hợp - hoà giải, nhưng bấy lâu nay vẫn không thể hoà hợp
được với những tổ chức chính trị khác cùng mục tiêu,
vậy thì làm sao thực hiện được việc lớn hơn là đoàn kết
dân tộc?</em>
<strong>Nguyễn Gia Dương trả lời:</strong>
Câu hỏi này xuất phát từ một ngộ nhận lớn. THDCĐN hoàn
toàn không có mâu thuẫn hay xung đột với bất cứ một tổ
chức dân chủ nào cả, trái lại còn có quan hệ tốt với mọi
tổ chức dân chủ, hơn thế nữa còn có những quan hệ rất
tốt với một số tổ chức quan trọng. Xin bạn yên chí, đối
với các tổ chức dân chủ khác THDCĐN không có nhu cầu hoà
giải mà chỉ có vấn đề hợp tác như thế nào để đạt
hiệu quả tối đa mà thôi.
Cũng cần nói thêm là trên công thức hợp tác, THDCĐN rất lạc
quan. Chúng tôi nhận định là những khác biệt quan điểm hiện
nay không đáng kể và càng ngày càng nhỏ lại cho nên không
ngăn cản một số tổ chức, trong đó có THDCĐN, hợp nhất
lại thành một tổ chức. Dĩ nhiên tiến trình hợp nhất đòi
hỏi cố gắng và thời gian để thực hiện. Trong khi chờ đợi
cần nghiên cứu giải pháp một mặt trận dân chủ. Trong giải
pháp này THDCĐN cũng rất lạc quan, chúng tôi cho rằng mặt
trận dân chủ nên và có thể có một tổ chức đầu tàu.
THDCĐN có thể nhưng không đòi hỏi đảm nhiệm vai trò đầu
tàu này. Một lần nữa xin bạn yên tâm. Các tổ chức dân chủ
Việt Nam không mâu thuẫn và chia rẽ đâu. Riêng THDCĐN, chúng
tôi không những không phải là nguyên nhân chia rẽ mà còn có
thể là một sợi dây gắn bó.
<strong>Câu hỏi số 9:</strong> <em>Năm ngoái, trên trang Bauxite
Việt Nam, một trí thức "lão thành cách mạng" đề xuất thay
chủ nghĩa cộng sản bằng chủ nghĩa dân tộc. Cho đến nay, ý
kiến này chưa từng bị bác bỏ.</em>
<em>THDCĐN có đồng ý với đề xuất đó không? Nếu không
đồng ý, quý vị đề nghị chủ nghĩa nào?</em>
<strong>Nguyễn Gia Dương trả lời:</strong>
Trước hết cần hiểu rằng "chủ nghĩa" cho tới nay về mặt
triết học có nghĩa là một hệ thống tư tưởng tự nó đầy
đủ làm nền tảng cho mọi lý luận và chính sách, cho phép
giải thích mọi sự kiện và giải quyết mọi vấn đề. Như
vậy chủ nghĩa dân tộc là một chọn lựa chính trị chủ
trương có thể giải thích và giải quyết tất cả bằng khái
niệm dân tộc, nếu cần bất chấp những ưu tư khác.
THDCĐN quan niệm rằng trong thế giới hiện nay các chủ nghĩa
đã lỗi thời:
Thay thế cho các chủ nghĩa là một số giá trị phổ cập
được tôn trọng và thể hiện trong mỗi quốc gia và trong quan
hệ giữa các quốc gia. Những giá trị này là hoà bình, tự do,
nhân quyền, dân chủ, pháp trị, đối thoại, hợp tác, liên
đới, lợi nhuận và môi trường. Khi tôi viết những dòng này
thì chính những giá trị căn bản trên đã thôi thúc Liên Hiệp
Quốc can thiệp vào Libya để bảo vệ thường dân đang bị
chính quyền tàn sát, nhờ vào những đạo quân đánh thuê.
Trở lại với khái niệm "chủ nghĩa dân tộc". Không những
khái niệm chủ nghĩa đã lỗi thời mà cái gọi là "chủ nghĩa
dân tộc" còn lỗi thời hơn nữa, thậm chí còn có thể là
một tội ác nếu được đẩy quá xa. Các chế độ Quốc Xã
Đức, Phát Xít Ý, Quân Phiệt Nhật đều đã theo "chủ nghĩa
dân tộc". Làn sóng dân chủ thứ hai, bắt đầu từ thế chiến
II, chính là nhắm đánh gục chủ nghĩa dân tộc. Ngày nay trên
thế giới "chủ nghĩa dân tộc" (nationalism) đã trở thành một
từ ngữ đáng ghét. Sở dĩ nó thỉnh thoảng còn được nhắc
lại tại Việt Nam chỉ vì tư tưởng chính trị của chúng ta
chưa cập nhật mà thôi.
Dân tộc hay quốc gia, không phải và không thể là một chủ
nghĩa mà là một tình cảm. Một tình cảm lớn và cao quý nhưng
vẫn chỉ là một tình cảm. Thay vì chủ nghĩa dân tộc chúng ta
nên trân trọng và tăng cường lòng yêu nước và lấy lòng yêu
nước làm tình cảm hướng dẫn trong cố gắng xây dựng một
đất nước Việt Nam tự do, giầu mạnh trong một thế giới
được coi như là mái nhà chung của nhân loại anh em. Một
triết gia lớn, Ernest Renan đã phân biệt lòng yêu nước và
chủ nghĩa dân tộc như sau: "<em>lòng yêu nước là tình yêu
đồng bào mình, chủ nghĩa dân tộc là sự kỳ thị các dân
tộc khác</em>". Tôi hy vọng rằng những người chủ trương
"chủ nghĩa dân tộc" không nghĩ khác chúng tôi mà chỉ đã mắc
vào một sai lầm về khái niệm và ngôn ngữ. Dù sao đây cũng
là một sai lầm cần được vạch ra để loại bỏ.
THDCĐN quan niệm quốc gia Việt Nam cần được quan niệm như
một tình cảm, một không gian liên đới và một tương lai
chung. Dân tộc Việt Nam cần được định nghĩa như cộng
đồng của những người mong muốn hội nhập vào không gian
liên đới này và chấp nhận chia sẻ một tương lai trên.
Nếu Tổ quốc biết nói? Tôi mong rằng Tổ quốc Việt Nam sẽ
phát biểu như sau: «<em>Anh chị sinh ra không là người Việt
Nam. Anh chị không phải là những người 'máu đỏ da vàng'.
Nhưng qua tình cảm và sự chọn lựa, anh chị đã chứng tỏ
lòng mong muốn hội nhập vào không gian liên đới Việt Nam để
cùng chia sẻ một tương lai. Anh chị là người Việt Nam Chúng
ta sẽ cùng nhau thực hiện giấc mơ Việt Nam. Chúng ta sẽ xây
dựng một đất nước Việt Nam mà mỗi người đều có tiếng
nói và mọi người đều có chỗ đứng ngang nhau</em>».
<strong>Câu hỏi số 10:</strong> <em>Quý vị nghĩ thế nào về
cách thức đấu tranh cho dân chủ của một số cá nhân điển
hình như Cù Huy Hà Vũ và Vi Đức Hồi? Việc đấu tranh này có
đem đến kết quả nào không? Khi họ bị chính quyền Việt Nam
bắt giam, ngoài việc các báo lề trái và tổ chức nước ngoài
lên tiếng bảo vệ họ, thì theo quý vị còn có cách nào khác
để tạo sức ép lên chính quyền Việt Nam yêu cầu trả tự do
cho những người nói trên?</em>
<strong>Đoàn Xuân Kiên trả lời:</strong>
1. Yểm trợ những người dân chủ trong nước là một nghĩa
vụ mà cũng là một chiến lược:
Trong khuôn khổ các công tác trọng điểm của mình ("phát
động mạnh mẽ công cuộc đấu tranh dân chủ trong nước"),
THDCĐN xem việc yểm trợ những nhà hoạt động dân chủ trong
nước là một việc không chỉ là tình cảm liên đới mà còn
là một việc có ý nghĩa công tác chiến lược.
Trong thời gian qua, mặc cho nhà cầm quyền không ngừng gia tăng
đàn áp, đội ngũ những người đứng lên đấu tranh cho dân
chủ đã ngày càng tăng ở trong nước.
Mỗi khi xảy ra các cuộc trấn áp những người dân chủ, công
luận trong nước đã không ngừng chuyển tải thông tin đến
công chúng và lên tiếng nói hỗ trợ những anh em dân chủ bị
đàn áp vì bày tỏ chính kiến khác biệt. Đây là những hành
động cần thiết để thể hiện tình liên đới giữa những
người đồng bào.
Ngoài ra các tổ chức nhân quyền quốc tế cũng đã kịp thời
lên tiếng trước công luận thế giới về tình hình đàn áp
người bất đồng chính kiến tại Việt Nam. Mới đây nhất là
trường hợp gia đình anh Cù Huy Hà Vũ đã gửi hồ sơ về
trường hợp của anh đến văn phòng Liên Hiệp Quốc. Đấy là
một tiếp cận mới có ý nghĩa.
Việc lên tiếng trước công luận thế giới thông qua các tổ
chức nhân quyền quốc tế và chính giới phương Tây là một
hướng mà cộng đồng hải ngoại đã và đang làm. Trong tình
hình nước ta đang ngày càng tiến đến hội nhập cùng thế
giới, những hành vi đàn áp công dân vi phạm nhân quyền sẽ
là những vết đen không thuận lợi cho hình ảnh đất nước ta
trước công luận thế giới.
Trên tinh thần liên đới cùng những người phải đối đầu
với bộ máy đàn áp của nhà nước, THDCĐN và tổ chức từ
thiện của mình là Nghĩa Hội Việt Nam đã và vẫn chủ trương
liên lạc và hỗ trợ tinh thần cho anh chị em. Chúng tôi cũng
tiếp cận với những tổ chức nhân quyền để tạo mối liên
đới trong cộng đồng quốc tế đối với phong trào dân chủ
trong nước. (Xem: Phần VI, mục 3.3 của DACTDCDN, tr. 93-94).
Điều cần tính tiếp là những nỗ lực có tính tổ chức và
kết hợp của lực lượng dân chủ trong và ngoài nước nhằm
nâng cao hiệu quả của việc vận động dư luận quốc tế.
Về điểm này, THDCĐN đã đề nghị việc này trong DACTDCDN 2001:
<div class="special_quote">"<em>Những cố gắng vận động sự
yểm trợ của thế giới cho đến nay đã đạt nhiều kết
quả, nhưng vẫn còn bị giới hạn do tình trạng thiếu kết
hợp và phối hợp. Do tình thế phân tán lực lượng, các cố
gắng không chỉ thuần túy vì mục đích tăng cường cuộc vận
động dân chủ mà đôi khi còn nhắm tranh thủ trước hết hậu
thuẫn cho đoàn thể mình. Tình trạng này không những làm giảm
rất nhiều hiệu năng mà còn gây ấn tượng không tốt đối
với đối lập dân chủ. Tinh thần mới mà Tập Hợp Dân Chủ
Đa Nguyên đề nghị cho cố gắng vận động là chỉ nhắm đem
lại thắng lợi cho cuộc vận động dân chủ trong các cố
gắng tranh thủ sự hưởng ứng của thế giới. Điều này khó,
nhưng phải thực hiện được nếu tổ chức dân chủ muốn
thế giới nhìn đối lập dân chủ Việt Nam như một thực thể
vừa có thực lực vừa biết tự trọng. </em>
<em>Phương pháp vận động cũng cần được xét lại, trước
hết là để tập trung cố gắng vào những hoạt động thực
sự có lợi cho tiến trình dân chủ hóa thay vì phí phạm sinh
lực cho những hoạt động ồn ào không gây được sự kính
trọng của dư luận thế giới. </em>
<em>Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, bằng quan hệ khiêm tốn và
thành tín với mọi lực lượng và mọi thành phần dân chủ
trong cũng như ngoài nước, sẽ cổ võ cho một sự xét lại và
cải tiến mặt trận quốc tế vận. Quyết tâm tìm hiệu năng
tối đa trên mặt trận này sẽ đem lại nhiều hệ quả tốt
đẹp cho đối lập dân chủ Việt Nam. Nó sẽ khiến đối lập
dân chủ Việt Nam ý thức rằng cần xuất hiện trước thế
giới như hy vọng cho tương lai chứ không phải như những tàn
dư của một quá khứ, như một lực lượng bao dung chứ không
phải như một lực lượng phục thù. Nó sẽ khiến những
người dân chủ nhận thức sự cần thiết của một dự án
chính trị đứng đắn và có sức thuyết phục. </em>
<em>Quan trọng hơn, nó sẽ khiến chúng ta nhìn rõ yêu cầu kết
hợp chặt chẽ giữa các thành phần dân chủ trong và ngoài
nước. Ý thức tầm quan trọng của mặt trận quốc tế vận
cũng là ý thức tiềm năng to lớn và vai trò chiến lược của
cộng đồng người Việt hải ngoại, đánh tan mặc cảm tội
lỗi vì không có mặt trên đất nước và hiểu rằng trong và
ngoài nước đều quan trọng như nhau, đều cần nhau và đều
phải quí trọng nhau. </em>
<em>
Và quan trọng hơn hết, nó sẽ khiến chúng ta nhận thức rằng
phải phối hợp và kết hợp nếu muốn được thế giới tận
tình hỗ trợ. Chúng ta sẽ hiểu rằng cần vượt lên trên
những khác biệt chi tiết để đoàn kết trong một mặt trận
dân chủ.</em>" (DACTDCDN 2001, tr. 95-96).</div>
<strong>2. Quan điểm của THDCĐN về những đường lối đấu
tranh cho dân chủ hiện nay:</strong>
Nhìn lại hai trường hợp Cù Huy Hà Vũ và Vi Đức Hồi, bạn
đọc đặt câu hỏi: "<em>cách thức đấu tranh cho dân chủ
của một số cá nhân điển hình như Cù Huy Hà Vũ và Vi Đức
Hồi có đem đến kết quả nào không?</em>". Câu hỏi này tuy
có tính cách cụ thể nhưng lại có ý nghĩa khái quát cao trong
tình hình hiện nay.
Trước hết, nói riêng về hai cá nhân được nêu ra ở đây,
có thể nói ngay là cả hai nhà đối kháng nói trên đều đáng
quí và đều đáng bênh vực vì đều là nạn nhân của một
sự tuỳ tiện thô bạo cấp nhà nước, nhưng thái độ chính
trị và phong cách đấu tranh khác nhau và chắc chắn là những
người dân chủ phải dành cho Vi Đức Hồi sự quý mến và
yểm trợ nồng nhiệt hơn hẳn. Anh là một người đã bỏ
quyền lợi trong đảng cộng sản để đứng hẳn vào đội ngũ
dân chủ. Cù Huy Hà Vũ thì khác, anh Vũ không nhận mình là một
người dân chủ, anh cũng không muốn hợp sức với người dân
chủ nào và chỉ nói lên những điều mình muốn nói. Cù Huy Hà
Vũ không bao giờ nhận mình tranh đấu cho dân chủ và có lẽ
cũng không có ý định đó; nhưng nếu cho rằng anh tranh đấu
cho dân chủ thì đó là lối đấu tranh nhân sĩ cần được
dứt khoát từ bỏ. Trong một cuộc phỏng vấn gần đây được
phổ biến rộng rãi, luật sư Trần Lâm cũng cho biết là trong
khi tiếp xúc với ông Cù Huy Hà Vũ đã khẳng định là anh
không chống nhà nước cộng sản và cũng không muốn liên hệ
gì với một người bất đồng chính kiến nào cả.
Điểm đáng bàn ở đây không phải là cá nhân anh Cù Huy Hà Vũ
và anh Vi Đức Hồi. Đáng nói ở đây là: hai anh có thể xem là
những đại biểu cho hai khuynh hướng đấu tranh cho dân chủ
trong chính "tập hợp dân chủ mới" của chúng ta: lối đấu
tranh kiểu nhân sĩ và lối đấu tranh trong một tổ chức dân
chủ.
Nhân sĩ là ai? Lối tranh đấu nhân sĩ là gì? Trong một bài
viết có tính cách kiểm điểm về những yếu kém của phong
trào dân chủ Việt Nam, ông Nguyễn Gia Kiểng đã nói nhiều về
đề tài này. Trước hết, ông đưa ra một định nghĩa về
"nhân sĩ":
"<em>Nhân sĩ, là một người có tham vọng chính trị, mong
muốn một vai trò quyền lực nào đó nhưng không tham gia một
tổ chức nào, mà hành động với tư cách cá nhân, với hy
vọng thành tích và tài năng cá nhân của mình có thể giúp
mình đạt mục tiêu</em>". Cù Huy Hà Vũ là một trường hợp
điển hình của định nghĩa nhân sĩ này. Anh có tham vọng chính
trị vì đã từng làm đơn ứng cử vào chức bộ trưởng văn
hoá nhưng lại hoàn toàn không muốn kết hợp với ai. Cũng
phải nói là việc ứng cử vào chức bộ trưởng văn hoá rất
không bình thường, nó chứng tỏ anh là người tự đánh giá
mình rất cao nhưng lại hiểu biết ít về chính trị. Không
cần kiến thức uyên bác, một người bình thường cũng biết
rằng chức vụ bộ trưởng không phải là một chức vụ mà
người ta có thể ứng cử.
Và đây là nói về "chủ nghĩa nhân sĩ" trong sinh hoạt chính
trị của người mình:
<div class="special_quote">"<em>Chủ nghĩa nhân sĩ đã gây rất
nhiều tác hại, và có nhiều triển vọng sẽ được sử dụng
như một vũ khí chống dân chủ.</em>
<em>Trước hết, nó là một thể hiện của chủ nghĩa luồn
lách trong chính trị, bởi vì nó cũng là một cách để giải
quyết vấn đề cá nhân (tham vọng chính trị, ước mơ quyền
lực và ảnh hưởng) bằng những hành động cá nhân. Luồn
lách là phản ứng thông thường của những cá nhân bất lực
và sợ hãi ; điều nghịch lý là chủ nghĩa nhân sĩ đem thể
hiện nó trong một trường hợp mà việc đầu tiên phải làm
là thuyết phục quần chúng kết hợp lại thành đội ngũ và
đấu tranh có tổ chức. Các chính khách nhân sĩ không thể
thành công (ai tin lời kêu gọi kết hợp của một người đã
chứng minh bằng chính bản thân rằng ông ta không chịu đứng
hay không thể đứng trong một tổ chức nào cả ?) nhưng họ
còn tác hại, bởi vì để biện hộ cho cách hoạt động của
họ, họ phải lý luận rằng không cần có tổ chức hoặc
không có tổ chức nào đáng hưởng ứng cả. Vô tình hay cố ý
họ làm nản lòng thay vì động viên quần chúng và đóng góp
giữ phong trào dân chủ trong thế bất lực, vì một lần nữa
cần nhắc lại một sự thực hiển nhiên là không có tổ chức
thì không làm được gì cả. Chính quyền cộng sản không thể
mơ ước một đồng minh quí báu hơn. Lý do cũng thường được
viện dẫn là không có những lãnh tụ xứng đáng, điều khôi
hài là có vô số nhân sĩ thấy mình xứng đáng giữ vai trò
lãnh đạo.</em>
<em>Một chính khách nhân sĩ, nếu không lập dị, chỉ có thể
là một người cơ hội và vọng ngoại, bởi vì nếu không có
lực lượng họ chỉ có thể hy vọng một cơ may nào đó giúp
cho họ tham gia chính quyền mà thôi, và cơ may này chỉ có thể
đến từ bên ngoài. Chúng ta có thể nhận xét là các nhân sĩ
rất siêng năng chầu chực những cơ quan và nhân vật nước
ngoài và cũng rất háo hức trước những dịp mà họ tưởng
là cơ hội lớn.</em>
<em>Chủ nghĩa nhân sĩ là một bệnh hoạn mà chúng ta thừa
hưởng ở di sản lịch sử và văn hóa Khổng giáo. Văn hóa
Khổng giáo dạy kẻ sĩ ở ẩn chờ thời cho đến khi thấy
được một minh chúa. Cái triết lý minh chủ cũng rất huyền
bí, minh chủ là do số trời. Nhưng số trời thì ai biết
được, biết đâu mình lại chẳng có số làm lãnh tụ ? Và
người ta làm chính trị như đi mua vé số. Sở dĩ tâm lý này
vẫn còn dai dẳng vì trong suốt giai đoạn lịch sử vừa qua
đất nước ta, trước một đảng cộng sản cai trị một cách
không khác với một chế độ quân chủ tuyệt đối bao nhiêu,
những người được đưa lên cầm quyền đều không phải do
lực lượng của mình mà có được chính quyền, tất cả đều
chỉ do sự chọn lựa tùy tiện của ngoại bang, không khác gì
một cuộc xổ số. Cái tâm lý không phục ai, coi thường mọi
người cũng là di sản của các chế độ nô lệ ngoại bang và
bản xứ kế tiếp nhau trong suốt dòng lịch sử. Các tập thể
nô lệ có đặc điểm chung là không quí trọng nhau và chỉ nể
người ngoại quốc. Đó là một tâm lý mà chúng ta cần khắc
phục.</em>
<em>Chúng ta phải dứt khoát khước từ chủ nghĩa nhân sĩ
dưới mọi thể hiện của nó.</em>
<em>Ngoài những nhóm nhỏ vài ba người qui tụ chung quanh một
nhân sĩ, hay do kết hợp quyền lợi của một vài nhân sĩ, mà
ta có thể đồng hóa với cách làm chính trị nhân sĩ, một
trong những thể hiện này là các liên minh lỏng lẻo và các
buổi họp mặt theo công thức "ngồi lại với nhau". Cần nói
rõ: những sinh hoạt này tự chúng là tốt, chúng cho phép trao
đổi ý kiến, tìm hiểu lẫn nhau, kể cả phối hợp hành
động trong những công tác cụ thể có thời hạn nhất định.
Sai lầm là ở chỗ người ta thường coi như thế là đủ để
thay thế các tổ chức đích thực. Người ta cố đánh lừa
mình để tin như vậy, bởi vì người ta muốn như vậy. Các
công thức này cho phép các nhân sĩ không có tổ chức, hay
những nhóm nhỏ, cái ảo tưởng là được đóng một vai trò
quan trọng trong một cơ cấu lớn mà không cần kinh qua những
khó khăn để xây dựng tổ chức. Chúng ta hãy tự hỏi trong
hơn 30 năm qua đã có bao nhiêu cuộc họp mặt trong đó người
ta gặp nhau thân mật, trao đổi ý kiến rất nhiệt tình và chia
tay với tất cả thiện chí, nhưng đã có những kết quả nào ?
Đã có bao nhiêu liên minh, liên kết qui tụ hàng chục, có khi
hàng trăm tổ chức, nhưng những kết hợp này đâu rồi và còn
để lại gì ? Sao chúng ta không biết rút kinh nghiệm ? Sao ta
cứ lặp lại mãi một sai lầm đã kéo dài hàng mấy chục năm
và sau cùng chẳng thỏa mãn được ai?</em>" (Nguyễn Gia Kiểng,
"<a
href="http://www.thongluan.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=1430">Làm
gì để thắng?</a>", <i>Thông Luận</i> 210,Th.01/2007).</div>
Trong các công tác trọng điểm của mình, THDCĐN đã liên tục
từ nhiều năm qua tiếp xúc, trao đổi với những người đã
dũng cảm lên tiếng cho một thay đổi về hướng dẫn chủ.
THDCĐN cũng không ngừng cổ suý và vận động cho những kết
hợp giữa những nhân vật đối kháng để tiến dần lên hoạt
động dân chủ có tổ chức. Do vậy những người như Vi Đức
Hồi đáng được chúng ta trân trọng, bảo vệ và yểm trợ.
Trong công cuộc vận động dân chủ hoá nước nhà, THDCĐN đã
nhiều lần trình bày với đồng bào rằng chế độ toàn trị
hiện nay đã đi đến điểm cuối của chính nó rồi. Chúng ta
không nên ảo tưởng là có thể trông cậy nó tự chuyển hoá
về dân chủ. Mọi nỗ lực đề nghị, kiến nghị để chờ
mong nhà nước và đảng CSVN ban phát dân chủ và quyền tự do
căn bản của con người chỉ là ảo vọng. Khi cả một hệ
thống đã hỏng hóc mà chỉ hi vọng có thể sửa đổi dăm ba
cơ phận rời rạc cũng chỉ là ảo vọng.
Những người dân chủ cần chọn lựa dứt khoát là đấu tranh
dân chủ trong một tổ chức dân chủ để từ đó có thể tạo
dựng một lực lượng dân chủ mà quần chúng chờ đợi.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8298), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét