src="http://danluan.org/files/u1/LIBI03032011.jpg" width="300" height="225"
alt="LIBI03032011.jpg" /><div class="textholder">Những người chạy
khỏi Libi lánh nạn tại khu vực biên giới Tunisia.
(Nguồn: AFP/TTXVN)</div></div>
(ĐCSVN) - Thế giới trong những tháng vừa qua nóng bỏng bởi
những diễn biến chính trị xảy ra trong lòng thế giới A-rập.
Đằng sau sự hỗn độn của các cuộc bạo loạn chính trị ở
Bắc Phi – Trung Đông, ngày càng lộ rõ nguyên nhân đích thực:
sự phá sản của chủ nghĩa tự do mới và sự can thiệp của
chính quyền Mỹ.
Bạo loạn chính trị mở đầu ở Tuynidi, sau đó làm rung
chuyển quốc gia Ai Cập cổ kính và lan sang nhiều nước Bắc
Phi – Trung Đông như: Angiêri, Yêmen, Baranh, Iran, Libi… Giới
truyền thông quốc tế nhất loạt bóc trần nguyên nhân của
sự kiện đó là: chế độ chuyên quyền độc đoán, tham nhũng,
tình trạng nghèo khổ, giá hàng hóa tăng cao… ở các nước
sở tại. Bởi vậy, những cuộc xuống đường hàng nghìn, hàng
vạn người lật đổ chính quyền ở Tuynidi và Ai Cập được
tung hô như thắng lợi của nền dân chủ, thậm chí như những
cuộc nổi dậy cách mạng của quần chúng nhân dân. Trên thực
tế, nguyên nhân đích thực, trực tiếp và nguy hiểm nhất của
cơn địa chấn chính trị A-rập là mô hình phát triển kinh tế
- xã hội theo chủ nghĩa tự do mới và sự can thiệp của chính
quyền Mỹ. Nhà Trắng và các đồng minh phương Tây đã chuẩn
bị kịch bản chiến lược từ nhiều năm trước. Chỉ có
điều, như nhiều lần trước, một lần nữa, họ lại mưu toan
bịt mắt toàn thế giới.
Thế giới A-rập là một thực thể địa chính trị rộng gần
13 triệu km2, bao gồm 20 quốc gia nói tiếng A-rập, thành viên
Liên đoàn A-rập, tập trung chủ yếu ở vùng Bắc Phi - Trung
Đông và lấy đạo Hồi làm tôn giáo chính. Đây là kho năng
lượng khổng lồ nhất thế giới với trữ lượng trên 700 tỷ
thùng dầu và sản lượng hàng năm chiếm hơn 60% tổng sản
lượng dầu mỏ toàn cầu. Đây cũng là nơi có kênh đào Xuyê
trọng yếu, hành lang của 3 triệu thùng dầu mỗi ngày và
chiếm gần 20% tổng lượng hàng hóa vận chuyển toàn thế
giới.
Từ lâu, Mỹ và các thế lực tư bản đế quốc đã thực
hiện chiến lược bá chủ Bắc Phi - Trung Đông nói riêng và
thế giới A-rập nói chung. Tất cả các chế độ theo khuynh
hướng dân tộc tiến bộ đều bị Nhà Trắng xếp vào danh
sách cần loại bỏ. Lãnh tụ Mossadegh của Iran và lãnh tụ
Nasser của Ai Cập đã từng là nạn nhân của chiến lược do
Oasinhtơn chủ mưu ngay từ cách đây hơn 40 năm. Cũng trong suốt
nửa thế kỷ qua, nhân dân và Tổ chức Giải phóng Palextin
phải gánh chịu hàng loạt chính sách thù địch phũ phàng của
chính quyền Mỹ.
Để biến thế giới A-rập thành nhân tố phục vụ lợi ích
chiến lược của Mỹ, các ông chủ Nhà Trắng đã ráo riết áp
đặt mô hình tự do mới lên đời sống kinh tế xã hội của
các quốc gia trong khu vực, thúc đẩy mô hình dân chủ theo các
chuẩn Mỹ và phương Tây. Sau 3-4 thập kỷ đi theo chủ nghĩa
tự do mới, các xã hội A-rập đều chịu chung các căn bệnh
trầm kha: kinh tế tuy tăng trưởng nhưng không có ổn định vĩ
mô, phụ thuộc ngày càng nhiều vào các nhân tố bên ngoài;
phân hóa xã hội, chênh lệch giàu nghèo trầm trọng; giá trị
văn hóa truyền thống, bản sắc dân tộc, đạo lý Hồi giáo
bị xâm hại nặng nề; căng thẳng xã hội âm ỉ kéo dài và
sẵn sàng bùng phát; chủ nghĩa cực đoan tôn giáo tái hiện như
sự phản kháng sống còn đối với văn minh ngoại lai… Bão
táp chính trị ở Tuynidi, Ai Cập và hàng loạt quốc gia Bắc Phi
- Trung Đông vừa qua là hệ quả không tránh khỏi của sản
phẩm mang nhãn hiệu USA chính hiệu: mô hình tự do mới sau vài
thập kỷ cấy ghép vào thực thể A-rập vốn không thể dung
nạp dị vật này của chủ nghĩa tư bản hiện đại.
Từ nhiều năm nay, chính quyền Mỹ nhận thấy rất rõ sự bất
ổn của các nước A-rập, trước hết là của các quốc gia
đồng minh như Ai Cập, Ả rập Xê út… Mối lo ngại của các
ông chủ Mỹ ngày càng gia tăng khi phát hiện Tổng thống Mubarak
mắc căn bệnh hiểm nghèo. Làm thế nào để thay thế Mubarak mà
vẫn giữ được chính quyền thân Mỹ ở Ai Cập, quốc gia vốn
được coi là chìa khóa không thể thiếu cho các vấn đề Bắc
Phi - Trung Đông? Nhà Trắng và CIA đã chơi con bài lợi hại quen
thuộc: ủng hộ các lực lượng đối lập nhân danh dân chủ
tiến hành bạo loạn chính trị, phế truất chiến hữu Mubarak
già nua, nhũng nhiễu, hết thời. Nhân vật thay thế đã được
chuẩn bị sẵn cho cuộc bầu cử sắp tới của đất nước kim
tự tháp: ông El Baradei, cựu Giám đốc Cơ quan Năng lượng
nguyên tử quốc tế, đồng minh không giấu diếm của các chính
quyền Mỹ trong nhiều năm qua.
<span class="underlined-text">Lần này, các chuyên gia Mỹ đã khéo
lợi dụng mạng xã hội, điện thọai di động, hộp thư điện
tử và các phương tiện truyền thông hiện đại khác để kêu
gọi nhiều làn sóng dân chúng xuống đường dồn ép chính
quyền Mubarak vào điểm tận cùng</span>. Qua sự nhào nặn của
giới truyền thông do Mỹ chi phối, sự kiện Ai Cập và chảo
lửa Bắc Phi – Trung Đông hiện lên như một thảm kịch tự
phát do Twitter, Facebook, Google… kích động!
Lịch sử đã nhiều lần chứng minh, biết bao sự kiện lớn
lần đầu xảy ra như một bi kịch và lần thứ hai xảy ra sẽ
như một hài kịch. Đối với Mỹ, thay thế Mubarak mà vẫn giữ
nguyên vai trò, vị trí đồng minh thân Mỹ của Ai Cập chỉ là
màn đầu của kịch bản Bắc Phi - Trung Đông. Màn thứ hai, quan
trọng hơn nhiều, chính là lợi dụng làn sóng chống đối đang
tràn lan toàn khu vực, lật đổ các chính quyền chống Mỹ.
Hiển nhiên là Libi và Iran lọt ngay vào tầm ngắm của
Oasinhtơn. Lần này, họ không chỉ chống phá bằng các vũ khí
truyền thông, mà bằng cả hăm dọa quân sự, bằng sự hiện
diện của tàu sân bay, tàu chiến với hàng chục nghìn lính
thủy đánh bộ ăn chực nằm chờ sát nách hai quốc gia vốn
đã làm Nhà Trắng mất mặt nhiều năm qua. Thêm nữa, họ còn
chống phá Cadaphi và Almadinejad bằng sức mạnh của quyền lực
chinh trị quốc tế, chủ yếu là thông qua Liên hợp quốc, với
những nghị quyết cấm vận nguy hiểm.
Thế giới ngày nay tỉnh táo hơn nhiều so với những gì các
ông chủ Nhà Trắng lầm tưởng. Đã xuất hiện nhiều tiếng
nói trong cộng đồng quốc tế, trong đó có cả một số
cường quốc, phản đối mưu toan dùng can thiệp quân sự nước
ngoài nhằm giải quyết tình hình Libi; phản đối việc lợi
dụng Liên hợp quốc như công cụ quyền lực phục vụ mục
tiêu chiến lược của Mỹ. Vấn đề của Libi nhất thiết
phải do chính quyền và nhân dân Libi giải quyết, tốt nhất là
thông qua giải pháp chính trị, trên cơ sở luật pháp quốc gia
và tôn trọng các giá trị chung của cộng đồng quốc tế.
Ảnh hưởng lây lan của bạo loạn chính trị rất có thể từ
thế giới A rập đến một số khu vực khác. Và nếu như vậy,
cộng đồng quốc tế, các chính phủ và nhân dân các nước
rất cần cảnh giác với những tấn hài kịch tiếp theo,
được dàn dựng bởi các thế lực muốn che đậy sự phá sản
của mô hình tự do mới; muốn bắt nhân dân thế giới trả
giá đắt cho những chính sách lầm lỗi của chủ nghĩa tư bản
toàn cầu và, hơn nữa, muốn nhân cơ hội này chống phá, lật
đổ các chế độ không tuân theo quỹ đạo tư bản chủ nghĩa
do Mỹ và phương Tây chỉ huy.
Viết Thảo
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8039), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét