Trần Đình Trợ - Chuyện thầy giáo Tôn Ngộ Không

Tổ sư chống tiêu cực trong làng giáo, chính là thầy Tôn Ngộ
Không.

Tôn Ngộ Không vốn là đứa trẻ bị bỏ rơi trên tảng đá ở
bờ khe. Một đạo sĩ đem về nuôi dạy thành tài. Giận mẹ
bỏ rơi mình, suốt đời Ngộ Không thề không thèm dính tới
đàn bà. Sau này ông Ngô Thừa Ân không hiểu, lại viết rằng
Hành Giả lưỡng giới và nứt ra từ núi đá.

Tôn Ngộ Không nối nghiệp thầy, làm nghề dạy học. Thầy
Tôn vừa dạy các phép biến hóa, vừa truyền cho học sinh tính
anh hùng nghĩa hiệp của mình.

Thuở đó, giáo dục cũng lắm chuyện tiêu cực, y như sau
này. Anh giáo Tôn là người cương trực, nên đã lên tận Bộ
giáo dục, hồi đó gọi là Thiên đình, để khiếu kiện. Kiện
không thành, lại thầy bị đức vua Như Lai tống ngục. Mãi sau
vua tha, cho làm thanh tra giáo dục, kiêm phó đoàn đi lấy sách
giáo khoa. Đó là kiểu "diệt rồi dùng" và "dùng rồi
diệt" để đối phó những kẻ có tài mà ngang ngạnh. Kiểu
dùng người này, lưu truyền đến mãi bây giờ.

Chuyện kể về đoàn thanh tra của Ngộ Không, thị sát các
trường và lấy kinh sách, được ông Ngô Thừa Ân ghi chép và
bịa đặt thêm, thành truyện "Tây Du Ký" trứ danh.

Thời đó, đạo học hành cũng từa tựa bây giờ. Học
thành tài, có thể đi mây về gió. Tu nhân tích đức nên chính
quả, có thể trường sinh bất tử. Chỉ có điều, nay còn có
thêm khoa học kĩ thuật hỗ trợ.Cho nên, có khi bọn thất học
lại hô phong hoán vũ giỏi hơn kẻ học hành. Lũ vô lại, lại
hưởng trường sinh bất tử trước các thần tiên. Chính vì
thế, đạo học ngày càng suy.

Anh giáo Tôn Ngộ Không, đơn thương độc mã lên kiện trên
Thiên đình. Đầu tiên bị Ngọc hoàng lỡm, cho làm Bật mã ôn,
tức là chân chăn ngựa. Sau lại cho làm Tề thiên đại thánh.
Càng một chức hữu danh vô thực. Mới biết, người trên dùng
hư danh mị kẻ dưới, là chuyện có tự ngày xưa.

Đoàn thanh tra, mới chỉ có một anh giáo con nhà nòi dốt
nát, cộng vài cựu quan chức vướng kỉ luật. Trưởng đoàn
Đường Tăng hiền lành, nhưng chữ nghĩa thì đặc cán mai. Hỏi
gì khó, là thầy Đường Tăng đánh trống lảng, nói vấn đề
này phức tạp lắm còn phải nghiên cứu. Chống chế kiểu này,
các lãnh đạo dùng mãi đến nay vẫn thấy kiến hiệu.

Thành viên thứ hai, Trư Bát Giới cũng tướng thiên đình. Do
gái gú rượu chè quá độ, nên chuyện vở lỡ, thiên đình
giáng làm thanh tra, dẹp dư luận. Người thứ ba, Quyển Liêm
đại tướng Sa Tăng, hạng võ biền hành nghề giáo, nên chữ
nghĩa chẳng đáng là bao.

Vì thế, thầy Tôn ta được tha, lại bổ chân phó thanh tra,
để "tăng cường chuyên môn". Đoàn thanh tra được giao
nhiệm vụ phải kinh lý khắp các trường, rồi sang Tây Trúc
thỉnh sách giáo khoa luôn. Vua Như Lai cẩn thận, niềng ngay trên
đầu anh giáo Tôn bất trị một cái niềng kim cô. Nếu không
nghe lời trên, sẽ khấn chú kim cô, riết cho anh phòi óc. Cách
dùng người tài kiểu này, có từ thưở khai thiên lập địa.
Vua Như Lai cũng chỉ là làm theo người xưa.

Đoàn thanh tra thị sát hết động yêu này đến hang quỷ
khác. Trường học thời đó, gọi là các động yêu quái. Câu
"Nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò" xuất xứ chính từ
thời này.

Hóa ra mấy anh động chủ làm bậy, lại toàn là người nhà
của thiên đình. Giáo Tôn nhiều phen khốn đốn, vì bọn tay
trong. Nhất cử nhất động, chúng như đi guốc vào bụng đoàn
thanh tra. Sắp lật mặt chúng, thiên đình lại cho người rỉ
tai bảo tha, rút kinh nghiệm thôi.

Duy có một lần, có tay Sói sáu tai là không có ô dù, hóa ra
lại là một tay có tài. Mà anh ta cũng chỉ phạm mỗi tội là
dám đóng giả làm thầy Tôn thanh tra. Diệt xong kẻ láo xược,
cả thầy Tôn lẫn Như Lai lại tiếc, là mình đã quá tay diệt
mất người tài.

Công cuộc thanh tra của Tôn tổ sư chẳng chống được ai.
Ngược lại, cứ gặp chuyện tiêu cực, là thầy lại bị niệm
chú chổng vó. Khi thì bị nấu trong lò bát quái, khi bị bỏ
vào hồ lô, hay bị ném vào túi càn khôn. Bọn yêu quái thời
nào mà chẳng sẵn bảo bối.

Trong truyện Tây Du Ký, vì sợ đụng chạm, tác giả bỏ qua
rất nhiều chi tiết. Hiệu trưởng Hồng Hài Nhi say rượu
đốt cháy trường Hỏa Diệm Sơn. Mà Hông Hài Nhi là cháu Ngọc
Hoàng, nên đám cháy trường được ghi là cháy tự nhiên.

Lại chuyện thanh tra ở trường nữ sinh Tây Lương. Gặp một
chốn toàn girl xinh, đoàn thanh tra viện cớ, nằm lại mấy
tháng liền. Khi Tôn Ngộ Không phát hiện ra cô giáo lẫn nữ
sinh của trường đồng loạt dính bầu, thì sự muộn rồi.
Trưởng đoàn Đường Tăng và hai đồng nghiệp Trư Bát Giới,
Sa Tăng lấm la lấm lét nhìn thầy Tôn, rồi ấp a ấp úng nhờ
cứu giúp. Thầy Tôn hiểu ngay sự tình quả là nghiêm trọng.
Mấy ả gái Tây Lương, cũng khéo mua chuộc thanh tra. Nếu không
vì bản tính căm ghét đàn bà từ nhỏ, thì thầy Tôn cũng dính
dùng mỹ nhân kế rồi.

Tôn Ngộ Không nát óc tính kế. Rồi cùng bàn bạc với một
thầy lang, mà mình vừa lén mời về từ một vùng rất xa. Hai
người lập kế, cho mấy ông háu gái thì uống lá bã đậu.
Lại cho mấy cô nữ sinh lăng loàn thì uống thuốc trục thai.
Rồi phao lên chuyện, do uống nhầm phải nước sông Hoài thai,
nên ai cũng dính chửa. Nay uống thuốc, là nước giếng Tiêu
thai, thì sẽ khỏi ngay. Hồi ấy chưa giáo dục giới tính, nên
chuyện hoang đường ấy cũng qua được.

Gần đây ở Hà Giang, bác Sầm Đức Xương cũng gặp chuyện
tương tự. Sếp họ Sầm năm lần bảy lượt định chứng minh,
mình và mấy đứa con gái sinh chuyện ấy với nhau, chẳng qua do
uống nhầm nước sông Hà Giang. Không may gặp phải thời dân
trí cao, thời mà chỉ mươi tuổi, mọi người đã biết cái
cách để làm cho nhau chửa đẻ. Vì vậy, dù thầy Xương cứ
kêu mãi, vẫn không ai tin lời thầy.

Lại nói chuyện công việc lấy sách giáo khoa, còn gọi là
lấy kinh thư. Ai đời, đến hai vị đại thủ thư A Nan, Ca
Diếp ăn hối lộ cái bát tộ vàng, còn cố ý làm ướt rồi
xé mất mấy trang kinh. Bọn giữ kinh sách, dễ "ăn dày"
nhất mỗi khi có chuyện "lấy kinh" mới. Vì thế, những kẻ
tham lam trong giáo dục, cứ chăm chắm vào chuyện thay sách.

Chuyến thanh tra và lấy sách đầy bất trắc ấy, rồi cũng
kết thúc. Như Lai ban cho trưởng và phó đoàn lấy kinh các danh
hiệu cao nhất của nhà giáo thời bấy giờ. (Kiểu như danh
hiệu NGND và NGƯT của thời nay ấy!). Bốn ông thanh tra ngày
nào, nay đều thành tiên thành phật. Họ ngồi mát bát vàng,
hưởng hương hoa ngày lễ ngày tết, đủ sung sướng quanh năm.

<center>* * *</center>

Từ lâu, thầy Tôn gia nhập cõi bất tử, xa lánh việc triều
chính. Nhưng thầy vẫn là Đấu Chiến Thắng Phật, coi sóc công
cuộc chống tiêu cực trong giáo dục hạ giới.

Sáng ngày khai trường hàng năm, Tôn lão sư mở cặp mắt
lửa ngươi vàng nhìn xuống trần. Ngài tìm trong các buổi lễ
trên sân trường, rồi nhai lông tơ, phù phép thổi xuống. Thầy
giáo nào có chút khí phách, một tiểu Tề Thiên Đại thánh vô
hình sẽ nhập vào hồn. Riêng lông tơ bản mệnh sẽ nhập vào
nhân vật đặc biệt. Nhân vật đó, coi như là hóa thân chính
Tôn Ngộ Không.

Những đại danh sư như Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Lê Quý
Đôn chính là những chân truyền nhân của Mỹ Hầu Vương.
Những hậu tổ sư nghề giáo này, là hiện thân của Đấu
Chiến Thắng Phật. Các vị đó là những tinh tú của đạo
học, sáng cả muôn đời sau.

Nhưng hóa ra, Phật pháp vô biên không thắng nổi tương
khắc ngũ hành. Vòng kim cô cũng biến hóa theo, niềng chặt
từng tiểu Tôn Hành Giả. Số vòng kim cô biến ra lại nhiều
hơn số Tiểu thánh. Các Đấu Chiến Thắng, bị vòng kim vô
khống chế, thường vừa mới "Đấu", đã nhận lấy
"Chiến Bại". Xưa Tôn Ngộ Không tả xung hữu đột, đánh
trời quậy biển, phá âm phủ địa tào, cũng chưa nên công
trạng gì. Công cuộc chống tiêu cực của các Hành giả con
ngày nay, chỉ là sự vùng vẫy vô vọng giữa đủ loại vòng
kim cô.

Gần đây, thầy Đỗ Việt Khoa ở Vân Tảo, thầy Lê Đình
Hoàng ở Nam Đàn 2, thầy Nguyễn Thượng Long ở Hà Nội, thầy
Võ Hải Bình ở Lê Quý Đôn... được thầy Tôn chọn làm
truyền nhân. Hành Giả muốn các thầy giáo đó, thay mình dóng
lên hồi trống "hai không" trong giáo dục. Không ngờ, họ
lần lượt bị bọn yêu quái làm hại. Kẻ bị đuổi việc,
người bỏ nghề, số còn lại bị vô hiệu bằng đủ trò con
nít của lũ tiểu tinh.

Những "người hùng chống tiêu cực, mang trong mình các Tiểu
thánh ngày càng thưa thớt. Lông tơ Mỹ Hầu Vương mọc không
kịp và cũng yếu đi theo tuổi tác. Bọn yêu quái thời nay,
dùng kim cô loại rẻ hàng Tàu, cũng khắc chế các Tiểu thánh
dễ dàng.

Thần lực của Tôn Lão sư ngày càng sa sút. Bảy mươi hai
phép biến hóa dần dần bị vô hiệu. Phép Cân đẩu vân bị
qua mặt đã đành, thần thông như Phép rút đất, nay bọn hàng
xã cũng thành thạo. Chúng rút đất công nhanh gấp vạn Tôn lão
sư. Họp hành bầu bán thì ai cũng biết trước kết quả, nên
trò Đoán trước tương lai cũng vứt xó. Trò Khắc xuất khắc
nhập mấy đồ vật của Ngộ Không, chẳng nhằm nhò gì so với
việc nhập trường tách trường ngày nay.

Con mắt lửa ngươi vàng ngày xưa nhìn ngay ra yêu quái. Nay
bản lĩnh bọn tân yêu quái quá cao cường. Gái cave lẫn trong
gái nhà lành, Tôn lão còn khó chỉ ra. Nói chi đến việc phát
hiện đám tham quan trong giáo giới.

Lại nói chuyện kinh sách. Ngày xưa, đoàn lấy kinh của thầy
Tôn, băng đèo lội suối, ăn nhờ ở đậu, để lấy kinh văn.
Khi buộc phải hối lộ, chỉ mất mỗi cái bát tộ vàng. Kinh
sách dù chưa toàn vẹn, cũng rách có mấy trang cuối.

Ngày nay, bọn Nam Tào Bắc Đẩu mới, ti toe đòi viết kinh
sách, nên không đi lấy kinh ở ngoại thiên nữa. Soạn kinh sách
quả là sung sướng, được đi mây về gió, lại được tiêu
tốn hàng vạn bát tộ vàng. Thế mà chúng viết ra toàn thứ
kinh vớ vẩn. Tự viết ra chưa ráo mực, chính họ lại chê ỉ
chê eo và xin được viết lại. Triều đình cũng làm ngơ để
cùng nhau chia chác. Mới đây, lại bày đặt đòi bảy mươi
ngàn tỷ để thay kinh mới. Tôn lão sư ngồi tính, bảy nươi
ngàn tỷ, mua được cả một dãy núi toàn bát tộ.

Gần đây, thấy tình hình thi cử lại có vẻ yên ắng, Ngộ
Không bèn thử một phép mới. Thầy hóa thân vào một cô giáo
ở Tiền Giang, tham gia chấm thi. Vừa ngày đầu, thầy đã tá
hỏa tam tinh, không ngờ nội tình thi cử ngày nay, nát hơn cả
ngày xưa. Các tiểu quái không phá thi công khai như thời thầy
Khoa. Mà nay các đại quái lộng hành cấu kết với nhau lũng
đoạn trường thi. Chúng phá âm thầm, không phải người trong
cuộc, không thể vạch mặt chúng.

Thu được bằng chứng trong tay, sợ thiên đình lại "xử lý
nội bộ", cô Đỗ Thị Lê - tức là Hành Giả hóa thân, bèn
đem công khai trước công luận.

Đòn phép bạch hóa mọi sự này, của thầy Tôn quả là
hiệu quả. Bọn yêu quái rơi mặt nạ, thiên hạ thảy đều
ngạc nhiên và phẫn nộ, thiên đình thì lúng túng như gà mắc
tóc. Đức kim thượng, tức bộ trưởng giáo dục, phải đứng
ra xin lỗi muôn dân.

Nhân dân phẫn nộ, thiên đình đứng ra xin lỗi qua quýt, rồi
sự thể sẽ ra sao?. Thầy Tôn đã thu phép thuật, quay về
trời. Số phận của ngành giáo dục, cũng như của truyền nhân
Đỗ Thi Lê, trước nanh vuốt các yêu nhân vừa bị cô vạch
mặt là không thể đoán trước được. Thầy Tôn cũng khó lòng
bảo vệ hóa thân của mình, dù thầy là Đấu Chiến Thắng
Phật, dù thầy chuyên coi sóc chuyện chống tiêu cực trong giáo
dục. Bọn tiểu nhân thời này, không những nhiều phép thuật
hơn, mà còn thù dai hơn ngày xưa.

Phải chờ vào tôn ý của mười tám vị La Hán và đức
Phật Như Lai thôi. Mọi chuyện rồi như thế nào, xem hồi sau
sẽ rõ.

Trần Đình Trợ
(Giáo viên trường THPT Hương Sơn Hà Tĩnh)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9247), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét