để khuyên dạy con cháu sống ở đời thì phải cố có một
cái nghề, nghề gì cũng được nhưng phải giỏi tay nghề mới
thành công, có thế thì mới có cơ hội vinh thân và thành
đạt. Bởi là lẽ thường, con người ta ở bất kỳ công việc
gì cũng thế, khi có nghề đã giỏi thì làm việc gì cũng dễ
dàng thành công trong một thời gian hợp lý hơn so với những
người không có tay nghề. Ngược lại, thì có không ít những
người kém cỏi về cả tay nghề, trình độ và nhận thức thì
với họ làm gì cũng khó, làm gì cũng phải làm đi thử lại
loay hoay mãi mà không xong việc.
Người không có tài hay không lành nghề làm gì cũng khó, cũng
phải loay hoay mãi nhiều khi cũng không xong, theo từ điển
tiếng Việt thì từ loay hoay là động từ có nghĩa từ gợi
tả dáng vẻ cặm cụi của một người thử đi thử lại hết
cách này đến cách khác để cố làm cho được một việc gì
đó cho thành công. Thông thường người tay nghề chưa cao thì
hay mắc phải lỗi như vậy, nếu người không dấu dốt thì
họ sẵn sàng hỏi thầy hỏi thợ để biết cách, khá hơn là
họ dùng các kinh nghiệm của những người đi trước để vận
dụng cho mình. Ngược lại kẻ dấu dốt hoặc trục lợi thì
cứ loay hoay mãi không xong, nhưng kẻ dấu dốt khác với thằng
trục lợi ở chỗ thằng trục lợi nó lại nghĩ kiểu khôn
vặt chả có gì mà họ phải thiệt, đôi khi nó làm được như
giả vờ như không biết để làm bộ loay hoay kéo dài thời gian
kiểu mấy ông thợ sửa TV xấu tính hay dùng để moi tiền
khách hàng mà ta thường gặp.
<h2>Chuyện thằng Bờm vác cây tre</h2>
Chuyện rằng thằng Bờm nhà nghèo, phải đi ở cho ông chủ.
Một hôm ông chủ bảo nó đi ra bờ sông chặt mấy cây tre về
sửa cái chuồng trâu, từ nhà ra bờ sông không xa đi một tẹo
là tới, làm nhanh thì hai ba tiếng đồng hồ là xong xuôi. Vậy
mà nửa ngày cũng không thấy Bờm vác tre về, gần xế chiều
ông chủ sốt ruột mới đi tìm. Tới bờ sông thì thấy thằng
Bờm đang vác ngang cây tre trên vai, nó loay hoay mãi cũng không
nhúc nhích được bởi nó tiến cũng không được, mà lui cũng
không xong vì cây tre nó vác nằm ngang vướng mọi thứ hai bên
đường. Thấy vậy, ông chủ mới quát bảo rằng "Bờm, vác
tre thì phải vác dọc nó mới đỡ vướng thì mới đi được,
ai bảo mày vác ngang cây tre như vậy? Thằng Bờm cãi bướng
lại rằng vác ngang vì là cách vác gia truyền của Bác Bờm đã
chọn cho cả dòng họ, nên nó phải kiên định nên nó mới
không vác như người ta. Điên tiết với thằng Bờm vừa ngu
vừà bảo thủ, ông chủ của Bờm đá đít cho một phát và
bắt Bờm vác dọc cây tre, quả nhiên một tý là xong xuôi.
<div class="boxright320"><img src="http://danluan.org/files/u1/babe9_0.jpg"
width="320" height="246" alt="babe9_0.jpg" /><div class="textholder">Kiên
định con đường vác tre ngang...</div></div>
Nội dung câu chuyện dạy người ta làm gì thì cứ làm theo cách
nhiều người khác vần thường làm, đừng bảo thủ hay vì
một lý do khác mà hỏng việc. Chuyện thằng Bờm chắc có lâu
lắm rồi để răn dạy mọi người chúng ta làm gì cũng phải
tuân theo cái mà bây giờ chúng ta gọi là quy luật khách quan
của người đi trước, hàng ngàn năm nay có mấy ai vác cây tre
đi ngang như thằng Bờm mà về tới nhà được. Nói là mấy ai,
bởi bây giờ cũng có không phải một mà là một nhóm người
có quyền lực ở xứ Việt nam ta lại đang vác cây tre đi ngang
với hy vọng hòng đón đầu (như họ nói) để đưa cả dân
tộc tới đích "Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công
bằng và văn minh".
<h2>Kiên định đưa đất nước đi theo Chủ nghĩa xã hội theo
chủ nghĩa Marx-Lenin phải chăng là vác cây tre đi ngang?</h2>
Người ta hay có câu "Trăm nghe không bằng một thấy", có
thử thì mới biết tốt hay xấu, giá như việc đi theo chủ
nghĩa Marx-Lenin là phát kiến mới của những người cộng sản,
mà họ tự nhận rằng họ là đỉnh cao trí tuệ của loài
người là cái mà chưa từng ai thử làm thì đã đành, nếu
đúng thế chúng ta nên và sẵn sàng kiên nhẫn để cho họ thử
nghiệm để dùng thực tế để kiểm chứng.
Nhưng mà ở thời đại xã hội văn minh ngày nay, thời đại
của cách mạng thông tin đã bùng nổ, khi mà một sự việc bên
kia bán cầu chỉ sau tích tắc là người bên này bán cầu đã
biết, thì do đó những thông tin liên quan tới sự sụp đổ
của phe XHCN từ những thập kỷ trước cho thấy các quốc đã
từng theo đuổi chủ nghĩa xã hội theo chủ nghĩa Marx-Lenin
đều buộc phải bỏ dở khi nhận ra sự ấu trĩ và những sai
lầm, như tại Liên xô quê hương của học thuyết phi thực tế
ấy và các nước XHCN Đông Âu khác cuối cùng sau hơn bảy
chục năm kiên định theo đuổi. Không những chỉ có thế, khi
mà còn hai quốc gia XHCN còn ngoan cố bám lấy cái ảo tưởng
xây dựng một xã hội mà chỉ cho phép sở hữu duy nhất về
tư liệu sản xuất là sở hữu toàn dân như Cu ba và Bắc
Triều tiên. Đối với Bắc Triều tiên thì không nên nhắc
tới, bởi nó là một xã hội có mô hình quái dị nhất trong
lịch sử, không giống ai, là sự pha trộn của chế độ phong
kiến gia đình trị nhưng áp dụng phương thức kinh tế tập
trung XHCN. Còn Cu ba, vốn mệnh danh là tiền đồn của phe XHCN
bên kia tây bán cầu dưới sự lãnh đạo của Fidel Castro kiên
định theo mô hình chủ nghĩa xã hội, sau 20 năm ngoan cố đã
buộc phải thú nhận khi tuyên bố rằng "Mô hình Cuba không
còn phù hợp ngay cả đối với chúng tôi".
Điều đó cho thấy hành động khẳng định đã, đang và sẽ
tiếp tục kiên định đi theo con đường CNXH của chủ nghĩa
Marx-Lenin mà Chủ tịch Hồ Chí Minh chọn cho dân tộc Việt nam
của đảng Cộng sản Việt nam là một hành động phản quy
luật và phi thực tế. Hành động đó không khác gì hành động
ngu ngốc của thằng Bờm khi vác cây tre đi ngang, thay vì ai ai
khi vác cây tre cũng phải vác dọc. Cũng như tôn trọng và chấp
nhận nền kinh tế thị trường tự do và một thể chế chính
trị tự do dân chủ của hầu hết các quốc gia khác trên thế
giới đã và đang áp dụng là thực tiễn sinh động để đưa
các quốc gia đó tới một xã hội dân giàu, nước mạnh, xã
hội công bằng dân chủ và văn minh mà đảng Cộng sản Việt
nam cũng đang mong muốn hướng tới.
Thực tế đã cho thấy, đa số các quốc gia đi theo kinh tế
thị trường và có nền chính trị tự do dân chủ như các
nước phát triển như Thụy điển, Anh, Pháp, Nhật bản, Hàn
quốc, Sigapore, Australia, Newzeland v.v… họ đã đạt tới những
điều đó. Chắc chắn một điều đi theo con đường đó của
các quốc gia nói trên là con đường đúng đắn nhất và tốn
ít thời gian nhất để đến đích. Còn cái thứ chủ nghĩa
Marx-Lênin, hay nói cách khác là con đường cộng sản đã
được nhân loại đúc kết rằng nó là con đường đầy máu
và nước mắt và dài nhất để tiến tới một xã hội tư
bản. Vậy sao đảng Cộng sản Việt nam và các lãnh tụ của
họ vẫn cứ loay hoay trong việc đi chọn lựa con đường cho
đất nước?
Cũng xin nhắc ai đó còn đang mộng du, nghĩ rằng đảng Cộng
sản Việt nam sẽ phát kiến ra một con đường tắt ngắn hơn,
nhanh hơn để đến đích dân giàu, nước mạnh, xã hội công
bằng văn minh trước thì hãy xem lại bản thống kê hàng năm
các chỉ số về kinh tế, xã hội, nhân quyền, tự do v.v…
của các tổ chức phi chính phủ để thấy ta luôn đang đứng
trong nhóm đội sổ ở hầu hết các bảng xếp hạng. Như vậy
thì đảng ta chỉ có tài đưa loại người đi về nghèo nàn và
lạc hậu mà thôi?
<h2>Biết sai nhưng cố tình giả ngây ngô không biết!</h2>
Từ năm 1986, trước nguy cơ sụp đổ của nền kinh tế Kinh tế
tập trung theo mô hình chủ nghĩa Marx-Lenin đã buộc đảng Cộng
sản Việt nam phải tiến hành công cuộc đổi mới cải cách
về kinh tế bằng cách xóa bỏ nền Kinh tế tập trung – bao
cấp. Gọi là đổi mới nhưng thực ra nó chỉ là việc trở
lại với quy luật kinh tế tự nhiên, chấp nhận sự điều
tiết của cung và cầu của thị trường mà gần như tất cả
các quốc gia khác trên thế giới đã đang áp dụng thành công.
Bằng sự đổi mới kinh tế đã tạo ra bước ngoặt về kinh
tế của Việt nam, điều đó cũng khẳng định rằng tăng
trưởng kinh tế ở một quốc gia đang phát triển ở mức độ
thấp như Việt nam không khó khăn gì nếu nền kinh tế đó tôn
trọng quy luật trị trường. Cũng cần phải khẳng định
điểm mấu chốt nhất của chủ nghĩa Marx-Lenin về vấn đề
kinh tế là chế độ sở hữu duy nhất là sở hữu nhà nhà
nước, nghĩa là các quốc gia như Việt nam, Trung quốc, Cu ba …
hiện nay đã hoàn toàn từ bỏ luận điểm kinh tế cơ bản
của chủ nghĩa Marx-Lenin về vấn đề kinh tế thông qua việc
chấp nhận sở hữu đa thành phần.
Duy nhất chỉ còn về mặt chính trị thì các quốc gia này vẫn
cố bám vào học thuyết Marx-Lenin để khẳng định vị thế
độc tôn chính trị để độc quyền lãnh đạo xã hội. Cũng
phải thừa nhận, điều này phần nào cũng tạo ra sự ổn
định xã hội ở mức độ nhất định, nhưng đồng thời nó
cũng gây ra các bất cập lớn đặc biệt là hạn chế các
quyền tự do dân chủ của công dân được Hiến pháp quy
định. Điều nguy hiểm nhất là với sự độc quyền chính
trị này đã tạo ra cơ chế vô trách nhiệm, do thiếu sự kiểm
soát dẫn tới mất dần thế cạnh tranh để vươn lên của
đảng cầm quyền. Dẫn tới tình trạng đảng cầm quyền liên
tiếp vi phạm hiến pháp, pháp luật gây thiệt hại lớn cho
nền kinh tế mà hoàn toàn không bị xử lý và nghiêm trọng hơn
chính vì sự độc quyền chính trị nó hủy hoại cơ chế kiểm
tra kiểm soát minh bạch rõ ràng thiết phải có của một tổ
chức nhà nước mà không kịp thời chấn chỉnh.
Tình trạng này kéo dài dẫn tới nhà nước thờ ơ, không hoặc
ít quan tâm tới vấn đề an sinh xã hội cần thiết để ngày
càng cải thiện đời sống của đại đa số dân chúng, mặt
khác nó cũng là lỗ hổng tạo nên tình trạng người lãnh
đạo có quyền lực nhưng không đi đôi với trách nhiệm, do
đó dẫn tới tình trạng tham nhũng là phổ biến và kéo dài
không bị kiểm soát và xử lý.
Những vấn đề nêu trên cũng chính là câu trả lời vì sao
đảng cộng sản Việt nam vẫn ngoan cố bám giữ cái gọi là
học thuyết Marx-Lenin để độc quyền chính trị lãnh đạo nhà
nước và xã hội. Điều nguy hiểm nhất là những người đã
và đang cầm quyền trong bộ máy nhà nước của đảng Cộng
sản Việt nam hoàn toàn biết việc họ đang làm là phản quy
luật, không phù hợp như đã thấy trong các ý kiến góp ý với
các văn kiện dự thảo của Đại hội đảng lần thứ XI. Đó
chính là hành động mang tính trục lợi của cá nhân, là biểu
hiện khôn vặt của một nhóm người khi đặt quyền lợi của
cá nhân họ lên trên quyền lợi của đất nước và dân tộc
kể cả việc họ cản trở sự phát triển của đất nước.
Không những thế, họ đã bằng mọi cách để cố tình giả
ngây giả ngô, vờ đóng kịch ngu ngốc để bảo vệ cho hành
động bảo thủ như họ đang làm được ví như vác cây tre đi
ngang như thằng Bờm trong chuyện cổ tích, coi đó là sự lựa
chọn đúng đắn mà Bác Bờm đã lựa chọn cho dân tộc, bất
chấp điều đó hiển hiên là hành động trái quy luật tự
nhiên và xã hội. Chưa đủ, bọn họ còn sẵn sàng thẳng tay
trừng trị, đàn áp, bỏ tù những ai dám lên tiếng, nói
thẳng, nói thật hay phản đối hành động kiểu vác cây tre đi
ngang là sai lầm và chụp cho họ cái tội mang động cơ xấu,
lợi dụng việc góp ý để hoạt động chống đối, phá hoại.
<h2>Kết:</h2>
Chúng ta có thể khẳng định việc cố tình bám víu vào cái
chủ nghĩa Marx-Lênin là một sự hoàn toàn sai trái phản quy
luật phát triển của tự nhiên và xã hội của đảng Cộng
sản Việt nam. Đáng tiếc vì do ham muốn có sự đặc quyền
về các lợi ích vật chất khác và đặc biệt là quyền lực
của một số nhỏ trong đảng Cộng sản Việt nam, họ đã cố
tình theo đuổi một chủ thuyết phản động, phản quy luật
phát triển của tự nhiên và xã hội. Nguy hiểm hơn là họ
thừa biết những cái đó là sai trái, là sự cản trở cho sự
phát triển của đất nước và dân tộc nhưng vì quyền lợi
cá nhân của nhóm họ họ sẵn sàng làm mọi thứ có thể để
duy trì quyền lực. Kể cả việc vẫn tiếp tục kiên định
theo con đường của chủ nghĩa Marx-Lenin của Bác Bờm đã chọn
thực chất cũng chỉ là sự loay hoay giả vờ có chú ý để
câu giờ hòng kéo dài quyền lực để hòng trục lợi cho các
nhân và lợi ích nhóm, quên đi lợi ích của dân tộc và đất
nước.
Do đó mỗi người Việt nam chúng ta càng không thể chấp nhận
để mặc cho các hành động ngang ngược đó tồn tại. Quy
luật của muôn đời của tự nhiên luôn luôn là cái thiện
phải chiến thắng cái ác, cái đúng đắn phù hợp quy luật
chắc chắn sẽ chiến thắng sự sai trái và sai lầm và những
kẻ cố tình kìm hãm vòng quay của bánh xe lịch sử thì lũ
chúng sẽ bị chính bánh xe lịch sử nghiền nát. Nhanh hay chậm
là do mỗi chúng ta, tất cả chúng ta đều phải bằng sự dũng
cảm để lên tiếng bảo vệ cho lẽ phải và cộng với sự
đồng lòng của toàn dân với một vị nhạc trưởng tài năng
thì nhất định chúng ta sẽ thành công.
<em>Khai bút đầu năm, ngày 02/01/2011</em>
© Kami 2011
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7427), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét