Mai Huy - Vì sao mọi mặt trận kinh tế đều bất ổn?

(Tamnhin.net) - Mọi nhận định, đánh giá và kết luận về nền
kinh tế của ta hiện nay là <em><strong>ảo</strong></em> hay nói
cách khác giữa con số trên báo cáo "trên giấy" và thực
tế quá khác nhau chẳng có một phần trăm nào là thực tế
cả?

<center><img
src="http://tamnhin.net/Uploaded/thanhlongtn/Images/th%c3%a1ng%209/18-9/_bw_817224384.jpg"
/></center>

Vì sao lại có nhận định ấy vì mọi sự vận hành, quản lý
và phát triển đều theo chiều gió cuốn không có đích đến
và cũng không có vạch xuất phát. Chúng ta muốn ổn định nền
kinh tế mà không biết mình đang ở đâu mà cũng chẳng tuân
thủ quy luật phát triển kinh tế tự nhiên gì cả. Trên thực
tế, mở ra trước mắt người dân những ma trận quản lý
không định hướng, thậm chí còn luôn trong ảo tưởng và kỳ
vọng những điều không thể có hay không thể đạt được
chỉ là mơ thôi. Khi có hỗn loạn, lũng đoạn thao túng thị
trường thì ta lại dùng mệnh lệnh cấm đầu hay cấm đuôi
một chút?

Đưa vào vòng kim cô ta khống chế được vài giây không giữ
nổi lại thả ví như thực hiện các giải pháp kinh tế năm
2008, rồi bình ổn giá… rồi thực hiện nghị quyết 11 để
thi hành "cấm A cấm B rồi thả C" chẳng có một định
hướng hay phương án nào ổn định và thực chất cả? Nói
cách khác là nỗi buồn có từ nhiều nguyên nhân và bất ổn
kinh tế từ mọi mặt trận để rồi niềm tin của dân chúng
cũng trở thanh vô phương chẳng biết tin vào cái gì nữa.

Gốc rễ của vấn đề là chúng ta xây dựng và phát triển kinh
tế trên một nền tảng không có thực ở mọi mặt trận ví
như từ quan niệm mơ hồ cho rằng 25 năm đổi mới là ta đã
đạt được nhiều thành tựu về mọi mặt đặc biệt là nền
kinh tế tăng trưởng mạnh nhưng thực chất cho đến ngày hôm
nay kết quả cho thấy chúng ta có nguy cơ thụt lùi về thứ
hạng có thể về nhóm nước có nền kinh tế chậm phát triển
vì sao?

Vì thực chất nền kinh tế tăng trưởng và phát triển là
được đánh giá về thu nhập quốc dân thu nhập bình quân
đầu người nhưng phải là thực lực chủ lực của chính
quốc gia đó chứ không phải là "tăng trưởng kèm tăng nợ
" và hiệu quả kinh doanh kém đồng tiền mất giá lạm phát
cũng tăng mạnh. Nguyên nhân của mọi nguyên nhân thể hiện rõ
nét đặc thù rất "quý báu" đó là chúng ta có một nền kinh
tế thị trường nhưng không minh bạch.

<span class="underlined-text">Một là</span>: Không minh bạch từ khâu
định nghĩa "Nền kinh tế nước ta là nền kinh tế thị
trường có định hướng Xã hội chủ nghĩa". Vậy nên ta
quản lý cũng rất khó khăn và chồng chéo "Hành lang pháp lý
cho các thành phần kinh tế cũng chẳng rõ ràng" ví như đã là
kinh doanh đã là thị trường thì phải có hàng hóa và sản
phẩm và đặc biệt là phải có sở hữu chủ tài sản và mọi
tài sản đó được tung ra thị trường với một giá trị và
giá trị sử dụng nhất định và bình đẳng.

Nhưng ở ta cái vấn đề này cũng chưa rõ ràng trong tất cả
các thành phần kinh tế đặc biệt là những doanh nghiệp nhà
nước hầu hết sản phẩm cuối cùng là không có giá hoặc vô
giá. "Khi cần tung ra sàn chứng khoán thì báo lãi, khi hoach
định chính sách điều chỉnh thì báo lỗ" nhìn chung đều tin
vào con số ảo không có thực, phân tích logic thì nó không thể
có thực được vì ngay trong định nghĩa đã cho phép nó ảo
rồi?

<span class="underlined-text">Hai là</span>: Xuất phát từ sự không
minh bạch trong quản lý nên tất cả các ngành nghề, các thành
phần kinh tế đều ra đời tồn tại phát triển hoặc phá sản
cũng không minh bạch.

Đầu tiên nói đến sự không minh bạch trong sự cho ra đời
các pháp nhân trong mọi ngành nghề kinh doanh (từ ngành kinh doanh
tiền tệ như hệ thống ngân hàng, tổ chức tín dụng, tổ
chức kinh doanh vàng bạc đá quý ,đến thị trường chứng
khoán, thị trường bất động sản, đến các trường đại
học,cao đẳng, trung hoc, tiểu học, mầm non, hệ thống bệnh
viện, phòng khám đông tây y……) và tất cả các ngành nghề
khác các công ty, tập đoàn, tổng công ty cứ mọc lên như nấm
sau mưa "Không kiểm định được nguồn vốn và tính chất
kinh doanh, chất lượng và tiêu chí của sản phẩm đều ở
tình trạng vô chuẩn "không chuẩn" hay chỉ có chuẩn trên
giấy mà không có chuẩn thực tế.

Với chuỗi thông tin về nguyên nhân gây bất ổn cho nền kinh
tế tôi cho rằng thời điểm chúng ta phải thực hiện tái cấu
trúc lại nền kinh tế đã đến và phải làm phải giải quyết
từng khâu đặc biệt là giải quyết ngay vấn đề tái cấu
trúc ngành ngân hàng và các lĩnh vực khác để giải quyết về
vốn, lãi suất và lạm phát, đặc biệt là điều chỉnh nợ
công.

Trong chuỗi bài phân tích tiếp theo tác giả sẽ đi sâu vào
từng lĩnh vực kinh doanh của các thành phần kinh tế đang sa
đà vào lưới để tự bắt mình.

Ví như ngành "ngân hàng" đã thể hiện rõ vai trò, chức
năng và nhiệm vụ của nó mình chưa vốn dĩ là "kho tiền"
thời bao cấp thì nay kinh tế thị trường đương nhiên là một
ngành kinh doanh và có tính đặc thù "kinh doanh tiền tệ"
tiền đẻ ra tiền ngay không như các ngành khác là phải qua
công đoạn sản xuất đặc thù của nó là đầu vào là tiền
sản phẩm đầu ra vẫn là tiền vậy nên cần phân biệt đâu
là sản phẩm của từng ngân hàng "gói sản phẩm" và đối
tượng sử dụng là ai và nguồn của sản phẩm từ đâu? Như
hiện tại thì toàn bộ hệ thống ngân hàng thương mại và cổ
phần của ta đang có tính ảo về cả nguồn vào và đầu ra?
Năng lực thực tế cụ thể là sức khỏe của từng ngân hàng
đều "có vấn đề" nguồn vốn không chủ động mà dựa
vào những nguồn ảo từ người gửi là chính sau đó cũng
không hoạch định được đầu ra cho phù hợp mà cứ lao dốc
không phanh ra đời "mọi gói sản phẩm nhằm phục vụ lĩnh
vực phi sản suất, tiêu dùng mua tài sản hoặc bất động sản
để rồi tạo ra mức lãi suất cao chưa từng có trong lịch sử
ngành ngân hàng thế giới và đồng thời tạo ra một vòng xoay
luẩn quẩn kẻ đi vay lại cho kẻ khác vay với lãi suất đua
cao và dẫn đến một hệ thống đầu ra cũng ảo? làm đình
trệ sản xuất kinh doanh và gây bất ổn nền kinh tế, lạm
phát gia tăng.

Cụ thể Ngày 13/9 vừa qua, Ngân hàng Châu á (ADB) đã đã hạ
mức dự báo tăng trưởng với Việt Nam và nâng mức dự báo
lạm phát trong năm nay lên 18,7% thay vì 13,3% trước đó. Trong khi
ADB cũng đưa ra những khuyến cáo về những khoản nợ xấu.

Thực chất vấn đề nợ xấu lĩnh vực Ngân hàng Thương mại
Việt Nam hiện nay rất đáng lo ngại, cao hơn mức 3,04% của NHNN
công bố rất nhiều.Mà hơn thế nữa tiêu chuẩn nợ xấu của
VN cũng rất ảo không theo tiêu chuẩn quốc tế mà rất đặc
thù chỉ được coi là nợ xấu những khoản nợ nào đáo hạn
thôi còn cả gói nợ lớn thì vẫn coi là chưa xấu.

Mặt khác vì đầu vào và đầu ra đều ảo các khoản nợ xấu
cũng ảo luôn vì mục đích đầu ra là cho vay bằng được với
mức lãi cao ngất còn không kiểm định khách hàng có khả năng
thanh toán không mà nếu có yêu cầu thì đều là hợp thức hóa
trên giấy tờ thôi còn thực tế thì khách hàng đi vay chịu sao
nổi mức lãi như vậy mà kinh doanh gì cho đủ trả lãi thôi
chứ không phải là gốc, hơn thế nữa lại đem vào kinh doanh
đầu cơ chứng khoán và bất động sản rồi thành bất động
luôn thế là lãi mẹ đẻ lãi con rồi dẫn đến phá sản và
đương nhiên khoản đi vay thành nợ xấu của ngân hàng và
thực tế thì nợ xấu của chúng ta hiện chiếm 5% tổng dư
nợ. Đấy là mức nợ xấu rất cao nên đã đến lúc cần
phải có chính sách cụ thể để giải quyết vấn đề này.

Khu vực BĐS nước ta từng có thời gian phát triển quá nóng,
nhưng họ lại không có cơ sở tài chính của họ nên toàn
sống vào vay mượn của ngân hàng mà ngân hàng thì lại không
đủ mạnh để bao tiêu sản phẩm trên thực tế có ngân hàng
có dư nợ tín dụng BĐS lên đến 65% đến 70%. Thấp nhất là
các ngân hàng có dư nợ tín dụng BĐS là 50%.

Với tình trạng BĐS hiện không bán được và giảm giá và
mục tiêu kinh doanh của các nhà đầu tư là đầu cơ mà như
hiện tại vay nợ để đầu cơ BĐS không có khả năng trả nợ
và việc cảnh báo khả năng nguy cơ rủi ro nợ xấu ở Việt
Nam là cần thiết và đúng đắn vì vậy không nên nới lỏng
tín dụng BĐS nữa nó sẽ dẫn đến bùng phát lạm phát.

Với lãi suất quá cao như hiện nay là 19% thì đó không phải
lãi suất cho thị trường BĐS. Nếu các dự án sản xuất kinh
doanh hay an sinh xã hội mà vay với lãi suất 19% thì các doanh
nghiệp đi vay cũng không chịu được vì giá thành sản phẩm
sẽ đội giá lên rất nhiều.Vậy việc nới tín dụng cho vay
sẽ càng khiến thị trường rối hơn vì nếu vay để sản
xuất với lãi suất cao như vậy thì chỉ có lỗ mà thôi và
sẽ làm chết yểu tất cả các hệ thông doanh nghiệp trong nền
kinh tế vì vậy tái cấu trúc lại ngành ngân hàng là điều
cần thiết. Cần xác định nguồn vào và nguồn ra của sản
phẩm ngành này là thực tế tránh ảo tưởng và đặc biệt
cần giảm chi phí để hạ lãi suất xuống mức có thể chấp
nhận được đối với lĩnh vực sản xuất kinh doanh chỉ có
thể là từ 10% trở xuống khi đó mới có hy vọng nền kinh tế
được khôi phục và ổn định trở lại.

Mai Huy

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9987), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét