của chị Bùi Hằng cũng đã có câu trả lời chính thức từ
phía nhà cầm quyền Hà Nội, nhưng sự thật này lại gây sốc
không kém những cuộc bắt bớ hết sức vô lý đã xảy ra:
tập trung cưỡng bức vào trại giam không cần thông qua một
tòa án. Nó làm người ta nhớ đến những kiểu tập trung cải
tạo sau khi quân đội cộng sản chiếm đóng Sài gòn vào năm
1975, nó cũng gợi lại hình ảnh của những cuộc bắt bớ
dưới thời Sô Viết của nước Nga cộng sản, và bóng ma trong
những thể chế độc tài ở vùng Châu Mỹ Latinh với những
vụ mất tích đầy bí ẩn những thập niên 1970 đã trở lại.
Nhưng điều làm người ta bàng hoàng nhất là tình trạng tồi
tệ này đang xảy ra ở một đất nước "dân chủ vạn lần
dân chủ tư sản", nơi mà các lãnh đạo hót không ngừng
nghỉ một bài ca có tên gọi là xây dựng nhà nước pháp
quyền.
Chuỗi hành động này xảy ra trong thời điểm khi mà sự
truyền tin nhanh đến chóng mặt có thể chuyển tải trong nháy
mắt đến toàn thế giới những chuyện xảy ra ở nửa bán
cầu . Đàng khác, vấn đề nhân quyền, dân chủ là những đề
tài rất thời sự, luôn được đề cập như những tiêu chuẩn
của một xã hội văn minh và như những điều kiện cho sự
cộng tác hay đánh giá vị trí của các quốc gia trong trường
quốc tế, thì những vi phạm nghiêm trọng của chính quyền
Việt Nam như một thách thức ngạo ngược của bạo quyền
trước lương tâm nhân loại và thời đại.
Nói như nhà khoa học Ngô Bảo Châu, muốn làm xấu mặt chính
quyền Việt Nam thì không cần phải làm gì hơn. Điều này cũng
có nghĩa là nhà cầm quyền Việt Nam đang tự rạch lên mặt
của mình để xuất hiện với bạn bè thế giới bằng bộ
mặt của một tên côn đồ hằn vết sẹo. Tất cả tin tức
về những cuộc bắt bớ vi hiến và bất hợp pháp đều xuất
hiện trên những mạng truyền thong quốc tế. Điều này sẽ
để lại điều gì nếu không ngoài sự nghi ngờ về những cam
kết cải tạo nhân quyền, về khả năng cộng tác của chính
quyền Việt Nam trước những bạn bè quốc tế. Không lạ gì
mà quốc tế luôn nhìn Việt Nam dưới con mắt dè dặt và sự
nghi ngờ vào thiện chí của chính quyền Việt Nam này không dễ
gì xóa bỏ một sớm một chiều trong suy nghĩ của họ.
Trở lại trường hợp của chị Bùi Hằng, dù trong thư thông
báo cho gia đình không nói đến lý bị cưỡng bức cải tạo
là gì, nhưng mọi người đều biết là do sự tham gia tích cực
của chị trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc và bày
tỏ sự đồng tình cuộc biểu tình ủng hộ luật biểu tình.
Điều này nói lên nỗi sợ hãi thực sự của chính quyền vào
những cuộc tụ họp của nhân dân, và mặt khác, nói lên sự
tráo trở của chính quyền cộng sản. Không ai có thể ngây thơ
tin vào những gì giới cầm quyền cộng sản nói, với những
phản ứng của họ. Điều này cũng gói ghém một thông điệp :
sẽ không bao giờ có chuyện đối thoại hay lắng nghe tiếng
nói của người dân đối với chính quyền Việt Nam. Thiết
nghĩ không có bằng chứng hùng hồn nào để chứng minh sự
độc tài cai trị của Đảng cộng sản bằng việc bắt giữ
những người yêu nước.
Việc bắt giữ người không cần phải xét xử và đặc biệt
đối xử với những người bày tỏ ôn hòa tình yêu nước,
yêu chuộng công lý và sự thật đã lộ rõ dã tâm của nhà
cầm quyền. Họ quyết tâm bảo vệ sự độc tài cai trị và
nhất nhất thực hiện quyết tâm này bất chấp mọi thủ
đoạn. Điều mà Đảng cộng sản Việt Nam muốn đó là mãi
mãi cai trị người dân, dù cho tương lai và vận hội của dân
tộc có như thế nào, điều ấy không quan trọng bằng sự
vững vàng cai trị của Đảng cộng sản. Những câu khẩu hiệu
"vì nhân dân", "chính quyền nhân dân" chỉ là những
khẩu hiệu dối lừa không hơn không kém.
Nhất thời, sự đàn áp mạnh bạo, bất chấp luật lệ của
nhà cầm quyền Việt Nam có thể làm nao núng những khát vọng
dân chủ đang được nhen nhóm trong nhân dân. Tuy nhiên, nó cũng
có thể làm cho những người thiện chí có thêm sự khôn ngoan
khi đối phó với chính quyền. Nó cũng là dịp để những
người thao thức với vận mệnh dân tộc gắn kết thêm với
nhau trong cách thức mới kín đáo hơn, chuẩn bị nhiều hơn cho
những bước tiếp theo. Nhưng điều mà chính quyền cộng sản
không bao giờ ngờ tới, và nó cũng chính là sự công phá mạnh
mẽ nhất, đó là niềm tin vào tính chính thống của họ đã
lung lay ngay tận trong những kết cấu Đảng viên của Đảng.
Những vết nứt không thể hàn gắn khi chính những đảng viên
tâm huyết nhận ra họ đang trở thành con rối trong màn kịch
dã tâm của những kẻ mị dân. Không ai có thể bảo đảm sự
vũng bền của một tòa nhà đã mục ruỗng từ bên trong. Điều
này đã được kiểm chứng trong lịch sử khi khối cộng sản
Đông Âu tan vỡ. Không ai có thể vung tay che lấy mặt trời.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10893), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét