width="400" height="224" alt="berlusconi.jpg" /></center>
<h2>Berlusconi: «cả tiếng lại dài hơi!»</h2>
Nếu chúng ta không hài lòng với các bác Obama, Sarkozy, Nguyễn
Tấn Dũng, hay chi khác… thì xin hãy xem qua «sự nghiệp» của
bác Berlusconi. Bác này ngự trị trên chính trường Ý từ 17 năm
nay, tài sản 7,8 tỷ Đô La, làm chủ hầu hết báo chí và đài
truyền hình của nước mình, 90 lần bị kiện, từng hối lộ
600 ngàn Đô cho một luật sư để ông ta làm chứng dối (ông
luật sư bị kết tội, nhưng Berlusconi trắng án!), từng đút
lót cho nhân viên thuế vụ (bị kết án rồi kháng cáo và
được tha), từng tài trợ phi pháp nhiều đảng phái, gian lận
trong việc mua bán cầu thủ bóng đá, trong việc mua một hãng
làm phim, một công ty (đồng thời hối lộ thẩm phán), một
nhà xuất bản (lại hối lộ thẩm phán), từng trốn thuế, mua
phiếu của dân cử … Đó là chưa kể các vụ scandal tình dục
với một lô bồ nhí, kể cả một «bé gái» vị thành niên
(vụ « Ruby gate »), và các tuyên bố kỳ thị chủng tộc kiểu:
Obama là «một chàng trai cháy nắng», hay những khôi hài hạ
cấp đối với phụ nữ, như «phụ nữ hữu phái đều đẹp,
trong khi đàn bà phe tả đều… mãn kinh!». Mặc dầu vậy, dân
Ý vẫn vui vẻ bầu cho Berlusconi, 3 lần trong 15 năm, khiến cái
bác «cả tiếng lại dài hơi» này đoạt được kỷ lục làm
thủ tướng lâu năm nhất của nền cộng hòa Ý! Cách đây vài
tháng, Berlusconi, lại tranh thủ được tín nhiệm của quốc
hội nhờ hối lộ bốn dân biểu đối lập...
<h2>Con tàu không lái</h2>
Vấn đề là với những xoong chảo leng keng ầm ĩ mà Berlusconi
kéo theo mình, nước Ý như một chiếc tàu không lái, bồng
bềnh trên một đại dương đầy bão táp phong ba. Chỉ trong năm
2012, Ý sẽ phải thanh toán một món nợ lên đến 500 tỷ euros,
nhiều hơn toàn bộ món nợ của Hy Lạp. Nợ qua trái phiếu
của Ý là 1800 tỷ euros, vượt quá 100% sản lượng quốc gia!
Thật vậy, trong khi mọi người dồn mắt nhìn về phía Hy Lạp,
thì khủng hoảng đang vươn vai tỉnh giấc dưới bầu trời
Italy, với những đe dọa to lớn gấp bội phần. Dưới sự
quản lý của Berlusconi, khả năng trả nợ của Ý càng ngày
càng mơ hồ, mặc dù hai chương trình tiết kiệm nặng ký (54
tỷ euros) vừa được thông qua, và đang bị dân chúng chống
đối mạnh mẽ, đặc biệt trong các cuộc biểu tình cuối
tuần này. Standard and Poor đã không bỏ lỡ dịp để hạ điểm
của Ý, và cho biết cũng sẽ làm như thế với các ngân hàng
và đại công ty của nước này. Ngừa trước điều ấy, Quỹ
Tiền Tệ quốc tế đã phải khuyến cáo ngân hàng trung ương
Âu Châu hạn chế nâng cao tiền lời của Ý.
<h2>Tình trạng tê liệt</h2>
Trường hợp nước Ý tiêu biểu cho một sự thiếu vắng lãnh
đạo đã trở thành hiển nhiên nơi nhiều quốc gia Âu Châu
khác. Tại Bỉ, trong khi ngân hàng Dexia, được coi như xí
nghiệp có tài sản lớn nhất nước, bị phá sản, thì quốc
gia này trải qua tháng thứ 16 không có chính phủ. Tổng Thống
Sarkozy của Pháp quốc, nước thành viên cùng với Bỉ của ngân
hàng Dexia, cũng đang ở trong một tư thế khó khăn. 58 % dư
luận không muốn thấy ông tái tranh cử vào năm 2012. Ít nhất
là bốn cộng sự viên thân cận nhất của ông hiện bị tòa
án chiếu cố, và chính bản thân ông cũng có thể bị liên
lụy, đặc biệt là trong vụ hối lộ Pakistan (nghi án Karachi).
Khả năng lèo lái quốc gia của chính quyền Sarkozy bị hạn
chế một cách trầm trọng vì những khó khăn chồng chất này.
Phần còn lại của «cột sống» của «khu vực Euro» là nước
Đức, cũng đang tê liệt và làm tê liệt mọi quyết định
trong vụ khủng hoảng Hy Lạp. Thật vậy Thủ Tướng Angela
Merkel đang vất vả xoay sở với những dằng co phức tạp trong
liên minh cầm quyền, và trước lực lượng đối lập càng
ngày càng được củng cố. Tư thế chênh vênh của bà không cho
phép bà đi ngược lại khuynh hướng ưu thắng của dư luận
Đức, không muốn bơm tiền cứu giúp Hy Lạp.
Tình trạng tê liệt ấy khiến cho những biện pháp giải quyết
vấn đề Hy Lạp, sau hơn một năm trì hoãn, đã trở nên cực
kỳ tốn kém. Nếu hơn một năm trước, giới lãnh đạo Âu Chau
đã có thể hợp tác với các ngân hàng để trợ cấp cho Hy
Lạp mà không đe dọa ngân quỹ của các ngân hàng này, thì
ngày hôm nay điều ấy trở nên rất tế nhị. Một phương pháp
đánh lừa dư luận vừa được nghĩ ra: thay vì đổ tiền vào
Hy Lạp, người ta quyết định đổ tiền công quỹ vào các
ngân hàng, rồi đòi hỏi các ngân hàng ấy tham gia vào việc
xóa nợ cho Hy Lạp. Dư luận sẽ chỉ thấy việc nâng đỡ hệ
thống ngân hàng, không nhìn ra chuyện gián tiếp chuyển tiền
cho Hy Lạp, nên sẽ dễ dàng chấp nhận giải pháp này.
<h2>Mâu thuẫn nền tảng</h2>
Tuy nhiên, không có gì bảo đảm rằng sau khi nhận được tiền
của người dân qua các chính phủ, các ngân hàng sẽ không đổ
tiền ấy vào đầu cơ tài chính. Những đầu cơ vào các lợi
tức ảo như thế có nhiều nguy cơ sẽ lại đưa đến việc
phải bù đắp chúng bằng lợi nhuận thật của dân chúng, qua
dồn nén lương bổng, cắt giảm hưu trí, an sinh xã hội...
Một trường hợp khác cũng đáng quan ngại không kém là nước
Tây Ban Nha, cũng vừa bị Fitch Ratings hạ xuống hai điểm. Ba
ngân hàng lớn của Tây Ban Nha đã phải bị quốc hữu hóa.
Đây là một hình thức bắt người dân phải gánh chịu sự
thua lỗ các ngân hàng này, trong khi họ đã phải chấp nhận
giảm lương và phải sống trong lo lắng với số thất nghiệp
vượt quá 20%. Trước sự tụt dốc thê thảm của các chỉ số
tín nhiệm của dân chúng, thủ tướng Zapatero đã phải cải
tổ nội các và tuyên bố sẽ rời chính quyền vào năm tới.
Từ trung tuần tháng năm, một phong trào quần chúng chống lại
sự bóc lột người dân bởi giới tài phiệt đã được phát
động tại trên toàn lãnh thổ Tây Ban Nha. Phong trào tự phát
ấy mang tên «Phẫn Nộ». Nó đã lan rộng ra khắp Âu Châu, sang
cả Israel. Thậm chí trong cuộc biểu tình của Phong Trào ngày
hôm nay tại Bruxelles, có cả một phái đoàn đến từ... Hoa
Kỳ!
Một dấu hiệu khác của sự trống vắng lãnh đạo chính trị,
là sự kiện quyền năng càng ngày càng lớn mạnh của các cơ
quan trắc lượng kinh tế, như Moody, Standard and Poor, Fitch
Ratings... Khi ban phát những điểm xấu, tốt, cho nước này hay
nước khác, các cơ quan ấy mặc nhiên ảnh hưởng đến chính
sách kinh tế của các quốc gia liên hệ, không chỉ qua tiền
lời của các món nợ mà các quốc gia kia phải chịu, mà cả
qua hình ảnh của các chính quyền đối với dư luận, một
điều còn quan trọng hơn ảnh hưởng vào lãi suất gấp bội
phần. Nhiều chính quyền đã phải thích nghi chính sách kinh
tế, tài chính, của mình trước nguy cơ bị hạ điểm, bằng
những phương cách gây ảnh hưởng trầm trọng đến đời
sống của người dân.
Khủng hoảng đã đưa ra ánh sáng những mâu thuẫn nền tảng
giữa phú hữu đến từ việc làm với phú hữu đến từ tư
bản, giữa dân chủ với chủ nghĩa duy lợi, giữa người dân
với các thế lực tài phiệt ảnh hưởng trên quyền hành chính
trị.
Khủng hoảng kéo dài sẽ đe dọa chính những nền dân chủ
kiên cố nhất.
<strong>Nguyễn Hoài Vân</strong>
9 tháng 10 năm 2011
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10235), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét