Unknown - Những gì mà người Việt Nam đang phải gánh chịu, hoàn toàn là do bản thân của họ tạo nên!

Thấm thoát kể từ khi tôi tham gia viết lách từ diễn đàn VNCR
cho đến X-cafe, mới đây mà đã gần 5 năm. Đó là một khoảng
thời gian khá dài làm một chuyện mà nhiều người cho là vô
bổ và thậm chí có thể làm hại cho bản thân và gia đình.

Chỉ xin nhắc sơ lại rằng, động lực hay lý do chính khiến
tôi bắt đầu viết lách là do trở về Việt Nam làm việc
(trong khoản thời gian 18 tháng), tôi nhận thức được những
vấn nạn và nguồn gốc của những vấn đề trầm trọng đã,
đang, và sẽ tiếp tục nảy sinh ra ở VN.

Khi viết lách, tôi chỉ muốn chia xẻ cho độc giả (đặc biệt
là những người trong nước) biết và hiểu thấu rõ hơn những
nguyên nhân gốc của các vấn đề mà họ đang đối phó, gặp
phải tại VN hàng ngày.

Nhưng trong thời gian ngưng viết cho tôi thời gian tịnh tâm và
suy nghĩ nhiều hơn về con người Việt Nam. Càng suy nghĩ, thì
tôi thấy những gì đang xảy ra tại Việt Nam, hay chính xác hơn
là những gì mà người Việt Nam đang phải gánh chịu, hoàn
toàn là do bản thân của họ tạo nên. Tôi không biết tiếng
Việt là như thế nào, nhưng người Mỹ họ có câu "destiny".
<em>Destiny</em> dịch theo nghĩa rộng ra rằng, một người (hay
một tập thể) sẽ đi đến một kết cục (tốt lẫn xấu) là
tùy vào chính suy nghĩ/lối hành xử của họ trong một thời
gian dài. Đơn giản là một người chịu khó học tập, siêng
năng cần cù làm việc sẻ trở nên thành công, và kẻ lười
học và lười biếng suy nghĩ và làm việc ắt cuối cùng sẻ
phải có một cuộc sống khó nhọc (cho dù đường đời của
hai loại người trên có lúc "lên voi, xuống chó").

Nói cho cùng, với một thế giới "interconnected" như hiện nay,
việc người trong nước nếu muốn tìm hiểu sự thật quá dễ
dàng, mặc cho firewall hay kiểm duyệt của hệ thống cai trị.
Vấn đề là họ có muốn tìm hiểu hay không? Vấn nạn thứ hai
nữa là đại đa số những người đã có sự hiểu biết thì
lại lười biếng (hay sợ hãi hay vì ích kỷ cá nhân,) lại
không muốn ra tay suy nghĩ và hành động để giải quyết các
vấn đề họ và những người xung quanh họ (bà con, bạn bè,
hay người dưng) đang gặp phải.

Nhớ lại những năm đầu sau 1975, một đứa bé như tôi vẫn
theo dõi lắng nghe hàng đêm đài BBC hay VOA để tìm hiểu sự
thực trong nước lẫn thế giới bên ngoài như thế nào. Chính
nhờ sự khao khát sự thật tìm chân lý đó khiến cho tôi luôn
muốn phải rời bỏ VN để tìm tự do cho bản thân. Khi tôi
vượt biên năm 18 tuổi, gia đình tôi đã trở nên khá hơn rất
nhiều (nếu không muốn nói là thuộc gia đình khá giả top 10%
ở thành phố nơi tôi đã sống,) với xe máy và quần áo "xịn"
do thân nhân gửi về. Lúc tôi rời VN, ngoài vấn đề vật
chất tương đối đầy đủ, tôi đang có một cuộc sống tinh
thần thật vui vẻ với bạn bè ở tuổi học trò.

Nhưng khi tôi nghe có cơ hội vượt biên tốt, tôi đã xin gia
đình để tôi ra đi! Lý do tôi và gia đình cho tôi ra đi là vì
chỉ có tôi trong gia đình (tôi còn một đứa em gái út nhưng
nó còn quá nhỏ để đi vượt biên cùng) còn có khả năng
tiếp tục học tập, nếu vượt biên thành công. Vâng! Một
ước mơ đơn giản của tôi lúc đó là để được tiếp tục
học, để mở rộng tầm mắt, để trang bị cho mình những
kiến thức căn bản cần thiết của một con người luôn khát
khao học và tìm chân lý, điều hay, và lẽ phải để sống
xứng đáng với nhân phẩm của một con người.

Nhìn lại hiện trạng ở VN, dĩ nhiên ai cũng có thể biết là
tình trạng nghèo đói và tụt hậu hiện nay là do ĐSCVN gây ra.
Nhưng nếu "nhìn rộng ra" ("zoom out") để nhìn toàn cảnh ở góc
độ rộng lớn hơn, thì chúng ta thấy nguyên nhân của sự
nghèo nàn, tụt hậu, và ngu dốt là từ mỗi và một người
Việt trong nước gây ra. Tôi có thể khẳng định rằng, đại
đa số người Việt trong nước bây giờ lười biếng, quá dễ
dàng thỏa mãn với những kiến thức hạn hẹp mà họ học tủ
được từ trường học hay qua báo chí lề phải trong nước.
Người Việt trong nước bây giờ lười biếng tìm tòi chân lý
và lẽ phải từ những nguồn kiến thức vô tận và có thể
dễ dàng sưu tầm/gạn lọc từ Internet. Và tệ hơn nữa là khi
họ đã biết, thì đa phần chấp nhận "sống với lũ" hay thỏa
hiệp với chế độ để tìm lợi ích cho bản thân.

Vì thế, càng suy nghĩ sâu thì tôi cho rằng cái lý do cho rằng
người Việt trong nước không có khả năng nhận thức được
các lý do cốt lõi của các vấn đề mà họ đang gặp phải là
do kiểm duyệt hay sợ bị đàn áp thực ra là do chính sự
lười biếng của bản thân họ. Nếu so với sự kiểm duyệt
khắt khe của những năm 1975-1985, thì khả năng tìm tòi các
thông tin thật hiện nay là gấp 10 lần.

Do đó, dạo gần đây tôi cảm thấy những viết lách của
chúng ta (những người ở HN) viết trên các diễn đàn sẽ là
nước đổ đầu vịt hay thừa thãi và sẽ không có tác dụng
nào đáng kể. Một ví dụ điển hình nhất là trong một gia
đình, có những đứa con khôn ngoan siêng năng mà chỉ cần cha
mẹ khuyên vài lần thì chúng sẽ tự hiểu mà phấn đấu học
tập. Nhưng cũng có những đứa con cứng đầu mà cho dù chúng
ta có lải nhải bên tai chúng hàng trăm lần, thì chúng vẫn
không nghe. Và dĩ nhiên, cũng có những đứa con ở khoảng
giữa, những đứa mà nhiều khi sự "lải nhải" của cha mẹ có
thể đẩy chúng về hướng tích cực.

Nhưng theo tôi, hình như bản chất của người Việt chúng ta,
đa phần thuộc thành phần "cứng đầu chịu ngu dốt," cho dù
bản chất "tư duy logic" bẩm sinh người Việt ngang bằng với
nhiều giống dân khác. Và như chữ "Destiny" của người Mỹ,
những người lười biếng (trong suy nghĩ lẫn hành động,) thì
phải có và chỉ có một "Destiny" nghèo đói, lạc hậu, và ngu
dốt.

Nên nhớ, ở đây tôi không chê trách người Việt chúng ta ngu
dốt vì bẩm sinh, mà họ họ tự chọn cho họ con đường dẫn
đến sự ngu dốt. Và với sự lựa chọn như thế, thì họ
không có ai khác để "trách móc" (blame) ngoài bản thân.

Có lẽ tôi và những người thường hay viết lách về VN nên
bớt phí thời gian viết về các vấn nạn/vấn đề của VN
nữa. Điều này không có nghĩa là chúng ta ích kỷ hay không
thương dân tộc Việt, nhưng có lẽ chúng ta nên dành thời gian
này cho cuộc sống của người thân cận xung quanh (con cháu, anh
chị em trong gia đình, bạn bè...) hơn là làm một việc mà tôi
tin rằng sẻ chẳng tạo ra kết quả nào đáng kể.

Vì, theo tôi nghĩ có lẽ "Destiny" của VN chỉ sẽ phải là như
vậy!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10170), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét