width="400" height="355" alt="bau-duc-bau-kien.jpg" /></center>
Cavenui nhớ lại nhận xét cũ mèm này nhân sự cố ông chủ ACB
Nguyễn Đức Kiên, tức bầu Kiên của CLB bóng đá vừa xuống
hạng Hà Nội ACB (ông đầu bạc thắt cravat trong ảnh) quậy
tưng cái buổi tổng kết mùa giải 2011 của Lờ đờ bóng đá
nội. Nói đúng hơn, Cavenui nhớ lại nhận xét cũ mèm này nhân
đọc 1 bài bình luận của nhà văn Nguyễn Quang Lập trên blog
Quê Choa về sự kiện ấy, bài "Bao giờ có một bầu Kiên
trong quốc hội?"
http://quechoa.info/2011/09/13/gia-co-m%E1%BB%99t-b%E1%BA%A7u-kien-trong-qu%E1%BB%91c-h%E1%BB%99i/
Cavenui trích 1 đoạn:
<div class="special_quote"><em>Cho nên muốn có những cải tổ mạnh
mẽ vì sự tồn vong của chế độ, của Đất nước thì cần
có ít nhất một Bầu Kiên trong Quốc hội, chứ một nghìn
ông Nguyễn Minh Thuyết, một vạn ông Dương Trung Quốc nói năng
dù có bặm trợn đến giời cũng chẳng nhằm nhò gì đâu. Bởi
vì đó là tiếng nói của kẻ sĩ, kẻ sĩ chỉ có khả năng lay
chuyển được tâm và trí, làm sao đánh đổ được lì và
trơ.</em>
<em>Bao giờ sẽ có một Bầu Kiên trong Quốc hội? Khó lắm khó
lắm, có lẽ không bao giờ.</em></div>
Bóng đá có bầu Kiên rồi, theo quan điểm bác Lập, thế là
tốt. Quốc hội chưa có ai như bầu Kiên, theo quan điểm bác
Lập, thế là chưa tốt. Suy ra, về mặt nào đó, bóng đá tiến
bộ hơn Quốc hội, đi trước quốc hội một chút.
Cavenui cũng đồng quan điểm này, tuy nhiên làm rõ thêm là bóng
đá có đi trước, nhưng mới đi trước nửa bước thôi.
Vì nếu những người như ông Thuyết ông Quốc trong Quốc hội,
dù có nói hay, nhưng thực tế chưa làm được việc gì thì bài
phát biểu nảy lửa của bầu Kiên, dù có gây xôn xao, đến nay
cũng chưa ai khẳng định là đã mang lại hiệu quả. Các ông
bầu doanh nhân khủng dọa rút, nhưng ngoài ông Long Hòa Phát,
chưa thấy ai rục rịch tiếp theo, cái giải ly khai nói chơi thì
hay chứ bắt tay vào làm là khó, phe kia hiểu là đòn gió nên
chưa có dấu hiệu nhượng bộ, đại khái là chưa có gì ngã
ngũ cả. Cho nên bác Lập bảo phát biểu của bầu Kiên "đánh
đổ được lì và trơ", em e bác lạc quan khí sớm.
Còn bảo những phát biểu nghị trường của mấy ông Thuyết
ông Quốc không quyết liệt như bầu Kiên vì các ông ấy là
kẻ sĩ, em e là không đúng. Các ông Thuyết Quốc nói năng không
hoành tráng được như bầu Kiên vì các ông ấy không đại
diện cho 1 thế lực khiến người ta phải sợ. Các ông ấy
không thể dọa: "<em>nếu Quốc hội không đưa vấn đề ABC ra
thảo luận, chúng tôi sẽ đi ngay</em>", hehe, người ta sẵn
sàng để các ông ấy lượn cho nước nó trong (hay là cho nước
nó đục). Vụ bầu Kiên hơi khác, 1 mình bầu Kiên VFF chắc
không sợ đâu, nhưng nếu đúng là nhiều doanh nghiệp bự
đồng lòng phản đối VFF thì cũng nên sợ đấy, nếu
"<em>chúng tôi (tức là các doanh nghiệp lớn) đi ngay</em>"
thì giải đấu năm tới sẽ thiếu tiền. Cho nên bên kia vẫn
phải thăm dò, nếu có dấu hiệu của đòn thật chứ không
đòn gió, nhất định phải có phương án đỡ đòn.
Bài của bác Lập cũng chỉ ra được từ "thế lực" là
nhìn ra vấn đề, nhưng bác lại quy về chữ "kẻ sĩ" là
chưa chuẩn. Các ông Thuyết Quốc hãy tiếp tục là kẻ sĩ đi,
nhưng nếu các ông ấy đại diện cho 1 thế lực, chẳng hạn
phe các ông ở Quốc hội đông đông một chút, nếu diễn biến
có gì trái ý, các ông cùng đứng dậy bỏ ra ngoài (như bên
tây), hành vi vẫn rất kẻ sĩ văn minh lịch thiệp chứ không
túm tóc đánh nhau như bên Đài Loan Hàn Quốc, thì tiếng nói
các ông vẫn có thể được người ta tính đến.
Ở đây cái sự đi trước của bóng đá thể hiện ở chỗ:
trong bóng đá, những người như bầu Kiên tạo được 1 thế
lực, còn trong quốc hội, những người như nghị Thuyết nghị
Quốc thì chưa.
Bảo bóng đá đi trước là nhận xét cũ mèm của Cavenui, nghĩa
là có từ trước vụ bầu Kiên. Sự đi trước của bóng đá
thể hiện ở vài chỗ:
Bóng đá công khai hơn (những bí mật, âm mưu, tiêu cực thì
vẫn đầy nhưng đây đó có nhiều góc lộ sáng): chẳng hạn 1
cuộc họp liên đoàn mà ông phó tổng đập bàn cãi nhau với
ông tổng thì ngày hôm sau bọn Thanh Niên Tuổi Trẻ đăng ngay
dân tình biết cả, còn 1 cuộc họp nội các mà giả dụ ông
Ngân hàng to tiếng với ông Tài chính (chắc chắn là phải có,
nếu các ông ấy lo lắng cho công việc mà công việc không
chạy thì bực dọc với nhau, cãi nhau là tất yếu) nhất định
các báo hoặc là không biết hoặc nếu biết cũng cóc dám đưa
tin.
Cavenui đã một lần bàn sơ chuyện này trên diavn (nay chuyển
về tathy) sau vụ HLV Letard. Từ năm 2005:
<div class="special_quote"><em>Bóng đá VN tất nhiên là không thơm
tho sạch sẽ. Nhưng thật khó xây dựng một nền bóng đá văn
minh trong 1 xã hội chưa văn minh, một bộ máy quản lý bóng đá
lành mạnh trong 1 nền hành chính chưa lành mạnh v.v. Đòi hỏi
VFF hay UBTDTT phải làm ăn đâu ra đó cũng giống như đòi hỏi
ông ăn mày rách rưới phải có mấy ngón tay không cáu bẩn
vậy.
Nhưng bóng đá VN là thứ công luận thích nhòm vào. Và quan
trọng hơn, có những cánh cửa mở he hé (mở he hé thôi, nên
mới có vụ kiện của Letard bị giấu nhẹm) cho công luận
nhòm. Nó glastnost bằng mấy lần các lĩnh vực khác trong xã
hội.</em>
<em>Quan bóng đá A vặc nhau với quan bóng đá B hôm trước thế
nào, hôm sau báo Thanh niên, báo Tuổi trẻ cứ vô tư mà đưa
tin. Ở các bộ ngành khác đâu dễ thế!</em>
<em>Bóng đá là bộ mặt xã hội- thấy có người bảo thế. Em
bổ sung: nó là cái van xả những ấm ức của xã hội
nữa.</em>
Nguồn: http://www.tathy.com/thanglong/showthread.php?t=114</div>
Bóng đá có tinh thần chịu trách nhiệm cao hơn nên chuyện
đội bóng thi đấu không thành công một thời gian dài thì HLV
hoặc từ chức hoặc bị sa thải là chuyện thường tình trong
bóng đá, trong khi bộ trưởng hoặc từ chức hoặc bị cách
chức vì công việc điều hành bộ không tốt (dù không có vi
phạm) là chuyện không biết ở Việt Nam có chưa, nhưng nếu
có, đó cũng là chuyện đặc biệt hy hữu.
Bóng đá là nơi tài năng được đặt đúng chỗ hơn: ngôi sao
tài ba có thể vì không hợp ý HLV mà bị đày ải trên ghế
dự bị, mùa sau anh tìm đường phắn ngay sang chỗ khác biết
người biết của, không có chuyện như kỹ sư giỏi bị trù
dập mà hỏng 1 đời, nhà văn hay vì bị chiếu mà tác phẩm
không đâu dám in hay y tá xuất thân vì hồng hơn chuyên mà chỉ
đạo hàng loạt bác sĩ phẫu thuật.
Và 1 sự đi trước nữa: bóng đá là nơi mà các doanh nghiệp
được báo chí có cảm tình, còn ngoài bóng đá, các doanh
nghiệp chịu khá nhiều định kiến. Mà nước Nam mai này ra sao,
hay hay dở, chính là nhờ các doanh nghiệp.
Vân vân, các bác tiếp nhỉ. Nhưng nhìn chung, có đi trước thì
cũng chỉ trước nửa bước thôi, chứ bảo ông ăn mày phải
có móng tay sạch sẽ khó đấy khó đấy.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9951), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét