Đông, biết bao người đặt câu hỏi: "Thế còn Việt Nam thì
sao? Việt Nam đã hội đủ điều kiện để nổi dậy chưa?"
Trước câu hỏi này, có rất nhiều câu trả lời, nhưng đại
khái có 3 cách chính: 1) Một số người cho rằng "Đã hội
đủ điều kiện để nổi dậy rồi", 2) Một số khác cho
rằng "Chưa", 3) Và một số khác nữa cho rằng "Rồi, nhưng
còn rất nhiều trở ngại phải vượt qua".
<div class="boxright300"><img
src="http://danluan.org/files/u1/CivilSocietyIcon.jpg" width="375"
height="375" alt="CivilSocietyIcon.jpg" /><div class="textholder">Hãy biết
tôn trọng lẫn nhau trước đã!</div></div>
Đọc ba lập trường trên trình bầy lý lẽ của mình, những ai
tỉnh táo, khách quan đều nhận thấy lập trường nào cũng có
lý của mình. Trước một vấn đề, người ta có ý kiến hay
lập trường khác nhau là chuyện hết sức bình thường, nếu
họ tự nhiên chỉ có chung một ý kiến, một lập trường thì
đó mới là chuyện lạ.
Nhưng điều đáng buồn là trước sự khác biệt nhau vốn mang
tính tất yếu ấy, nhiều người lại nặng lời với nhau, kết
án nhau. Người nói "Rồi" thì kết án người nói "Chưa"
là hèn, là "bàn lui", là cản trở làn sóng đi tới của
người dân. Người nói "Chưa" thì cho người nói "Rồi"
là chẳng hiểu gì về tình trạng trong nước, là an toàn đứng
ngoài cuộc rồi "xúi trẻ ăn cứt gà", hoặc lên tiếng
thách thức: "có giỏi thì cứ về nước mà tổ chức biểu
tình đi!" Người muốn tránh cả hai lằn đạn trên thì nói
nước đôi: "Rồi, nhưng còn nhiều trở ngại", và người
này cũng bị phê bình là "lừng chừng", "ba phải", "tự
mâu thuẫn"… Nói chung, lập trường nào cũng bị một số
những người có lập trường khác chê trách, kết án. May ra, im
lặng thì mới hy vọng khỏi bị "ăn đạn". Ôi! "Ở sao cho
vừa lòng người? Ở hẹp người cười, ở rộng người
chê!"
Người đưa ý kiến ra với mục đích xây dựng mà bị người
khác nặng lời chê bai, chụp cho một cái "mũ" hoàn toàn
không đúng với con người thực của mình, không nhiều thì ít,
cũng bị chạm tự ái, buồn phiền, có khi tức tối phản ứng
lại gây nên một cuộc "sát phạt" lẫn nhau, và nhất là có
thể chán nản rồi bỏ cuộc. Thế là những kẻ phê bình nặng
lời kia đã vô tình tiếp tay cho cộng sản vốn luôn luôn tìm
cách chia rẽ những đang hăng say tranh đấu, khiến họ bực
bội đánh phá nhau, rồi cuối cùng nản lòng và bỏ cuộc.
Biết bao người từng hăng say đấu tranh đã bỏ cuộc vì lời
những chê bai, trách cứ ấy.
Nếu chúng ta, những người đang đấu tranh cho dân chủ đa
nguyên, sẵn sàng nặng lời, kết án những người khác lập
trường với mình thì hóa ra chúng ta chẳng có tinh thần dân
chủ đa nguyên gì cả. Trước chỉ một vấn đề nêu trên mà
chúng ta đã tự chia thành hai ba phe chống lại nhau rồi, thì
trước hai vấn đề ắt chúng ta sẽ tự chia thành bốn hay sáu
phe chống nhau… Càng nhiều vấn đề phải đối diện, chúng ta
càng bị phân hóa thành nhiều nhóm chống lại nhau. Cuộc tranh
đấu hiện nay phát sinh biết bao vấn đề phải đối diện
khiến lực lượng của chúng ta bị xé ra thành rất nhiều
mảnh nhỏ, không hợp lại với nhau được. Cứ như thế chúng
ta sẽ yếu, chẳng làm được gì lớn lao.
Vấn đề cần đặt ra là: Liệu chúng ta, những người đang
tranh đấu cho dân chủ đa nguyên hiện nay, có thật sự sống
tinh thần dân chủ và đa nguyên ngay trong cuộc tranh đấu này
không? Hay chúng ta chỉ dùng chiêu bài dân chủ đa nguyên để
đấu tranh, để rồi khi thành công thì lại áp dụng tinh thần
độc tài nhất nguyên, không chấp nhận một lập trường đối
lập nào cả?
Dân chủ và đa nguyên luôn luôn phải đi đôi với nhau. Đã
chấp nhận dân chủ thì phải chấp nhận đa nguyên. Vì "bá
nhân bá tánh", chẳng ai giống ai. Đó là luật tự nhiên trong
vũ trụ. Thật vậy, trong giới thực vật, có hàng triệu loại
thực vật khác nhau, thậm chí đều là hoa cả mà có đến hàng
trăm ngàn loại hoa khác nhau. Người dân, muốn làm chủ đất
nước thì phải chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt cố
hữu ấy mới đoàn kết được, và mới có đủ sức mạnh
để làm chủ. Nếu cứ chia rẽ và rời rạc nhau, thì sẽ đến
lúc có một nhóm hay một phe phái nào đó, do mạnh hơn cả,
thắng thế và nắm được chính quyền, ắt nhiên họ sẽ tự
nhiên thành hình một chế độ độc tài vì bản chất cố hữu
của họ là không chấp nhận hay cho phép ai khác biệt với họ.
Do đó, nếu chúng ta không cho phép người khác được nghĩ hay
có lập trường khác với ta và sẵn sàng nặng lời chê trách
hoặc kết án họ, thì chế độ tất yếu mà chúng ta phải
chấp nhận là chế độ độc tài. Một người có nick
"conan69" viết [1]: «The government we have right now, is basically a
manifestation of what we are as a people. Every people have the government
they deserve, "such people, such government"» (tạm dịch: «Nhà
nước mà chúng ta đang có hiện nay là một hình thức biểu lộ
dân tộc tính của chúng ta. Mọi dân tộc đều có loại chính
phủ xứng hợp với họ, "dân tộc nào, chính phủ nấy"»).
Câu này dù đúng hay sai, cũng rất đáng cho mọi người suy
nghĩ.
Vậy, để thoát khỏi ách của một chế độ độc tài, trong
hiện tại cũng như trong tương lai, chúng ta cần có tinh thần
dân chủ đa nguyên, nghĩa là chẳng những chấp nhận mà còn
tôn trọng sự khác biệt của nhau, nhìn nhận sự hữu lý của
nhau, để rồi tìm cách thống nhất một đường lối chung.
Trong hiện tại, có thống nhất một đường lối chung mới có
sức mạnh tổng hợp để thắng sức mạnh của cộng sản. Và
trong tương lai, có tôn trọng sự khác biệt của nhau mới có
thể thành lập được một chế độ thật sự dân chủ.
Cách thống nhất đường lối theo tinh thần dân chủ là bỏ
phiếu kín hoặc biểu quyết công khai, và lấy ý kiến của đa
số làm quyết định chung; tuyệt đối không ai bị kết án,
bị nặng lời vì nội dung phát biểu của mình [2]. Còn cách
thống nhất theo tinh thần độc tài là buộc mọi người phải
nghe theo ý kiến của mình, ai không đồng ý, không theo, thì bị
kết án, bị phê bình nặng lời, bị chụp mũ, hoặc bị vào
tù, bị trừ khử…
Trở lại với câu hỏi: "Thế còn Việt Nam thì sao? Việt Nam
đã hội đủ điều kiện để nổi dậy chưa?", tôi nghĩ cả
ba lập trường trên đều có lý và có cái đúng của mỗi cái.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở phần lý thuyết thì dù theo lập
trường nào chúng ta cũng chẳng tạo được một thay đổi nào.
Vấn đề là chúng ta có hành động nào cụ thể hay không?
− Những người cho rằng "Chưa" thì có hành động cụ thể
nào để biến các điều kiện cần có thành "Rồi" không?
− Những người cho rằng "Rồi" thì có hành động hay kế
hoạch cụ thể nào để thực hiện những điều kiện đã có
rồi hay chưa?
− Những người cho rằng "Rồi, nhưng còn rất nhiều trở
ngại phải vượt qua", thì đã làm gì để tạo giúp người
dân trong nước vượt qua được trở ngại đó chưa?
Hãy bắt tay hành động, đừng ngồi im một chỗ phê phán nhau
mà chẳng có hành động nào cụ thể và hữu hiệu cả. Nếu
tất cả mọi lập trường khác nhau đều có những hành động
cụ thể nhằm lợi cho đại cuộc, thì chẳng cần kêu gọi
đoàn kết, đoàn kết tất nhiên sẽ tới. Còn cứ ngồi một
chỗ mà xét đoán, phê bình lẫn nhau, thì việc chia rẽ nội
bộ là điều tất yếu phải xảy ra, và còn lâu mới có đủ
sức mạnh để chiến thắng cộng sản. Hãy sống tinh thần dân
chủ, đa nguyên trước đã, hiện thực dân chủ, đa nguyên sẽ
đến sau!
Houston, ngày 22-3-2011
© Nguyễn Chính Kết
© Đàn Chim Việt
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8245), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét