đi dự hội thảo về an ninh ở biển đông bên Mỹ thì ngay sau
đó lại ra thông cáo chung với kẻ thù rằng hai bên phản đối
can thiệp của nước ngoài. Cái "nước ngoài" đây là Mỹ.
Trớ trêu thay Mỹ đang muốn giúp chúng ta. Tại sao có những
tín hiệu khó hiểu như thế? Tất cả có lẽ chỉ là sự
thiếu minh bạch trong hành xử của những người đương quyền.
Một học giả Mỹ khi nhận định về sự hung hãn của Trung
Quốc nhận xét rằng rất khó biết tại sao Trung Quốc lại
hành xử côn đồ với Việt Nam trong thời gian qua. Ông nói cái
khó khăn chính là Trung Quốckhông bày tỏ ý định của mình
một cách nhất quán. Rất thiếu thông tin. Ông kết luận rằng
sự thiếu minh bạch đã làm cho tình hình thêm căng thẳng. Ông
viết về sự thiếu minh bạch của phía Trung Quốc, nhưng chúng
ta cũng có thể nói sự thiếu minh bạch của phía Việt Nam. Sự
thiếu minh bạch của Việt Nam có thể rất nguy hiểm. Chúng ta
có quá nhiều bài học của sự nguy hiểm, nhưng hình như chính
phủ không muốn học bài học nào cả.
Theo dõi những diến biến chung quanh vấn đề tranh chấp giữa
ta với kẻ thù Trung Quốc trong thời gian qua, một điểm toát
lên rõ ràng là sự thiếu minh bạch. Thiếu minh bạch về thông
tin. Đó là một điều khó hiểu. Chính quyền này rất thích
phô trương. Một cái giải Fields báo chí làm rầm rộ. Nhưng
nếu chẳng có giải gì thì chính quyền im re. Chúng ta từ đó
có thể suy ra rằng tốt khoe xấu che, rất đúng với truyền
thống Việt Nam. Suy luận xa hơn, một chính quyền không muốn
chia xẻ thông tin với người dân là một chính quyền thiếu
tự tin hoặc có gì bất chính. Nếu kết quả đàm phán là tích
cực thì chắc chắn chúng ta đã biết vì bản chất của chính
quyền là thích phô trương và khoe. Suy ngược lại, việc dấu
nhẹm thông tin là một tín hiệu cho thấy kết quả đàm phán
không tốt.
Đối với những người cầm quyền thông tin là vũ khí. Những
thông tin an ninh quốc phòng cần giữ mật thì có thể hiểu
được. Nhưng thông tin về lãnh hải, lãnh thổ và đàm phái
với kẻ thù thì người dân cần phải biết. Đất nước này
là của dân tộc Việt Nam chứ đâu phải của chính phủ mà
chính phủ đàm phán với kẻ thù sau lưng mình. Từ thiếu minh
bạch, chúng ta có quyền đặt câu hỏi những người đang cầm
tay lái con thuyền đất nước đang nghĩ gì và làm gì. Họ sẽ
lèo lái con thuyền Việt Nam đi đâu?
Sự thiếu minh bạch đầu tiên là những gì phát biểu ở Mỹ.
Trong hội thảo về an ninh biển Đông do một trung tâm nghiên
cứu Mỹ tổ chức, Việt Nam cử một phái đoàn đi dự. Trong
hội nghị đó, có 3 bài nói chuyện từ phía phái đoàn Việt
Nam. Nhưng chúng ta không biết họ nói gì trong đó. Chúng ta chỉ
biết họ chỉ đọc báo cáo, chứ không tham gia tranh luận hay
đặt câu hỏi cho kẻ thù. Tại sao không công bố những bài
báo cáo của phái đoàn Việt Nam cho người Việt biết?
Nhưng sự thiếu minh bạch đáng sợ hơn là chuyến đi của ông
Hồ Xuân Sơn sang Trung Quốc. Ngay sau khi phái đoàn Việt Nam từ
Mỹ về nước thì ngày 28/6 Tân Hoa Xã đưa ra một bản tin,
trong đó có đoạn viết về cuộc gặp gỡ ông thứ trưởng
Ngoại giao Hồ Xuân Sơn và ông Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc
vụ viện Trung Quốc đặc trách đối ngoại. Chúng ta chỉ biết
có cuộc gặp gỡ này qua Tân Hoa Xã. Phía Việt Nam chưa đưa
tin. Đến khi đưa tin thì mọi chuyện đã rồi.
Tuy nhiên, điều chúng ta quan tâm là nội dung cuộc gặp mặt
đó là gì. Mối quan tâm này chính đáng, bởi vì Tân Hoa Xã
lớn tiếng thúc giục ông Hồ Xuân Sơn: "<em>thực hiện nghiêm
túc thỏa thuận của cấp cao hai nước, không có những việc
làm gây phức tạp thêm tình hình, không để vấn đề Biển
Đông ảnh hưởng đến quan hệ hai nước</em>". Một cách nói
trịch thượng của bề trên. Chẳng những thế, Tân Hoa Xã còn
nhắc đến công hàm của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng để
nói rằng Việt Nam đã công nhận Trung Quốc có chủ quyền trên
các hòn đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Ai cũng biết rằng Tân Hoa
Xã muốn nói với thế giới rằng ông Hồ Xuân Sơn đã tán
thành chủ quyền của Trung Quốc, đã tán thành cái công hàm tai
hại của ông Phạm Văn Đồng.
Trước những lời của Tân Hoa Xã, chúng ta phải hoang mang.
Chúng ta muốn biết ông Hồ Xuân Sơn đã thỏa thuận gì với
kẻ thù Trung Quốc? Có phải ông Hồ Xuân Sơn đã tán thành
công hàm của ông Phạm Văn Đồng? Có phải ông Hồ Xuân Sơn
đã công nhận chủ quyền của Trung Quốc? Hàng loạt câu hỏi
phải nêu lên. Ấy thế mà phía Việt Nam không có đến một
lời giải thích! Tại sao không công bố cho người dân biết
ông Hồ Xuân Sơn đã thỏa thuận điều gì với kẻ thù? Tại
sao dấu diếm?
Ông Hồ Xuân Sơn sang gặp đối tác ở Trung Quốc không phải
là chuyến đi bình thường. Báo chí mô tả ông là "đặc phái
viên" của lãnh đạo cao cấp Việt Nam. Với vai tro đặc phái
viên, ông đóng vai trò rất quan trọng. Trong bối cảnh kẻ thù
xâm lăng, vai trò của ông còn có ý nghĩa quan trọng hơn nữa.
Vậy ông là nhân vật như thế nào và chúng ta có tin tưởng
vào ông hay không? Chân dung của nhân vật Hồ Xuân Sơn có thể
phác họa như sau:
<div class="special_quote">Sinh năm: 1956
Quê quán: Quảng Trị
Học vấn: 1978, Đại học Bắc Kinh (khoa Trung Văn)
Sự nghiệp: 1978: vào ngành ngoại giao; 1978-1980: Chuyên viên Vụ
Trung Quốc; 1980-1983: Phiên dịch viên của ĐSQ Việt Nam tại
Trung Quốc; 1983-1989: Chuyên viên Vụ Trung Quốc; 1989-1993: Bí thư
thứ hai, ĐSQ Việt Nam tại Trung Quốc; 1994-1996: Phó Vụ trưởng
Vụ Trung Quốc, Bộ Ngoại giao; 1997-2000: Tham tán Công sứ, Đại
sứ quán Việt Nam Trung Quốc; 2000-2002: Phó Vụ trưởng Vụ
Chính sách đối ngoại, Bộ Ngoại giao; 2002-2004: Vụ trưởng
Vụ Châu Á 1 , Bộ Ngoại giao; 2004-2007: Tổng Lãnh sự Việt Nam
tại Hồng Kông (Trung Quốc); 2007-2008: Phó Chủ nhiệm Ủy ban
Biên giới Quốc gia, Bộ Ngoại giao ; 2008-nay: Thứ trưởng Bộ
Ngoại giao; 2011: Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng
sản Việt Nam.</div>
Chúng ta thấy sự nghiệp của ông HXS không có gì xuất sắc cho
lắm. Đó là sự nghiệp của một người công chức trung bình.
Điều thú vị là lý lịch của ông gắn liền với hai chữ
"Trung Quốc". Chuyên viên về Trung Quốc. Phiên dịch Trung
Quốc. ĐSQ Việt Nam ở Trung Quốc. Đàm phán về biên giới với
Trung Quốc. Hai chữ Trung Quốc là một nét đậm trong sự
nghiệp và lý lịch công chức của ông. Chúng ta cũng không
đọc được một bài viết nào của ông để biết ông có hệ
lý luận nào đáng chú ý, có ý tưởng gì đáng biết, và trình
độ văn hóa của ông đến đâu. Trình độ văn hóa của ông
có bằng <a
href="http://tuanvietnam.net/2011-06-27-truyen-hinh-trung-quoc-phong-van-hoc-gia-viet-ve-tranh-chap-bien-dong">TS
Vũ Cao Phan</a> không? Trong một xã hội ruỗng mục, tham ô hối
lộ từ trên xuống dưới, trong cái hệ thống mà chức quyền
đều được mua bán, câu hỏi đó hoàn toàn cần thiết. Với
một người tầm thường và bí ẩn như thế chúng ta có tin
tưởng giao cho chức vụ "đặc phái viên"? Vậy mà ông đã
là đặc phái viên của lãnh đạo cao cấp Việt Nam!
Chúng ta có quyền đặt vấn đề minh bạch. Năm 1958, ông Phạm
Văn Đồng nhân danh chính phủ VNDCCH gởi <a
href="http://bsngoc.wordpress.com/2011/07/02/2011/06/14/tinh-d%E1%BB%93ng-chi-sau-n%E1%BA%B7ng-h%C6%A1n-tinh-non-song/">một
công hàm đến Chu Ân Lai</a> trong đó có đoạn "<em>Chính phủ
nước Việt-nam dân chủ cộng hoà ghi nhận và tán thành bản
tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng
hoà nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của
Trung-quốc</em>".
Tuyên bố ngày 4/9/1958 của Trung Quốc viết "<em>Bề rộng lãnh
hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý.
Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân
Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền
và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất
liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ
cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa,
quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc
Trung Quốc</em>".
Không ngạc nhiên khi có người nói rằng công hàm của ông
Phạm Văn Đồng là một "công hàm bán nước".
Không ai trong chúng ta biết ông Phạm Văn Đồng gởi cái "công
hàm bán nước" cho đến khi kẻ thù nó tung ra! Đến khi chúng
ta biết có cái công hàm đó thì mọi việc coi như đã quá
trễ. Là "chuyện đã rồi". Đó là cái tai hại của sự
thiếu minh bạch. Chỉ vì tình đồng chí và ý chí giải phóng
miền Nam mà ông Phạm Văn Đồng sẵn sàng đi đêm với kẻ
thù. Không biết phải dùng từ gì để nói về động thái đó.
Bài học thiếu minh bạch còn liên quan đến vấn đề đàm phán
biên giới phía Bắc. Chưa một lần chính quyền công bố những
thỏa thuận mà họ đã đạt được với phía kẻ thù Trung
Quốc. Đến khi thông tin rò rỉ thì đã muộn. Chúng ta đã mất
phân nửa thác Bản Giốc. Chúng ta đã mất một phần đất
bằng tỉnh Thái Bình cho kẻ thù. Theo tôi biết trong lịch sử
hiện đại chưa bao giờ chúng ta mất nhiều đất như thế.
Để mất một tất đất đã là một trọng tội với tiền
nhân. Để mất cả một tỉnh như thế thì gọi là gì? Lê
Chiêu Thống và Trần Ích Tắc sống lại chắc còn lắc đầu
chào thua cái tài của những người đương quyền. Nên nhớ
rằng lý lịch ông Hồ Xuân Sơn cho biết ông ta là một trong
những người đương quyền có tham gia đàm phán về biên giới
với phía kẻ thù Trung Quốc.
Không người dân Việt nào không biết đến nhân vật Trọng
Thủy và Mỵ Châu. Chuyện xưa kể rằng Mỵ Châu là con của An
Dương Vương của nước Âu Lạc. Lúc đó Triệu Đà muốn tiến
chiếm Âu Lạc của An Dương Vương, nhưng không cách gì thắng
được vì Âu Lạc có nỏ thần. Triệu Đà sai con trai là Trọng
Thủy sang Âu Lạc và tìm cách kết hôn với Mỵ Châu để nắm
lấy bí mật quân sự. Khi nắm được bí mật, Triệu Đà xua
quân tiến chiếm Âu Lạc. An Dương Vương thất trận thê thảm,
nhưng cũng nhận ra con gái mình chính là kẻ nội gián. An Dương
Vương giết chết con gái và tự tử. Câu chuyện mang màu sắc
thần thoại, nhưng vì đọc <a
href="http://www.tuanvietnam.net/2011-06-13-thach-thuc-bien-dong-va-chiec-no-than-viet-nam">bài
báo "nỏ thần" trên Tuanvietnam</a> nên tôi phải nhắc truyện
cổ tích. Truyện cổ tích ấy có liên quan đến sự thiếu minh
bạch mà ta chứng kiến ngày nay. Không khéo Việt Nam chúng ta
đang là nhà của hàng trăm Trọng Thủy thời nay. Một Trọng
Thủy mà An Dương Vương mất nước, một trăm Trọng Thủy thì
chắc có ngày chúng ta không có mảnh đất để gọi Việt Nam.
Bài học về thiếu minh bạch trước đây coi chừng lặp lại
hôm nay. 53 năm trước, ông thủ tướng đã để lại một di
sản làm nhức đầu chúng ta. Nhức đầu để xóa bỏ những con
chữ của ông trên giấy trắng mực đen. Nay đến một ông thứ
trưởng ngoại giao. Chúng ta không biết ông thứ trưởng đã
thỏa thuận gì với kẻ thù, nhưng bài học từ công hàm của
ông Phạm Văn Đồng làm chúng ta không yên tâm. Chỉ hy vọng
rằng không có một Lê Chiêu Thống hay Trần Ích Tắc tân thời.
Nhưng hy vọng chỉ là hy vọng bởi sự thiếu minh bạch làm
chúng ta phải cảnh giác với những con người do kẻ thù đào
tạo và nuôi nấng.
BSN
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9227), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét