Xích Tử - Nòi đày tớ

Vào năm 2011, 81 năm tuổi của Đảng cộng sản Việt Nam, những
người lãnh đạo cao nhất của đảng đã thực hiện công
cuộc truyền thừa quyền lãnh đạo đất nước cho thế hệ con
một cách có hệ thống, công khai, có sắp xếp trao đổi chia
chác và tương đối an toàn. Kết quả là có đến gần một
chục các vị uỷ viên Bộ chính trị qua các nhiệm kỳ gần
đây có con, rễ ngấp nghé chức vụ từ phó chủ tịch Uỷ ban
nhân dân cấp tỉnh, thứ trưởng cấp trung ương trở lên về
mặt nhà nước, uỷ viên thường vụ cấp tỉnh trở lên vế
mặt đảng.

Công cuộc truyền thừa được thực hiện bằng nhiều phương
án, song nói chung, về mặt công khai, đều trải qua một cách
thành công các trình tự, thủ tục theo các luật lệ, qui
định, qui chế về công tác cán bộ, nhân sự, từ qui hoạch
đến giới thiệu, tín nhiệm, bầu bán, bổ nhiệm, luân
chuyển, chỉ định v.v…

Động thái đó trước hết là bình thường về mặt phương
pháp; nó cũng là bình thường vì hoàn toàn thống nhất với
đặc trưng độc quyền và cực quyền của chế độ, của
đảng trong việc tổ chức các cơ quan nhà nước, các đoàn
thể chính trị xã hội, các hội nghề nghiệp thông qua việc
giới thiệu, đề cử, bầu cử nhân sự (đại biểu của các
cơ quan dân cử, lãnh đạo các cơ quan hành chính và quản lý
nhà nước, người đứng đầu các đoàn thể, hiệp hội,
hội). Song so với lịch sử hoạt động của đảng, động thái
mới này bắt đầu bộc lộ những ý nghĩa không bình thường
của các tín hiệu chính trị.

Một mặt, về thái độ sở hữu/ độc hữu quyền lực, đây
là biểu hiện của sự ngạo mạn với nhân dân một cách công
khai về quyền được truyền thừa của tầng lớp lãnh đạo
đối với các vị trí đứng trên đầu dân bằng cách hết
sức an toàn là sử dụng ngay chính hệ thống luật lệ, qui
định qui chế do họ tạo ra kết hợp với áp lực "uy tín"
cá nhân của họ trong quá trình vận hành các luật lệ đó qua
các trình tự, thủ tục hiện thực hoá mục đích, ý đồ,
địa chỉ truyền thừa. Mặt khác, hiện tượng đang nói diễn
ra hàng loạt trong một thời gian ngắn với bối cảnh có nhiều
biến động về tư tưởng trong nội bộ đảng, trong tình
trạng hoang mang, mất niềm tin của dân chúng đối với đảng
thông qua một loạt những thay đổi và thất bại chính sách,
trong sự phản biện, phê phán, châm biếm của trí thức trong
nước và cái gọi là "diễn biến hoà bình" từ người
Việt hải ngoại, các chính phủ và tổ chức nước
ngoài…chứng tỏ một trạng thái lo sợ, gần như hoảng loạn
ở những người lãnh đạo của đảng về những tiên liệu
bất an, tiêu cực của tiền đồ mà đối phó với nó chỉ còn
cách là nội truyền/ trực truyền/ biệt truyền quyền lãnh
đạo cho con cháu trong nhà.

Điểm gặp nhau của 2 khía cạnh nói trên là đã tạo ra một
diễn biến chính trị - nhân sự chưa từng có trước đây song
nó là hiện tượng tất yếu, bản chất của một kiểu chính
trị phong kiến mới đã hoặc xuất hiện, hoặc tiểm ẩn trong
hệ thống chính trị của các nước xã hội chủ nghĩa, trước
đây và còn lại hiện nay, trong đó biểu hiện ở 3 nét chính
là sùng bái cá nhân, độc tài cá nhân thông qua cái gọi là
dân chủ tập trung và sự truyền thừa quyền lực cho người
thân trong gia đình. Ở nét đặc trưng sau cùng, có thể minh
chứng bằng các kiểu Mao Trạch Đông – Mao Viễn Tân (dự
kiến và chuẩn bị), F. Castro – R. Castro (có khác là ông Castro
em có cùng tham gia cách mạng từ đầu với ông Castro anh), Kim
Jong-il và Kim Jong-un, và các vụ đang nói ở Việt Nam.

Sự lành mạnh, chính thống hay không lành mạnh, nguỵ trá của
hiện tượng đó hãy để cho khoa học chính trị và lịch sử
khoa học chính trị nghiên cứu, phán xét. Còn với những
người dân có hiểu biết và quan tâm, như đã thấy qua các
phản ứng thời gian tổ chức đại hội XI, thì ngộ ra rằng
đã đến lúc những cách nói như "thành phần cơ bản",
"hạt giống đỏ", "cách mạng nòi", "con ông cháu
cha"…trở thành hiện thực bằng xương bằng thịt trong đời
sống đất nước, rằng cứ bằng cách như thế, nhân dân sẽ
không bao giờ được trực tiếp lựa chọn những tinh hoa để
uỷ nhiệm quyền cai trị mình(ngay cả việc được "đào tạo
bài bản" của một số trong những người được truyền
thừa cũng là do ông bố tạo ra).

Người dân cũng biết rằng cách làm như vậy chẳng là "học
tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh" chút nào.
Còn nếu tin theo Bác, vốn xem cán bộ là "đày tớ" của
nhân dân, thì hãy tự an ủi mình và khoan dung với sự truyền
thừa kia rằng những người ấy có cái nghiệp làm đày tớ,
cái nòi đày tớ, chỉ biết đặt lợi ích của dân lên trên
hết chứ chẳng là lợi quyền gì cho mình; và sự truyền thừa
quyền lực chính trị là hành vi khổ hạnh, tự đày ải của
những người theo đạo cộng sản, của thế kỷ XXI.

Xích Tử


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8703), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét