xứ Thiên đường nói riêng, với đồng chí Rak, chính trị
không phải là nghề vì quốc kế dân sinh mà chẳng qua đó là
một con đường làm ăn, kiếm chác. Thăng quan, tiến chức để
nắm thêm một số quyền lực rồi từ đó can thiệp vào các
thương vụ, buôn cơ chế, kiếm một số triệu đô gửi nhà
băng dưỡng già…
Năm 1981, đồng chí Mubarak lên cầm quyền sau khi Sadat bị ám
sát, trong bài diễn văn đầu tiên trước cả nước, vị tổng
thống mới của Ai Cập hứa sẽ nỗ lực hết sức mình vì sự
thật, không khoan nhượng với tham nhũng và hoạt động gây
rối… Để minh hoạ cho lời nói đó, Chính phủ của Mubarak
trong cuộc trấn áp nạn đầu cơ trục lợi của các doanh nhân
giàu có với nhiều mối quan hệ chính trị, người anh cùng cha
khác mẹ và con trai của Sadat đã bị bắt và trừng phạt
thẳng tay.
Hơn chục thành viên quan trọng khác trong giới thân tín của
Sadat bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì lạm dụng quyền
lực và các hoạt động tham nhũng khác. Đồng chí Rak nhờ đó
nổi tiếng vì sự liêm khiết.
Nhưng rồi, khi đã ngồi yên vị trên ngai vàng quyền lực, Rak,
gia đình và các cố vấn thân cận của đồng chí dần quen
với việc làm giàu cho bản thông qua quan hệ gần gũi với các
công ty nhiều quyền lực của Ai Cập vốn là kẻ bậc thầy
về việc mua bán cơ chế. Không chỉ Rak mà cả hai con trai của
ông cũng nhận được đòn bẩy từ chính phủ, cả giới quân
sự và đảng chính trị đa số của nước này, để ban phát
cho bằng hữu kiếm lợi và dọn dẹp các đối thủ cạnh tranh.
Thực ra thì cách kiếm tiền của đồng chí Rak và các con ông
cũng không khác là mấy so với các đồng chí lãnh đạo và con
em họ ở xứ Thiên đường ta. Sau đây là một trong số những
cách đó, Chủ tịch xin được kể ra để các bạn suy ngẫm.
Đồng chí nào đang định theo đuổi sự nghiệp chính trị cũng
có thể tham khảo thêm.
Đầu tiên là việc mở cửa cho các nhà đầu tư nước ngoài
mà xứ ta quen gọi là FDI (Foreign Direct Investment). Theo luật Ai
Cập, công ty nước ngoài phải giành cho đối tác liên doanh
trong nước 51% cổ phần công ty liên doanh hoạt động tại Ai
Cập. Theo luật này, bất cứ công ty đa quốc gia nào cũng cần
phải thông qua một đối tác trong nước và đối tác này
thường chỉ đâu đó quanh các thành viên gia đình Rak hay các
nhân vật quyền lực của đảng cầm quyền.
Một số khách sạn cổ, vốn là sở hữu nhà nước cũng bị
chính phủ tư nhân hoá mà thực chất là bán với giá bèo mà
người mua không ai khác là những đệ thân tín của đồng chí
Rak.
Những năm 1980, khi mới lên cầm quyền, đồng chí Rak có vẻ
rất thật thà trong tham vọng chặn đứng tham nhũng. Nhưng theo
thời gian, các thân hữu quanh ông bắt đầu đục khoét hệ
thống. Tiếp nữa, các con ông cũng tham gia làm ăn kinh doanh,
nhận lại quả từ các công ty đến Ai Cập. Chuyện chi chác
phần trăm khi tham gia các dự án đã thành lệ bất thành văn.
Đặc biệt là trong việc nhận quyền khai thác tài nguyên, quền
sử dụng đất...
Nhờ cách này, trong 30 năm cầm quyền, đồng chí Rak và gia
đình đã kịp "tích" được khối tài sản với giá trị ròng
ít nhất 5 tỷ USD. Thông tin từ một số cơ quan truyền thông
khác thì cho rằng, tài sản của gia đình này lên tới khoảng
50 tỷ USD. Con số này có vẻ hơi bị cường điệu.
Phần lớn tài sản của đồng chí Rak được gửi ở tài
khoản NH nước ngoài ở châu Âu và đầu tư vào bất động
sản sang trọng. Theo một số nguồn tin, đồng chí Rak và gia
đình đang nắm giữ tài sản ở nhiều nơi trên thế giới, từ
London và Paris tới New York và Beverly Hills. Bên cạnh mấy ngôi
nhà ở khu nghỉ dưỡng Sharm al-Sheikh gần Biển Hồng Hải và
ở quận Heliopolis phồn hoa của Cairo, họ còn có một biệt
thự sáu tầng ở khu Knightsbridge, London, một ngôi nhà gần Bois
de Bologne ở Paris và hai chiếc thuyền buồm.
Thông qua hai con trai của Mubarak, Gamal và Alaa, gia đình này còn
kiểm soát một mạng lưới các công ty kiếm tiền nhờ những
nhượng bộ từ các công ty nước ngoài làm ăn tại Ai Cập,
theo một doanh nhân và một báo cáo điều tra tổng hợp năm 2006
của liên minh gồm các nhóm đối lập. Báo cáo nêu rõ tên các
công ty do anh em nhà Mubarak sở hữu và chi tiết một số
trường hợp tham nhũng của quan chức chính phủ.
Gamal, con trai thứ của Rak, người được lựa chọn kế vị
cha, từng theo học tại trường Đại học Cairo, Mỹ và có sáu
năm làm phân tích đầu tư tại Bank of America. Đồng chí này sau
đó đã thành lập công ty tư vấn đầu tư Med Invest Partners,
chuyên "giúp" các nhà đầu tư phương Tây mua cổ phiếu và công
ty tại Ai Cập.
Anh trai của Gamal, là doanh nhân sở hữu công ty cung cấp dịch
vụ cho hầu hết các hãng hàng không tại Ai Cập. Năm 2001,
chính phủ đã ban hành một đạo luật quy định bắt buộc
thắt dây an toàn khi ngồi trên các phương tiện giao thông,
trước đó, Alaa vừa nhận được đặc quyền nhập khẩu dây
lưng an toàn.
Bạn bè thân hữu của chính phủ Mubarak cũng đều sống hết
sức sung túc. Taher Helmy, cố vấn cho Gamal và Hosni và chủ tịch
Phòng Thương mại Mỹ, mới đây đã mua một căn hộ 6,1 triệu
USD nhìn ra Công viên Central Park của New York City. Ahmed Ezz, ông
trùm ngành thép và người thân cận của Gamal, bị cáo buộc
sử dụng quan hệ để độc quyền thị trường thép.
Một số quan chức chính phủ trước đây đã bắt đầu lộ
mặt với những cáo buộc tham nhũng. Tuần trước, cựu thứ
trưởng Ngoại giao Ibrahim Yosri cùng 20 luật sư đã kiến nghị
Trưởng công tố Ai Cập Abdel Meguid Mahmoud đưa Mubarak và gia
đình ra tòa vì tội biển thủ tài sản nhà nước.
Theo Mohammad Ghanam, nguyên chủ tịch cơ quan nghiên cứu pháp
luật tại Bộ Nội vụ Egypt, "Kỷ nguyên Mubarak sẽ được
biết đến trong lịch sử của Ai Cập là kỷ nguyên trộm
cướp". Ông lên án tại Mubarak cùng con trai tại hội thảo nhân
quyền tại Luân Đôn, với lời lẽ mạnh mẽ nhất: "Công việc
chính của ông ta là bòn rút tiền công, và chúng tôi thấy
những kẻ siêu tham nhũng và siêu vô trách nhiệm đang nắm giữ
nhiều vị trí trong nhà nước; tham nhũng và dối trá trên khắp
mọi miền đã gây ra tình trạng hiện nay của đất nước
chúng tôi…".
Một vài đồng chí của ta biết những thông tin này bảo với
Chủ tịch: Chuyện này thường thôi! Cách thức kiếm chác của
các đồng chí ta phong phú hơn nhiều! Chủ tịch bảo: dưng mà
để làm gì nhỉ, nhiều tiền như đồng chí Rak rồi cũng sang
thế giới bên kia. Không cẩn thận con cái đồng chí phải tỵ
nạn ở nước ngoài, sống bất hợp pháp, kiếm chác nhiều
rồi cũng phí đi một đời!
(Theo các nguồn tin nước ngoài)
P.T.H.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7821), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét