Vũ Ái Quốc - Việt Nam vẫn là một nước nghèo (2)

<h2>Đi lên CNXH là đi xuống đói nghèo và lạc hậu</h2>

Trong phần đầu bài viết, bằng thực tế tôi đã dẫn chứng:
"Đi lên CNXH là đi xuống đói nghèo, lạc hậu". Vậy, tại
sao "Đi lên CNXH là đi xuống đói nghèo, lạc hậu?". Phần này
chúng ta cùng tìm hiểu nguyên nhân.

Trước tiên, chúng ta cần nhận diện đúng, chính xác CNXH là
gì? Bởi có nhận diện đúng, chính xác chúng ta mới có những
phân tích, đánh giá, kết luận chính xác được.

<div class="boxright300"><img
src="http://danluan.org/files/u23/DANLUAN0100093.jpg" /><div
class="textholder">Đi lên CNXH là đi xuống đói nghèo, lạc hậu
(Ảnh sưu tầm trên mạng)</div></div>
Sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ XHCN, được học
tập, giáo dục khá đầy đủ các cấp học dưới mái trường
XHCN, tôi nhận thấy có hai chế độ XHCN đó là: Một chế độ
XHCN đã và đang tồn tại trong đời sống thực tế, tôi gọi
là chế độ <strong>XHCN THẬT</strong> mà sau đây tôi gọi là
chế độ XHCN và một chế độ XHCN trong sách vở, trong văn
bản nghị quyết, trên băng rôn, trong tuyên tuyên truyền, trong
học thuyết Mác – Lê, chưa có, chưa xuất hiện và không bao
giờ xuất hiện trên thực tế cuộc sống, tôi gọi là chế
độ <strong>XHCN ẢO</strong>. Hai chế độ XHCN này hoàn toàn khác
nhau về bản chất, về trình độ phát triển. Chế độ XHCN
thực chất là một chế độ Phong kiến kiểu mới, là hình
thái kinh tế chính trị mới do các nhà "Cộng sản giả danh
sáng tạo" ra để thâu tóm quyền lực. Đó là chế độ
chuyển tiếp không đáng có, không giống ai, giữa chế độ
PHONG KIẾN và chế độ TƯ BẢN, mà nhiều người gọi là
"Cái hình thái quái thai nhân tạo của xã hội loài người".
Theo cách nói của các nhà "Cộng sản" thì có thể nói: Đó
là thời kỳ quá độ từ chế độ PHONG KIẾN tiến lên TBCN.
Còn chế độ XHCN ẢO là một chế độ trong tư duy, trên lý
luận, là thời kỳ quá độ từ chế độ TƯ BẢN lên chế
độ CỘNG SẢN (mà chế độ CỘNG SẢN cũng là chế độ ẢO
nốt).

Bản chất phong kiến của chế độ XHCN thể hiện ở các
điểm sau:

Nếu trong chế độ phong kiến, Vua tuyên bố với con dân: Đất
nước là của Trời, Trời "trao" cho Thiên tử – Con Trời
là Vua thay Trời toàn quyền cai quản, cai trị thì trong chế
độ XHCN, Đảng khẳng định: "Đảng ta là Đảng cầm quyền
duy nhất" nghĩa là đất nước, chính quyền là của Đảng.
Đảng và lãnh tụ của Đảng cũng được thần thánh hóa,
huyền thoại hóa giống như Trời. Đảng giao cho con của Đảng
là Tổng bí thư như ở Bắc Hàn, Cu Ba hoặc giao cho một nhóm
con của Đảng là Bộ chính trị như ở Trung Cộng, Việt Nam
ngồi trên hiến pháp, pháp luật, toàn quyền điều hành, cai
trị đất nước.

Theo lập luận của Đảng, chính quyền, đất nước là của
Đảng vì: Chính quyền này có được là do Đảng "tài tình"
mới tổ chức dân đi cướp được. Sau khi cướp được chính
quyền, Đảng tiếp tục tổ chức chỉ đạo dân tiến hành
cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản, quốc hữu hóa đất
đai, cướp ruộng đất, đồn điền, hầm mỏ, tài nguyên…
cướp tài sản, nhà máy, công xưởng… cướp tất, cướp
trọn vẹn đất nước. Người dân nghe theo lời Đảng, sau khi
cướp được toàn bộ đất nước cho Đảng, dân không còn
đất sống, phải sống trên đất của Đảng, cũng giống như
muông thú, động thực vật trên đất của Đảng, dân nghiễm
nhiên trở thành là tài sản thuộc sở hữu của Đảng.

Như vậy, ban đầu dân là những chủ thể được Đảng sai đi
cướp với lời hứa sẽ được làm chủ đất nước, làm chủ
bản thân, được sống trong "Thiên đàng"… Cuối cùng, khi
không còn gì để cướp, đến lượt mình, dân tự biến thành
tài sản sở hữu của Đảng một cách hiển nhiên mà Đảng
không cần cướp! Bởi vậy, Đảng cho dân được sống thế
nào là quyền của Đảng. Mọi con dân sống trên đất của
Đảng phải luôn luôn ghi nhớ: "Đời đời biết ơn Đảng"
phải "Sống, học tập, làm theo ý Đảng", muốn làm gì
phải làm đơn xin phép Nhà nước của Đảng theo cơ chế "Xin
– Cho".

Dân nghe theo lời Đảng, đi cướp chính quyền về cho Đảng,
để Đảng leo lên ngồi lên "Ngai vàng". Còn con dân, thoát
được kiếp nô lệ của chế độ phong kiến cũ lại tự chui
vào tròng nô lệ mới của chế độ phong kiến mới của
Đảng. Đó là sự sang tên đổi chủ, thân phận nô lệ vẫn
là nô lệ chẳng hơn gì. Vậy mà, con dân phải: "Đời đời
biết ơn Đảng"! Thật trớ trêu và cay đắng, một quả lừa
ngoạn mục. Đảng ta quá tài tình, Đảng ta quá vĩ đại!!!

Sống trên đất của Đảng, con dân phải đóng thuế cho Đảng
thông qua Nhà nước của Đảng, TIỀN THUẾ THU ĐƯỢC LÀ CỦA
ĐẢNG, Đảng muốn dùng làm gì, cho ai là quyền của Đảng, con
dân không được phép biết. Quốc hội, Nhà nước, các tổ
chức chính trị, nghề nghiệp, xã hội…đều do một tay Đảng
lập theo phương thức: "Đảng cử – dân bầu" theo ý
Đảng, dân không cần nghĩ ngợi. Bầu bán xong, Đảng nắm lấy
hết, bỏ tiền của Đảng ra nuôi tất, đương nhiên Đảng các
tổ chức phải làm việc cho Đảng, phải tuyệt đối trung
thành làm theo ý Đảng. Hoàn toàn không phải như một số
người có mang tư tưởng "Dân chủ theo kiểu phương Tây"
đem áp đặt cho chế độ XHCN, quan niệm rằng: TIỀN THUẾ LÀ
CỦA DÂN, dân đóng thuế nuôi Quốc hội, Nhà nước của dân
nên Quốc hội, Nhà nước phải bảo vệ dân như ở trong chế
độ TƯ BẢN "giẫy chết". Xin đừng nhầm lẫn chết người
như vậy mà nói sai, nói lẫn lộn, nói linh tinh, Đảng cho đi
tù như chơi. Ai làm sai, nói sai ý Đảng sẽ bị xử lý kỷ
luật. Nếu nói, suy nghĩ sai khác với ý Đảng, sẽ có bản án
của Bộ chính trị ban xuống, giao cho quan tòa đọc cho nghe
trước tòa án rồi đem tống giam, không cần tranh biện, không
cần đến luật pháp luật, công lý, quốc thể, quốc tế gì
hết, hoàn tòan giống như "Chiếu" Vua ban trong chế độ phong
kiến.

Cả đất nước trong chế độ XHCN là một nông
trại, công xưởng, một trại tập trung lớn của Đảng. Mọi
con dân bị tước đoạt quyền làm chủ bản thân, quyền làm
chủ đất đai, họ được tiếp tục sống kiếp nô lệ mới
trong "THIÊN ĐÀNG" của Đảng. Muốn có làm việc, muốn làm
gì, muốn xin chính quyền xác nhận một giấy tờ gì con dân
phải làm đơn xin xỏ, nhờ cậy, chạy chọt, hối lộ mới
được. Trong chế độ XHCN, muốn sống mọi người tìm cách
ngoi lên bằng cách phục tùng, lấy lòng và tìm cách ca ngợi
Đảng. Điển hình là một trí thức lớn XHCN, cha là học giả
nổi tiếng, bị Đảng cố tình vu oan, giết hại mà vẫn hết
lòng ca ngợi Đảng với những lời ca để đời, vắt ra từ
con tim, khối óc: "Đảng đã cho ta sáng mắt, sáng lòng"
"Đảng đã cho ta một mùa xuân …ngập tràn ánh sáng…".
Không biết ở dưới suối vàng, người cha có nghe thấy những
lời ca này không? Nếu nghe được chắc ông phải thám phục
cách dạy dỗ "tài tình" của Đảng và "đời đời biết
ơn Đảng" lắm. Vì nếu không có Đảng là nguồn cảm hứng
vô tận, nếu không có "Ánh sáng ngập tràn của Đảng" soi
sáng tâm hồn, khối óc cho con ông thì con ông không thể nào
trở thành một "Thiên tài sáng tác tụng ca" xuất sắc đến
vậy. Bên cạnh niềm vui to lớn, tôi nghĩ chắc ông cũng có
một nỗi lo lớn là: Nếu Triều đại Cộng sản sụp đổ,
những "Tác phẩm đỉnh cao" của con ông hôm nay sẽ biến
ngay thành "Rác phẩm". Những "Rác phẩm" mà con ông đã
sáng tạo trong cả cuộc đời là để hóa thánh cho Đảng, ca
ngợi sự lừa dối, tiếp tay cho việc đưa dân tộc đến bờ
vực của đau thương, mất mát, nghèo nàn lạc hậu và nguy cơ
mất nước vào tay "Anh bạn vàng" Trung Quốc như hôm nay,
hiển nhiên phải bỏ vào sọt rác. Sự nghiệp của những kẻ
"Trí nô" là thế, chắc ông là người hiểu hơn ai hết.

Chế độ XHCN là đất sống dành riêng cho cho những kẻ ngu
dốt, hợm hĩnh, xu nịnh, gian giảo, nhiều âm mưu, lắm thủ
đoạn. Kẻ thù của Đảng, của CNXH cũng là kẻ thù của bọn
xu nịnh, bất tài, gian manh, độc tài tham nhũng là: VĂN MINH –
TỰ DO – DÂN CHỦ. Chính vì vậy, ngay từ khi cướp được
chính quyền, Đảng đã phát động "Cải cách ruộng đất",
"Cải tạo tư sản" với chủ trương được quán triệt:
"Trí – Phú – Địa – Hào đào tận gốc, trốc tận rễ",
trong đó Trí thức là đối tượng, là kẻ thù số một phải
tận diệt "Đào tận gốc, trốc tận rễ" theo kiểu "Tru di
tam tộc" trong chế độ phong kiến đối với trọng tội phản
bội Triều đình. Bởi trí thức là tầng lớp ưu tú trong xã
hội, họ hiểu biết, có nhân cách, có chính kiến, hướng
thiện là đối tượng nguy hiểm số một có thể làm bại lộ,
gây ra nguy cơ cho việc thực hiện mưu đồ đen tối, lừa dân
của Đảng. Tiếp theo là vụ Văn nhân Giai phẩm, một cuộc
"Cải cách ruộng đất trên lĩnh vực Văn hóa – Tư
tưởng", đánh trực diện vào Trí thức tiêu biểu khi họ
đòi hỏi quyền lợi chính đáng là quyền tự do ngôn luận.
Việc làm của Đảng vừa để tiêu diệt, vừa để răn đe
đội ngũ trí thức. Hàng loạt nhà trí thức hàng đầu CÓ CÔNG
– CÓ TÂM – CÓ TẦM như: Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Hữu
Đang, Trần Đức Thảo, Dương Đức Hiền, Từ Phác, Đặng
Đình Hưng, Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Đạt, Trương Tửu, Phùng
Quán…đều bị vu oan, đưa ra cho lũ vô liêm sĩ đấu tố, hãm
hại… rồi đem tống giam không cần xét xử. Tầng lớp trí
thức còn lại bị chặn cổ họng, nắm lấy dạ dày bằng
chính sách tem phiếu giao cho các nhân viên thương nghiệp, lương
thực vô văn hóa ban phát cho mỗi tháng được từ 2 đến 5
lạng thịt nếu được Đảng cho phép ở trong biên chế. Đảng
sẵn sàng chụp mũ tầng lớp trí thức tội phản động, tư
tưởng tiểu tư sản, khủng bố tinh thần, đe dọa đến mạng
sống, sinh mạng chính trị của họ bằng luật rừng, rồi
"Trói" họ lại, biến thành họ thành công cụ của Đảng,
bắt họ phải làm theo nhiệm vụ là: Sáng tác khẩu hiệu tung
hô, ngợi ca, HÓA THÁNH CHO ĐẢNG!

Nhiều trí thức lớn người Việt ở trong và ngoài
nước, theo tiếng gọi của Đảng đi theo cách mạng từ những
đầu khó khăn, khi cách mạng thành công, họ lần lượt bị
thanh trừng, bị vu oan hãm hại, bị vô hiệu hóa phải tìm
đường thoát thân nếu không thì cũng bị "Trói chặt" hoặc
bị gạt ra ngoài lề xã hội. Đại tướng Võ Nguyên Giáp một
danh tướng trí thức, người làm nên một "Điện Biên Phủ
lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", một Đại thần
của chế độ XHCN, tuyệt đối trung thành với Đảng. Vậy mà,
sau khi hoàn thành nhiệm vụ giành được trọn vẹn đất
nước, Đảng đã gạt ra rìa và làm nhục bằng cách bố trí
Đại tướng sang làm công tác SINH ĐẺ CÓ KẾ HOẠCH. Một
việc làm mà theo cách nói của giáo sư Ngô Bảo Châu có thể
nói: "Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó
mà có việc làm nào hơn việc làm này".

Những năm gần đây, tiếp tục kiên trì với con
đường đã chọn, hàng loạt trí thức thực sự, có tâm có
tầm, được đào tạo bài bản, họ là "Nguyên khí quốc
gia" đã bị Đảng sách nhiễu bôi nhọ, vu oan, chà đạp, rồi
tống giam không thương tiếc như: Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thị
Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung… và gần đây là
Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ với vụ án nổi tiếng "Hai bao cao
su đã qua sử dụng" làm chấn động địa cầu. Sắp tới
đây có lẽ sẽ đến lượt các trí thức lớn thực sự như:
Nhà văn Nguyên Ngọc, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, Giáo sư Huệ Chi,
Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, Giáo sư Ngô Đức Thọ…Tất cả
các trí thức trên chỉ có mỗi tội duy nhất là: YÊU NƯỚC –
DÁM NÓI SỰ THẬT.

Song song với việc tiệt diệt Trí thức chân chính,
Đảng gấp rút mở các trường lớp bổ túc văn hóa, các lớp
chuyên tu, tuyển chọn những thành phần "Vừa hồng, vừa
chuyên" tuyệt đối nghe theo Đảng, không biết đến phải
trái là gì. Gấp rút đào tạo họ mà thực chất là hợp thức
hóa để trao cho họ một bằng cấp, một học vị, học
hàm…Những bằng cấp, học vị, học hàm của Đảng trao vừa
là phần thưởng về sự trung thành, về thành tích cống hiến
cho Đảng, vừa là công cụ mà Đảng cần giao cho họ để họ
trở thành "Hồng Vệ Binh" đắc lực bảo vệ Đảng. Trong
thời gian ngắn Đảng đã xây dựng được một đội quân Trí
thức XHCN hùng hậu, giáo sư, tiến sĩ nhan nhãn, bằng cấp giáo
sư, tiến sĩ đủ kiểu búa xua. Đội ngũ trí thức XHXCN phần
lớn là Trí nô làm theo ý Đảng, tầng lớp "Bán miệng
nuôi… thân". Nguyễn Khải, đệ nhất văn chương của nền
văn học XHCN, người được vinh danh với giải thưởng Hồ Chí
Minh về văn học nghệ thuật, cuối đời đã viết trong hồi
ký "Đi tìm cái tôi đã mất" đã cay đắng thú nhận cuộc
đời "Trí nô", tôi tớ của mình đã tự nhận ra sự
nghiệp văn chương mà ông để lại là "Mớ tạp nham". Đúng
là RÁC PHẨM.

Chế độ XHCN là một chế độ đầy rẫy bất công
và nghịch lý. Người đứng đầu, đại diện cho giai cấp vô
sản khi đã nắm được mọi quyền lực và tài sản của quốc
gia, của một cơ quan, công ty, xí nghiệp… thì tự coi là của
mình, chúng đưa thân con cháu họ hàng, thân quen vào những vị
trí then chốt, tìm mọi cách kéo bè kéo cánh. Khi sắp về hưu
tìm cách bán lại chức quyền cho người trả giá cao nhất nếu
không có người nối nghiệp. Chúng có còn những người vô
sản nữa không? Chúng sẽ bảo vệ quyền lợi cho ai, cho băng
nhóm, bè cánh của chúng hay cho dân? Chúng nói với dân rằng:
Chúng là đầy tớ, là công bộc của dân. Trên thế giới từ
cổ chí kim chưa hề có loại đầy tớ như trong chế độ XHCH
là: Đầy tớ lại đứng trên đầu chủ, bóc lột chủ, tước
hết mọi tài sản của chủ, tước đoạt quyền làm người
của chủ. Đầy tớ nói: Nhà nước này là của dân, do dân, vì
dân, dân biết, dân bàn, dân kiểm tra… nhưng trên thực tế
thì dân muốn làm gì cũng phải viết đơn xin đầy tớ, phải
"Đời đời biết ơn đầy tớ". Thật là mỉa mai! Đầy tớ
còn luôn rao giảng: "Đấu tranh giữa các mặt đối lập là
động lực thúc đẩy sự phát triển của xã hội". Vậy mà,
trong thực tế thì đầy tớ tìm mọi phương cách duy trì sự
độc quyền cho đầy tớ trong mọi lĩnh vực, tiêu diệt đấu
tranh, cạnh tranh, chống đa nguyên, đa đảng. Nhưng có lẽ
nghịch lý nhất, bất công nhất trong XHCN là những kẻ vô văn
hóa, ngu dốt, phá hoại, lừa lọc lại là những kẻ dạy và
bóc lột người tài, người giỏi. Những kẻ bất tài, ngu
dốt, phá hoại như cha con Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng…
mà ngày nào cũng lên ti vi rao giảng, chỉ đạo đất nước!!!

Cả chế độ XHCN vận hành theo cơ chế lừa dối, mọi người
thi nhau lừa dối, nói dối. Báo cáo láo, thành tích dỏm, sáng
kiến kinh nghiệm dỏm, đề tài khoa học đểu tuôn ra dào dạt,
năm sau nhiều hơn năm trước. Họp hành, hội thảo, hội
nghị… triền miên, là diễn đàn để các "Thùng rỗng" thi
nhau phét lác. Ai phét lác giỏi, ai báo cáo láo hay, ai "Kêu
to" sẽ được được thăng tiến, có thêm chức, thêm quyền.
Khi có thêm chức thêm quyền lại ăn cướp, vơ vét được
nhiều tiền bạc, đất đai, tài nguyên nhiều lại trở thành
kẻ thành đạt được xã hội vinh danh. Một xã hội tôn vinh
những kẻ ăn cướp, lừa lọc, bọn ăn cướp, để chúng ngồi
trên đỉnh cao quyền lực, đứng lên diễn đàn rao giảng đạo
lý, đạo đức, lòng nhân ái, lòng yêu nước thương dân… là
một xã hội đảo lộn, đốn mạt, không dừng lại ở nghịch
lý nữa.

Những kẻ nắm quyền lực tối cao trong XHCN là ai? Là
những kẻ thiến heo, hoạn lợn, công nhân trồng rừng, chích
thuốc vớ vẩn, những kẻ to mồm, lẻo mép trong các phong trào
Đoàn, phong trào quần chúng… Chúng điều hành cả một đất
nước theo ý chỉ độc đoán của chúng, bất chấp quy luật,
bất chấp đạo lý, đi ngược với văn minh, hủy diệt nguồn
lực, hủy diệt động lực phát triển xã hội, hủy diệt
"Nguyên khí quốc gia", xã hội đầy rẫy bất công, đầy
rẫy nghịch lý. Bởi vậy, đi lên CNXH là đi xuống đói nghèo,
lạc hậu là tất yếu.

Hơn 66 năm, từ ngày Đảng cướp được chính quyền,
Đảng đã bắt cả dân tộc phải đi theo con đường mà Đảng
đã lựa chọn một cách quyết liệt, mà thực chất là đi theo
sự dẫn dắt của đàn anh cộng sản: Nga – Trung. Với sự
lựa chọn của Đảng đã biến nước ta thành chiến trường,
nơi diễn ra cuộc đụng đầu thảm khốc nhất trong lịch sử
giữa 2 phe CNXH và CNTB. Tự hào về điều đó, Đảng kheo khoang
với các nước cùng hoàn cảnh trên thế giới không có được
niềm tự hào lớn như Việt Nam là: "Một dân tộc nhỏ mà
đánh thắng hai đế quốc to". Đi theo con đường Đảng chọn,
Đảng đã đưa đất nước, nhân dân ta phải trải qua những hy
sinh vô cùng to lớn về người, về của. Sau chiến tranh đất
nước đắm chìm trong sự trả thù, hận thù dân tộc, những
cuộc bắt bớ, xua đuổi, cướp bóc, tàn phá, làm cho hàng
triệu gia đình ly tán, dân chúng sóng trong nghèo đói, lạc
hậu. Trách nhiệm này thuộc về Đảng cộng sản, đứng đầu
là những tên cộng sản cầm đầu đã: ÔM CHÂN TRUNG QUỐC,
RƯỚC TRUNG QUỐC VỀ LÀM QUÂN SƯ, LÀM MẶT RÔ UY HIẾP GIẦY
XÉO NHÂN DÂN, CƯỚP ĐẤT CHA ÔNG ĐỂ LẠI.

<h2> Chế độ XHCN ẢO là gì? Tại sao lại phải có chế độ
XHCN ẢO?</h2>

Để che đậy bản chất phong kiến độc tài của chế độ XHCN
THẬT, những tên bạo chúa đàn anh như Lê Nin, Stalin, Mao Trạch
Đông, Kim Nhật Thành và những tên bạo chúa đàn em ở các
nước XHCN đã giả danh "CỘNG SẢN", đã lấy mô hình của
phương thức sản xuất Cộng Sản, một phương thức sản xuất
có trình độ phát triển cao hơn, ưu việt hơn phương thức
sản xuất TƯ BẢN trong học thuyết của Các Mác, do Mác tưởng
tượng ra, rồi thêm bớt, nhào nặn, tô vẽ làm nên tấm phông
màn đem trùm lên chế độ XHCN THẬT để lừa bịp dân, lừa
bịp nhân loại. Trên thực tế chúng ra sức xây dựng chế độ
phong kiến kiểu mới bằng mọi giá, nhưng khi tuyên truyền,
quảng cáo chúng trưng ra XHCN ẢO để khoe khoang, bịp bợm, lấp
liếm. Vì vậy, người ta đã đúc kết rằng: "Cộng sản nói
một đằng làm một nẻo" hoặc nói như Tổng thống Nguyễn
Văn Thiệu: "Đừng tin cộng sản nói, hãy xem cộng sản
làm". Nói một cách nôm na, dân dã thì chế độ XHCN là chế
độ: "TREO ĐẦU DÊ – BÁN THỊT CHÓ".

Như vậy, những kẻ tự xưng là Cộng sản thực chất
là những tên Bạo chúa độc tài, khát máu, khát quyền lực,
chúng là những tên CỘNG SẢN GIẢ DANH, chúng đã dùng học
thuyết của Mác làm bình phong cho việc xây dựng chế độ phong
kiến độc tài, để chúng ngồi lên Ngai vàng nắm quyền cai
trị đất nước, cùng nhau ăn cướp chia phần. Nhà nước mà
chúng dựng lên là nhà nước của những tên bạo chúa và đám
lưu manh, cùng hội cùng thuyền. Với bản chất lưu manh, hung
hãn lọc lừa, với đầu óc độc tài ngông cuồng, ích kỷ,
với bản năng cầm thú, với chủ thuyết "BẠO LỰC – CHUÊN
CHÍNH VÔ SẢN – SÚNG ĐẠN ĐẺ RA CHÍNH QUYỀN – ĐÀO TẬN
GỐC TRỐC TẬN RỄ KẾT HỢP VỚI SỰ XẢO TRÁ", những tên
THỦ LĨNH CỘNG SẢN GIẢ DANH trên thế giới từ trước đến
nay chưa bao giờ có ý định và cũng không bao giờ có khả năng
để xây dựng được một chế độ Cộng sản như trong học
thuyết của Các Mác. Học thuyết khoa học của Mác đã bị
những tên bạo chúa và đám lưu manh ăn cắp, cắt xén, tô vẽ
lợi dụng. Chính Mác cũng là người vô tình phải mang tiếng
oan với nhân loại vì bị bọn CỘNG SẢN GIẢ DANH nói: Làm theo
học thuyết của Mác, đã dẫn nhân loại đến thảm họa đau
thương, mất mát trong mấy chục năm qua.

Theo quy luật phát triển, chế độ phong kiến cũ, phong
kiến mới, chế độ độc tài đều là những chế độ đầy
rẫy bất công, đầy rẫy nghịch lý, thua xa chế độ Tư Bản
về năng suất lao động, về lực lượng sản xuất, về tính
ưu việt của quan hệ sản xuất, về quyền con người… chắc
chắn phải tự sụp đổ như các nước Đông Âu, hoặc sẽ bị
nhân dân và nhân loại tiến bộ trên thế giới lật đổ như
ở các nước Trung Đông, Bắc Phi gần đây. Các nước Cộng
sản giả danh còn lại như Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn, Cu Ba
cũng không ngoài quy luật tất yếu đó.

Mục tiêu chung mang tính phổ quát của nhân loại trong
thời đại toàn cầu hóa ngày nay là: "NHÂN QUYỀN – DÂN CHỦ
- VĂN MINH". Mục tiêu chung đó không còn là vấn đề riêng
của một quốc gia độc lập nào. Ngày nay, ai cũng hiểu ngay
cả con đẻ, bố mẹ cũng không có quyền áp đặt, đối xử
thô bạo. Vậy mà bọn cai trị ở các nước cộng sản tự coi
đất nước là của chúng, của Đảng của chúng, con dân là
tài sản của chúng. Chúng tự cho chúng có quyền định đoạt,
ban phát cuộc sống cho dân, muốn hành xử với dân kiểu nào
cũng được, bất chấp đạo lý, bất chấp pháp luật do chúng
đề ra, bất chấp luật pháp Quốc tế mà chúng hăng hái ký
kết, cam kết. Ta vẫn thường nghe chúng tuyên bố không ai có
quyền "Can thiệp vào công việc nội bộ" độc tài, độc
đoán trong đất nước của chúng cướp được. Những kẻ to
mồm luôn lu loa: "Không được can thiệp vào công việc nội
bộ" là những kẻ độc tài, phát ngôn của Bộ ngoại giao
ước nào cũng lu loa như thế là một chế độ độc tài. Chế
độ độc tài tất yếu sẽ bị tiêu diệt khỏi đời sống
nhân loại.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10512), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét