Hồ Chí Minh: Việt Nam không bao giờ phụ thuộc hay trở thành "vệ tinh" của Trung Quốc, Jamais!

<strong>Bình luận của Blogger Phạm Viết Đào về cuộc trả
lời phỏng vấn Chủ tịch Hồ Chí Minh với nhà báo người
Pháp:</strong>

Trước hết cảm ơn Basam đã tìm được hình ảnh về cuộc
phỏng vấn Chủ tịch Hồ Chí Minh của nữ nhà báo Pháp… Đây
là những hình ảnh được quay bằng phim nhựa, vì vào tháng 6
năm 1964…

Đây cũng là một trong số ít những hình ảnh nguyên gốc, theo
tôi đã bộc lộ được thần thái khá trung thực của ông Hồ
Chí Minh, bộc lộ cốt cách của một nhà lãnh đạo có tầm và
quyết đoán, không ăn theo nói dựa như đám chính khách sau
ông…

Trong số các lãnh tụ đứng đầu của Việt Nam, ông Hồ Chí
Minh là một trong những người có khả năng giao tiếp, trả
lời phỏng vấn trực tiếp bằng ngoại ngữ, không cần thông
qua phiên dịch. Điều này thì lớp sau kém ông xa…Lớp sau
không những không nói được ngoại ngữ mà thậm chí nói
tiếng Việt cũng ngắc ngứ, cà lăm…

Mỗi lần xem các phương tiện thông tin đại chúng, mỗi khi
thấy các vị lãnh đạo nhà ta xuất hiện trước đám đông,
tiếp khách quốc tế thường phải giở giấy ra đọc mà cảm
thấy hổ thẹn, mà thấy nhục…Có vị đã phải giơ giấy ra
đọc mà còn mất tự tin, tim đập, tay run, thần thái thất
lạc, mất hồn như đám học trò không thuộc bài; nhất là
những khi chứng kiến cảnh các vị đứng ra tiếp những khách
quốc tế nổi tiếng mà thấy thương, thấy tội…

Chăm chú theo dõi cuộc phỏng vấn thấy cốt cách lãnh tụ
của ông Hồ Chí Minh khá sắc nét, thấy được sự nhuần
nhị của một con người hoàn toàn làm chủ được bản thân,
ông không sắm vai như một diễn viên, làm chủ tình thế thậm
chí ông còn có khả năng chi phối, giao cảm được với đối
tác đối thoại giao lưu với mình…

Trong đội ngũ các nhà lãnh đạo Việt Nam sau ông, cho đến nay
thấy các vị kém xa ông Hồ quá; Mà đây chỉ là những cái
thuộc về tác phong tối thiểu của một chính khách, đại
diện cho tư thế của cả một dân tộc, thời ông Hồ Chí Minh
có khoảng 30 triệu, còn hiện nay hơn 80 triệu…

Cuộc phỏng vấn này diễn ra vào tháng 6/1964 nghĩa là trước
cuộc chiến tranh phá hoại miền bắc 2 tháng: 5/8/1964; thời
điểm Mỹ chính thức ném bom miền bắc và phát động cuộc
chiến tranh cục bộ, đưa lính Mỹ vào chiến trường miền nam
tham chiến…

Chắc chắn cuộc phỏng vấn này không là một cuộc phóng vấn
tình cờ mà là một cuộc thăm dò, nắn gân có chủ đích của
phương Tây đối với ông Hồ Chí Minh nói riêng và đối với
dân tộc Việt Nam nói chung. Nếu quan sát bối cảnh lịch sử
lúc đó thấy, qua cuộc phỏng vấn, ông Hồ Chí Minh cũng đã
thể hiện được những gì là tiêu biểu nhất cốt cách, ý
chí, thái độ chính trị của cả dân tộc…Điều này khác
với một số vị sau này, những ý kiến của các vị đôi khi
bị nhiều người dân quay lưng, bởi các vị chí hành động,
phát ngôn đại diện cho tư cách hèn kém cá nhân của các vị,
cho một nhóm quyền lợi nào đó chứ chưa phải đại diện cho
cả dân tộc…

Chăm chú theo dõi cuộc phỏng vấn cho thấy ông Hồ Chí Minh là
một chính khách già rơ, lọc lõi trong các miếng đòn ngoại
giao, ứng xử…

Khi được hỏi: Liệu có giải pháp nào khác ngoài quân sự
trong việc giải quyết vấn đề thống nhất Việt Nam không?
Ông khẳng định không có giải pháp nào khác. Bởi nước Việt
Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Mỹ vô cớ đem quân vào
xâm lược Việt Nam, Mỹ chủ động phát động cuộc chiến
tranh xâm lược thì Việt Nam phái phát động chiến tranh đánh
trả… Đó là một chân lý rõ ràng, không thể phủ nhận,
không có cách ứng xử nào khác đối với bất cứ quốc gia,
dân tộc nào…

Ở đây, nữ nhà báo Pháp cài một ý đồ ngoại giao về vai
trò "Arbitre" tiếng Pháp gọi là trọng tài của nước Pháp;
ông Hồ Chí Minh "phủ quyết" ngay: Việt Nam không phải là
một đội bóng? Một câu trả lời thông minh, dí dỏm, không
thô… với người đối thoại mà vẫn thể hiện được thần
thái cốt cách của cá nhân ông, đại diện cho ý chí của cả
một dân tộc… Trả lời câu này không khéo dễ quê vì thô
lậu, hoặc lên gân quá làm mất cảm tình với người đối
thoại. Câu trả lời: Việt Nam không phải là một đội bóng
để nước Pháp đứng ra làm "trọng tài" là một câu trả
lời cực hay, cực tài…

Thêm một cái bẫy phỏng vấn nữa mà nữ nhà báo Pháp giăng ra
nhưng đã bị Hồ Chí Minh nhanh chóng phát hiện phá tan, đó là
câu hỏi: Liệu Việt Nam có ủng hộ cho một liên minh nào đó
giữa các nước Đông Dương trong tương lai…

Để câu giờ, ông Hồ Chí Minh trả lời: Đây là một câu hỏi
quan trọng, và để có thời gian suy nghĩ giải mã cái bẫy
đằng sau câu hỏi này, ông đã đưa hình ảnh vô thưởng vô
phạt nhưng lại nịnh được đầm, đó là đưa hình ảnh của
hoa ra để nói: Hoa có hoa trắng, hoa vàng, hoa đỏ, hoa đẹp, hoa
xấu… nhưng dù như thế nào thì hoa vẫn là hoa… Vì phụ nữ
nhất là phụ nữ phương Tây ai mà không yêu hoa. Đừng tưởng
bở, Hồ Chí Minh không phải là kẻ chạy theo váy đàn bà đâu
nhé. Và đây mới là câu trả lời tài giỏi, cáo già của Hồ
Chí Minh: Việc có thống nhất các nước Đông Dương hay không
thì đó là ý nguyện của mỗi nước; giống như hoa, mỗi loài
mỗi sắc màu, còn cá nhân ông Hồ Chí Minh thì ông cho biết:
ông không nói là ông ủng hộ hay phản đối ý tưởng hợp
nhất này… Ông chỉ nói nó là quan trọng? Có thánh mới bắt
bẻ được câu trả lời của ông…

Thế là ông đã thoát ra ngoài được cái bẫy rất tài, rất
tinh quái của phương Tây đặt ra cho ông. Lúc đó không tỉnh,
để dọa phương Tây, huyếnh lên, trả lời đại đi là các
nước Đông Đương sẽ đoàn kết lại chống Mỹ để sau khi
kết thúc chiến tranh sẽ thống nhất xây dựng một Liên bang
Đông Dương hùng mạnh thì bỏ mẹ, thì no đòn với phương
Tây…

Nếu trả lời như vậy sẽ bị sa bẫy, sẽ bị xuyên tạc
rằng Việt Nam kéo bè kéo cánh, phát động cuộc chiến tranh ý
thức hệ; rằng Việt Nam phát động chiến tranh để mở rộng
lãnh thổ… Và cuộc chiến tranh sẽ bị phân tâm, phân hóa ngay
lập tức. Chỉ có Hồ Chí Minh mới đủ sự già rơ lật tẩy
được những miếng võ của phương Tây…

Về ý thứ 3 trong đó là câu hỏi về quan hệ giữa Việt Nam
với Trung Quốc và Liên Xô; phải nói rằng đây là một vấn
đề phải có đủ bản lĩnh mới trả lời được, giải quyết
được mối quan hệ phức tạp này. Điều này đã bộc lộ rõ
trong thực tế lịch sử?

Khi được hỏi: Liệu vì phát động cuộc chiến tranh này mà
trong tương lại Việt Nam sẽ bị lệ thuộc, sẽ trở thành
"vệ tinh" của Trung Quốc không? Ông Hồ Chí Minh đã trả
lời bằng một tông giọng cương quyết, cứng rắn:
<strong>JAMAIS - KHÔNG BAO GIỜ!!</strong>

Nên nhớ câu trả lời này được tuyên bố trên các phương
tiện thông tin của phương Tây vào tháng 6/1964, khi mà chiến
tranh chưa nổ ra, khi mà thắng bại của cuộc chiến chưa ai
cầm chắc.

Nếu biết chắc thua thì Mỹ cũng chẳng dại mà ném vào bao
tiền của và sinh mạng của con em nước Mỹ. Còn Việt Nam thì
lúc này rất cần sự giúp đỡ của Trung Quốc, ông Hồ Chí
Minh khẳng định sự giúp đỡ của Trung Quốc và các nước xã
hội chủ nghĩa khác là rất quý báu. Thế nhưng ngay từ tháng
6/1964 ông đã ngửa bài: có cần sự giúp đỡ, chi viện nhưng
để trở thành vệ tinh, phụ thuộc thì KHÔNG BAO GIỜ - JAMAIS!

Tuyên bố trắng phớ như vậy, ngửa bài ra như vậy với Trung
Quốc từ tháng 6/1964, thế mà Trung Quốc vẫn phải chở lương
thực, thực phẩm, súng đạn sang giúp Việt Nam; hàng triệu
người Trung Quốc vẫn xuống đường đòi đế quốc Mỹ cút
đi!

Chỉ có Hồ Chí Minh mới làm được như vậy. Còn hiện nay
cách vị ứng xử với Trung Quốc và quốc tế của một số
vị khiến cho người dân vừa thấy thấy nhục, vừa thấy đau!
Người ta mới cho vài đồng đã vái lạy lia lịa; Người ta cho
một vài em chân dài ra là tít may ngay; Người ta mới dọa cho
vài câu đã thun d… lại?!

P.V.Đ


___________________________________________


<h2>Phụ lục: Video phỏng vấn Bác Hồ năm 1964</h2>

Hà Nội, tại ngã tư đường Paul Bert và đường Petit Lac (Hồ
Nhỏ) cũ, vào giờ tan tầm: không một chiếc ô tô, nhưng rất
nhiều xe đạp di chuyển chậm rãi.

Cảm giác bất bình thường ở đất nước này không khiến
chúng tôi đi khỏi miền Bắc Việt Nam. Bất bình thường đầu
tiên ở chỗ mọi lối sống cá nhân đều biến mất, để cùng
xây dựng cho một cố gắng tập thể tuyệt vời, được điều
hành bởi một bộ máy thống nhất, quy củ (nguyên văn: dirigé
d'une main de fer a la dispositif de sécurité draconienne)

Không bình thường nữa là ở đất nước bị chia làm 2 mười
năm về trước, rất nhiều gia đình phải sống trong bi kịch
đất nước khó khăn, vẫn có thể chu cấp cho chiến trường
miền Nam.

[video:http://www.youtube.com/watch?v=BnK5CrrUJVc&feature=player_embedded]
<em>Video phỏng vấn Bác năm 1964:</em>

<em>- Thưa Ngài chủ tịch, Ngài có thể cho biết liệu có một
giải pháp quân sự nào cho chiến sự tại miền Nam Việt
Nam?</em>

- Không. Bởi vì như cô biết đấy, "Dân tộc Việt Nam là một,
đất nước Việt Nam là một". Người Mỹ đã vô cớ gây
chiến tranh. Cô cũng biết rằng, như trên các mặt báo đã
đưa, nếu chiến tranh càng kéo dài, người Mỹ sẽ càng sa lầy
và sẽ càng chuốc lấy thất bại. Chiến tranh không thể kéo
dài mãi mãi được, tôi cũng vui mừng là các nhà chính trị
Pháp cũng đã biết rõ điều này

<em>- Liệu Ngài có nghĩ rằng tướng De Gaule có thể sẽ có
biện pháp nào đó phân định (arbitrer) sự xung đột này?</em>

- Không biết cô hiểu thế nào về từ phân định (arbitrer),
chúng tôi đâu có phải là một đội bóng đâu (cười)

<em>- Nhưng nếu tôi không nhầm thì ngoài Hiệp định Genève,
tướng De Gaule có nói về một ý tưởng về sự thống nhất
tất cả các nước ở khu vực Đông Nam Á, Ngài nghĩ sao về
điều này?</em>

- Như tôi đã nói một lần rồi, đây là một ý tưởng khá
hấp dẫn. Nhưng nó còn phụ thuộc vào sự ủng hộ của từng
nước, phụ thuộc vào cách chúng ta thực hiện nó nữa, đó là
một câu hỏi lớn. Tôi không nói là tôi phản đối hay tán
thành ý kiến này. Lấy ví dụ về HOA, có rất nhiều loại hoa:
hoa trắng, hoa đỏ, hoa vàng ... có loài hoa đẹp nhưng cũng có
loài không đẹp, nhưng chúng ta vẫn gọi chung là HOA .

<em>- Thưa Ngài Chủ tịch, trong chuyến đi miền Bắc Việt Nam
này chúng tôi nhận thấy rằng sự ảnh hưởng của Pháp
dường như không còn tồn tại ở đây nữa, độ tuổi dưới
25 giờ đã không còn biết đến tiếng Pháp. Tôi tự hỏi là,
với suy nghĩ của Ngài, liệu rằng chúng ta có thể gây dựng
lại mối quan hệ này, rằng nước Pháp sẽ giữ vai trò nào
đó trong mối quan hệ... văn hóa giữ hai nước?</em>

- Với nước Pháp nói riêng và các nước khác nói chung, chúng
tôi luôn muốn có một mối quan hệ hợp tác hữu nghị về văn
hóa, kinh tế... Nhưng tôi không nghĩ rằng cô muốn nói tới sự
ảnh hưởng của Pháp như họ đã từng gây sự ảnh hưởng
với Việt Nam trước đây, đó là một chuyện hoàn toàn khác.

<em>- Oui, thời kì đó đã qua rồi.</em>

- Một mối quan hệ hữu hảo về văn hoá, kinh tế... hay như
thể thao chẳng hạn. Chúng tôi hoàn toàn hưởng ứng.

<em>- Nếu như chiến tranh tiếp tục leo thang tại miền Nam Việt
Nam trong một vài năm tới, liệu ngài có nghĩ rằng kinh tế
của miền Bắc Việt Nam có thể duy trì được như bây
giờ?</em>

- Tôi chắc chắn rằng nó không những chỉ duy trì mà còn phát
triển. Cô cũng thấy rằng là ở đây, chúng tôi lao động rất
hăng say, cần cù, với sự hy sinh và lòng nhiệt huyết, và chủ
yếu đều xuất phát từ nội lực của chúng tôi. Bên cạnh
đó chúng tôi còn có sự giúp đỡ anh em từ các nước Xã Hội
Chủ Nghĩa. Tất cả đều thể hiện qua những tiến bộ hàng
ngày, và chắc chắn là cả trong tương lai nữa.

<em>- Ngài có nhắc tới các nước Xã Hội Chủ Nghĩa, vậy thì
sự giúp đỡ này có bắt nguồn sau những xung đột về ý
thức hệ (conflit idiologique) giữa Nga và Trung Quốc?</em>

- Không, ... (không nghe rõ ) ... Nhưng những sự giúp đỡ giữa
các nước anh em thì vẫn tiếp diễn. và chúng rất quý giá
với chúng tôi.

<em>- Hiện có một vài tư tưởng cho rằng miền Bắc Việt Nam
đang ở trong hoàn cảnh khá cô lập và trên quan điểm chính
trị, khó có thể tránh khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc
(thành vệ tinh của Trung Quốc). Chúng ta có thể trả lời câu
hỏi này ra sao?</em>

- JAMAIS (không bao giờ)

<em>Hết đoạn phỏng vấn Bác (Có thể dịch còn sai sót).</em>
<em>Bài này do TLHP "Thật Là Hưng Phấn" (Admin của UDS) thực
hiện.</em>
Nguồn: <a
href="http://www.baoblog.net/2011/03/video-phong-van-bac-ho-nam-1964.html">Báo
Blog</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8305), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét