Minh Văn - Dân Vi Quý

Trong thời đại văn minh hiện nay, chế độ dân chủ đã
được xác lập ở hầu hết các quốc gia trên thế giới; và
tư tưởng Dân Chủ không còn xa lạ với nhân loại: <strong>Đó
là người dân có quyền làm chủ đất nước và tự quyết
định vận mệnh của chính mình</strong>. Tiếc rằng ở nước
ta thì không được như vậy, dù là tư tưởng tiến bộ đó
đã có ở các nhà tư tưởng thời cổ đại.

Mạnh Tử, người đã tiếp tục và phát triển một cách xuất
sắc học thuyết của Khổng Tử, có nói rằng: <em>"Dân vi
quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh"</em>. Câu ấy có nghĩa là:
Dân làm quý, xã tắc là thứ, vua làm khinh. Chúng ta có thể
thấy rõ tư tưởng trọng dân, đặt vị trí của người dân
lên trên nhà vua của Mạnh Tử, khi ông cho rằng: <strong>Dân vi
quý, quân vi khinh</strong>.

Quan điểm tư tưởng đó có bắt nguồn từ tư tưởng trọng
dân, vì dân của Khổng Tử. Câu chuyện dưới đây sẽ minh
chứng cho điều đó:

Khi Tử Cống xin Khổng Tử dạy bảo về đường lối trị
quốc và quản lý, Khổng Tử đáp: <em>"Túc thực, túc binh,
dân tín chi hỹ"</em>. Nghĩa là trước tiên phải có đầy đủ
lương thực (yếu tố vật chất), thứ đến là phải có đầy
đủ quân đội vũ khí và sự tín nhiệm của dân. Tử Cống
lại hỏi: <em>"Nếu trường hợp bất đắc dĩ mà phải bỏ
một trong ba điều đó thì nên bỏ thứ nào?"</em>. Khổng Tử
đáp: <em>"Bỏ binh"</em>. Tử Cống hỏi tiếp: <em>"Nếu như
trong hai điều còn lại mà phải bỏ một thì bỏ thứ
nào?"</em>. Khổng Tử đáp: <em>"Bỏ lương thực"</em>.
Khổng Tử cho rằng bỏ ăn thì chết song xưa nay ai cũng chết,
nhưng không có lòng tin của dân chúng thì quốc gia không thể
đứng vững và tồn tại lâu dài.

Đoạn đối thoại này của Khổng Tử đã nói với mọi người
một cách rõ ràng rằng: So sánh <em>"túc binh", "túc
thực"</em>, và <em>"dân tín"</em> thì <em>"dân tín"</em>
là quan trọng nhất. Trong những tình huống cấp thiết có thể
có thể bỏ binh, bỏ lương thực, điều đó có thể làm cho
quốc gia nảy sinh ra một số khó khăn nhất định về vật
lực, tài lực nhưng không bao giờ được làm mất đi lòng tin
của nhân dân. Tại sao <em>"dân tín"</em> lại quan trọng
đến như vậy? Bởi vì <strong><em>"dân vô tín bất
lập"</em></strong>. Không có sự tín nhiệm của dân chúng thì
một quốc gia, một chế độ sẽ không tồn tại lâu dài
được. Khi một chế độ mất đi lòng tin của dân chúng, thì
cho dù vật chất có đầy đủ, quân đội vững mạnh thì đó
cũng chỉ là một con hổ giấy mà thôi. Ngược lại, một chế
độ thực sự vì dân và được sự tín nhiệm của dân thì dù
trong hoàn cảnh khó khăn dân chúng vẫn tin theo để đưa đất
nước vượt qua khó khăn đó.

<strong>Dân Tín</strong> là sự tín nhiệm của dân chúng đối
với nhà nước và những người lãnh đạo. Tín nhiệm là chỉ
sự tin tưởng tới mức dám phó thác. Nếu dân chúng mất đi
tín nhiệm thì cũng có nghĩa là mất đi <strong>Dân Tâm</strong>.
Lúc đó thì nhà nước có đưa ra những chính sách, quy định,
pháp luật, chế độ tốt đến mấy thì dân chúng cũng không
thèm để ý, không hy vọng. Như vậy nhân dân sẽ giữ thái
độ bàng quan đối với những nhà nước không có tín nhiệm
đối với dân.

Tín nhiệm sản sinh ra lòng tin và hy vọng, từ đó có thể liên
kết và hòa hợp vận mệnh quốc gia với lợi ích của nhân
dân. Ngược lại, không có sự tín nhiệm đối với nhà nước
thì quần chúng không thể gắn bó với vận mệnh quốc gia
được. Câu chuyện Thương Ưởng dựng cột gỗ để thay đổi
biến pháp là một minh chứng tiêu biểu cho quan điểm này.
Muốn thực hiện tốt đẹp công việc của quốc gia thì trước
hết phải có được sự tín nhiệm của dân chúng.

Ấy vậy mà thời nay vẫn có những quốc gia không có tư
tưởng trọng dân và làm cái việc ngược lại với những
điều mà Khổng Tử và Mạnh Tử đã răn nói từ xưa.

Đảng cầm quyền ở nước ta chính đã và đang làm cái việc
nghịch lý đó. Trong bối cảnh bức thiết là sự sụp đổ
của hàng loạt các chế độ độc tài Cộng sản trên phạm vi
toàn cầu, để cứu mình đảng Cộng sản đã làm ngược lại
điều răn mà Khổng Tử đã dạy bảo kia. Đó là, thay vì
<em>"bỏ binh", "bỏ lương thực"</em> và giữ lại sự tín
nhiệm của dân thì họ lại <em>"bỏ tín nhiệm của dân",
"bỏ lương thực"</em> và giữ lại binh quyền. Họ đã sẵn
sàng vứt bỏ sự tín nhiệm của nhân dân để cứu lấy chế
độ khi cấp bách. Họ có thể để cho dân đói khổ và thất
nghiệp nhưng lại nuôi dưỡng lực lượng công an và quân đội
để bảo vệ chế độ.

Từ lâu người dân đã mất hẳn niềm tin vào chế độ độc
tài nhưng lại tự nhận là <em>"nhà nước của dân, do dân,
vì dân"</em> này. Nhà nước chỉ quan tâm đến sự tồn vong
của chế độ mà không bao giờ quan tâm đến sự tồn vong của
đất nước và nhân dân. Đối với lãnh thổ thì biển đảo
để cho ngoại bang xâm chiếm, đối với nhân dân thì sống
chết mặc bay tiền thầy bỏ túi. Người dân vì thế mà sống
trong sự hoang mang và mất đi niềm tin vào xã hội mà mình đang
sống. Như vậy thì còn đâu tư tưởng <em>"Dân vi quý, xã
tắc thứ chi, quân vi khinh"</em> như người xưa đã dạy?

<em>"Không có niềm tin của nhân dân thì quốc gia không thể
tồn tại được lâu dài"</em>, Khổng Tử đã dạy như vậy.
Nhưng nay nhà nước vẫn luôn khinh rẻ nhân dân, chỉ khăng
khăng dùng bạo lực và công an để bảo vệ sự ổn định
chính trị. Một chế độ coi thường nhân dân như thế thì
không thể nào tồn tại lâu dài được!

<strong>Minh Văn</strong> (Hà Nội, VN)

30/9/2011

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10119), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét