có hiểu biết chút ít về tự nhiên học, song rất đố kỵ
với những nhà tự nhiên học giàu có được đi khắp nơi trên
thếc giới để mở rộng kiến văn về giới tự nhiên. Do
không được đi nhiều lại có những khó khăn riêng của đời
sống gia đình, quan hệ cộng đồng và sức khoẻ, khí chất
nên ông chuyên tâm dành thời gian đọc sách và tìm cách lai
ghép các giống táo châu Âu để tạo thành một giống riêng,
gọi là táo Đức, tên khoa học là Triersienne M.K..
Nghe đồn rằng giống táo này có nhiều ưu điểm so với các
giống khác đương thời và hơn xa so với giống táo thời Adam
và Eva; người nào chịu khó ăn nhiều có thể được vào cõi
thiên đàng ngay tại thế gian này. Tiếng lành đồn xa, lại
gặp thời các loại quả khác thất bát và không được giá
trên thế giới (mà sau này người ta mới nghiệm ra rằng hiện
tượng tiêu cực đó được chủ nghĩa thực dân - những đồng
bào của ông chủ ý tạo ra), người ta đổ xô tìm mua giống
táo mới nói trên. Thị trường cây giống Paris, London tấp nập
một thời. Có rất nhiều kiểu, cách mua khác nhau và người mua
cũng rất đa dạng, trong đó có thể là những nông dân thực
thụ, cũng có thể là những tay làm vườn tài tử, hiếu kỳ;
có người mua chỉ để về nghiên cứu chơi; lại có người
muốn đem về trồng để làm giàu và được vào thiên đàng.
Thậm chí, nghe nói có người lại rắp tâm trồng nhiều, xuất
khẩu, khuynh loát thị trường thế giới và làm thất bại chủ
nghĩa thực dân đế quốc.
Người Nga mua giống về cải tạo thành một loại lê, tổ
chức quảng canh đến nỗi các vùng trồng lúa mì ở Ukrain lép
vế, dân chết đói đến mấy triệu; ai lên tiếng chống lại
kế hoạch sản xuất lê bị đày đi Siberia, nhiều không kể
xuể. Một số nông dân châu Á cũng tìm cách mua cả giống táo
và lê đó về nước. Đường xa, phương tiện vận chuyển cây
giống khó khăn (sau này có nhà khoa học là con rễ của một
trong những người đi mua giống cho biết là một số cây giống
chở về bằng xe bò) nên chất lượng cây giống về đến trong
nước bị héo hắt, còi cọc, bị cướp dọc đường. Các nhà
môi giới bán giống (cộng đồng có hỗn danh là colonists) biết
trước việc này, đồng thời cũng dự liệu là khi về nước
trồng sẽ bị phản ứng nên đã dự phòng cung cấp hoặc bán
cho người mua một ít vũ khí để bảo vệ.
Nhờ quyết tâm cao cùng với những công cụ hỗ trợ đó, các
nhà nông châu Á đã tổ chức việc trồng táo Đức và lê Nga
suốt trong thế kỷ XX. Do khí hậu thổ nhưỡng khắc nghiệt
nên việc trồng, phổ biến, quảng bá sản phẩm rất khó khăn,
phải tốn phí nhân lực tài lực rất nhiều. Trước hết,
những nhà nông phải tổ chức nên Hiệp hội táo lê được vũ
trang; sau đó tiến hành các hoạt động bạo lực, khủng bố
để lật đổ nhà cầm quyền và thoả hiệp để các nhà thực
dân tạm thời về nước; thực hiện cuộc tranh giành để công
hữu hoá toàn bộ đất đai của số nông dân trồng lúa cùng
một số cơ sở công nghiệp khác. Khi hệ thống này hoàn
thiện, họ mở rộng việc tuyên truyền cho táo lê ở các khía
cạnh ưu việt về năng suất, về khả năng lên thiên đàng cho
những ai cùng trồng; đồng thời họ đe doạ trấn áp và trấn
những ai chống lại việc trồng lê táo song cũng không quên treo
những món quà tưởng thưởng cho những ai trồng nhiều. Với
hệ thống tuyên truyền, bảo vệ, quản lý đồ sộ tốn không
biết bao nhiêu tiền lương trích từ ngân sách quốc gia ấy,
giống táo lê vẫn ngoặt ngoẹo, chẳng ra gì, buộc phải điều
chỉnh, cải tạo gene nhiều lần. Chất lượng quả của hai
giống cây đều kém, cả các ông chủ vườn và nông nô đều
biết vậy. Có lần ông chủ lớn đứng ngắm cảnh làm thơ,
thấy một số nông phu từ vườn táo về, và có đoạn đối
thoại chủ tớ sau đây: - Các cháu đi đâu về đấy? (hỏi
thế thôi, có hơi thừa, vì có gì khác khi từ vườn lê về) -
Dạ đi trồng lê ạ! - Lê có ngon không? - Dạ ngon lắm ạ! - Có
ăn được quả nào không? - Dạ không ạ! Nghe nói đoạn đối
thoại về sau được đưa vào sách giáo khoa tuyên truyền trồng
lê, còn việc ngon và có ăn được không thì chẳng quan tâm gì.
Bẵng đi nhiều năm, ở nước Đức, nước Nga và các quốc gia
châu Âu khác, người ta nghiên cứu thấy giống lê táo nói trên
là độc hại, nên nhất loạt phá đi, trồng loại khác và ban
bố luật cấm trồng táo lê. Chủ trương hợp lòng dân ấy
tạo nên khí thế mới cho nền nông nghiệp các nước này. Sau
một thời gian, lê táo xem như tuyệt chủng; lâu lâu chỉ có
vài cây dại mọc lên từ hạt sót lại từ thuở trước;
người ta thấy cũng không hại gì nên cứ để nó sống cho
thêm đa dạng sinh học. Ở các nước châu Á, thấy mối nguy
nên người ta cũng đổi mới, cải cách nông nghiệp. Các ông
chủ chỉ đạo tất cả các vườn vẫn trồng táo lê ở phía
ngoài, còn bên trong khẩn trương trồng các loại cây có thể
cạnh tranh khác; đồng thời mời các chuyên gia, nhà đầu tư
tư bản có trình độ canh nông cao về các loại cây đó đến
để tư vấn, cùng làm ăn. Các ông chủ ngoài miệng vẫn tuyên
bố đất nước mình là vương quốc táo lê nhưng thực chất,
họ bắt đầu làm giàu bằng những loại cây khác được
trồng ngay trên đất tịch thu của nhân dân. Họ cấm nhân dân
không được chê bai táo lê, bắt nhân dân phải ăn táo lê như
là lương thực chủ yếu và vẫn phải tin nếu ăn nhiều
được tiến thẳng lên thiên đường; còn thiên đường là mơ
ước nghìn năm của dân tộc, là con đường toàn dân đã lựa
chọn (mặc dù các ông chủ chẳng hỏi ý kiến gì người dân),
trong khi họ cụng ly tiệc tùng với các nhà tư bản nước
ngoài - đồng nghiệp của họ và ăn no nê các loại thực phẩm
không phải là táo lê. Con cháu của họ thì nhờ các vị đồng
nghiệp nước ngoài ấy cho đi xuất khẩu lao động hoặc học t
ập ở nước ngoài để khỏi phải ăn táo lê có hại song lại
có cơ hội kế cận trong vai trò tuyên truyền, bảo vệ và
trục lợi từ sự nghiệp trồng táo lê giả khi về nước.
Trong hoàn cảnh chung ấy, nhất là ăn quá liều lượng cái thứ
táo lê ấy, nhân dân trong nước đâm ra mụ mị, sợ hãi, vui
tính như trẻ con, thích được khen, thèm đổi món nên gặp gì
ăn nấy, kể cả nhiều loại thực phẩm dở đã bị chôn lấp
nhiều thế kỷ, đặc biệt là mọi người chỉ còn một phản
xạ duy nhất khi thực hiện các quan hệ xã hội là lừa dối
và lừa đảo nhau. Sự giả đối, lừa dối đó không muốn
cũng phải có, giống như những người đi coi thơ của một ông
Trạng ở đất Thanh tại một nước châu Á nọ. Khốn thay,
một dân tộc có trình độ đến mức có thể ứng dụng công
nghệ cao để tạo ra một giống cây, một loại thực phẩm,
rồi cũng nhờ có trình độ cao đó, đến lúc người ta biết
thực phẩm đó là có hại, phải bỏ đi; trong khi một dân tộc
khác, chẳng có chút hiểu biết nào, mang cái thứ vạ đó về,
lại thấy hợp khẩu vị, bắt nhân dân trồng, ăn suốt đời,
và nhơn nhơn tự đắc rằng mình là người sành điệu, có trí
tuệ không sánh được.
Đúng là cái họa dân tộc.
Xích Tử
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8410), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét