Minh, dù yêu kính hay căm ghét nhân vật này thì ông ấy vẫn
đã ảnh hưởng đến cuộc sống của mỗi người Việt Nam
hiện nay. Đơn giản vì ông ta và đảng của ông ta đã
giành được thắng lợi trong các cuộc chiếm chính
quyền và các cuộc chiến tranh để hoàn toàn cai trị
nhân dân và đất nước Việt Nam. Vậy Hồ Chí Minh là con
người thế nào? Ông ấy vì dân tộc Việt Nam hay vì Chủ
nghĩa cộng sản hay chỉ vì bản thân ông? Bài này dựa vào
sự kiện lịch sử để xem xét các khía cạnh của ông
Hồ đối với đất nước, nhân dân Việt Nam; còn việc
ông với Chủ nghĩa cộng sản như thế nào là việc riêng
của cá nhân ông, chúng ta tôn trọng chính kiến mà ông
chọn, chỉ đảng của ông (đảng cộng sản Việt Nam và
đảng cộng sản Nga) mới cần biết ông có là người
cộng sản chuyên chính hay không.
Lời giải cho câu hỏi Hồ Chí Minh có vì dân tộc Việt
Nam hay không, không dễ có câu trả lời rành mạch trong
điều kiện bưng bít thông tin hiện nay, những người cộng
sản cho rằng tư tưởng Hồ Chí Minh gắng liền dân tộc với
Chủ nghĩa cộng sản, nếu điều này đúng thì Hồ Chí Minh đã
cố gắng gán ghép một chủ thuyết là cộng sản chủ nghĩa
(mà ông cho là đúng đắn) lên dân tộc Việt Nam mà không cần
biết dân tộc Việt Nam muốn gì và tương lai sẽ phát triển
ra sao trong cộng đồng nhân loại. Đây là giả dụ tư tưởng
Hồ Chí Minh đúng như tuyên truyền của những người cộng
sản hiện nay, trên thực tế Hồ Chí Minh không viết hay
để lại một học thuyết nào mà chỉ làm việc theo chỉ
đạo của Quốc tế cộng sản từ Nga. Chúng ta hãy xem lại
từng việc qua từng thời gian mà Hồ Chí Minh đã làm với
dân tộc Việt Nam để tìm ra lời giải cho câu hỏi trên.
<h2>Giai đoạn trước cuộc cách mạng tháng Tám</h2>
<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Có thể diển tả
thế này: ông đưa ra cho mọi người xem một cục thịt bò
và nói rằng thịt bò rất ngon và bổ, nhưng đến bữa
ăn ông chỉ dọn cho mọi người ăn toàn rau muống, mọi
người thắc mắc thì ông giải thích rằng rau muống còn
ngon và bổ hơn thịt bò gấp nhiều lần.<img class="quoright"
src="/misc/quoright.png"/> <br class="quoteclear"></div></div>
Năm 1930 theo chỉ đạo của Quốc tế cộng sản, Hồ Chí Minh
triệu tập các đảng cộng sản ở Việt Nam lúc bấy giờ
sang Hương Cảng – Trung Hoa để hợp nhất thành một đảng
là Đảng cộng sản Việt Nam. Đến tháng 10-1930 thì đổi tên
từ Đảng cộng sản Việt Nam thành Đảng cộng sản Đông
Dương cũng tại Hương Cảng. Từ khi ra đời đảng Cộng sản
có tham vọng thâu phục các đảng phái và các phong trào yêu
nước khác đang đấu tranh cho độc lập tự chủ của Việt
Nam, dĩ nhiên là phải dưới sự lãnh đạo, chỉ huy của
đảng cộng sản. Suốt thời gian khoảng 10 năm từ 1930 đến
1941, các mặt trận của đảng Cộng sản lập ra (Mặt trận
thống nhất nhân dân phản đế Đông Dương, rồi Mặt trận
thống nhất dân chủ Đông Dương, rồi lại Mặt trận thống
nhất dân tộc phản đế Đông Dương) không làm được công
việc thống nhất và lãnh đạo các đảng phái khác. Hồ Chí
Minh bèn thành lập Mặt trận Việt Nam độc lập đồng minh,
gọi tắt là Việt Minh thay thế vào tháng 5-1941. Tên gọi này
được lấy từ tên gọi của một tổ chức chính trị
có đăng ký, công khai chống thực dân Pháp của người
Việt Nam thành lập năm 1936 ở Nam Kinh - Trung Hoa bởi Hồ
Học Lãm, Nguyễn Hải Thần và nhiều người khác. Năm tháng
sau, tháng 10-1941 Việt Minh mới công bố tuyên ngôn, chương
trình, điều lệ, tôn chỉ, mục đích của mình; nói rõ
Việt Minh là nhằm liên hiệp các đoàn thể đảng phái
ngoài đảng cộng sản vào dưới quỹ đạo đảng Cộng sản.
Các cá nhân và đoàn thể tham gia vào Mặt trận Việt
Minh phải chịu dưới sự chỉ huy kiểm soát của các
đảng viên cộng sản mà gọi là Tổng bộ Việt Minh. Như
vậy, đây chỉ là cách thức thay đổi tên gọi cho cùng một
mục đích trước đây mà thôi. Tại sao đảng Cộng sản
không tìm kiếm một sự hợp tác bình đẳng với các
chính đảng yêu nước khác để mưu cầu đại sự cho
nước nhà mà phải lập ra Mặt trận Việt Minh rồi kêu
gọi các đảng phái khác liên hiệp dưới sự chỉ huy
của họ. Việc này cho thấy Hồ Chí Minh và đảng Cộng
sản có ý đồ áp đặt chế độ chuyên chính vô sản
mà ông và các đồng chí đã học bên Nga lên trên công
cuộc đấu tranh giành độc lập nước nhà. Lịch sử cho
chúng ta biết sau hiệp định đình chiến Genève 1954 Mặt
trận Việt minh đã bị tan rã nhiều do những người tham
gia kháng chiến thấy rõ bản chất cộng sản của tổ
chức này, họ đã quay về với quốc gia, dân tộc. Tuy
nhiên, các tổ chức yêu nước lớn lúc bấy giờ như Việt Nam
cách mạng đồng minh hội (Việt cách), Đại Việt Quốc dân
đảng (do Trương Tử Anh thành lập), Đại Việt dân chính
đảng (do Nguyễn Tường Tam lập), Việt Nam Quốc dân đảng
v.v... đã nhìn thấy chân tướng của ông Hồ và Việt Minh cho
nên không rơi vào âm mưu của cộng sản như tổ chức Tâm Tâm
Xã năm 1925, và đảng Tân Việt năm 1928.
Không lôi kéo được các nhà hoạt động yêu nước và
các đảng khác vào Mặt trận Việt Minh, mà lại muốn
chứng tỏ là nơi tập hợp được các phong trào kháng
thực dân Pháp, đảng Cộng sản đã thành lập đảng Dân
Chủ Việt Nam vào tháng 6-1944 và lập tức đưa đảng này gia
nhập Việt Minh. Về sau này đảng Cộng sản tiếp tục lập
thêm đảng Xã Hội Việt Nam vào tháng 7-1946, rồi cũng đưa
vào Mặt trận Việt Minh. Đây quả thật là việc làm
gian dối nhằm tô điểm cho Việt Minh, lừa gạt người
dân Việt Nam. Cho đến nay, ít người Việt Nam nào biết
hai đảng Dân Chủ và Xã Hội Việt Nam này tham gia vào công
cuộc kháng chiến như thế nào và sự tồn tại xả
hội của nó ra sao. Hơn bốn mươi năm cam chịu dưới sự
dẩn dắt của đảng Cộng sản, thực chất hai đảng này
chỉ là hai con búp bê tiêu tốn ngân sách tiền của
người dân - do đảng Cộng sản cung cấp - mà những việc
làm, đóng góp cho xả hội, đất nước chỉ là con số
không. (Đến năm 1988 đảng Cộng sản không còn cần hai con
búp bê này nữa nên đã ra lệnh giải tán).
<h2>Sau cách mạng tháng Tám</h2>
Ngày 2-9-1945 Hồ Chí Minh đại diện cho Mặt trận Việt
Minh, vừa truất phế được vua Bảo Đại, đọc bản tuyên
ngôn độc lập thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng
Hoà, trong tuyên ngôn đó, Hồ Chí Minh trích dẩn các
đoạn trong Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Mỹ và
Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của cách mạng Pháp
năm 1791 với các từ ngữ và ý nghĩa rõ̉ ràng như:
<em>quyền bình đẳng, quyền được sống, quyền tự do,
quyền hạnh phúc</em>. Tức là Hồ Chí Minh đã chọn lựa
những quyền cơ bản của con người trong những văn kiện
của những nước dân chủ văn minh để khẳng định rằng
nhân dân Việt Nam phải được hưởng những quyền lợi
làm người như vậy trước thế giới, nhưng khi nắm
quyền cai trị ông Hồ và đảng Cộng sản lại áp đặt
nền chuyên chính vô sản của Nga lên người dân Việt và
đánh tráo các khái niệm được cả nhân loại công nhận
thành ra các khái niệm chỉ có ở các chế độ độc
tài cộng sản. Hai khái niệm dễ nhận thấy nhất là
"<em>quyền tự do</em>" bị đổi thành "<em>tự do trong
khuôn khổ</em>" và "<em>quyền dân chủ</em>" thành
"<em>dân chủ tập trung</em>", ý nghĩa các từ ngữ này
người Việt Nam đã tranh luận nhiều trên các diển
đàn, bài này chỉ xét đến khía cạnh ông Hồ Chí Minh
có vì dân tộc Việt mà đem đến các quyền làm
người như ông đã hùng hồn tuyên bố hay không. Có thể
diển tả thế này: ông đưa ra cho mọi người xem một cục
thịt bò và nói rằng thịt bò rất ngon và bổ, nhưng
đến bữa ăn ông chỉ dọn cho mọi người ăn toàn rau
muống, mọi người thắc mắc thì ông giải thích rằng
rau muống còn ngon và bổ hơn thịt bò gấp nhiều lần.
<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>
<ul>
<li><a href="http://danluan.org/node/3230">Vũ Tường - Năm 1948 đánh
dấu sự tan rã của liên minh những người cộng sản và phi
cộng sản</a></li>
<li><a href="http://danluan.org/node/2594">Tư tưởng Hồ Chí
Minh</a></li>
<li><a
href="http://www.truongduynhat.vn/2011/03/quoc-hoi-phan-tram-ngoai-ang.html">Trương
Duy Nhất: Quốc hội và phần trăm đại biểu ngoài
đảng</a></li>
</ul></div>
Đến tháng 11-1945 Hồ Chí Minh chủ trương giải tán đảng
Cộng sản Đông Dương, nhưng không phải vậy, mà rút vào hoạt
động bí mật, để cho Mặt trận Việt minh đảm đương
trách nhiệm trước đất nước và toàn dân. Nhưng nay ta
rõ rằng Tổng bộ Việt minh chính là những đảng viên
đảng Cộng sản Đông Dương, quả thật ông Hồ rất giỏi
tài ảo thuật! Vậy mục đích của động thái này là gì?
Tại sao Hồ Chí Minh không để cho đảng của ông công khai
tranh cử công bằng với các đảng phái chính trị khác
và để cho người dân tự do chọn lựa bầu cử các
ứng viên mà họ đại diện cho các đảng phái của đất
nước, trong khi ông đã lên kế hoạch tổ chức tổng
tuyển cử bầu quốc hội? - Lúc bấy giờ ở Việt Nam
có sự hiện diện của nhiều đảng chính trị người Việt
lẩn quân đội các nước đồng minh vào giải giới quân
Nhật (quân Trung Hoa-Tưởng Giới Thạch ở phía bắc, quân
Anh ở phía nam, và có cả quân Pháp quay trở lại), mà Hồ
Chí Minh biết rằng nhân dân Việt Nam và quân đồng minh
sẽ không ủng hộ đảng Cộng sản của ông một mình nắm
chính quyền. Chuyện dể thấy nhất là ngay ở Hà Nội,
các tướng Trung Hoa là Lư Hán và Tiêu Văn đã buộc Hồ
phải thương lượng với Mặt trận Quốc dân đảng Việt
Nam (Việt Quốc) và Việt Nam cách mạng đồng minh hội (Việt
Cách) để lập một chính phủ liên hiệp bao gồm các
đảng phái và phải chia ghế trong quốc hội đầu tiên
sắp hình thành. Dĩ nhiên là Hồ không thích như vậy,
vì nó sẽ ngăn ông ta thực hiện cái gọi là chuyên chế
vô sản và nắm quyền toàn trị suốt đời. Để cố
chứng tỏ cho thế giới và quốc dân biết mình không có
ý muốn bắt chước Lenin hay Stalin của nước Nga cộng
sản, Hồ đưa đảng Cộng sản của ông vào hoạt động
bí mật mà lại tuyên bố là giải tán, Hồ đang cố
chứng minh rằng Việt Minh là một mặt trận đa đảng
không có sự can dự của độc tài cộng sản. Đây cũng
là bước bắt đầu cho một mưu đồ thâm độc hơn là
tìm cách tiêu diệt các đảng chính trị khác với đảng
Cộng sản mà đảng Cộng sản không phải chịu trách
nhiệm. Lịch sử cũng đã ghi nhận rằng cái Chính phủ
liên hiệp kháng chiến do Hồ Chí Minh làm chủ tịch đã
ký hiệp định sơ bộ mời quân Pháp trở lại Bắc
Việt thay thế quân Trung Hoa-Tưởng Giới Thạch (vì quân
Tưởng ủng hộ đảng Việt Quốc và Việt Cách), tiếp theo
Hồ cố làm ra vẽ dĩ hoà với Pháp để Pháp tiêu
diệt các lực lượng chống Pháp của Việt Quốc và
Việt Cách, đến cuối cùng Việt Minh chính thức ra tay
dọn sạch các thành viên chính phủ và thành viên quốc
hội thuộc hai đảng trên, điển hình là Vụ án phố Ôn
Như Hầu vào tháng 7 năm 1946. Chúng ta thấy mục đích của
Hồ đã đạt được và Hồ chỉ việc lập chính phủ
mới mà không phải chia quyền cho ai khác vào tháng 11 năm
1946. Trong thời gian này Hồ nổ lực tìm sự ủng hộ
của Chính phủ Pháp qua các cuộc thương lượng ở Đà
Lạt và Fontainebleau nhưng không thành công và đến tháng 12
năm 1946 quân Pháp bắt đầu tấn công vào lực lượng
Việt Minh buộc Hồ và chính phủ Việt Minh phải ra lời
kêu gọi toàn quốc kháng chiến và rút trở ra căn cứ
kháng chiến cũ. Kế hoạch giải tán đảng Cộng sản của
Hồ tuy vậy vẩn thu hoạch được nhiều thành công khi có
khá đông người dân Việt Nam hưởng ứng theo Việt Minh
đi kháng chiến nhưng họ chỉ muốn chống lại giặc ngoại
xâm là thực dân Pháp để có nước Việt Nam tự do và
dân chủ, họ là những người yêu nước, còn Hồ thì
gian xảo lợi dụng lòng yêu nước cho mục đích khác.
Những cuộc phản kháng của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm bao
gồm các nhà văn, trí thức, sinh viên đã từng tham gia
kháng chiến là một minh chứng.
Vào tháng 11-1946 Hồ Chí Minh tuyên bố trước quốc hội:
"<em>Tôi xin tuyên bố trước quốc hội, trước quốc dân,
trước thế giới: tôi chỉ có một đảng-đảng Việt
Nam</em>". Tại sao ông Hồ phải tuyên bố như vậy khi ông ta
tự nhận mình là thành viên của một đảng không có -
Chỉ có dân tộc Việt Nam chứ làm gì có đảng nào tên
là đảng Việt Nam - mà lại không nhận mình là cộng
sản khi chưa tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản. Khi truyên bố
trước Quốc hội như trên, Hồ đã tự thể hiện sự
gian trá. Thực tế thì đảng Cộng sản của ông đang thao
túng mọi việc kể từ ngày cướp chính quyền của vua
Bảo Đại và chính phủ Trần Trọng Kim. Lời tuyên bố
trên được đưa ra sau khi đảng của ông mới vừa thanh
toán xong các đối thủ là các đảng phái chính trị có
xu hướng dân tộc tự do, và thủ tiêu cái chính phủ liên
hiệp kháng chiến nhiều thành phần. Chỉ có thể hiểu
là Hồ Chí Minh luôn muốn giấu đi cái bản chất cộng
sản mà ông muốn đặt lên đầu của ba mươi triệu dân
Việt lúc bấy giờ. Vậy thì Hồ Chí Minh nghĩ gì về
Chủ nghĩa cộng sản, tại sao ông ta phải giấu kín nếu
thực sự chế độ cộng sản mà ông thấy ở Nga là
tốt đẹp, chỉ có hai cách lý giải: đó là ông ta cho
rằng dân trí người Việt còn thấp không thể hiểu
nổi cái chủ nghĩa cộng sản mà ông đã lĩnh hội từ
các bậc thầy người Nga và thứ hai là ông e sợ sự
phản ứng từ chối của người dân Việt Nam đối với
chủ thuyết cộng sản mà ông muốn áp đặt lên cái
chính phủ non trẻ mà ông mới lập ra. Vậy Hồ Chí Minh
có xét xem ý chí và ý muốn của dân tộc Việt Nam
không, tất nhiên trong hoàn cảnh phải nhờ vả vào sự
giúp đỡ của Quốc tế cộng sản mà cụ thể là
nước Nga ông ta phải làm nhiệm vụ của một thành viên
cộng sản là truyền bá chủ thuyết và bành trướng
lãnh thổ cho thế giới cộng sản, nhưng lúc bấy giờ
sự chọn lựa giữa dân tộc và cộng sản chủ nghĩa là
hoàn toàn có thể thực hiện được, nhưng Hồ Chí Minh
đã không chọn dân tộc.
Với bản chất gian trá và được huấn luyện bởi một chủ
thuyết dùng bạo lực để tranh đấu, Hồ Chí Minh luôn tìm
cách cải biến dân tộc Việt Nam theo cái kiểu "trồng
người" (vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi
ích trăm năm thì phải trồng người). Ngày nay chắc không cha
mẹ nào muốn mình hay con cái mình được trồng như vậy, ai
trồng? ai hưởng lợi ích? thì ông Hồ giấu kín. Dân tộc
Việt Nam - và cả thế giới - xem mọi công dân luôn cả trẻ em
là trung tâm, là chủ nhân của đất nước và phải được
hưởng những thành tựu kinh tế xã hội tốt nhất (có thể
được) chứ không phải được trồng như những cái cây. Ông
quên rằng người Việt Nam có một nền văn hoá lâu
đời, không thể lẫn vào những tín điều hung bạo,
trái ngược với lẽ tự nhiên.
Theo cách thức che dấu bản chất của Hồ và có lẽ là
đã trở thành bài bản từ các lớp đào tạo bộ
cộng sản, chúng ta dễ thấy những người cộng sản
luôn né tránh những tên gọi đúng danh của họ - ngay cả
khi họ đã giành được chính quyền - Chẳng hạn, nói
về chế độ cộng sản thì cụm từ "chính quyền
cách mạng" và "chính quyền cộng sản" thì cụm từ
"chính quyền cộng sản" chính xác hơn, nhưng họ luôn
né tránh tên gọi "chính quyền cộng sản" hoặc một
ông cán bộ đảng viên nào đó, mà có ai gọi là "cán
bộ cộng sản" thì ông ta sẽ giãy nẩy lên như đĩa
phải vôi vậy. Bạn cứ thử xem có phải vậy không.
Mỗi con người có quyền sống và hành động theo lý
tưởng của mình, miễn sao mang lại lợi ích và tiến
bộ cho cộng đồng xã hội. Mọi lý tưởng đều phải
được trân trọng vì dù một lý tưởng có tốt đẹp
đến đâu thì cũng còn tuỳ thuộc hoàn cảnh, điều
kiện của từng chủ thể, cũng như không thể nói rằng
hoa hồng là chúa tể của các loài hoa mà chặt bỏ tàn
phá hết các loài hoa khác. Lịch sử nhân loại đã chỉ
ra rằng vua chúa cũng chỉ một thời và ngôi vị chúa
tể luôn luôn thay đổi.
Dân Việt
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8205), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét