Phan Thế Hải - Cuộc chơi BĐS: Cứ "ôm" là giàu?

(VEF.VN) - Những tưởng, với tốc độ leo thang của giá nhà
đất, chỉ cần ôm đất là trở nên giàu có, nhưng chuyện
không đơn giản như vậy. Cứ mỗi lần đóng băng là có chừng
đó số người lao đao, phá sản, thậm chí nhảy lầu.

Khi cuộc chơi chứng khoán và cuộc chơi ngân hàng nở rộ, cũng
là lúc mà hai loại hình này ồ ạt mở chi nhánh, thuê văn
phòng. Đây được coi là cơ hội vàng cho những nhà kinh doanh
và đầu cơ bất động sản.

Trước hết, những người sở hữu bất động sản có vị trí
đẹp bỗng dưng có cơ hội mát mặt theo mưa. Rồi nữa, những
tay mới trúng mánh hào phóng vung tiền tậu nhà tậu đất,
khiến thị trường bất động sản đang đóng băng bỗng bừng
tỉnh.

Đầu năm 2008, thị trường nhà đất đang mơ ngủ bỗng sốt
phừng phừng như cháy giếng dầu. Cũng may, cơn sốt kéo dài
chưa được bao nhiêu bỗng bị tắt lụi khi nghe tin Lehman
Brothers sụp đổ (15/9/2008), chính thức phát hoả cho cuộc
khủng hoảng tài chính toàn cầu. Cuối năm 2008, thị trường
nhà đất đóng băng trở lại.

Kể từ khi Luật đất đai được Quốc hội khoá IX thông qua
tại kỳ họp thứ ba ngày 14/7/1993, đến nay, tính ra chưa đầy
hai chục năm nhưng thị trường bất động sản đã trải qua 4
cơn sốt giá.

Sau mỗi cơn sốt, thị trường bất động sản lại tái lập
mặt bằng giá mới, cao hơn mặt bằng cũ. Cứ mỗi lần sốt,
có hàng ngàn người sở hữu đất hân hoan. Họ hốt bạc,
đổi xe sang nhờ đất.

Là nước đang phát triển, đông dân, tốc độ đô thị hoá
diễn ra nhanh chóng, dân cư liên tục tăng, đất đai đang là
thứ tài nguyên ngày càng trở nên quý hiếm. Chuyện giá cả
nhà đất tăng theo đà đó không có gì đáng bàn. Những
tưởng, với tốc độ leo thang của giá nhà đất, chỉ cần ôm
đất là trở nên giàu có, nhưng chuyện không đơn giản như
vậy. Cứ mỗi lần đóng băng là có chừng đó số người lao
đao, phá sản, thậm chí nhảy lầu.

Người viết bài này đã phải ôm hận khi giữ quá nhiều đất
vào đầu năm 2008. Vốn của mình chỉ một phần, phần còn
lại phải huy động qua các kênh khác nhau. Bỗng thị trường
đìu hiu, bán chẳng ai mua. Mang giấy tờ đến ngân hàng cầm
cố thì được định giá rẻ như bèo, thủ tục vay mượn đòi
hỏi phải có đề án kinh doanh, phức tạp vô cùng. Trong khi các
con nợ đòi riết, đành phải bán tháo, tán gia bại sản.

Dùng từ phá sản e không sát, chính xác hơn là sự khánh kiệt
đến tận cùng. Khi mỗi ngày đều phải nghe dăm cuộc điện
thoại đòi nợ mới thấy hết vị đắng cuộc đời. Cũng may,
trường hợp như mình không phải là độc nhất vô nhị.
Trước đó đã có vài tấm gương tày liếp thua tan thua nát ở
chiến trường này. Ngẫm lại một chút để lấy niềm kiêu
hãnh theo phép thắng lợi tinh thần của AQ tiên sinh.

Trước hết phải kể đến "đại ca" Tăng Minh Phụng. Giờ
đây, ông đã về với cõi âm được ngót chục năm. Ông ra đi
ở tuổi 46, đến 17/7 năm nay là ngày giỗ thứ 8, nghĩ mà không
cầm nổi nước mắt.

Khởi nghiệp bằng nghề gia công hàng may mặc xuất khẩu, nhờ
chăm chỉ, cần cù, không rượu chè, ham chơi, chẳng mấy chốc
Minh Phụng trở thành một đại gia trong ngành này.

Từ một phân xưởng, Minh Phụng liên tục mở rộng sản xuất,
chiếm lĩnh thị trường, tên tuổi cứ thế nổi lên, nổi lên
như cồn. Đầu những năm 90 của thế kỷ trước, sản phẩm
của công ty may Minh Phụng hầu như làm chủ thị trường Đông
Âu, Liên Xô. Những ai ở các quốc gia đó, mà được công ty
Minh Phụng chọn làm đại lý, đều thắng lớn.

Trước năm 1997, tập đoàn của Minh Phụng có 15 phân xưởng
sản xuất gồm 10 phân xưởng may, 1 phân xưởng đồ nhựa gia
dụng, 1 phân xưởng dệt, 1 phân xưởng bao bì, 1 phân xưởng
thiết kế ngành may và 1 phân xưởng thiết kế mẫu mã đồ
nhựa với nhân lực hơn 10.000 người. Giá như chỉ dừng lại
ở đó, Minh Phụng có thả phanh thì 100 năm sau cũng không tiêu
hết tiền.

Nhưng oái oăm thay, ông lại nhảy vào bất động sản.

Minh Phụng nuôi tham vọng xây những khách sạn hiện đại,
những khu resort cao cấp ở Vũng Tàu, Đà Lạt, Nha Trang và cả
những showroom thời trang khổng lồ ở Sài Gòn. Xuất khẩu hàng
may mặc, được bao nhiêu tiền, Minh Phụng đổ vào đất bấy
nhiêu. Mỗi nơi, ông đều tậu được hàng chục hec ta.

Tiền đổ vào đất là tiền ngoài sổ sách, tiền lobby, tiền
bôi trơn mà trong hệ thống định khoản của Bộ Tài chính
không có danh mục ấy. Muốn có tiền, nguồn thu từ xuất khẩu
hàng dệt may không đủ, Minh Phụng phải vay. Dùng một pháp
nhân không đủ, phải dùng nhiều pháp nhân... Cứ thế, nợ
nần tăng dần, thị trường bất động sản đóng băng, đất
chưa mang lại nguồn thu, nợ quá hạn, lãi quá hạn chồng
chất, ngân hàng đến siết nợ... Minh Phụng từ một ngôi sao
đang lên, cứ thế lụi dần, lụi dần rồi chìm xuống đáy
sâu thăm thẳm.

Minh Phụng bị truy tố tội lừa đảo với tổng số tiền nợ
các ngân hàng thương mại gần 6.000 tỷ đồng và 32,6 triệu
USD... Ông bị bắt giam ngày 24/03/1997 và sau đó bị kết án tử
hình.

Một nhân vật thứ hai dẫu không phải dựa cột như Minh Phụng
nhưng cũng không kém phần cay đắng ở thị trường nhà đất,
đó là Lã Thị Kim Oanh. Bà nguyên là Giám đốc Công ty Tiếp
thị Bộ NN&PTNT. Những ai làm báo thời những năm 2000 đều
không lạ gì bà. Nhờ sự năng động của bà, dự án Khu triển
lãm nông nghiệp Việt Nam mới được cấp đất và do Công ty
Tiếp thị làm chủ đầu tư.

Tuy nhiên, cũng như trong bất cứ dự án đầu tư nào của Nhà
nước, người ta chỉ thừa nhận những khoản chi phí có hoá
đơn, chứng từ theo định mức của Nhà nước. Nhưng nếu chỉ
chừng đó thôi, thì khi nộp hồ sơ lên các cơ quan chức năng,
bạn có thể yên tâm đợi cho đến kỷ niệm 2.000 năm Thăng
Long chưa chắc đã được phê duyệt.

Ngoài dự án đó, bà Oanh còn xúc tiến nhiều dự án đất đai
khác như khu nhà ở Lạc Long Quân, khu đất ở công viên Đống
Đa; Dự án KCN Kim Hoa (Vĩnh Phúc)... Mỗi dự án lấy đất đều
phải chi phí ngoài sổ sách một số tỷ đồng. Ở đời, khi
trồng lúa chưa đến vụ gặt thì đã chết đói bên bờ
ruộng. Tiến độ chậm của các dự án, sự lỏng lẻo trong
các khoản chi tiêu là lý do mà bà phải ra toà với tội danh cũ
như cái hũ: Tham ô.

Với tổng số 70,99 tỷ đồng và 92.659 USD chi sai nguyên tắc,
tại phiên toà phúc thẩm ngày 5/4/2004, Hội đồng xét xử tuyên
bố y án sơ thẩm đối với Lã Thị Kim Oanh gồm án tử hình
về tội tham ô và 20 năm tù về tội cố ý làm trái (mức án
chung là tử hình). Mãi đến tháng 6/2006, Lã Thị Kim Oanh mới
được chủ tịch nước ân giảm xuống án chung thân. Hiện bà
vẫn đang miệt mài bóc lịch ở Trại giam số 5, Thanh Hóa.

Nhắc lại một vài bài học về thất bại trên thị trường
bất động sản để thấy rằng, "mảnh đất" này không chỉ
có vinh quang, tiền bạc mà còn có cả mồ hôi, nước mắt,
thậm chí cả đổ máu. Nhưng ở đời, chiến trường càng
khốc liệt bao nhiêu càng có bấy nhiêu anh hùng toả sáng.

Trong số các đại gia được "vua biết mặt, chúa biết tên",
với số tài sản hàng ngàn tỷ, hiên ngang xuất hiện trên sàn
chứng khoán, không dưới 70% các đại gia giàu lên nhờ đất.
"Chúa đảo" Đào Hồng Tuyển được biết đến như người sở
hữu hơn 700ha đất ở đảo Tuần Châu. Ông bầu Đoàn Nguyên
Đức của Hoàng Anh Gia Lai có trong tay hàng chục resort cao cấp
ở Gia Lai, Đà Lạt, Quy Nhơn... Phạm Nhật Vượng, ông chủ
Vincom và Vipearland, cũng đang sở hữu đảo Hòn Tre nổi tiếng
ở Nha Trang... Ông Đặng Thành Tâm của Tập đoàn Đầu tư Sài
Gòn hiện là chủ của KCN Tân Tạo rộng hơn 200ha ở Sài Gòn...

Đó đều là những con cá kình trên sàn chứng khoán. Còn những
tiểu gia giàu lên nhờ mua đất nền, mua đất kẹt để chuyển
đổi rồi kiếm dăm ba tỷ tiêu chơi thì nhiều như lá mùa
xuân, kể ra không xiết.

Vậy làm thế nào kiếm tiền từ đất, để trở thành tiểu
gia, đại gia mà không phải rơi vào thảm cảnh như Minh Phụng
hay Lã Thị Kim Oanh? Làm thế nào để sử dụng đồng tiền
một cách có hiệu quả nhất vào thời điểm này? Đầu tư vào
nhà ở chung cư, vào xây văn phòng hay đầu tư vào đất phân
lô bán nền? Đó là vô số những lựa chọn cho các nhà đầu
tư bất động sản.

Nếu bạn đọc còn nguồn cảm hứng, xin mời cùng tham gia bàn
tiếp chủ đề này hoặc trực tiếp trao đổi với người
viết.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8243), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét