width="478" height="285" alt="DANLUAN0100059.jpg" /></center>
<em><div class="rightalign">Hình: REUTERS</div></em>
Cơn khát này là cơn khát dầu mỏ, một nhiên liệu quý cho mọi
quốc gia trong thời công nghiệp hóa. Quốc gia đang khát dầu
mỏ một cách cấp bách với quy mô lớn là Trung Quốc.
Tình trạng thiếu dầu và nhiên liệu trên một đất nước
khổng lồ với gần 1 tỷ rưỡi dân đang là một vấn đề báo
động cấp quốc gia.
Theo thông kê của Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA -
International Energy Agency) hiện Trung Quốc tiêu thụ đến 10,4 %
sản lượng dầu mỏ toàn thế giới, nhưng chỉ tự túc được
có 47%, phải nhập đến 53 %, lại từ rất xa. Theo tính toán
của các nhà kinh tế Trung Quốc, với đà công nghiệp hóa hiện
nay, nhu cầu về năng lượng của Trung Quốc sẽ tăng lên gấp
đôi trong 15 năm tới. Nạn khát dầu của Trung Quốc hiện nay
đã trầm trọng, với thời gian sẽ càng nghiêm trọng gấp
bội. Đây là vấn nạn mang tính chất sinh tử của quốc gia,
khi nhóm lãnh đạo đang có tham vọng sớm vươn lên hàng siêu
cường toàn diện của thế giới, thậm chí thành siêu cường
số một trong một thời gian không xa.
Cơn khát dầu và tham vọng siêu cường giải thích thái độ
của Bắc Kinh đối với vùng biển Đông của Việt Nam, vùng
biển mà các nước Đông Nam Á mong muốn được gọi một cách
chính xác là vùng biển Đông Nam Á. Nhóm lãnh đạo ở Bắc Kinh
nhiều lần lớn tiếng khẳng định đây là vùng biển Trung Hoa
hoàn toàn thuộc chủ quyền duy nhất của Trung Quốc, không thể
tranh cãi, còn nhấn mạnh là thuộc vùng quyền lợi cốt lõi
của Trung Quốc. Gần đây cuồng vọng của Trung Quốc tăng thêm
khi được biết trữ lượng dầu và khí đốt ở biển Đông
thực tế còn lớn hơn phỏng đoán trước đây rất nhiều. Bộ
Lãnh thổ và Tài nguyên Trung Quốc thông báo có đến 38 túi
dầu mới đã được phát hiện trong vùng biển Đông, những
túi lớn nhất ở ngay trong quần đảo Trường Sa.
Tham vọng cực lớn của Trung Quốc sẽ đưa Trung Quốc đến
đâu?
Rõ ràng đó là một tham vọng quá đáng, mù quáng, vượt quá xa
thế và lực của Trung Quốc, đi ngược lại với pháp luật
quốc tế, trái với Luật về biển của thế giới, trái với
quyền lợi và chủ quyền của các nước láng giềng. Một số
nước Đông Nam Á như Indonesia, Malaysia, Philippines và Brunei đã
lên tiếng bác bỏ yêu sách ngang ngược của Trung Quốc ở vùng
biển Đông. Ngay cả Đài Loan mà Bắc Kinh coi như một tỉnh
của họ cũng tranh chấp thẳng cánh với lục địa về một
số đảo trong vùng biển này.
Với Việt Nam, Trung Quốc đã lôi kéo được nhóm lãnh đạo
cộng sản, trói buộc họ bằng những xiềng xích <em>«16 chữ
vàng», «Bốn Tốt»</em>, nhưng Bắc Kinh đang vấp phải sự
chống đối ngày càng mạnh của một xã hội công dân đang
lừng lững tiến bước.
Một cản trở lớn cho tham vọng của Bắc Kinh là từ hơn một
năm nay, Hoa Kỳ tuyên bố vùng biển Đông là vùng hàng hải
quốc tế, là vùng gắn chặt với quyền lợi quốc gia của Hoa
Kỳ và nhiều nước khác, đồng thời Hoa Kỳ đã kịp thời
hành động để giành lại thế mạnh ở châu Á, trong vùng
Đông Nam Á, Đông Bắc Á, cả vùng Đông và Tây Thái Bình
Dương, với hàng loạt tàu chiến hiện đại, thao diễn quân
sự, tập trận chung với các nước đồng minh Nhật Bản, Nam
Triều Tiên, Philippines, Indonesia, Ấn Độ, còn cung cấp vũ khí
mới cho Đài Loan.
Tất cả những sự kiện trên đã không cảnh tỉnh được Bắc
Kinh. Trước đây họ ngộ nhận rằng Hoa Kỳ bị kẹt bởi 2
cuộc chiến tranh ở Iraq và Afghanistan, bị cuộc khủng hoảng
tài chính quấy rầy nên sẽ bỏ trống châu Á. Việc Hoa Kỳ
trở lại châu Á trên thế mạnh làm cho họ cay cú, hung hãn,
phát cuồng, gây sự với các nước khác. Gần đây nhất, Bắc
Kinh công khai ngăn cản Ấn Độ đưa tàu chiến vào thăm hữu
nghị vùng biển và cảng Việt Nam, còn cảnh cáo công ty dầu
ONGC Videsh của Ấn Độ chuẩn bị khoan dầu ở 2 lô 127,128
thuộc vùng biển tỉnh Phú Khánh. Người phát ngôn Hồng Lỗi
của phía Trung Quốc ngang ngược tuyên bố ngày 19/9: <em>«Bất
cứ nước nào thăm dò dầu ở vùng này không có phép của Trung
Quốc là vi phạm chủ quyền và lợi ích quốc gia của Trung
Quốc, là bất hợp pháp».</em>
Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Mỹ của Viện quan hệ quốc tế
thuộc Đại học Phúc Đán là Giáo sư Thẩm Đình Lập cũng lên
giọng dậm dọa: «Ấn Độ cần nhớ hành động của họ tại
Nam Hải (!) sẽ đặt Trung Quốc tới bờ của giới hạn». Phó
chủ tịch Viện quan hệ quốc tế Vinh Ưng còn cay cú nói liều
rằng: <em>«Việc Ấn Độ xâm nhập vùng này là do phía Việt
Nam muốn quốc tế hóa vấn đề, họ nhượng cho phía Ấn Độ
đến 70% lợi nhuận khoan dầu, do đó mà Ấn Độ lao vào nơi
mà hãng dầu lớn của Anh British Petrolium đã phải từ
bỏ»</em>. Phía Trung Quốc còn cho rằng có bàn tay của Hoa Kỳ
thôi thúc Ấn Độ chọi lại với Trung Quốc. Phía Ấn Độ đã
lập tức phản pháo Bắc Kinh; báo chí New Delhi bác bỏ lời lẽ
ngang ngược vô căn cứ của phía Trung Quốc, Công ty ONGC Videsh
khẳng định thực hiện hợp đồng như đã ký với phía Việt
Nam, coi như phản đối của Bắc Kinh là vô giá trị.
Vậy mà trong vấn đề này báo chí chính thức ở Hà nội vẫn
im thin thít.
Trước đó Bắc Kinh đã vấp phải sự phản đối khá mạnh
của Philippines. Tháng trước, khi Tổng thống Phi Benigno Aquino
gặp Chủ tịch Hồ Cẩm Đào ở Bắc Kinh, ông từng nói rõ các
vấn đề tranh chấp ở biển Đông phải được giải quyết
giữa 2 nước, và có những vấn đề chung phải được giải
quyết theo con đường đa phương. Ông bác bỏ mưu thâm của
Bắc Kinh là chỉ có họp song phương, nhằm bẻ từng chiếc
đũa một và gạt Hoa Kỳ ra khỏi vùng này.
Trong dịp này Trung tướng Juancho Sabban, tư lệnh quân đội
Philippines, nói rõ sẽ tăng cường hải quân trong vùng biển
quốc gia và sẽ trang bị vũ khí cho tàu đánh cá để bảo vệ
ngư dân của mình trong vùng biển thường bị tàu Trung Quốc
thâm nhập. Rõ ràng chính quyền Philippines đã tỏ ra cứng cỏi,
đàng hoàng hơn chính quyền ở Hà Nội. Báo chí Philippines gần
đây nói nhiều đến mối liên hoàn Hoa Kỳ - Ấn Độ - Nhật
Bản - Úc, tất cả cũng là bạn liên minh thân thiết của
Philippines, trong chủ trương chung ngăn chặn sự bành trướng phi
pháp của chế độ độc đoán ngày càng bị cô lập ở Trung
Quốc.
Trung Quốc dù cho nuôi cuồng vọng lớn đến đâu nhưng trái
pháp luật quốc tế, trái đạo lý, giữa thời đại mới, khi
các chế độ độc đoán độc đảng theo nhau sụp đổ tơi
bời dù một thời hét ra lửa, cũng chỉ như húc đầu vào đá.
Xem ra còn lâu những cái đầu bành trướng và tay chân của họ
mới có thể nhận ra lẽ tất yếu ấy. Để xem cơn khát dầu
và cuồng vọng siêu cường sẽ dẫn họ và bộ hạ theo chân
họ phiêu lưu đến đâu mới là giới hạn.
<strong>Bùi Tín</strong>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10026), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét