Chỉ số giá tiêu dùng (CPI): Cái "rổ" của Nhà nước khác cái "rổ" của bà nội trợ

Khảo sát của phóng viên tại một số chợ lớn ở Hà Nội cho
thấy, giá thịt lợn hiện đã tăng 25% so với cách đây 1
tháng, giá trứng tăng tới 45% trong khi giá rau củ tăng bình
quân 30%. Giá cá đồng tăng mạnh nhất tới 60% còn giá thịt
gà công nghiệp cũng tăng không kém ở 40%.

Dù giá tăng mạnh nhưng người dân vẫn phải chấp nhận bởi
không có cách nào khác.

<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Các bác nên vui mừng đi
là vừa, anh Ba vừa chỉ đạo cách tính CPI mới để giảm lạm
phát. Kinh tế sẽ ổn định nhanh chóng nhá!<img class="quoright"
src="/misc/quoright.png"/> <br class="quoteclear"></div><div
class="quoteauthor">» Thành viên diễn đàn Tathy</div></div>
Bà Nguyễn Ánh Thục (60 tuổi) ở Trương Định, quận Hoàng Mai
(Hà Nội) cho biết, ngày nào bà cũng đi chợ nhưng vẫn bị
"sốc" bởi giá thực phẩm. Bà cho biết thêm, vì giá lên
nên gia đình bà phải chấp nhận bằng cách giảm lượng mua
hàng ngày".

Trong khí đó, trao đổi với báo chí sáng 22/3, Cục trưởng
Cục quản lý giá (Bộ Tài chính) vẫn dự báo: "<em>chỉ số
giá tiêu dùng (CPI) tháng 3/2011 tăng khỏang 2,1%. Như vậy, mức
tăng CPI quý I sẽ là 6%</em>".

Dẫu biết rằng tỷ trọng giá thực phẩm trong "rổ" CPI
chiếm không quá bán (50%), nhưng khỏang cách chênh lệch giữa
số tăng CPI do Nhà nước công bố với mức tăng giá ngòai chợ
sao quá xa đến vậy?

<center><img
src="http://bee.net.vn/dataimages/201103/original/images668018_A_02.jpg"
/></center>
<center><em>Người dân không hiểu vì sao thực phẩm tăng 30-40%
mà CPI vẫn chỉ tăng có 2,1% (IE)</em></center>

Tiêu dùng - trong quan niệm của số đông người lao động, với
mức thu nhập hiện nay, cũng mới chỉ đủ loanh quanh cho nhu
cầu ăn - ở. Vì thế mức tăng chỉ số tiêu dùng (CPI) họ
cũng có thể tự đo và thống kê được bằng số tiền tăng
thêm hàng tháng cho tiền điện; mua xăng đi làm và khỏan tiền
đi chợ trong tổng thu nhập của gia đình hàng tháng; hàng quý.

Nếu như mức chi tiêu cuộc sống hàng ngày của người dân
cũng chỉ giảm 2,1%/tháng hay 6%/quý thì cũng chưa gây trạng
thái "sốc" cho người dân. Nhưng nếu đồng tiền trong tay
các bà nội trợ sụt giá đến 30-40% thì các thông tin từ bàn
giấy của cơ quan chức năng nhà nước về mức tăng CPI định
kỳ chẳng ăn nhập gì với khối lượng nhẹ đi "rõ ràng"
trong làn của các bà nội trợ.

Theo đó, niềm tin vào những con số trong văn bản pháp quy, các
bản thông tin và rộng hơn là trong các nhận định và dự báo
của Nhà nước cũng chẳng còn có mấy giá trị.

Và những cam kết "vĩ mô" hơn, từ phía Chính phủ như: bảo
đảm nguồn cung vàng; ngọai tệ, thắt chặt tín dụng ưu đãi
cho doanh nghiệp Nhà nước, khắc phục tình trạng đầu tư dàn
trải trong đầu tư công, bảo đảm an sinh xã hội và nhiều
hơn thế là cam kết về sự ổn định kinh tế-xã hội cũng
khó lôi kéo được sự đồng cảm và tham gia cùng Nhà nước
của tòan xã hội.

Vì từ cái sát sườn lợi ích, người dân không thấy số
"nhà nước" và số "của dân" nó tương đương nhau –
chỉ số CPI là một ví dụ cụ thể.

Trong các chỉ đạo và giải pháp điều hành kinh tế của các
cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng và Chính phủ gần đây
đã có thêm một nội dung mới: tạo sự đồng thuận trong toàn
xã hội về tình hình và những chủ trương, giải pháp của
Đảng và Nhà nước; củng cố niềm tin; động viên cán bộ,
đảng viên gương mẫu thực hiện và động viên các tầng lớp
nhân dân, các doanh nghiệp tích cực tham gia thực hiện các chủ
trương, giải pháp, phấn đấu hoàn thành cao nhất các mục
tiêu, nhiệm vụ đề ra.

Con số CPI "trong thống kê" và "trong mỗi gia đình" phải
được xử lý và công bố sao đó để người dân thấy nó
phản ảnh đúng giá trị hiện thực. Xa vời quá, chỉ số CPI
chỉ còn ý nghĩa với các cơ quan Nhà nước, các nhà kinh tế,
còn người dân thì không biết thế nào mà lên kế họach chi
tiêu cho tương lai.

Mà khi tương lai cuộc sống hàng ngày mà họ còn không thể
hoạch định cho mình thì khó có thể "đồng thuận" để
làm việc gì lớn hơn, phục vụ cho lợi ích chung của tòan xã
hội theo chỉ đạo và định hướng của Nhà nước.

Thuận Hải

<div class="special_quote">Tôi là giáo viên cấp 2, vào nghề giáo
dục 11 năm, ba năm đầu lương bậc một là gần 800.000đ mua
được 4 tạ gạo hoặc hơn một chỉ vàng, giá xăng lúc đó là
5000đ/1 lít. Vậy mà bây giờ lương bậc 4 gần 2.800.000đ không
mua nổi 3 tạ gạo hoặc chỉ mua được 7 phân vàng. Ở nhà vợ
không có việc làm nuôi hai con nhỏ, nếu ngày nào đi làm thuê
tiền công người ta trả 80.000đ một ngày, về phải trả tiền
gửi hai con là 30.000đ. Tôi là công chức nhà nước mà bây giờ
không đủ tiền để gửi hai con đi nhà trẻ được. Những
lời tôi nói đây là sự thật nếu ai ở trong ngành công chức
thì rất rõ. Tôi không biết tương lai gia đình tôi, tương lai
con tôi sẽ ra sao?

________________________________

Tôi thông cảm với hoàn cảnh của bạn, cả 2 vợ chồng tôi
đều là giáo viên 8 năm nay rồi, chúng tôi mới có một con gái
những cũng không dám sinh cháu thứ 2 nữa vì biết không thể
đủ tài chính nuôi cho con đàng hoàng trong cảnh rau muống
15.000/mớ, sữa từ nội đến ngoại đều vượt giá vài trăm
%. Tiền lương chỉ đủ thuê nhà, duy trì sinh hoạt tối thiểu,
không có tích lũy nói chi đến mua nhà.

_________________________________

Tôi cũng là giáo viên dạy cấp III cho 1 trường ở Hà Nội.
Lương tôi được nhận hàng tháng hiện nay là 2.3 triệu. Nếu
cộng các khoản linh tinh khác (tết, hội phụ huynh, thừa giờ)
thì trung bình mỗi tháng được khoảng 3 triệu. Trong khi đó
mỗi tuần tôi phải lên lớp 17 tiết, ngoài giờ lên lớp tôi
phải chuẩn bị bài giảng điện tử, chuẩn bị đề thi, chấm
thi, v..v.... cũng tốn rất nhiều thời gian ở nhà. Tôi cũng có
bạn làm công chức nhà nước ở lĩnh ở sở, lương cũng trần
trụi có hơn 2 triệu. Trong khi đó bạn bè cùng lớp phổ thông,
làm cho các công ty tư nhân với các tập đoàn, thu nhập trên
dưới 15 triệu mỗi tháng. Nếu tính khối lượng công việc
theo thời gian phải bỏ ra thì tương đương. Chỉ khác là họ
làm 8 tiếng/ngày ở cơ quan, sau giờ làm và ngày nghỉ họ dành
toàn thời gian cho gia đình được hoặc học nâng cao. Như vậy
nếu so sánh về lao động thì họ được trả lương cao hơn
nhiều, tức là sức lao động của họ được trả xứng đáng.
Còn chúng tôi, những người làm cho nhà nước thì chỉ nhận
được mức lương bèo bọt. Có cảm giác là chúng tôi đang bị
bóc lột sức lao động bởi các cơ quan nhà nước. Các vị
muốn làm gì, tăng giá cái gì đều so sanh với nước ngoài,
nhưng các vị không so sánh ở các nước đó nhà nước họ
trả lương gần như các công ty, cơ quan bên ngoài, có thấp hơn
1 chút nhưng phúc lợi cao hơn. Mong các vị nếu học nước
ngoài thì học một cách tổng thể, toàn diện, cái cách toàn
bộ chính sách,v.v... chứ đừng chỉ học những gì có lợi cho
các vị, làm dân khổ đi. Chẳng hạn nước ngoài họ thu tiền
điện là 9cent/Kwh nhưng cơ quan nhà nước trả lương cho nhân
viên 60000USD/year. Các vị cứ nhìn vào giá điện để đòi tăng
tiền điện nhưng các vị phớt lờ tiền lương. Các lĩnh vực
khác cũng thế. Rất mong các nhà lãnh đạo cải cách 1 cách
tổng thể, toàn diện chứ đừng cải cách một phần mà phần
đó làm khổ dân.

_________________________________

Nếu ở Hà Nội, có 3 triệu/tháng mà sống được đã là kỳ
tích rồi, nói gì đến tích lũy.

<strong>Nguồn:</strong> Bình luận tại "<a
href="http://vef.vn/?vnnid=13692">Có 3 triệu đồng/tháng chỉ đủ
thuê nhà</a>"
</div>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8262), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét