xuất hiện khi đưa tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ ra tòa nên đã triển
khai một lực lượng cảnh sát hùng hậu ngay trong ngày tòa xử.
Nếu cứ để ông Cù Huy Hà Vũ nghênh ngang bên ngoài, có lẽ
ông khó lòng tập hợp được sự quan tâm của quần chúng tới
mức dấy lên sự sợ hãi cho chính quyền. Nếu để ông Cù Huy
Hà Vũ tự do ngôn luận, có lẽ ông khó lòng thu hút được sự
chú ý của giới bloggers, báo chí và khó lòng trở thành một
nhân vật được đề cập trong một bài feature của tờ New York
Times. Nếu để ông Cù Huy Hà Vũ tự do kiện tụng có lẽ
người dân sẽ thấy Chính quyền tự tin và mạnh mẽ. Và có
lẽ, nếu thả ngay ông Cù Huy Hà Vũ sau cái hôm ở khách sạn,
hình ảnh một người đàn ông 50s bụng phệ sẽ được nhớ
lâu hơn, và khó có thể bị thay thế bởi hình ảnh một tiến
sỹ Cù Huy Hà Vũ, comple, cavat, trán rộng, đầu ngửng cao, ngạo
nghễ đi giữa hai hàng cảnh sát.
Trong một nhà nước toàn trị, chính quyền có đủ quyền lực
để làm bất cứ điều gì. Nhưng không phải cứ toàn trị thì
không cần cân nhắc chính trị khi hành xử quyền hành vốn
không bị ai giới hạn. Bức ảnh linh mục Nguyễn Văn Lý bị
bịt mồm trong phiên tòa diễn ra ngày 30-3-2007 mang tính biểu
tượng có lẽ không kém bức ảnh tướng Loan dí súng vào đầu
bắn một tù binh hồi Mậu Thân. Trong lần đến Mỹ, khi trả
lời phỏng vấn đài CNN, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết giải
thích, khi ấy linh mục Nguyễn Văn Lý đã lăng mạ tòa. Nghe nói
ông Lý còn định đạp đổ cả vành móng ngựa.
Cũng như những phiên tòa cùng loại, thường thì chính quyền
chỉ muốn nó diễn ra đúng kịch bản, chứ ít khi để nó
diễn ra tự nhiên. Phiên tòa sẽ chính trị hơn, chính quyền
sẽ được lợi hơn nếu hình ảnh cha Lý-thay vì dùng lý lẽ
lại dùng những lời lẽ không thích hợp ở một nơi tôn
nghiêm-được phát đi trên truyền thông đại chúng. Hôm đó,
nếu như các nhà báo được vào phòng xử án thì họ sẽ phải
ngồi sau lưng cha Lý và đã không thể chụp bức ảnh cha Lý
bị bịt mồm. Vì quá cẩn thận để các nhà báo quan sát phiên
xử qua truyền hình nên bức ảnh chụp gián tiếp đã trở
thành một công cụ tố cáo mạnh hơn trăm nghìn bài báo khác.
Không chỉ với "các nhà dân chủ", cách hành xử cứng nhắc
trong vụ nhà thờ Tam Tòa hồi tháng 7-2009, cũng đã tự nhiên
đặt chính quyền trước một xung đột với các giáo dân. Tháp
chuông bị bom-một chứng tích chiến tranh có giá trị bảo
tồn- và tài sản của nhà thờ là hai mối quan hệ khác nhau.
Không chỉ có giáo hội, nhiều người dân từng nuôi giấu
những người cộng sản cũng đã phải dở khóc dở cười khi
nhà của họ được xếp vào hàng di tích-Họ không còn dễ
dàng đem bán, đem sửa nhà mình.
Không phải con cái trở thành nhân vật lịch sử thì cha mẹ
không còn được xoa đầu. Quyền hành chánh của nhà nước và
quyền dân sự của các tổ chức công dân là hai phạm trù khác
nhau. Nếu quyền về tài sản của tổ chức, công dân không
được tôn trọng thì xung đột là điều không tránh khỏi.
Giáo hội chắc chắn cũng nhận thức được sức thu hút của
cái tháp chuông bị đánh bom để bảo tồn và khai thác sự quan
tâm của du khách. Nếu như để cho họ quản lý di tích ấy theo
luật Bảo tồn và xây lên bên cạnh một nhà thờ để phục
vụ nhu cầu tín ngưỡng thì không những nhà nước-giáo hội
có thể hữu hảo với nhau mà bà con lương-giáo cũng không
việc chi phải tiếng chì, tiếng bấc.
Xét từ góc độ lợi ích của chính quyền, vụ bắt bớ Cù Huy
Hà Vũ mất nhiều hơn được. Nếu cứ để cho ông Vũ kiện
cáo, phát biểu trên internet hoặc trên đài nước ngoài, thì
dân chúng trong nước cũng chỉ quan sát rồi cười còn những
người chống cộng ở bên ngoài cũng không biết lấy cớ gì
mà chống. Bắt Cù Huy Hà Vũ, không những giúp ông ấy kiến
tạo hình ảnh của một người hùng mà Chính quyền tự nhiên
phải đối phó với sự chỉ trích của quốc tế, đối phó
với những mối lo ở quốc nội, một cách nhọc công không
cần thiết.
Điều đáng chú ý là công giáo đã khai thác không giấu diếm
những sự kiện như thế này. Nhiều bloggers, nhiều "nhà dân
chủ", sau những ngày bị bắt, sau khi mãn hạn tù, đã theo
đạo để tìm sự chở che của Chúa. Trên mạng cũng bắt đầu
thấy hình ảnh bà Dương Hà xuất hiện ở nhà thờ. Giáo xứ
Thái Hà còn tổ chức đốt nến cầu nguyện cho Cù Huy Hà Vũ.
Để người dân tự do tín ngưỡng và tôn giáo trở thành một
lực lượng giúp kiến tạo nền tảng đạo đức thì xã hội
sẽ thêm an bình. Để tôn giáo trở thành một lực lượng
chính trị thì hậu quả về lâu dài là không lường được.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8411), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét