giả Trương Thái Du, Dân Luận tin rằng những đổ máu, những
bạo lực cách mạng ở các quốc gia Trung Đông và Bắc Phi kia
chính là hậu quả của chính quyền độc tài cố gắng kiềm
chế những bức xúc của dân chúng, để đến khi người dân
không còn kiểm soát được mình nữa. Muốn tránh khủng hoảng
toàn diện do một cuộc cách mạng hoa nhài gây nên, thì chính
quyền và những trí thức như bác Trương Thái Du cần phải tìm
giải pháp tháo gỡ những ngòi nổ trong xã hội, chứ không
phải chỉ trích Hoa Kỳ đã châm cho quả bom đó nổ tung.</div>
<em>Viết tặng ký giả <a
href="http://rfavietnam.wordpress.com/category/tr%E1%BA%A7n-dong-d%E1%BB%A9c/">Trần
Đông Đức</a></em>
Cách Mạng Hoa Nhài tại Trung Đông vẫn đang tiếp diễn. Ở
Tunisia, chính phủ "Cách Mạng" vừa sập, bạo lực vẫn
diễn ra, người dân vẫn đổ máu. Tại Ai Cập, chính phủ quân
sự đang đảm bảo trật tự, liên hồi hứa hẹn sẽ không
chuyển đến một cơ cấu chuyên quyền. Libya đã chính thức
bước vào cuộc nội chiến, khói lửa bom đạn có khả năng
được góp thêm vào bởi quân đội ngoại bang.
Còn quá sớm để kết luận Cách Mạng Hoa Nhài là cuộc Cách
Mạng Dân Chủ theo kiểu mẫu mơ ước của phương Tây. Và cũng
không thật sự muộn để nghi ngờ Cách Mạng Hoa Nhài mở ra
một vòng xoáy bạo lực đầy máu và nước mắt.
Nhân loại nhìn vào Trung Đông bằng con mắt khác trước rất
nhiều, ngay sau khi sự kiện 11.9.2001 diễn ra. Trong một lần
chuyện phiếm, giáo sư triết học Nguyễn Hữu Liêm từng tâm
sự với tôi: "<em>Hãy nhìn vào ánh mắt của người Hồi
Giáo, tương lai nhân loại nằm ở đó</em>".
Trong nhiều bài báo trên Tuổi Trẻ Chủ Nhật gần đây, tác
giả kỳ cựu Danh Đức cho rằng sự kiện ở Ai Cập nói riêng,
Trung Đông nói chung, là thất bại bất ngờ của người Mỹ,
"<em>gậy dân chủ</em>" đập lưng "<em>nhà xuất khẩu dân
chủ</em>". Thật vậy, khả năng nhân cơ hội này, các lực
lượng chính trị Hồi Giáo cực đoan nhảy vào "<em>chiếm
diễn đàn</em>" một cách "<em>hợp pháp</em>" và "<em>dân
chủ</em>" là không nhỏ. Vị thế của Mỹ ở vùng Đông Bắc
Phi đang bị thách thức. Một khi mặt trận Hồi Giáo chống Mỹ
liên kết từ Iran – Iraq – Pakistan – Afghanistan đến Đông
Bắc Phi, bàn cờ địa chính trị Trung Đông chắc chắn sẽ rung
chấn dữ dội. Còn quá sớm để nói rằng vũng lầy Đông Bắc
Phi đang đợi người Mỹ, song, viễn cảnh là có thật.
————————
Trái với sự bất ngờ từ đầu của Mỹ ở Trung Đông, ước
mong được thấy Cách Mạng Hoa Nhài diễn ra tại Trung Quốc
của họ thật là chảy bỏng. Chẳng ai nghĩ là đại sứ Mỹ
Jon Huntsman lại "<em>tình cờ</em>" cùng gia đình đi ăn fast
food McDonald Vương Phủ Tĩnh trúng ngay địa điểm và thời
điểm ghi trên lời hiệu triệu Cách Mạng Hoa Nhài Bắc Kinh.
Trung Quốc, cũng như Nga trong suy niệm giữa các tác phẩm của
Kundera, là một nước lớn, một nền văn hóa lớn, độc lập
và riêng biệt. Các nước nhỏ có thể mạnh lên, lớn lên
nhưng cũng có thể yếu đi, sức ảnh hưởng giảm thiểu, song
nước lớn thì mãi mãi là nước lớn, sức ỳ của nó thật
sự là vĩ đại. Do đó "<em>ao ước</em>" của ngài đại sứ
Mỹ hay giới truyền thông phương Tây quá ư lãng mạn. Cách
mạng "gì đó" ở Trung Quốc chỉ diễn ra khi các yếu tố
nội tại của nó chín mùi, chứ chắc chắn không bao giờ chịu
ảnh hưởng ngay lập tức từ một hướng khác.
Với logic của Kundera, trong thời điểm mà hầu như mọi người
Việt Nam đều ý thức họ là nước nhỏ (trừ tôi), thì <span
class="underlined-text">Cách Mạng Hoa Nhài ở Việt Nam còn vô
phương hơn Trung Quốc ngàn lần.</span> Lịch sử đã chứng minh
có sự liên quan hữu cơ giữa tình hình Việt Nam với Trung
Quốc ít nhất là hàng trăm năm nay.
Như vậy Cách Mạng Hoa Nhài ở Việt Nam sẽ không diễn ra đến
<strong>hai lần</strong>.
——————–
Khổng tử cho rằng "<em>Ái kỷ cập nhân – Con người yên
bản thân mình trước rồi mới đến tha nhân</em>". Nhận
định về Cách Mạng Hoa Nhài của tôi có lẽ xuất phát trước
tiên từ nguyện vọng yên ổn của cá nhân, trên cơ sở những
luận điểm có căn cứ nhất định. Tôi cũng tin rất nhiều
người Việt Nam có cùng cảm nghĩ với mình, ít nhất là với
những người hằng ngày bên cạnh mà tôi có dịp thăm dò.
Lần xem film Mỹ nọ, thành phố thanh bình, mấy thế hệ chỉ
có một biến cố đáng nhớ nhất, sâu đậm nhất là một vụ
sát nhân. Tôi bỗng thốt lên với bạn bè "<em>Sao người Mỹ
họ hạnh phúc thế!</em>". Thế hệ chúng tôi, đất nước
chúng tôi, thế kỷ vừa qua, đã chứng kiến hết biến cố long
trời lở đất này đến biến cố long trời lở đất khác.
Hậu quả hiển hiện: đau đớn, đói nghèo dai dẳng. Và ngược
ngạo thay, chính Mỹ chứ không phải ai khác là tác giả của
rất nhiều "<em>biến cố</em>" đầy máu và nước mắt cho
các vùng đất khác, dân tộc khác, khắp nơi trên thế giới.
Phải sống đủ năm, đủ tháng người ta mới đủ can đảm và
dũng khí để xem mình là một kẻ bình thường. Biến cố đó
là sự bất thường. Biến cố là điều tôi đã chán ngán
đến tận cổ. Do đó đừng hy vọng ở tôi một tín hiệu cho
Cách Mạng Hoa Nhài.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8022), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét