Phạm Hồng Sơn - Vịnh Hạ Long, Luật biểu tình,…và Hitler

Vịnh Hạ Long vừa được xếp (tạm thời) vào hạng bảy kỳ
quan thiên nhiên thế giới trong một cuộc bầu chọn mà những
người nghiêm túc và yêu khoa học không thể tán thành. Nhưng
nếu coi cuộc "bầu chọn vịnh Hạ Long" vừa qua như một
phép thử để đánh giá khả năng huy động, khống chế dư
luận của chính quyền và đánh giá mức độ tiến bộ về
nhận thức xã hội của dân chúng thì có thể thấy chính
quyền vẫn còn mạnh ở mức gần như có thể tuyệt đối áp
đảo mọi ý kiến trái chiều và nhận thức xã hội đã có
sự tiến bộ nhưng vẫn còn rất non yếu. Bằng chứng cho hai
nhận định này là việc gần như toàn bộ hệ thống truyền
thông đại chúng và các cơ quan đoàn thể, chính trị, xã hội,
kinh doanh, nhiều nhân vật "thành đạt" về học vị, chính
trị và kinh tế trong xã hội từ trung ương tới địa phương
đều tích cực tham gia "bỏ phiếu" (nhắn tin) ủng hộ cho
"bầu chọn vịnh Hạ Long". Và nhận thức xã hội đã tiến
bộ là nhiều người đã nhận ra ngay tính chất thiếu đứng
đắn, phi khoa học của cuộc "bầu chọn vịnh Hạ Long", đã
công khai bày tỏ bức xúc, chỉ trích, phản đối. Nhưng số
lượng những tiếng nói "chống" còn quá ít và yếu so với
số "ủng hộ" và (đương nhiên) không thể ngăn chặn
được một sự huy động sức lực vô cùng quí giá của xã
hội cho một việc tuyệt đối không trung thực ở cấp độ
quốc gia.

Vậy với một không gian xã hội rộng như thế, một số
lượng người lớn, đa dạng và phức tạp như vậy mà những
người cầm quyền vẫn còn lèo lái, khống chế, hướng được
tư tưởng, suy nghĩ và hành động của đa số để ủng hộ
một vấn đề kỳ cục như vậy thì trong các không gian hạn
hẹp hơn, với số lượng người ít hơn nhiều và đã được
chọn lọc kỹ như Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ Quốc,
Hội Đồng Nhân dân, v.v thì khả năng khống chế tư tưởng,
hành động của người cầm quyền chắc chắn cũng phải ít
nhất, nói một cách hết sức thận trọng, là không thể kém
hơn.

Như thế, với một chính quyền mà khả năng (và ý chí) khống
chế tư tưởng, hành động của xã hội vẫn còn mạnh (vì còn
kiểm soát gần như tuyệt đối các cơ quan thông tin, truyền
thông, các lực lượng bảo vệ trật tự xã hội và pháp
luật,…), cùng với một nhận thức tiến bộ nói chung của
người dân vẫn còn ít (do bị chính quyền khống chế,…) và
yếu (do rất thiếu các công cụ thể hiện như báo đài tư
nhân hợp pháp, công khai,…) và hoàn toàn không có các phương
tiện bảo vệ, hỗ trợ (tòa án, cảnh sát độc lập,…) thì
mọi kết quả bầu chọn, đánh giá hay thậm chí cả trưng cầu
dân ý (referendum) do chính quyền khởi xướng hay ủng hộ đều
không thể tin cậy và (do đó) không nên trông chờ.

Vậy vấn đề đang "nóng" ở Quốc hội về việc tranh luận
"nảy lửa" có nên đưa "Luật Biểu tình", "Luật
Hội" vào nghị trình của Quốc hội có xứng đáng được
"nóng" lên trong dư luận như đang diễn ra hay không? Phải
chăng đang có một chuyển đổi "dân chủ" thực sự trong
Quốc hội? Hay đang có một ẩn ý nào muốn sắp đặt để
hướng dư luận đến một hy vọng rằng cuối cùng Quốc hội
cũng có một bước "tiến bộ" vượt bậc dám để cho các
ý kiến đối lập được va chạm công khai, đáp ứng đúng
khát khao đang muốn có thay đổi, muốn có "Luật Biểu tình"
hay "Luật Hội" của nhiều người? Rồi có thể đa số của
Quốc hội sẽ đưa vào nghị trình và thông qua các luật đó
trong nay mai? Nhưng rồi thực tế sẽ cho thấy chính những
"Luật Biểu tình" hay "Luật Hội" đó sẽ "trói",
"bắt" tất cả những ai muốn lập hội hay biểu tình thực
sự? Tất nhiên, đến nay không ai có thể khẳng định "có"
hay "không" cho những nghi vấn vừa nêu. Nhưng một khi ý
kiến của các vị đại công thần còn bị hắt bỏ, những
kiến nghị chính đáng của những người rất thân với Đảng
còn không được hồi đáp hoặc người dân chỉ ngồi nói
chuyện với nhau trong quán mà còn không được đảm bảo an
toàn thì lấy gì để đảm bảo Đảng sẽ đồng ý cho Quốc
hội thông qua những dự thảo luật đặt quyền lợi của dân
lên hàng đầu? Và nếu như Quốc hội sẽ thông qua được
những luật tiến bộ như thế thì người dân sẽ có phương
tiện gì để bắt người nhà nước phải tuân thủ? Trong tình
cảnh ngay cả mẹ đẻ (hiến pháp hiện thời) còn bị người
ta khinh rẻ trăm điều thì sao có thể kỳ vọng những đứa con
(các bộ luật) hay các bà mẹ khác (hiến pháp mới hoặc tu
chính) sẽ được người ta tôn trọng, yêu mến?

Có thể nhiều người vẫn cảm thấy vui mừng và tự hào với
danh hiệu "Top 7 Wonders" vừa có cho vịnh Hạ Long. Nhưng một
danh hiệu thiếu trung thực không thể mang lại một sự yêu
mến, tôn trọng. Có thể nhiều người đang thực sự hồi hộp
và nóng lòng muốn có luật biểu tình, luật hội hay hiến pháp
mới. Nhưng việc có luật biểu tình, luật hội hay thậm chí
có một bản hiến pháp với tinh thần và những điều khoản
rất dân chủ nhưng không gian trao đổi vẫn bị giới hạn,
luồng thông tin và sự phản biện vẫn bị theo rõi và bóp
nghẹt thì đó vẫn chỉ là điềm báo của lừa gạt, tai ương
hơn là thiện ý, hạnh phúc. Loài người đã phải trả giá
nhiều cho những âm mưu, vấp váp, ngộ nhận như thế. Luật
thành văn hay hiến pháp dân chủ chưa phải là phương thuốc
thiết yếu để ngăn chặn hay chữa trị độc tài mà có thể
chính chúng còn tạo ra những chỗ núp đẹp và kín hơn cho
những ý đồ thâm độc, những hành động tàn ác với con
người. Chính thể Việt Nam Dân chủ Cộng hòa của Hồ Chí Minh
những năm 1953-1959 và chính thể Third Reich của Adolf Hitler
những năm 1933-1939 là những minh họa rõ ràng cho những bài
học đau đớn đó của nhân loại.

Phạm Hồng Sơn
18/11/2011

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10634), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét