Lê Trung Nhân - Cảm Xúc Về Một Tình Yêu

Không gì đẹp bằng một tình yêu đang lên ngôi, và nhất là
khi tình yêu ấy được thể hiện, được minh chứng bằng sự
hy sinh tất cả những gì mà một người có được, ngay cả
mạng sống của mình.

Thưa bạn, không phải tôi đang kể lại cho bạn nghe
về chuyện tình Romeo và Juliet hay sự tích trầu cau của người
Việt Nam mình, mà tôi chỉ muốn kể cho bạn nghe về một tình
yêu cao cả của những thanh niên Ai Cập mà điển hình là của
anh Wael Ghonim, người đã dùng mạng Facebook để kết nối và
kêu gọi giới trẻ ở Ai Cập xuống đường và làm cuộc cách
mạng thành công. Anh đã nói với phóng viên đài CNN: "<em>Tôi
nói cho anh biết rằng tôi sẵn sàng chết. Tôi có rất nhiều
thứ trong đời để mất. Tôi đang đi làm, anh biết tôi đang
xin nghỉ làm, tôi làm việc cho một công ty tốt nhất trên thế
giới. Tôi có một người vợ hoàn hảo, và tôi có mọi thứ
tốt nhất, tôi yêu thương con cái tôi, nhưng tôi sẵn sàng
đánh đổi tất cả mọi thứ đó cho giấc mơ của tôi trở
thành hiện thực và không ai có thể đi ngược lại ước muốn
của chúng tôi. Không ai có thể!</em>". Và giấc mơ của anh là
một Ai Cập tự do và thực sự do dân làm chủ khi mà mọi
người được quyền lựa chọn những người tài đức để
lèo lái con thuyền đất nước của mình. Và thưa bạn đó là
một tình yêu cao đẹp, tình yêu đất nước quê hương, một
tình yêu tuyệt vời đã để lại cảm xúc mãnh liệt trong tôi.

Chính vì tình yêu quê hương đất nước và niềm tự hào dân
tộc mà thanh niên Tunisia và Ai Cập đã xuống đường. Những
bước chân đầy tự tin và kiên quyết của họ đã mang đến
những thắng lợi to lớn của cuộc cách mạng dân chủ ở
Tunisia và Ai Cập. Nó đang làm xôn xao lòng người ở khắp nơi
và đang làm dậy sóng đấu tranh chống lại những chế độ
độc tài toàn trị và phản dân chủ ở nhiều nước trên thế
giới. Với những tin tức và hình ảnh được truyền tải nhanh
chóng đến quảng đại quần chúng qua các phương tiện truyền
thông như internet, điện thoại cầm tay và các mạng xã hội
như Facebook, Twitter, mọi người đã thấy được từng bước
đi của hai cuộc cách mạng thành công và hoàn toàn tin tưởng
ở sức mạnh của quần chúng trước những thế lực tưởng
như không thể nào lay chuyển được của những chế độ độc
tài công an trị.

Trước những biến chuyển to lớn và đầy thu hút như vậy
trên thế giới, thì một câu hỏi đã được nhiều người
đặt ra là: "<em>Liệu cơn sóng cách mạng đang trào dâng mãnh
liệt ở Trung Đông và Phi Châu có chảy đến Việt Nam hay
không?</em>".

Không biết bạn nghĩ sao? Riêng tôi thì tôi tin rằng nó sẽ
đến!

Niềm tin của tôi chỉ đơn giản vì hai chữ tình yêu. Tình yêu
non sông và niềm tự hào dân tộc. Chính tình yêu non sông và
niềm tự hào dân tộc đã là khí giới vô địch để cho chúng
ta còn tồn tại cho đến ngày hôm nay. Tình yêu non sông và
niềm tự hào dân tộc sẽ dẫn chúng ta đi trên con đường
bất khuất của tổ tiên, để đến nơi giàu mạnh, độc lập
và phú cường. Tình yêu non sông đang giục giã trai tráng xuống
đường. Tình yêu non sông đang gọi ông già bà lão nhập cuộc.
Tình yêu non sông đang đòi hỏi lính tráng hòa nhịp cùng
người dân và giới sĩ phu cất cao tiếng nói. Chính tình yêu
non sông đã làm nhân dân Ai Cập đồng lòng và sẽ làm dân
Việt toàn thắng.

Có bạn hỏi tôi có cần một cuộc xuống đường? Thưa bạn,
để trả lời câu hỏi của bạn, xin cho tôi được hỏi lại:

Chúng ta đã có một chính quyền tốt đẹp và thật sự vì
nước vì dân hay chưa?

Chúng ta đã có sự công bằng xã hội và một chính quyền với
một đường đi đúng đắn để dân được giàu, nước được
mạnh hay chưa?

Chúng ta có được tôn trọng và sống được một cuộc sống
với đầy đủ quyền con người như bao người khác trên các
nước tự do khắp thế giới hay chưa?

Chúng ta có một chính quyền hợp ý dân, thuận ý trời, và
những người lãnh đạo đủ tài trí và đức độ để hướng
dẫn toàn dân chống được giặc ngoại xâm và tránh được
hiểm họa mất nước hay chưa?

Và nguyện vọng chính đáng của chúng ta qua những thỉnh
nguyện thư, những lời tâm huyết trên báo chí, nếu được
đăng, có bao giờ được hồi đáp?

Chắc rằng mỗi người sẽ có những câu trả lời khác nhau
tùy theo hoàn cảnh và quan điểm sống của mình. Tuy nhiên theo
tôi nghĩ thì đa số sẽ có những câu trả lời giống nhau dựa
trên những dữ kiện khách quan và những hiện thực trước
mắt. Những câu trả lời đó sẽ là:

Chúng ta đều thao thức trước một Việt Nam còn quá chênh
lệch giàu nghèo, lợi tức trung bình của người dân còn quá
thấp theo con số nhà nước đưa ra (và còn thấp hơn nhiều
nếu tính theo lợi tức trung bình của đa số người dân, trừ
đi một số rất ít giàu có), văn hóa thì xuống cấp với tệ
nạn bằng giả, mua quyền bán chức, có học mà thiếu hành, có
nhiều sao chép và thiếu sáng tạo, xã hội thì rối ren với
tệ nạn xì ke ma túy, cờ bạc rượu chè, môi giới buôn
người, buôn bán cô dâu, buôn bán thanh niên ra lao động nước
ngoài, tham nhũng, hối lộ nơi nơi.

Chính quyền thì độc đoán và không do người dân bầu lên, hay
bầu xuống, nên dù cho có yếu kém, sai trái đến đâu vẫn
luôn tồn tại, hết đời cha đến đời con, để mà vơ vét và
lo cho quyền lợi cá nhân và gia đình mình.

Trong một chế độ mà quyền chức và quyền lợi chỉ dành cho
một Đảng Cộng Sản theo ưu tiên từ cấp cao đến cấp thấp
thì tài năng, học thức và kinh nghiệm làm việc, giảng dạy
của những người dân lương thiện đều không phải là tiêu
chuẩn cho việc tiến thân của mình, bằng chứng là có nhiều
vị tài năng đức độ suốt đời không được xử dụng cho
xứng đáng với khả năng của mình, lương giáo sư, bác sĩ,
kỹ sư chưa bằng một phần mười một tay cán bộ thiếu học
thức làm ít mà hưởng nhiều, và giai cấp công nhân, được
gọi là giai cấp tiên phong của đảng Cộng Sản, thì bị bóc
lột đủ điều từ đồng lương chết đói đến môi trường
làm việc khó khăn mà luôn bị đàn áp khi cất lên tiếng nói.
Và còn biết bao sự bất công như sự mất đất, mất nhà vào
tay cán bộ của dân oan, mất chùa mất nghĩa trang của các xứ
đạo. Biết bao nhiêu là vấn nạn nói sao cho vừa, ghi sao cho
hết.

Nếu nhìn toàn diện vấn đề, nhìn sâu vào gốc rễ, thì chắc
bạn cũng đồng ý với tôi về một sự đổi thay là vô cùng
cần thiết, và nhất là khi sự mất nước đã gần kề, khi mà
anh bạn hàng xóm của chúng ta đang dùng hết sức mạnh cứng
sức mạnh mềm, con đường kinh tế, con đường ngoại giao,
sự xâm nhập lộ liễu hay sự can thiệp ngấm ngầm, chiến
thuật tằm ăn dâu, hay chiến thuật lấn đất, chiếm biển,
tất cả đều quá rõ ràng một dụng tâm cướp nước và
đồng hóa đất Việt thân yêu. <strong>Sự đổi thay không
những là cần thiết mà vô cùng cấp bách</strong>, bởi vì chỉ
có một chế độ tự do, dân chủ với những người lãnh đạo
yêu nước thương dân mới đủ khả năng lều lái một dân
tộc đồng thuận ra khỏi vòng kiềm tỏa của anh hàng xóm
đầy tham vọng kia. Những gì đã và đang xảy ra đã cho chúng
ta thấy rằng một nước Cộng Sản đàn em thì không thể nào
có đủ khả năng và tư cách nói đến chuyện độc lập và
bình đẳng với một nước Cộng Sản đàn anh, mà chỉ ngày
càng lệ thuộc và mất dần sự tự chủ của mình.

Nếu bạn hỏi tôi khi nào thì cuộc cách mạng sẽ bùng nổ ở
Việt Nam, thì tôi xin thưa thời cơ đã đến. Một cuộc cách
mạng sẽ xảy ra ở bất cứ lúc nào. Tuổi trẻ Việt Nam đầy
nhiệt huyết và sự sáng tạo, sẽ tìm ra phương cách xuống
đường. Chúng ta đã thấy hàng vạn trai trẻ xuống đường
để ăn mừng chiến thắng cho giải túc cầu ở Đông Nam Á,
chỉ vì một phút bùng lên lòng tự hào dân tộc. Chúng ta cũng
thấy hàng ngàn bạn trẻ đã xuống đường để phản đối
Trung Quốc lấn chiếm Trường Sa và hà hiếp dân lành, thì tình
yêu non sông sẽ là động cơ mãnh liệt để cho cơn sóng cách
mạng trào dâng. Tình yêu non sông ấy có thể được thể hiện
và xuất phát từ lễ hội tình yêu, không hẳn chỉ là ngày 14
tháng Hai, mà có thể là bất cứ ngày nào khi mà trên Facebook,
trên Twitter, trên các blogs, trên điện thoại cầm tay của bạn
xuất hiện "<em>lễ hội tình yêu</em>". Khi ấy tôi tin rằng
những người lính sẽ đứng về phía người dân và công an
thì cũng đứng yên bất động vì họ đã thấy những gì đã
xảy ra ở Tunisia và Ai Cập. Họ cũng chỉ là những thuộc cấp
làm nhiều hưởng ít, chịu sự sai bảo, đày đọa của tầng
lớp tham nhũng bên trên, làm ít hưởng nhiều, và giàu có hơn
họ gấp trăm lần. Họ là những người đứng mũi chịu sào,
luôn bị nhân dân chán ghét, nhưng quyền lợi chẳng có bao
nhiêu. Một sự đổi thay sẽ giúp họ thoát ra vùng lầy dơ
bẩn, và về lại với nhân dân và con cháu của họ để sống
một đời sống thanh thản và tự trọng. Một chế độ tưởng
là vững chắc, nhưng thật sự mục ruỗng bên trong, vì nó là
một tập hợp của những cá nhân sống rã rời thiếu lý
tưởng, chỉ cật lực chia chác quyền lợi cá nhân, sẽ đổ
xuống như một căn nhà xiêu vẹo trong một cơn bão thổi tầm
thường. Một tương lai tươi sáng hơn cho một Việt Nam thật
sự độc lập, phú cường, công bằng, tự do và dân chủ là
nguyện vọng của toàn dân, là một ước mơ vô cùng cao đẹp
mà mỗi người trong chúng ta luôn ấp ủ. Quả thật không có
gì bằng được sống và chết cho những giấc mơ cao đẹp của
mình phải không bạn.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7891), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét