Nguyễn Ngọc Hưng - Cần Lỗ Túc hay cần Tôn Quyền?

Trong truyện Tam Quốc, Lỗ Túc là quân sư của Đông Ngô thời
Tôn Quyền mới nắm quyền ở Giang Đông. Ngồi trên ngôi chưa
ấm chỗ thì Tào Tháo mang 83 vạn hùng binh đến đánh. Triều
thần trên dưới đều hoảng loạn kẻ xin hàng người xin
đánh, nhân tâm rối loạn. Lúc này chỉ có Lỗ Túc một mặt
kiền trì khuyên Ngô hầu chủ chiến một mặt sang Giang Hạ
để bàn kế kiên kết Lưu Bị kháng Tào. Những lời lẽ phân
tích vừa cứng rắn vừa mềm mỏng lại vô cùng thấu đáo
khiến Tôn Quyền tỉnh ngộ và nghe theo kế sách của Lỗ Túc.
Với chính sách "liên kết kẻ yếu chống kẻ mạnh", Đông
Ngô luôn đi giữa 2 nước nhưng không bao giờ chịu thiệt thòi
về đất đai và tiền của, mặt khác luôn sẵn sàng đánh bại
những cuộc khi bị xâm phạm. Dĩ nhiên cái tài của Lỗ Tử
Kính cũng chỉ hạn chế ở việc giữ yên ổn đất nước chứ
khó mà thôn tính được thiên hạ. Tuy nhiên đó cũng là kế
sách thiên tài giúp cho một nước yếu hơn không hề bị lép
vế và thua thiệt về độc lập tự chủ. Tựu trung lại Lỗ
Túc chủ trương 3 vấn đề chính: kiên quyết kháng Tào (không
hề có do dự mặc dầu Tào Tháo mạnh hơn gấp bội lại đang
khống chế thiên tử); xây dựng một lực lượng vững mạnh do
Chu Du chỉ huy sẵn sàng chiến đấu; liên kết với Lưu Bị
để tăng sức mạnh.

Đọc lại chuyện xưa ngẫm chuyện ngày nay, hiện giờ nước
Việt cũng có mối họa mất đất (thực tế là bị mất rồi),
nếu không có chiến lược đúng đắn thì sẽ còn ngậm đắng
nuốt cay thêm. Đứng bên cạnh người láng giềng khổng lồ
với hơn một tỷ dân và tiềm lực kinh tế – quân sự vượt
trội. Đâu là giải pháp? Một điều rõ ràng là không thể ép
người "hàng xóm" này nghe theo mình dù có đưa ra chiêu bài
gì đi nữa: "bạn bè", "anh em", láng giềng" hay thậm
chí là "đồng chí".

Khi người ta cần mình hợp tác, đấu thầu và thỏa hiệp, anh
chàng này luôn sẵn sàng giương ra "16 chữ vàng" hay "4
tốt" để làm khẩu hiệu. Nhưng trong những hoàn cảnh khác
họ sẵn sàng đâm dao găm vào sườn ta. Những câu chuyện gần
đây về tranh giành tài nguyên dầu khí, đánh cá, bauxite v.v…
đã chứng tỏ hoàn toàn điều đó. ĐÓ LÀ SỰ THỰC RÕ RÀNG
NHẤT không thể che đậy bằng những khẩu hiệu dù tốt đẹp
đến mấy.

Một mình chống lại anh chàng láng giềng này rõ ràng là
"nhiệm vụ bất khả thi", vậy chúng ta cần có những
người bạn và ngưới láng giềng khác để làm đối trọng.
Đừng để bọn chúng giơ ra những khẩu hiệu "cùng chung ý
thức hệ" để luôn sát cánh bên nhau chống lại "những
thế lực thù nghịch". Chúng ta phải chứng tỏ với anh chàng
"láng giềng" này một sự thật: Tôi coi anh là bạn và sẵn
sàng hợp tác đôi bên cũng có lợi, nhưng cũng chỉ như các
nước khác vì chúng ta "muốn làm bạn với tất cả các
nước trên thế giới cơ mà". Thời gian vừa qua, đã có
nhiều tên tuổi đóng vai trò mưu sỹ hiến kế cho đất nước
với tinh thần "thất phu hữu trách", những "mưu kế" này
cũng mang dáng dấp của "Lỗ Túc", nhìn chung, tập trung vào 3
yếu tố sau:

- KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH ĐỔI BẤT KỲ THỨ GÌ VỚI CHỦ QUYỀN
QUỐC GIA VÀ LÃNH THỔ, thứ mà hàng ngàn năm này những ngưới
con đất Việt đã phải chiến đấu để giành được. Không
được một lần nữa sa vào cái bẫy "chung ý thức hệ"
để có sự thỏa hiệp nào. TUYỆT ĐỐI PHẢI CẢNH TỈNH
ĐIỀU NÀY!

- NÂNG CAO NỘI LỰC của chính mình cũng là một sự chuẩn bị
tối quan trọng cho cuộc đấu tranh này, điều này để thoát
khỏi sự lệ thuộc về kinh tế (tình cảnh mà 90% tổng thầu
EPC cho các công trình trọng điểm đều thuộc vào tay anh bạn
láng giềng, việc cho thuê đất rừng hay việc đưa lao động
tràn lan vào các vùng trọng điểm thì quả thật là đáng báo
động). Nếu chúng ta không gây dựng được nội lực thì rất
khó được xem trọng.

- Thêm nữa, TA CẦN CÓ BẠN, LÁNG GIỀNG KHÁC, HAY ĐỐI TÁC
CHIẾN LƯỢC ĐỂ LÀM ĐỐI TRỌNG. Phải tạo ra phong trào đê
có được các nước khác cùng chiến tuyến với chúng ta trong
cuộc chiến với "tên khổng lồ" này, nếu không ta sẽ gặp
thiệt thòi khi chiến đấu đơn phương.

Cuộc chiến này cũng cam go không kém gì những cuộc chiến tranh
vệ quốc trong quá khứ dân tộc, thậm chí còn cam go hơn vì
chống kẻ địch "100%" thì còn dễ, nhưng chống "đồng
chí tốt" của mình mới là khó. Đây thực sự là thử thách
của cả dân tộc trong tình thế này, chỉ cần một bước lùi
là có thể có những tổn thất rất lớn như lời Hồ Chủ
tịch đã nói "chúng ta càng nhân nhượng bọn chúng càng lấn
tới".

Nước Việt ta thời điểm này rõ ràng là không phải tình
trạng "Nhân tài như sao buổi sớm", đã có rất nhiều
"mưu sỹ" hiến kế sách tâm huyết mang dáng dấp "Lỗ
Túc". <strong>Trong cuộc đấu tranh này, rất cần những Lỗ
Túc có kế sách hay nhưng càng cần hơn một Tôn Quyền biết
nghe và thực hiện kế sách hay đó.</strong>

ivanhoe76.wordpress.com

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10011), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét