Dr. Nikonian - Tôi không bầu cho ông!

Không cần nhiều trí thông minh lắm, người ta có thể chỉ ra
vô số lỗ hổng về kiến thức và lập luận trong bài phát
biểu bác bỏ Luật biểu tình của ông Hoàng Hữu Phước (HHP)
trước Quốc hội. Ỷ thế với vốn liếng tiếng Anh mà theo
ông, có thể làm người ta nghĩ rằng "kiếp trước tôi hành
nghề luật sư ở Luân Đôn", ông lộng ngôn và đánh tráo
định nghĩa của việc biểu tình, như thể không ai ngoài ông
đọc được định nghĩa về từ "biểu tình" (demonstration)
trong tự điển Webster như sau:

"<em>a public meeting or march protesting against s omething or expressing
views on a political issue</em>"

Rất tháu cáy, ông chỉ đề cập đến phần "<em>protesting
against something</em>" (tuần hành phản đối) và bỏ ngang phần
"<em>expressing views on a political issue</em>" (biểu thị chính
kiến).

Phải là kẻ mê ngủ hay hèn nhát, ông mới không chứng kiến
cuộc biểu tình ôn hoà bày tỏ lòng yêu nước của người dân
Sài gòn trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm
lược. Phải rất hàm hồ và trơ tráo, ông mới có thể phủ
nhận sự sang trọng, thong dong của những người Hà Nội yêu
nước vào mỗi sáng chủ nhật bên bờ hồ Hoàn Kiếm.

Phải là kẻ dối trá chuyên nghiệp, ông mới đánh đồng sự
giận dữ (bịa đặt) của một thiểu số kẻ ngu ngốc khi bị
kẹt xe thành một cuộc bạo loạn do hậu quả của biểu tình.

Phải là kẻ ấu trĩ về chính trị đến mức độ ngu ngốc,
ông mới không đón gió được yêu cầu khẩn thiết phải có
một bộ luật biểu tình, được chỉ đạo bởi đương kim
Thủ tướng.

Phải là kẻ dốt nát về luật pháp, ông mới to gan phủ nhận
biểu tình, một quyền hiến định đã được ghi vào hiến
pháp.

Nếu là kẻ "nâng bi", ông đã đi quá đà hay việt vị,
biến trò "kiss ass" leo thang thành một màn kê giao dung tục.

Đọc qua những bài viết "Tôi và Lê Công Đinh", "tôi và
Cù Huy Hà Vũ" của ông, người ta chỉ thấy sự hả hê rất
đê tiện với người ngã ngựa. Ông Phước không có được
hiểu biết tối thiểu để hiểu rằng: dù muốn dù không, hai
con người đó đã đi vào lịch sử. Khen chê thế nào thì tuỳ
vào quan điểm sử gia, nhưng họ đã và sẽ không bao giờ là
kẻ vô danh tiểu tốt như ông, trước bài phát biểu ô nhục
này. Dưới góc độ tâm lý, người ta thấy được mặc cảm
tự ti và thèm khát nổi tiếng của ông Phước, qua những phát
biểu nhố nhăng và khoác lác trên trang web của mình.

Tóm lại, mẫu người như ông HHP bất quá chỉ là một kẻ
cậy tiền, đắc thời về chính trị, có thêm dăm chữ để
lộng ngôn. Hạng Erostrates đốt đền để cầu nổi danh như
thế, thời nào cũng có và không đáng để đề cập đến quá
nhiều. Chẳng nên làm sang cho kẻ cơ hội bằng cách dành cho
hắn quá nhiều lời bình phẩm hay miệt thị.

Quan trọng hơn, người ta phải tự hỏi: Vì sao, những kẻ cơ
hội, hãnh tiến, ngu dốt như thế có thể lọt chân vào nghị
trường, huênh hoang khoác lác trước 90 triệu người Việt như
chốn không người?

Vì sao, một Quốc Hội tự xưng là "vì dân, do dân, của
dân" lại phát ra những tiếng nói chống lại ý chí của nhân
dân mình như thế?

Vì sao, với một tỷ lệ đi bầu tột bực trên thế giới,
trên 90%, nhân dân Việt Nam lại chọn ra những nghị Phước
chống biểu tình, nghị Cảnh với IQ và đường cao tốc, nghị
Đương "rau muống"…?

Những con người quái gở này là dấu hiệu rõ ràng nhất cho
thấy việc bầu cử vẫn chưa thoát ra khỏi căn bệnh hình
thức trầm kha. Bầu cho có, bầu giùm, bầu đại để cho xong.
Nói cách khác, bầu cử nghị viên Quốc hội vẫn còn là một
cuộc chơi giả tạo và tốn kém, mà người thắng cuộc không
là người giỏi giang, tài đức để cất lên tiếng nói của
nhân dân mình. Hãy còn rất nhiều con vẹt với cái đầu rỗng
tuếch xuân thu nhị kỳ xách cặp đi họp Quốc hội, hót lời
dối trá thay mặt nhân dân mình.

Nghĩ đến đây, người ta cần phải tri ân ông nghị Phước.
Hành động xuẩn ngốc của ông ít nhất cũng có một tác dụng
tích cực là thúc đẩy sự cải tổ bầu cử Quốc hội thực
chất hơn, nghiêm túc hơn. Và giúp công luận vạch mặt, nhận
rõ chân tướng của những kẻ cơ hội, khi nào cũng muốn chơi
trò nước đôi "được anh được ả, được cả đôi
đàng".

Kẻ trí thức cơ hội, khi nào cũng đáng khinh hơn người vô
học bị nhồi sọ. Chẳng nên để công chúng phải sa vào ngộ
nhận với những "nguỵ danh sĩ" hai mang đang nhan nhản.

Khi luật biểu tình được thông qua, tôi, công dân Việt Nam,
sẽ dùng quyền biểu tình của mình để biểu thị sự bất
tín nhiệm của mình với những "nghị sĩ" như Hoàng Hữu
Phước, Trần Tiến Cảnh, Đỗ văn Đương…

Tôi, công dân Việt Nam, kiến nghị tước quyền đại biểu
Quốc Hội của gã nghị viên này.

Tôi, công dân Việt Nam, chưa hề và không bao giờ bầu cho ông
HHP.

Tôi, với tư cách cá nhân, xin bày tỏ sự khinh miệt với tư
cách của ông, thưa ông HHP!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10656), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét