một cuộc cách mạng Hoa Nhài ở Việt Nam sốc và buồn. Vậy
nhưng, sự thật luôn phũ phàng và đôi khi làm rõ nó để đánh
thức những con người đang ngủ mơ trong ánh hào quang của các
cuộc cách mạng xứ Ả Rập là điều vô cùng cần thiết.
Kể từ lúc cuộc cách mạng ở các nước A Rập thành công đã
thổi một làn gió tươi mới vào những nhà hoạt động Dân
Chủ "bàn phím" như chúng ta, làm cho ai cũng khấp khởi hy vọng
vào một cuộc cách mạng Dân Chủ tương tự sẽ xảy ra ở
Việt Nam cùng với tình hình biến động giá cả trong vài tháng
vừa rồi. Và rồi, theo đà đó các tổ chức, cá nhân đã và
đang đấu tranh cho Dân Chủ ở Việt Nam tung ra các lời hiệu
triệu, kêu gọi xuống đường, thậm chí kể cả ngọn lửa
tự thiêu Phạm Thanh Sơn cũng được tuyên truyền rộng rãi
khắp nơi trên mạng. Thế mà, kết quả đáp lại chỉ là sự
hờ hững, dửng dưng của đa số người dân Việt Nam.
Để làm rõ vấn đề trên, thiết nghĩ chúng ta phải đứng
hẳn ra ngoài để có 1 cái nhìn khách quan, toàn diện, đánh giá
tình hình cách mạng Dân Chủ Việt Nam.
<strong>1. Ai? Cái Gì sẽ quyết định một cuộc cách
mạng.</strong>
Khi làm một cuộc cách mạng, điều đầu tiên căn bản đó là
phải phân tích xem trong một xã hội tầng lớp nào có nhu cầu
cấp thiết để làm cách mạng? Khả năng của các tầng lớp
trong xã hội ra sao? Trình độ giác ngộ, nhận thức của họ
có phù hợp để làm cách mạng hay không?
Không trả lời cặn kẽ, rốt ráo những câu hỏi trên. Thì
những giấc mơ hoa nhài mãi mãi chỉ là những giấc mơ ko bao
giờ trở thành hiện thực. Nào chúng ta cùng đi và phân tích
xem các tầng lớp xã hội VN hiện nay thực trạng ra sao.
<em><span class="underlined-text">Tầng lớp đại gia, lắm tiền
nhiều của: </span></em>
Tầng lớp này được coi như sống cộng sinh với chế độ. Đa
phần các đại gia hiện nay giầu và phất lên nhanh chóng như
hiện nay là nhờ câu kết, móc ngoặc với các quan chức của
Đảng để trốn thuế và làm giầu trên sự bóc lột sương
máu của người dân nghèo. Đối với tầng lớp này, Dân Chủ
là điều họ không bao giờ cần, bởi khi có một thể chế minh
bạch, công khai họ khó có thể ngồi mát mà vẫn ăn bát vàng
như hiện tại. Hơn nữa, với một cuộc sống sung túc và
thoải mái Cách Mạng Dân Chủ là điều họ không bao giờ quan
tâm. Tầng lớp này coi như không có hy vọng.
<span class="underlined-text"><em>Tầng lớp trí thức trung lưu, cán
bộ công nhân viên chức, học sinh sinh viên gia đình khá giả.
</em></span>
Tầng lớp này tuy không có cuộc sống thoải mái, sung sướng
như tầng lớp thượng lưu. Ngược lại họ là những nạn nhân
đầu tiên của bão giá, lạm phát. Nhưng bản thân do có trình
độ kiến thức, cho nên đối với họ cuộc sống không đến
mức quá thảm họa, nghèo nàn. Khi giá cả tăng cao, lạm phát
nhiều, thì cuộc sống của họ chỉ bớt sung sướng, thoải
mái đi thôi, chứ không đến mức bị bần cùng hóa. Ví dụ
trước kia tuần nhậu 4-5 buổi, thì giờ lạm phát lên cao,
tuần sẽ nhậu 1-2 buổi thôi. Hay trước kia cứ tối tối đèo
vợ đi dạo mát, lượn lờ quanh phố phường, thì giờ giá
xăng tăng, họ lại cắt bỏ khoản đó đi v.v... Ấy là còn
chưa kể tới do có bằng cấp, nên họ biết xục xạo, lăn
lộn vào xã hội để làm thêm, kiếm thêm tiền, ngoài đồng
lương công chức còm cõi.
Đối với tầng lớp này, thực sự đối với họ, Cách Mạng
không phải là nhu cầu cấp thiết. Có thể họ bức xúc với
tiêu cực bất công, nhưng cũng chỉ dừng ở mức độ lên
mạng làm cách mạng "bàn phím" mà thôi. Chứ nói để đứng
lên làm cách mạng thì không bao giờ. Bởi họ còn gia đình,
vợ con, sự nghiệp kiếm tiền v.v... - có quá nhiều cái ràng
buộc.
Do sự kiểm soát của chế độ, mà từ trước tới nay, việc
tuyên truyền Dân Chủ chỉ xuất hiện ở trang mạng internet. Mà
tầng lớp này là đối tượng chủ yếu - vì họ có trí thức
và biết sử dụng internet.
Nhưng, cũng như Mao Trạch Đông đã từng nói rằng, trí thức
là cục phân, tức hàm ý, làm cách mạng thì không bao giờ
trông đợi được vào tầng lớp trí thức. Vì bản chất của
trí thức là dễ thỏa hiệp, buông xuôi, gió chiều nào theo
chiều ấy. Bởi thế, coi như không có hy vọng gì vào tầng
lớp này sẽ đứng lên làm cách mạng.
Hãy xem như thời thực dân Pháp, tầng lớp trí thức tư sản
luôn thỏa hiệp với Pháp, vì bản thân tầng lớp này có một
cuộc sống sung sướng, thoải mái hơn các tầng lớp khác rất
nhiều.
Như thế, coi như từ trước tới nay việc chúng ta tuyên truyền
tư tưởng kiến thức Dân Chủ chẳng qua cũng chỉ là nơi tạo
ra chỗ để cho tầng lớp trí thức xả stress và chửi bởi
chế độ mà thôi. Sau đó, ngày hôm sau, tất cả đâu lại vào
đấy. Họ lại quay trở lại với cuộc sống thường nhật
của mình.
<span class="underlined-text"><em>Tầng lớp công nhân, nông dân,
người nghèo.
</em></span>
Đây là tầng lớp chủ yếu, nòng cốt quan trọng nhất của
mọi cuộc cách mạng. Hơn nữa, tầng lớp này chiếm tới 80 %
dân số Việt Nam, bởi thế nên vai trò của họ đối với 1
cuộc cách mạng Dân Chủ là cực kì quan trọng.
Tầng lớp này, tuy hiện tại đã và đang sống dưới đáy tận
cùng nghèo khổ của xã hội. Nhưng kì lạ thay, họ ko hề tính
tới việc làm cách mạng. Hay nói đúng hơn, khả năng chịu
khổ, tự thỏa mãn với hiện tại đã tới mức phi thường (
đến mức quốc tế phải xếp VN là dân tộc lạc quan nhất
thế giới ).
Từ trước tới nay, người ta cứ nghĩ đơn giản rằng:
<strong>Cứ có nghèo khổ, ắt sinh ra làm cách mạng.</strong>
Điều đó có thể đúng trong hoàn cảnh nào đó. Nhưng đối
với bản tính của dân Việt Nam thì không còn chính xác nữa.
Ở đây đặc tính dân tộc được coi như yếu ố quyết định
để giải thích cho việc tại sao cùng khủng hoảng, lạm phát
mà người Ai Cập, Lybia, Tunisia v..v đứng lên làm cách mạng,
còn dân nghèo VN thì không. Đối với dân các nước Ả Rập,
khi gặp khó khăn trong cuộc sống, thì việc đầu tiên họ nghĩ
tới đó là phải đứng lên nổi dậy, đòi lại quyền con
người cho bản thân và cho xã hội.
Nhưng đối với người Việt Nam. Khi gặp khó khăn kinh tế,
lạm phát. Thay vì nghĩ đến việc đứng lên họ lại nghĩ ra
trăm phương, ngàn kế để thoát nghèo. Ví dụ như đàn ông thì
đi làm nô lệ cho nước ngoài, phụ nữ thì đi làm osin, làm
gái điếm cho Hàn Quốc, Đài Loan. Rồi thì, lạm phát tăng cao
như thế, thì họ tính toán tới việc chi tiêu, ăn tiêu dè
xẻn, lấy chỗ này bù chỗ kia, sao cho trong mọi hoàn cảnh
đều vẫn có thể sống khỏe và không chết. Chứ tuyệt nhiên
không hề có tư tưởng làm cách mạng.
Nếu ai đó có điều kiện, hãy về các vùng quê nghèo ở Việt
Nam. Ở nơi đó, nhà tranh vách đất, trẻ con ăn mặc những bộ
quần áo bẩn thỉu, rách rưới, người lớn thì suốt ngày
quần quật ra đồng làm việc, bữa cơm thì chỉ có lạc rang
muối, rau muống. Vậy nhưng, nụ cười luôn nở trên môi họ
một cách đều đặn và thường xuyên. Suốt ngày những con
người trên chỉ nghĩ tới việc làm sao để lo cho được bữa
ăn ngày mai. Chứ khái niệm cách mạng là hoàn toàn không có
trong đầu họ.
Như thế, lạm phát có thế, chứ lạm phát nữa thì tầng lớp
này vẫn vậy và không bao giờ thay đổi.
Còn hiện tại mâu thuẫn giữa những người dân bị cướp
đất đối với chính quyền địa phương chỉ chiếm một tỉ
lệ rất nhỏ so với tổng dân số Việt Nam. Hơn nữa, những
mâu thuẫn này đều có cái đích của nó là chính quyền địa
phương, hay 1 vị quan chức nào đó. Chứ cái đích của nó
không phải hướng tới việc lật đổ làm cách mạng. Do đó,
cũng hoàn toàn không có hy vọng gì vào việc những người này
sẽ đứng lên làm cách mạng. Có chăng cũng chỉ là những
biểu tình nhỏ lẻ, tự phát không mang tính đại trà và rộng
lớn.
Tương tự, mâu thuẫn hiện tại giữa công nhân và giới chủ.
Thì mũi dùi cũng chỉ hướng tới giám đốc phân xưởng, chủ
nhà máy. Chấm hết ở đó. Chứ hoàn toàn ko phải hướng tới
chế độ chính trị, yêu cầu công đoàn độc lập v..v
Dĩ nhiên, do bản thân họ là những người ít học, không
được tiếp xúc với internet, nên không biết ai là kẻ thù
đích thực của mình. Bởi vậy, cần có người tuyên truyền,
hướng dẫn họ. Thế nhưng, lực lượng công an ở VN đã quá
giỏi trong việc dập từ trong trứng nước mọi ý đồ tuyên
truyền, hoạt động Dân Chủ trong phong trào công nhân.
Nói tóm lại: Qua việc phân tích 3 tầng lớp chủ yếu trong xã
hội Việt Nam chúng ta có thể tạm kết luận. Việt Nam sẽ
không thể có cách mạng bởi nguyên nhân chính: <strong>Đặc
tính, văn hóa của người dân Việt Nam không phù hợp với cách
mạng.</strong>
<strong>-- Còn tiếp phần 2 --:</strong> Đi về đâu hỡi nền
chính trị Việt Nam?
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7996), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét