thủ đô Hà Nội sẽ diễn ra vụ án chính trị có thể nói
lớn nhất kể từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam bắt đầu
thực hiện chính sách "đổi mới", hé mở cánh cửa hội
nhập với thế giới.
Cũng chính từ giai đoạn trên, những tiếng nói bất đồng
chính kiến ngay trong lòng chế độ xuất hiện ngày mỗi mạnh
mẽ hơn.
Với những phát biểu, phân tích đa dạng đứng về phía Tiến
sĩ Cù Huy Hà Vũ của các lão thành cách mạng, của nhiều trí
thức trong và ngoài nước, của các nhà bình luận trong giới
báo chí, truyền thông, cũng như quan điểm của các luật gia
dưới góc độ hiến pháp Việt Nam và luật pháp quốc tế, cáo
buộc Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ "tuyên truyền chống phá nhà
nước CHXHCN Việt Nam", đại diện của ngành tư pháp Việt Nam
sẽ phải đối diện với một cuộc đối thoại khó khăn giữa
chốn công đình.
Những ai có điều kiện chứng kiến trực tiếp phiên toà sẽ
có sự trải nghiệm quý giá cho tư duy của mình về tính pháp
trị của nhà nước Việt Nam, thật sự, hay mạo danh dưới
lớp sơn đỏ sặc sỡ và chói chang.
Nếu tiếng loa vang vang khi chủ tọa phiên toà nói, nhưng không
bỗng nhiên bị rè, và màn hình TV không bỗng dưng bị chớp
như mất sóng vào lúc Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và các luật sư
phát biểu, chắc chắn chúng ta sẽ chứng kiến một cuộc đấu
trí ngoạn mục, vô tiền khoáng hậu.
Tôi tin rằng, hội đồng xét xử sẽ đuối lý và bẽ bàng.
Lẽ phải sẽ thuộc về Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.
Tất nhiên, với điều kiện các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà
nước CHXHCN Việt Nam ít nhất có được thái độ giống như
toà án của phát xít Hitler trong năm 1933 đối với nhà cách
mạng cộng sản Bulgaria Georgi Dimitrov, khi ông được quyền tự
do biện hộ và cuối cùng toà buộc phải phán quyết ông vô
tội.
Dù sao, từ kinh nghiệm sống trong các chế độ cộng sản, tôi
vẫn khó tin vào bất kỳ thiện chí nào của Hà Nội và linh
cảm rằng Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ khó thoát khỏi trừng phạt.
Đơn giản là, chà đạp lên công lý, đạo lý, lương tri và
bất chấp dư luận, đã nằm sâu trong bản chất của các chế
độ cộng sản mà tôi là nhân chứng.
Cho đến hết ngày 31 tháng 3, tức chỉ còn một ngày làm việc
nữa trước ngày xử án vào thứ Hai, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và
các luật sư bào chữa của anh vẫn chưa nhận được bản cáo
trạng và toà án cũng không thông báo cho công luận biết phiên
toà được xử công khai hay xử kín. Thái độ mập mờ này
chứng tỏ sự lúng túng và yếu thế, cho thấy những âm mưu
đen tối và toan tính hẹp hòi đang hình thành sau hậu trường
của Bộ Chính trị.
Mọi nhà nước độc tài, chuyên chế, chừng nào thấy còn nắm
trong tay các phương tiện bạo lực, chừng đó vẫn còn giữ
thói hung hăng, kiêu ngạo và điên rồ của bạo chúa.
Tuy nhiên tôi thực sự cảnh báo những ai cho mình quyền sử
dụng bạo lực để chà đạp lên số phận của con người,
chỉ vì họ có ý kiến khác với chế độ, chỉ vì họ đòi
hỏi những điều tốt đẹp hơn cho đất nước.
<h2>Tấm gương Ba Lan</h2>
Trong ngày 16 tháng 3 vừa qua, Toà án Hiến pháp Ba Lan phán quyết
rằng, ban hành tình trạng chiến tranh, chế độ cộng sản Ba
Lan đã vi phạm chính hiến pháp của nhà nước cộng sản lúc
bấy giờ, hiến pháp Ba Lan hiện nay và Công ước quốc tế về
quyền chính trị và dân sự.
Tình trạng chiến tranh bắt đầu từ tháng 12/1981, bị bãi bỏ
vào tháng 7/1983, là tình trạng thiết quân luật do Hội đồng
Quân sự công bố và quốc hội Ba Lan phê chuẩn ngày 25 tháng 1
năm 1982.
Vào lúc 0 giờ ngày 13 tháng 12/1981, quân đội và an ninh Ba Lan
đã phát động một chiến dịch bắt giữ hàng loạt các nhà
hoạt động đối lập. Vào ngày đầu tiên của lệnh thiết
quân luật, 70 nghìn binh lính, 30 nghìn công an, 1.750 xe tăng, 1.400
xe bọc thép, 500 chiến xa và 9.000 xe ô tô, được tung ra trên
các đường phố, cùng với một số phi đội máy bay trực
thăng và máy bay vận tải. 25% lực lượng tập trung trong và
xung quanh thủ đô Warsaw.
10 ngàn công an, mật vụ hoạt động trong một chiến dịch
riêng rẽ khác được gọi là "Akcja Jodła" mà mục tiêu là
bắt tất cả những ai, theo danh sách đã chuẩn bị trước,
được xem là nguy hiểm cho an ninh quốc gia.
Chỉ trong tuần đầu tiên đã có gần 5.000 người bị bắt
giữ. Còn suốt thời gian thiết quân luật, nhà cầm quyền
cộng sản Ba Lan đã thiết lập một mạng lưới trấn áp, đưa
ra 10.132 quyết định giam giữ 9.736 người trong 49 nhà tù trên
toàn quốc.
Và chỉ 11 ngày sau khi ban hành thiết quân luật, ngày 24/12/1981,
khoảng 4.000 người, gồm các nhà lãnh đạo Công đoàn Đoàn
Kết và những người tham gia các cuộc đình công, biểu tình,
đã lãnh án tù giam. Bản án cao nhất, 10 năm tù, dành cho bà Eva
Kubasiewicz, một nhà hoạt động đối lập, bị tòa án Hải
quân kết tội tham gia tổ chức đình công tại Học viện Hàng
hải Gdynia. Hình thức trừng phạt phổ biến nhất là buộc các
nhà hoạt động của Công đoàn Đoàn Kết thôi việc hoặc
phải rời bỏ đất nước.
Như vậy, để giành được tự do, dân chủ vào năm 1989, số
người hoạt động đối lập của Ba Lan bị bắt giữ, chỉ
tính 8 năm từ khi có lệnh thiết quân luật, cũng đã lớn hơn
rất nhiều lần so với người Việt trong hơn ba thập niên qua.
Cuộc biểu tình đầu tiên của người Ba Lan đã nổ ra rất
sớm, vào năm 1956, với hơn 100 ngàn người tham gia, 57 người
bị chết và hàng trăm người bị thương do quân đội và công
an đàn áp.
Cuộc chuyển tiếp từ chế độ cộng sản qua thể chế dân
chủ tại Ba Lan vào năm 1989 đã diễn ra một cách hoà bình sau
khi chế độ cộng sản bị đẩy vào chân tường, buộc phải
chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán với phe dối lập, nhưng
trong thực tế dân tộc Ba Lan đã phải trả giá cho tự do vô
cùng đắt.
Sau hơn 20 năm xây dựng dân chủ, phán quyết những người
cộng sản Ba Lan vi phạm hiến pháp được tạo ra bởi chính
họ và vi phạm các công ước quốc tế, Toà án Hiến pháp Ba
Lan không những trả lại công lý cho dân chúng, mà còn mở ra
tiến trình bồi thường thiệt hại cho những công dân Ba Lan
bị toà án cộng sản xử oan trái.
Theo sử gia Ba Lan nổi tiếng, giáo sư Leon Kieres, không phải
tất cả mọi người, nhưng những ai bị kết án vì vi phạm
lệnh thiết quân luật, tham gia biểu tình hay hoạt động đối
lập, có thể đệ đơn lên yêu cầu toà án xét xử lại. Con
số này có thể lên đến hàng trăm ngàn.
<h2>Công lý sẽ chiến thắng, hy sinh sẽ được đền bù</h2>
Một chế độ tồn tại nhờ bạo lực và dối trá khó có thể
trụ được vĩnh cửu, trong lịch sử, cũng như trong thời đại
ngày nay.
Các nước cộng sản Đông Âu và Liên Xô bị sụp đổ là minh
chứng rõ ràng nhất, vì có cùng một ý thức hệ với CHXHCN
Việt Nam.
Trong những ngày gần đây, giàu có, quyền lực vô song và tự
tin đến mức ngạo mạn vì được các nhà lãnh đạo phương
Tây ve vuốt, như Ben Ali, Mubarak, Gaddafi, Assad… cũng đã phải
từ bỏ ngai vàng quyền lực, bị lực lượng quốc tế truy
lùng, hoặc phải nới lỏng tự do dân chủ, khi quần chúng nổi
giận.
Năm nay, năm sau hay ít năm sau nữa, sớm hay muộn, nhu cầu của
quần chúng cũng sẽ trở nên tất yếu trước việc phải thay
đổi một chế độ quá chuyên quyền, tham nhũng và thoái hoá
đạo đức dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt
Nam.
Đến lúc ấy, một nhà nước dân chủ chắc chắn sẽ phán xét
các quan chức cộng sản đương quyền đã từng gây tội ác
với nhân dân.
Quy kết tội cho Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, vi phạm hiến pháp của
chính mình và các công ước quốc tế về quyền dân sự và
chính trị, những người cầm cán cân công lý của CHXHCN Việt
Nam hôm nay sẽ phải trả lời trước pháp luật trong tương lai.
Giống như cựu Bí thư Thứ nhất Đảng Cộng sản Ba Lan
Jaruzelski, cựu Bộ trưởng Nội vụ Kiszczak và hàng loạt các
công tố viên, chánh án, cũng như sĩ quan an ninh đã bắt giam,
tra tấn và xử tù sai trái những người bất đồng chính kiến
và hoạt động đối lập, các quan chức cộng sản Việt Nam
cũng sẽ phải đứng trước vành móng ngựa.
Cho nên, những bàn tay tội ác hãy dừng lại trước khi quá
muộn! Nếu không, bi kịch của những người cộng sản Ba Lan
đang gần đất xa trời mà vẫn phải ôm mối ô nhục, bị dư
luận khinh rẻ, không ăn ngon ngủ yên - sẽ là ngày mai của quý
vị.
Tôi tin vào luật nhân quả, vào quy luật ở hiền gặp lành,
gieo gió gặp bão, đời cha ăn mặn, đời con khát nước.
Ngược lại, những anh chị đã và đang đối diện với bạo
lực, dám lên tiếng đòi quyền làm người chính đáng, quyền
được gióng chuông cảnh báo nguy cơ đất nước bị mất bị
chủ quyền, mà bị nhà cầm quyền Việt Nam bạc đãi, tra tấn,
tù đày – chắc chắn sẽ được tôn vinh và được bù đắp
bằng cả tinh thần lẫn vật chất. Các anh chị sẽ có cơ
hội, uy tín và nền tảng vững chắc để tham gia vào bộ máy
của nhà nước dân chủ.
Các anh chị, những người tham gia hoạt động dân chủ và nhân
quyền, trong đó có Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hôm nay, thực sự là
vốn quý ít ỏi của dân tộc trong bối cảnh đa số người
đang sống thờ ơ, vô cảm với số phận của đất nước và
văn hoá sợ hãi đã làm tiêu tan ý thức phản kháng trước
bất công.
Chính nhờ đội ngũ của các anh chị, trong đó có tiến sĩ Cù
Huy Hà Vũ hôm nay, mà dân tộc Việt không bị hổ thẹn với
truyền thống yêu nước và bất khuất của cha ông, vẫn giữ
trọn vẹn căn cước Việt mà tổ tiên để lại.
Những gì đã và đang diễn ra ở các nước cựu cộng sản
Đông Âu và các nước Bắc Phi, cho tôi niềm tin vững chắc vào
viễn cảnh tốt đẹp không xa của Việt Nam. ■
Ngày 1 tháng 4 năm 2011
© 2011 Lê Diễn Đức - RFA Blog
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8347), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét