Cuộc hội luận cùng Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên: Câu trả lời vòng Một (phần 3)

<div class="special_quote"><strong>Dân Luận:</strong> Chúng tôi nhận
được phần câu trả lời bổ sung cho câu hỏi số 6 của ông
Nguyễn Gia Kiểng ngày hôm qua, 5/3/2011, nhưng vì thư rơi vào hòm
thư rác nên đến hôm nay mới nhận được. Xin thành thật cáo
lỗi cùng đại diện Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên và độc giả
Dân Luận. Chúng tôi xin đăng câu trả lời bổ sung này thành
một bài riêng vì đây là một chủ đề quan trọng, rất mong
nhận được phản hồi và câu hỏi của độc giả.

Lưu ý: Chúng tôi tiếp tục nhận các câu hỏi cho vòng hai, và
cũng là vòng cuối cùng của cuộc hội luận lần này với Tập
Hợp Dân Chủ Đa Nguyên cho tới <span class="underlined-text">ngày
14/3/2011</span>. </div>
<strong>Câu hỏi 6: </strong>

<em>Tập Hợp đánh giá như thế nào về lực lượng thanh niên
Việt Nam hiện nay? Tập Hợp đã có những biện pháp gì để
tiếp cận và quảng bá những tư tưởng của mình tới lực
lượng này?</em>

<strong>Nguyễn Gia Kiểng trả lời:</strong>

Bạn <em><strong>Thanh Niên</strong></em> thân mến,

Tiếp theo Hoàng An Việt tôi cũng xin được góp vài lời vào
vấn đề bạn nêu ra, dù tôi không còn may mắn được là một
thanh niên. Tuổi trẻ là vấn đề quá quan trọng để bất cứ
người hoạt động chính trị nào có thể không đặc biệt quan
tâm. Chắc chắn là sự chuyển động quyết định đem lại dân
chủ cho đất nước sẽ đến từ thanh niên, nhưng điều đáng
buồn là <em><strong>thanh niên Việt Nam hiện đang rã rượi trong
sự thờ ơ bất lực</strong></em>. Một thăm dò dư luận gần
đây cho thấy là thanh niên Việt Nam rất lạc quan về tương
lai. Điều này phải khiến chúng ta giật mình tự hỏi phải
chăng tình trạng của tuổi trẻ Việt Nam đã bi đát đến độ
khiến họ nghĩ rằng ngày mai không thể nào tệ hơn hôm nay? Vì
quả thực tuổi trẻ Việt Nam đang sống một thảm kịch. Đời
sống vật chất của đại đa số thanh niên Việt Nam rất khó
khăn, phản ánh qua sự kiện tỷ lệ học sinh phổ thông trung
học vốn đã thấp một cách báo động, khoảng 50%, lại liên
tục xuống thấp hơn trong ba năm gần đây, tỷ lệ sinh viên
đại học và cao đẳng phải bỏ ngang khi chưa tốt nghiệp,
gần 40%, lại càng đau lòng. Với những người may mắn tốt
nghiệp thì giáo dục cũng đã quá xuống cấp để cung cấp
được cho thanh niên Việt Nam những hành trang tối thiểu khả
dĩ có thể tranh đua một cách không quá thiệt thòi với thanh
niên các nước khác. Họ cũng đã bị tước đoạt hạnh phúc
lớn nhất của tuổi trẻ: ước mơ. Một thanh niên Việt Nam
ngày nay có thể mơ ước gì ngay cả nếu thuộc thiểu số ưu
tú tốt nghiệp đại học hoặc cao đẳng? Chắc chắn không
phải là một căn nhà ở thành phố vì một năm lương cũng
chưa chắc đã mua nổi một mét vuông đất. Chắc chắn cũng
không phải là một chức giám đốc chỉ dành riêng cho con cái
các đại gia. Giấc mơ đó chỉ có thể là một việc làm vừa
đủ ăn với điều kiện là không có gánh nặng gia đình. Không
lẽ một thanh niên tốt nghiệp đại học lại chỉ được
quyền mơ ước đến thế thôi sao? Nhưng ngay cả giấc mơ quá
khiêm tốn này cũng chỉ có một thiểu số đạt được. Đối
với đại bộ phận thanh niên Việt Nam tương lai chỉ là một
ngõ cụt không lối thoát.

Không có định mệnh nào bắt thanh niên Việt Nam phải chịu
số phận hẩm hiu đó. Thanh niên Việt Nam thông minh và chăm
chỉ không kém thanh niên Mỹ, Châu Âu, Hàn Quốc, Đài Loan,
Nhật v.v. Họ cũng có quyền có <em>một tương lai đáng mơ
ước</em> như thanh niên các nước này nếu nước ta thay đổi
được cách tổ chức xã hội, nghĩa là nếu thay thế được
chế độ độc tài này bằng một chế độ dân chủ. Thanh niên
Việt Nam có thể thay đổi được chế độ chính trị nếu họ
ý thức rằng chính chế độ này giam hãm họ trong thua kém và
quyết định tranh đấu để đất nước và chính họ có một
tương lai xứng đáng. Lực lượng thanh niên rất hùng hậu và
là một thùng thuốc nổ đối với chế độ cộng sản. Chúng
ta có khoảng 25 triệu thanh niên trong lứa tuổi 17-30, trong đó
hơn sáu triệu người có trình độ trên trung học, gần bốn
triệu người tốt nghiệp đại học và cao đẳng, hầu như
tất cả đều đang sống trong sự thiếu thốn và đứng trước
một tương lai đen tối. Chỉ cần một phần mười khối thanh
niên này đứng dậy tranh đấu là tình thế sẽ thay đổi ngay
tức khắc. Thực tế là không phải một phần mười mà chín
phần mười muốn đứng dậy, nhưng họ chưa đứng dậy vì
chưa có một tổ chức dân chủ nào đủ mạnh để động viên
và lãnh đạo họ.

Thông điệp đầu tiên cần được gửi tới thanh niên Việt
Nam là: số phận họ có thể thay đổi nhanh chóng với điều
kiện là phải thay đổi chế độ chính trị. Họ không thể hy
vọng gỉ ở chế độ này, bởi vì trong lịch sử thế giới
chưa hề có trường hợp một chính quyền tham nhũng tự cải
tiến để hết hoặc bớt tham nhũng; tham nhũng sẽ chỉ tăng
chứ không giảm. Giải pháp duy nhất cho một chính quyền tham
nhũng là thay thế nó bằng một chính quyền khác. Và chính
quyền này không những tham nhũng mà còn xấc xược. Họ phải
hiểu một lần cho tất cả là chỉ có thể có một giải pháp
chung cho cả dân tộc chứ không thể có giải pháp riêng cho
mỗi người. Luồn lách, tìm giải pháp cá nhân với hy vọng
mình sẽ may hơn hoặc khôn hơn chỉ là trò chơi dại dột trong
đó mỗi người chống tất cả và tất cả chống mỗi người
với kết quả là mọi người đều thua. Chủ nghĩa luồn lách
còn tai hại hơn chủ nghĩa Mác-Lênin.

Thông điệp thứ hai họ cần tiếp nhận là: con đường dân
chủ hoá Việt Nam bắt buộc phải đi qua một tổ chức dân
chủ mạnh; và một tổ chức dân chủ mạnh phải được quan
niệm như là dụng cụ để thể hiện một tư tưởng chính
trị và thực hiện một dự án chính trị, và dù vậy cũng
chỉ có thể là thành quả của một cố gắng xây dựng bền
bỉ trong nhiều năm. Họ không nên mất thì giờ với các nhân
sĩ, các tổ chức hay kết hợp được thành lập một cách vội
vã không chuẩn bị, và các tổ chức không có tư tưởng chính
trị. Thực tế cho thấy là nhận thức này còn rất thiếu sót.
Cứ lấy thí dụ hai vụ án chính trị đang xảy ra trong lúc
này: <em>Vi Đức Hồi</em> và <em>Cù Huy Hà Vũ</em>. Dư luận hình
như quên Vi Đức Hồi và chỉ chú trọng đến Cù Huy Hà Vũ. Hai
con người này đều đáng quí và đều đáng bênh vực vì đều
là nạn nhân của một sự tuỳ tiện thô bạo, nhưng chắc là
những người dân chủ phải dành cho Vi Đức Hồi sự quý mến
và yểm trợ nồng nhiệt hơn hẳn. Anh là một người đã bỏ
quyền lợi trong đảng cộng sản để đứng hẳn vào đội ngũ
dân chủ. Cù Huy Hà Vũ thì khác, anh Vũ không nhận mình là một
người dân chủ, anh cũng không muốn hợp sức với người dân
chủ nào và chỉ nói lên những điều mình muốn nói. Cù Huy Hà
Vũ không bao giờ nhận mình tranh đấu cho dân chủ và có lẽ
cũng không có ý định đó; nhưng nếu cho rằng anh tranh đấu
cho dân chủ thì đó là lối đấu tranh nhân sĩ cần được
dứt khoát từ bỏ. So sánh phong cách và lý luận của hai
người thì Vi Đức Hồi hơn hẳn, nhưng Cù Huy Hà Vũ đã
được trân trọng hơn. Tại sao? Phải chăng vì anh là con một
nhà thơ lớn cựu bộ trưởng, vì anh có học vị tiến sĩ, vì
anh từng tự ứng cử chức vụ bộ trưởng văn hoá, tóm lại
vì anh là một nhân sĩ? Chúng ta quả thực còn rất nhiều tiến
bộ về nhận thức phải đạt được.

THDCĐN đã rất cố gắng để đưa những thông điệp này,
cùng với tư tưởng chính trị và dự án chính trị đến với
tuổi trẻ Việt Nam. Như mọi cố gắng văn hoá và tư tưởng,
kiên trì là điều kiện bắt buộc. Chúng tôi không phải là
những người duy nhất làm công việc này. Cuộc hội luận này
cũng là một dịp để thảo luận với tuổi trẻ. Chúng tôi
rất mong được tiếp tay. Chúng tôi càng mong là sẽ có những
bạn trẻ đến với chúng tôi. Nếu có được một ngàn người
quyết tâm, gắn bó và kỷ luật chúng ta có thể động viên
được tiềm năng to lớn của thanh niên Việt Nam để không bỏ
lỡ làn sóng dân chủ thứ tư đang tràn tới cuốn đi những
chế độ độc tài hậu cộng sản. Chúng ta còn khoảng một
hoặc hai năm để chuẩn bị.

Một lời sau cùng về tuổi trẻ. Trong sự sôi động của
những biến cố tại Bắc Phi và Trung Đông, đã có một số
người lên tiếng kêu gọi thanh niên biểu tình đòi dân chủ.
Những lời kêu gọi như vậy có thể sẽ còn được đưa ra
trong những ngày sắp tới bởi những cá nhân hoặc tổ chức,
hoặc những liên minh được thành lập một cách đột xuất.
Nhưng vận động quần chúng là điều chỉ có thể phát động
khi đã xây dựng xong một tổ chức đủ mạnh để động viên
quần chúng đứng dậy và lãnh đạo quần chúng sau đó. Những
lời kêu gọi quần chúng đứng dậy của những nhân sĩ hoặc
những tổ chức chưa đủ tầm vóc và uy tín sẽ không động
viên nổi quần chúng, và nếu không may chúng động viên được
một số nhỏ thì cũng chỉ gây thất vọng sau đó, có thể còn
hy sinh uổng phí một số thanh niên có nhiệt tình. Chúng ta
đều mong muốn đất nước có dân chủ thật sớm và đều nôn
nóng vì những biến cố đang diễn ra. Nhưng sự nôn nóng không
thể cho phép hành động mà không có chuẩn bị tối thiểu,
để rồi chỉ hy sinh những thanh niên ít ỏi còn ý chí đứng
dậy.

<em>Nguyễn Gia Kiểng (Kqhhvn@gmail.com)</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8044), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét