Martian Mobile - Việt Nam cuối năm, đầu năm có gi lạ?

Khi tờ báo VnExpress bình chọn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là
<em>"nhân vật của năm 2010"</em> với nhũng lời ca ngợi như
huyền thoại với dẫn cứ khoảng gần một chục biến cố
xẩy ra trong năm 2010 như chuyện kể về vai trò Chủ tịch ASEAN
hay tham dự hội nghị cấp cao nhóm các nền kinh tế lớn và
mới nổi G20 chưa kể hàng loạt cuộc tiếp xúc song phương
của ông Nguyễn Tấn Dũng với lãnh đạo cường quốc Mỹ, Nga,
Trung Quốc, Nhật Bản... Thì nhiều người đọc không biết sự
bình chọn của tờ báo VnExpress có bị áp lực từ Tổng Biên
Tập hay cơ quan thông tin của Đảng hay không? Hay đây là sự
bình chọn trung thực của tờ báo này.

Cứ cho là tất cả những gì tờ báo điện tử VnExpress ca
ngợi là đúng đi nhưng người đọc đã nhận thấy khi đọc
bài của họ là tờ báo đã thổi phổng và nịnh bợ ông Dũng.
Chưa kể nếu người đọc là ông Nguyễn Tấn Dũng cũng phải
hơi đỏ mặt mắc cở vì tờ báo bơm ông ta lên mây xanh quá
vì sự thật ông ta không có tài như vậy và tờ báo có vẻ
chửi xéo ông Dũng bằng cách có vẻ tâng bốc qúa lố để
những người đọc có hiểu biết và trung thực sẽ bị phản
cảm về ông Dũng hơn là sự việc như VnExpress đăng tải.

Vài hàng về mặt ngoại giao cho năm 2010, là năm Việt Nam
được làm Chủ tịch ASEAN (luân phiên) kết quả ra sao thì
không thấy có người nói lên rõ rệt về các thành quả có
chất lượng. Điều rõ nhất là các nước trong ASEAN thì chẳng
có nước nào đồng tình với điểm quan trọng và mong muốn
nhất của Việt Nam để quốc tế hóa Biển Đông và nhẩy vào
ủng hộ phương cách ngoại giao của Việt Nam trong vấn đề
Hoàng Sa, Trường Sa. Việt Nam cũng đã hèn nhát hơn khi không
dám một mình hay liên minh với các nước khác tại Đông Nam Á
chống lại chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc như một
thời Việt Nam đã từng hung hăng khoe rằng họ đã đánh thắng
một đế quốc Mỹ cực kỳ hung bạo nhất thế giới. Ít nhất
về phương cách lịch sự thì các nước này cũng đồng ý với
Chủ tịch ASEAN là <em>"đưa ASEAN trở thành một điểm sáng
của khu vực Đông Á"</em> chả lẽ lại chê bai một nước vừa
thoát ra khỏi một nền kinh tế quốc doanh? Ít nhất họ cũng an
ủi khuyến khích cho một nước vừa mới mở mắt để biết
rằng theo chủ nghĩa Cộng Sản thì chỉ thấy kinh tế của Karl
Marx/Lenin chỉ mang cho mọi người được bình đẳng nghèo đói
ngang nhau chứ không thể giàu có được. Họ cũng không thể ca
ngợi quá sức được trong <em>"Diễn đàn Kinh tế thế giới
2010"</em> khi Việt Nam chỉ đẻ ra giầu có cho những giới quý
tộc đỏ, trong đó lãnh đạo đảng viên cao cấp tham nhũng,
lợi dung quyền thế chiếm đoạt đất đai dân chúng, nhà thờ
bán đất cho tư bản để xây sân golf. Nông dân không có đất
để sinh sống trong khi đất đai bị tich thu để làm khu giải
trí. Chưa kể chỉ cách đây ít lâu, năm 2009, báo chỉ trong
nước kể cả tờ VnExpress nói rằng dưới sự lãnh đạo quang
minh của đảng Cộng Sản, Việt Nam sẽ là con hổ của Á Châu.

Ít nhất có lẽ Việt Nam cũng thực sự là con hổ "giấy" trên
báo chí, chỉ vài năm sau Việt Nam trở thành một con hổ thực
với đà lạm phát phi mã và chính phủ Việt Nam gần như đang
vẫn còn loay hoay không biết tìm ra phương hướng nào để
chữa trị. Chưa kể dưới sự lãnh đạo anh minh của đảng và
nhà nước, VnExpress cũng quên hay cố tình sao lãng hiện tượng
tham nhũng tại Việt Nam mà khi hai phóng viên cùng với Tổng
Biên Tập của tờ báo ViệtNam Net một tờ báo lớn nhất của
Việt Nam đăng tải bài tin thăm dò chỉ số bất mãn của
người dân về tệ nạn này cách đây hơn một tháng đã bị
tịch thu bằng và phạt tiền, chưa kể bản tin này đã bị rút
lại và không còn dám đăng tải nữa. Chống tham nhũng tại
Việt Nam chỉ là những là những băng rôn bắn tiếng cho các
quốc gia viện trợ đang cho Việt Nam rằng ta đây cũng có chủ
trương chống tham nhũng đấy chứ nhưng thực ra thì là trò hề
cho người dân khi nhìn vào. Nó cũng làm các quốc gia viện trợ
như Nhật Bản bức xức đã có hôi tạm ngưng viện trợ cho
Việt Nam đến khi đảng Cộng Sản thực sự truy tố đảng
viên tệ hại của mình thì Nhật mới quay lại viện trợ
tiếp.

Theo tờ báo điện tử VnExpress ca ngợi <em>"Vai trò lãnh đạo
ASEAN của Việt Nam là bài học cho tất cả"</em>, trích trong tờ
The Nation (của Thái Lan) nhận xét, cộng thêm với lời của
Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton là: <em>"Mỹ muốn nâng cấp quan
hệ với Việt Nam"</em>. Thực sự người viết không hiểu
<em>"Vai trò lãnh đạo ASEAN của Việt Nam"</em> là vai trò gì khi
năm ngoái Thái lan là một nước rối rắm, cả năm 2010 là một
trong những năm tối tăm nhất của Thái Lan trong lịch sử của
họ gần đây. Người dân Thái bắn giết lẫn nhau có lúc thế
giới tưởng rằng nước Thái sẽ đi vào cuộc nội chiến khi
Bangkok không còn là nơi nghỉ mát nữa mà là bãi chiến
trường. Chữ <em>"là bài học cho tất cả"</em> của tờ báo The
Nation của Thái Lan mà tờ VnExpress trích dẫn đâm ra mất giá
trị và tổn thương sự đề cử ông Dũng mà VnExpress mong
đợi.

Trong tháng 12, khi Hội nghị Nhóm tư vấn các nhà tài trợ cho
Việt Nam giữa Chính phủ Việt Nam và các đối tác phát triển
đã kết thúc sau hai ngày thảo luận tại Hà Nội, với cam kết
mạnh mẽ cho sự phát triển của Việt Nam với tư cách là
nước thu nhập trung bình. Ông Phó thủ tướng Chính phủ Phạm
Gia Khiêm đã tham dự phiên họp và đưa ra đánh giá tổng thể
về tình hình phát triển kinh tế xã hội ở Việt Nam gần
đây. Ông Khiêm nhấn mạnh cam kết của Việt Nam trong việc
thực hiện 3 lĩnh vực phát triển đột phá được nêu ra trong
Chiến lược Phát triển Kinh tế Xã hội 10 năm và Kế hoạch
Phát triển Kinh tế Xã hội 5 năm. Nhưng các quốc gia đối tác
phát triển đã thảo luận với Chính phủ Việt Nam về tình
hình phát triển kinh tế vĩ mô gần đây và bày tỏ quan ngại
về tình hình bất ổn gia tăng của nền kinh tế vĩ mô, đồng
thời đưa ra một số giải pháp khuyến nghị. Nói trắng ra là
họ đã không hài lòng nhiều điểm về Việt Nam nhưng lịch
sự và trong ngôn từ ngoại giao là họ nói tránh đi sự không
hài lòng này. Tại hội nghị, ông Ayumi Konishi, Giám đốc Quốc
gia Ngân hàng Phát triển Châu Á tại Việt Nam nhận định mặc
dù Việt nam tận dụng cơ hội quá trình gia nhập WTO để đẩy
mạnh tốc độ cải cách, hiệu quả và năng lực của khu vực
doanh nghiệp nhà nước (như vụ Vinashin) vẫn chưa được cải
thiện.Ông cũng nhấn mạnh cần phải tách vai trò quản lý và
sở hữu của Nhà nước, và khuyến khích Chính phủ để doanh
nghiệp nhà nước hoạt động trên các nguyên tắc thương mại
và trên sân chơi bình đẳng với khu vực tư nhân. Các đối
tác phát triển nhấn mạnh nhu cầu cần minh bạch hơn và quản
trị nhà nước hiện đại, là chìa khóa để phát triển khối
kinh tế nhà nước hiệu quả, có thể mang lại nhiều lợi ích
hơn cho xã hội và tránh các vấn đề tương tự như Vinashin
trong tương lai.

Ông Staffan Herrström, Đại sứ Thụy Điển, thay mặt các đối
tác phát triển nêu bật tính cấp thiết của việc giải quyết
vấn đề tham nhũng. Ông nhấn mạnh cần phải làm nhiều hơn
nữa, đặc biệt là trong các lĩnh vực tăng cường tính minh
bạch, tiếp cận thông tin, phát triển nền thông tin đại chúng
mạnh và tự do, nâng cao chế độ pháp quyền, tăng cường tính
độc lập của tòa án và tăng sự tham gia của các tổ chức
xã hội dân sự.

Các đối tác phát triển khuyến khích Chính phủ cần tăng
cường vai trò giám sát của Quốc hội, xã hội dân sự, công
dân và báo chí trong công tác đấu tranh chống tham nhũng. Ngoài
ra, các đối tác phát triển cũng nhấn mạnh yêu cầu cần có
các biện pháp bổ sung để giải quyết tham nhũng như đưa ra
quy định pháp luật bảo vệ người tố cáo, cải cách tiền
lương cho công chức nhà nước, tuyển dụng công chức, viên
chức nhà nước dựa trên năng lực.

Trong năm 2010 chính quyền của ông Dũng đã phải liên tục
đối đầu và gần như họ thiếu lãnh đạo trong lãnh vực môi
trường. Thay mặt cho các quốc gia đối tác phát triển, bà
Jennifer Sarah, Giám đốc Ban Phát triển bền vững của Ngân hàng
Thế giới tại Việt nam đã lưu ý Chính phủ Việt Nam không
chỉ về vấn đề sử dụng tài nguyên thiên nhiên bền vững
mà còn về các thách thức quốc gia, bao gồm nạn ô nhiễm
nước và không khí, cũng như thách thức mang tính toàn cầu như
hiệu ứng nhà kính, những thiệt hại không khắc phục được
trong đa dạng sinh học và môi trường sống. Mặc dù có thể
nhận được nhiều hỗ trợ về tài chính để ứng phó với
vấn đề biến đổi khí hậu, Việt Nam vẫn cần thêm nhiều
vốn từ nguồn trong nước và tư nhân. Về điểm này, các
đối tác phát triển kêu gọi chính quyền ông Dũng cần sử
dụng một cách có chiến lược nguồn hỗ trợ tài chính cho
biến đổi khí hậu và các Bộ, ban ngành, địa phương cần có
nguồn hỗ trợ tài chính để nâng cao năng lực, hỗ trợ kĩ
thuật và đầu tư.

Sau thời kỳ đổi mới, Việt Nam hiếm khi phải phá giá đồng
tiền VND. Đã có một lần trong tháng 11 năm 2009, Chính phủ
Việt Nam quyết định phá giá 5% đồng tiền Việt Nam, đồng
thời tăng lãi suất lên 8%. Việc này được xem như là hành
động làm căng thẳng thị trường tài chính Châu Á, vì các
nền kinh tế trong vùng đang tranh nhau tạo ưu thế với thị
trường Âu Mỹ. Nhưng trong năm 2010 là cả một thất bại. Ngày
11 tháng 2 năm 2010, Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam định lại
mức tỷ giá bình quân liên ngân hàng giữa tiền đồng Việt
Nam và đôla Mỹ, theo đó, một đôla Mỹ ăn 18.544 đồng trong
khi ngày 10 tháng 2 năm 2010, mức tỷ giá này chỉ là 17.941
đồng. Như vậy, đồng tiền Việt Nam bị giảm giá 3,4% so với
đôla Mỹ. Nhưng đến ngày 28 tháng 2 năm 2010, mức tỷ giá ở
thị trường chợ đen lên đến là 19.500 đồng. Ngày 18/08/2010
Ngân hàng Nhà nước nâng tỷ giá từ mức 18.544 đồng/USD lên
mức 18.932 đồng/USD (tương đương tăng 388 đồng). Cho đến
ngày hôm nay thì tỉ giá tăng lên khoảng 19.600/USD nhưng nhiều
nơi trong thị trường chợ đen có nơi đã lên trên dưới 20.000
đồng/USD. Trong khi Trái phiếu chính phủ của Việt Nam bị hạ
một bậc về mức tín nhiệm, từ Ba3 xuống B1 ngày 15/12/2010.
Công ty lượng giá tín dụng và đầu tư Moody's tại Luân đôn
công bố kết quả này, viện dẫn nguy cơ khủng hoảng cán cân
thanh toán, lạm phát gia tăng và những món nợ của Vinashin.
Vinashin trên bờ vực phá sản với mối nợ khổng lồ không
trả được cũng là một nguyên do khiến mức tin cậy của tín
dụng và trái phiếu Việt Nam mất điểm. Moody's cho rằng nguy
cơ khủng hoảng cán cân thanh toán bắt nguồn từ mức thâm
hụt thương mại ngày càng tăng, vốn đầu tư thoát chạy ra
khỏi nước, mức dự trữ ngoại tệ giảm sút, và áp lực phá
giá đồng bạc.

Về nhân quyền thì gần như năm nào Quốc Hội Mỹ cũng đều
thông qua Nghị quyết đưa VN trở lại danh sách <em>"các nước
cần quan tâm đặc biệt về vấn đề tôn giáo"</em> (CPC)
nhưng đều bị Hành Pháp từ chính quyền Clinton đến Bush và
Obama đều không chấp nhận vì Hoa Kỳ đều muốn dùng Việt Nam
để <em>"kìm chế"</em> Trung Quốc - Việt Nam lại một lần nữa
làm con cờ cho các thế lực quốc tế mạnh để trả giá với
nhau. Trước 1975 thì có hai con cờ, một chế độ Hà Nôi và
một chế độ Saigòn thì ngày nay chúng ta có một Hà Nội chấp
nhận mất biển đảo để tiếp tục cai trị Việt Nam. Ngày
xưa thì có một Sàigon mang đế quốc Mỹ và chấp nhận thực
dân Pháp để chiến tranh với một Hà Nội mang Liên Xô và Trung
Quốc với một chủ nghĩa Cộng Sản ngoại lai, thì ngày nay
chúng ta có một chế độ Hà Nội mang kẻ thù cũ là đế quốc
Mỹ vào cùng với kẻ thù ngàn năm là bá quyền Trung Quốc ăn
ở với nhau. Con cờ có thay đổi gì đi nữa thì Việt Nam vẫn
chỉ là một vật để cho các đế quốc thế giới trao đổi
thôi.

Mỗi lần có cuộc họp Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam là
gần như không biết bao nhiêu công dân Việt Nam lại bị tù
tội vì dám đứng lên tiếng nói về nhân quyên, về những
quyền tối thiểu mà chính đảng Cộng Sản cho phép người dân
trong Hiến Pháp(?) của họ nhưng không bao giờ cho phép thực
hành. Không biết bao nhiêu tổ chức quốc tế quan tâm cho đén
sự bình đẳng tối thiểu quyền làm người trên thế giới
đều phải lên tiếng đòi hỏi trả tự do cho người Việt. Ai
cũng thấy là mọi người trên thế giới đều lo lắng cho
người dân Việt Nam hơn là chính phủ của ông Dũng. Nhiều
người Việt Nam uất ức khi thấy chế độ Hà Nội bảo về
Hoàng Sa, Trường Sa cho chính quyền Trung Quốc hơn là cho biết
bao người dân Việt hay những người lính của chính quyền Hà
Nội đã phải bỏ xương máu để bảo vệ đất nước mà cha
ông chúng ta gìn giữ cả ngàn năm nay. Nhiều người lo sợ là
mất đi những người như Nguyễn Tiến Dũng, Lê Công Định,
blogger Điếu Cày, blogger Anh Ba SG, blogger Phan Kiến Quốc, Cù Huy
Hà Vũ, …và rất nhiều người Việt yêu nước khác thì tiến
trình tự do cho Viêt Nam sẽ rất ít cơ hội đi nhưng ngược
lại. Sau 35 năm giải phóng miền Nam, đảng Cộng Sản Việt Nam
vẫn còn có kẻ thù. Thật là ngạc nhiên cho nhiều người
đọc, Thật là quá ngạc nhiên cho người viết - Một chính
quyền độc tài kiểm soát Việt Nam với bàn tay sắt, không
một đảng phái, không một người dân nào được quyền có ý
kiến ngược lại với chính quyền Hà Nội trong 35 năm nay thì
ngày nay sau hơn 35 thống nhất Nam Bắc, các quan chức Hà Nội
luôn luôn kêu gọi cảnh giác những kẻ thù chống phá chế
độ. Chúng ta mừng là kẻ thù của chế độ Hà Nội ngày nay
không còn là Mỹ Thiệu mà họ là những người Việt yêu
nước, họ là nhũng đảng viên đảng Cộng Sản, họ là con
cháu đảng viên yêu nước, họ là giảng viên đại học, họ
là nông dân một thời chứa chấp Cộng Sản nằm vùng chống
lại chế đồ Nguyễn văn Thiệu, họ là Việt Kiều yêu nước
trở về Việt Nam sau những lời đường mật của đảng Cộng
Sản, ... nhưng ngày nay họ chấp nhận tù đầy trong chế độ
mà họ tưởng rằng nó đã giải phóng họ, làm giầu cho đất
nước Việt, cho người dân Việt. Tại sao có sự mâu thuẫn
như vậy?

Với cặp mắt bình thường của người dân Việt, có người
cũng đồng ý với tờ báo VnExpress là nhân vật nổi bật trong
năm không phải là nhân vật thành công trong năm 2010 nhưng sự
dẫn giải của tờ báo ca ngợi việc nhận trách nhiêm của ông
Dũng với sự đổ vỡ của tập đoàn Vinashin thì gần như
không ai nhìn thấy có gì nổi bật của ông Dũng. Người dân
cảm tưởng như chính quyền ông Dũng muốn nó <em>"chìm
xuồng"</em> đi. Chuyện chỉ nổi bật lên khi những tin tức
bất lợi từ ngoại quốc thổi về. Báo chí như VnExpress đã
quá quen với việc viết bài theo lề phải thì chuyện đánh
bóng cho Thủ Tướng Dũng cũng có lẽ là chuyện sẽ thấy
thường xuyên hơn cho năm 2011 nếu ông ta tiếp tục đắc cử
trong cuộc họp Dảng Cộng Sản VN trong tháng Giêng 2011. Tôi
cũng đã từng nghe những lời của các bậc cha chú của mình
nói về thời kỳ "chống Mỹ, giải phóng miền Nam" những kẻ
bồi bút trong thời Mỹ Thiệu, đã biết bẻ cong ngòi bút để
được ít dollar của đế quốc và cuối cùng cũng phải sống
trôi dạt tha hương tại các nước tự do thì ngày nay chúng ta
cũng thấy nhũng bóng ma đó nhưng đang sống tại Việt Nam cũng
biết bẻ cong ngòi bút để đẩy con dân Việt vào các vòng lao
lý, nịnh bợ các chủ nhân ông mới tại quê hương Việt.
Đúng lịch sử là các chu kỳ tiếp diễn mà khó có người
Việt nào có thể học được!

Lịch sử Việt nói là khởi thủy Lạc Long Quân lầy nàng Âu
Cơ, sinh ra được 100 người con. Âu Cơ là giống tiên nên đem
50 con lên núi. Lạc Long Quân là giống rồng nên đem 50 ngưòi
con xuống biển Nam Hải rồi phong cho ngưồi con trưởng lam vua,
lấy tên nước là Văn Lang, xưng la Hùng Vương, tục Quốc Tổ
của dân tộc Việt ngày nay. Không ai viết tiếp rằng nước
Việt có một lịch sử là đã có thời người Việt chia rẽ
và mang ngoại xâm về giầy xéo đất nước. Kẻ thắng trận
viết lại lịch sử, vẽ rồng vẽ rắn, thần thánh hóa lãnh
đạo còn hơn Họ Hồng Bàng. Người thua trận phải bỏ xứ ra
đi với lòng căm thù. Thủ hỏi những người tự nhận mình là
người Việt ngày nay, thì thật là xấu hổ cho những người
còn tự nhận mình là con rồng cháu tiên, những người thuộc
tiểu sử của Karl Marx còn hơn là sự tích vua Hùng Vương,
những người tay đều đẫm máu của những anh em ruột thìt hay
những người đầy người dân Việt vào những vòng lao lý để
tiếp tục cai trị để rồi dối trá, lấn át lẫn nhau trục
lợi.
...
...
...
Nhìn lại 2010 và Nghĩ tới 2011 thì đúng thật là chẳng có gì
hứng thú để nghĩ đến Việt Nam.

MM

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7406), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét