Hà Văn Thịnh - Sứ quán vô cảm

Bản tin buổi tối ngày 16.3.2011, VTV1 dành đến hơn 5 phút để
ca ngợi nỗ lực của Sứ quán Việt Nam tại Nhật Bản trong
việc "quan tâm" (!) cứu hộ, giúp đỡ người Việt tại
Miyagi. VTV1 cứ nói đi nói lại về cái chuyện "có 3 xe bus"
đã tham gia di tản – như thể rằng mượn cái "cấu trúc 3"
(cấu trúc hoàn chỉnh) để ám chỉ sự hoàn hảo của nghĩa
vụ và bổn phận?

Than ôi, nếu ai đã đọc BBC và các trang mạng khác thì biết
rõ thực chất ngược lại: Sứ quán Việt Nam tại Nhật coi
tính mạng đồng bào mình chẳng khác chi cỏ rác. Bằng chứng
rất rõ (<a
href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/03/110314_japan_vnembassy_what_help.shtml">theo
BBC</a>): Dù có đến 31.000 người Việt đang sinh sống ở Nhật
nhưng Sứ quán cũng chỉ làm việc buổi sáng và buổi chiều,
mỗi buổi 3 tiếng đồng hồ. Gọi điện không có ai trực máy.
Trong khi đó, Philippines thiết lập đến 3 đường dây nóng
24/24.

Quan tâm cái nỗi gì mà hành xử theo cách đó? Nếu liên hệ
với các vụ lũ lụt vừa qua tại Việt Nam thì thấy rõ cách
thức Chính phủ đối xử với người dân cũng chẳng khác là
bao. Hàng trăm người chết ở Quảng Bình, Hà Tĩnh nhưng phải
mấy ngày sau mới thấy quan chức cao cấp xuất hiện. Lễ hội
Thăng Long không thèm dành dù chỉ nửa giây để mặc niệm hàng
trăm đồng bào mình bị chết thảm. Đó là chưa nói hàng ngàn
thỉnh cầu, kiến nghị, góp ý… của dân, không hề được
các quan chức Chính phủ trả lời dù chỉ nửa câu. Chẳng nói
đâu xa, hồi Đại hội X, vì ngây thơ và cả tin, người viết
bài này đã viết 13 bức thư tâm huyết gửi về Ban Chấp hành
Trung ương Đảng theo địa chỉ 1A Hùng Vương, Hà Nội bằng
đường chuyển phát nhanh, nhưng chẳng hề nhận được bất
kỳ phản hồi nào. Không thể nói rằng thư không đến nơi, vì
mỗi lá thư như thế tốn 11.000 đồng tiền gửi, nhất định
phải đến tận tay, day tận chỗ (sau đó, có 6 thư được
đăng trên báo Lao Động, Thanh Niên…).

VTV1 đã "tiết lộ thông tin" vào cuối bản tin, khi cho biết
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã gọi điện cho Sứ quán Việt
Nam tại Nhật Bản để thăm hỏi (!). À, thì ra là thế. Dư
luận bức xúc quá, quốc tế lên án, Chính phủ chỉ đạo
trực tiếp, nên Sứ quán mới biết "thương" người dân! Có
đời thuở nào như thế không? Ăn tiền dân, lộc nước thì
phải làm hết sức mình phục vụ dân, quý và lo cho dân chứ?
Chẳng lẽ các vị cho rằng cứ ăn trên ngồi trốc là được
quyền "ban phát" cho những kẻ đã còng lưng mỏi gối làm
quần quật để lo cho mình sao? Liên hệ đến chuyện vì lo cho
tính mạng của hai nữ nhà báo Mỹ gốc Triều mà cựu Tổng
thống B. Clinton đi máy bay tư nhân sang tận Bắc Triều để xin,
để đón; mới thấy cái mạng người dân Việt bị chính
quyền rẻ rúng đến mức nào. Xót và đau bởi cái nỗi đầy
tớ luôn "tư duy" theo lối ban ơn mà quên đi cái bổn phận
của kẻ công bộc nhất thiết phải vì dân, vì nước.

Đến bao giờ mới thay đổi cách nhìn, cách hiểu thiển cận
và u ám đến thế của các ngài đang công tác trong Sứ quán
Việt tại Nhật Bản? Sự vô cảm đến mức tàn nhẫn và lạnh
lẽo ấy chẳng lẽ lại là tên gọi đích thực của hai chữ
vì dân? Có lẽ cũng chỉ biết nói và thở dài. Thở dài cho
đến khi nào liệt cả cổ, đau cả mũi, đỏ cả mắt mới
thôi chăng?

Huế, 16.3.2011

H. V. T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8216), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét