Kim Nguyên - Giáo Hội Việt Nam trước cơn sóng dữ

Vào dịp lễ Giáng Sinh vừa qua, đài phát thanh RFA đã phát
loạt bài nói về tội ác của Cộng Sản tại trại giam Cổng
Trời do thông tín viên Mặc Lâm thực hiện. Trong bài đầu
tiên, tác giả đề cập đến chuyện bách hại xảy ra tại nhà
thờ lớn Hà Nội vào mùa Giáng Sinh năm 1959. Kết quả là linh
mục chánh xứ Trịnh Văn Căn (sau là Hồng Y thứ nhì của giáo
hội Công Giáo Việt Nam) bị 12 tháng tù treo, cha phó Nguyễn Văn
Vinh cùng một số tu sĩ, giáo dân khác bị bắt đưa vào trại
giam Cổng Trời và tất cả đã bỏ mình trong chốn địa ngục
trần gian ấy. Điều đáng nói ở đây là thủ phạm trực
tiếp của vụ bách hại chính là Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo,
tiền thân của cái gọi là Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo Việt
Nam hôm nay, tổ chức do nhà nước thành lập này đã gây biết
bao nỗi đoạn trường cho giáo hội Công Giáo, đã giúp Cộng
Sản len lỏi vào hang ngũ lãnh đạo giáo hội và hiện đang
tiếp tục đóng vai trò trung gian để "nối kết" giáo hội
Công Giáo và nhà nước Cộng Sản qua chiêu bài "đối
thoại". Xin bấm vào "<a
href="http://www.rfa.org/vietnamese/HumanRights/the-heaven-gate-prison-part-1-mlam-12242010115316.html">link</a>"
để xem (và nghe) loạt bài này.

Đọc lại những trang sử viết bằng máu và nước mắt của
giáo hội Miền Bắc dưới chế độ Cộng Sản, những ai còn
có chút lòng với Giáo Hội không khỏi cảm thấy bùi ngùi và
căm phẫn cho cái chính sách tàn độc cũa những người Cộng
Sản, từ Liên Xô qua Trung Quốc, đến Việt Nam. Và cảm thông
cho cái thái độ im lặng, nhẫn nhục và bất hợp tác của các
vị chủ chăn miền Bắc trong một thời gian dài. Các ngài
chẳng có sự lựa chọn nào khác, vì chủ trương nhất quán
của Cộng Sản là tiêu diệt Công Giáo thẳng tay, không thương
tiếc, không khoan nhượng. Những giáo sĩ, giáo dân tội nghiệp
kia nếu muốn trung thành với niềm tin của mình thì bắt buộc
phải bước đi trên những con đường khổ nạn. Qua những kinh
nghiệm đau thương, giáo hội Miền Bắc đã chín chắn hơn,
hiểu rõ CS hơn và cung cách tiếp cận, ứng xử với CS cũng
già dặn hơn như chúng ta thấy được qua biến cố Đồng Chiêm
hay Thái Hà. Người không tán thành thì chỉ trích thái độ
của các giám mục miền Bắc là "não trạng tiền Vatican" và
họ cổ võ việc "đối thoại" với Cộng Sản vô thần.

Đối thoại dĩ nhiên là điều tốt, nhưng dưới chế độ
Cộng Sản vô thần, không bao giờ người công giáo được
đối thoại theo đúng nghĩa: nói chuyện với nhau một cách bình
đẳng, không có cái cung cách kẻ trên - người dưới, kẻ vênh
váo - người khúm núm; trình bày một cách thẳng thắn những
gì muốn nói với nhau, và lắng nghe nhau trong tinh thần tôn
trọng: nếu anh sai tôi có quyền chỉ cho anh thấy cái sai mà
không hề bị anh để ý, trả thù; nếu tôi nói đúng thì anh
phải thành tâm phải sửa đổi. Nếu ngồi vào bàn chỉ để
nghe người ta "lên lớp", "hô khẩu hiệu", còn mình thì
cười cầu tài hay nói vuốt theo, mình chỉ có thể tán thành
chứ không có quyền phản đối, khi ý kiến hai bên bất đồng
thì họ giành quyền bác bỏ ý kiến của mình và hành động
theo ý của họ thì đó không phải là đối thoại mà là mối
tương quan của kẻ thống trị và người bị trị.

Giáo hội Công Giáo Việt Nam hôm nay bị chỉ trích từ nhiều
phía về sự thụ động trước những vấn đề hệ trọng liên
quan đến sự sống còn của dân tộc, hay những tệ trạng xã
hội, những bất công, nghịch lý xảy ra hàng ngày, khắp nơi
trên mọi lãnh vực và xảy ra khắp mọi miền đất nước.
Để biện hộ cho thái độ bàng quang, vô cảm này. Người ta
thường trưng ra cái lý do "giáo hội không làm chính trị".
Thoạt nghe cũng có vẻ có lý. Nhưng suy xét cho kỹ thì rõ ràng
không phải vậy, mà đó chỉ là cái cớ để né tránh những va
chạm với kẻ có quyền thế nhằm đổi lấy sự an toàn cho
bản thân và nhận đươc những ân sủng được ban phát bằng
cách này cách khác. Đồng ý là giáo hội có sứ mạng riêng,
không lập đảng giành lấy chính quyền để cai trị quốc gia,
hay hô hào dùng bạo lực truất phế người này, hạ bệ
người kia; những việc đó không phải là ơn gọi của những
người chọn con đường tu trì đang làm nhiệm vụ cai quản
giáo hội. Nhưng lên tiếng trước những bất công và nghịch
lý của xã hội, cổ võ cái đúng, phê phán cái sai không phải
là làm chính trị. Cho dù phải chịu bách hại, phải chấp
nhận hy sinh thì những người chọn con đường bước chân theo
Thầy Chí Thánh cũng vẫn luôn được mời gọi làm chứng cho
lẽ phải.

Xin đơn cử một thí dụ về thái độ cần phải có của
những người được Thiên Chúa trao phó trọng trách dẫn dắt
đoàn chiên của Ngài: Hiện nay Việt Nam là nước có tỷ lệ
phá thai cao nhất Đông Nam Á. Theo thống kê chính thức của nhà
nước thì mỗi người phụ nữ Việt Nam phá thai 2,5 lần trong
đời. Nếu kể cả những trường hợp không chính thức (phá
thai chui, phá thai ở bệnh viện nhưng không ghi vào sổ hay phá
thai bằng những phương pháp dân gian…) thì số lần phá thai
trong đời người phụ nữ Việt Nam còn cao hơn nữa, có thể
là cao nhất thế giới cũng nên. Xin được hỏi Hội Đồng
Giám Mục Việt Nam đã làm gì trước những tội ác kinh khủng
này? Điều đáng nói là xã hội (trong đó có những con chiên
mà các ngài có nhiệm vụ chăn dắt) ngày càng trở nên thờ ơ
vô cảm trước tệ trạng này, họ không xem đó là tội ác
nữa. Hay là các ngài vô tư quá không nhìn thấy? Hội Đồng
Giám Mục có dám đặt vấn đề với những người có trách
nhiệm với xã hội về việc này không? có dám gióng lên tiếng
nói của lương tri trước thảm cảnh hàng triệu thai nhi vô
tội bị "tàn sát" hàng năm không? hay đó là việc của nhà
nước? Giáo Hội "không làm chính trị" nên không tiện đề
cập đến?

Một hiện tượng bất công đang diễn ra, không thể chấp nhận
được đối với những người còn lương tâm là việc Chủ
tịch tỉnh, các quan chức hàng đầu trong tỉnh Hà Giang hè nhau
đi mua dâm nữ sinh, mà người dắt mối chính là ông hiệu
trưởng ngôi trường các em học, sau đó chính các em nữ sinh
lại bị ở tù trong khi các quan vô sự. Mới đây, các cơ quan
điều tra đã đưa ra kết luận là "không đủ chứng cớ"
để buộc tội các quan, nghĩa là họ được "hạ cánh an
toàn" trong khi hai cô bé nạn nhân nhỏ bé tội nghiệp cô thân
cô thế kia vẫn đang (và sẽ) phải tiếp tục ngồi tù. Những
đấng bậc có trách nhiệm về đạo đức đâu cả rồi mà
không ai có tiếng nói trước chuyện tưởng như hoang đường
ấy đang xảy ra trên đất nước Việt Nam?

Những người mang sứ mệnh Ngôn Sứ trên vai đã làm gì trước
cảnh hàng trăm, hàng ngàn đồng bào bị chính quyền cưỡng
bức, đánh đập, xua đuổi ra khỏi mái nhà, khu đất mà tổ
tiên họ bao đời vun xới để "thu hồi" đất bán cho những
doanh nghiệp với giá gấp trăm, gấp ngàn lần số tiền rẻ
mạt họ trả cho những khổ chủ tội nghiệp kia. Số tiền
lời thì quan chức chính quyên chia nhau bỏ túi! Thật, những
người dẫn dắt giáo hội đã không có tiếng nói nào cả,
thậm chí khi chính những tín hữu cô đơn, đau khổ kia chạy
đến cùng chủ chăn của mình để kêu cầu (trường hợp Cồn
Dầu), thì nhận được câu trả lời lạnh lùng, vô cảm, Vô
Tri: "rất tiếc, tôi không làm được gì cả…", và bỏ
mặc đàn chiên của mình trước đàn sói dữ. Những giáo dân
khốn khổ kia chưa bỏ cuộc, họ tiếp tục kêu cầu đến
những cấp cao hơn: Hội Đồng Giám Mục, Uỷ Ban Công Lý và
Hòa Bình của Hội Đồng Giám Mục. Tiếng kêu của họ nhờ
những phương tiện truyền thông đã vang đi khắp nơi trên thế
giới. Lần này, người ta cảm thấy được an ủi cộng thêm
một chút vui mừng (?) khi thấy <a
href="http://giaophanvinh.net/modules.php?name=News&op=viewst&sid=6820">lá
thư của Giám Mục Nguyễn Thái Hợp chủ tịch Uỷ Ban Công Lý
và Hòa Bình gởi cho chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng</a>.
Nhưng rồi sau khi lá thư được công bố thì những người dân
vô tội kia vẫn bị đưa ra tòa, bị xử án, không có một
dấu hiệu nào cho thấy nhà của họ, đất của họ sẽ khỏi
bị chính quyền cướp mất, thậm chí họ còn tiếp tục chịu
những đe dọa, khủng bố của nhà cầm quyền. Đến nay người
ta chưa thấy một tiếng nói khác từ phía giáo quyền, mà chỉ
thấy hình ảnh "hữu nghị thắm thiết" giữa giám mục của
họ với ông xếp của lũ cướp ngày kia. Nếu sự "can
thiệp" của hội đồng giám mục ngưng lại ở đó thì có
lẽ không quá đáng khi bảo các ngài đã "đánh trống bỏ
dùi". Trong việc này, có thể một trong 2 trường hợp sau đây
đã xảy ra: Trường hợp 1: Hội Đồng Giám Mục thực lòng
muốn can thiệp nhưng chính quyền không đếm xỉa đến, cứ
tiếp tục hành vi cướp đất của dân. Điều này chứng tỏ
họ không xem Hội Đồng Giám Mục là đối tác để đối
thoại, và Hội Đồng Giám Mục cũng im lặng, mặc nhiên chấp
nhận cách cư xử bất công (và bất nhân) này. Trường hợp
thứ 2 là thấy dư luận (trong cũng như ngoài nước) "bức
xúc" quá nên các ngài cho tung ra một lá thư để cho dư luận
xì xú bắp, rồi thôi. Trong cả 2 trường hợp, các vị chăn
dắt Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đã không làm tròn vai trò
của những chủ chăn đối với đoàn chiên, tự chối bỏ vai
trò làm chứng và bênh vực cho lẽ phải.

Vào cuối tháng 11-2010 đại hội Dân Chúa, được Hội Đồng
giám mục cho là một biến cố trọng đại của Giáo Hội Công
Giáo Việt Nam, vừa qua đi với lễ nghi long trọng và những bài
tham luận không lấy gì làm đặc biệt, đề cập đến những
vấn đề chung chung, vô tội vạ, ai cũng thấy, trong khi những
điều tối quan trọng lại cố tình tránh né, lãng quên. Những
vấn đề "nóng" như: sự băng hoại tột cùng nền đạo
đức; niềm tin của giáo dân vào những vị đại diện Thiên
Chúa bị tổn thương trầm trọng; sự can thiệp thô bạo của
thế quyền vô thần vào nội bộ các tôn giáo (nói chung) và
Công giáo (nói riêng); những bất công, áp bức tràn lan khắp
nơi mà nạn nhân chính là những con người bé nhỏ, cô đơn mà
giáo hội có bổn phận phải bênh vực; phụ nữ, trẻ gái,
công nhân Việt Nam bị buôn bán như những món hàng... không hề
được nêu lên trong đại hội "hoành tráng" ấy.

Đại hội dân Chúa vừa được tổ chức có rất nhiều điểm
giống với cách tổ chức của những cuộc đại hội đảng:
những cuộc vận động, tuyển chọn đại biểu, những thành
phần "không nên cho tham dự" bị loại ra bằng cách này hay
cách khác… Cho dù vị giám mục đại diện hội đồng giám
mục giải thích như thế nào, cũng không thuyết phục được
người tín hữu về việc dòng Chúa Cứu Thế, một hội dòng
bề thế, hiện diện ở Việt Nam hàng thế kỷ nay, đã đóng
góp rất nhiều cho công việc quảng bá Tin Mừng, đã đồng
hành với Giáo Hội Việt Nam qua nhiều thăng trầm lại không
có đại diện trong đại hội này. Điều đáng chú ý là dòng
Chúa Cứu Thế không được đảng và nhà nước Cộng Sản
Việt Nam dành cho nhiều thiện cảm (nếu không muốn nói là căm
ghét, muốn khai trừ) chỉ vì các cha dòng Chúa Cứu Thế không
chấp nhận cúi đầu chấp nhận cái ác, không chịu im lặng
trước bất công.

Nhân đề cập đến dòng Chúa Cứu Thế, xin được mở một
dấu ngoặc nhỏ: Giáo dân Việt Nam ai cũng thấy sự khác
thường và vô lý khi dòng Chúa Cứu Thế ở Sài Gòn muốn phong
chức cho các cha, các thầy lại phải lên tận vùng Cao Nguyên
mời Giám Mục Micae Hoàng Đức Oanh "xuống núi" để truyền
chức khi mà ngay tại Sài Gòn có một hồng y và một giám mục,
xa hơn thì Xuân Lộc, Bà Rịa, Phan Thiết, Mỹ Tho... nơi nào
cũng có giám mục. Tại sao đi đến tận Kon Tum mời một vị
chủ tế? Và không phải ngẫu nhiên khi vị chủ chăn đáng kính
này cũng là một đối tượng "được" nhà nước đặc
biệt chú ý vì sự khẳng khái của ngài. Chẳng lẽ không
được lòng nhà nước vô thần cũng có nghĩa là không được
lòng giáo quyền? có khi nhà nước chưa khai trừ thì giáo quyền
đã khai trừ trước. Người giáo dân Việt Nam không dám tin
điều này, nhưng trước những sự kiện hiển nhiên như vậy,
xin những người có trách nhiệm hãy lý giải làm sao cho thuyết
phục. Cách nay một vài năm, chú tôi, một linh mục cai quản
một giáo xứ ở địa phận Xuân Lộc, đã bị giám mục địa
phận cách chức, cho về ngồi chơi xơi nước dù chưa đến
tuổi nghỉ hưu chỉ vì ông dám lên tiếng phản đối nhà
nước lấn chiếm đất của giáo xứ ông cai quản. Trên đất
nước Việt Nam còn bao nhiêu vị linh mục bị "kỷ luật" ví
dám phản đối hành động cướp ngày của nhà nước như chú
tôi?

Hôm trước, đọc bài <a
href="http://nguoivietboston.com/?p=31337">Trung Quốc: Giáo hội tự
trị – Việt Nam: Tôn giáo lễ hội</a> của cha pascal Nguyễn
Ngọc Tỉnh thấy ngài phân tích thật đúng, tôi cảm phục
những tiếng nói can đảm (và cô đơn) như vậy của cha Tỉnh,
cha Đỗ Xuân Quế và một số hiếm hoi những vị chủ chăn
"uy vũ bất năng khuất". May mà giáo hội Việt Nam hôm nay
còn có các ngài. Dù biết có thể sẽ phải trả giá bởi
những cách trả thù hèn hạ của chính quyền, có khi phải trả
bằng cả chính mạng sống của mình nhưng các ngài vẫn can
đảm cất tiếng. Sống với Cộng Sản lâu ngày, các vị có
trách nhiệm trong giáo hội của mình cũng bị ảnh hưởng cái
bệnh "hoành tráng về hình thức, đại khái về nội dung",
nặng phần phô trương bề mặt hơn là đi vào chiều sâu của
tâm linh qua các lễ hội đình đám ở các giáo xứ, giáo phận.
Tôi không vơ đũa cả nắm, vì không phải tất cả các linh muc,
giám mục đều như vậy, nhưng phải đau lòng nhìn nhận rằng
hiện tượng phô trương ngày càng phổ biến trong giáo hội
Việt Nam. Thông thường, các Giám Mục, Linh Mục cử hành lễ
kỷ niệm vào những dịp ngân khánh (25 năm), kim khánh (50 năm)
ngày chịu chức. Ngày nay, nhiều vị tổ chức kỷ niệm hàng
năm, rất "hoành tráng", để phô trương thanh thế, để tiêu
tiền hơn là để cảm tạ hồng ân về đoạn đường đã đi
qua và cầu xin ân sủng trên bước đường sắp tới.

Vài ngày nữa đây, sẽ là lễ bế mạc Năm Thánh kỷ niệm 350
năm thiết lập Giáo Hội tại Việt Nam, kỷ niệm 50 thiết lập
hàng Giáo phẩm Việt Nam, có mời đại diện nhà nước Việt
Nam, nghe nói là chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Đã đến
tham dự, lẽ nào lại không lên đọc diễn văn, thế là người
Cộng Sản vô thần lại được dịp dùng chính diễn đàn của
đại hội để hô khẩu hiệu, để dạy dỗ hàng giáo phẩm và
giáo dân Việt Nam. Nghĩ tới việc đó, ai còn có lòng yêu mến
giáo hội không khỏi ngán ngẩm, cay đắng và đau lòng.

Sự kiện gần đây ở giáo hội bên Trung Quốc là gáo nước
lạnh dội và niềm hy vọng của những ai còn mơ hồ về
"thiện chí đối thoại" những người Cộng Sản vô thần:
Giáo Hội Công Giáo Hoàn Vũ, đứng đầu là Đức Giáo Hoàng
Biển Đức 16 đã tỏ thiện chí muốn bắt tay với chính quyền
Trung Cộng bằng những nhượng bộ quan trọng: công nhận một
số giám mục, linh mục của giáo hội do nhà nước thành lập,
đồng ý cho chính quyền Cộng Sản được có ý kiến trong
việc lựa chọn giám mục. Thế nhưng Cộng Sản đã trở mặt:
chính quyền Trung Cộng mới đây ngang nhiên phong chức giám mục
không cần sự đồng ý của tòa thánh Vatican, cưỡng bách các
giám mục hiệp thông với Vatican phải tham dự lễ tấn phong.
Họ vừa cho mở đại hội giáo dân, đại diện chính quyền
đến dự đại hội đã công khai công kích Vatican. Đại hội
này đã bầu một giám mục quốc doanh làm chủ tịch Hội
Đồng Giám Mục Trung Quốc…. Đến nỗi Đức Giáo Hoàng ,
người chủ trương đưa bàn tay ra hòa giải với những người
Cộng Sản vô thần, dù không muốn, đã phải công khai, mạnh
mẽ lên tiếng chỉ trích Bắc kinh xâm phạm trắng trợn tự do
tôn giáo của người dân. Thêm một chứng cứ về sự trở
mặt của Cộng Sản.

Tại sao các vị lãnh đạo giáo hội Việt Nam cứ phải đặt
vấn đề "đối thoại" với "đối đầu" trong tương quan
với nhà nước? Tại sao không thể cư xử với nhau bằng mối
tương quan giữa những con người trưởng thành: tôi luôn luôn
cố gắng đến với anh với lòng tử tế, cư xử với anh bằng
tình người và anh cũng hãy cư xử với tôi trong tinh thần ấy.
Nếu anh có gì sai thì tôi có quyền nói là nó sai, anh không
được cưỡng bách tôi phải làm ngược với lương tâm của
tôi. Nói như vậy với nhà nước có phải là "làm chính
trị" không? hay là cứ phải "tốt đạo đẹp đời" mới
được? và "tốt đạo đẹp đời" theo lối giải thích của
Cộng Sản là gì nếu không phải là ngoan ngoãn cúi đầu
"chấp hành" mọi sự áp đặt của nhà nước?

Hãy nhìn thẳng vào hiện tình của Giáo Hội Việt Nam hôm nay
để thấy rằng giáo hội Công Giáo Việt Nam đang đứng trước
những cơn song dữ. Bàn tay thuồng luồng của Cộng Sản vô
thần ngày càng luồn sâu vào những hoạt động của giáo hội
không khỏi làm cho những giáo dân, giáo sĩ yêu mến giáo hội
lo âu. Nhưng người Công Giáo không được quyền đánh mất
niềm tin. Bước qua năm 2011 chúng ta cùng thành tâm cầu nguyện
cho giáo hội mẹ được thổi vào luồng sinh khí mới, luồng
sinh khí của Chúa Thánh Linh. Giáo hội chính là Nhiệm thể của
chúa Kitô, chúng ta xác tín rằng Ngài không để giáo hội mà
Ngài đã tạo dựng bằng chính máu của mình bị dẫn dắt vào
con đường lầm lạc bởi những người đã và đang thỏa hiệp
với loài quỷ dữ. Xin cùng nhau nguyện cầu cho những ai đang
lầm lạc được sớm thức tỉnh để quay về như đứa con
hoang đàng trong Kinh Thánh, nguyện cầu cho họ đừng quên rằng
người Cha nhân từ luôn ngóng đợi từng giờ, từng phút để
được ôm đứa con yêu dấu vào lòng và nói với nó lời thứ
tha khi nó thành tâm quay về…

Ngày cuối cùng của năm 2010 đầy biến động.
Kim Nguyên
Vương Quốc Bỉ

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7396), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét