Đầu Gối - Luật biểu tình: Sao lại không?

Có thể nói cả tuần nay báo viết, nhất là báo mạng, "tràn
ngập" các bài viết xung quanh phát biểu của hai ông nghị
Dương Trung Quốc và Hoàng Hữu Phước tại kỳ họp của Quốc
hội khóa XIII đang diễn ra tại Hà Nội về Dự án Luật biểu
tình trong Dự thảo Chương trình xây dựng Luật và Pháp lệnh
của Quốc hội. Ý kiến của ông nghị Dương Trung Quốc, đại
biểu tỉnh Đồng Nai, là ủng hộ, còn ý kiến của ông nghị
Hoàng Hữu Phước, đại biểu TP. Hồ Chí Minh, là phản đối
việc đưa Dự án Luật biểu tình vào Dự thảo Chương trình
xây dựng Luật và Pháp lệnh này.

Nghe rồi đọc lại phát biểu của hai ông nghị và những bài
viết trên báo, trên mạng, nhất là các comment sau mỗi bài
viết, tôi nhớ lại câu chuyện về Luật biểu tình đã từng
được nêu lên từ gần 20 năm trước chứ chẳng có gì là
mới mẻ. Có điều khi đó ít người biết để đến bây giờ
khi nó được nêu ra trên diễn đàn Quốc hội thì ngay lập
tức trở thành một sự kiện được cả nước quan tâm và bàn
luận. Trước khi nói về chuyện này tôi phải cảm ơn quyết
định rất đúng đắn của các vị lãnh đạo Đảng, Nhà
nước từ các khóa Quốc hội trước là cho truyền hình trực
tiếp các phiên thảo luận và chất vấn Chính phủ tại hội
trường trong các kỳ họp Quốc hội để dân biết được công
việc của Quốc hội, Chính phủ; từ đó có thể kiểm tra,
giám sát hoạt động của các cơ quan này và của đại biểu
Quốc hội do dân bầu ra..Chính nhờ có quyết định công khai
các phiên họp Quốc hội này mà bây giờ mọi người mới
biết, mới bình luận rôm rả về Luật biểu tình như vậy.

Cách đây gần 20 năm, trong nhiệm kỳ Chính phủ do Thủ tướng
Võ Văn Kiệt đứng đầu (1992-1997), người viết vài này biết
ít nhất có hai việc Thủ tướng rất quan tâm và đã nêu ra
nhưng đến nay vẫn chưa thực hiện được. Đó là việc cần
có Luật hoặc Pháp lệnh về biểu tình và cần có Nghị định
của Chính phủ về Quyền được cung cấp thông tin về hoạt
động của các cơ quan nhà nước. Tôi nhớ lúc đó Phó Thủ
tướng Nguyễn Công Tạn ngoài lĩnh vực nông nghiệp, nông
thôn… còn được Thủ tướng Võ Văn Kiệt giao phụ trách một
lĩnh vực rất quan trọng và nhậy cảm của Chính phủ là giải
quyết khiếu nại, tố cáo của công dân. Phó Thủ tướng
Nguyễn Công Tạn rất bức xúc trước cảnh người dân, nhất
là bà con nông dân ở các tỉnh về Hà Nội khiếu nại, tố
cáo xung quanh chuyện thu hồi đất, giải phóng mặt bằng, nạn
tham ô, ức hiếp quần chúng xảy ra tại các địa phương. Bà
con không những ăn dầm ở dề ở vườn hoa trước Trụ sở
tiếp công dân của Thanh tra Nhà nước ở phố Mai Xuân Thưởng
mà mỗi khi có cuộc họp nào quan trọng ở Hội trường Ba
Đình thì đều tụ tập thành từng nhóm đứng ở các góc
đường trên đường Trần Phú và đường Hoàng Văn Thụ, gần
Hội trường, mang theo những tấm vải, tấm bảng bằng bìa
cac-tông hoặc bằng giấy dán trên đó, viết đủ các kiểu
chữ để kêu oan, Nhiều người còn kéo đến trước cửa nhà
các vị lãnh đạo để kêu cứu. Có bà cụ từng chặn xe ô tô
của Phó Thủ tướng Nguyễn Công Tạn để đưa đơn kêu
cứu… Trước những cảnh tượng đó, không chỉ có Phó Thủ
tướng Nguyễn Công Tạn mà còn có không ít vị trong Chính
phủ, nhất là Thủ tướng Võ Văn Kiệt đều thấy cần có
Luật biểu tình hoặc Pháp lệnh biểu tình để thể chế hóa
quyền dân chủ của nhân dân mà còn điều chỉnh được hành
vi tham gia biểu tình của công dân đã được Hiến pháp quy
định; tránh tình trạng thiếu luật pháp như trên xảy ra, nơi
đâu cũng có thể tụ tập đông người hoặc tham gia biểu tình
được. Phó Thủ tướng Nguyễn Công Tạn từng phát biểu
điều này trong cuộc họp Chính phủ và Chính phủ, Thủ tướng
Chính phủ đã có nhiều động thái để làm sao sớm có Luật
biểu tình hoặc Pháp lệnh biểu tình. Song từ đó đến nay
điều đó chưa trở thành hiện thực bởi còn có nhiều ý
kiến không đồng tình. Cũng như Dự thảo Nghị định của
Chính phủ về Quyền được cung cấp thông tin về hoạt động
của các cơ quan nhà nước cũng từng được ghi vào Chương
trình làm việc của Chính phủ trong nhiệm kỳ đó đến nay
vẫn chưa thực hiện được.

Vì thế, tôi không lấy làm lạ rằng, phát biểu của ông nghị
Hoàng Hữu Phước không phải chỉ là phát biểu của một cá
nhân đại biểu Quốc hội mà nó phản ánh quan điểm và cả
một khuynh hướng còn khá mạnh mẽ hiện nay trước vấn đề
thời sự này. Nhưng tôi tin, giống như nhiều điều "húy
kỵ" khác, sẽ đến lúc Quốc hội xem xét và thông qua Luật
biểu tình. Tôi còn nhớ những năm đầu thập kỷ 80 thế kỷ
trước, trước Đại hôi VI – Đại hội Đổi mới của
Đảng, khái niệm "kinh tế thị trường" bị lên án mạnh
mẽ, không được chấp nhận ở Việt Nam. Năm 1987, khi đang làm
nghiên cứu sinh tại Trường Chính trị cao cấp của Đảng
Cộng sản Tiệp Khắc tôi biết các bài viết của các vị lãnh
đạo Đảng và Chính phủ ta gửi đăng trên Tạp chí Những
vấn đề hòa bình và Chủ nghĩa xã hội (Tạp chí của các
Đảng Cộng sản và Công nhân các nước, có trụ sở ở Praha,
Tiệp Khắc) thì khái niệm "kinh tế thị trường" vẫn chưa
được chấp nhận mà vẫn chỉ dùng khái niệm "cơ chế thị
trường" khi đề cập tới nền kinh tế Việt Nam. Còn bây
giờ không ai còn để ý đến việc này, mà mặc nhiên công
nhận nó, bởi vì dù có cái đuôi "định hướng xã hội chủ
nghĩa" thì "kinh tế thị trường theo định hướng xã hội
chủ nghĩa" vẫn là kinh tế thị trường! Khi Việt Nam gia
nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) còn phải đi thuyết
phục các nước công nhận nước ta có nền kinh tế thị
trường, nếu không khó có thể trở thành thành viên của tổ
chức quốc tế này.

Đến bây giờ tôi vẫn chưa quên rằng, có những việc tưởng
dễ mà lại thật khó làm ngay, có khi phải kéo dài thời gian
chờ đợi hàng chục năm. Phải trải qua không ít thời gian
mới đi đến quyết định cho truyền hình tại chỗ các buổi
thảo luận tại Hội trường và các phiên chất vấn của Quốc
hội, bởi vì lúc đầu việc này được xem là không có tiền
lệ và sợ lộ bí mật nhà nước! Tương tự như thế, kể từ
khi tôi được giao làm Đề án về Trang thông tin điện tử
của Chính phủ và là Tổng biên tập đầu tiên của Trang thông
tin này (nay là Cổng Thông tin điện tử của Chính phủ) đến
khi khai trương hoạt động của nó phải mất đến…10 năm –
một quãng thời gian không hề ngắn, chỉ vì còn có ý kiến
khác nhau làm cho công việc bị chậm chễ. Chỉ đến khi những
việc nói trên trở thành hiện thực thì mọi người mới thấy
thật ra đó là những việc rất bình thường, chẳng có gì là
quan trọng và ghê gớm cả!

Cũng như Luật biểu tình bây giờ đang được mọi người quan
tâm thảo luận tôi nghĩ sẽ đến lúc được Quốc hội thông
qua và khi đó nó cũng sẽ trở thành một đạo luật bình
thường như bao đạo luật khác đã đi vào cuộc sống hiện
nay. Chỉ có điều sự chờ đợi đối với đạo luật
này…hơi bị lâu. Nếu kể từ Hiến pháp 1946 đến nay thì đã
66 năm, còn kể từ nhiệm kỳ của Thủ tướng Võ Văn Kiệt
tđến nay thì đã gần 20 năm. Thời gian chờ đợi gần nhất
cũng gấp đôi thời gian của cuộc "trường kỳ kháng chiến
chống Pháp" và gần bằng thời gian của cuộc kháng chiến
chống Mỹ để đưa non sông về một mối (1954-1975)! Dù có
chờ đợi thêm một vài năm nữa tôi vẫn tin sẽ có Luật
biểu tình như những gì đến nó phải đến. Sao lại không?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10674), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét