Nguyễn Trọng Tạo - Nghĩ thêm về những người biểu tình

Nói nghĩ thêm về những người biểu tình vì trước đã nghĩ
rồi, nay nghĩ thêm một chút. Hình như ngay từ những ngày đầu
đi biểu tình, họ chưa quen biết nhau, chỉ vì tức Trung Quốc
mà đi đến trước nhà sứ quán Trung Quốc để phản đối
chính quyền nước bạn đã cả gan đụng đến chủ quyền lãnh
hải của Việt Nam. Rồi những người biểu tình lại bị chính
quyền của mình (đại diện là công an) ngăn cản, bắt bớ,
giam hãm, tra hỏi vô cớ. Chuyện khó tin nhưng đã xảy ra.

<center><img
src="http://danluan.org/files/u1/sub02/303966_10150325564413808_693948807_7998485_330737421_n.jpg"
width="504" height="338"
alt="303966_10150325564413808_693948807_7998485_330737421_n.jpg" /></center>

Những người biểu tình từ tức Trung Quốc, bỗng tức luôn
công an – người đằng mình. Chuyện này thật buồn, vì mình
tức mình mới lạ. Đang làm một việc đúng, bỗng lại thành
ra sai? Ai mà chẳng tức. Mà đã cùng tức thì họ thấy thương
nhau quá, yêu nhau quá, đoàn kết với nhau quá. Rồi họ kết
bạn, kết khối với nhau, thương nhau như anh em ruột thịt. Cứ
đến chủ nhật không gặp nhau là nhớ, gặp nhau là cười.

Rồi có người sinh nhật, họ hẹn nhau đến chúc sinh nhật.
Rồi có đám tang trong gia quyến người biểu tình, họ đến
thăm viếng. Rồi có người đau ốm họ đến thăm nhau. Rồi có
buổi thuyết trình về chủ quyền biển đảo, họ đến cùng
nghe… Những việc ấy là tốt hay xấu? Tốt.

Vậy mà những việc tốt lại bị ngăn cản. Nơi bị lệnh
giải tán, nơi bị lệnh cúp điện, nơi bị khám xét giấy
tờ… Làm vậy để làm gì nhỉ? Để không cho họ gặp nhau,
yêu thương nhau, giúp đỡ nhau? Không cho họ hiểu biết hơn về
chủ quyền của đất nước? Lạ.

Tôi cũng đã từng đến quan sát các cuộc biểu tình, đã
được các Fan yêu thơ nhạc phát hiện ra và chụp ảnh kỷ
niệm. Tôi xúc động vô cùng. Và tôi cũng đã được anh
Nguyễn Đức Nhanh giám đốc công an Hà Nội gọi điện thoại
cho tôi (qua máy điện thoại của ai đó) trong một cuộc nhậu
nào đó khi nghe hát bài Khúc hát sông quê của tôi, xúc động
lắm, nói rằng, anh mê bài hát này lắm và nhã ý mời tôi
một cuộc rượu, tôi cũng xúc động mà trả lời anh rằng,
giờ tôi đang đi công tác xa, hẹn ngày về Hà Nội gặp anh. Qua
cuộc điện thoại, tôi nghĩ anh Nhanh cũng có một tâm hồn
nhạy cảm dễ xúc động, thật đáng quý. Nhưng rồi một ngày
chủ nhật, tôi phát hiện thấy 6 anh công an phường bám theo sau
xe tôi đi nạp tiền điện thoại thì tôi không hiểu tại sao
lại như thế. Chả lẽ quân anh Nhanh muốn đi theo để mời tôi
gặp anh Nhanh trò chuyện về bài hát mà anh thích? Không, anh
Nhanh không khiến họ làm việc đó. Vậy họ bám theo tôi để
làm việc gì? À, họ tưởng tôi đi biểu tình ngày chủ nhật.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/062.jpg" width="461"
height="345" alt="062.jpg" /></center>

Nếu tôi có đi biểu tình phản đối Trung Quốc ngày chủ
nhật, thì anh Nhanh phải sai quân bảo vệ tôi chứ. Nhưng tôi
đi nạp tiền điện thoại thì quân anh Nhanh sao lại phải đi
theo bảo vệ tôi? Tôi có cần bảo vệ gì đâu. Hà Nội yên
bình, và không chỉ có công an bảo vệ, mà còn có nhân dân tự
bảo vệ cho nhau, còn có bộ đội nữa. Chả thế mà tôi đã
có một bài hát hành khúc viết về bộ đội thủ đô…

<em>Long lanh Hồ Gươm xanh, tháp Bút trầm tư viết lên trời cao
vút
Thành phố ngàn xưa
Người lính Thủ Đô
Mãi vinh danh thành phố vì hòa bình…</em>

Hay 6 anh công an muốn theo tôi để xin bài hát ấy nhưng không
giám nói? Vậy thì cứ đến thẳng quân khu Thủ Đô mà xin ghi
âm lại về hát có phải vui hơn không?

Hôm qua tôi lên mạng, thấy nhóm bạn biểu tình đi chơi Hồ
Gươm. Người đẹp. Ảnh đẹp. Ai cũng hiền lành, vui vẻ. Tự
dưng mấy anh thường phục đến chất vấn họ. Sao lại mất
lịch sự thế nhỉ? Họ có phạm pháp gì khi họ đi chơi với
nhau. Họ có phạm pháp gì khi tung một lá cờ Tổ Quốc lên
đầu họ? Họ có phạm pháp gì khi chụp ảnh cùng nhau?… Lạ.

Hôm nay lên mạng, thấy quán cà phê Văn Quán cúp điện khi TS
Nguyễn Nhã thuyết trình nội dung "Hoàng Sa – Trường Sa là
của Việt Nam" mà bài thuyết trình đã in trên báo Nhân Dân
của Đảng! Rồi lại mấy anh thường phục đến hoạnh họe
như bọn xã hội đen. Lạ.

Vẫn biết yêu nước không chỉ biểu tình nói lên lòng yêu
nước, nhưng biểu tình cũng là một cách thể hiện lòng dân,
sao lại ngăn cản, gây gổ thế? Thật chả ra làm sao.

Hay là trong những người biểu tình có địch, có bọn phản
động? Nếu có thì với nghề nghiệp của mình, các đồng chí
công an ngu gì không thấy? Ngay cả một bài hát tình cảm,
người lãnh đạo cao nhất của công an Hà Nội cũng cảm
được cơ mà. Hay là chỉ lãnh đạo mới giỏi, còn quân lính
thì u minh? Điều này chắc anh Nhanh biết rõ hơn ai hết.

Ước gì một ngày chủ nhật rảnh rỗi, tôi và anh Nhanh sẽ
ngồi với nhau chia sẻ về Khúc hát sông quê như anh đã hẹn.
Lúc đó, tôi sẽ rủ thêm mấy giọng ca, cây đàn biểu tình
đến cùng hát với anh Nhanh…

26.9.2011, viết sau khi đọc bài trên mạng.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10055), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét