HỆ THỐNG TỒI TỆ, LÀ Ổ ĐẺ CỦA MỌI THỨ TỒI TỆ, LÀM CHO
MỌI LÃNH VỰC ĐỀU TRỞ NÊN TỒI TỆ. BẦY TRÙNG ĐẺ RA TỪ
BỤNG CON SƯ TỬ ĐANG ĂN THỊT CON SƯ TỬ TỪ BÊN TRONG!
Những tranh luận về lỗi của hệ thống hay lỗi của
con người là một vấn đề không phải chỉ mới được đặt
ra. Nhưng đặc biệt là những ngày gần đây sau khi cựu Chủ
Tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An lên tiếng "là lỗi hệ
thống" thì vấn đề lại được hâm nóng một chút nhưng
dường như tầm quan trọng của nó không được dư luận tiếp
nhận một cách đúng mức. Nhân cơ hội này tôi cũng muốn nói
ra cái thấy biết của mình và có vài lời nhắn nhủ với
những người thực sự nặng lòng vì đất nước, người bên
trong quốc nội cũng như người ở hải ngoại, người nằm
trong cơ chế điều hành đất nước Việt Nam hiện nay cũng như
người thường dân đang mỗi ngày giật gấu vá vai. Tôi không
có ý muốn tranh luận cho xôm tụ. Tôi có ý muốn "phát loa"
và phát thật lớn, nếu có thể, vì vấn đề này có ảnh
hưởng rất lớn đến sự chọn lựa con đường đi tới của
đất nước, theo đó là sự tồn vong của nó trong kỷ nguyên
mới và tình trạng an sinh của toàn dân. Nhưng trước hết tôi
xin phép được mời quý vị nghe qua về "câu chuyện làm
vườn" của tôi đã. Và, tôi là Iris Vinh Hayes.
Nhà chúng tôi có một cái sân khá rộng. Nó nằm dọc phía
hông phải của căn nhà. Vào một ngày đẹp trời vợ tôi
bổng dưng muốn biến nó thành một vườn hồng. Thế là tôi
hâm hở lái xe đi tìm mua và chở về nào cuốc, nào xẻng, nào
phân, nào hoa... rồi hâm hở phơi lưng thi công cuốc đất suốt
cả mấy ngày cuối tuần. Sau rốt thì vườn hoa cũng thành
hình. "Một vườn hoa lý tưởng," tôi nghĩ trong đầu mình
và rất tâm đắc với thành quả đạt được. Khỏi nói thì
cũng biết là vợ tôi rất là vui. Mỗi ngày làm việc về là
chúng tôi rủ nhau ra sân nhìn ngắm vườn hồng (dầu là chưa
có cây nào trỗ nụ) và tôi lại có dịp kể công với vợ và
ba hoa về tài năng của mình, cái tài năng kiến tạo cái vương
quốc rộng 20 thước vuông. Được đâu khoảng hai tuần thì
vườn đã thấy có cỏ mọc lát đát khắp nơi. "Cũng dễ
thôi," tôi tự nhũ, "quân vương ta chỉ cần thận trọng
bước vào vương quốc và nhè nhẹ nhổ từng cọng một vứt
đi là xong." Và tôi đã làm thế. Vẫn dư thời giờ quan tâm
tới hoàng hậu. Vẫn dư thiện chí ngọt ngào với ái phi.
Nhưng vài tuần sau nữa thì thì cỏ mọc càng lúc càng nhiều
hơn. Thời gian tôi dành để nhổ cỏ cũng nhiều hơn. Điều
tệ hại là dường như không bao giờ thấy sạch cỏ. Rồi vài
tuần sau đó thì tôi thật sự không còn đủ thời gian để
nhổ cỏ. Tất cả những thứ phân tốt tưới vào cây dường
như chỉ để nuôi cỏ. Cây cũng không tệ lắm, nhưng cỏ thì
rõ ràng càng lúc càng xung càng lấn át. Thay vì ra sân để
ngắm vườn với ái phi và thấy hài lòng với công trình của
mình thì bây giờ tôi ra đó chỉ để thấy bực và mệt mỏi
với nghĩa vụ diệt trừ bọn cỏ dại xấu xa đang nội xâm
cái vương quốc lý tưởng của tôi. Diệt đến mờ con mắt, ù
lỗ tai, vã mồ hôi trán, mỏi đứt cái thắt lưng mà bọn cỏ
dại vẫn cứ mọc loạn xạ lên. Vương quốc 20 thước vuông
của tôi trở thành là mảnh đất mầu mỡ cho bọn cỏ dại
hoành hành. Tôi nổi cáu với cỏ đã đành mà đôi khi còn
nổi cáu với cả ái phi của mình, ngay cả khi nàng vì tội
nghiệp quân vương nên tham gia diệt cỏ. Rồi ái phi của tôi
đâm ra chán ngấy cái cáu kỉnh của tôi, chán ngấy cái vương
quốc lý tưởng do tôi kiến tạo, và chán ngấy cái tài trị
nước của tôi nên không còn thiện chí tham gia diệt trừ cỏ
dại nữa. Tôi vẫn ráng sức sửa chữa/cải cách cái vương
quốc của mình ghê lắm nhưng mọi nỗ lực của tôi dường
như vô hiệu trước bọn nội xâm tham lam và vô cảm này.
Cuối cùng thì tôi cũng phải chào thua. Cái vườn hoa lý
tưởng trong đầu tôi trước đây nhường chỗ cho thực tiễn
sinh động bây giờ là một vườn cỏ dại. Rồi một ngày kia
có một anh bạn tình cờ ghé thăm. Lúc chuyện vãn tôi có kể
cho anh ấy nghe về kinh nghiệm làm vườn của mình. Anh bạn
cười ngất và nói: "<em>Chú đã phạm phải những sai lầm
nền tảng. Trước hết chú phải phun thuốc diệt cỏ, xong
cuốc bỏ lớp đất xấu, rồi trải một lớp lưới chống
cỏ, rồi cho vào một lớp đất sạch đã qua quá trình khử,
rồi trồng cây xuống, rồi phủ một lớp dầy dăm cây để
giữ độ ẩm và để làm cho cỏ chết ngộp. Toàn bộ công
việc này là nền tảng để có một vườn hoa tốt. Khi đã
không tạo cái nền tảng tốt cho vườn hoa thì nhất định nó
sẽ bị cỏ xâm.</em>" Trước khi kết thúc, anh còn phán thêm
một câu sặc mùi minh triết: "<em>Chuyện làm vườn cũng vậy,
chuyện nước cũng vậy, không nằm ngoài cái đạo lý đơn
giản này.</em>" Tôi lắng nghe và thắm thía cái bài học làm
vườn.
Trong nhiều năm về sau, mỗi lần nghĩ đến chuyện của đất
nước thì tôi lại thấy cái đạo lý đơn giản đó càng có
sức thuyết phục hơn. Cái mảnh đất cong cong hình chữ S nằm
ở một góc Đông Nam Châu Á đâu có khác gì cái vương quốc 20
thước vuông của tôi đâu, chỉ là lớn hơn thôi. Cái bọn
"giặc trong nhà" làm cho bại hoại cái đất nước có tên
Việt Nam đâu khác gì với cái đám cỏ dại đã phát sinh và
nội xâm cái vườn hoa lý tưởng của tôi đâu. Cái nguyên
nhân căn bản nhất đã làm cho đất nước Việt Nam bị nội
xâm đâu có khác gì với cái nguyên nhân đã làm cho cỏ dại
nội xâm cái vườn hoa của tôi đâu. Cái sai lầm của những
công trình sư CSVN và những người đã từng/đang cầm nắm cái
đất nước tội nghiệp này có khác gì với cái sai lầm của
tôi trong kinh nghiệm làm vườn đâu. Đạo lý của câu nói
"<em>khi đã không tạo cái nền tảng tốt cho vườn hoa thì
nhất định nó sẽ bị cỏ xâm</em>" đâu có khác gì với cái
đạo lý nằm trong phát biểu "lỗi hệ thống... lỗi từ gốc
đến ngọn" do CTQH Nguyễn Văn An đã nói đâu.
Nền tảng của đất nước là hiến pháp, cơ chế điều hành
đất nước được kiến tạo "theo tinh thần và trong giới
hạn" của của hiến pháp cho phép, còn con người chỉ làm
cái công việc điều hành đất nước bên trong cái khuôn khổ
của cái cơ chế đó. Từ hiến pháp tới con người, nó là
một kết hợp thành tổng thể, một hệ thống từ gốc tới
ngọn. CTQH Nguyễn Văn An định nghĩa "hệ thống" với ngôn
ngữ đơn giản là "từ gốc đến ngọn" rất chính xác.
Nhìn vào hiện trạng của Việt Nam, phải nói là
hiện trạng tồi tệ thì chính xác hơn, CTQH Nguyễn Văn An đã
đưa kết luận "là lỗi hệ thống... lỗi từ gốc tới
ngọn." Kết luận này của ông có cơ sở hay không? Xin trả
lời là kết luận của ông hoàn toàn đúng, theo đánh giá của
Dr. Iris Vinh Hayes. Hiến pháp đầu tiên của Việt Nam, Hiến
Pháp 1946, tuy là dân chủ hơn hết so với những hiến pháp về
sau nhưng nó vẫn chỉ là một văn bản thô sơ được viết ra
(1) bởi một nhóm người tự xưng là đại diện cho toàn dân,
(2) từ những cái đầu chỉ quan tâm tới mục tiêu chiến tranh
và dành quyền lực cho riêng họ nhiều hơn là quan tâm tới
mục tiêu kiến tạo phồn vinh cho quốc gia và an sinh cho xã
hội, (3) theo những con mắt mà tầm nhìn của họ về một
tương lai của đất nước không xa hơn cái quá khứ hận thù
mà họ trải nghiệm, (4) vì những cái lỗ tai thích nghe lời
xưng tụng giả dối hơn là muốn tiếp nhận tiếng khóc than
của bá tanh và lời khuyên của sĩ phu có nhân nghĩa. Rồi văn
bản đó được "dọng vô bản họng" của nhân dân (nói theo
thành ngữ của Mỹ) với cái nhãn "hiến pháp của toàn
dân," dĩ nhiên là được bảo kê bởi sức mạnh vũ lực.
Ngay trong câu đầu tiên mở đầu của bản hiến pháp này,
"Cuộc cách mạng tháng Tám đã giành lại chủ quyền cho đất
nước...," đã hé cho thấy cái khuynh hướng "kể công" và
"đăm đăm nhìn vào quá khứ" của họ rồi. Ngay trong câu
đầu tiên ở Điều 1 của bản hiến pháp, "Nước Việt Nam
là một nước dân chủ cộng hoà. Tất cả quyền bính trong
nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam...," đã hé cho
thấy cái khuynh hướng chiến tranh và bản chất hám quyền lực
của họ rồi. Dĩ nhiên là tất cả được cẩn thận che dấu
dưới danh nghĩa đất nước và nhân dân. Nếu không thì làm
sao có thể gạt gẫm được thiên hạ. Đến cái hiến pháp
kế tiếp thì những khuynh hướng tiêu cực của họ càng bộc
lộ rõ hơn. Phần mở đầu dài nhằn của Hiến Pháp 1959 có
thể nói là một điệp khúc kể công và dọn đường để đòi
thù lao với đất nước. Rồi đến Hiến Pháp 1980 thì họ
công khai đòi thù lao qua điều 4 của hiến pháp: "Đảng cộng
sản Việt Nam... là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước,
lãnh đạo xã hội." Thế là cái mặt nạ của họ rớt
xuống. Thế là âm mưu của họ tự phơi bày. Thế là từ
dạo đó ĐCSVN CÔNG KHAI "HIJACKED" ĐẤT NƯỚC. Đó là lý do
tại sao tôi gọi họ là TẶC ĐẢNG. Với lối tổ chức BẦU
BÁN CHÍNH TRỊ SÂU MÀ KHÔNG RỘNG (sâu là vì được tiến hành
từ địa phương lên tới trung ương, nhưng không rộng vì chỉ
dành cho đảng viên chứ không có tham dự của toàn thể quần
chúng) được che đậy dưới những mỹ từ "đại biểu, nhân
dân, đoàn kết, nhất trí" để NGỤY TẠO DÂN CHỦ đã giúp
cho TẶC ĐẢNG TIẾN HÀNH CƯỚP CHỦ QUYỀN TỪ TAY DÂN VÀ
"HIẾN PHÁP HOÁ" QUYỀN LỰC CỦA HỌ một cách dễ dàng.
Nhiều anh chị ngây thơ cho rằng "ĐCSVN có công thì để cho
họ lãnh đạo đi." Có công ư? Tôi không nghĩ vậy, nhưng
chưa muốn tranh luận ở đây. Thôi thì cứ tạm coi như là họ
có công đi. Và tôi muốn hỏi những anh chị này vài câu:
"giả dụ như nhà anh chị bị một bọn cướp từ đâu đó
kéo đến chiếm lấy. Rồi có một số người hàng xóm kéo
đến giải nguy. Sau khi bọn cướp bỏ đi thì những người
cứu nguy đó tuyên bố họ đã có công giải nguy cho anh chị cho
nên từ đây về sau họ có quyền lãnh đạo anh chị, có quyền
quản lý tài sản của anh chị, họ có quyền cấp giấy phép
cho anh chị đi hay ở, và anh chị phải xin họ để được cho
phép hoạt động trong nhà mình. Anh chị thấy sao? Có công
bằng không? Có dễ chịu không? Có hợp đạo lý không? Hãy
thật tâm trả lời đi." Cái giả dụ này không xa rời thực
tế đâu. Nó đã và đang tiếp tục diễn ra trước mặt anh
chị đó, có biết không? ĐCSVN đang làm như vậy với toàn dân
đó. ĐCSVN còn ngang nhiên nói, ngay trên hiến pháp, là họ có
quyền làm như vậy với toàn dân đó. Và rồi, với danh
nghĩa là đảng duy nhất có quyền lãnh đạo do hiến pháp ủy
nhiệm với sự đồng ý của toàn dân, họ mặc tình thao túng
và lũng đoạn đất nước qua những chính sách ban hành, họ
mặc tình chà đạp nhân quyền và dân quyền với lý do chống
thế lực thù địch phá âm mưu diễn biến hòa bình, họ mặc
tình cài dựng những giáo hội quốc doanh để lừa thần bán
thánh và che đậy sự đàn áp tôn giáo, họ mặc tình bày trò
diệt chủng những anh em dân tộc thiểu số, họ mặc tình
tước đoạt cơ hội tiến thân của nhân dân với chỉ tiêu
"phải là đảng viên" mới được cứu xét, họ mặc tình
nạo hút máu mỡ của dân và tài nguyên của nước qua cánh tay
kinh tế đảng, họ mặc tình phân chia lợi lộc và chức danh
cho nhau vì họ có độc quyền thay dân để quản lý, họ mặc
tình phá nát cái nền tảng minh triết và đạo lý Việt cho cái
định hướng xã hội chủ nghĩa ngoại nhập. Còn nhiều thứ
nữa chứ không phải chỉ có bấy nhiêu. Nếu như nhân dân
Việt Nam không cảm thấy mình bị xâm phạm một cách trắng
trợn, nếu như nhân dân Việt Nam không cảm thấy mình bị khinh
thường một cách trắng trợn, nếu như nhân dân Việt Nam không
cảm thấy mình bị tước đoạt chủ quyền một cách trắng
trợn thì có lẽ nhân dân Việt Nam đáng bị ĐCSVN kềm kẹp và
chà đạp. Tôi nói "nếu như" vì tin rằng, và muốn tin
rằng, nhân dân Việt Nam ý thức được những gì đang diễn ra
trên đất nước là không thể chấp nhận được và cần phải
thay đổi từ gốc tới ngọn. Hiến pháp của Việt Nam trên
thực tế không là một văn bản do toàn dân, của toàn dân và
cho toàn dân. Nó là hiến pháp do ĐCSVN, của ĐSCVN và cho ĐCSVN
mà thôi. Hiến pháp hiện nay của Việt Nam không chứa đựng
trí tuệ Việt, lương tri Việt và tình người Việt. Nó là
văn bản phản ảnh triết lý, lương tri và trái tim của
Maxcơva, của giống dân du mục quen thói bạo hành, được đem
áp đặt lên đất nước Việt. Cái thứ triết lý, lương tri
và trái tim mà ngay người dân Liên Xô cũng đã ghê tởm và từ
bỏ. Hiến pháp của Việt Nam đã không là nền tảng và chưa
từng là nền tảng cho mục đích kiến tạo một cơ chế tốt
đẹp để điều hành quốc gia theo hướng hoà bình và thịnh
vượng. Hiến pháp Việt Nam chỉ là một công cụ của ĐCSVN
nhằm giúp cho ĐCSVN thâu tóm toàn bộ quyền lực quân sự, kinh
tế, chính trị và ngoại giao một cách "có trình tự" và
giúp cho ĐCSVN đè bẹp tất cả mọi đối lực một cách hiệu
quả. Trên thực tế, ý chí chính trị của ĐCSVN mới thực
sự là nền tảng tạo dựng cơ chế điều hành đất nước
của Việt Nam. Trước năm 1975, ý chí chính trị của ĐCSVN đã
nặn ra một cơ chế để điều hành chiến tranh. Sau năm 1975,
bộ máy chiến tranh này được vội vã dân sự hoá để đáp
ứng nhu cầu điều hành đất nước. Nó là một cơ chế tồi
tệ cho mục tiêu phát triển đất nước. Rồi cái cơ chế đó
được điều hành bởi những con người giỏi công tác chiến
tranh, giỏi công tác phá hoại, thấm đẫm "văn hóa du kích"
(theo ngôn ngữ của GS Nguyễn Hưng Quốc). Từ gốc tới ngọn,
từ ý chí chính trị của ĐCSVN làm nền tảng đẻ ra một cơ
chế chỉ thích hợp phục vụ chiến tranh điều hành bởi
những cán bộ giỏi phá hoại làm thành một hệ thống tệ
hại. Toàn bộ sự thật là như thế. Toàn bộ hệ thống
điều hành đất nước của Việt Nam đã là như thế và vẫn
đang là như thế. Toàn bộ từ gốc cho tới ngọn là như thế.
CTQH Nguyễn Văn An đâu có quá lời khi phát biểu "lỗi hệ
thống... lỗi từ gốc tới ngọn." Ông không chỉ nói
"lỗi" theo ý nghĩa thông thường, lỗi mà bất cứ hệ
thống nào cũng có, lỗi mà có thể sữa được. Vì nếu là
lỗi thông thường có thể sửa được thì ông đã không nói
"đổi mới tư duy toàn diện và triệt để, cả kinh tế và
chính trị, thì chúng ta mới khắc phục được lỗi hệ
thống." Ông là một người có trí và có lương tâm đã nhìn
ra và dám nói ra điều này. Ông biết rõ tình trạng "sư tử
trùng thực sư tử nhục" (kinh Đại bát Niết Bàn). Nếu
không thay đổi từ gốc tới ngọn thì chắc chắn cơ chế cầm
quyền hiện nay sẽ sụp đổ, không khéo còn kéo theo sự sụp
đổ của đất nước Việt Nam. Bất hạnh hơn, nếu không thay
đổi từ gốc đến ngọn, ĐCSVN có thể làm sụp đổ đất
nước Việt Nam trước khi ĐCSVN bị sụp đổ. Nếu không sụp
đổ đi nữa thì với một hệ thống tồi tệ như vậy chỉ e
rằng vài mươi năm sau Việt Nam sẽ biến thành bộ lạc so với
tiến độ phát triển của cộng đồng thế giới. Tôi tin
rằng ông CTQH Nguyễn Văn An nhận thức được hiểm họa to
lớn này của đất nước. Hệ thống điều hành đất nước
của Việt nam là một hệ thống tồi tệ, là ổ đẻ của mọi
thứ tồi tệ, làm cho mọi lãnh vực (kinh tế, giáo dục, xã
hội, chính trị, quân sự...) đều trở nên tồi tệ. BẦY
TRÙNG ĐẺ RA TỪ BỤNG CON SƯ TỬ ĐANG ĂN THỊT CON SƯ TỬ TỪ
BÊN TRONG!
Hệ thống điều hành đất nước của Việt Nam không phải
chỉ có vài lỗi nhỏ, theo khái niệm thông thường, có thể
nhìn thấy ở bất cứ hệ thống nào và có thể sửa chữa qua
loa được. Với sự quan sát và đánh giá của Dr. Iris Vinh Hayes
thì hệ thống điều hành của Việt Nam hiện nay có thể ví
với một chiếc xà lang gỉ sét, quá nặng nề và quá nhiều
lỗ thủng. Để có thể sinh tồn trong kỹ nguyên mới này, kỹ
nguyên mà tốc độ lên ngôi, Việt nam cần một chiếc máy bay
phản lực để theo kịp các nước khác. Mọi cố gắng sửa
chữa/ cải cách có giỏi tới đâu cũng không thể biến một
chiếc xà lang thành một chiếc máy bay phản lực được, hà
huống chi nó lại là một chiếc xà lang sắp chìm. Hãy can
đảm hủy bỏ nó đi và mua một chiếc máy bay phản lực cho
Việt Nam! Hãy can đảm làm một cuộc cách mạng để thay đổi
từ gốc đến ngọn.
Hệ thống điều hành đất nước của Việt Nam có phải là
"một chiếc xà lang gỉ sét, nặng nề và nhiều lỗ thủng"
như tôi đã nói? Chắc chắn là như vậy. Nào là hệ thống
đảng, hệ thống đoàn, hệ thống hành chánh, hệ thống công
an, hệ thống quân sự, hệ thống mặt trận tổ quốc... trải
dài từ cấp trung ương xuống tới địa phương, trải rộng
khắp hết mọi tỉnh thành, bao trùm mọi ngõ ngách của đời
sống. Một đất nước mà có tới ngần ấy hệ thống cầm
quyền điều hành nằm chồng chéo lên nhau thì làm sao mà không
nặng, làm sao không chậm, làm sao không thiếu minh bạch, làm sao
không hao tốn, làm sao không phát sinh mâu thuẫn, làm sao không
có bất cập, làm sao không tạo ra lỗ tối cho sâu trùng sinh
sôi? Những chính sách cấp quốc gia được ban hành, dầu là
những chính sách đúng và hay đi nữa, trong một hệ thống như
vậy cũng khó có thể đạt được hiệu quả mong muốn. Những
con người đảm trách công việc điều hành đất nước, dầu
là có tài và có thiện chí đi nữa, trong một hệ thống như
vậy cũng khó có thể đạt được hiệu quả mong muốn. Để
tôi đề cử một thí dụ điển hình. Vừa rồi, khi đối
diện với cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2010, Việt Nam đã nỗ
lực cứu vãn tình trạng phá sản của doanh nghiệp trong nước
thông qua chính sách tiền tệ. Một số lượng tiền được
bơm vào hệ thống ngân hàng nhằm tiếp máu cho doanh nghiệp tư
nhân, với lãi suất rất thấp so với trước đó. Nó là một
chính sách đúng và kịp lúc. Tôi dám đoán là có cả kinh tế
gia của Harvard cố vấn bài bản. Nhưng tại vì cái cấu trúc
kinh tế tồi tệ (trong đó khu vực doanh nghiệp nhà nước
chiếm gần một nữa GDP, là khu vực doanh nghiệp thua lỗ kinh
niên nhưng lại có nhiều quyền lực chính trị và bè đảng bao
che, hơn một nữa kia thuộc về khu vực doanh nghiệp tư nhân,
khu vực của những doanh nghiệp nhỏ rất năng động và là
nguồn sống nuôi cả nước nhưng lại không có quyền lực
chính trị và thiếu chỗ dựa) cho nên chính sách không đạt
được điều mà ông Thủ Tướng mong muốn, chỉ vì máu không
chảy tới nơi cần tới. Khu vực doanh nghiệp nhà nước, gồm
những tổng công ty hay tập đoàn và những công ty lớn, đã
dùng thế của họ đối với những ngân hàng để hút một số
lớn lượng máu về nuôi cái khu vực ăn hại đó (không, phải
nói là hút máu về để gỡ kẹt đầu tư vì chứng khoáng và
địa ốc bị phá giá thì đúng hơn) nên không còn đủ máu
chảy vào khu vực tư doanh. Không chỉ có thế. Nếu nhìn sâu
hơn vào bức tranh kinh tế của Việt Nam lúc đó, người ta sẽ
thấy ra là các "ngân hàng gia" cũng thừa cơ hội hút máu
về cho mình, trong số lượng máu ít ỏi chảy vào khu vực tư
doanh. Những doanh nghiệp đến ngân hàng để vay tiền với lãi
suất thấp hơn nhiều thì trước tiên phải trả hết nợ cũ
đã dầu là chưa đáo hạn. Ngân hàng không làm thủ tục cho
vay nợ mới nếu chưa đóng hồ sơ nợ cũ. Doanh nghiệp đang
trong tình trạng khốn đốn tài chánh đành phải "mượn
nóng" một số tiền từ những ngân hàng gia (không phải vay
từ ngân hàng mà vay từ ngân hàng gia làm việc trong ngân hàng,
họ có quỹ làm ăn riêng để cho vay) với lãi phí rất cao chỉ
cho vài ba ngày để làm thủ tục trả dứt nợ cũ vay nợ mới.
Như vậy là những ngân hàng gia nằm trong hệ thống ngân hàng
lặng lẽ cắn doanh nghiệp tư nhân một miếng và hút một số
máu. Chưa hết, nhìn sâu thêm nữa, dưới điều kiện kinh doanh
bấp bênh và cực kỳ khó khăn trong thời buổi khủng hoảng
kinh tế, doanh nghiệp tư nhân vay được tiền không dại gì đem
tiền mới vay mà bơm vào doanh nghiệp của mình. Họ đem tiền
đó cho thiên hạ vay nóng, có lợi hơn là cố cứu doanh nghiệp.
Họ trở thành là những ngân hàng di động. Kết quả là doanh
nghiệp tư nhân ngã nhào hàng loạt làm cho kinh tế Việt Nam
vốn đang bị áp lực nặng vì những cú sốc chứng khoán và
địa ốc càng thêm khốn đốn. Một chính sách đúng và kịp
lúc nhưng không thể phát huy được hiệu năng của nó chỉ vì
cái hệ thống tồi tệ. Tôi cố gắng đơn giản hóa thực
trạng tới mức tối đa cho dễ hiểu chứ thực ra còn rất
nhiều điều nhiễu nhương trong bức tranh kinh tế tôi vừa mô
tả. Nhân lên gấp vạn lần và nhân vào tất cả các lãnh
vực thì có lẽ không xa với thực trạng của hệ thống điều
hành đất nước Việt Nam hiện tại. CTQH Nguyễn Văn An nói
đúng. Hệ thống điều hành đất nước Việt Nam "lỗi từ
gốc tới ngọn." Trước thực tế hiển nhiên đến như vậy
tại sao không can đảm làm một cuộc cách mạng thay đổi
triệt để từ gốc đến ngọn đi? Đã đến lúc cần phải
cứu lấy đất nước của chúng ta!
Nhấn mạnh lỗi của hệ thống không có nghĩa là phủ nhận
trách nhiệm của hoặc không thấy cái sai trái của những cá
nhân nắm quyền điều hành đất nước. Ngược lại, tôi
hiểu, tôi thấy rõ, và rất phẫn nộ về hành vi của họ.
Nhưng chỉ nhìn thấy lỗi của và qui trách nhiệm vào cá nhân
điều hành cơ chế mà không thấy cái tồi tệ của cả một
hệ thống thì không khác nào tôi chỉ biết qui trách nhiệm cho
cỏ dại mọc trong vườn hoa của tôi mà không muốn thấy sự
sai lầm căn bản ngay từ lúc tôi thiết lập cái vườn hoa đó.
Nên nhớ nơi nào có đất thì nơi đó có cỏ. Nơi nào có con
người nơi đó có kẻ xấu. Đó là sự thật bất biến.
Nhưng nếu cái vườn được kiến tạo tốt ngay từ đầu thì
cỏ dại khó cỏ thể mọc chứ đừng nói chi đến nội xâm.
Nhưng nếu cái hệ thống điều hành đất nước được kiến
tạo tốt ngay từ đầu, tốt ngay từ gốc tới ngọn, thì
người xấu sẽ không có cơ hội làm xấu chứ nói chi đến
chuyện nội xâm. Đó là một đạo lý đơn giản không có gì
khó hiểu. Một Phạm Thanh Bình, một Trần Quang Vũ, một Trần
Văn Liêm, một Nguyễn Văn Tuyên, một Bùi Tiến Dũng, một
Huỳnh Ngọc Sỹ, một Sầm Đức Xương, một Nguyễn Văn Ninh,
một Nguyễn Thế Nghiệp cũng chỉ là một cọng cỏ trong cái
đám cỏ dại dầy đặc phát sinh từ cái vườn không tốt.
Diệt từng cọng cỏ không phải là giải pháp. Phải phá bỏ
cái vườn tồi và kiến tạo lại từ đầu cho thật tốt để
cỏ dại không có cơ hội mà mọc trong vườn đó. Mỗi một
con người bại hoại cũng chỉ là một con trùng trong cái đám
trùng sinh sôi từ cái ổ sản sinh ra chúng. Diệt trừ từng cá
nhân bại hoại không bồi hoàn được tổn thất tài sản và
sinh mạng đã mất, không lấy lại được những tiêu hao sinh
lực và thời gian của quốc gia, và chắc chắn không phải là
giải pháp dài hạn. Cần phải phá bỏ cái ổ đó. Can đảm
phá bỏ cái hệ thống tồi tệ đó để kiến tạo lại từ
đầu, từ gốc tới ngọn, đó mới là sửa sai triệt để, đó
mới là giải pháp tối ưu. Con người chỉ là phần ngọn trong
cái hệ thống đảng trị.
Nếu có thể sữa chửa/cải cách thì Tổng Thống LBXV Mikhail
Gorbachev đã không tự tay mình xoá bỏ ĐCSLX. Đúng như lời
của Segey Kurgonian đã nói, "<em>ông ấy không còn cần Đảng
nữa, ông ấy muốn rời bỏ Đảng. Dù lúc ấy tôi cũng không
thể ngờ được là Gorbachev sẽ hành xử kỳ quái đến như
vậy, trong thực tế đã tự mình đạo diễn cuộc chính biến
tháng 8-1991 khiến Liên bang tan rã và chính ông ta cũng bị gặp
nạn.</em>" (Nguồn: BBC News, 18/3/2011). Nhưng, khác với suy nghĩ
của Segey Kurgonian, với tôi thì Tổng Thống LBXV Mikhail Gorbachev
không hành xử kỳ quái chút nào cả. Ông ta thấy rõ cái hệ
thống điều hành của LBXV là một hệ thống tồi tệ, thấy
rõ nó là một bộ máy phục vụ chiến tranh chỉ có thể làm
cho LBXV cường chứ không thịnh, thấy rõ nó lỗi từ gốc cho
đến ngọn, thấy rõ ngày nào nó còn tồn tại thì ngày đó
đại họa luôn luôn treo ở trên đầu. Và, ông muốn đổi
mới. Ông biết rõ là, như ông đã nói, "<em>[đ]ổi mới
đất nước không thể thực hiện được bằng áp lực, bằng
cách ban hành luật lệ và thông tư nghị quyết. Đổi mới
đất nước chỉ có thể thực hiện được qua tinh thần dân
chủ, bằng cách lập ra một môi trường tự do và dân chủ
với sự tham gia của đông đảo quần chúng</em>" (Nguồn: BBC
News, 09/21/2009). Ông biết rõ là cần có một sự thay đổi
triệt để từ gốc cho tới ngọn. Điều này có nghĩa là, ông
biết rõ, phải xoá bỏ ĐCSLX cùng với việc chấp nhận những
hệ lụy ngắn hạn kèm theo đó. Và ông ta đã chọn con
đường phải đi. Ông chỉ làm những gì mà một "đại
thiện nhân" cần phải làm để cứu bá tánh: phá bỏ cái bộ
máy đã uống quá nhiều máu lệ, đã ngốn quá nhiều xương
thịt, đã gây quá nhiều thảm trạng, đã làm uổng phí quá
nhiều tài nguyên. Và, mở ra một con đường mới tốt đẹp
hơn cho nhân dân và cho nhân loại. Tổng Thống LBXV Mikhail
Gorbachev đã nói rất đúng, "<em>cuộc cách mạng năm 1989 đã
đem lại những điều tốt đẹp hơn cho mọi người, không ai
có thể hồ nghi về chuyện này.</em>" (Nguồn: BBC News,
9/21/2009). Cái hệ thống điều hành đất nước của LBXV lúc
đó đã cho Liên Xô ngần nào sức mạnh, ngần nào ảnh hưởng
trên thế giới thế mà Gorbachev còn cần phải phá bỏ nó (và
đảng viên của ĐCSLX cũng đã lìa bỏ nó) thì hà huống chi
cái hệ thống tồi tệ của Việt Nam hiện nay đang giam hãm con
người và tương lai Việt mà ngần ngại không phá đi. Trước
thực tế hiển hiện tại sao không can đảm làm một cuộc cách
mạng thay đổi triệt để từ gốc đến ngọn đi? Đã đến
lúc cần phải cứu lấy đất nước của chúng ta!
Khi dùng chữ ĐCSVN tôi chỉ nói tới cái tổ chức/cơ cấu làm
nên cái gọi là ĐCSVN chứ không có ý nói tới từng cá nhân,
tất cả cá nhân, nằm trong đó. Đảng viên của ĐCSVN có thể
có thiện tâm thiện tánh nhưng ĐCSVN thì không thiện, vì nó là
tổ chức/cơ cấu nên không có trái tim và linh hồn. Đảng
viên của ĐCSVN có thể có đầy lòng yêu thương đồng bào
ruột thịt nhưng ĐCSVN thì không yêu thương ai cả, vì nó là
tổ chức/cơ cấu nên không có cái khái niệm đồng bào ruột
thịt. Đảng viên của ĐCSVN có thể thực tình vì dân vì
nước nhưng ĐCSVN thì không vì ai cả, nó là tổ chức/cơ cấu
nên chỉ vì sự hiện hữu của chính nó mà thôi. Đảng viên
của ĐCSVN có thể thực tình thấy lỗi và nhận lỗi với nhân
dân, nhưng ĐCSVN thì không bao giờ thấy lỗi và nhận lỗi, vì
nó là tổ chức/cơ cấu nên không có ý niệm đạo đức.
Đảng viên của ĐCSVN có thể xót xa trước cảnh đồng loại
tương tàn nhưng ĐCSVN thì không xúc động, vì nó là tổ
chức/cơ cấu nên không có cảm tính. Những điều khác biệt
này làm nên sự khác biệt giữa thái độ và hành vi của một
tổ chức so với thái độ và hành vi của cá thể nằm trong
tổ chức đó. Không may là cái tổ chức có tên ĐCSVN không
giống như bao nhiêu tổ chức dân sự khác. Nó rất đáng sợ.
Ý chí của ĐCSVN là cối xay còn mỗi cá nhân đảng viên, tất
cả cá nhân đảng viên, nằm trong cái cối xay đó chỉ là
những hạt thóc tội nghiệp bị cuốn nghiền trong những vòng
xoay của nó. Tôi hy vọng là các anh chị đảng viên của ĐCSVN
nhận ra điều tôi đang nói.
Tại sao tôi lại vạch ra lằn ranh khác biệt cho anh chị đảng
viên thấy để làm gì? Lý do rất đơn giản: vì đất nước
này cần đến anh chị. Cần anh chị dũng cảm đứng lên lìa
bỏ ĐCSVN để giải thể nó. Đất nước đã đến lúc cần
phải làm một cuộc cách mạng thay đổi từ gốc tới ngọn,
một cuộc đổi mới triệt để. Mỗi đảng viên, nếu không
là một đại thiện nhân Gorbachev vì nhân dân và nhân loại thì
cũng nên vì tương lai của con cháu mình và sự đau khổ của
bá tánh mà khởi lòng từ bi đứng lên lìa bỏ ĐCSVN. Đừng
để cho đến lúc máu phải chảy ngập đường vì lòng dân đã
không còn kềm chế nổi thì quá muộn. Đừng đợi cho đến
khi quốc phá gia vong thì quá muộn. Hãy cho chính mình một cơ
hội làm một người lương thiện thực sự trung với nước
hiếu với dân. Hãy cho thế hệ tương lai một cơ hội tự hào
mình là công dân của nước Việt. Hãy lìa bỏ ĐCSVN! Đất
nước này cần đến anh chị. Xin hãy lìa bỏ ĐCSVN! Giờ đã
điểm!
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8357), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét