệu đảng viên cộng sản và vì vậy
quyết không thể kéo dài hơn được nữa". "Nhân đây, một
lần nữa tôi kêu gọi ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam
mau chóng thực hiện chế độ đa đảng ở Việt Nam bởi nếu
không, hòa hợp, hòa giải dân tộc sẽ trở thành lừa dối dân
tộc với hậu họa đã có thể nhìn thấy trước...".( BL 140,
141, 170 đến 174, 238 đến 242, 260 đến 269, 909 đến 915, 1144
đến 1147).

+ Bài: "<a href="http://danluan.org/node/5463">TS Cù Huy Hà Vũ từ
khởi kiện thủ tướng đến yêu cầu xóa bỏ điều 4 Hiến
pháp</a>". Vũ trả lời phỏng vấn đài VOA khoảng tháng 6/2010,
đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam,
kêu gọi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp với lời lẽ: "...Dứt
khoát là sự mạo nhận của Đảng Cộng sản Việt Nam, không
phải do bầu cử mà có nên quyết không thể là "chính danh".
Mà Đảng đã không "chính danh" thì không thể lãnh đạo
bất kì ai". Vũ khẳng định: "Tóm lại, điều 4 Hiến pháp
Việt Nam là hoàn toàn phi lý và vì vậy dứt khoát phải xóa
bỏ...". ( BL 139, 140, 148, 164 đến 167, 213 đến 226, 277 đến
286, 333 đến 342, 654 đến 675, 696 đến 702, 744 đến 753, 1148
đến 1152).

+ Bài: "<a href="http://danluan.org/node/6279">Kiến nghị trả tự do
cho tất cả tù nhân cựu quân nhân và viên chức chính quyền
Việt Nam cộng hòa, lấy " Việt Nam" làm quốc hiệu để hòa
giải dân tộc</a>". Vũ trả lời phòng vấn đài RFA ngày
31/8/2010, đồng thời gửi lên trang "Bauxite Vietnam". Vũ bóp
méo sự thật về cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. Phê
phán Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam gây chia
rẽ, thù hằn dân tộc bằng lời lẽ: " ...Tiếc thay cho ban
lãnh đạo nhà nước Việt nam thống nhất đã không làm được
như thế mà ngược lại - phải nói thật - còn sát muối vào
vết thương chiến tranh chưa kịp lên da bằng việc tập trung
cải tạo trong hàng năm trời cả trăm nhìn quân nhân viên chức
VNCH, ....đẩy không ít người Việt thuộc chính quyền cũ vào
vòng xoáy thù hận, dẫn đến một số quay ra chống chính
quyền mới để rồi bị kết tội xâm phạm An ninh quốc
gia."(BL138, 139, 148, 156, 157, 158, 303, 304, 329 đến 331, 431 đến
460).

+ <a
href="http://thongtinberlin.de/thoisu/sept/tramoanhphongvancuhuyhavu.htm">Bài
phóng viên Trâm Oanh phỏng vấn Cù Huy Hà Vũ</a> vào tháng 10/2010
có nội dung tuyên truyền, xuyên tạc chủ nghĩa Mác - Lê Nin,
đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam
bằng lời lẽ: "...chính quyền dưới sự lãnh đạo của
ĐCSVN hiện nay đang ngày càng trở lên thối nát...", "...Đại
hội Đảng lần thứ XI là Đại hội cuối cùng của ĐCSVN..."
(BL 142, 198 đến 201, 255).

+ Bài: <a href="http://danluan.org/node/4505">"Tam quyền nhất lập"
đồng lòng hại dân</a>. Vũ viết và gửi trang "Bauxite
VietNam" có nội dung tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính
quyền và thể chế Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam với lời
lẽ: "...Vậy là cả Chính phủ, Tòa án, Quốc hội, cả hành
pháp, tư pháp và lập pháp đồng lòng hại dân. ngược lại 180
độ với Hiến pháp tại điều 2...ai chỉ ra được cách nào
để cứu những người dân " côi cút làm ăn" kia khỏi sự
bức hại tập thể " tam quyền không phân lập" hay "Tam
quyền nhất lập" nói trên ở Việt Nam... ". ( BL 149, 243
đến 248, , 461 đến 464 ).

+ Bài "<a href="http://danluan.org/node/2917">Bà Trần Khải Thanh
Thủy cố ý gây thương tích và dấu hiệu bẫy người khác
phạm tội</a>" . Vũ viết sau khi một số báo đưa tin về
việc Trần Khải Thanh Thủy và Đỗ Bá Tân bị bắt; nội dung
xuyên tạc, phỉ báng chính quyền trong việc bắt giữ, điều
tra Trần Khải Thanh Thủy về tội cố ý gây thương tích với
lời lẽ: "...mới chỉ qua nguồn tin "một bề" do Công an
quận Đống Đa cung cấp cho báo chí nhà nước, vụ bà Trần
Khải Thanh Thủy "cố ý gây thương tích" đã có dấu hiệu
rõ rệt của một vụ khiêu khích hay bẫy người khác phạm
tội thực hiện bởi chính cơ quan trấn áp tội phạm"(BL 141,
208 đến 212).

+ Bài "Đường sắt cao tốc Bắc Nam - Dự án tham nhũng", Vũ
trả lời phỏng vấn đài VOA thời gian năm 2010, nhưng Vũ chưa
đồng ý nội dung nên đài VOA chưa đăng tải. Tài liệu này Vũ
lưu giữ trong máy tính xách tay, USB. Nội dung phỉ báng chính
quyền, thực hiện dự án chỉ nhằm mục đích tham nhũng bằng
lời lẽ: " ... tuy nhiên tham nhũng, giữa hai chính quyền có
điểm này khác biệt một cách cơ bản: Chính quyền Sài Gòn
chỉ tham nhũng vào viện trợ không hoàn lại hay là "cho không
của Mỹ", còn chính quyền cộng sản thì "ăn" ngay vào
tài sản của nhân dân Việt Nam, từ đồng tiền của người
dân, đất đai tài nguyên cho đến các khoản vay nước ngoài
của chính phủ dẫn đến con cháu sau này phải oằn lưng trả
nợ"( BL 196, 197, 258, 259).

+ Bài " Bàn về Đảng cầm quyền", Vũ đang viết, chưa xong.
Nội dung phỉ báng, xuyên tạc vai trò lãnh đạo của Đảng
cộng sản Việt Nam bằng lời lẽ: "... Đảng cộng sản Việt
Nam là đảng cầm quyền hay độc tài?... chế độ chính trị
ở Việt nam trên thực tế là chế độ độc đảng hay độc
tài" ( BL 141, 256, 257).

+ Bài <a href="http://nguoivietboston.com/?p=27523">" Bom áp nhiệt nổ
giữa Ba Đình"</a> do tác giả Nguyễn Thanh Ty viết, Vũ lưu
giữ tại nhà, nội dung xuyên tạc Đảng cộng sản Việt Nam,
phỉ báng chính quyền.(BL 192, 193, 194, 305 đến 314).

Cơ quan An ninh điều tra đã trưng cầu giám định âm thanh (
giọng nói) trong đĩa CD do Sở Thông tin và truyền thông TP Hà
Nội cung cấp nội dung thu lại bài trả lời phỏng vấn phóng
viên Trâm Oanh - đài truyền thanh ở Đức của người tự xưng
là tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, Viện khoa học hình sự - Bộ Công an
kết luận đó là giọng nói của Cù Huy Hà Vũ.( BL 39)

Với các tài liệu, chứng cứ đã thu thập được, xác định:

Các bài viết và trả lời phỏng vấn của Cù Huy Hà Vũ nêu
trên đã có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa
xã hội chủ nghĩa Việt Nam, xuyên tạc đường lối chính sách
của Đảng và Nhà nước, phỉ báng chính quyền và thể chế
nhà nước, xuyên tạc cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam
chống đế quốc Mỹ xâm lược, đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo
của Đảng cộng sản Việt Nam, đòi đa nguyên, đa đảng tạo
điều kiện để các đối tượng phản động lợi dụng chống
phá Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Đối với Hồ Lê Như Quỳnh, xét thấy hành vi của Hồ Lê Như
Quỳnh không liên quan đến vụ án, Cơ quan an ninh điều tra công
an thành phố Hà Nội đã chuyển tài liệu đến CQANĐTCATP Hồ
Chí Minh để giải quyết theo thẩm quyền.

Đối với các bài viết, bài trả lời phỏng vấn khác của Cù
Huy Hà Vũ có nội dung xâm phạm lợi ích của Nhà nước và
của công dân, Cơ quan an ninh điều tra công an thành phố Hà
Nội đã tách rút để điều tra, xử lý sau.

Căn cứ vào các tài liệu chứng cứ thu thập được, có đủ
cơ sở:

<h2>KẾT LUẬN</h2>

Trong thời gian từ năm 2009 đến tháng 10 năm 2010, Cù Huy Hà Vũ
đã có nhiều bài viết, bài trả lời phỏng vấn đài VOA, RFA
của ngước ngoài đăng tải trên mạng Internet có nội dung
tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt nam.

Quá trình điều tra đã xác định được lý lịch bị can như
sau:

Họ và tên: Cù Huy Hà Vũ - sinh ngày 02 tháng 12 năm 1957 tại Hà
Nội

Nơi đăng ký NKTT và chỗ ở : Số 24 Đường Điện Biên Phủ -
phường Điện Biên - quận Ba Đình – TP Hà Nội

Nghề nghiệp : Tư vấn pháp luật. Trình độ văn hóa : 10/10

Quốc tịch : Việt Nam; Dân tộc : Kinh; Tôn giaos: không

Họ và tên bố: Cù Huy Cận, SN 1919 (đã chết)

Họ và tên mẹ : Ngô Thị Xuân Như, SN 1934 (đã chết)

Gia đình có 4 anh em, bị can là con cả

Họ và tên vợ: Nguyễn Thị Dương Hà, sinh năm 1958, là luật

Có 2 con sinh năm 1983 và 1988, đang là học sinh

Tiền án, tiền sự: Không

Bị bắt ngày 05 tháng 11 năm 2010

Hiện bị can đang bị tạm giam tại trại giam B14 - Bộ Công an

Hành vi nêu trên của Cù Huy Hà Vũ đã phạm tội Tuyên truyền
chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tội
danh và hình phạt quy định tại điều 88, khoản 1, điểm c Bộ
luật hình sự

<div class="special_quote"><strong>Điều 88. Tội tuyên truyền chống
Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam:</strong>

1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống
Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt
tù từ ba năm đến mười hai năm:

c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có
nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt
Nam</div>

Vì các lẽ trên :

<h2>QUYẾT ĐỊNH</h2>

Truy tố bị can Cù Huy Hà Vũ có lý lịch nêu trên ra trước Tòa
án nhân dân thành phố Hà Nội để xét xử về tội: Tuyên
truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
theo điểm c, khoản 1, điều 88 BLHS

Kèm theo cáo trạng là hồ sơ vụ án được đánh số bút lục
từ 01 đến 1299

Tang vật của vụ án gồm: Máy vi tính xách tay, USB, điện
thoại di động, ổ cứng máy vi tính hiện đang lưu giữ tại
kho vật chứng của Cơ quan an ninh điều tra công an thành phố
Hà Nội.

KT/VIỆN TRƯỞNG
PHÓ VIỆN TRƯỞNG
Nguyễn Quang Thành

<h2>Nơi nhận:</h2>

- VKSNDTC(Vụ 2)
- CQANĐT (PA 92) CATPHN
- HS vụ án (3 bản)
- HSKS án HS
- Phòng hồ sơ nghiệp vụ- CATP Hà Nội
- Bị can
- Lưu P2

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6730), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Đầu xuân Tân Mão tôi xin thành tâm gửi lời chúc tới các vị
và gia đình một năm mới sức khỏe dồi dào và đóng góp thêm
ích lợi cho đất nước!

Như các vị đã từng dạy chúng tôi "<em>Vui xuân mới không
quên nhiệm vụ</em>". Tôi cũng xin được thưa ngay vào việc,
mùa xuân này các vị lại thêm một Xuân mới yên ấm với gia
đình bên con cháu. Nhưng có một người mà có vị trong các vị
đã từng nói rằng người đã nói thay suy nghĩ và tâm tư của
các vị là anh Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ con trai nhà thơ Huy
Cận. Thôi thì thây mặc kệ đời có kẻ khôn, có kẻ dại anh
Cù Huy Hà Vũ đã chọn con đường hay thân phận của anh ta là
như vậy, nếu có vinh thì anh ấy hưởng mà gặp nhục thì anh
ấy phải chịu.

Nhưng lẽ đời đâu có đơn giản vậy, nếp xưa nay vẫn
truyền "<em>Trẻ thì xông pha, Già thì mẫu mực</em>" anh Cù
Huy Hà Vũ vì xông pha mà đang nằm trong ngục tối của Trại
giam B14, Bộ Công an Xã hội chủ nghĩa. Còn "Già mẫu mực"
thì sao? Sòng phẳng ở đâu, khôn dại ở đâu? Trời có mắt
không? Trả lời là Có. Trời tối mãi sao? Xin thưa trời sẽ
Sáng. Kẻ khôn vặt, mưu mẹo, ươn hèn lẽ nào cứ 100 tuổi,
cứ chật đất Việt này sao.

Cũng nhân đọc bài "<em><a
href="http://danluan.org/comment_redirect/25416">Thư của Đại tướng
Võ Nguyên Giáp về vụ án Cù Huy Hà Vũ</a></em>" trên trang
mạng, tôi không bàn là bức thư này là thật hay hư, Nhưng theo
lẽ nếu ông Giáp còn sống theo nghĩa còn đủ minh mẫn về tinh
thần có bức thư này là phải đạo. Nói về diễn tiến vụ
án thì đã có cáo trạng của Viện kiểm sát truy tố ông Cù
Huy Hà Vũ ra tòa và đang chờ ngày tòa xét xử. Chắc không cần
phải nói về các lý do thì mọi người cũng đều hiểu đây
là vụ án rất đặc biệt và rất quan trọng đối với cả hai
phía chính quyền và phía nhân dân Việt Nam.

Vụ án này có đình chỉ, hay đem ra xét xử, kết cục vụ án
thế nào? nếu không "<em>thấu tình, đạt lý</em>" thì ắt
đem đến hậu quả vô cùng nghiêm trọng cho phía chính quyền
và phía nhân dân. Vế sau "đạt lý" là thuộc về trách
nhiệm của các bên tham gia tố tụng đó là: Phía buộc tội,
phía luật sư bào chữa, phía quan tòa phán quyết. Nếu phiên
tòa được xét xử một cách khách quan, đúng pháp luật thì
"lý, tình" đều khỏi phải lo, nhưng ở một đất nước mà
Đảng đang toàn trị thì vấn đề "công lý" là vấn đề
mà các nước Đông Âu đã mỏi mắt tìm kiếm 70 năm trong thế
kỷ 20 mà không thấy.

Theo logic thì đạt lý thì sẽ đạt tình. Nhưng ở những thời
khắc, giai đoạn lịch sử về nhận thức, tình cảm có những
lúc tuy thấu tình nhưng không đạt lý. Tình ắt phải theo cái
lý đúng, nhưng cái tình nhất thời đã từng không ít lần
lấn lướt cái lý. Đó là một trong lý do mà lịch sử dân
tộc Việt Nam đã đầy dãy cái sai, phải sửa sai phải che
dấu… đã dẫn đến đầy dãy cái man dợ, oan khiên, dối trá,
đau thương. Nhưng cuối cùng thì lịch sử vẫn phải trả lại
lịch sử dù cho bia đá, lăng tẩm, điện thờ… cũng không
thể che khất được.

Xin được nói ngắn gọn là chính quyền muốn xử lý vụ án
Cù Huy Hà Vũ cho "thấu tình" dư luận. Chính quyền phải
lắng nghe, dù tiếp thu hay không là việc khác cái tình, cái ý,
cái thiện, cái dũng ở nơi các vị "xưa nay hiếm".
<strong>Đã đến phút cuối của vụ án rồi mà xã hội và
chính quyền hình như chưa thấy cái "sóng" nào trên mặt hồ
công luận từ các vị.</strong> Lứa tuổi chúng tôi cũng như
các vị mấy chục năm trước có lý do không bày tỏ thái độ
trực diện trước các vấn đề xã hội được lượng thưa
bởi: Quan điểm của tôi còn ảnh hưởng đến lợi ích gia
đình tôi; Tôi còn mai phục để chui vào vị trí có quyền lực
trong hệ thống để giúp ích có hiệu quả hơn cho đời; hay
tôi không có khả năng diễn đạt tư duy… Vậy còn các vị
thì sao? Quan điểm các vị vẫn còn ảnh hưởng đến lợi ích
của con, cháu các vị sao? Các vị có còn vào đâu nữa trong
cái hệ thống này? Các vị đã từng "dạy dỗ" chúng tôi
rất nhiều không lẽ các vị không đủ khả năng diễn đạt
tư duy?... Phải chăng là vì "cái danh, cái lợi". Cái lợi
thì đã rõ bởi lọt lòng các vị cũng như chúng tôi được
dạy dỗ cái lối sống: "lựa theo chiều gió", "lời nói
không mất tiền mua lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau", " ăn
thì đi trước, lội nước theo sau"... Còn cái danh thì sao?
Chắc các vị lựa chọn cái ngày "ấy" để đi gặp các cụ
Mác, Lê Nin của mình chứ không phải về với tổ tiên, nguồn
cội dân tộc Việt của mình. Các vị muốn được phủ nên
mình lá cờ của "đồng chí" mình, nằm trong nghĩa trang của
"đồng chí" mình vĩnh hằng, thay cho lá cờ "Dân tộc"
thay cho nghĩa trang "Nhân dân". Các vị đã giúp cho các nhà
sử học tương lai không nhọc công phải phân định kẻ nào là
kẻ đã hại dân, ích nước.

Tâm tư của kẻ hậu sinh với các vị đã rõ mong các vị hãy
tỏ thái độ để giúp cho chính quyền xử lý vụ án Tiến sĩ
Cù Huy Hà Vũ đã vì xông pha nói lời thay cho các vị được
"thấu tình". Không lẽ vì "cái lợi", "cái danh" đã
ăn sâu như cái gông ăn vào thịt vào da mà quên đi cái nghĩa
ở đời; thế hệ chúng tôi luôn khắc tâm ghi nhớ tấm gương
những anh hùng vì cách mạng dân tộc đã không quản hy sinh,
không khuất phục nhục hình trong các lao tù đế quốc. Không
lẽ đó lại là phương kế độc ác của đế quốc di họa cho
dân tộc Việt Nam "kẻ anh hùng thì không trường thọ, kẻ
đui, hèn thì thọ đến trăm năm".

Kính mong các vị nên tiếng để lại cho đời!

Thăng Long – Hà Nội, 28 Tết Tân Mão.
Hà Đình Sơn

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7692), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

HANOI – Trần Huy Hoàng sốc nặng, nhìn chằm chằm vào hình
ảnh bốn "teen" Việt Nam vừa tát vừa đạp vào một cô gái
đang cố lấy tay đỡ đòn.

"<em>Làm sao những nữ sinh này có thể như găng-xtơ
thế?</em>" – Hoàng hỏi. Anh là bố của một nữ sinh 14
tuổi. Anh đang xem một video clip được tung lên mạng Youtube,
video clip này có vẻ là do một teen khác quay lại.

Mấy đứa con gái lột áo phông và áo nịt của nạn nhân, bắt
cô bé để ngực trần.

Đó là một trong vài clip quay cảnh bạo lực trong thanh thiếu
niên Việt Nam, được lưu hành trên Internet suốt năm qua và
khuấy lên mối lo ngại về tác động của truyền thông và về
sự đổ vỡ của những giá trị xã hội hướng vào hạt nhân
gia đình, trong một đất nước đang hiện đại hóa nhanh chóng.

"<em>Các giá trị truyền thống đang mất đi, <strong>trong khi
lại chưa có đủ giá trị mới thay thế</strong></em>", chuyên
gia giáo dục Phạm Toàn, 80 tuổi, nói.

Các nhà xã hội học cho biết, không có cơ sở dữ liệu để
có thể xác định được các khuynh hướng bạo lực, nhưng
bạo lực có vẻ đang gia tăng khi các giá trị đạo đức xã
hội thay đổi, tuy rằng đây không phải là vấn đề của
riêng Việt Nam.

"<em>Chúng ta phải chấp nhận thực tế là bạo lực thanh
thiếu niên dường như đang trở nên phổ biến</em>" – ông
Hoàng Bá Thịnh, giáo sư khoa học xã hội tại Đại học Quốc
gia Việt Nam, nói.

Ông Toàn cho biết, chịu ảnh hưởng từ các giá trị Khổng
giáo, người trẻ Việt Nam, theo truyền thống, phải kính trọng
giáo viên, cha mẹ và người cao tuổi. Người giàu cũng như
nghèo đều được giáo dục về giá trị của lao động hơn là
giá trị của tiền.

"<em>Nếu bọn trẻ ăn cơm mà đánh rơi một hạt xuống sàn
nhà, người già trong gia đình sẽ nhắc nhở chúng rằng một
hạt gạo là một hạt vàng</em>", ông nói.

Theo ông, bây giờ các bậc cha mẹ dành ít thời gian cho gia
đình hơn vì họ theo đuổi sự của cải vật chất.

"<em>Trong xã hội bây giờ, người ta chỉ chú tâm tới kiếm
tiền và tiêu tiền hùng hục thôi</em>", ông Toàn nói.

Bây giờ, cho dù các nguyên lý đạo đức truyền thống có
được dạy ở trường đi chăng nữa, thì những phẩm chất
ấy cũng không còn được củng cố tại nhà bởi vì các bậc
cha mẹ đang mải tập trung vào kiếm tiền, và điều này khiến
bọn trẻ mất phương hướng – ông Toàn bổ sung thêm.

Trải qua nhiều năm nghèo đói sau ngày kết thúc chiến tranh,
thống nhất đất nước năm 1975, nước Việt Nam cộng sản
bắt đầu thực hành đường lối thị trường tự do vào năm
1986, trong một cuộc cải cách về kinh tế gọi là "đổi
mới".

Việc này cuối cùng đã đưa đến một tỷ lệ tăng trưởng
nằm trong hạng cao nhất ở châu Á, và mức thu nhập đầu
người hiện nay khoảng 1.200 USD.

Trong chiến tranh và trong suốt giai đoạn khó khăn về kinh tế
theo sau đó, "<em>con người sống nhân văn hơn, có lý tưởng
hơn và sẵn sàng chia sẻ với nhau cả ngọt bùi và cay
đắng</em>" – ông Trịnh Hòa Bình, Viện Xã hội học, nói.

Bây giờ người ta phải chịu quá nhiều gánh lo lắng về cuộc
sống, "<em>chỉ một tai nạn giao thông nhỏ hay một cái nhìn
đểu cũng có thể dễ dàng dẫn đến bạo lực</em>", ông
nói.

Mặc dù người nước ngoài vẫn coi Việt Nam là một trong
những quốc gia an toàn nhất Á châu, nhưng dân chúng sở tại
thì ngày một lo ngại hơn. Bạo lực thanh thiếu niên trở thành
chủ đề nóng trên những website thông tin ở Việt Nam suốt năm
qua, khi mà 20% trong số 86 triệu dân Việt Nam nằm trong độ
tuổi từ 15 đến 24.

Ở một trong những vụ nghiêm trọng nhất, một thiếu niên 15
tuổi, cư trú tại thành phố Đà Lạt, đã bị hai học sinh
lớp 9 khác đâm bằng dao cho đến chết, theo như báo điện tử
VnExpress đưa tin. Động cơ của việc giết người còn chưa
được làm rõ.

Báo Lao động trích dẫn số liệu của Bộ Giáo dục và Đào
tạo cho biết, có gần 1.600 vụ bạo lực trong và ngoài trường
học suốt niên khóa 2009-2010. Hơn 2.400 học sinh đã bị kỷ
luật, hàng trăm em khác bị đình chỉ học tạm thời.

Tình trạng hỗn loạn đó phát xuất từ việc học sinh thiếu
"<em>kỹ năng sống, khả năng kiềm chế và hành vi ứng xử
thích hợp để giải quyết những mâu thuẫn nhỏ, đơn
giản</em>", bài báo trích dẫn ý kiến của Bộ, cho biết.

Cùng với việc cha mẹ lơi lỏng giám sát, thanh thiếu niên cũng
tiếp xúc nhiều với "những hình ảnh đầy chất bạo lực"
trên các phương tiện thông tin đại chúng, game online và phim
ảnh – ông Bình nói.

Thế nhưng, theo ông Toàn, Việt Nam thiếu các tổ chức xã hội
hiệu quả để góp phần cải thiện tình hình.

Ông nói: "<em>Tôi nghĩ giờ đây chúng tôi đang sống trong một
xã hội vô trách nhiệm, con người có xu hướng tránh xa cộng
đồng và các hoạt động cộng đồng</em>".

Các tổ chức xã hội quan trọng – như những đoàn thể thanh
niên, phụ nữ – thì có liên quan với Nhà nước. Rất ít nhóm
phi chính phủ hoạt động độc lập.

Đối với chị Lưu Thị Mai, một người mẹ 36 tuổi, giải
pháp là cha mẹ phải quan tâm chăm sóc con cái cho thích đáng.

"<em>Tôi chăm con cách tốt nhất có thể, dạy nó cái sai cái
đúng, cho nó đi học ở một trường tốt, học sinh ngoan</em>"
– nữ nhân viên văn phòng này nói khi đang đứng chờ đón con
gái ở cổng một trường công ở Hà Nội.

Nhưng để đề phòng những vụ rắc rối, chị Mai nói chị
vẫn cho cô con gái 11 tuổi đi học võ karate – "<em>không
phải để đánh người khác mà là để biết đường tự
vệ</em>".


Người dịch: Đan Thanh
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7695), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<strong>1.</strong> Tôi đến thăm chú M khi VTV đang chiếu bộ phim
truyền hình "<a
href="http://vtv.vn/Article/Get/Bi-thu-tinh-uy-Cau-chuyen-ve-khoan-10-lich-su-c2b83f09b4.html">Bí
thư tỉnh ủy</a>" về cuộc đời bí thư Kim Ngọc. Ngồi xem
một đoạn phim cùng chú và được chú kể lại một giai đoạn
cuộc đời mình, không kém phần ly kỳ và tủi nhục. Đó là
khoảng năm 1982-1983, chú M là cán bộ công đoàn của một viên
nghiên cứu nông nghiệp tại Hà nội. Nhìn cảnh từ viện
trưởng đến các nhân viên phòng thí nghiệm đói rét, chú đã
thực hiện một kế hoạch "xé rào" táo bạo chẳng kém gì bí
thư Kim Ngọc trước đó vài năm. Kết cục chú M cũng bị
"đấu tố" không thương tiếc và đã chịu rất nhiều mất mát
cho đến ngày hôm nay.

Ngày đó khi tham gia "chạy" vật tư cho các phòng thí nghiệm
của viện, chú M nhận thấy sự bất hợp lý của chỉ tiêu
sản xuất hàng năm và quá trình cung cấp vật tư giữa các
hợp tác xã nông nghiệp. Hệ thống kinh tế kế hoạch tập
trung những năm 70-80 dẫn đến tình trạng tham nhũng (corruption)
trong mọi nấc thang của hệ thống kinh tế mà thuật ngữ thời
đó gọi là "thói cửa quyền". Hầu như ai cũng "cửa quyền"
nếu họ nắm giữ một loại hàng hóa/dịch vụ được phân
phối ra xã hội hay cung cấp cho một mắt xích sản xuất tiếp
theo. Khác với corruption trong xã hội VN hiện tại, "thói cửa
quyền" thời bao cấp không có tính chất "bôi trơn" cho các
hoạt động sản xuất kinh doanh, ngược lại nó cản trở và
kìm hãm hiệu quả toàn bộ nền kinh tế.

Chưa từng biết Friedrich Hayek và Janos Kornai là ai, chú M nhận ra
rằng gốc rễ của vấn đề là nền kinh tế không có một hệ
thống giá cả phản ánh đúng cung cầu trong xã hội. Một kế
hoạch táo bạo được đề ra, chú M dùng con dấu của viện
để thực hiện chức năng một công ty thương mại điều phối
lại quá trình phân phối sản phẩm giữa một số hợp tác xã
chăn nuôi và một vài nhà máy xay sát lúa. Những đơn vị đó
thông qua viện của chú M thực hiện việc trao đổi cám và
thịt heo theo một tỷ lệ hợp lý thay vì theo kế hoạch định
trước của nhà nước, tương tự như những gì bà Ba Thi làm
ở miền Nam vài năm sau. Cả hai phía đều có lợi còn quĩ công
đoàn của viện được một phần thịt và gạo thặng dư trong
quá trình trao đổi đó.

Tuy nhiên sau một thời gian "kinh doanh" rất thành công giúp cải
thiện đời sống nhân viên của viện, chú M bị công an bắt
vì tội tổ chức buôn lậu và lập quĩ đen (tội lập quĩ đen
công đoàn vẫn còn đến tận ngày nay mà điển hình là vụ bà
Ba Sương nông trường Sông Hậu). Sau một thời gian bị giam
giữ điều tra khá lâu, mặc dù kết luận của công an là chú M
không hề tham ô một đồng nào cho bản thân, chú vẫn bị kỷ
luật và mất tất cả. Cuộc sống của chú rất khó khăn trong
những năm tháng sau đó, nhưng giờ này chú đã rất thanh thản
và chỉ tiếc một điều là công cuộc "Đổi mới" của VN
không diễn ra sớm hơn vài năm. Có lẽ trong những năm 70-80 VN
đã có không ít những người như chú M hay bí thư Kim Ngọc.


<strong>2.</strong> Vào những ngày cuối năm 2010, cũng là những
ngày cuối trước Đại hội Đảng lần thứ 11 - một sự kiện
quan trọng bậc nhất trong đời sống chính trị VN, <a
href="http://vneconomy.vn/20101231052030998P0C6/tong-cuc-thong-ke-yeu-to-tien-te-gop-hon-46-vao-ty-le-lam-phat.htm">Tổng
cục trưởng Tổng cục Thống Kê Đỗ Thức</a> tuyên bố yếu
tố tiền tệ góp 4.6% vào tỷ lệ lạm phát 11.75% của cả năm
2010. Tuy không nói thẳng ra nhưng rõ ràng người chịu trách
nhiệm về "yếu tố tiền tệ" đó không là ai khác ngoài
đương kim thống đốc NHNN Nguyễn Văn Giàu. Có vài điểm đáng
quan tâm liên quan đến sự kiện này.

Thứ nhất, so với thời của bí thư Kim Ngọc hay chú M, Việt
Nam đã có một bước... lùi vượt bực: từ một nước trên
tuyến đầu của khối xã hội chủ nghĩa, ngày nay VN đã biết
thế nào là lạm phát, thất nghiệp, thâm hụt, tiền tệ, tài
khóa..., những thứ mà trước đây CNXH đã muốn xóa bỏ hoàn
toàn. Trong giai đoạn "<em>đỉnh cao trí tuệ</em>" 30-40 năm
trước vấn đề công hữu không có gì phải bàn cãi, vậy mà
ngày nay những đại biểu ưu tú nhất của Đảng lại quay lại
tranh luận về vấn đề này. Tuy nhiên đánh đổi sự tụt lùi
về mặt tư tưởng như vậy lấy sự tiến bộ về mặt kinh
tế và cải thiện mức sống người dân là một bước đi sáng
suốt của Đảng. Liệu Đảng còn những đánh đổi nào trong
tương lai?

Thứ hai, cho dù Việt Nam chưa có và không cần đa nguyên như
lời ông Đinh Thế Huynh tuyên bố, các chính trị gia của VN
đang trên con đường "<em>chuyên nghiệp hóa</em>" như các đồng
nghiệp ở những nước mà các đảng phái chính trị phải
đấu tranh quyết liệt. Thời của bí thư Kim Ngọc và chú M
mấy chục năm trước, các hoạt động chính trị chủ yếu xoay
quanh các nghị quyết của đảng bộ, trung ương đến địa
phương. Ngày nay, bên cạnh nghị quyết và đại hội, các chính
trị gia đã biết vận dụng truyền thông (media) và dư luận xã
hội như những công cụ quan trọng cho hoạt động chính trị
của mình. Có nhiều dấu hiệu cho thấy các hoạt động vận
động hành lang (lobby) cũng như các nhóm lợi ích (interest groups)
đã và đang xuất hiện trong hậu trường chính trị VN, cùng
lúc là sự nổi lên của tầng lớp trung lưu (middle class) với
những quan tâm vượt ra ngoài vấn đề cơm áo gạo tiền hàng
ngày. Đấy là dấu hiệu của một môi trường chính trị đang
dần trưởng thành, dù chưa rõ theo chiều hướng tốt hay xấu.

Thứ ba, tuyên bố của ông Đỗ Thức bóc tách lạm phát thành 2
phần như vậy quả thực rất "<em>không giống ai</em>". Về mặt
nguyên tắc Tổng cục thống kê chỉ nên là nơi thu thập và
công bố số liệu một cách chính xác và khách quan nhất, không
nên và không cần đưa ra những phát biểu có tính chất phán
xét như vậy. Việc bóc tách lạm phát theo yếu tố tiền tệ
và phi tiền tệ còn là một sai lầm trên quan điểm kinh tế
học. Lạm phát theo định nghĩa là một hiện tượng tiền tệ,
một ngân hàng trung ương có thể kiểm soát được con số này
(nhiều ngân hàng trung ương trên thế giới theo đuổi inflation
targeting là một minh chứng). Chính sách tiền tệ của một ngân
hàng trung ương thường được đưa ra để đối phó/trợ giúp
một real shock nào đó (vd kinh tế suy thoái, thâm hụt ngân sách,
giá dầu thô và các nguyên liệu thô tăng...). Bởi vậy nguyên
nhân sâu xa của con số 11.75% phải là thâm hụt ngân sách lớn,
đầu tư dàn trải không hiệu quả để chạy theo chỉ tiêu
tăng trưởng, sự không uyển chuyển (inflexibility) của nền kinh
tế khi phải đối mặt với giá dầu và nguyên liệu thô gia
tăng. Lạm phát của VN sẽ vẫn tiếp tục cao chừng nào những
yếu tố này chưa được khắc phục, cho dù VN có mời được
Ben Bernanke hay Jean-Claude Trichet ngồi vào ghế thống đốc NHNN.


<strong>3.</strong> Anh T chạy xe ôm cạnh cổng trường Hùng Vương
Q.5 từ 9AM đến 4PM, sau đó làm bảo vệ khu chế xuất Tân
thuận từ 6PM đến 6AM hôm sau. Mỗi ngày anh chỉ ngủ khoảng
3-4 tiếng và ở nhà với vợ con không quá 2 tiếng. Anh nói làm
việc như vậy đã quen rồi và anh cảm thấy rất hạnh phúc và
tự hào vì có ba người con đang học đại học và cao đẳng
ở SG. Năm 2000, khi đang là cán bộ vật tư một huyện ở Thanh
hóa, anh đã quyết định bán hết nhà cửa và đưa cả gia
đình vào SG, một quyết định "xé rào" so với truyền thống
gia đình lúc đó (bố anh cũng là cán bộ huyện). Có năm chiều
30 tết anh vẫn phải chạy vạy kiếm tiền trả nợ nóng, nhưng
nay anh đã có một ngôi nhà nhỏ ở quận Tân phú và đã sắm
cho mỗi đứa con một chiếc xe máy để tụi nó đi học. Với
anh cuộc sống còn rất khó khăn nhưng anh tin con cái anh sẽ có
tương lai tốt đẹp hơn.

Một buổi tối cuối năm 2010, Bruce Krasting dự một bữa tiệc
tất niên ở NYC và tường thuật câu chuyện sau: "One fellow ...
[says] <strong>"If you don't have some non US exposure you're not
wisely invested."</strong> Another who was looking for some free advice
asks the follow on, <strong>"Yes, but which country?"</strong> He
answers, <strong>"I focus on the countries that have the highest work
ethic."</strong> ... The talk was about which countries ranked high on that
list. This was not about which worker produced more. The answer to that is
easy. A worker for VW in Germany produces much more than does a worker in
Viet Nam. However, the conclusion at the table was that on the narrow issue
of work ethic, Vietnamese workers had a better attitude than German workers."

Tôi tin người đàn ông trong bữa tiệc ở NYC nói đúng, VN có
rất nhiều người như anh T, chú M, bí thư Kim Ngọc. Những
người con của chú M đã trưởng thành và thành đạt không
cần bất cứ thứ ô dù nào cả, tôi tin những đứa con của
anh T cũng vậy. Và tôi cũng lạc quan về tương lai của VN, một
dân tộc không may mắn trong suốt thế kỷ qua, nhưng có sức
chịu đựng phi thường như đã được minh chứng trong hàng
nghìn năm lịch sử.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7694), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote">Ngày 9/8/95, ông Võ Văn Kiệt, lúc đó là
Thủ tướng và là Ủy Viên Bộ Chính Trị của Đảng cộng
sản Việt Nam (ĐCSVN), đã gởi cho các ủy viên khác của Bộ
Chính Trị một lá thư góp ý về nhiều vấn đề như 'phải
triệt để dân chủ trong đảng', nâng các thành phần kinh tế
lên ngang hàng với nhau và thu nhỏ vai trò của kinh tế quốc
doanh. Nội dung bức thư phản bác lại lập luận của phe bảo
thủ do Đỗ Mười và Đào Duy Tùng đứng đầu.

Tuy được đóng dấu 'Tối mật', nhưng lá thư này đã được
tán phát rộng rãi ở trong và ngoài nước. Cuối tháng 12/95,
chính quyền đã vịn vào lý cớ là lá thư này thuộc loại
"tài liệu tối mật", nên đã bắt và đã xử tù các ông <a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A0_S%C4%A9_Phu">Hà Sĩ Phu</a> (1
năm), Lê Hồng Hà (2 năm) và Nguyễn Kiến Giang (15 tháng tù
treo).</div>

<div class="rightalign">Hà Nội, ngày 9 tháng 8 năm 1995</div>

<strong>Kính gửi: Bộ Chính Trị.</strong>

Sau đợt thảo luận tháng 6 vừa qua Bộ Chính Trị (BCT) xây
dựng các văn kiện chuẩn bị Đại Hội VIII, đồng chí Tổng
Bí Thư đã kết luận còn một số vấn đề và quan điểm lớn
cần tổ chức nghiên cứu và thảo luận sâu hơn nữa. Tôi tán
thành kết luận nầy và xin trình bày một số ý kiến về 4
vấn đề:

<em>1- Đánh giá tình hình, cục điện thế giới ngày nay. 2-
Vấn đề chệch hướng hay không chệch hướng? 3- Nâng cao năng
lực quản lý nhà nước. 4- Xây đựng Đảng.</em>

<h2>1- Đánh giá tình hình, cục diện thế giới ngày nay.</h2>

Nhận thức của chúng ta về tình hình, cục diện thế giới
ngày nay quyết định đánh giá của ta về thời cơ và thách
thức.

Đặc điểm cần nhấn mạnh là: Trong thế giới ngày nay, không
phải mâu thuẫn đối kháng giữa chủ nghĩa xã hội và chủ
nghĩa đế quốc, mà trước hết là tính chất đa dạng đa cực
trở thành nhân tố nổi trội nhất chi phối những mâu thuẫn
và sự vận động của các mối quan hệ giữa mọi quốc gia
trên thế giới. Và cũng khác với trước, ngày nay lợi ích
quốc gia, lợi ích khu vực, những lợi ích toàn cầu khác (ví
dụ hoà bình, vấn đề môi trường, vấn đề phát triển, tính
chất toàn cầu hoá ngày càng sâu sắc của sự phát triển lực
lượng sản xuất…) đóng vai trò ngày càng quan trọng hơn trong
việc phát triển những mâu thuẫn cũng như trong việc tạo ra
những tập hợp lực lượng mới ngày nay trên thế giới.
Nhiều mâu thuẫn khác đã từng tồn tại trong thời kỳ thế
giới còn chia thành 2 phe – kể cả mâu thuẫn giữa chủ nghĩa
đế quốc và chủ nghĩa xã hội, có thể tiếp tục còn tồn
tại, song chịu sự chi phối ngày càng lớn hơn bởi những mâu
thuẫn khác và <span class="underlined-text">do đó không còn có thể
giữ vai trò như cũ</span>.

Không thấy hết đặc điểm quan trọng nói trên, không thể
cắt nghĩa được việc VN trở thành thành viên ASEAN, ký kết
hiệp định khung với EU, tạo lập ra được quan hệ quốc tế
ngày càng rộng rãi và giành lấy vị trí quốc tế ngày càng
thuận lợi hơn trước giữa lúc hệ thống thế giới XHCN không
còn tồn tại được nữa. Cần nhấn mạnh đấy là chiến công
có ý nghĩa chiến lược và xoay chuyễn hẳn tình thế của
đường lối đối ngoại Đại Hội VII – xuất phát từ những
nhận thức mới và chính xác về cục diện thế giới ngày nay.
Bây giờ, lợi ích của VN là phải phát huy hơn nữa đường
lối ấy. Đồng thời cũng phải tỉnh táo đánh giá những
thách thức và sức ép mới do ta gia nhập ASEAN, hợp tác với
EU, bình thường quan hệ với Mỹ…

Ngày nay, Mỹ và các thế lực phản động khác không thể
giương ngọn cờ chống cộng để tranh thủ dư luận và tập
họp lực lượng chống lại nước Cộng Hoà XHCN Việt Nam như
trước được nữa. Vì ngọn cờ nầy đã hết phép mê hoặc,
chúng phải chuyển sang ngọn cờ dân chủ và nhân quyền. Song
ngay cả ý đồ muốn thủ tiêu nhà nước Cộng Hoà XHCN VN của
các thế lực đế quốc và phản động cũng phải được đánh
giá dưới ánh sáng của cục diện mới – đặc biệt là trong
mối tương quan giữa các nước lớn, các "trung tâm", các
"cực" đang hình thành ngày càng rõ nét.

Để có cơ sở phân tích mối tương quan vừa nói bên trên,
chúng ta có hàng loạt những sự kiện quan trọng kể từ khi
cục diện thế giới bắt đầu chuyển sang thời kỳ mới, đó
là: chiến tranh Irak, sự tập họp lực lượng và thái độ các
nước lớn chung quanh việc chống lại VN trong vấn đề
Campuchia, giải pháp hoà bình giữa Palestine và Israel, hòa giải
ở Nam Phi, nội chiến ở Nam Tư cũ (Bosnia, Herzegovina), sự tranh
chấp ở Trường Sa và thái độ các loại nước khác nhau chung
quanh vấn đề nầy, sự phát triển các mối quan hệ quốc tế
của VN trong 10 năm qua, triển vọng bình thường hoá quan hệ
Việt-Mỹ, vai trò ngày càng quan trọng của ASEAN, tiếng nói
của các nước nhỏ càng nhiều trọng lượng hơn trước, xu
thế tập hợp các tổ chức kinh tế khu vực, vai trò ngày càng
tăng của Liên Hiệp Quốc song song với hiện tượng những siêu
cường ngày càng khó thao túng Liên Hiệp Quốc như thời kỳ
chiến tranh lạnh v.v…

Trước hết đó là những mâu thuẫn và lợi ích của các quốc
gia – bao gồm cả sự cạnh tranh gay gắt, xung đột lợi ích
quốc gia, yêu cầu hợp tác, những thách thức tác động vào
quốc gia do sự phát triển của lực lượng sản xuất và
những biến động trong kinh tế thế giới, sự hình thành
những liên kết kinh tế khu vực, những thách thức mới trên
các lãnh vực chính trị, văn hoá, xã hội do quá trình hoà
nhập và giao lưu kinh tế ngày càng sâu rộng giữa các quốc
gia, những chính sách và thủ đoạn của các quốc gia và các
thế lực thù nghịch nhau sử dụng những yếu tố mới nầy
để chi phối đối phó hoặc loại bỏ nhau… Không xử lý
được tình hình mới nầy, không một quốc gia nào có thể
đứng vững được.

Cũng cần đánh giá thực chất quan hệ giữa các nước XHCN còn
lại. Sự thật hiện nay là 4 nước XHCN còn lại tuy có những
mối quan hệ với nhau ở mức độ nhất định, <span
class="underlined-text">song không thể hành động và không có giá
trị trên trường quốc tế như một lực lượng kinh tế và
chính trị thống nhất</span>. Nói riêng về quan hệ Việt
Nam-Trung Quốc, Việt Nam-Cộng Hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên
thì tính chất quốc gia lấn át (nếu chưa muốn nói là loại
bỏ) tính chất XHCN trong những mối quan hệ giữa những nước
nầy. Thậm chí trong quan hệ Việt Nam – Trung Quốc tồn tại
không ít những điểm nóng. Thuần tuý nói về chủ nghĩa xã
hội thì cả 4 nước XHCN còn lại đều nói còn đang tiếp tục
nghiên cứu, tìm đường con đường riêng phù hợp của từng
nước.

Cũng không thể xem xét sự phục hồi ở mức độ nào đấy
của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế – kể cả
những nước Liên Xô Đông Ấu cũ, có cùng một chất lượng
và cũng có một giá trị cộng sản chủ nghĩa như trước kia.
CNXH dân chủ và nhiều quan điểm pha trộn khác đang tác động
mạnh mẽ vào trào lưu nầy. Nghĩa là sự phục hồi này chưa
mang lại cho phong trào cs và công nhân quốc tế sức nặng chính
trị vốn có trước đây.

Song có một thực tế khách quan khác rất quan trọng cần
được mổ xẻ nghiên cứu. Đó là, bất chấp những biến
động nghiêm trọng của hệ thống thế giới XHCN, nước Cộng
Hoà XHCN Việt Nam do đảng CSVN lãnh đạo ngày càng được cũng
cố và đứng trước những triển vọng to lớn. Cục diện
quốc tế ngày nay có những đặc điểm gì, cho phép vận dụng
đường lối nào và có thể khai thác những yếu tố gì đã
giúp cho đảng ta xoay chuyển được tình hình, tìm ra được
hướng đi mới và tạo khả năng giành thời cơ để đi lên
như vậy?

Điều hiển nhiên là trên thế giới tiếng nói ủng hộ hay
đồng tình với yêu cầu ổn định chính trị của VN ngày càng
mạnh, sự chấp nhận trên thế giới đối với chế độ chính
trị một đảng của VN cũng đang tăng lên – mặc dầu lúc
nầy lúc khác vấn đề dân chủ và nhân quyền được sử
dụng như một phương tiện chính trị đối phó với chúng ta.
Hơn thế nữa, đang có một xu thế ngày càng mạnh trên thế
giới hoan nghênh, cổ vũ sự phát triển năng động và vai trò
tích cực của VN trên trường quốc tế. Nếu như trong tương
lai gần đây, chúng ta thực hiện được dân già u nước mạnh,
xã hội công bằng và văn minh, nước VN do đảng CSVN lãnh đạo
sẽ lại một lần nữa giành được trái tim của các lực
lượng tiến bộ trên toàn thế giới – một sự tập họp
lực lượng mới, như đảng ta và nhân dân ta đã từng thực
hiện được trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước. Bởi vì
mục tiêu dân già u nước mạnh, xã hội công bằng và văn minh
là khát vọng của nhân dân ta, đồng thời cũng là mong muốn
của nhiều nước đang phát triển và các lực lượng tiến bộ
trên toàn thế giới. Những lý luận hoặc mô hình nầy mô hình
khác về xây dựng xã hội XHCN vừa qua có thể thất bại,
nhưng xây đựng một xã hội XHCN chân chính vẫn là khát vọng
của nhân dân lao động toàn thế giới. Xem xét thế giới như
vậy, mặt trận của VN tập họp lực lượng trên thế giới
ngày nay vẫn có triển vọng ngày càng mở rộng. Điều nầy
hoàn toàn phụ thuộc vào đường lối của đảng ta và phẩm
chất cách mạng của chúng ta.

Tất cả phải đưa lên bàn cân, để có thể nhận định, phán
đoán tình hình một cách đúng đắn, xác định chính xác
nhiệm vụ phải thực hiện, để lo thu xếp, huy động thực
lực bên trong, tập họp lực lượng bên ngoài và bài binh bố
trận như thế nào để thăng bằng trong keo vật mới nầy!?

Với đánh giá tình hình theo cách nhìn mới, có thể nói, sau
một nửa thế kỷ phấn đấu đầy hy sinh gian khổ kể từ
cách mạng tháng 8, bây giờ chúng ta mới cùng một lúc có
được điều kiện bên trong tốt nhất và bối cảnh quốc tế
bên ngoài thuận lợi nhất cho phép đặt ra được và thực
hiện được dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng và văn
minh, đáp ứng được đòi hỏi phải vươn ra thế giới bên
ngoài để tồn tại và phát triển, để lấy lại thời gian
đã mất và đuổi kịp các nước chung quanh. Có thể nói, đất
nước đang đứng trước cơ hội chưa từng có trong lịch sử
dân tộc ta.

Đảng ta lãnh sứ mệnh lịch sử trước dân tộc là không bỏ
lỡ cơ hội nầy. Đây chính là nhiệm vụ của đại hội VIII.
Cũng có thể nói rằng, rụt rè bỏ lỡ cơ hội nầy, sẽ làm
thảm họa cho đất nước, đảng ta sẽ đứng trước nguy cơ
bị tước quyền lãnh đạo – chỉ vì không đáp ứng được
đòi hỏi phát triển của đất nước. Xin nhấn mạnh rằng sau
gần 200 năm kể từ khi kinh tế thế giới đi vào thời đại
công nghiệp hóa, dân tộc VN ta bây giờ mới có lại cơ hội
như vậy. Chúng ta không được và không có quyền để bất kỳ
vướng mắc nào ngăn cản nhân dân ta nắm lấy cơ hội nầy.
Sự tồn vong của đất nước phải được xem xét trên tất
cả.

<h2>2- Vấn đề "chệch hướng" hay không "chệch
hướng"?</h2>

Đề tài nầy đang được thảo luận rất sôi này trong đảng
và cả trong nước, chắc chắn còn phải mất nhiều công sức
để đi tới những kết luận có sức thuyết phục hơn.

Về lý luận sẽ bàn sau.

Về thực tiễn, phải chăng có thể căn cứ vào những tiêu chí
cơ bản nhất sau đây để làm rõ định hướng XHCN, đó là:

1- Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng và văn minh. 2- Phát
triển gắn liền với giữ gìn độc lập chủ quyền và bản
sắc văn hoá của dân tộc. 3- Phát triển gắn liền với phúc
lợi xã hội và bảo vệ môi trường. 4- Xây dựng nhà nước
của dân, do dân và vì dân có hiệu lực. 5- Đảng CSVN lãnh
đạo toàn bộ quá trình phát triển nói trên của đất nước.

Một vấn đề rất khó ở đây là sự tách bạch đúng đắn
giữa mục tiêu và phương tiện thực hiện mục tiêu. Có làm
tốt được việc nầy, mới xác định rõ được chệch hướng
hay không chệch hướng.

Ví dụ, <span class="underlined-text">nếu chúng ta cho rằng kinh tế
quốc doanh giữ vai trò chủ đạo là một tiêu chí cho định
hướng XHCN, nhấn mạnh rằng đó là mục tiêu phấn đấu của
chúng ta, của dân tộc ta, thì điều nầy hoàn toàn không
đúng.</span> Thực ra vai trò chủ đạo của kinh tế quốc doanh
chỉ là một trong nhiều điều kiện quan trọng, đồng thời
cũng là một trong nhiều phương tiện quan trọng cần phải có
để thực hiện được định hướng xã hội chủ nghĩa. Nghệ
thuật lãnh đạo đất nước ở đây là phải xử lý hài hoà
mối quan hệ giữa việc phát huy vai trò kinh tế quốc doanh và
việc thúc đẩy các thành phần kinh tế khác phát triển, với
đích cuối cùng là bảo đảm thực hiện được 5 tiêu chí nói
trên.

Chúng ta nhất trí rằng con đường xây dựng xã hội đi theo
định hướng XHCN ở nước ta chưa có tiền lệ, chính vì lẽ
nầy phải luôn tránh công thức hoá, phải bám lấy kết quả
tổng thể trong việc thực hiện những tiêu chí lớn để soi
rọi lại xem có chệch hướng hay không chệch hướng.

Ví dụ có đồng chí nói biểu hiệu của chệch hướng là
quốc doanh không làm chủ được lưu thông phân phối, tư
thương hầu như chi phối thương nghiệp. Một biểu hiệu khác
của chệch hướng – cũng theo cách nhìn như vậy – là trong
giao thông vận tải tỷ lệ xe tư nhân chiếm quá cao…

Cũng những sự việc nói trên, đúng ra phải được đánh giá
hoàn toàn ngược lại.

Sự thật là đường lối đổi mới đã tạo ra được một cơ
chế kinh tế cho phép huy động mọi tiềm năng trong xã hội,
nhờ đó đã xử lý có thể nói khá thành công vấn đề lưu
thông hàng hoá và giao thông vận tải. Về phương diện nầy
chúng ta đã thành công rất xa so với thời kỳ còn cơ chế kinh
tế bao cấp. Bây giờ hàng hoá đi và về hầu như mọi miền
đất nước, nhân dân trong cả nước đi lại dễ dàng hơn
trước nhiều lần. Cũng nhờ đó, đời sống được cải
thiện rõ rệt, nền sản xuất hàng hoá tăng trưởng nhanh.
Chúng ta thử hình dung sự phát triển nầy đã huy động được
biết bao nguồn nhân lực nhân tài trong xã hội, đã tạo biết
bao công ăn việc làm mới cho người dân trong cả nước mà khu
vực kinh tế nhà nước không thể lo xuể. Những năm trước khi
thực hiện đổi mới, chúng ta đã có kinh nghiệm nếu không có
sự phát triển nầy thì kinh tế tiêu điều và ách tắc như
thế nào! Nếu coi sự phát triển nầy là chệch hướng, có
nghĩa là chúng ta phải đem kinh tế quốc doanh ra đối lập lại
với sự phát triển nầy, đối lập với tất cả những
người lao động đang bỏ của và công sức để tạo ra sự
phát triển năng động như hiện nay.

Đương nhiên tình hình lưu thông phân phối và giao thông vận
tải hiện nay chưa phải thật hoàn hảo. Song không thể giải
quyết những vấn đề ta gọi là "tranh mua, tranh bán", vấn
đề đầu cơ, tai nạn lưu thông… bằng cách mở rộng màng
lưới quốc doanh trong những lĩnh vực nầy. Đấy không phải
là giải pháp. Trong những năm của cơ chế kinh tế cũ, quốc
doanh hầu như nắm toàn bộ các lĩnh vực nầy và chúng ta đã
biết kết quả. Ngày nay không ít xí nghiệp, đơn vị quốc
doanh làm ăn trái với pháp luật, số lượng phương tiện giao
thông vận tải của quốc doanh – trong đó có xe của đơn vị
quân đội – tham gia buôn lậu khá lớn… Vì vậy, giải pháp
cho những vấn đề nầy phải tiếp tục hoàn thiện thị
trường, tăng cường chất lượng bộ máy nhà nước trong quản
lý kinh tế, kiện toàn và tiếp tục phát triển các hệ thống
tà i chính, luật pháp, những chính sách ưu đãi, hỗ trợ đúng
hướng…, chứ không phải giao cho quốc doanh "nắm" tất
cả.

Cũng có ý kiến nói chệch hướng trong vấn đề hợp tác xã.

Cần phải nói thẳng thắn mô hình hợp tác xã cũ không thích
ứng với sự phát triển kinh tế hộ và những đòi hỏi mới
trong quá trình phát triển kinh tế hiện nay của đất nước.
Kết thúc sự tồn tại của mô hình nầy trong lĩnh vực nông
nghiệp và tiểu công nghệ là tất yếu. Thực ra kinh tế hộ
trong nông nghiệp, thủy sản, những người sản xuất tiểu
thủ công nghiệp và không ít những người buôn bán nhỏ, sản
xuất nhỏ đang rất cần một loại hình hợp tác xã mới có
thể hỗ trợ thiết thực cho họ. Khuyết điểm của chúng ta
là chưa đáp ứng được đòi hỏi mới nầy. Trong khi đó các
hộ kinh tế này đang tự phát tổ chức với nhau những hình
thức hợp tác thiên hình vạn trạng và ở những mức độ
rất khác nhau, nơi thành công, nơi thất bại và không ít những
kinh nghiệm đáng được nghiên cứu cho việc xây dựng mô hình
hợp tác xã kiểu mới thích hợp. Khư khư giữ mô hình hợp
tác xã cũ sẽ thất bại. (<em>Vừa qua tôi đến thăm nông
trường Sông Hậu. Thực chất đó không còn là một nông
trường theo nghĩa xưa nay chúng ta vẫn hiểu. Đó chính là một
mô hình hợp tác xã kiểu mới như chúng ta vẫn thường thấy
ở các nước công nghiệp. Đây chính là mô hình cần được
nghiên cứu</em>).

Song nguy cơ chệch hướng đang ẩn náu trong nhiều hiện tượng
kinh tế xã hội khác nhau chưa được chú ý xử lý thỏa đáng.
Đó là trình trạng là m ăn trái pháp luật, tham nhũng, tiêu
cực đang trở thành "quốc nạn", bao gồm những thói xấu
như cục bộ, cửa quyền, tính vô chính phủ, cắt cử, tiêu
sài lãng phí và ăn cắp của công… Những hiện tượng nầy
đang làm giảm hiệu lực pháp luật và các hệ thống kinh tế
quản lý (vĩ mô hay vi mô) của nhà nước, gây nhiều thiệt
hại kinh tế nghiêm trọng, kể cả trong liên doanh với nước
ngoài; kích thích kinh tế ngầm và các mafia, tăng thêm những
căng thẳng trên các vấn đề như khoảng cách thu nhập, sự
phân hoá và tệ nạn xã hội (đặc biệt những tệ nạn
nghiện hút, cờ bạc, mãi dâm), vấn đề công bằng và công
lý, v.v… Sẽ sai lầm, nếu đem tất cả những phát triển
không lành mạnh này đổ cho cơ chế kinh tế thị trường. Kết
luận như vậy sẽ chỉ còn có cách là xoá bỏ cơ chế thị
trường, một điều ai cũng thấy là vô lý, và những hiện
tượng xấu sẽ không thể vì thế tự nhiên biến mất (đành
rằng cơ chế thị trường và nền kinh tế nhiều thành phần
tự nó cũng đặt ra nhiều vấn đề mới phải xử lý).

Để những hiện tượng nầy tiếp tục phát triển, sẽ có
nghĩa nhà nước mất dần khả năng kiểm soát, sự trong sạch
và vững mạnh của chế độ chính trị giảm sút, lòng dân
phân tán, định hướng XHCN sẽ chỉ còn là khẩu hiệu trống
rỗng. Chệch hướng và diễn biến hoà bình sẽ có thêm mảnh
đất màu mỡ để bung ra. Trên phương diện nầy, rõ ràng hậu
quả của những yếu kém trong năng lực quản lý nhà nước
chưa được đánh giá đúng mức. Chỗ nào chúng ta cũng có
đảng viên, cán bộ, song tình trạng tiêu cực vẫn có xu
hướng phát triển.

Đảng và các tổ chức cơ sở đảng, chính quyền các cấp,
các đoàn thể, các bộ, ngành phải làm gì?

Một vấn đề không thể tránh né là chúng ta thừa nhận sự
phát triển của các thành phần kinh tế ngoài quốc doanh đến
mức độ nào để khỏi chệch hướng? Đề nghị cần trao
đổi kỹ vấn đề nầy.

Chúng ta đang đứng trước đòi hỏi khách quan là nước ta
phải giàu lên càng nhanh càng tốt, để có sức cạnh tranh và
có lực thu hút mọi nguồn vào từ bên ngoài, để giữ gìn
độc lập tự chủ trong mở rộng hợp tác và phát triển.
Chúng ta phải ráo riết tăng mạnh cường độ tích tụ vốn
để có thể rút ngắn quá trình công nghiệp hoá, hiện đại
hoá đã từng kéo dài hàng trăm năm trong lịch sử các nước
công nghiệp xuống còn vài ba thập kỹ như một số "con
rồng" ở Châu Á đã thực hiện. Không làm được như vậy
sẽ mất thời cơ và mất tất cả. Chính đấy là những đòi
hỏi ràng buộc chúng ta trong khi xử lý vấn đề phát triển
các thành phần kinh tế.

Hơn thế nữa, chúng ta còn phải đẩy nhanh quá trình chuyển
dịch cơ cấu kinh tế, sao cho trong vòng mươi mười lăm năm
tới chỉ còn trên dưới 1/3 lao động cả nước làm nông
nghiệp, tỷ trọng công nghiệp trong GDP phải giảm xuống mức
thấp trong quá trình tăng trưởng kinh tế. Không đạt được
yêu cầu này, sẽ tăng thêm nguy cơ bần cùng hoá (<em>bởi vì
trong lĩnh vực nông lâm ngư nghiệp tài nguyên đất đai, rừng
núi và ven biển đã được khai thác hầu như ở mức độ quá
tải bằng công nghệ thủ công và lạc hậu</em>), hoàn toàn
không thể nói tới chuyển dịch cơ cấu kinh tế, công nghiệp
hoá, hiện đại hoá. Trong mở rộng liên doanh với nước ngoài,
phần góp vốn của phía ta hiện nay thường chỉ đạt 20-30%
giá trị công trình, vì chưa làm tốt việc huy động các nguồn
lực trong nước, phía ta rất thiệt thòi v.v…

Như vậy phải chăng câu trả lời sẽ là: Để đáp ứng những
đòi hỏi vô cùng bức xức của phát triển, chúng ta chủ
trương trong khi đối xử bình đẳng với tất cả thành phần
kinh tế, chúng ta chấp nhận không đặt ra cho các thành phần
kinh tế bất kỳ giới hạn phát triển nào, miễn là sự phát
triển ấy cân đối hài hoà, ổn định, nằm trong khuôn khổ
của lập pháp, nhà nước kiểm soát được và đáp ứng tối
đa những tiêu chí lớn chúng ta đã xác định cho định hướng
XHCN?

Nếu chấp nhận đạo lý vừa trình bày trên, sẽ có nhiều
vấn đề hệ trọng phải xem xét lại trong việc hoạch định
đường lối và các chính sách. Có thể chính đạo lý nầy sẽ
thống nhất ý chí toàn dân tộc trước vận mệnh mới của
đất nước, tạo ra động lực không gì khuất phục được cho
một nước VN dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng và văn
minh, độc lập và bất khả xâm phạm đối với bất kỳ sức
ép bên ngoài nào. Song nhằm đạt được mục tiêu nầy, năng
lực quản lý nhà nước, quản lý kinh tế xã hội trở thành
một trong những tiền đề quyết định – và đây là điều
chính là điều chúng ta thiếu nhất. Xử lý thành công yêu cầu
nầy là nhiệm vụ chính trị rất quan trọng của đảng ta
hiện nay.

<h3>Nhà nước Cộng hoà XHCN VN có phải ưu tiên phát triển
thành phần kinh tế quốc doanh không?</h3>

Như đã trình bày, đảng ta lựa chọn quan điểm đối xử bình
đẳng các thành phần kinh tế. Lợi ích lâu dài của đất
nước đòi hỏi phải quán triệt và kiên trì quan điểm này.
Trừ một số lĩnh vực liên quan đến an ninh quốc phòng và
phát triển cơ sở hạ tầng (bao gồm cả về mặt xã hội),
không nên và không thể đặt vấn đề "ưu tiên" kinh tế
quốc doanh, hay giao cho kinh tế quốc doanh nhiệm vụ "nắm"
một thứ gì đó như chúng ta đã thường làm trong cơ chế
quản lý cũ.

Nhưng kinh tế quốc doanh thực sự đang có nhiều vấn đề quan
trọng khác chưa được quan tâm đúng mức.

Điều đáng lưu ý nhất là kinh tế quốc doanh nhìn chung chưa
đem lại hậu quả mong muốn lớn nhất cho nền kinh tế quốc
dân xứng đáng với vai trò, vị trí và vốn liếng nó nắm
trong tay. Đối với chế độ chính trị của nước ta, kinh tế
quốc doanh là lực lượng kinh tế quan trọng nhất trong việc
thực hiện đường lối chủ trương kinh tế và phát triển
đất nước của đảng. Chúng ta còn phải làm nhiều việc để
cho kinh tế quốc doanh trở thành đội quân chủ lực mở
đường cho kinh tế nước ta đi lên, hỗ trợ cho các thành
phần kinh tế khác phát triển, làm chỗ dựa và có khả năng
hạn chế bởi rủi ro cho kinh tế cả nước, tạo ra những tập
đoàn mạnh trong cạnh tranh với bên ngoài. Cũng phải từ quan
điểm vừa trình bày mà xem xét, bố trí kinh tế quốc doanh vào
đâu, làm việc gì, với phương thức nào có lợi nhất. Ngoài
ra cần làm cho kinh tế quốc doanh trở thành yếu tố năng
động trong hệ thống điều hành kinh tế vĩ mô của nhà
nước.

Sự thật là năng suất lao động và hiệu quả của từng
đồng vốn trong kinh tế quốc doanh (ở đây không kể đến
những đơn vị kinh tế phải làm công ích xã hội hoặc phát
triển cơ sở hạ tầng) nhìn chung còn thấp so với số vốn
của các thành phần kinh tế khác trong xã hội. Tình trạng
thất thoát và lợi dụng vốn quốc doanh còn ở mức nghiêm
trọng. Hơn nữa, việc sắp xếp và cơ cấu lại kinh tế quốc
doanh, cổ phần hoá, xây dựng các liên kết liên doanh còn rất
chật vật, có nhiều sức tiêu cực chống lại. Ngoài ra chúng
ta hiện nay mới chỉ quan tâm đến xử lý hiệu quả của các
xí nghiệp, song chưa có sự quan tâm thoả đáng đến vấn đề
chuyển đổi các xí nghiệp để huy động vốn quốc doanh tập
trung vào những ngành nghề có thể chi phối sự phát triển kinh
tế của cả nước, việc sắp xếp lại và giải thể những
xí nghiệp không có hiệu quả kinh tế đáng kể thực hiện
chưa tốt nên chưa tạo ra chuyển biến mới.

Tóm lại để góp phần giữ được định hướng XHCN, đòi
hỏi bức xúc là phải nâng cao tính hiệu quả của kinh tế
quốc doanh, mhằm làm cho nó chiếm một vai trò chủ đạo trong
thị trường nước ta chứ không phải là dành cho nó quyền
"nắm" thứ nầy thứ khác.

<h2>3- Nâng cao năng lực quản lý nhà nước.</h2>

Đã có nhiều cuộc trao đổi về nhà nước pháp quyền. Tôi
không đi vào lý luận của vấn đề nầy, mà muốn nhấn mạnh
yêu cầu bức xúc phải nâng cao năng lực quản lý nhà nước,
với nhận thức cho rằng yếu kém hiện nay của chúng ta trong
nhiệm vụ quản lý nhà nước đang thách thức rất nghiêm
trọng khả năng vươn lên của nước ta.

Trước hết sống và làm việc theo pháp luật trở thành đòi
hỏi ngày càng bức thiết của cuộc sống và sự nghiệp phát
triển đất nước ta.

Đòi hỏi tất yếu và không thể tranh cãi được này đang làm
cho chúng ta lo lắng. Bởi vì một mặt, sự phát triển luật
pháp và năng lực thi hành luật pháp chưa theo kịp đà phát
triển của đất nước và xã hội ta hiện nay. Mặt khác, tình
trạng sống và làm ăn trái với pháp luật chưa có xu thế
giảm.

Có thể nói chúng ta đã làm rất nhiều việc để tiếp tục
phát triển hệ thống luật pháp, kết hợp với tăng cường
các tổ chức thi hành luật pháp, nhưng kết quả chưa như mong
đợi. Ngay bây giờ, tình trạng bất cập của bộ máy nhà
nước và những vấn đề nóng bỏng trong đời sống kinh tế
xã hội đã ở mức độ báo động. An ninh kinh tế, an ninh
chính trị và an ninh xã hội đều có nhiều vấn đề đáng lo
ngại do buông lỏng quản lý nhà nước. Chưa có thể nói chúng
ta đã tạo ra một môi trường kinh tế xã hội thông suốt, minh
bạch, rõ ràng cho từng người dân có thể an tâm làm ăn và
được bảo hộ chu toàn trong làm ăn. Chúng ta chưa có một môi
trường như vậy cho sự quản lý có hiệu quả của nhà nước.
Giới đầu tư và kinh doanh nước ngoài mặc dù đánh giá rất
cao sự ổn định chính trị và tiềm năng kinh tế của nước
ta, nhưng còn e ngại rất nhiều về môi trường làm ăn ở
nước ta. Không thay đổi căn bản tình hình nầy, ngay sự kiểm
soát của nhà nước ta đối với mọi quá trình diễn biến
trong xã hội nước ta ngày càng có nhiều hiện tượng "tuột
tay", "chệch hướng".

Hãy thử mổ xẻ tình trạng tham nhũng, tình trạng buôn lậu,
trốn thuế, tình trạng móc ngoặc ở trong nước hoặc với
nước ngoài trong kinh tế, tình trạng chồng chéo ách tắc trong
điều hành và quản lý đất nước, rừng núi tài nguyên bị
tàn phá trong thời bình, môi trường tự nhiên bị xâm phạm
nghiêm trọng, cơ sở hạ tầng nhiều nơi không được gìn
giữ, tình trạng dân kêu oan khiếu nại… chúng ta sẽ có
được những thước đo khả năng chính xác về mức độ báo
động này. Một trong những nguyên nhân chính là những yếu kém
trong nhiệm vụ quản lý nhà nước.

Phải chăng cho đến nay mọi cố gắng của chúng ta trên mặt
trận nầy còn rất chấp vá, thiếu đồng bộ và chưa đụng
chạm vào những khâu cơ bản nhất – nghĩa là chưa trúng vào
những "nút" cần bấm để thay đổi hẳn tình thế? Xin
nhắc lại rằng những năm trước đại hội VI và sau đó một
ít, chúng ta loay hoay mãi trong việc ổn định giá cả và chống
lạm phát nhưng không kết quả, phải chờ cho đến khi thiết
lập được cơ chế kinh tế trên cơ sở thừa nhận giá trị
thị trường chúng ta mới xoay chuyển được tình hình và đạt
kết quả. Như vậy có việc phải đi tìm những cái "nút"
để xử lý?

Nói một cách khái quát, để tăng cường hiệu quả quản lý
nhà nước, chúng ta phải cùng làm một lúc và trong cùng một
tổng thể những chủ trương chính sách hài hoà cả 3 việc
lớn: kiện toàn bộ máy nhà nước, kiện toàn hệ thống điều
hành và kiểm soát kinh tế vĩ mô, hoàn thiện và phát triển
thị trường. Nghĩa là việc tăng cường cơ sở quyền lực
của pháp luật phải gắn liền với việc nâng cao khả năng
điều hành và việc tạo môi trường kinh tế xã hội thuận
lợi cho sự hoạt động hữu hiệu của bộ máy nhà nước.

<h3>Về kiện toàn bộ máy nhà nước.</h3>

Có thể nói rằng hệ thống pháp luật và bộ máy nhà nước
của chúng ta được chú ý cũng cố và phát triển, song hiệu
lực của hệ thống bộ máy nhà nước và năng lực của cán
bộ viên chức còn nhiều mặt không đáp ứng đòi hỏi của
nhiệm vụ. Một hiện tượng rất nghiêm trọng khác là nhiều
cơ quan thuộc bộ máy quản lý nhà nước sa vào các công việc
kinh doanh và những sự vụ của cơ chế "chủ quản", sao
nhãng chức năng chủ yếu là quản lý nhà nước trong lĩnh vực
của mình.

Nói về hệ thống, điều quan trọng nhất là phải làm cho bộ
máy nhà nước vận hành hoàn toàn trên cơ sở hiến pháp và
pháp luật với những chức năng và kỹ năng ngày càng hoàn
thiện, có quyền lực thực chất và hiệu lực mạnh trong toàn
bộ lãnh vực của đời sống kinh tế xã hội. Đi vào thời
bình xây dựng đất nước và khuyến khích sự năng động của
các thành phần kinh tế cũng như của từng thành viên trong xã
hội, càng đòi hỏi phải có hệ thống nhà nước như vậy,
với yêu cầu phát huy được mọi tiềm năng, nhưng nhà nước
vẫn kiểm soát đầy đủ. <span class="underlined-text">Đã đến
lúc bộ máy nhà nước các ngành và các cấp phải đoạn tuyệt
với cơ chế "chủ quản" và với bất kỳ hoạt động kinh
doanh nào, phải được cải cách để làm đúng chức năng quản
lý nhà nước</span>. Phải xem đó là nội dung chủ yếu của
nhiệm vụ cải cách hành chính.

Chúng ta cần sớm khắc phục những ảnh hưởng còn lại của
phương thức điều hành đất nước trong thời chiến với
những đặc điểm như: cơ chế chính ủy, quyền lực quyết
định tại chỗ, tính địa phương, cơ cấu bộ máy sắp xếp
cán bộ theo yêu cầu chính trị, bộ máy của đảng song trùng
và trên thực tế là có những việc đứng trên hoặc làm thay
bộ máy chính quyền, cơ chế trách nhiệm không rõ ràng và sự
yếu kém về nghiệp vụ do vận dụng nguyên tắc tập thể lãnh
đạo cá nhân phụ trách v.v…

Cũng có thể nói một cách khái quát, phải đẩy mạnh xây
dựng nhà nước pháp quyền với mục đích nâng cao hơn nữa
năng lực quản lý nhà nước của toàn bộ hệ thống bộ máy
quyền lực, đồng thời tạo mọi điều kiện cần thiết cho
việc bảo đảm thực hiện hiến pháp, pháp luật và chủ
trương chính sách của đảng. Yêu cầu nầy đòi hỏi phải
nâng cao khả năng nghiệp vụ và phẩm chất chính trị của các
cơ quan, đơn vị và đội ngũ cán bộ viên chức trong hệ
thống bộ máy quyền lực nhà nước ở trong tất cả các lĩnh
vực lập pháp, hành pháp và tư pháp. Hơn bao giờ hết phải
nâng cao hơn nữa chất lượng thể chế hoá, chính huy hóa đối
với bộ máy chính quyền, cơ chế làm việc và đội ngũ cán
bộ viên chức nhà nước. Đây là đòi hỏi tất yếu bảo
đảm thực hiện mọi chủ trương chính sách của đảng trong
quá trình phát triển ngày càng cao của đất nước. Tình trạng
hiện nay là không ít những chủ trương chính sách đúng đắn
của đảng và luật lệ của nhà nước không thi hành được,
nguyên nhân chính là thiếu yếu tố quyết định vừa nói trên.

Một hướng khác trong đẩy mạnh cải cách hành chính là nên
sớm từng bước thực hiện chế độ đào tạo, bổ nhiệm,
bãi chức đối với cán bộ viên chức trong hệ thống hành
pháp bao gồm cả những chức vụ chủ tịch ủy ban nhân dân
tỉnh, thành phố, quận, huyện, phường, xã. Đồng thời cần
tăng cường quyền lực và khả năng hoạt động hữu hiệu
của các cơ quan dân cử – bao gồm quốc hội, hội đồng nhân
dân các cấp với nội dung: chú trọng tăng cường khả năng và
quyền lực lập pháp của quốc hội, tăng cường quyền lực
và khả năng giám sát của hội đồng nhân dân. Không nên nhầm
lẫn coi hội đồng nhân dân là những cấp "lập pháp" địa
phương dưới quốc hội. Cả nước chỉ có một cơ quan duy
nhất có tính năng và quyền lực lập pháp là quốc hội.

Nếu lên một hồ sơ về tổ chức của đảng hiện nay đang xen
vào hệ thống bộ máy nhà nước, chúng ta sẽ thấy nhiều
tầng, nhiều cấp chồng chéo, trên thực tế là làm giảm bớt
sự lãnh đạo của đảng và hiệu lực của bộ máy nhà
nước.

Cần xác định rõ các tổ chức cơ sở đảng trong bộ máy nhà
nước nói trên (Quốc hội, hội đồng nhân dân, ủy ban nhân
dân các cấp) có nhiệm vụ chính trị hàng đầu là làm cho cơ
quan của đảng bộ mình làm tròn chức năng quyền hạn nhà
nước được giao. Các tổ chức cơ sở đảng không làm thay,
không quyết định thay. Các tổ chức cơ sở đảng vì vậy
cần được đổi mới và tổ chức lại một cách khoa học,
cần được kiện toàn phù hợp với nhiệm vụ chính trị mới
nầy. Công tác đảng cần làm tốt hơn nữa nhiệm vụ giáo
dục, đào tạo đội ngũ cán bộ viên chức để đưa vào
những cương vị thích hợp thông qua quy chế đào tạo, tuyển
chọn bổ nhiệm, bãi miễn và sa thải rất nghiêm ngặt của
hệ thống chính quyền.

Quan điểm cần thông suốt là hệ thống bộ máy quản lý nhà
nước mạnh, chủ trương chính sách của đảng mới được
thực thi đầy đủ, và như vậy đảng mới mạnh. Đây còn là
phương thức khắc phục tình trạng lộng quyền, coi thường
pháp luật, mất dân chủ, mất đoàn kết, bản vị cục
bộ…khá phổ biến ở một số đảng bộ cơ sở hoặc một
số cấp ủy.

<h3>Về kiện toàn hệ thống điều hành và kiểm soát kinh tế
vĩ mô.</h3>

Điểm mới ở đây là coi nhiệm vụ nầy là một vế không
thể thiếu được trong nâng cao chức năng quản lý nhà nước.
Bởi vì quyền lực của nhà nước chúng ta sẽ không còn hiệu
lực nếu như nhà nước đó không có trong tay hệ thống điều
hành và kiểm soát kinh tế vĩ mô có hiệu quả. Có lẽ vì
thiếu điều kiện nầy, việc quản lý nhà nước của chúng ta
còn nhiều sơ hở, vừa tăng thêm tính quan liêu đồng thời
vừa kém hiệu quả.

Trong tình trạng phải vận dụng kinh tế thị trường, phát huy
mọi thành phần kinh tế trong xã hội và mở rộng kinh tế
đối ngoại, luật pháp và các quy chế thường không đủ linh
hoạt, không phát triển kịp hoặc không bao trùm hết được
mọi vấn đề, lại càng đòi hỏi phải kiện toàn hệ thống
điều hành và kiểm soát kinh tế vĩ mô.

Yêu cầu trên đòi hỏi:

- Phải tích cực phát triển hệ thống các luật pháp trong đó
gấp rút nhất là luật dân sự (đang soạn thảo) và luật
thương mại.

- Phát triển và hoàn thiện hệ thống tài chánh tiền tệ –
bao gồm cải tổ lại hệ thống thuế và các sắc thuế, hệ
thông kiểm toán, kế toán, mở mang thị trường tà i chánh
tiền tệ (hệ thống ngân hàng thương mại, các thị trường
cổ phần, tín phiếu, chứng khoán…)

- Hoàn thiện thị trường để tăng thêm khả năng làm chủ cơ
chế thị trường.

Điều đáng lưu ý ở đây là đảng ta ít nhiều còn coi những
nhiệm vụ nói trên như một loạt công tác sự nghiệp đơn
thuần, nghĩa là chưa coi đó là nhiệm vụ chính trị phải
quyết tâm thực hiện. Thậm chí còn có ý kiến coi đó là
những vấn đề thuộc về kinh tế tư bản chủ nghĩa. Đồng
thời cũng phải thẳng thắn nhận xét rằng một bộ phận
không nhỏ cán bộ, đảng viên trong các ngành luật pháp, tài
chính, tiền tệ và trong hàng ngũ quản lý kinh tế, quản lý xí
nghiệp có những nhận thức và hành động không đúng trong cơ
chế kinh tế thị trường do nhà nước ta quản lý.

Cần nhấn mạnh rằng muốn thực hiện phát triển kinh tế có
định hướng, bắt buộc phải có hệ thống điều hành và
kiểm soát nầy, nền kinh tế phát triển theo định hướng XHCN
càng đòi hỏi như vậy. Nếu không, tính chất tự phát, vô
chính phủ và những hệ quả xấu khác của kinh tế thị
trường là không thể kiểm soát được.

<h3>Về hoàn thiện và phát triển thị trường.</h3>

Đây cũng là một vấn đề nhấn mạnh và cần thực hiện gắn
liền với quá trình tăng cường quản lý nhà nước, nhằm tạo
thêm một tiền đề kinh tế có ý nghĩa hết sức quan trọng
để thực thi mọi luật pháp và thể chế của nhà nước.

Yêu cầu tối thượng của vấn đề nầy là cuối cùng mọi
hoạt động kinh tế của bất kỳ ai trong xã hội nước ta
đều chịu sự cọ sát, sàng lọc của một thị trường rõ
ràng, lành mạnh, được nhà nước kiểm soát, dẫn dắt bằng
pháp luật, bằng các chế tài và bằng các biện pháp khuyến
khích. Một nền kinh tế mạnh đòi hỏi phải có một thị
trường hạn chế được xuống mức thấp nhất các hiện
tượng đầu cơ, cửa quyền, độc quyền, kinh tế ngầm, các
ma-phi-a, sàng lọc các hoạt động kinh tế kém hiệu quả, cung
cấp những tín nhiệm hữu ích cho mọi quyết định của từng
thành viên kinh tế trong xã hội, có khả năng huy động mạnh
mẽ nguồn lực cho quá trình chuyển dịch cơ cấu kinh tế.

Với ý nghĩa nói trên, càng kiên trì định hướng XHCN, càng
phải hoàn thiện và phát triển thị trường, càng phải đẩy
mọi hoạt động kinh tế của toàn xã hội ra thị trường,
không thể có bất kỳ sự phân biệt đối xử nào (trừ một
số hoạt động kinh tế phục vụ sự nghiệp, hạ tầng cơ
sở, an ninh quốc phòng). Cũng vì lẽ nầy cần sớm xoá bỏ sự
phân biệt hoặc sự hình thành các loại hình như: kinh tế dân
sự, kinh tế đoàn thể, kinh tế đảng, kinh tế các lực
lượng vũ trang v.v…

Không có một thị trường và một chính sách về thị trường
như vậy, sự kiểm soát của nhà nước sẽ kém hiệu quả, nguy
cơ chệch hướng sẽ tăng lên, và kinh tế sẽ sớm đi vào trì
trệ, ách tắc.

Đương nhiên yêu cầu về thị trường nêu trên đòi hỏi phải
có bộ máy hành chính có năng lực, hệ thống pháp luật ngày
càng hoàn thiện và hệ thống các chính sách điều hoà điều
tiết đủ sức duy trì sự phát triển cân bằng, ổn định
bảo đảm phát triển phúc lợi xã hội. Mang danh là nhà nước
XHCN, nhà nước ta càng phải thực hiện tốt những đòi hỏi
nầy.

Với tinh thần và nội dung vừa trình bày, chúng ta nên coi 3
khâu công tác nói trên (kiện toàn bộ máy nhà nước, kiện
toàn cơ chế điều hành vĩ mô, phát triển thị trường) là
một tổng thể hữu cơ của nhiệm vụ tăng cường năng lực
quản lý nhà nước.

<h2>4- Xây đựng đảng.</h2>

Có thể nói dự thảo báo cáo đánh giá khá đầy đủ những
ưu điểm lớn trong nhiệm vụ cực kỳ hệ trọng là xây đựng
đảng. Cần nhấn mạnh bản lĩnh của đảng ta, trước hết
thể hiện qua sự vững vàng trước những biến động sâu sắc
trên thế giới trong hai thập kỷ vừa qua và những thành tựu
giành được trong sự nghiệp đổi mới. Cần khẳng định
điều nầy để tự tin, để nâng cao hơn nữa ý chí cách mạng
và tinh thần đổi mới.

Song chúng ta đang đứng trước thực tế là tính tiền phong
chiến đấu của đảng viên và của các tổ chức cơ sở
đảng có nhiều mặt giảm sút, nhiều tổ chức cơ sở đảng
chỉ hoạt động hình thức, hoặc tê liệt, thoái hóa. Quan hệ
giữa đảng và dân ngày càng có nhiều vấn đề. Chàà- nào
cũng có đảng viên, song tình trạng bê bối, tiêu cực ở các
ngành, các địa phương khá phổ biến.

Những hiện tượng nầy đang thách thức trực tiếp vai trò
lãnh đạo của đảng.

Đại hội VIII cần đem lại một động lực mới thực sự
thúc đẩy sự chỉnh đốn và khả năng tự đổi mới của
đảng. Bên cạnh việc rèn luyện ý chí cách mạng, cần đặc
biệt phát huy dân chủ trong đảng, để đẩy mạnh đấu tranh
chống những thoái hóa, để phát huy sức sống mới và trí
tuệ mới của toàn đảng, đặc biệt là để có cơ sở vững
chắc cho sự thống nhất ý chí và hành động trong toàn đảng
và trong mọi cấp ủy.

Dưới đây xin nêu lên một số vấn đề đáng lưu ý nhất
trong nhiệm vụ xây dựng đảng.

<h3>a) Xây dựng đảng về đường lối</h3>

Có thể nói đây là nhiệm vụ hàng đầu. Có đường lối
đúng sẽ có tất cả. Không nên tiếp tục cách suy nghĩ chỉ
đơn thuần quy mọi nhiệm vụ, mọi mục tiêu không thực hiện
được hoặc thực hiện không tốt cho việc thực hiện đường
lối chưa tốt.

Hơn thế nữa, cách mạng VN đang chuyển sang một giai đoạn
mới, diễn ra trong một bối cảnh quốc tế hoàn toàn thay đổi
so với thời kỳ còn tồn tại hệ thống thế giới XHCN, đòi
hỏi đảng ta bắt buộc phải đề ra đường lối mới thích
hợp. Trước hết là dựa trên cơ sở nhận định tình hình
mới, đảng ta cần xác định chính xác những nhiệm vụ phải
thực hiện, tính toán việc huy động lực lượng, và tổ chức
thực hiện, xác định những thách thức phải vượt qua.

Thực ra chúng ta đã bắt đầu công việc nầy và đề ra
đường lối đổi mới. Sắp tới chúng ta phải tập trung
nhiều công sức cho việc tạo ra động lực phát triển từ bên
trong của đất nước.

Vì lẽ đó, đổi mới chỉ là bước đầu của quá trình xây
dựng một đường lối mới phù hợp.

Trước mắt, có thể nói khái quát: mục tiêu chiến lược của
chúng ta là thực hiện công nghiệp hoá đất nước theo định
hướng XHCN, thực hiện dân giàu nước mạnh xã hội công bằng
và văn minh.

Chúng ta phải thực hiện nhiệm vụ chiến lược ấy trong bối
cảnh quốc tế không có sự tồn tại của hệ thống thế
giới XHCN; nước ta phải cọ sát, đương đầu cạnh tranh với
cả thế giới, nhưng đồng thời cũng có cơ hội mở rộng quan
hệ kinh tế với cả thế giới, có điều kiện tạo ra tập
họp lực lượng mới. Bên cạnh thách thức kinh tế rất gay
gắt, nước ta phải đương đầu với những thách thức quân
sự và chính trị có lúc rất nhậy cảm và tế nhị.

Có thể nói, đặc điểm nổi bật là nước ta hiện nay phải
một mình đương đầu với tất cả, đồng thời cũng có khả
năng tạo ra tập họp lực lượng bên ngoài hoàn toàn mới.

Để giành được thắng lợi, chúng ta phải huy động mức độ
cao nhất sức mạnh của toàn thể dân tộc ta và phải tập
họp được lực lượng rộng rãi nhất trên trường quốc tế.
Chỉ có như vậy nước ta mới tự bảo vệ được mình, tranh
thủ được thời gian và khả năng sớm vươn lên thành quốc
gia già u mạnh. Chỉ có như vậy, mới giữ được độc lập
tự chủ, bảo vệ được toàn vẹn lãnh thổ, thoát khỏi hiểm
họa tụt hậu, bảo vệ được thành quả cách mạng và chế
độ XHCN.

Vì những lẽ trên, động lực để thực hiện nhiệm vụ
chiến lược nầy là hun đúc tinh thần quật khởi dân tộc và
thực hiện mạnh mẽ dân chủ. Điều nầy chẳng những không
trái, mà còn là tiền đề không thể thiếu được cho thực
hiện định hướng XHCN ở nước ta. Đó chính là thực tiễn
cách mạng VN trong bối cảnh quốc tế mới.

Bây giờ độc lập dân tộc gắn với chủ nghĩa xã hội là
nói với nội dung như vậy. Bởi vì, không tạo ra được thực
lực nầy, sẽ không còn độc lập tự chủ và cũng không có
định hướng XHCN.

Trên chặng đường mới nầy của đất nước, hơn bao giờ
hết là đảng cầm quyền, đảng ta cần giương cao ngọn cờ
dân tộc và dân chủ. Đảng ta là lực lượng chính trị có
đủ tư cách nhất và uy tín cao nhất để làm trọng trách
nầy, nhất thiết không để ai nắm lấy. Đảng ta chẳng những
phải phấn đấu vươn lên làm đội tiên phong của giai cấp,
mà còn phải trở thành bộ phận tinh hoa nhất, tiêu biểu cho
trí tuệ, nghị lực và phẩm chất cao quý của toàn thể dân
tộc VN ta bao gồm cả toàn thể cộng đồng người VN ở nước
ngoài đang hướng về tổ quốc.

Phải chăng đây chính là một tư tưởng lớn, là nội dung cốt
lõi của nhiệm vụ xây đựng đảng mà đại hội VIII cần làm
rõ, là kim chỉ nam xây dựng đường lối và mọi chủ trương
chính sách mới của đảng.

<h3>b) Xây dựng đảng về tổ chức</h3>

Có thể nói nhiệm vụ cách mạng VN chuyển sang giai đoạn phát
triển mới, với những đặc điểm mới như đã trình bày trong
những phân tích nêu trên. Song tổ chức của đảng về cơ cấu
vẫn giữ như thời chiến. Đã đến lúc cần xem xét những gì
có thể duy trì và nâng cao thêm, những gì cần cải tiến hay
loại bỏ trong công tác xây dựng đảng về tổ chức cho phù
hợp với những nhiệm vụ và đòi hỏi mới.

Ưu điểm cần phát huy là đảng ta có một hệ thống tổ chức
cách mạng, chẳng những đáp ứng nhu cầu lãnh đạo thắng
lợi trong chiến tranh, mà còn đủ năng lực đưa đất nước
vào thời kỳ đổi mới. Trên phương diện tổ chức, chúng ta
cần nghiên cứu sâu, tìm hiểu những nguyên nhân và yếu tố
gì đã giúp cho đảng ta chuyển mình được, đổi mới tư duy,
đổi mới phương thức hoạt động, đem lại những thành quả
chẳng những tránh cho đất nước khỏi sụp đổ trong cuộc
khủng hoảng ác liệt vừa qua của hệ thống thế giới xã
hội chủ nghĩa, mà còn mở ra triển vọng chưa từng có của
sự nghiệp phát triển nước ta. Có thể nói, chúng ta chưa
nghiêm túc làm tốt việc nghiên cứu, đúc kết những kinh
nghiệm của vấn đề có ý nghĩa sống còn nầy.

- Một vấn đề bức xúc khác đang đạt ra là: trong tình hình
đòi hỏi phải tăng cường nhà nước pháp quyền (của dân, do
dân và vì dân), mở rộng dân chủ để phát huy tối đa sự
năng động của các thành phần kinh tế trong cơ chế thị
trường, đảng ta cần được đổi mới và tăng cường về
mặt tổ chức như thế nào? Chúng ta chưa nghiên cứu sâu vấn
đề nầy. Có lẽ không thể đơn thuần tiếp tục duy trì tổ
chức và phương thức sinh hoạt các tổ chức cơ sở đảng như
hiện nay, bởi vì đã xuất hiện tình trạng đảng hầu như
không có mặt hoặc không thâm nhập sâu được vào nhiều hoạt
động kinh tế xã hội mới phát triển; hoặc tác dụng kiểm
tra nắm bắt của đảng đối với những hoạt động rất yếu
nầy, chưa thỏa đáng. Hiện nay, trong nông nghiệp kinh tế hộ
giữ vai trò chủ yếu, lực lượng kinh tế các thành phần
ngoài quốc doanh chiếm tới 60% GDP, cơ chế thị trường còn
nhiều mảng nằm ngoài pháp luật, các hoạt động xã hội, văn
hoá – lành mạnh và không lành mạnh, các hoạt động giao lưu
với bên ngoài đang nở rộ… Vai trò và tác dụng thực chất
của đảng đối với những phát triển này như thế nào?

- Chúng ta khẳng định vai trò lãnh đạo duy nhất của đảng
CSVN. Điều nầy đòi hỏi một mặt phải tăng cường khả năng
lãnh đạo của đảng, mặt khác phải tạo ra được cơ cấu
chính trị và môi trường xã hội đủ sức ngăn chặn xu thế
quan liêu, độc đoán, mất dân chủ, xu thế xem thường và
đứng trên pháp luật. Hơn thế nữa, vai trò lãnh đạo của
đảng cần được tăng cường trên cơ sở mở rộng dân chủ
trong đời sống kinh tế, chính trị, văn hoá của toàn xã hội.
Như vậy tổ chức và phương thức sinh hoạt đảng cần phải
được cải tiến như thế nào cho phù hợp? Mối quan hệ giữa
đảng và nhà nước, giữa đảng và các đoàn thể nhân dân
cần được thiết kế lại như thế nào?

Đảng ta là đảng cầm quyền với nghĩa lãnh đạo đất nước
dựa trên quan điểm cách mạng là sự nghiệp của quần chúng,
song nhất thiết không là m thay. Một đòi hỏi rất khó phải
thực hiện là: đảng viên và các tổ chức cơ sở đảng phải
đi đầu trong việc giữ gìn trật tự kỷ cương, nhưng lại
phải biết phát huy sự năng động và khả năng sáng tạo của
nhân dân theo định hướng của đảng. Đảng cần đặc biệt
quan tâm nâng cao dân trí, giáo dục, phát huy và bảo vệ quyền
công dân để phát huy sức mạnh của cả nước. Đó là sức
mạnh của chính đảng ta, là con đường tiếp tục duy trì và
tăng thêm sự chấp thuận tự nguyện của nhận thức sâu sắc
nhất của toàn dân đối với vai trò lãnh đạo của đảng ta
mà tình hình nhiệm vụ mới đòi hỏi, đồng thời là một
trong những yếu tố quan trọng bảo vệ đảng.

- Chúng ta thảo luận nhiều về nguyên tắc "dân chủ tập
trung", hoặc "tập trung dân chủ". Tôi đề nghị bỏ cách
suy nghĩ rất công thức như vậy. Nên chăng khẳng định lại
một cách không thể hiểu lầm như sau: Để huy động trí tuệ
của toàn đảng và bảo vệ sự trong sáng trong đảng, cần
phải triệt để dân chủ; đồng thời để bảo đảm sức
chiến đấu của đảng mọi đảng viên phải tuyệt đối tuân
theo điều lệ và phục tùng các nghị quyết của đảng. Tổ
chức và phương thức sinh hoạt đảng cần được đổi mới
nhằm đáp ứng tốt yêu cầu nầy. Trong thực tiễn hiện nay,
đảng ta đang đứng trước yêu cầu phải đẩy mạnh đấu
tranh chống các hiện tượng vô tổ chức vô chính phủ, cực
bộ bản vị (đặc biệt trong lĩnh vực kinh tế), đồng thời
nghiêm túc thực hiện những nguyên tắc dân chủ trong đảng.

Có thể nói công tác nghiên cứu đường lối chính sách, nghiên
cứu tình hình và con đường phát triển của đất nước, công
tác bồi dưỡng đảng viên, công tác tuyển chọn, bố trí cán
bộ… của chúng ta hiện nay chưa đáp ứng yêu cầu nâng cao vai
trò lãnh đạo của đảng. Hiện nay nếu nhìn vào lịch sử quá
trình hình thành sự nghiệp đổi mới, chưa thể nói đảng ta
thực sự đi tiên phong về mặt tư duy, đang đào tạo ra đủ
và bố trí được lực lượng cán bộ xuất sắc theo kịp đòi
hỏi của đất nước; cũng chưa thể nói trình độ tư tưởng,
lý luận của tuyệt đại đa số đảng viên phù hợp với
những đòi hỏi mới của nhiệm vụ cách mạng. Tiếp tục công
tác đào tạo và bố trí cán bộ như hiện nay còn tăng thêm
nguy cơ cục bộ, địa phương chủ nghĩa và cắt cử, tăng thêm
tính cơ hội dựa dẫm hoặc nguy cơ bè phái trong đảng, khó là
m bộc lộ và đào tạo nhân tài, khó tạo ra sinh lực mới cho
những đảng bộ hoặc tổ chức cơ sở đảng yếu kém… Chúng
ta phải nhìn thẳng vào những mặt còn thiếu sót để tự
chỉnh đốn, tự vươn lên.

Có thể kết luận, trên con đường đi lên đầy gian khổ và
thử thách của đất nước, phải chăng cái khó nhất hiện nay
là tình trạng trình độ, phẩm chất cán bộ đảng viên chưa
theo kịp sự phát triển của đất nước?

Tình trạng bất cập với đòi hỏi của nhiệm vụ là nguy cơ
lớn đối với đảng. Cần gấp rút sắp xếp, cải tiến các
ban, viện của đảng. Đặc biệt cần nhấn mạnh giáo dục cho
đảng viên chủ nghĩa yêu nước với nội dung sớm làm cho
đất nước già u mạnh, cần nâng cao ý chí của đảng viên
phấn đấu thực hiện các mục tiêu của đảng, trau dồi
những tri thức mới mà nhiệm vụ mới của đảng đòi hỏi.

Hơn bao giờ hết, nâng cao năng lực lãnh đạo và phẩm chất
cách mạng của đảng, nâng cao năng lực quản lý nhà nước
của chúng ta là hai nhân tố quyết định nhất để nắm lấy
thời cơ đang đến với đất nước.

Xin trình bày để các anh tham khảo.

Võ Văn Kiệt

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7690), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives