xong các vị trí chủ chốt, bây giờ là lúc những người Cộng
sản bàn việc đến việc sửa Hiến Pháp để củng cố quyền
lực và kéo dài sự trị vì của mình trên dân tộc Việt Nam.
Một Ủy ban sửa đổi Hiến Pháp đã được thành lập ngày 6/8
với 30 thành viên, Trưởng ban là chủ tịch quốc hội Nguyễn
Sinh Hùng. Uỷ ban này dự kiến sẽ cho ra lò một Hiến Pháp
mới vào cuối năm 2013. Dù biết rằng Việt Nam là một cơ thể
đang lớn từng ngày và quần áo pháp lý chật chội đang bị
bung cúc lung tung nhưng Hiến Pháp không phải là một cái váy,
thích thay khi nào thì thay.
Nhìn lịch sử thế giới, có thể thấy rằng những nước văn
minh thì hiến pháp ngắn gọn mà đầy đủ, thậm chí bất
thành văn (như ở Vương Quốc Anh). Ngược lại, ở những quốc
gia kém phát triển thì nhiều hiến pháp, hầu hết dài dòng,
giáo điều thậm chí giả tạo. Hiến Pháp Hợp Chủng Quốc Hoa
Kỳ được viết ra cách đây 224 năm chỉ ngắn gọn 7 điều mà
đến nay vẫn nguyên giá trị. Hiến Pháp Cộng Hòa Liên Bang
Đức 1949, với tầm nhìn chiến lược dự báo và định hướng
tương lai, vẫn nguyên hiệu lực cho một Nước Đức thống
nhất sau 40 năm.
Trong khi đó kể từ năm 1945 đến nay, Việt Nam đã có tới 4
Hiến Pháp (1946, 1959,1980 và 1992) với nhiều lần sửa đổi.
Quốc gia "vừa bành vừa trướng" ngay sát vách chúng ta cũng
không kém cạnh với 4 bản Hiến Pháp (1954, 1975, 1978 và 1982) và
nhiều lần sửa đổi.
<h2>Bản Hiến Pháp bị đánh cắp!</h2>
Hiến pháp là đạo luật gốc, là một khế ước xã hội
được ký kết giữa Nhân dân và Nhà cầm quyền. Hiến Pháp quy
định nguyên tắc chính trị căn bản và thiết lập thể chế,
cơ cấu và tổ chức quyền lực của Nhà nước. Thông thường
Hiến pháp cổ súy Nhân dân với tư cách là người chủ sở
hữu "lật đổ chế độ" và ký lại khế ước với các
đại diện cầm quyền khác nếu như Nhân dân bị người thay
mặt cầm quyền "bội ước".
Cũng như nhiều quốc gia sau Thế chiến thứ II, Việt Nam có
một Hiến Pháp tương đối hoàn chỉnh gồm 7 Chương, 70 Điều
được Quốc Hội đa đảng đầu tiên của Việt Nam độc lập
thông qua ngày 9/11/1946. Dù chưa được công khai hóa và áp dụng
trên thực tế nhưng quyền cơ bản của công dân và tinh thần
tự do dân chủ của nó vẫn giữ nguyên giá trị. Đặc biệt,
trong xã hội dân sự ngày nay các quyền công dân cơ bản ấy
rất cần được tôn trọng và phổ cập trong đời sống xã
hội như một nguồn sống tinh thần không thể thiếu được.
Trong Hiến Pháp 1946, Điều 16 ghi nhận với tinh thần bao dung
và thái hòa: "Những người ngoại quốc tranh đấu cho dân
chủ và tự do mà phải trốn tránh thì được trú ngụ trên
đất Việt Nam". Những người soạn thảo Hiến Pháp thời
đó, gồm các nhân sĩ tinh hoa của Đất Nước trong đó có cả
cụ Cù Huy Cận, thân phụ của Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, với
niềm tin rằng, Việt Nam sẽ là mảnh đất dung thân cho những
người có tư tưởng tự do trên thế giới. Họ đâu biết
rằng giờ đây hàng ngàn người Việt đấu tranh cho dân chủ
và tự do tôn giáo đang phải băng rừng trốn sang Thái Lan hoặc
chạy ra nước ngoài để tìm cơ hội tị nạn chính trị.
Trong Hiến Pháp "gọn và đẹp" đó còn có một thứ rất
quan trọng nằm ở điều cuối cùng (Điều 70) là "Sửa đổi
hiến pháp". Theo đó, khi có 2/3 tổng số Nghị viên yêu cầu
thì sẽ bầu ra một Ban dự thảo để bàn bạc những điều
cần thay đổi. Sau khi Nghị Viện "ưng chuẩn" rồi còn
phải "đưa ra toàn dân phúc quyết".
Đó là điều mà Đảng cộng sản chưa bao giờ làm.
Khi những người cộng sản lộ diện dần trong Việt Minh và
Chủ nghĩa xã hội trồi lên ở nước Việt thì Hiến Pháp 1946
bị "biển thủ". Tuy nhiên, sự cuồng ngôn, đánh tráo khái
niệm theo kiểu "cưỡng từ đoạt lý" được thể hiện
trong các bản Hiến Pháp tiếp sau đó không thể làm phai mờ
những giá trị hằn sâu trong hiến pháp 1946.
Đánh cắp là việc tày đình, còn mưu toan thủ tiêu nó là
trọng tội. Nhưng cuối cùng những âm mưu và thủ đoạn đen
tối cũng sẽ thất bại và sự thật sẽ chiến thắng . Hiến
Pháp 1946 đang sáng dần lên và đã đến lúc phải được trả
lại.
<h2>Đi một cung đường vòng </h2>
Sự thay đổi hiến pháp liên tục sau này cho chúng ta thấy tính
chất lâm thời của chế độ. Nó "lâm thời" từ ý thức
đến quyết định, từ hiến pháp đến luật…. Đảng coi
Hiến Pháp là một cương lĩnh chính trị của chính mình, là
một bài văn mô tả ý định của đảng mà càng đi càng thấy
xa dần.
Sự lâm thời thể hiện rõ trong điều hành quốc gia khi người
ta dùng "nghị quyết" chứ không phải Luật. Các Hiến Pháp
sau này, như một thầy dạy môn Luật Hiến Pháp tại Trường
Đại Học Luật Hà Nội, gắng uống thật say, và sau khi triết
lý:"đời là cái đinh, tình là cái que" liền lảo đảo một
cách đầy dũng cảm thổ lộ: "tao biết biết rõ thằng nào
copy Hiến Pháp 1980 và copy từ nước nào".
Hiến Pháp được làm ra bằng con đường copy của Liên Xô như
vậy thì dĩ nhiên nó bị sửa đổi liên miên. Thay đổi này là
do sự câu thúc của thực tế. Thế nhưng khi người ta đã đi
lạc hướng thì cách tốt nhất là quay đầu đi lại, chứ
không thể cứ sửa dần bằng cách đi uốn cong theo một
đường vòng cung.
Như thế, đối với một con người là tổn thất, đối với
một đất nước là sự phá sản. Nếu thay đổi dần dần và
liên tục, dân chúng sẽ quên rằng, ta đang có một Hiến Pháp,
một khế ước cơ bản và thiêng liêng, nghĩa là quên "sự
tác thành" của một tự tình dân tộc.
<h2>Đỉnh hay đáy kim tự tháp</h2>
Hiến Pháp là linh hồn, là hơi thở trong cơ thể quốc gia, nó
ghi nhận được những điều gì mà người dân mong ước nhất,
là đạo luật tối cao bao trùm xuống toàn bộ quá trình làm
luật và thực thi. Nó như đỉnh chiếc kim tự tháp tỏa ánh
sáng xuống soi rọi các đạo luật và văn bản khác nằm trong
lòng và bên dưới nó.
Thế nhưng Hiến Pháp hiện hành như một chiếc Kim tự tháp
lộn ngược. Hiệu lực của Hiến Pháp teo tóp nằm trên cùng,
không có ánh sáng soi rọi, phía dưới cứ phình ra nào là
Luật, Pháp Lệnh, các văn bản hướng dẫn, cứ xuống mỗi
cấp lại nở to ra và hiệu lực trùm lên cả Hiến Pháp.
<h2>Hãy trả lại viên ngọc trai bị đánh cắp</h2>
Có người cho rằng nên sửa Hiến Pháp 1992 theo hướng Đảng
lựa chọn ra ứng cử viên và giới thiệu cho nhân dân lựa
chọn thông qua trưng cầu dân ý. Điều đó khác chi "đảng
cử-dân bầu" vì những kẻ độc tài đã "thành thần"
trong tổ chức "trưng cầu dân ý theo ý của Đảng".
Lại nữa, Tiến sĩ Trần Ngọc Đường làm ở Viện nghiên cứu
Lập Pháp, cho rằng cần thể chế hóa thành một điều luật
trong Hiến pháp về vị trí, vai trò và trách nhiệm lãnh đạo
của Đảng. Thực tế Đảng CS là một tổ chức chính trị -
xã hội, cho nên có quyền và nghĩa vụ như bất cứ các tổ
chức nào khác và hoạt động theo quy định pháp luật không
cần phải có luật riêng, nếu có thì phải nằm chung trong
Luật về Hội hoặc "Luật về các Đảng phái chính trị"
Tinh thần cơ bản của Hiến Pháp đa nguyên đầu tiên (1946)
phải được tôn trọng và giữ nguyên. Đảng Cộng sản đã
bắt cóc và cầm tù Hiến Pháp đó, nay nó phải được tự do
và trở về với dân tộc.
Hiến Pháp 1946 ngắn gọn và thiêng liêng, chắt lọc được
cốt cách và tinh hoa Việt Nam, vượt qua thời gian khắc nghiệt,
như hòn ngọc trai kết tinh theo dòng lịch sử đầy đau thương
và trắc ẩn. Cho đến ngày nay những tinh hoa ấy vẫn giữ
nguyên giá trị và được nhân dân tôn trọng, tuân thủ và mong
muốn được bảo tồn. Có như vậy thì pháp lý, công lý và
chân lý mới hy vọng đạt được.
LS Lê Quốc Quân
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10110), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét