Lê Diễn Đức - Xuống đường làm cách mạng đơn giản là “cool & sexy”

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/egiptn.jpg" width="450"
height="243" alt="egiptn.jpg" /></center>
<center><em>Tay không chỉ có thể cản được xe tăng bằng biện
pháp hoà bình, "cool & sexy" - Ảnh: Reuters</em></center>

<em><strong>Cuộc nổi dậy lật đổ chế độ độc tài của
Tổng thống Ai Cập Mubarak đã thành công sau 18 ngày bền bỉ
đối đầu với bạo lực. Cái giá phải trả là mạng sống
của gần một trăm người và hàng ngàn người bị
thương.</strong></em>

Ai Cập đang đứng trước hai lựa chọn. Một xã hội dân chủ
hiện đại với sự tham gia của mọi thành phần vào việc
quản lý đất nước, kể cả tổ chức "Huynh đệ Hồi
giáo" đã bị Mubarak loại ra ngoài vòng pháp luật. Hoặc sẽ
lâm vào bất ổn chính trị, xung đột tôn giáo...

Trước hết Hội đồng Quân sự Cấp cao phải sáng suốt chấp
nhận những thay đổi cơ bản, nhượng bộ một số đòi hỏi
có thể làm giảm thiểu quyền lực truyền thống, cũng như
lợi ích kinh tế của giới elite quân đội và tiến tới dân
sự hoá xã hội triệt để.

Bên cạnh, không thể thiếu các hoạt động thúc đẩy, gây áp
lực mềm của Hoa Kỳ và Liên minh châu Âu, hai đối tác quan
trọng nhất của Ai Cập.

Tôi tin và hy vọng 80 triệu người Ai Cập có đủ tài năng
để xây dựng một quốc gia dân chủ, văn minh, làm điển hình
cho thế giới Ả rập. Cuộc trưng cầu dân ý sửa đổi hiến
pháp trong ngày 19 tháng 3 thể hiện bước đi đầu đúng hướng
của tiến trình dân chủ hoá.

Tuy nhiên, lực lượng bảo vệ thành quả "cách mạng" mà
phong trào "6 Tháng Tư" là hạt nhân phải tiếp tục xuống
đường. Không còn là cuộc xuống đường trên quảng trường
Tahrir (khi cần thiết vẫn có thể) mà là trên bình diện tìm
kiếm đồng thuận trong các giải pháp cải cách chính trị,
điều chỉnh hiến pháp, thiết lập các định chế dân chủ.
Trước mắt là tổ chức tốt cuộc bầu cử tổng thống vào
tháng 9.

<h2>Tuổi trẻ "6 Tháng 4"</h2>

Khi một triệu người tràn xuống đường phố, tình hình đang
trong cảnh khó tiên liệu, dư luận vẫn có cảm tưởng đây là
một cuộc cách mạng tự phát và không cần lãnh tụ.

Lúc đó ít ai biết rằng, trong căn phòng nhỏ trên phố cổ
của Cairo, <a href="http://danluan.org/node/7976">một nhóm thanh niên
đã lập đại bản doanh chỉ huy cuộc biểu dương lực lượng
vô tiền khoáng hậu này</a>. Đó là những chàng trai của phong
trào tuổi trẻ "6 Tháng 4", đứng đầu là Ahmed Maher, kỹ sư
xây dựng, hiện 30 tuổi, có vợ và con.

Phong trào "6 Tháng Tư" được biết đến ở Ai Cập vào năm
2008. Những người sáng lập - hai thanh niên Ahmed Maher và Ahmed
Salah – đưa ra ý tưởng hỗ trợ cuộc đình công của công
nhân tại thành phố Mahalla. Họ chọn thời điểm hành động
vào ngày 6 tháng Tư, vì thế mà có tên của phong trào. Để huy
động, Maher và Salah đã tạo một trang web trên Facebook, kêu
gọi mọi người tham gia bằng cách trong ngày 6 tháng 4 mặc
quần áo màu đen và không đi làm. "6 Tháng Tư" nhanh chóng
trở thành hiện tượng Internet: trên Facebook có khoảng 70 nghìn
người ủng hộ.

Sau sự kiện này, phong trào không dừng lại mà tiếp tục phát
triển thành viên, củng cố chức. Nắm bắt cơ hội từ cảm
hứng của cuộc các mạng Hoa Lài ở Tunisia, họ huy động quần
chúng xuống đường chống lại Tổng thống Mubarak.

<h2>Không thể thiếu chuẩn bị và tập dượt</h2>

Như vậy, để xúc tiến cuộc tổng động viên quần chúng,
phong trào "6 Tháng 4" của thanh niên Ai Cập đã phải chuẩn
bị 3 năm.

Cũng nên nhắc lại, để giành được thắng lợi toàn diện
trong năm 1989, phong trào tranh đấu dân chủ của nhân dân Ba Lan
đã được tập dượt rất sớm, bắt đầu từ cuộc tổng
đình công, biểu tình đường phố đầu tiên ở thành phố
Poznan vào tháng 6 /1956, tức chỉ 8 năm sau khi chính quyền cộng
sản được thiết lập. Dưới sự chỉ huy của tướng Liên Xô
Stanislav Poplavsky, hơn 10 ngàn công an, binh lính đã tắm máu
cuộc biểu tình, làm 57 người chết, hàng trăm người bị
thương.

Các cuộc đình công, biểu tình được tiếp tục trong những
năm 70, đáng kể là vào tháng 12/1970 tại Gdansk, trong đó 39
người bị giết hại, 1.164 người bị thương và hơn ba ngàn
người bị nhà cầm quyền cộng sản Ba Lan giam giữ.

Trong thập niên 80 thanh niên Ba Lan phát động một phong trào
năng động và thông minh: "Orange Alternative" (Pomarańczowa
Alternatywa). "Orange Alternative", hay "lựa chọn màu Cam" - qua
ăn bận, trang trí, sử dụng đồ dùng trong sinh hoạt... , là
cách chọc diễu chính quyền, chống lại màu đỏ chính trị
tràn ngập trong đời sống công cộng. Phong trào xuất phát từ
Wroclaw, lan ra các thành phố Lodz, Lublin và thủ đô Warsaw. Các
phong trào tương tự cũng diễn ra ở các nước Tiệp Khắc và
Hungary.

Gần 20 năm trước, nghiên cứu các cuộc cách mạng, đặc biệt
đường lối của Gandhi (Ấn Độ) và "Công đoàn Đoàn kết"
(Ba Lan), giáo sư khoa học chính trị của University of Massachusetts
Dartmouth, Gene Sharp, đã viết cuốn sách cầm tay "Từ độc tài
đến dân chủ" (From Dictatorship to Democracy) hướng dẫn cách
lật đổ các nhà độc tài và bạo chúa một cách bất bạo
động.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/genesharp.jpg"
width="400" height="225" alt="genesharp.jpg" /></center>
<center><em>Gene Sharp, nhà tư tưởng chiến lược của các cuộc
cách mạng bất bạo động - Ảnh: BBC News</em></center>

Gene Sharp bắt đầu viết "Từ độc tài đến dân chủ" vào
đầu thập niên 90 cho phe đối lập Miến Điện. Nhưng vì không
biết nhiều về Miến Điện và nhà cầm quyền quân sự nên
ông đưa ra những nguyên tắc chung và phổ quát. Chính đây là
sức mạnh của cuốn sách vì nó có thể thích nghi với những
điều kiện khác (mặc dù không phải luôn luôn thành công).

Sách của Gene Sharp được dịch ra 30 ngôn ngữ, được nhập
lậu qua biên giới và tải xuống miễn phí từ trang nhà của
Viện Albert Einstein, đã hỗ trợ cuộc tranh đấu trên bốn lục
địa chống lại các chế độ độc tài. Những lời khuyên
của Sharp đã được các phe đối lập tận dụng, từ Serbia,
Ukraine, Gruzia (Georgia), tới Maldives. Và gần đây nhất tại Ai
Cập.

Nhận định "<em>đối diện với bạo lực, mọi người sẽ
phải tranh đấu trên một bình diện mà bạo chúa gần như luôn
luôn ở thế mạnh hơn</em>", Gene Sharp đề xướng 198 cách phản
kháng hòa bình.

Rất nhiều lời khuyên của Sharp đã thu hút sinh viên Serbia đang
chuẩn bị lật đổ Slobodan Milosevic. Với trí tưởng tượng và
ý thức của thời đại mới họ biến chúng thành hành động
thực tế. Sau khi chiến thắng họ đã quyết định chuyên
nghiệp hoá phong trào "Otpor" và biến nó thành Canvas - trung
tâm tư vấn về cách thức tiến hành cách mạng bất bạo
động.

Người của Canvas đã huấn luyện tổ chức Pora ở Ukraine, Kmara
ở Gruzia. Dấu vết của họ có thể tìm thấy dường bất cứ
nơi nào có cuộc cách mạng màu: Tulip ở Kyrgyzstan, Tuyết tùng
ở Lebanon, Jeans tại Belarus… Họ đã dạy làm thế nào khởi
động các cuộc biểu tình, tránh được sự theo dõi, đối
đầu hoặc tra tấn. Họ cũng khuyên nên thường xuyên có những
sáng kiến chọc diễu chế độ, một cái gì đó như "Orange
Alternative" ở Ba Lan.

Trong bối cảnh này, luận về "cuộc cách mạng hậu hiện
đại" trên "Foreign Policy", Tina Rosenberg nói ý của Gene Sharp là
nhắm vào giới trẻ, kích thích được họ, rằng sự tham gia
của họ chỉ đơn giản là "cool & sexy" (có thể hiểu là
tươi mát và gợi cảm).

Gene Sharp khuyên nên tận dụng nhiều cách linh hoạt, từ tẩy
chay, đến đám tang, bài hát... Cảm hứng được tạo ra giống
như phá vỡ được cuộc tẩy chay tình dục, tức là người
vợ từ chối quan hệ tình dục với chồng khi nhu cầu không
được đáp ứng.

Quả đấm "Otpor" (biểu tượng của tổ chức này) đã
được phát hiện trên Quảng trường Tahrir ở Cairo. Tài liệu
"People Power" được phát tán trên Internet cho thấy những
người Serbia đã đào tạo các thành viên của phong trào "6
Tháng Tư". Và họ khởi động cuộc phản kháng trên Internet.
Cho đến khi trên đường phố có hơn một triệu người.

<h2>Vượt qua nỗi sợ</h2>

Theo Gene Sharp, sức mạnh của chế độ độc tài dựa vào con
người và trên sự vâng lời của họ. Không có con người chế
độ không thể tồn tại. Dân chúng vâng lời từ thói quen, từ
thuận tiện, từ sợ hãi, hoặc dưới ảnh hưởng của tuyên
truyền. Thách thức là loại bỏ sự vâng lời này. Và chế
độ sẽ sụp đổ.

Trong bối cảnh này, nguyệt san "Scientific American" đã trích dẫn
lời của Tolstoy. Đặt câu hỏi làm thế nào 30 ngàn lính Anh
lại có thể "chinh phục" 200 triệu người Ấn Độ, Tolstoy trả
lời rằng "<em>Không phải người Anh đã bắt dân Ấn Độ làm
nô lệ - Chính người Ấn đã tự mình làm nô lệ</em>".

Kỷ niệm 3 năm phát hành tạp chí "Đàn Chim Việt" tại Ba
Lan (<a href="http://www.danchimviet.info/">hiện là trang điện
tử</a>) tôi đề nghị toàn ban biên tập phải ra công khai.
Một tiếng nói phản kháng chính danh có ý nghĩa hơn giấu mặt
sau màn hình máy vi tính. Lúc ấy tôi đã viết bài "Vượt qua
nỗi sợ". Nỗi sợ bị chính quyền Việt Nam sách nhiễu. Sợ
chấm dứt đường về Việt Nam. Sợ bị bè bạn xa lánh. Sợ
mất mát lợi ích làm ăn. Sợ liên luỵ đến gia đình. Vân
vân. Rõ ràng không dễ dàng! Không phải tất cả đều đồng
ý. Mà đây là những người là đang sống ở nước ngoài, trong
một quốc gia dân chủ!

Năm 1979, khi chế độ cộng sản Ba Lan còn mạnh, trong chuyến
hành hương đầu tiên về cố hương, Giáo Hoàng Jan Paul II
trước hàng triệu người đã không sử dụng một lời nào
khích động người Ba Lan lật đổ chế độ. Ngài chỉ gửi
gắm sứ mệnh của mình bằng câu nói "Các con, đừng sợ
hãi!".

Theo tôi, tâm lý sợ hãi, sợ thay đổi có tính đặc thù trong
ba thành phần xã hội Việt Nam hiện nay.

<span class="underlined-text">Thứ nhất</span>. Giới quan chức cộng
sản và tất cả những người hoặc sống bằng ân sủng của
chế độ, hoặc cam chịu số phận ký sinh trên hệ thống. Bộ
phận này, đương nhiên sợ thay đổi vì sợ mất đi đặc
quyền, đặc lợi. Không ít người sợ sự trả thù một khi có
thể chế chính trị khác, mặc dù mối lo sợ này không chính
đáng, không đúng trong một nhà nước dân chủ pháp trị.

<span class="underlined-text">Thứ hai</span>. Khá đông đảo. Họ
không quan tâm hoặc lãng tránh chính trị, sống với văn hoá nô
lệ - như nhận xét của Tolstoy. Thông thường họ cơ hội, sức
phản kháng của họ có thể không bị triệt tiêu, nhưng được
bọc kín trong sự cam phận, chủ nghĩa thực dụng và chủ nghĩa
cá nhân. Họ kỵ mọi thứ được xem là nhạy cảm với chính
quyền, mặc nhiên chấp nhận bất công, bởi vì bản thân có
thể luồn lách, sống chung được với lũ, với văn hoá hối
lộ. Họ ít gây tổn hại trực tiếp cho ai, nhưng vô cảm và
thiếu trách nhiệm với người xung quanh, chẳng khác thản nhiên
vứt rác ra đường, còn dọn dẹp là việc của người khác.

<span class="underlined-text">Thứ ba</span>. Dân nghèo. Bao gồm nông
dân, dân miền núi, giáo dân, công nhân, sinh viên từ các tỉnh
lên thành phố. Họ bươn chải với cuộc sống thiếu thốn,
bị cướp đoạt đất đai, bị sách nhiễu, bị bóc lột bởi
giới tư bản nước ngoài bắt tay với chính quyền....

Thành phần thứ ba này là lực lượng chủ chốt cho cuộc nổi
dậy. Về tâm lý, họ vẫn ngại xung đột với chính quyền,
sợ bị đàn áp và phong toả phương tiện sống vốn đã nghèo
nàn. Tuy nhiên, họ là những người dễ vượt qua nỗi sợ
nhất. Khi bị áp bức thái quá từ phía chính quyền, miếng cơm
manh áo trực tiếp bị đe doạ, cảm thấy bị lừa gạt và
phản bội, họ sẵn sàng nổi giận và xuống đường. Các
cuộc biểu tình của dân oan liên tục suốt nhiều năm qua,
những buổi thắp nến cầu nguyện của giáo dân Thái Hà,
Đồng Chiêm, các cuộc phản đối công an gây chết người trên
quốc lộ 1A, ở Bắc Giang, Thanh Hoá, Đà Nẵng ..., và gần 2.700
cuộc đình công trong giai đoạn 1995-2010 (riêng năm 2010 có hơn
200 cuộc), với số lượng người lao động tham gia lên đến
hàng trăm ngàn, chứng minh điều này.

Cái khó ở chỗ là ở phần lớn giới lao động nghèo có mặt
bằng dân trí thấp, chưa hiểu, thậm chí ấu trĩ về khái
niệm dân chủ và tính ưu việt của nó. Nhà báo Trương Duy
Nhất đã thốt lên cay đắng: "<em>Một dân tộc mà việc gì
tất tật từ lớn đến bé, cất được cái nhà, đào được
cái hố tiêu, nhận dăm cân gạo cứu đói cũng đều mở miệng
"nhờ ơn đảng và chính phủ", tin thờ mù quáng vào một con
rùa già ghẻ lở thì khó bơi thoát khỏi cái ao làng, chứ nói
chi đến Hoa Nhài hay Hoa... Cứt Lợn</em>".

Cho nên vận động vào cuộc, phải cho họ thấy họ sẽ được
cái gì và mất cái gì, vì ai. Trong trường hợp này, dưới phù
hiệu hay lá cờ của đảng phái nào cũng mang lại hoài nghi. Có
thể không thích đối đầu với chế độ, nhưng họ sẵn sàng
ủng hộ thay đổi nếu ý thức được việc làm là đúng, hợp
lẽ phải, không chỉ mang lợi hơn cho bản thân, mà còn cho
người khác và cho cả đất nước. Các tiêu chí tranh đấu
cần được giải thích rõ ràng và đơn giản, những khẩu
hiệu nên gắn bó thiết thực với đời sống thường nhật.
Trong tài liệu "People Power" có hình ảnh một cô gái trẻ Ai
Cập nói cô không thích chính trị, nhưng cô tham gia biểu tình
vì thấy có lợi cho đất nước và là ngày hạnh phúc nhất
của cô. Quả thật bầu không khí "cool & sexy" rất có lý khi
chúng ta nhìn thấy giới trẻ Ai Cập xuống đường đối đầu
với bạo lực rộn rã như ngày hội!

Người Việt khi đứng đơn lẻ thường thụ động, thiếu tự
tin, nhưng rất dễ thành anh hùng trong đám đông ồn ào. Nếu
khuấy động được lực lượng thứ ba, đa số trong hai thành
phần đầu sẽ ngả theo.

<h2>Kế hoạch chiến lược và chiến thuật</h2>

Trên Internet một số cá nhân, hội đoàn kêu gọi làm cách
mạng hoa lài, hoa sen, tụ họp ở một số địa điểm công
cộng trong nước. Điều này, theo tôi, chỉ dừng lại ở mức
tượng trưng, nói lên khát vọng dân chủ, nhưng hoàn toàn chưa
có khả năng khởi động thực tiễn.

Gene Sharp cho rằng quan trọng là tính hiệu quả, nhất quán và
lập kế hoạch. Sau đó, toàn bộ cuộc cách mạng nhìn có vẻ
tự nhiên, nhưng trước tiên phải lập kế hoạch chi tiết - suy
nghĩ về những điểm yếu của chế độ, bằng phương tiện
nào có thể được, làm thế nào để thu hút dân chúng. Phải
hoạch định những kế hoạch chiến lược và chiến thuật.
Phù hợp với bối cảnh của đất nước. Sau đó, liên tục,
kiên trì theo đuổi. Không thỏa hiệp, lùi bước. Nghiến chặt
răng, thậm chí cả khi bị chế độ phản ứng dữ dội.

Theo ông, thời gian chuẩn bị có thể kéo dài nhiều năm. Đôi
khi không nên kêu gọi mọi người xuống đường ngay, bởi vì
đối với nhiều người có thể là đồng nghĩa với sự nhận
hậu quả khó chịu. Tốt hơn nên bắt đầu với một số
lượng nhỏ và lượng tính xem sự hỗ trợ đến đâu. Cũng
không nên đưa ra ngay khẩu hiệu lật đổ chế độ, mà cốt
tập hợp sự đoàn kết của mọi người quanh các vấn đề xã
hội, đời sống.

Gene Sharp cũng khuyên nên cố gắng kéo quân đội, công an về
phía mình: "Những người lính bình thường cũng không hạnh
phúc gì và họ cũng sợ hãi". Hãy xem dân chúng trên quảng
trường Tahrir chủ động ứng xử thân thiện với quân đội.
Có vẻ hài hước khi những người trẻ tuổi đến với binh
lính, họ ôm, bắt tay, hôn, còn những người lính thì lúng
túng không biết phải làm gì.

Sharp nhấn mạnh rằng, quan trọng nhất không phải là lật đổ
chế độ độc tài, mà là đưa tới việc xây hệ thống dân
chủ. Ông kêu gọi không để mất "cảnh giác cách mạng". Để
không từ chiến thắng lại tạo ra một nhà độc tài mới hay
một chế độ quân phiệt. Và vì vậy, người Ai Cập, sau khi
chiến thắng, đã xuống đường một lần nữa để nhắc nhở
quân đội rằng cuộc cách mạng là của ai. "Lật đổ xong
chế độ đừng để con người lâm vào thế giới ảo tưởng.
Thay vào đó, là mở cửa cho công việc cực nhọc và nỗ lực
lâu dài" – Sharp phân tích.

<h2>"Đừng đòi chia da khi chưa bắt được gấu"</h2>

Tình hình Việt Nam thiếu hẳn yếu tố huy động quần chúng qua
một phong trào chung không nhân danh đảng phái nào.

Được biết đến các hoạt động đơn lẻ, bế tắc vì cô
độc của một số đảng phái, tôi cho rằng, hiện nay không
một đảng phái hay tổ chức nào có đủ uy tín và thực lực
để cuốn hút dân chúng. Đa số các đảng phái, tổ chức lại
xuất phát từ nước ngoài, là cái điều mà ngay từ đầu đã
kém hấp dẫn, nếu không nói là xa lạ, thiếu sự tin tưởng
đối với người trong nước. Còn quá ít những sáng kiến với
cảm hứng "cool & sexy" như đợt biểu tình trước sứ quán
Trung Quốc tháng 12/2007 hay thanh niên, dân oan mặc áo mang dòng
chữ "HS-TS-VN".

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/bieutinhtq.jpg"
width="400" height="220" alt="bieutinhtq.jpg" /></center>
<center><em>Biểu tình trước sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam
tháng 12/2007 - Ảnh: OnTheNet</em></center>

Trong thời kỳ cộng sản, số dân Ba Lan lưu vong ở nước ngoài
nhiều hơn một chục lần người Việt ở hải ngoại, nhưng
họ đã chẳng thành lập bất kỳ một đảng phái nào mà tập
trung toàn lực hỗ trợ phong trào "Đoàn kết" trong nước.
Trong khi đó người Việt có quá nhiều tổ chức, rất nhiều
hữu danh vô dụng, chia rẽ, công kích lẫn nhau.

Trong hơn ba thập niên qua, Khối 8406, phong trào được chủ
trương bởi một số nhà dân chủ có tiếng và có uy tín trong
nước, lẽ ra đã có thể đảm nhận được sứ mệnh đó.
Thật đáng tiếc, ngay khi ra đời nó đã đánh mất sự cuốn
hút, kết dính, thậm chí gây ra nghi kỵ. Chỉ một bản tuyên
ngôn mà cá nhân này, tổ chức kia tranh giành nhau quyền tác
giả. Vào thời gian đó, bất bình đến mức tôi đã viết trên
"Đàn Chim Việt" bài "Chia nhau chiếc bánh nhà dân chủ
lớn". Đã có hàng chục ngàn lượt người đọc, hàng trăm ý
kiến phản hồi, ủng hộ lắm, mà cho rằng bài viết có hại
cho phong trào dân chủ, cũng nhiều.

Các tổ chức, đảng phái của người Việt nên tạm thời can
đảm chui ra khỏi cái bọc háo danh và ích kỷ, tự cho mình hay
hơn người, chống cộng dứt khoát hơn người, để kết nối
với nhau và với những nhà dân chủ trong nước xây dựng một
phong trào chung. Khi Việt Nam có dân chủ, ai mạnh ai yếu, ai
giỏi ai dốt, sẽ tha hồ cạnh tranh, phê phán, nhưng kẻ thắng
sẽ không phải nhờ có âm lượng giọng nói lớn hơn, mà là
người giành được phiếu bầu của người dân nhiều hơn. Hãy
chấm dứt tình trạng chưa bắt được gấu mà đảng nào cũng
nghĩ mình sẽ là người cầm dao chia da.

Sau chiến thắng của người Ai Cập, Gene Sharp lặp đi lặp lại
rằng, đây là cuộc nổi dậy của người Ai Cập, ông chưa bao
giờ liên lạc với nhóm thanh niên Ai Cập. Ông nói không ai có
thể thay thế ai để giải quyết một cuộc cách mạng. Nhưng
điểm cốt yếu là làm sao không để mất cơ hội. Để ngọn
lửa bất mãn trong xã hội không bị tắt. Và phải giữ nó
khéo léo.

Ngọn lửa bất mãn của người Việt trong nước đang cháy âm
ỉ. Người Việt hải ngoại không thể thay thế người Việt
trong nước là lực lượng quyết định. Trong khi trong nước
thì chưa có một phong trào hội đủ điều kiện thổi bùng nó
lên, ít nhất từ góc nhìn của các cuộc cách mạng màu và lý
thuyết của Gene Sharp.

Cơ hội cảm hứng từ cách mạng Hoa Lài lần này vì thế bị
bỏ lỡ. Nhưng lịch sử là chuỗi những sự kiện bất ngờ.
Các cơ hội tiếp theo sẽ đến. Tôi tin như thế. ■

© 2011 Lê Diễn Đức

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8060), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét