hải dương học Trung Quốc đã nhóm họp tại một hội nghị
ở Thượng Hải để thảo luận về một dự án có tên là
"<em>Biển Đông sâu thẳm</em>" (South China Sea-Deep). Mục đích
của dự án là thăm dò, khám phá Biển Đông, nơi mà Trung Quốc
gọi là Biển Nam Trung Hoa.
Theo một bài viết trên tờ The Economist ngày 10/2, tổng kinh phí
cho "<em>Biển Đông sâu thẳm</em>" là 150 triệu Nhân dân tệ
(tương đương 22 triệu USD), được chi trả trong vòng 8 năm
tới. Dự án do Quỹ Khoa học Tự nhiên Quốc gia – một cơ quan
Nhà nước có trụ sở tại Bắc Kinh – thực hiện. Quỹ này
không phải đơn vị duy nhất của Trung Quốc nghiên cứu về
hải dương học: The Economist cho biết Trung Quốc cũng sẽ chi 400
triệu Nhân dân tệ (khoảng 58 triệu USD) để mở một trung tâm
công nghệ hàng hải ở Thanh Đảo, và đầu tư tới 1,4 tỷ
Nhân dân tệ (hơn 200 triệu USD) xây dựng một mạng lưới đài
quan sát đáy đại dương tương tự như chương trình Neptune
của Canada và Sáng kiến Đài Quan sát Hải dương của Mỹ.
Điều đáng chú ý là, cả ba dự án trên cũng không phải là
một vài dự án nghiên cứu Biển Đông lẻ tẻ của Trung Quốc,
mà chỉ là một phần trong công cuộc nghiên cứu và tuyên
truyền về biển đảo, chủ quyền lãnh thổ, v.v. từ những
năm 50 của thế kỷ trước và ngày càng tiến hành một cách
bài bản, đồng bộ hơn.
<h2>Đồng bộ, thống nhất từ trên xuống dưới</h2>
Đặc điểm nổi bật trong hoạt động nghiên cứu và tuyên
truyền của Trung Quốc là sự đồng bộ và toàn diện từ Trung
ương xuống địa phương. Ông Phạm Hoàng Quân – một trong số
rất ít người ở Việt Nam hiện nay (có thể đếm trên đầu
ngón tay) nghiên cứu về cổ sử Trung Quốc – cho biết, Trung
Quốc thực hiện nghiên cứu và phổ biến kết quả nghiên cứu
về chủ quyền biển đảo trên ba cấp: Trung ương, địa
phương (tỉnh thành), và hệ thống trường đại học.
Ở cấp Trung ương, Trung Quốc có hẳn một viện nghiên cứu
rất lớn về Biển Đông là "<em>Trung Quốc Nam Hải Nghiên
cứu Viện</em>", và nhiều cơ quan trực thuộc Trung ương khác
như: Sở Nghiên cứu Nam Hải (Viện Khoa học Trung Quốc), Bộ Tư
lệnh Hải quân, Sở Nghiên cứu Tình báo Khoa học Kỹ thuật
Hải dương… Hoạt động thường xuyên của các cơ quan này là
tiến hành nghiên cứu, biên soạn tài liệu, tổ chức hội
thảo v.v. về chủ quyền biển đảo. Ngay từ năm 1975, Viện
Nghiên cứu Biển Đông đã xuất bản "<em>Báo cáo sơ bộ về
việc điều tra tổng hợp khu vực quần đảo Tây Sa</em>"
(tức Hoàng Sa, theo cách gọi của Trung Quốc).
Ở cấp tỉnh, mỗi tỉnh ven biển Trung Quốc đều có nhiều cơ
quan nghiên cứu về biển đảo. Hoạt động mạnh nhất có lẽ
là các cơ quan thuộc Quảng Đông, Phúc Kiến. Tháng 9 năm 1974,
Bảo tàng Lịch sử Quảng Đông đã in "<em>Hiện vật khảo
cổ Tây Sa</em>". Năm 1976, Sở Ngoại vụ Quảng Đông tung ra
một loạt tài liệu: "<em>Địa lý các đảo Nam Hải</em>",
"<em>Vấn đề đối ngoại của nước ta về các đảo Nam
Hải</em>", "<em>Khái luận về chủ quyền của nước ta đối
với các đảo Nam Hải</em>", v.v.
Ở các trường đại học, chẳng hạn Đại học Hạ Môn trong
hai năm 1975-1976 đã xuất bản trọn bộ sáu cuốn "<em>Tổng
hợp sử liệu các đảo Nam Hải nước ta</em>". Khoa Địa lý
Đại học Sư phạm Hoa Nam xuất bản cuốn "<em>Nghiên cứu
địa danh các đảo Nam Hải</em>" (1983). Đại học Trung Sơn
xuất bản nghiên cứu chuyên đề về "<em>Lịch sử địa lý
quần đảo Nam Sa</em>" (1991). Các tác phẩm đều được dịch
sang tiếng Anh để đưa ra thế giới.
Bên cạnh đó, các cơ quan Trung Quốc cũng tiến hành dịch công
trình nghiên cứu của nước ngoài sang tiếng Trung để giới
khoa học tham khảo. Chẳng hạn, Tập san Sử Địa, chuyên đề
về Hoàng Sa - Trường Sa, của Việt Nam ra đời năm 1974 thì năm
1978 có bản tiếng Trung. Cuốn "<em>Đất nước Việt Nam qua
các đời</em>" của học giả Đào Duy Anh (không nhắc tới
Biển Đông) cũng được Trung Quốc dịch sang Trung văn với tựa
đề "<em>Việt Nam cương vực sử</em>".
<h2>Kiến thức là sức mạnh</h2>
Trở lại với dự án "<em>Biển Đông sâu thẳm</em>" nói
trên, theo The Economist, các nhà khoa học Trung Quốc khẳng định
dự án không có mục đích nào khác ngoài nâng cao hiểu biết
của con người. Họ cũng nói rằng dự án tập trung vào các
vấn đề khoa học cơ bản chứ không nhằm tìm kiếm những
thứ như dầu mỏ hay các tài nguyên khoáng sản. Tuy thế, đối
tượng nghiên cứu của nó lại là Biển Đông - vùng biển với
diện tích 3,5 triệu km2 và độ sâu xấp xỉ 5,5km, và được
tiến hành bất chấp cuộc cạnh tranh tuyên bố chủ quyền từ
mọi nước khác. Ta có thể thấy dường như Trung Quốc đã và
đang tìm một cách tiếp cận khôn khéo hơn đối với vấn đề
Biển Đông.
Bài viết trên tờ The Economist nhận định: "<em>Kiến thức là
sức mạnh, và nếu các nhà khoa học Trung Quốc là những
người đầu tiên khám phá vùng biển sâu của Biển Đông, thì
sau đó các doanh nhân Trung Quốc sẽ có vị trí tốt hơn với
những người khác trong việc khai thác bất cứ giá trị thương
mại nào và hải quân Trung Quốc cũng sẽ có vị thế vượt
trội hơn để bảo vệ họ</em>".
Còn nếu chúng ta nói một cách khái quát, thì theo quy luật số
lớn, số lượng nghiên cứu càng nhiều, khả năng có những
công trình chất lượng càng cao.
<h2>Số lượng áp đảo</h2>
Trong số các quốc gia liên quan đến tranh chấp chủ quyền
đối với Trường Sa, Malaysia, Philippines và Brunei không có
nhiều cơ sở về mặt lịch sử; chỉ hai nước có sử liệu
liên quan tới Trường Sa (và Hoàng Sa) là Việt Nam và Trung
Quốc. Vì thế, trong việc xác lập chủ quyền đối với
Trường Sa - Hoàng Sa, Việt Nam và Trung Quốc là hai bên tham gia
chính với nhiều luận cứ hơn cả, và cả hai đều dựa vào
tư liệu lịch sử. Do sử liệu có giá trị quan trọng như
thế, nên một phần lớn "<em>nhân tài, vật lực</em>" nghiên
cứu của Trung Quốc được dồn vào lĩnh vực này. Tuy thế,
công việc nghiên cứu cũng được bài bản trong các ngành khác,
và có tính liên ngành cao. Các dự án nghiên cứu đáy biển mà
Trung Quốc sắp thực hiện tới đây là một ví dụ.
Chưa nói đến chất lượng của các công trình nghiên cứu về
biển đảo của Trung Quốc, nhưng với số lượng cực lớn như
vậy, theo nhà khoa học trẻ Việt Nam, TS Vũ Hoàng Linh:
"<em>Giả sử 10-20 năm nữa, có nhà nghiên cứu phương Tây
muốn tìm hiểu về tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và
Trung Quốc đối với Hoàng Sa - Trường Sa: Cái mà ông ta tìm
thấy sẽ là hàng chục bài viết của học giả Trung Quốc trên
các tạp chí quốc tế nhằm chứng minh Hoàng Sa - Trường Sa là
của họ. Lúc đó, ông ta có muốn khách quan khoa học cũng khó.
Tích tiểu thành đại, hàng loạt bài viết như vậy sẽ làm
cán cân sức mạnh nghiêng thêm về phía Trung Quốc, gây ảnh
hưởng rất bất lợi cho Việt Nam</em>".
<center>* * *</center>
Những điều kể trên cho thấy rằng đã đến lúc Việt Nam
cần tiến hành một cách bài bản hơn chương trình mục tiêu
Quốc gia nghiên cứu về biển đảo nhằm đưa tiếng nói khách
quan và khoa học của các nhà nghiên cứu Việt Nam đến với
cộng đồng quốc tế; đồng thời nâng cao ý thức và hiểu
biết của chúng ta về giá trị lãnh thổ.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8002), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét