Đoan Trang - Hải chiến Trường Sa 1988 trong hồi ức một người lính

Xoa đầu cậu con trai đang xúng xính trong bộ đồng phục học
sinh xanh – trắng chuẩn bị đến trường, anh cười nheo mắt:
"<em>Sắp tới sinh nhật nó rồi đây. Thằng cu này sinh đúng
14 tháng 3 năm 1998, tròn 10 năm ngày bố nó thoát chết ở
Trường Sa. Ai cũng bảo tôi khéo chọn ngày sinh cháu</em>". Anh
là Nguyễn Duy Dương, một người lính hải quân đã may mắn
sống sót và trở về an toàn trong chiến dịch CQ 88 ngày
14/3/1988 ở Trường Sa.

Đến bây giờ, đã 23 năm trôi qua, anh Dương vẫn không nguôi
nỗi nhớ về những ngày tháng tuổi trẻ của mình trên những
hòn đảo nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc. Sinh năm 1964,
đi bộ đội khi 18 tuổi, tới năm 1985 anh trở thành Đội phó
Đội Kiểm soát Bộ Tư lệnh vùng 4 ở Cam Ranh. Đầu năm 1987,
đúng dịp Tết Đinh Mão, anh nhận lệnh vào đoàn quân đi tăng
cường cho Trường Sa. Và anh đã ở đó gần hai năm trời, trong
cái giai đoạn được xem là khó khăn, vất vả nhất cho các
chiến sĩ Trường Sa kể từ ngày giải phóng (năm 1975) đến
nay.

<h2>Câu chuyện trong khói thuốc</h2>

Anh Dương, cũng như nhiều đồng đội của anh sau này, đều cho
rằng lính Trường Sa thời nào mà chẳng gian lao, nhưng càng về
sau này càng đỡ cực khổ hơn. Hồi ấy, hải quân ta có ít
tàu, một năm chỉ vài ba chuyến tàu ra đảo tiếp tế. Theo
đại tá Đỗ Đình Đề, nguyên cụm trưởng Cụm 2 đảo Nam
Yết, người từng ở Trường Sa từ năm 1996 tới năm 2002, thì:
"<em>Trong năm, chỉ giai đoạn từ tháng 2 đến tháng 5 là có
thể đi tàu ra, lúc ấy biển cứ gọi là trong vắt như bát
nước, nhìn thấu cả đáy. Chỉ từ tháng 6 trở đi là bắt
đầu có gió Tây Nam, rồi sang đông là gió Đông Bắc rồi,
biển động. Cho nên lính mong ngóng tin đất liền, thấy tàu ra
đảo thì mừng rỡ như mẹ về chợ, lúc tàu rời đảo về
đất liền thì khóc lóc bịn rịn lắm</em>".

Đi lại khó khăn như thế cho nên người lính Trường Sa thiếu
thốn mọi bề, mà khổ sở nhất là thiếu nước ngọt, rau
xanh. Anh Dương nhớ lại, nước ngọt ở đảo thiếu triền
miên, mỗi ngày chỉ được dùng tối đa 5 lít một ngày cho
mọi sinh hoạt. Anh em đành phải rửa mặt, tắm đều bằng
nước biển, sang lắm mới tráng lại bằng nước ngọt. Lúc
đầu chưa quen, ai nấy nóng rát cả lưng, tóc tai cứng quèo,
rất khó chịu. Từ chuyện ấy, dẫn đến tình trạng "<em>sư
cọ mốc</em>" mà nhà thơ Trần Đăng Khoa đã tả lại:
"<em>Nước ngọt hiếm, không lẽ dành gội tóc. Lính trẻ lính
già đều trọc tếu như nhau</em>". Thiếu nước ngọt thật
sự là tình trạng khủng khiếp đối với lính đảo những năm
ấy. Mấy tháng tàu mới chở nước ra một lần, bơm thẳng
nước từ khoang vào xuồng nhôm, rồi anh em đẩy xuồng về
lại đảo. Lần nào trước khi ra "<em>đón nước</em>" như
thế, anh em cũng phải tắm trước cho sạch. Nước mang về
đảo được đổ vào những chiếc phi lớn để dự trữ, không
thau được nên phi bị nhiễm bẩn, nước đục ngầu, đánh
phèn tới 7-8 lần vẫn không hết bẩn. Thì cũng phải cố mà
dùng. Gạo trữ lâu sinh mốc, hỏng. Thiếu rau quá, người ai
cũng bị phù, sưng lên nhưng ấn vào da thịt thì lại lõm cả
xuống…

Khí hậu Trường Sa vô cùng khắc nghiệt, nắng nóng cháy da
quanh năm suốt tháng. Đây lại là nơi "rốn bão", thường
xuyên phải hứng chịu bão biển. Đại tá Đỗ Đình Đề bảo:
"<em>Nói đến Trường Sa là nói đến bão tố phong ba, đến
nắng nóng thiêu đốt, đến san hô nhọn hoắt đâm chảy máu
chân, đến thiếu rau xanh, nước ngọt…</em>".

"<em>Bây giờ mình xem tivi, thấy anh em ngoài đó "đủ tóc"
rồi, không còn phải cạo trọc nữa</em>" – anh Nguyễn Duy
Dương cười. Anh hiện là Phó ban liên lạc bộ đội Trường Sa
tỉnh Nam Định. Tất cả những người lính từng phục vụ ở
Trường Sa bao năm qua đều coi nhau là đồng đội, và họ cũng
dành tình cảm thân thiết quý mến đó cho cả những chiến sĩ
trẻ không quen biết, đang đóng quân ở Trường Sa ngày nay.
"<em>Bây giờ ở ngoài đó, lính đỡ cực khổ hơn, không còn
quá thiếu thốn. Trồng được rau xanh rồi (đất thịt, chở
từ đất liền ra). Có hầm dự trữ nước rồi. Điện thoại
di động phủ sóng tới tận đó, có thể gọi vào bờ được.
Nhưng mình vẫn thương các em ấy chứ, tất nhiên. Đồng đội
mà</em>".

… Nửa cuối năm 1987, tình hình ngoài khơi trở nên căng
thẳng, phía Trung Quốc bắt đầu có những hoạt động bất
bình thường trên biển. Từ tháng 10/1987, tàu chiến đi lại
ngày một nhiều hơn. Tháng 3/1988, ta quyết định đưa bộ binh
ra đảo Cô Lin, Gạc Ma xây dựng, trong chiến dịch CQ 88 (CQ là
viết tắt của "<em>chủ quyền</em>"). Cô Lin và Gạc Ma là
đảo chìm, nghĩa là khi thủy triều dâng, nó chìm sâu tới
1,5-2m dưới đáy biển, nước rút đảo mới lại nổi lên.
Ngày 13/3/1988, ba con tàu HQ 505, HQ 604, HQ 605 cùng rời đảo Đá
Lớn để tiến sang bãi Cô Lin, Gạc Ma. Thiếu tá Nguyễn Duy
Dương ở trên tàu HQ 604. Đây là con tàu mà từ chiều 13/3/1988,
đã vận chuyển vật liệu xây dựng và đưa bộ đội lên
đảo Gạc Ma, và cắm cờ Tổ quốc tại đó vào lúc 21h.

Buổi sáng sớm ngày 14/3/1988, HQ 505 và HQ 604 đang neo giữ đảo
Gạc Ma thì tàu Trung Quốc kéo đến. Anh Dương kể lại một
cách lõm bõm: "<em>Họ gọi loa bằng tiếng Việt: "K2 (mật
danh của tàu HQ 604) rời đảo ngay. Đây là lãnh thổ của CHND
Trung Hoa". Tôi mới ngủ dậy, mặc độc cái quần đùi. Lúc
đầu tôi còn trêu chọc họ cơ. Mình cầm bánh lương khô dứ
dứ, họ cũng dứ lại, lương khô của họ còn to hơn! Thế
rồi tàu Trung Quốc lùi lại cách đảo chừng hơn 1 hải lý
(khoảng 1,8 km) rồi dùng tất cả hỏa lực bắn xối xả vào
cả tàu và đảo. Anh Vũ Huy Lễ, thuyền trưởng của HQ 505, bèn
lệnh cho tàu lao vào Cô Lin. Đối phương bắn như vãi đạn,
đúng khi tàu ta đang đổ bộ…</em>". Cùng lúc đó ở hướng
đảo Len Đao, hải quân Trung Quốc bắn rát vào chiếc tàu thứ
ba, HQ 605.

HQ 505 cháy một mảng lớn. HQ 604 chìm dần. (Còn HQ 605 chìm vào
ngày hôm sau, 15/3). Anh Dương cùng đồng đội nhảy xuống
biển, bơi về phía đảo Gạc Ma. 9 người bị phía Trung Quốc
dùng câu liêm kéo lên, bắt được. Riêng anh bị trúng một
nhát câu liêm vào đầu, máu chảy loang đỏ nước, choáng tới
mức chìm xuống rất sâu nhưng rồi bị sặc, lại cố ngoi lên,
bơi vào bờ. Tới nơi thì do kiệt sức, mất máu, anh ngất đi,
được đồng đội sơ cứu rồi dùng xuồng nhôm rút khỏi
đảo.

<h2>Nhớ biển</h2>

Nguyễn Duy Dương may mắn chỉ bị thương nhẹ. Khi tỉnh dậy,
anh mới biết không còn đồng đội nào trên tàu HQ 604 ở bên
mình nữa. Người tử thương vì đạn, người chìm theo tàu,
người bị bắt.

Đã là lính hải quân nơi đầu sóng thì không thể sợ chết.
Vết thương bình phục, anh tiếp tục ở lại Trường Sa, bảo
vệ mảnh đất thiêng của Tổ quốc, đồng cam cộng khổ cùng
những chiến sĩ hải quân khác. Tới tháng 7/1989, anh mới ra
quân, làm đủ nghề, từ hàng xay hàng xáo, tới đổ kẹo, buôn
đế dép, vừa đi làm vừa ôn thi vào Đại học Sư phạm, ngành
ngữ văn. Năm 1994 anh tốt nghiệp và trở thành một thầy giáo
dạy văn ở Nam Định. Năm 1998, cậu con trai Nguyễn Khánh ra
đời đúng vào cái ngày 14/3 không thể nào quên.

Đến giờ vết sẹo vẫn còn trên đầu người thầy giáo dạy
văn của trường THPT Ngô Quyền, cựu binh ở Trường Sa. Sẹo
không gây đau đớn, chỉ có những tình cảm của anh đối với
những hòn đảo đá khắc nghiệt năm xưa thì cứ thỉnh thoảng
lại bùng lên. Anh dồn nó vào những trang viết: Trường Sa -
mùa này biển động, Nhớ lắm Trường Sa ơi, Ký ức Trường
Sa…

Nguyễn Duy Dương cũng không thể quên người thuyền trưởng can
trường đã hy sinh Vũ Phi Trừ, hay đồng đội thân thiết của
anh là Nguyễn Xuân Thủy, quê Thái Bình, máy trưởng trên tàu
604, chết vì một viên đạn xuyên qua đầu, ngay trước mắt
anh. Anh nhớ những gương mặt đồng đội trong trận hải
chiến năm xưa: "<em>Giờ này họ đang ở đâu, đang làm
gì?</em>".

Nghĩ lại về ngày 14/3 cách đây 23 năm, anh Dương trầm ngâm:
"<em>Nói rằng chúng tôi hồi đó hơi chủ quan thì không biết
có đúng không, nhưng chẳng ai nghĩ là bên kia sẽ nổ súng, nã
pháo, tấn công trên biển cả, cứ tưởng chỉ gây hấn thế
thôi. Mỗi người được trang bị một khẩu AK nhưng lúc đó
không ai mang súng theo người, để hết ở khoang hàng. Cuối
cùng khi chiến sự xảy ra, bên tàu mình tay không, không một
tấc sắt. Mà kể cả có vũ khí thì nói chung cũng không tốt,
sự phòng bị về căn bản không đáng kể. Trang thiết bị của
ta lúc đó đã quá cũ rồi. Tàu ta là tàu 400 tấn, nhập của
Trung Quốc từ thời chiến tranh. Tàu đối phương khi ấy lớn
gấp cả chục lần ta</em>".

Anh Dương thổ lộ: "<em>Anh em chúng tôi mong bằng cách nào
đó, Việt Nam phát triển tiềm lực quân sự, hải quân, chứ
chiều dài đất nước hơn 3.200 km bờ biển mà lực lượng
mỏng, trang thiết bị cũ kỹ thì nếu chẳng may có sự cố gì,
sẽ ứng phó rất chậm</em>".

Giờ đây, cùng với những người lính Trường Sa cũ, anh Dương
vẫn theo dõi tình hình Trường Sa hiện nay, qua báo đài, tivi,
và qua những đồng đội đóng ở Cam Ranh hay đang trên đảo.
Các anh đều bảo, nhớ lắm, nhớ da diết, bồi hồi những
ngày tháng Trường Sa năm xưa. Nhớ mùa gió chướng. Nhớ khi
biển động, "bọt tung trắng bờ". Nhớ những ngày biển
lặng, mặt nước phẳng, trong như gương. Nhớ vô vàn kỷ niệm
với đồng đội thân thương: trực chiến, tập luyện, đi đâm
cá, chơi thể thao, đọc thư nhà, sinh hoạt văn nghệ, và chiến
đấu. Nhớ những gương mặt đồng đội đến từ mọi miền
đất nước – các anh vẫn hay đùa, có khi lên tới 19 tỉnh
thành trên một hòn đảo. Ai cũng gắn bó, thương yêu, đùm
bọc lẫn nhau.

Và người thầy giáo dạy văn đã viết một câu rất hình
ảnh, rất nên thơ, rằng: "<em>Có con sóng nào cứ dập dềnh
dâng trong mắt tôi</em>".

________________

Bản gốc của bài viết đã đăng trên báo Pháp luật TP.HCM năm
2010. Đây là bản có sửa đổi, bổ sung.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8112), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét