tuyệt vời với nhan đề: "<em><a
href="http://vietnamnet.com.vn/vn/chinh-tri/19800/-mot-con-sau-da-nguy-hiem-huong-gi-mot-bay-.html">Một
con sâu đã nguy hiểm huống gì một bầy</a></em>". Tên của
bài báo là nguyên văn lời của ông Trương Tấn Sang, Uỷ viên
Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư (nhân vật số 2) khi
trả lời cử tri ở Quận 1, TP HCM sáng 7.5. Cụ thể hơn, bài
báo cho biết ông Trương Tấn Sang đã nói rằng "<em>Trước
đây chỉ có một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì
<strong>nhiều con sâu</strong> lắm. Nghe mà thấy <strong>xấu
hổ</strong>, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta
nói một bầy sâu, <strong>tất cả là sâu hết</strong> thì đâu
có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là
<strong>'CHẾT'</strong> cái đất nước này.</em>" (tác giả
nhấn mạnh – HVT).
Nếu tôi nhớ không nhầm thì đây là lần đầu tiên một quan
chức cực cao cấp dám dùng đến từ "xấu hổ" khi nói
trước dân chúng. Dù muốn hay không, mỗi chúng ta buộc phải
ghi nhận rằng "Đảng" đã bắt đầu thấy sai, thấy bức
bối (thật hay giả, bao nhiêu phần trăm thì còn phải xem hồi
sau mới biết) trước thực trạng có quá nhiều con sâu; thậm
chí tất cả là sâu. Tuy ông Sang nói là chuyện đó "đâu có
được" nhưng ngẫm kỹ một chút sẽ thấy cái ngôn từ lấp
lửng của chính trị gia nó sâu sắc lắm. "Tất cả là sâu"
tuy "đâu có được" nhưng một bầy sâu nhiều gần bằng
"tất cả" cũng là sự thú nhận!
Là một "lều" sử học (theo ngôn ngữ của Thầy Trần Quốc
Vượng), tôi xin lạm bàn như sau.
<strong>1.</strong> Một khi quan chức cao cấp biết chỉ một con
sâu là <strong>nguy hiểm</strong> thì tại sao chưa có giải pháp
nào hữu hiệu để loại trừ mối hiểm nguy từ cả "một
bầy" đó? Tôi tuy chẳng có tài cán gì, nhưng nếu cho tôi có
thực quyền, bảo đảm rằng dù không diệt trừ được hết
tham nhũng nhưng loại bỏ NGUY HIỂM là hoàn toàn có khả năng
làm được. Chẳng hạn, kê khai tài sản công khai trước dân,
giải trình tất cả mọi khuất tất trước dân, cho phép dân
có quyền chất vấn cặn kẽ, triệt để, cho phép dân thành
lập những Uỷ ban đặc biệt có quyền giám sát tất cả
những gì mà dư luận băn khoăn…, thì, chắc chắn, sẽ chẳng
còn hiểm nguy nữa. Tại sao không làm? Nếu những điều tôi
đề nghị chưa hợp lý thì ông Trương Tấn Sang có thể đưa ra
được giải pháp nào tốt hơn?
<strong>2.</strong> Đã là lãnh đạo, là trí thức, một khi đã
thấy xấu hổ mà nói rồi để đấy là không thể chấp nhận
được. Theo tôi, ông Trương Tấn Sang đã làm hởi lòng hởi
dạ biết bao con dân Nước Việt, cúi XIN ông hãy đừng thêm
một lần đưa chúng tôi (các công dân – phó thường dân)
đến với nỗi thất vọng. Người dân lâu nay luôn than phiền
rằng quan chức thời nay không biết xấu hổ. Họ đã sai (kể
cả tôi). Bởi vì sự thật nhãn tiền là nhân vật số hai của
Đảng cũng biết xấu hổ một cách rõ ràng. Chữa trị căn
bệnh đó cũng không hề khó – vấn đề là nói có đi đôi
với làm hay không thôi. Báo chí (cả mọi lề) cho biết ông
Ngọc, có bằng TS dổm, bị Đại hội đảng bộ cấp tỉnh
gạt ra bên lề nhưng quan trên vẫn bổ nhiệm một chức vụ
tương đương thứ trưởng là can cớ làm sao? Chẳng lẽ ông
Ngọc không xấu hổ và, người bổ nhiệm ông ta cũng chẳng
hề thấy xấu hổ?
<strong>3.</strong> Đất nước này đang <strong>"chết"</strong>
dần mòn, tủi nhục, ê chề là điều ai cũng biết. Cái chết
về văn hoá, về đạo đức, về lương tâm, về ước mơ, về
lòng dũng cảm, về tính tự tôn dân tộc, về sự đau đớn
trong im lặng của sự câm lặng… là cái chết thảm thương và
vô phương cứu chữa, dù xét dưới bất kỳ góc độ nào. Ông
Trương Tấn Sang đã thừa nhận rằng không cần tất cả là
sâu mà chỉ cần một bầy sâu là đã đủ làm 'chết' dân
tộc này? Thử hỏi, đã biết là như thế, nhìn thấy người
chết là cha mình, tổ tiên, giống nòi mình mà không cứu, không
chữa thì trả lời sao đây? Cứu và phải cứu bằng được
bất kể giải pháp nào vì trước cái chết, mọi sự biện minh
đều vô nghĩa lý. Người xưa dạy là dù xây chín bậc phù
đồ hay chín ngàn bậc cũng không thể bằng việc cứu được
mạng sống cho một người, huống hồ là cả một dân tộc!
Chúng tôi nghĩ rằng nếu còn bận tâm suy nghĩ, cân nhắc
trước cái chết, đó cũng là tội ác!
Lâu lắm rồi mới được nghe một vị lãnh đạo nói ra những
lời vàng ngọc, thiết tha và đớn đau đến thế. Cho dù còn
điều này điều nọ băn khoăn nhưng thực sự, người viết
bài này dường như đã thấy vệt hồng đỏ nào đó của hy
vọng nơi đường chân trời xám xịt bấy lâu nay. Xin tri ân
ông Trương Tấn Sang vì những lời lẽ thật hay, thật sâu sắc
ngay trong một ngày mà cả dân tộc Việt Nam đều biết rõ giá
trị của thiêng liêng, của cẩn trọng, của giữ lời! Rất tin
và hy vọng rằng nhưng điều tâm huyết của ông Trương Tấn
Sang sẽ rất nhanh trở thành quyết sách hiện thực, đủ đầy.
Nói thật lòng rằng, viết đến đây, tôi vẫn cứ vấn vương
về câu mà một người bạn ở Paris vừa gọi – nói về, cho
rằng tôi chỉ luôn sàm tin vào chót lưỡi, đầu môi!?
Huế, 8.5.2011.
H. V. T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8752), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét