Lê Quốc Quân - Đất nước ăn trộm chó [1]

Tôi suy nghĩ nhiều lắm khi đặt cái tít bài này. Vì dán nhãn
một đất nước ăn trộm chó thì mình cũng khác nào thằng
bắt chó. Nhưng đó là câu nói của thằng em họ tối qua khi nó
mất đến con chó thứ 4, Những kẻ lưu manh lạ lùng trong xã
hội này ngang nhiên cướp chó ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/Chotrom.jpg" width="320"
height="235" alt="Chotrom.jpg" /></center>

Bọn cướp dùng dây phanh làm một cái thòng lọng và tung vào
cổ chó. Kẻ đằng trước rú ga, con chó chống cự lại đến
mức tất cả chân của nó trượt trên đường, bật máu, sau
đó nó quỳ xuống, đầu gối lết trên mặt đường đá khô
khốc, máu bật ra và nước mắt chảy. Khi lịm đi thì bọn
cướp giật lên, ôm ngang người và bỏ chó vào bao tải.

Cậu em nhìn thấy liền lấy xe máy phóng lao theo, rượt theo lên
đoạn cánh đồng làng trên, bọn trộm chó dừng xe, rút kiếm
ra và vẫy cậu em lại. Thương chó lắm, nhưng nó đành lau
nước mắt và quay xe. Nó bảo thương con chó vô cùng, đau buồn
đến nỗi nghĩ đến chuyện uống thuốc tự tử hoặc tự mình
làm một quả bom nổ tung xác.

Gọi nhờ tư vấn, nó bảo: "Anh Quân ơi, tồn tại làm chi
giữa đất nước ăn trộm chó này nữa". Tôi bảo bình tĩnh
vì nếu không mấy thằng phản động sẽ cười vào mũi nó,
nói: "làm cách mạng gì cái ngữ mày, mất có con chó quèn mà
cũng dọa ôm bom lên ủy ban". Thực tâm, thằng em chỉ muốn
có chế độ mới không có kẻ trộm chó. Nó bảo ngày xưa Lão
Hạc, Chị Dậu đói khổ đến mấy, nuôi được con chó vẫn
có thể bán kiếm tiền. Còn bây giờ ông Nam trong làng nghèo,
neo đơn, chỉ có con chó làm bạn mà cũng vưà bị câu mất
cách đây 3 tuần.

Theo nó, bắt trộm chó giờ đã trở thành phổ biến, trải dài
từ thành thị đến nông thôn, từ vùng đồng bằng đến miền
núi. Đêm đêm kẻ trộm chà đi xát lại những vùng quê miền
trung nghèo đói, xác xơ để tìm cách bắt chó. Nó bắt của
người khá giả lẫn cả những người mà tài sản chỉ có
một con chó. Chúng đi xe máy, rồ ga, vòng đi vòng lại, kích
thích chó trong nhà lao ra sủa, khi đó nó sẽ tung dây thòng
lọng ra xiết cổ lôi đi. Nếu chó khỏe, tỳ chân chống cự
lại thì vung gậy sắt quật ngang mõm, chó bất tỉnh ngay lập
tức và chúng bắt bỏ vào bao tải. Chú Kiên có con chó 40 cân,
sợ không kéo đi được nên bọn chúng dùng thuốc để đánh
bả. Thuốc độc mua từ Trung Quốc, 250 ngàn một viên rất nhỏ
dùng đánh được cả mấy tạ chó. Chó chết người việt cũng
ăn tất !

Không chỉ ăn trộm ở trong nước, kẻ trộm chó còn sang tận
lào bắt hết chó Lào, chó ở Lào ít đi, Bọn trộm chó lại
tràn sang bắt cả chó ở Thái Lan. Là đất nước theo đạo
Phật, người Thái quý trọng và không bao giờ ăn thịt chó. Vì
vậy, Chính quyền Thái đã bắt bỏ tù một số kẻ chuyên đi
bắt trộm chó xuyên quốc gia. Nhưng những kẻ trộm chó người
Việt vẫn chui lủi đi đập chó và vớt chó chết ở khắp
vùng Đông Bắc Thái Lan.

Năm 1996, tôi gặp 1 khách du lịch Mexico anh ấy bảo: "Người
Việt Nam vui vẻ nhưng sao họ cứ bắt chó nhốt trong lồng
vậy. Những con chó đó đi đâu?". 15 năm trôi qua, hôm nay qua
mạng facebook cô bạn người Anh kiên quyết nói không bao giờ
đi du lịch Việt Nam nữa: "Vì những ánh mắt khẩn nài của
các con chó sắp chết bị chở đi trên đường phố cứ ám
ảnh mãi"

Đã bao giờ bạn nuôi chó hoặc nhìn sâu vào ánh mắt của một
con chó quý chưa? Nếu rồi, chắc bạn sẽ thấy sự khốn nạn
của những tay trộm chó. Nhưng khốn nạn hơn là cơ chế nào
để tạo ra những con người lương thiện Việt nam năm nào đã
trở thành những kẻ ăn trộm chó lạnh lùng, thản nhiên. Có
tên trộm bị dân đập chết, đốt xác, coi mạng người như
mạng chó nhưng vẫn tiếp tục có nhiều người ăn cướp chó.

Ít đứa suy nghĩ sâu như thằng em họ. Nó bảo rõ ràng Chính
quyền xã nó bảo kê cho bọn trộm chó. Nó bảo vì có những
quan chức ăn cắp hàng tỷ đồng mà vẫn lên TV giảng đạo
đức "oách" cho nên bọn trộm chó nó nghĩ mình tội trộm chó
chỉ bằng trộm cái lông chân của dân nên cũng nhơn nhơn,
thách thức. Nó bảo công an xã bảo kê vì có những chủ vựa
chó trộm xây được nhà lầu, đào hầm ngầm để nhốt chó
trộm ngay trong xã cứ 2 ngày xuất đi Hà Nội một chuyến hàng
trăm con, dân biết hết mà Chính quyền vẫn làm ngơ. Sau đó nó
trầm tư: "làm sao mà có được cái thòng lọng để trặc cổ
chính quyền xã như trặc chó".

Tôi can, bình tĩnh, bình tĩnh!

<center>_________________o0o_________________</center>

Xin giới thiệu bài hùng biện hay nhất trong vòng 100 năm qua
dành cho một con chó do luật sư Georges Graham viết. Xin trích
lại nguyên văn cả Vietnamese & English.


<center><strong>BÀI BÀO CHỮA CHO CON CHÓ</strong></center>

<em>bởi Georges Graham Vest (1830-1904)</em>

Thưa quý ngài hội thẩm,

Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới
này có thể một ngày nào đó hoá ra kẻ thù quay lại chống
lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết
mực rồi có thể là một lũ vô ơn.

Những người gần gũi thân thiết ta nhất, những người ta
gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản
bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà
con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào
lúc ta cần đến nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có
thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động một giờ.

Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ
là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy
có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có
được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ
bỏ ta đi, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con
chó của ta.

Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như trong
lúc bần hàn, khi khoẻ mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên
trên nền đất lạnh, dù đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết
lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được. Nó hôn
bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết
thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi ta va
chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta
như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày.

Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân bại danh liệt thì vẫn còn
con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương
trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội,
không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một
ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó làm kẻ bảo vệ ta
trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.

Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi
để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy khi tất
cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối
cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ. Thì khi
ấy còn bên nấm mồ ta con chó cao thượng của ta nằm gục mõm
giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra cảnh
giác, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.

<center>_____________</center>

Nguyên bản tiếng Anh:

<center><strong>A TRIBUTE TO THE DOG</strong></center>

<em>By George Graham Vest</em>

Gentlemen of the jury:

The best friend a man has in the world may turn against him and become his
enemy. His son or daughter that he has reared with loving care may prove
ungrateful. Those who are nearest and dearest to us, those whom we trust with
our happiness and our good name may become traitors to their faith. The money
that a man has, he may lose. It flies away from him, perhaps when he needs it
most. A man's reputation may be sacrificed in a moment of ill-considered
action. The people who are prone to fall on their knees to do us honor when
success is with us, may be the first to throw the stone of malice when
failure settles its cloud upon our heads.

The one absolutely unselfish friend that man can have in this selfish world,
the one that never deserts him, the one that never proves ungrateful or
treacherous is his dog. A man's dog stands by him in prosperity and in
poverty, in health and in sickness. He will sleep on the cold ground, where
the wintry winds blow and the snow drives fiercely, if only be may be near
his master's side. He will kiss the hand that has no food to offer; he will
lick the wounds and sores that come in encounter with the roughness of the
world. He guards the sleep of his pauper master as if he were a prince. When
all other friends desert, he remains. When riches take wings, and reputation
falls to pieces, he is as constant in his love as the sun in its journey
through the heavens.

If fortune drives the master forth an outcast in the world, friendless and
homeless, the faithful dog asks no higher privilege than that of accompanying
him, to guard him against danger, to fight against his enemies. And when the
last scene of all comes, and death takes his master in its embrace and his
body is laid away in the cold ground, no matter if all other friends pursue
their way, there by the graveside will the noble dog be found, his head
between his paws, his eyes sad, but open in alert watchfulness, faithful and
true even in death.

[1] Đầu đề là sử dụng lại câu nói của một người bị
mất trộm chó.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10698), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét