đại diện Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã nhanh chóng có câu
trả lời cho những thắc mắc của độc giả Dân Luận. Vì
phần trả lời khá dài, chúng tôi sẽ đăng thành hai phần.
Mời độc giả chuẩn bị các câu hỏi để chuyển tới Tập
Hợp Dân Chủ Đa Nguyên trong vòng thứ hai của cuộc hội
luận!</div>
<strong>Câu hỏi 1:</strong> <em>Trích: "Tập Hợp không coi trọng
cơ chế, thứ bậc, không có những tài liệu pháp qui phức
tạp. Tập Hợp được xây dựng trên tình anh em, tình chí hữu.
Nó là một kết nghĩa vì lý tưởng và vì lòng yêu nước. Sức
mạnh và sự gắn bó của THDCĐN là ở chỗ nó có một tư
tưởng chính trị và một dự án chính trị cho đất
nước..."</em>
<em>Như vậy có phải THDCĐN hoạt động trên tinh thần cảm
tính, duy tình, chú trọng "quan hệ cá nhân" chứ không hề dựa
trên điều luật? Và như vậy, nếu có xung đột cá nhân giữa
hai người thì có cơ sở nào để tin tưởng các thành viên
của THTCĐN không vất bỏ tình anh em đi để đấu đá với
nhau?</em>
<h2>Nguyễn Gia Dương trả lời:</h2>
Thưa quý anh chị và nhất là quý anh chị trong Ban Biên tập Dân
Luận,
Đầu tiên, xin phép có một nhận định:
Có lẽ hơi chủ quan khi trích từ một đoạn văn nói lên tình
chí hữu và lòng yêu nước, để rồi kết luận bằng câu hỏi
lo ngại rằng đây là những «<em>hoạt động với cảm tính,
duy tình chứ không hề dựa trên điều luật</em>». Có lẽ cũng
hơi bất công khi trích từ đoạn văn đề cập đến căn bản
của sự gắn bó của một tổ chức để rồi đặt nghi vấn
rằng các thành viên của tổ chức đó «<em>có thể vất bỏ
tình anh em đi để đấu đá với nhau</em>».
Tiếp theo, cũng xin trấn an mọi người rằng THDCĐN có một Qui
ước Sinh hoạt. Như bạn Tùng – một khách viếng thăm – đã
nhận định, Qui ước này khá chặt chẽ. Nếu không quá chủ
quan, tôi cho rằng Qui ước này khá tinh vi và tiến trình dân
chủ hoá Việt Nam sẽ chứng minh điều này.
Trong thực tế, THDCĐN cũng đã dựa vào Qui ước này để có
những biện pháp kỷ luật, chế tài và khai trừ thành viên.
Ngoài ra, mọi phương cách tổ chức, mọi quyết định uỷ
nhiệm hay bãi nhiệm đều chiếu theo những thủ tục mà Qui
ước này đã định. Tuy nhiên, giữa «hợp lý» và «hợp
tình», có lẽ THDCĐN thiên về «hợp tình» hơn.
Tôi muốn nhấn mạnh khiá cạnh này vì qua đó, quý anh chị sẽ
hiểu rõ hơn quan niệm nền tảng của THDCĐN về cơ cấu và
tổ chức: Chúng tôi cho rằng nền tảng vững chắc nhất để
xây dựng một tổ chức, một đảng phái hay một quốc gia
chính là sự đồng thuận căn bản, nhất là đồng thuận căn
bản về tương lai mà mọi người chấp nhận và chia sẻ.
Đồng tình này là chất keo kết tụ mọi con người, mọi tầng
lớp trong xã hội. Đồng tình này hơn hẳn mọi văn kiện, giao
kèo hay điều lệ.
Ở phạm vi quốc gia, muốn có được đồng thuận này chúng ta
cần một chính sách hoà giải và hoà hợp dân tộc để liên
tục đi tìm đồng thuận bị đánh mất sau mọi tranh chấp.
Đi xa hơn nữa, chúng ta cần một nhà nước khuyến khích hơn
là một nhà nước răn đe, một nhà nước thuyết phục hơn là
nghiêm cấm, đối thoại hơn chỉ thị, cảm thông hơn giáo
điều. Nói tóm lại, một guồng máy hành chánh dựa vào khía
cạnh «hợp tình» nhiều hơn khía cạnh «hợp lý». Chúng tôi
đã thử nghiệm ở phạm vi của tổ chức những nguyên tắc
trên và kết luận rằng phương pháp này khả thi cho Việt Nam,
dân trí không nhất quyết là một thuận lợi hay một trở
ngại.
Cần nói ngay là sinh hoạt tập thể không thể tránh được
những khác biệt thậm chí xung đột giữa các thành viên trong
một tổ chức. Điều này cần phải xem là tự nhiên trong một
tổ chức chính trị như THDCCĐN. Trách nhiệm của những người
lãnh đạo tổ chức là phải giải gỡ nhanh chóng những bất
đồng, mâu thuẫn. Trong suốt 30 năm qua, đã có những biện
pháp kỉ luật, thậm chí khai trừ thành viên vi phạm kỉ luật
tổ chức, nhưng không nhiều những trường hợp như thế. Phần
lớn những anh em không còn muốn làm thành viên đã được yêu
cầu chuyển qua tư cách thân hữu. Phải nói ngay là rất hiếm
hoặc chưa có một thành viên nào đã quay lại chống phá tổ
chức hay mạt sát anh em sau khi đã rút khỏi THDCCĐN. Nếu có đi
nữa thì những hành vi này rất kín đáo, nếu không nói là
giấu giếm. Chúng rất lẻ loi và không gặt hái được hậu
thuẫn nào.
Hiện tượng này chứng mình một điều: Cho dù có xem THDCĐN là
hoạt động trên tinh thần cảm tính, duy tình và vô luật lệ
đi nữa thì những xung đột cũng rất ít, nếu không nói là
hiếm hoi. Hơn nữa, THDCCĐN chưa là nạn nhân của tệ đoan
đấu đá nhau sau khi đã vất bỏ tình anh em. Lý do chính có lẽ
xuất phát từ đồng thuận căn bản về tư tưởng và dự án
chính trị. Ngược lại, nhiều đảng phái chính trị có đảng
ca, đảng kỳ, đảng quy và đảng viên có đảng tịch. Trên
giấy tờ họ có cả một cấu trúc làm việc và một kỷ luật
sinh hoạt. Tuy nhiên, khi xung đột xảy ra thì chẳng ai chừa ai:
Cạn tào ráo máng. Có những tổ chức đã bể làm nhiều mảnh
sau những xung đột được đem ra công luận. Đảng Cộng sản
Việt Nam cũng không là ngoại lệ nhất là với những phát
biểu gần đây của thành phần ưu tú khi được góp ý vào
những văn kiện cho Đại hội đảng.
Hiện tượng này cũng khẳng định một điều: Văn kiện rườm
rà, tài liệu pháp qui phức tạp chưa chắc đã bảo đảm ngăn
chặn được việc thành viên vất bỏ tình anh em đi để đấu
đá với nhau.
<strong>Câu hỏi 2:</strong> <em>Thành lập đã được 28 năm nhưng
đến nay Tập Hợp vẫn chưa chứng tỏ được cho mọi người
thấy rằng mình là một tổ chức mạnh. Điều đó buộc những
người quan tâm theo dõi phải đặt câu hỏi: Tập Hợp Dân Chủ
Đa Nguyên có dành thời giờ để xem xét lại các khâu phát
triển tổ chức của Tập Hợp không hay là vẫn chỉ cứ theo
lối mòn cũ mà đi? Và Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã có nghĩ
đến một phương cách tổ chức nào đó phù hợp với tinh
thần dân chủ đa nguyên để thoát khỏi tình trạng dậm chân
tại chỗ nếu không muốn nói là thụt lùi với hi vọng giúp
các tổ chức tranh đấu cho dân chủ nói chung và Tập Hợp Dân
Chủ Đa Nguyên nói riêng có thể phát triển và hoạt động
hữu hiệu không?</em>
<h2>Tôi là Việt Hoàng từ THDCĐN xin được trả lời:</h2>
THDCĐN xem việc 'phát triển tổ chức' là một trong những
khâu quan trọng của quá trình chuẩn bị và hình thành một tổ
chức chính trị có tầm vóc. Dự án Chính trị của THDCĐN có
viết: '<em>Một nhận xét rất quan trọng là hai giai đoạn
đầu, xây dựng một cơ sở tư tưởng và hình thành đội ngũ
cán bộ nòng cốt, chiếm gần hết thời giờ và công lao của
một cuộc cách mạng. Phải vài thập niên mới có nổi một
cơ sử tư tưởng đúng đắn, lành mạnh, được quần chúng
chia sẻ và một đội ngũ cán bộ chừng vài trăm người với
vài chục người là những cán bộ thực sự nòng cốt, nắm
vững cơ sở tư tưởng, có bản lãnh, có quyết tâm, có kỹ
thuật và kỷ luật đấu tranh. Nhưng một khi hai yếu tố này
đã có, tổ chức có thể dựa vào một vận hội lịch sử mà
phát triển rất nhanh chóng và giành được thế chủ động
trong vòng vài năm, thậm chí vài tháng</em>'.
Chính vì tâm niệm như vậy nên THDCĐN không hề đi theo lối
mòn cũ của các tổ chức chính trị khác (chú trọng các hoạt
động gây tiếng vang hơn là xây dựng đội ngũ) mà THDCĐN tiên
phong và kiên trì xây dựng, phát triển tổ chức theo đúng bài
bản của các tổ chức chính trị đã thành công theo đúng
trình tự 5 bước (xây dựng cơ sở tư tưởng, xây dựng đội
ngũ nòng cốt, xây dựng và kiểm điểm phương tiện, xây dựng
cơ sở quần chúng, tiến công dành thắng lợi).
Đã 28 năm mà THDCĐN vẫn chưa là một tổ chức mạnh, điều
này tôi xin được đồng ý và đây là sự thật trên một góc
nhìn của một số người. Không phải là chúng tôi bao biện
nhưng vì THDCĐN đề ra một phương pháp đấu tranh hoàn toàn
mới, đó là đấu tranh có tổ chức. Trong khi đó văn hóa
Khổng giáo không sẵn sàng cho mọi sự kết hợp có tổ chức.
'Văn hóa tổ chức' vẫn là yếu điểm của người Việt do
lịch sử để lại. Chính vì vậy chúng ta vẫn chưa ý thức
được tầm quan trọng của tổ chức nên chưa chủ động tham
gia vào các tổ chức và khi tham gia rồi thì chưa cố gắng để
làm cho tổ chức tốt hơn.
Cho dù THDCĐN vẫn chưa thực sự là một 'tổ chức chính trị
hùng mạnh' như mong muốn của chúng tôi cũng như mọi người
nhưng THDCĐN không hề 'dậm chân tại chỗ' hay 'thụt
lùi'. THDCĐN vẫn đi tới. Về mặt phát triển tổ chức,
THDCDN nay đã có mặt khắp các châu lục và trong nước. Về
mặt vận động để giành thắng lợi cho cơ sở tư tưởng và
các chiến lược căn bản của THDCDN, chúng tôi vẫn không
ngừng nghỉ chuyển thông điệp của tổ chức đến mọi thành
phần nhân dân trong nước và hải ngoại… THDCDN vẫn bền bỉ
đi trên đường mình vạch ra, và vẫn thường xuyên tìm kiếm
kết hợp trong ý hướng thúc đẩy phong trào dân chủ lớn
dậy. THDCDN trước đến giờ vẫn từ chối những hoạt động
cốt gây tiếng vang nhưng thiếu tác động vào bốn điều kiện
của cuộc cách mạng dân chủ. Độc giả Lê Lâm Đông có thể
chỉ cho chúng tôi và mọi người thấy được có tổ chức
chính trị nào 'ưu việt' hơn THDCĐN hay không? Nếu có chúng
tôi sẵn sàng phục tùng và ủng hộ ngay mà không hề do dự.
Phương pháp tổ chức của THDCĐN rất dân chủ và hoàn toàn
phù hợp với tinh thần 'dân chủ đa nguyên', mọi tiếng nói
trong THDCĐN đều được tôn trọng và lắng nghe. THDCĐN đã có
tầng lớp kế thừa, ví dụ như ngay trong nhóm thảo luận này
đã có 3 người ở độ tuổi 40 trong đó có Nguyễn Gia Dương
là thành viên Ban lãnh đạo của THDCĐN, điều thú vị nhất là
tôi cũng mới được biết là anh Nguyễn Gia Dương mới tham gia
vào Tập Hợp năm 2005.
Quan điểm của THDCĐN về tổ chức đã được nói đến rất
nhiều trong Dự Án Chính Trị cũng như qua các bài viết trên
Thông Luận, mong ông vui lòng bỏ chút thời gian để đọc nó.
THDCĐN không bao giờ coi mình là 'mục đích phải phục vụ'
và không hề 'chê bai các tổ chức và cá nhân tranh đấu
khác'. Sẽ dễ dàng cho bạn đọc theo dõi hơn nếu ông đưa ra
được những dẫn chứng cụ thể. Như đã trình bày ở phần
trả lời khác, nếu THDCĐN có lên tiếng liên quan đến các
khía cạnh hoạt động của các cá nhân hay tổ chức bạn thì
chỉ là lên tiếng vì sự lớn mạnh cần thiết cho phong trào
dân chủ, hoàn toàn không có nghĩa là sự bỉ thử, chỉ trích
để lấy tiếng… THDCĐN là một tổ chức chính trị của
người Việt, dành cho mọi người Việt và luôn hướng về
tương lai. Tập Hợp chỉ là 'phương tiện' để mang lại
tự do và dân chủ cho Việt Nam. Bây giờ và mãi mãi về sau
chỗ đứng của Tập Hợp là tình cảm mà người dân Việt Nam
dành cho nó, Tập Hợp tôn trọng và phục tùng mọi sự lựa
chọn của nhân dân Việt Nam.
Thưa ông Lê Lâm Đông và độc giả của Dân Luận, THDCĐN mong
muốn mọi sự thay đổi, chuyển tiếp tại Việt Nam diễn ra
trong hòa bình và có trật tự, không nên có 'cách mạng
đường phố'. Chúng tôi có cùng quan điểm với tác giả
Người Sài Gòn qua bài viết 'Phong trào dân chủ hải ngoại
và việc dân chủ hoá Việt Nam'
(http://www.thongluan.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=5240).
Tác giả cho rằng việc '<em>một nhóm các Đảng Viên yêu
nước muốn dân chủ kết hợp với Phong Trào Dân Chủ để làm
cuộc cách mạng nhung hoặc màu. Biến thể (này) là lí tưởng
và cũng là tối ưu nhất cho đất nước. Với tình hình hiện
nay của nội bộ Đảng cộng sản, biến thể này rất có thể
xảy ra và có nhiều cơ hội thành công nếu Phong Trào Dân Chủ
biết hành động với tinh thần hoà giải và thoả hiệp</em>'.
Và như vậy, vai trò của tầng lớp trí thức tinh hoa (trong và
ngoài Đảng cộng sản) có một vai trò quan trọng trong quá
trình dân chủ hóa đất nước. Chúng tôi cũng cho rằng tầng
lớp trí thức tinh hoa phải chủ động và dấn thân hơn nữa
vào quá trình này. Điều mong muốn lớn nhất của chúng tôi là
từ bây giờ trở đi thành phần trí thức tinh hoa của dân tộc
luôn sẵn sàng nhận lãnh trách nhiệm dẫn dắt và lãnh đạo
đất nước.
<h2>Tôi, Nguyễn Gia Dương, xin được bổ túc một vài ý nhỏ,
và minh định một vài khía cạnh và nhất là một vài nguyên
tắc.</h2>
Có lẽ chúng ta cũng nên định nghĩa cho rõ ràng một vài khái
niệm: <span class="underlined-text">Thế nào là một tổ chức
mạnh?</span>
Đối với THDCĐN, một tổ chức là nơi quy tụ những con
người chia sẻ một số giá trị. Trong một giai đoạn (dài hay
ngắn còn tuỳ theo lịch sử và văn hoá của một cộng đồng),
những giá trị trên có thể bị chê bai và những con người
này chưa chắc đã đông đảo. Nhưng với thời gian và với cố
gắng âm thầm của các thành viên, tổ chức này dần dần
xuất hiện như hiện thân của một tương lai. Một tổ chức
quy tụ được những con người và những giá trị như trên là
một tổ chức mạnh.
Một tổ chức mạnh cũng là nơi đã gây dựng được một dự
án khả thi và được đón nhận như một đồng thuận nền
tảng để xây dựng cộng đồng hay một đất nước. Tổ chức
đã đầu tư vào dự án này là một tổ chức mạnh vì tổ
chức này đã có được uy tín (Có rất nhiều tổ chức chỉ
chạy đi vay mượn những khái niệm căn bản mà không đầu tư
trí tuệ vào đó. Họ sẽ hụt hẫng và trở thành trò cười
sau khi đã cố gắng leo lên sân khấu gây tiếng vang).
Khi có được hai yếu tố nêu trên thì sức mạnh 'cơ bắp'
chỉ là vấn đề nhỏ. Chúng tôi có gặp một vài lãnh đạo
của công đoàn 'Đoàn Kết' Ba Lan. Họ nói với chúng tôi
rằng trong giai đoạn đầu 'sức mạnh' của họ chỉ là
niềm tin và đức tin. Nhưng khi vận hội xảy đến, có nghĩa
là trong giai đoạn cuối của cuộc đấu tranh, số người gia
nhập tổ chức không sao kể hết.
Cá nhân tôi cảm thấy rất nhiều người Việt Nam đồng
hoá chữ 'mạnh' với 'số đông' để rồi mượn danh
nghĩa 'quần chúng' để làm thước đo cho 'khả năng'
của một tổ chức. Chúng ta quên rằng vốn liếng quý báu
nhất của một tổ chức là uy tín và giá trị mà họ quảng
bá.
Tại sao có thể sai lầm như vậy? Hãy lấy thí dụ của Liên
Minh Dân Chủ Miến Điện mà linh hồn là bà Aung San Suu Kyi. Tổ
chức này có mạnh về 'cơ bắp' hay không? Thành viên chính
thức có được bao nhiêu? Nhưng uy tín của họ thế nào? Trong
những đợt xuống đường biểu tình gần đây tại Miến
Điện, có ai đề cập hay giương cao biểu ngữ của Liên Minh
Dân Chủ Miến Điện không? Nhưng trong thâm tâm, mọi người
nghĩ đến tổ chức nào có nhiều khả năng nhất để lãnh
đạo quần chúng? Có lẽ chúng ta đều có câu trả lời và
chỉ có một câu trả lời.
Cuối cùng, khi nói đến sức mạnh, cũng cần tương đối hoá
đề tài: <span class="underlined-text">Mạnh so với ai?</span>
Nếu so sánh với các tổ chức đối lập Việt Nam hiện nay, có
lẽ THDCĐN cũng không yếu lắm về mặt tư tưởng cũng như
thành viên và nhất là cảm tình viên hay thân hữu trong và
ngoài nước.
Nếu so sánh với đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) thì phải
nhìn nhận rằng có bao nhiêu phần trăm đảng viên ĐCSVN còn tin
tưởng vào lý tưởng CS? Trong lúc đó, có lẽ 99% thành viên
THDCĐN đã tin tưởng vào Dự án Chính trị Dân chủ Đa nguyên.
Định nghĩa như vậy và so sánh như trên, có lẽ THDCĐN cũng
không yếu kém như bạn quan niệm. Tuy nhiên như anh Việt Hoàng
đã đề cập, chúng tôi vẫn phấn đấu vì chúng tôi không theo
lối mòn cũ.
<strong>Câu hỏi 3:</strong> <em>Tôi đã theo dõi rất thích thú các
bài viết của Tập Hợp trên trang web Thông Luận. Ngoài Dự án
chính trị Thành cộng Thế Kỷ 21 tôi cũng đặc biệt chú ý
tới các bài xã luận và các bài viết của ông Nguyễn Gia
Kiểng. Qua những bài viết này tôi có một nhận xét là Tập
Hợp mới vẽ ra cho người đọc thấy một tương lai cần phải
có cho Việt nam nhưng chưa cho người ta thấy phải làm gì để
có được cái tương lai ấy. Giống như mới cho thấy ước mơ
mà chưa chỉ cho phải đi những bước cụ thể nào để đạt
được ước mơ ấy. Tôi muốn nói là Tập Hợp chưa chỉ ra
lộ trình phải đi. Lộ trình ấy - như tôi hiểu - là diễn
tiến từng bước cụ thể để tạo được những điều kiện
đi tới và có được dân chủ - không loại trừ việc phải
tạo được các điều kiện để có cuộc cách mạng thay đổi
thể chế độc tài.</em>
<em>Đầu đề của cuộc hội luận này rất hấp dẫn với tôi:
Việt Nam đang ở đâu trong tiến trình dân chủ hóa và phải
làm gì?</em>
<em>Để có thể thể nắm bắt và chấp nhận được những
điều quý vị trong Tập Hợp sẽ trình bày tôi xin quý vị trả
lời hộ tôi câu hỏi: Lộ trình để đi đến dân chủ tự do
cho Việt nam gồm những bước cụ thể nào và trong mỗi bước
ấy phải có những hành động cụ thể gì? Có nắm bắt
được lộ trình cụ thể này thì mọi người mới thấy Việt
Nam đang ở đâu trong tiến trình dân chủ hoá và nhờ vậy mới
có thể tiếp tay với Tập Hợp.</em>
<h2>Đoàn Xuân Kiên trả lời: </h2>
Tôi có mấy ý dưới đây để bàn bạc cùng các bạn đọc Dân
Luận về điều các bạn gọi là một "<em>lộ trình dân
chủ</em>", hiểu như "<span class="underlined-text">là diễn tiến
từng bước cụ thể để tạo được những điều kiện đi
tới và có được dân chủ</span>". Bạn đọc hỏi rằng
THDCĐN phác hoạ ra "<em>lộ trình tranh đấu nào để đến dân
chủ đa nguyên và phù hợp với hai lập trường cơ bản của
Tập Hợp là bất bạo động và hoà giải hoà hợp dân
tộc?</em>". Thắc mắc của các bạn rất chính đáng, vì có
nắm được lộ trình cụ thể như thế thì mới không mò mẫm,
vì hiểu được "quy luật" phát triển của sự việc, do
vậy, quy luật sẽ tự mở đường để đi.
Xin nói ngay là Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên (THDCĐN) không quan
niệm một cách máy móc về cái gọi quy luật phát triển cách
mạng, hay là lộ trình cách mạng dân chủ. Dựa trên kinh
nghiệm những cuộc cách mạng trong lịch sử, THDCĐN đã đúc
kết quan niệm về "<em>bốn điều kiện cuả cách mạng</em>"
và "<em>năm giai đoạn của cuộc vận động dân chủ</em>"
mà Việt Nam sẽ phải đi qua để đến thắng lợi của cách
mạng dân chủ. Những nội dung này nằm trọn trong Dự án chính
trị dân chủ đa nguyên: Thành Công Thế Kỷ 21 - Phần VI:
"Chấm dứt độc tài và thiết lập dân chủ đa nguyên"
(http://www.thongluan.org/vn/modules.php?name=Content&pa=showpage&pid=17).
Đây chính là lộ trình dân chủ mà tổ chức đã nhất quán
theo đuổi suốt hơn hai mươi năm nay. Điều này nói lên giá
trị bền vững cuả tầm nhìn xa mà tổ chức này đã đạt
được trên hành trình dân chủ. Đến hôm nay, đọc lại phần
VI nói riêng và toàn văn Dự án chính trị của THDCĐN, hẳn
bạn đọc dễ nhận thấy tính mới mẻ cũng như tính tiền
phong của dự án chính trị dân chủ đa nguyên. THDCĐN đã không
chọn lối mò mẫm, hô khẩu hiệu hay phản ứng theo tình thế
khi chọn lựa con đường mình đi.
Trước hết, mục "<em>Bốn điều kiện cần và đủ của
cuộc cách mạng dân chủ</em>":
<div class="special_quote">"Điều kiện thứ nhất là mọi người
trong nước đồng ý rằng chế độ hiện hữu là tệ hại và
phải thay đổi.
Điều kiện thứ hai là đảng hay giai cấp cầm quyền, vì mất
đồng thuận trên lý tưởng chung hay vì bị ung thối, đã chia
rẽ, phân hóa và đã mất bản năng tự tồn của một đoàn
thể.
Điều kiện thứ ba là đại đa số quần chúng đạt tới
đồng tình về một chế độ mới và những mục tiêu quốc gia
mới.
Điều kiện thứ tư là có một tập hợp chính trị xuất hiện
phù hợp với nguyện ước của toàn dân làm điểm hội tụ cho
những khát vọng đổi mới". (Thành công thế kỷ 21 – Dự
án chính trị dân chủ đa nguyên, 2001).</div>
Những gì ghi trong mục "<em>Bốn điều kiện cần và đủ của
cuộc cách mạng dân chủ</em>" không phải là những nhận
định ngẫu hứng, mà chính là đúc kết từ những bài học
cách mạng trong lịch sử. Những điều ghi trên cũng khái quát
từ những hoàn cảnh lịch sử cụ thể và ngắn hạn. Cho đến
ngày hôm nay, những nhận định ghi trong Dự án chính trị vẫn
chứng tỏ tính đúng đắn của nó:
<div class="special_quote">"<em>Nhìn vào bối cảnh hiện tại của
đất nước chúng ta có thể khẳng định là hai điều kiện
đầu đã có. Toàn dân đã chán ghét chế độ và đang nôn nóng
chờ đợi thay đổi. Khát vọng dân chủ ngày càng lên cao trong
dân chúng; hơn thế nữa sự chuyển hóa về dân chủ ngày càng
được nhìn như một lẽ tự nhiên và một sự bắt buộc, càng
trì hoãn chừng nào càng gây thiệt hại cho đất nước chừng
đó. Không những dân chúng mà cả một số lượng đông đảo
cán bộ và đảng viên cộng sản cũng đang mất kiên nhẫn
trước sự ù lì của ban lãnh đạo đảng cộng sản.</em>
<em>Mặt khác, đảng cộng sản cũng đã ruỗng nát. Cán bộ
đảng viên đã mất hết mọi tin tưởng vào chủ nghĩa xã hội
và ban lãnh đạo đảng, ngược lại ban lãnh đạo đảng cũng
đánh giá đa số đảng viên là tham nhũng, thiếu khả năng và
phẩm chất. Những xung đột rất trầm trọng đã xảy ra ngay
giữa các cán bộ cấp cao. Tâm lý ngự trị trong đảng là thi
nhau giành giật, mạnh ai nấy sống. Đảng cộng sản đã mất
ý chí và sức sống của một đoàn thể.</em>
<em>Điều kiện thứ ba cũng đã gần đạt được. Đại bộ
phận quần chúng, kể cả đảng viên cộng sản, đều đã
đồng ý rằng chế độ chính trị tương lai của Việt Nam bắt
buộc phải là một thể chế dân chủ đa nguyên, dành chỗ
đứng ngang nhau cho mọi người và cho mỗi người ; mọi người
đều đã đồng ý rằng nền kinh tế của Việt Nam phải là
kinh tế thị trường lấy tư doanh làm nền tảng, lấy cạnh
tranh làm sức mạnh và lấy lợi nhuận làm chất kích thích.
Hơn thế nữa chúng ta còn ý thức được rằng phải thực
hiện cuộc cách mạng dân chủ này bằng đường lối bất bạo
động, trong tinh thần hòa giải dân tộc. Chúng ta chỉ còn
thiếu một dự án chính trị rõ ràng và minh bạch, đặt ra
những vấn đề lớn của đất nước cùng với những hướng
giải quyết. Trong tinh thần đó dự án chính trị này là một
đóng góp.</em>
<em>Sau cùng chúng ta cũng đã thấy xuất hiện những cố gắng
kết hợp quan trọng. Một số những khuôn mặt tranh đấu,
thuộc những quá khứ chính trị khác nhau cũng đang dần dần
trở nên quen thuộc với quần chúng. Những điều kiện cho một
sự tập hợp các lực lượng dân chủ đã gần như hội đủ.
</em>
<em>Như vậy việc còn lại phải làm là hoàn tất điều kiện
thứ ba, nghĩa là đạt tới đồng thuận trên một dự án chính
trị, và xây dựng điều kiện thứ tư, nghĩa là hình thành
một kết hợp dân chủ có tầm vóc</em>".</div>
Trong các hoạt động thường ngày, từ nhiều năm nay, THDCĐN
vẫn nói với nội bộ và với phong trào dân chủ của chúng ta
về nhu cầu khẩn cấp và chính đáng về việc hoàn tất điều
kiện thứ ba và xây dựng điều kiện thứ tư: một tổ chức
dân chủ có tầm vóc. Bạn đọc hẳn đã thấy khá rõ là tổ
chức THDCĐN đã không mệt mỏi trong hai công tác vừa kể. Bài
vở trên báo Thông Luận hay web Thông Luận là nhắm vào hai mục
tiêu nói trên. Những hoạt động nằm trong khuôn khổ vận
động thân hữu và cảm tình viên cũng không ngoài hai mục tiêu
trên. Hai tuyển tập Cách mạng dân chủ Việt Nam: Nhìn lại
để đi tới (tập I:
http://thongluan.org/vn/modules.php?name=Content&pa=showpage&pid=1410 & tập
II: http://thongluan.org/vn/modules.php?name=Content&pa=showpage&pid=1411)
tập họp lại một số bài viết quan trọng cũng là nhắm vào
hai việc trên đây. Trong thời gian qua, THDCĐN thường bày tỏ
những nhận định của mình về một số hoạt động của phong
trào dân chủ Việt Nam thì cũng không ngoài mục đích duy nhất
là nhắc nhở nhau và nhắc nhở các bạn đồng hành về một
nhu cầu cần thiết là tiến tới xây dựng một tổ chức dân
chủ có tầm vóc. Đó là điều kiện đủ cho một cuộc cách
mạng dân chủ VN thành công.
Trở lại thắc mắc của bạn đọc Dân Luận về một lộ
trình dân chủ, xin nhắc lại là THDCĐN cũng đã là tổ chức
duy nhất cho đến nay phác hoạ một chương trình làm việc cụ
thể cho một tiến trình chuyển hoá dân chủ qua năm giai đoạn
để cuộc cách mạng dân chủ VN thắng lợi.
Năm giai đoạn đó là:
"<strong>1. Xây dựng một cơ sở tư tưởng </strong>
<strong>2. Xây dựng một đội ngũ cán bộ nòng cốt </strong>
<strong>3. Xây dựng và kiểm điểm phương tiện</strong>
<strong>4. Xây dựng cơ sở quần chúng</strong>
<strong>5. Tiến công giành chính quyền </strong>"
Xin lưu ý là vể điểm 5 này, Dự án dân chủ đa nguyên minh
định rằng: «<em>Chỉ sau khi bốn giai đoạn trên đã được
thực hiện mới có thể nghĩ đến việc tiến công giành chính
quyền và phương pháp để nắm chính quyền mới có thể
được quyết định. Trong thực tế những người dân chủ
Việt Nam phải dứt khoát loại bỏ giải pháp vũ trang ngay từ
đầu vì giành chính quyền bằng bạo lực đòi hỏi phát động
nội chiến rất sớm và giữ chiến tranh ở một mức độ
giới hạn rất lâu trước khi tổng tấn công. Tình trạng nội
chiến này gây tang tóc và đổ vỡ kéo dài cho đất nước và
có thể không có lối thoát. Thế giới văn minh đã từ bỏ
bạo lực như một phương tiện đấu tranh chính trị, dân tộc
Việt Nam sau những kinh nghiệm đau đớn của giai đoạn nội
chiến vừa qua lại càng phải từ khước bạo lực một cách
dứt khoát hơn. Chiến lược của những người dân chủ Việt
Nam là diễn tiến hòa bình</em>". (Thành công thế kỷ 21 –
Dự án chính trị dân chủ đa nguyên, 2001).
Tôi không ngại trích dài, vì thiết tưởng cần nói lại lần
nữa một cách cụ thể quan điểm của THDCĐN về cách mạng
dân chủ Việt Nam, rằng không có con đường tắt cho một cuộc
chuyển hoá thành công về dân chủ đích thực. Những cuộc
cách mạng "xảy non" sẽ chỉ dẫn đến thứ dân chủ hình
thức, dân chủ giả hiệu như chúng ta thấy đang diễn ra trên
thế giới. THDCĐN không đồng tình với phương thức hoạt
động như thế.
Cũng xin ghi lại đây những nhận định có tính cương lĩnh mà
thành viên chúng tôi không thể quên trong các công tác thường
ngày:
<div class="special_quote">"<em>Năm giai đoạn phải đi theo thứ
tự nhưng không nhất thiết là giai đoạn trước phải hoàn
tất giai đoạn kế tiếp mới bắt đầu. Các giai đoạn gối
đầu lên nhau. Tiến trình năm giai đoạn là một công thức
hướng dẫn hành động, nó là một điều kiện cần nhưng
không phải là điều kiện đủ. Đi sai tiến trình này thì
chắc chắn thất bại nhưng theo đúng tiến trình chưa chắc đã
thành công. Sự thành công còn tùy thuộc nhiều yếu tố định
lượng : cơ sở tư tưởng được hưởng ứng đến mức độ
nào, cán bộ nhiều hay ít và khả năng thế nào, phương tiện
dồi dào tới mức nào. </em>
<em>Một nhận xét rất quan trọng là hai giai đoạn đầu, xây
dựng một cơ sở tư tưởng và hình thành đội ngũ cán bộ
nòng cốt, chiếm gần hết thời giờ và công lao của một
cuộc cách mạng. Phải vài thập niên mới có nổi một cơ sử
tư tưởng đúng đắn, lành mạnh, được quần chúng chia sẻ
và một đội ngũ cán bộ chừng vài trăm người với vài chục
người là những cán bộ thực sự nòng cốt, nắm vững cơ sở
tư tưởng, có bản lãnh, có quyết tâm, có kỹ thuật và kỷ
luật đấu tranh. Nhưng một khi hai yếu tố này đã có, tổ
chức có thể dựa vào một vận hội lịch sử mà phát triển
rất nhanh chóng và giành được thế chủ động trong vòng vài
năm, thậm chí vài tháng. </em>
<em>Nhận định của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là cuộc vận
động dân chủ hiện nay mới chỉ ở giữa giai đoạn thứ
nhất và bước đầu của giai đoạn thứ hai. Nhưng không phải
vì thế mà có thể kết luận bi quan rằng thắng lợi của dân
chủ còn xa</em>". (Thành công thế kỷ 21 – Dự án chính trị
dân chủ đa nguyên, 2001).</div>
Có lẽ đến đây bạn đọc đã có thể để ý rõ hơn một ý
ngắn gọn trong Lời Giới Thiệu về THDCĐN ở đầu buổi hội
luận này: THDCĐN tiêu biểu cho một khuynh hướng chính trị
khác và cũng đề ra một phong cách sinh hoạt chính trị khác
như thường thấy lâu nay.
Từ những định hướng quan trọng như trên, mỗi thành viên
THDCĐN sẽ không hấp tấp chạy theo đuôi những biến cố nhất
thời, mà kiên trì xây dựng đội ngũ, rèn luyện bản thân và
đề ra những hoạt động nhằm triển khai những công tác
trọng điểm mà Dự án chính trị của tổ chức đã đề ra.
Có thể gọi đấy là một lộ trình cụ thể và từng bước
để giúp thúc đẩy việc hoàn tất năm giai đoạn của cuộc
vận động dân chủ hiện nay. Lộ trình ấy là tiến trình chung
giúp mọi thành viên, không phân biệt là ở trong nước hay tại
hải ngoại, không lạc hướng hoạt động để chạy đuổi theo
những hành vi có tính gây tiếng vang mà không có tác dụng
chắc cho tiến trình dân chủ hoá. Lộ trình đó được tóm
gọn trong sáu bước dưới đây:
"<strong>1. Thức tỉnh quần chúng về sự cần thiết của một
giải pháp chung cho cả dân tộc </strong>
<strong>2. Giành thắng lợi dứt khoát về mặt tư tưởng và lý
luận</strong>
<strong>3. Phát động mạnh mẽ cuộc tranh đấu đòi dân chủ
trong nước </strong>
<strong>4. Nâng cao tinh thần và hiệu năng của những cố gắng
vận động sự yểm trợ của thế giới </strong>
<strong>5. Xúc tiến sự hình thành một mặt trận dân
chủ</strong>
<strong>6. Mục tiêu chính: bầu cử tự do</strong>"
(Thành công thế kỷ 21 – Dự án chính trị dân chủ đa nguyên,
2001)
Tôi phải trích dài, để bạn đọc đồng tình đồng thuận
với những gì chúng tôi nghĩ và làm trong khuôn khổ cuộc vận
động dân chủ hiện nay. Một "lộ trình" cụ thể như thế
đã trở nên dễ hiểu và xác đáng đối với những ai hằng
quan tâm đến vận mệnh đất nước. Mặt khác, THDCĐN không
hề quan niệm rằng "lộ trình" cụ thể kia là độc quyền
của THDCĐN. Hơn một lần chúng tôi mời gọi các tổ chức dân
chủ bạn cùng đồng hành với chúng tôi trên con đường dân
chủnày. Cũng hơn một lần THDCĐN minh nhiên mời gọi sự liên
kết hoạt động giữa những người bạn đồng hành.
Đến đây xin trở lại một phát biểu của một bạn đọc:
"<em>Muốn có một lộ trình cụ thể khả thi và khoa học
trước hết phải nghiên cứu thực tiễn thông qua lịch sử và
các nghiên cứu xã hội chính trị để thấy được các điều
kiện cần và đủ để có dân chủ tự do. Từ các điều kiện
cần và đủ này chúng ta sẽ thấy được lộ trình tự nhiên
như là quy luật để đi đến dân chủ</em>". Đúng thế.
"Lộ trình dân chủ" như ghi trong TCTK21 chính là kết quả
của những nghiên cứu nghiền ngẫm từ thực tiễn và từ kinh
nghiệm lịch sử. Hẳn bạn đọc không tìm thấy những phát
biểu tư biện, trừu tượng thường gặp trong các salon trí
thức hàn lâm. Chúng ta đang bàn về đất nước mình với đầy
đủ những di sản lịch sử và văn hoá lâu dài. Chúng ta cũng
đang muốn chấm dứt vòng luẩn quẩn của lịch sử dân tộc
cũng đã được ghi nhận minh nhiên trong Dự án chính trị TCTK
21 (Phần III). Bạn đọc có kinh nghiệm về các vấn đề kinh
tế chính trị sẽ thấy những điều ghi trong TCTK 21 hoàn toàn
minh chứng cho nhận định của bạn đọc ĐVB nêu trên đây.
Một điểm cần nhấn mạnh ở đây: chúng tôi không hề coi
thường những tính toán chiến lược của Đảng CSVN trong việc
đánh phá phong trào dân chủ VN. Chúng tôi quan niệm rằng đối
sách của phong trào dân chủ phải là: phát huy thế trận quần
chúng và tiến tới mặt trận dân chủ khi điều kiện của
thực tiễn đã chín.
THDCĐN nghiêm túc trong vấn đề xây dựng và phát triển tổ
chức mà một bạn của tôi đã trả lời bạn đọc trong một
thư khác. Ở đây, tôi chỉ ghi nhận là bạn đọc đã khá tinh
ý khi nhìn ra vài nét khác biệt trong cơ cấu tổ chức của
chúng tôi so với các tổ chức khác. Nói thế có nghĩa là chúng
tôi quan niệm khác về việc xây dựng và phát triển tổ chức
sao cho nó đủ năng động trong hoàn cảnh khá tế nhị hiện
nay.
Trước khi tạm ngừng, tôi muốn bàn thêm một chi tiết nêu lên
trong thư của hai bạn Đặng Vũ Bình và Lê Lâm Đông, rằng
nhiều bài xã luận của Thông Luận đọc thì thấy thích lắm
nhưng rốt lại chỉ có tính cách hô khẩu hiệu suông. Xin
được có đôi lời chất chính: những bài xã luận từ lâu nay
vẫn được nhìn như là những bài viết phản ảnh quan điểm
của THDCĐN về các vấn đề thời sự khi nó vừa xảy ra. Có
thể một số bài xã luận cũng đưa ra một đáp án cho một
bài toán thời sự, theo nhãn quan của người dân chủ Việt Nam
đứng trong đội ngũ THDCĐN. Chúng tôi không hề dùng bài xã
luận để "hô khẩu hiệu" theo nghĩa là khua chiêng trống
ồn ã cho qua chuyện, không thiết thực gì cho xã hội. Vì chỉ
là những bài viết phản ảnh cái nhìn của THDCĐN về một
vấn đề cụ thể, khó có thể xem những bài xã luận hằng
tháng là một chỉ dẫn về những tầm nhìn chiến lược của
THDCĐN về tiến trình dân chủ hoá nước nhà. Đây là một
vấn đề cần được xem xét ở bản dự án chính trị của
tổ chức. Khi bàn bạc cùng các bạn về vấn đề các bạn nêu
ra về quan điểm của THDCĐN về "lộ trình dân chủ", tôi
dựa vào Dự án chính trị là vì thế.
<strong>Câu hỏi 4:</strong> <em>Trung Đông và Bắc Phi đang rúng
động trước những cuộc cách mạng liên tiếp diễn ra, làm
hàng lọat các quốc gia độc tài bị sụp đổ. Trung Quốc cũng
đang lo ngại cách mạng hoa lài lan tới cửa.</em>
<em>Ở Việt Nam lạm phát gia tăng, nhìn tổng thể hệ thống xã
hội và chính trị đang thể hiện nhiều dấu hiệu bất ổn,
nhiều người đang mất dần niềm tin vào chính quyền. Câu hỏi
tôi muốn gửi đến THDCDN là các ông đánh giá thời cơ này ra
sao, liệu có thể xảy ra một cuộc cách mạng dân chủ ở
Việt Nam trong năm tới đây hay không? Theo dự đoán của Tập
Hợp, nếu tiến độ dân chủ hóa hiện nay được giữ nguyên,
chúng ta sẽ có cuộc bầu cử tự do đầu tiên sau bao nhiêu năm
nữa? Cần làm gì trước tình hình hiện nay?</em>
<h2>Hoàng An Việt trả lời: </h2>
Xin đồng ý với bạn rằng Trung Đông và Bắc Phi hiện đang
rúng động về làn sóng nổi dậy của quần chúng tại đó.
Tôi cũng không nghĩ khác với bạn rằng: "Trung Quốc cũng đang
lo ngại cách mạng hoa lài lan tới cửa". Cũng đã có một vài
nhà hoạt động dân chủ hải ngoại đang mơ tưởng một cuộc
nổi dậy tại Việt Nam, lúc này.
Sở dĩ có cái nhìn như thế là vì làn sóng cách mạng lần này
dâng tràn lên từ những xứ sở còn đang chịu ách độc tài
tại các nước Á Phi. Điểm chung giữa những quốc gia này là:
một tập đoàn cai trị theo lối đảng trị hay gia đình trị,
bóp nghẹt các quyền tự do căn bản của công dân, ngăn chặn
các hoạt động xã hội dân sự và các chính đảng đối lập,
biến bộ máy bạo lực để bảo vệ kẻ thống trị thay vì
bảo vệ đất nước và nhân dân, và những kẻ thống trị đã
bòn rút tài sản quốc gia cho mục đích cá nhân họ thay vì lo
cho dân giàu nước mạnh.
Những điểm tương đồng giữa các xứ còn đang chịu ách
độc tài dừng ở đó. Điều kiện cho một cuộc cách mạng
dân chủ khác nhau tại các quốc gia đang bàn đến ở đây sẽ
quyết định mức độ thành công của công cuộc chuyển hoá
dân chủ tại các nước này. Bạn Khachviengtham nêu lên một
nhận định xác đáng về tình hình trong nước hiện nay:
"<em>Việt Nam lạm phát gia tăng, nhiều người đang mất dần
niềm tin vào chính quyền</em>". Nhưng tình hình trong nước
hiện nay không chỉ có thế. Còn rất nhiều yếu tố khác bao
trùm các mặt đời sống nhân dân: giáo dục, kinh tế, y tế,
quốc phòng, xã hội… Điều kiện cho một cuộc cách mạng dân
chủ đã chín rồi đấy, nồi áp suất bị nén lâu rồi, có
thể vỡ vùng rồi đấy. Nhưng điều kiện này vẫn chưa có
thể là thời cơ cho một cuộc cách mạng màu hay cách mạng hoa,
nếu như chưa đủ chín hai điều kiện khác: đồng thuận về
một dự án tương lai chung khác, và một tập hợp dân chủ có
tầm vóc. Đó là nguyên nhân của những chuyến tàu dân chủ
bị bỏ lỡ trong quá khứ.
Nay trở lại câu hỏi bạn đọc Dân Luận. Xin hãy cùng ôn lại
một giai đoạn nóng bỏng khác: Những năm cuối của thời kì
bao cấp trước khi bắt đầu giai đoạn gọi là "đổi
mới", điều kiện cho một cuộc đổi đời còn cao hơn bây
giờ, nhưng thời cơ cách mạng không đến, vì chưa hội đủ
các điều kiện khác cho công cuộc cách mạng dân chủ thành
công.
Một thời cơ khác cũng to lớn, nhưng đã xảy ra trong khi phong
trào dân chủ chưa sẵn sàng để tiếp nhận nó và chuyển
thành "tình thế cách mạng" cho cuộc cách mạng dân chủ.
Đó là chuỗi biến cố từ khi bức tường Berlin sụp đổ năm
1989, dẫn đến sự sụp đổ của khối xã hội chủ nghĩa. Vì
lực lượng dân chủ chưa đủ tầm vóc cho nên Đảng CSVN đã
trụ lại được sau một cơn choáng.
Do vậy, chúng ta cần tìm hiểu nghiên cứu sâu những chuỗi
biến cố của làn sóng dân chủ Hoa Nhài để tìm cho ra quá
trình xây dựng những điều kiện cần và đủ cho cuộc cách
mạng dân chủ tại đó, nhưng chúng ta không nên vội vã xem làn
sóng dân chủ đang làm rúng động thế giới A Rập cũng là
thời cơ cách mạng của cách mạng dân chủ Việt Nam. Lý do
giản dị chỉ là chúng ta chưa hoàn toàn có hết những điều
kiện cần và đủ cho cách mạng dân chủ cho chính mình. Trừ
khi đất nước chúng ta chỉ muốn một cuộc cách mạng xảy
non, khi mà các điều kiện cần và đủ cho nó chưa đủ chín.
THDCĐN không ngồi đợi thời cơ đến, cũng không nhập cảng
sống sít "thời cơ cách mạng" của người mà không xem xét
các điều kiện cần và đủ của chính mình. Chúng tôi hiểu
rằng Việt Nam còn đang cần tích tụ hoàn bị những điều
kiện cần và đủ cho cuộc vận động dân chủ hoá trong hoà
bình. Chỉ khi nào những điều kiện đã phát triển thì thời
cơ cách mạng mới đến cho chúng ta thực hiện cuộc cách mạng
dân chủ đó. Khi thời cơ đến thì nó cũng có thể đến rất
bất ngờ nhưng không hề ngẫu nhiên, vì chính là quần chúng
cách mạng va lực lượng dân chủ đã tích luỹ từ trước
sức bật của thời cơ cách mạng.
Xem thế thì có cuộc cách mạng dân chủ nào thành công trong
lịch sử vài trăm năm qua lại là kết quả của một cuộc
xảy non?
<strong>Câu hỏi 5:</strong> <em>Linh mục Nguyễn Văn Lý, một
người không ngừng đấu tranh cho dân chủ nhân quyền với ý
chí không khoan nhượng. Ông cũng là người nhiều tuổi, từng
trải, có nhiều kinh nghiệm trong đấu tranh với chế độ cộng
sản ở Việt Nam. Nhưng chính ông, cũng đã phải nói rằng:
"Độc tài cộng sản ở Việt Nam là độc tài có khoa học, hơn
mấy anh độc tài châu Phi nhiều lắm".</em>
<em>Xin hỏi THDCĐN đâu là những rào cản khiến cuộc đấu
tranh giành tự do dân chủ nhân quyền ở Việt Nam có nhiều khó
khăn phức tạp hơn những nơi khác. Và THDCĐN đã có những
đường hướng và biện pháp cụ thể như thế nào để có
thể dẫn dắt nhân dân Việt Nam đấu tranh giành thắng lợi
trước một đối thủ "độc tài có khoa học"?</em>
<h2>Sơn Dương trả lời:</h2>
Trong cuộc đấu tranh dân chủ hóa nước Việt Nam, Tập Hợp
Dân Chủ Đa Nguyên (THDCĐN) không chủ trương phải có những
hành động chính trị vỗ ngực xưng tên khi đang thực hiện
các giai đoạn xây dựng nền tảng tư tưởng và nhân sự của
tổ chức. THDCĐN không cổ động những hoạt động có tính
quấy rối chỉ nhằm để gây thanh thế, tiếng vang, tiếng nổ,
tiếng dội... như một vài tổ chức đang làm và đã lấy đó
làm thành tích để đo lường tiềm năng chính trị của những
tổ chức khác. THDCĐN không bị áp lực của bất cứ ai phải
có những hành động "<em>lạy ông con ở bụi này</em>" chỉ có
tác dụng "nổ" để cho cộng sản tập trung vào trấn áp, vu
khống và lũng đoạn hàng ngũ. THDCĐN khác với những tổ chức
không có cơ sở tư tưởng, hoạt động theo phản xạ chính
trị thời cơ, chạy theo cảm tính thông thường và phải mị
dân để biện minh cho những phương tiện có được từ sự
quyên góp của quần chúng.
Là một tổ chức cán bộ, ưu tiên của chúng tôi đặt trọng
tâm vào xây dựng nền tảng tư tưởng của tổ chức, huấn
luyện cán bộ và vận động dư luận tìm đồng thuận cho Dự
án Chính trị Dân Chủ Đa Nguyên của THDCĐN. Giai đoạn lãnh
đạo quần chúng là giai đoạn tất yếu sau cùng.
Phân tích và rút kinh nghiệm từ những thất bại của những
tổ chức chính trị đối kháng cộng sản trong lịch sử và
hiện tại, chúng tôi nhận định để có thể thành công trong
công tác vận động dân chủ hóa Việt Nam và thiết lập thể
chế dân đa nguyên, THDCĐN cần thực hiện 5 giai đoạn chuẩn
bị đội ngũ và quần chúng như sau:
1. Xây dựng cơ sở tư tưởng làm nền tảng cho tổ chức.
2. Đào tạo cán bộ nồng cốt quyết tâm thực hiện dự án
chính trị.
3. Kiểm điểm phương tiện nhân, tài, vật, lực.
4. Xây dựng cơ sở quần chúng sẵn sàng và cuối cùng
5. Tiến công giành chính quyền.
Mọi hành động nóng vội, vượt lướt các giai đoạn vì áp
lực các bức xúc chính trị, xã hội, kinh tế, tình hình thế
giới... sẽ thất bại hoặc sẽ không đưa đến thành công
toàn vẹn như dự liệu.
Về hoạt động lãnh đạo, vận động quần chúng tham gia rộng
rãi vào công tác đấu tranh giành chính quyền, như đã trình
bày, là giai đoạn sau cùng của 5 giai đoạn cần thực hiện
để đi thành công. Mọi hình thức đấu tranh của THDCĐN sẽ
đi theo các giá trị dân chủ đa nguyên, tinh thần hòa giải và
hòa hợp dân tộc và qua các hình thức đấu tranh bất bạo
động. Đặc biệt, phương thức đấu tranh bất bạo động mà
chúng tôi đã kiên trì vận động và đã bị các tổ chức
chủ trương bạo động (nay một số đã miễn cưỡng chuyển
sang hướng "bất bạo động") tấn công đánh đập và quy chụp
hoàn toàn sai trái là THDCĐN chủ trương bắt tay với cộng
sản, sẽ là phương thức đấu tranh thích hợp nhất cho hoàn
cảnh Việt Nam.
CSVN là một tổ chức tập trung vào mục tiêu cướp chính
quyền bằng bạo lực và vì thế sẽ sẵn sàng sử dụng bạo
lực để duy trì quyền cai trị. THDCĐN vận động cho một kết
quả đấu tranh hoà bình như đã xảy ra như ở Tunisia và Ai
Cập. Nhưng hiện tượng Muammar Gaddafi ở Lybia giết dân để
bảo vệ quyền cai trị của y là một thảm kịch có thể xảy
ra ở Việt Nam. Bản chất của quân đội CSVN là công cụ bạo
lực của đảng cộng sản Việt Nam. Quân đội CSVN chỉ được
"Trung với Đảng" chứ không được "Trung với tổ quốc
Việt Nam". Một công cụ bạo lực như thế sẽ sẵn sàng thi
hành nghị quyết của đảng CSVN, sẽ sẵn sàng giết dân để
bảo vệ đảng cộng sản để thể hiện cao độ hơn nữa tính
"Trung với Đảng" của công cụ. Bất chấp mọi xúc động
chính trị đang xảy ra ở Bắc Phi, ở Trung Đông và có thể
sắp tới sẽ là vùng đất của các chế độ độc tài, độc
đảng, độc ác ở Á châu, mọi vận động quần chúng VN phải
được cân nhắc lợi hại và nếu cần thiết sẽ chậm lại,
cho đến khi công cụ bạo lực của CS có thể chuyển hướng
từ "Trung với Đảng" sang "Trung với Dân" và "Trung với
Tổ quốc Việt Nam".
Một tổ chức chính trị mới và hướng về tương lai như
THDCĐN phải có đạo đức lãnh đạo và có trách nhiệm với
quần chúng và với đất nước. Sự bảo toàn an ninh cho quần
chúng trong mọi sự đương đầu với một tổ chức bạo lực
chuyên môn phải đặt ưu tiên cao nhất. Phải chấp nhận cuộc
cách mạng nào cũng có đổ máu, nhưng đổ máu nhiều nhất
để thất bại như đã xảy ra ở Thiên An Môn thì không thể
được. Và để tránh đổ máu nhiều nhất, các giai đoạn 1,2,3
và 4 càng phải được chuẩn bị chu đáo nhất.
Quần chúng là sức mạnh của mọi cuộc cách mạng và phải
được lãnh đạo để thực hiện cách mạng. THDCĐN có tư
tưởng đa nguyên chỉ đạo, phương hướng đấu tranh bất bạo
động trong tinh thần hòa giải và hòa hợp Dân tộc hy vọng
sẽ là lực lượng được tín nhiệm khi lịch sử lên tiếng.
(còn tiếp)
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8001), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét