nhìn cái cách mà mọi người, mọi nhà luôn muốn trang bị cho
mình những phương tiện chống trộm tối tân nhất, hay tâm lý
lo lắng thường trực mỗi khi để tài sản của mình ngoài
tầm quan sát thì mới biết rằng cái sự bình yên ấy chỉ còn
trong cổ tích
Cách đây vài tuần, trong một quán cà phê, tôi có dịp nghe
một câu chuyện của một nhóm bạn (có lẽ là nhân viên kinh
doanh của một vài công ty) đang ngồi ở bàn bên cạnh. Câu
chuyện của họ liên quan đến vụ án cướp tiệm vàng ở Bắc
Giang nhưng họ không bàn tán về hành vi giết người man rợ,
cũng không phải đồn đoán về mức án dành cho Luyện mà là
một chi tiết rất nhỏ, có liên quan mật thiết với công
việc, đời sống của họ, đó là: <em>Chống trộm bằng cách
nào?</em>
Một người trong số họ phát hiện cánh cửa bị Luyện cậy
và đột nhập vào tiệm vàng Ngọc Bích là cửa nhựa (loại
cửa nhựa có lỏi thép tăng cường, hiện đang rất phổ biến)
và than "Nhiều người mà biết được chắc sắp tới doanh
số bán hàng sẽ giảm!". Từ đó, hàng loạt các giải pháp
chống trộm được mọi người đưa ra. Nào là từ nay sẽ tư
vấn cho khách hàng lắp đặt thêm song sắt bảo vệ khi lắp
đặt cửa. Một người khác thì nói sẽ tư vấn cho khách hàng
một số giải pháp bằng công nghệ cao như lắp đặt camera quan
sát, thiết bị báo trộm bằng cảm ứng nhiệt, cảm ứng
chuyển động, …
Có một người trong số họ cho biết, cách đây vài hôm, anh ta
đã tư vấn tất cả các phương án cho một chủ đầu tư nhưng
người chủ này vẫn không hoàn toàn cảm thấy an tâm về khả
năng chống được trộm. Từ đó, câu chuyện đang rôm rả
bổng "xìu" xuống và chìm trong im lặng. Nét mặt mọi
người đang vui vẻ bổng thoáng chút đăm chiêu. Có lẽ, họ
đang tự tìm ra lối thoát cho công việc bán hàng của mình.
Thú thật, nếu chưa được nghe qua hoặc chưa có nhu cầu sử
dụng thì rất ít người biết đến những thiết bị chống
trộm tiên tiến như vậy. Và thực tế thì có phải trộm
nhiều và ghê gớm đến mức mà người chủ nhà trong câu
chuyện kia vẫn tỏ vẻ hoài nghi tất tần tật các giải pháp
đưa ra?
Xem xét kỹ lại thực trạng xã hội hiện nay thì quả thật lo
lắng của người chủ nhà kia là hoàn toàn có cơ sở. Trộm
cướp xuất hiện khắp nơi và hành vi ngày càng táo bạo.
Chuyện giật giỏ xách, giật dây chuyền, trộm cướp xe máy
ngay giữa thanh thiên bạch nhật đã không còn xa lạ. Hoặc, dù
được khóa cửa cẩn thận nhưng trộm đột nhập vào nhà để
lấy cắp đồ đạc, xe cộ vẫn thường xuyên xảy ra. Nhiều
trường hợp còn bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, dám trèo
cả lên trụ điện chỉ để cắt vài chục mét dây điện để
bán kiếm tiền tiêu xài,…
Tại hầu hết các cửa hàng, ở bất kỳ đâu, mọi người
vẫn hay nhìn thấy tấm biển cảnh báo trộm như "Coi chừng
mất xe" hay "Khóa xe cẩn thận", … Giờ đây, tâm lý bất
an vẫn luôn thường trực mỗi khi ra đường, ăn uống, mua sắm
hay có việc lỡ tay mà quên trông chừng tài sản của mình. Đã
có nhiều trường hợp trộm cướp xe máy kể cả khi có nhân
viên bảo vệ. Với nhiều người, nhất là phụ nữ, việc đi
lại vào ban đêm trên những con đường vắng luôn là nỗi ám
ảnh khủng khiếp, …
Không dừng lại ở đó, trộm cướp còn nghĩ ra đủ trò để
ăn chặn tiền của người đi đường, nhất là các du khách
đến từ nước ngoài, mà trường hợp người khách Malaysia bị
"cướp" giữa ban ngày như báo Thanh Niên phản ánh ngày 17.9
vừa qua chắc không là cá biệt.
Ở nơi thành thị đã vậy, còn tại các vùng nông thôn thì sao?
Liệu có khá hơn? Câu trả lời là hoàn toàn không?
Nếu như trước đây, người dân nông thôn vốn sống rất đơn
giản, nhà cửa chỉ đóng, khóa sơ sài, có khi còn không cần
đóng cửa cả vào ban đêm. Nhưng nay thì đã khác. Dù cho cửa
đóng then cài nhưng trộm cắp vẫn thường xuyên xảy ra.
Chuyện bắt gà, hái bí, trộm cắp tiền bạc, xe cộ đã không
còn là chuyện hiếm.
Nhiều người lý giải do trước đây ở các vùng nông thôn
nghèo quá, không có vật dụng gì có giá trị để con người
sinh lòng tham. Cách lý giải này hoàn toàn không hợp lý bởi
bất cứ khi nào, khi nghèo thì cái cuốc, cái xẻng, cái xe
đạp, … vẫn là một tài sản có giá trị vào thời điểm
đó. Điều quan trọng ở đây là tại sao khi ấy người ta vẫn
tin tưởng nhau tuyệt đối và trộm cướp chỉ là trường hợp
hy hữu lắm mới có?
Có thể nói, nỗi lo sợ trộm cướp như là bóng ma đang len
lỏi đến từng hang cùng ngỏ hẻm, từ nông thôn ra thành thị.
Đúng hơn là trộm cướp đang là nỗi lo của không chỉ riêng
ai.
Vậy trộm cướp ở đâu sinh ra mà nhiều đến thế? Và tại
sao người ta lại lo sợ tới mức không dám tin vào các phương
tiện báo trộm, chống trộm tiên tiến, thậm chí không còn tin
vào con người, đến vậy? Đến nay, chưa ai có thể đưa ra câu
trả lời chính xác.
Nói cho cùng thì trộm cướp cũng là con người, từ xã hội mà
ra. Họ vốn trước đây cũng từng là người lương thiện,
nhưng vì xã hội, vì cuộc sống, nhận thức, lòng tham, … mà
đưa đẩy họ đến con đường phạm pháp.
Câu trả lời khả dĩ nhất và cũng được sử dụng nhiều
nhất hiện nay là do đạo đức suy đồi. Dù cho điều kiện
kinh tế được xem là khá hơn trước đây nhưng đi kèm với nó
cũng là sự băng hoại về đạo đức, những giá trị đạo
đức của con người đã bị tầm thường hóa, thậm chí bị
đã bị đạp đổ không thương tiếc.
Một số khác thì tặc lưỡi "Âu cũng là hệ quả tất yếu
của thực trạng tham nhũng, hối lộ, bòn rút của công từ
một số người lãnh đạo, có chức có quyền theo kiểu
"Thượng bất chính thì …" mà thôi".
Lâu nay chúng ta vẫn tự hào là một đất nước yên bình nhưng
nhìn cái cách mà mọi người, mọi nhà luôn muốn trang bị cho
mình những phương tiện chống trộm tối tân nhất, hay tâm lý
lo lắng thường trực mỗi khi để tài sản của mình ngoài
tầm quan sát thì mới biết rằng cái sự bình yên ấy đã trở
thành cổ tích mất rồi.
Nạn trộm cướp như một cơn dịch bệnh, đã thực sự cướp
đi sự bình yên vốn có của cộng đồng xã hội Việt Nam. Và
câu hỏi ai sẽ mang trả nó trả lại cho mọi người? Bằng
cách nào? Trong bao lâu?… dường như vẫn đang bị bỏ ngỏ.
TRẦN MINH QUÂN
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10133), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét