Mr. Đỗ - Hậu Chí Phèo

<div class="boxright300"><img src="http://danluan.org/files/u1/sub01/CP1.jpg"
width="320" height="240" alt="CP1.jpg" /></div>Sau khi đánh chết Bá
Kiến trong một cuộc ẩu đả tưng bừng trước nhà Chị Dậu,
Chí Phèo nghiễm nhiên trở thành chủ nhân ông của làng Vũ
Đại, được đông đảo dân chúng ủng hộ hết mình. Kết
thúc trận kịch chiến ấy, Phèo từ một tay bợm nhậu bỗng
chốc biến thành người hùng. Trong mắt dân chúng, kể cả một
số kẻ thù xưa của Phèo, hắn là một trang hảo hán, là
người soi đường chỉ lối.

Trên cương vị mới, Phèo bắt đầu tận hưởng hương vị
chiến thắng và thi hành chính sách chăn dân do người anh lớn
cai quản làng bên là Lão Hạc tư vấn. Đối với đám bạn
nhậu đầu trộm đuôi cướp thuở xưa, ai biết điều thì Phèo
cất nhắc lên các vị trí như phụ trách phòng sưu thuế, chỉ
huy đội trị an hoặc ít ra cũng cầm loa, gõ mõ. Ai bướng thì
Phèo cho vào hợp tác xã, suốt ngày bán mông cho trời, bán mặt
cho đất. Đám dân chúng ủng hộ Phèo cũng không khá hơn. Tất
cả đều bị lùa vào hợp tác xã. Họ làm lụng quần quật
suốt ngày, không còn thời gian để suy nghĩ, thành ra não bộ
và lá gan họ teo tóp đến thảm hại.

Đối với tàn quân của Bá Kiến thì khỏi phải nói, Phèo
triệt tận gốc. Sợ quá, lũ này di tản sang các làng lân cận.
Kẻ không chạy được thì đành ở lại làng Vũ Đại, ngậm
đắng nuốt cay như chú hổ bị gã thợ săn Thế Lữ nhốt trong
cũi sắt chờ ngày lên bếp lò để hóa thân thành cao hổ cốt.

Chính sách của Phèo thế mà hay. Dân làng Vũ Đại nghe răm
rắp. Vì sợ. Khi không đám cận thần của Phèo chỉ đánh rắm
một phát cũng có khối người nôn mật xanh mật vàng, chết
không kịp ngáp. Làng Vũ Đại tuyệt đối an bình là vì thế.

Nhưng cùng với thời gian, Phèo đối mặt với nhiều mối lo
mới. Nhờ tiếp xúc với các làng xã văn minh hơn, đám dân đen
Vũ Đại ngày càng khôn ra. Một bộ phận trong số họ vẫn tin
Phèo vô điều kiện như con cái tin cha mẹ, nhưng không ít
người bắt đầu nghi ngờ Phèo, họ mày mò tìm hiểu bản
chất lưu manh trong con người hắn ta. Đám cháu chắt Bá Kiến
trong và ngoài làng cũng dần dà tìm cách ngóc đầu dậy. Thậm
chí đôi lúc chúng đi lại nghênh ngang, đánh rắm một cách
công khai mà chẳng hề nể sợ ai hết. Phèo tức lắm, hắn tìm
đủ mọi cách để lập lại trật tự. Hắn vận dụng mọi
ngón nghề của một bợm nhậu: đập bàn, dằn ly, xô ghế,
thậm chí thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Phèo còn vận thêm
mấy chiêu mà người anh lớn là Lão Hạc tư vấn như siết
cổ, bịt mồm, bóp mũi. Nhưng chẳng ăn thua.

Giữa lúc tình hình làng Vũ Đại đang nước sôi lửa bỏng,
Phèo đang nghiến răng trợn mắt thì Lão Hạc lại xuất hiện
cùng mấy con vàng của lão. Lâu nay, cứ mỗi lúc Phèo gặp khó
khăn là Hạc ta lại dẫn chó tới để tư vấn cho Phèo cách
giải quyết, tất nhiên là có lệ phí hẳn hòi. Lúc thì lão
mượn vài cô gái đẹp về đấm lưng, lúc khác lại xin dăm
cặp gà tơ về nhắm rượu. Nhưng lần này khác, Hạc ta sấn
tới và chẳng nói chẳng rằng lùa nguyên cả bầy trâu của
làng Vũ Đại về. Phèo ức, nhưng nhìn lũ vàng nhe nanh trợn
mắt của Lão Hạc, hắn ta hồn vía lên mây.


Phèo sợ, nhưng đám dân đen thì không. Họ kéo nhau ra cổng
làng Vũ Đại, bắc loa mồm chửi Lão Hạc om sòm. Cả đám con
cháu Bá Kiến trong và ngoài làng cũng nổi máu địa phương,
đồng tâm hợp lực chửi rủa, rên xiết. Dàn đồng ca Vũ
Đại càng hát càng khí thế. Phen này Lão Hạc già nua kia chỉ
có đường thủng màng nhĩ mà thôi. Muốn yên thì hãy trả
trâu.

Quả thực chưa bao giờ làng Vũ Đại chứng kiến một sự
đoàn kết keo sơn đến thế. Khi máu địa phương, lòng tự tôn
làng xã nổi dậy, lũ dân đen thật thà, đám bợm nhậu bị
thất sủng, một vài kẻ có lương tâm trong số cận thần của
Phèo cùng tàn quân Bá Kiến đã dẹp bỏ bất đồng để
hướng mũi tấn công về kẻ thù chung có tên là Lão Hạc. Đây
cũng là cơ hội vàng cho Phèo ta chấn hưng dân khí, củng cố
sức mạnh địa phương, xây dựng tinh thần đoàn kết để
đưa làng Vũ Đại tiến lên một tầm cao mới.

Thế nhưng, một mặt do quá khiếp nhược, sợ đám dân đen làm
mếch lòng anh Hạc thì nguy to, mặt khác do sợ các thế lực Bá
Kiến thuở xưa trỗi dậy và lo rằng dân chúng học được
cách đứng lên tranh đấu thì sẽ gây nhiều nguy cơ cho chế
độ cai trị gia trưởng của mình, nên Phèo ta quyết dẹp trò
chửi rủa. Một mặt hắn bảo với dân làng: "Các con hãy về
đi, chuyện anh Hạc đã có cha Chí đây lo. Các con cứ ăn no
ngủ kỹ. Mai mốt trâu sẽ tự động về nhà. Đừng tụ tập
chửi bới kẻo bị đám con cháu Bá Kiến lợi dụng, làm mất
hòa khí giữa Vũ Đại ta và anh Hạc. Thằng Kiến thì các con
biết rồi đấy. Nó ác, dâm, đểu. Nó là thằng khốn nạn.
Các con phải nhớ điều ấy".

Cùng với lời khuyên giải như cha răn con, Phèo còn cho tay chân
ra cổng làng giải tán dân chúng. Sau đó đi điểm mặt các
nhân vật chủ chốt để tẩm quất. Hắn còn ra lệnh cho đám
lâu la làm nghề đánh kẻng, gõ mõ, vác loa không được chửi
Lão Hạc, không hùa theo dân đen, không cho bọn tàn quân Bá
Kiến cơ hội lợi dụng, hãy ca ngợi tình đoàn kết giữa Chí
Phèo và Lão Hạc.

Biện pháp của Phèo lần này cũng phát huy tác dụng. Vào những
ngày tiếp sau đó, chẳng còn mống dân đen nào tụ tập trước
cổng làng. Trò chửi bới Lão Hạc tuyệt nhiên không. Một vài
kẻ dám ho khan, đánh rắm thì bị tay chân của Phèo đánh đập
tơi tả.

Nhưng có một điều Phèo không nhận ra. Đó là giờ đây đã
có thêm nhiều người ghét hắn. Đám cháu chắt Bá Kiến đã
đành, đám bợm nhậu bị thất sủng chẳng nói làm chi. Ngay
trong số dân đen từng tin Phèo vô điều kiện giờ cũng có
thêm nhiều người nghi ngờ hắn, thậm chí oán hắn. Phèo đã
bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng để tập hợp dân chúng xây dựng
làng Vũ Đại giàu mạnh khiến Lão Hạc không còn dám làm càn.

Giờ đây Phèo đang rất cô độc. Hắn không còn tâm trí nghĩ
đến chuyện đòi lại đàn trâu nữa.

<center>* * *</center>

Sau khi dẹp được đám dân làng chửi rủa Lão Hạc, Phèo ta
rất khoái chí. Chưa bao giờ hắn thấy rõ được uy quyền của
mình như thế này. Giữa lúc hắn đang giương giương tự đắc
thì ái thiếp Thị Nở tâu lên:

"Bẩm quan lớn, quan lớn biết tại sao đám dân đen có thể làm
loạn không?"

"Ơ, con này hỏi kỳ... Thế tại sao nào?"

"Bẩm, tại chúng biết nói."

"Ơ, người thì phải biết nói chứ."

"Dạ bẩm, tại chúng biết nói nên chúng mới liên hệ với nhau
được. Tại chúng biết nói nên chúng mới chửi anh Hạc
được. Tại..."

"Thôi...", Phèo đập bàn quát lớn. Đây chính là điều Phèo
hiểu rõ nhất. Ngày xưa nếu bị câm thì hắn đã không thể
tru tréo trước cổng nhà Bá Kiến mỗi ngày được rồi. Phèo
hiểu rõ rằng chính trò chửi bới liên hồi đó đã khiến lão
Kiến hết chịu nổi mới dẫn đến trận thư hùng trước nhà
Chị Dậu năm nào. Kết cục là Chí Phèo đả bại Bá Kiến
để điều hành làng Vũ Đại. Nếu Phèo không biết nói, không
thể chửi rủa thì hắn đã không có ngày hôm nay. Quả thực
tiếng nói là một thứ vũ khí nguy hiểm.

"Hay!", Phèo thét lên khiến Thị Nở giật nảy mình. "Giỏi,
ngươi đúng là ái thiếp của ta. Ngươi đúng là con đàn bà
tóc dài mà đầu cũng dài hiếm hoi trên thế gian này. Ngươi
chẳng những biết nấu cháo hành mà còn biết trò chơi quyền
lực".

Thị Nở bẽn lẽn: "Hổng dám đâu." Đoạn ả nói tiếp: "Thế
quan lớn sẽ làm gì nào?"

"Ngươi không phải dạy khôn ta. Ta tự có cách."

Ngay ngày hôm sau, Chí Phèo ra bố cáo bắt dân làng Vũ Đại
không được nói, phải câm hoàn toàn. Ai vi phạm sẽ bị cắt
lưỡi. Chỉ có Phèo và đám cận thần mới có đặc quyền
nói.

Kể từ giờ phút đó làng Vũ Đại im ắng như bãi tha ma. Từ
đầu đến cuối làng, người ta gặp nhau chỉ gật gật vài
cái coi như "chào xã giao". Lũ trẻ con có lỡ khóc ré lên thì
bố mẹ chúng vội vàng dùng tay bịt miệng, lấy giẻ nhét vào
hoặc, áp dụng công nghệ hóa màu, dùng băng keo dán miệng.
Cũng có vài trường hợp bức bối quá chịu không nổi, ho khan
vài tiếng, thế là bị đám thuộc hạ của Phèo cắt lưỡi
ngay lập tức.

Tình hình trên kéo dài được một thời gian thì cậu Nam Cao ở
cuối làng nghĩ ra một chiêu mới để lách luật: đánh rắm.
Số là Chí Phèo chỉ ra lệnh cấm nói chuyện nên việc đánh
rắm không bị coi là phạm pháp. Thế là dân Vũ Đại chuyển
qua đánh rắm thay cho nói. Người ta quy ước đánh một phát có
nghĩa là "hello", đánh hai phát là "good bye", ba phát là than vãn,
bốn phát là chửi thề. Vân vân và vân vân.

Phong trào đánh rắm phát triển đến mức nhiều người luyện
được các chiêu thức thượng thừa. Người ta chẳng những có
thể đánh các câu đơn giản như "chào bác", "chào cô" mà còn
có thể đánh "tôi ghét lão Phèo", "lão Phèo thật độc ác". Có
người đánh một lúc được vài trăm phát là chuyện thường,
y như bắn súng liên thanh vậy. Lũ trẻ con mới mở mắt cũng
học đánh rắm. Tình hình đánh rắm tại làng Vũ Đại phải
nói là "trăm hoa đua nở", đủ thứ âm thanh, mùi vị, thậm chí
màu sắc nữa.

Chuyện này làm cho Phèo và đám thuộc hạ đau đầu nhức óc.
Cấm đánh rắm chăng? Phèo phân vân không biết xử trí thế
nào. Giữa lúc đó Thị Nở xuất hiện. Thị Nở lâu nay luôn
hiện ra đúng lúc và mang theo nhiều phương án cứu rỗi đời
Phèo, thuở cơ hàn thì bát cháo hành hoặc cái bánh bèo nhão
nhoẹt của thị, còn lúc Phèo có quyền lực thì Nở tư vấn
các giải pháp quản lý xã hội vĩ mô.

"Phải cấm dân làng đánh rắm thôi", Phèo phán.

"Ấy chết, cấm nói thì được, cấm đánh rắm thì không.
Không nói người ta vẫn có thể sống, còn không đánh rắm thì
chỉ có nước vỡ bụng mà chết", Nở phân tích. Thị còn nói
với Phèo rằng nếu cấm dân đánh rắm thì làng Vũ Đại sẽ
bị các làng bên, trừ làng Lão Hạc, phê phán là gia trưởng,
độc tài. Lỡ có ai đó vỡ bụng chết vì ứ hơi thì Phèo sẽ
bị phê phán là vi phạm nhân quyền. Thế nên tuyệt đối không
được cấm đánh rắm.

"Thế phải làm thế nào?", Phèo hỏi.

"Phải siết chặt quản lý hoạt động đánh rắm", Nở thì
thào vào tai Phèo. Sau đó Nở còn nói nhiều thứ nữa, nhưng
chỉ cho một mình Phèo nghe thôi.

Ngay ngày hôm sau, Phèo ra bố cáo cho toàn dân làng Vũ Đại:
Phàm là người thì ai cũng phải đánh rắm. Đó là quyền lợi
thiêng liêng nhất. Làng không cấm. Nhưng do có nhiều kẻ lợi
dụng việc đánh rắm để phá hoại trị an nên từ nay làng
sẽ siết chặt quản lý hoạt động đánh rắm. Tất cả mọi
người chỉ được đánh rắm ở mức độ vừa phải và rắm
phải thơm. Ai đánh rắm to, thối sẽ bị phạt nặng. Ai vi
phạm nhiều lần sẽ bị trát lỗ ~~~, khỏi đánh rắm luôn.

Để đảm bảo tính nghiêm minh của luật pháp, Phèo thành lập
một nhóm đặc nhiệm với thành viên là các bợm nhậu biết
điều từng vào sinh ra tử với hắn ở tất cả quán xá trong
làng. Ngày ngày đám này đi khắp làng dỏng tai lên nghe xem có
ai đánh rắm lớn, lâu lâu lại khịt khịt mũi xem kẻ nào
đánh rắm thối để đem ra trừng trị.

Kể từ đó hoạt động đánh rắm ở làng Vũ Đại đi vào
khuôn phép thấy rõ. Các cao thủ đánh rắm trong làng không còn
đất dụng võ. Bí quyết đánh rắm từng chuỗi dài như bắn
súng máy ngày càng mai một, đi dần đến chỗ thất truyền.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9224), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét