Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<div class="special_quote">Người Việt hay có thói quen tự bó đầu
mình. Tự đóng khung, tự khoanh vùng, tự cấm đoán, tự biên
tập, tự cột nhốt chính những suy nghĩ trong đầu. Họ
<strong><em>tự cấm mình</em></strong> trước khi chính quyền
cấm.</div>

Tôi quen một người bạn Mỹ. Anh ta đang nghiền ngẫm
một đề tài khá thú vị về thực trạng xã hội Việt Nam và
quá trình xây dựng XHCN ở miền Bắc trong giai đoạn cải cách
ruộng đất.

Với người Việt, khi nghe nhắc đến đề tài này, tôi
cam đoan cứ 9 người thì có đến... 11 người lắc đầu ngoày
ngoạy, xong buông ngay một câu "<em>nhạy cảm</em>"! Tôi đã
"<em>thách</em>" một vị giáo sư đầu ngành rằng: giả sử
tôi đăng ký đề tài cho một luận án tiến sĩ "<em>Phóng sự
(hoặc thơ ca, văn xuôi, văn học) Việt Nam trong giai đoạn cải
cách ruộng đất</em>" liệu anh có dám ok không? Điều tôi
nhận được dĩ nhiên là cái lắc đầu kèm câu "<em>nhạy
cảm</em>" và khuyên nên... tránh!

Hơn nửa thế kỷ rồi. Giỏi lắm chỉ thấy dăm ba phim
truyện và vài cuốn tiểu thuyết bóng gió dựng lôi chuyện
thời này.

Trong khi đó, một đề tài hết sức "<em>nhạy
cảm</em>" kia lại khởi phát từ một người Mỹ. Ngạc nhiên
hơn khi nghe anh tiết lộ: ngay cả Bộ Quốc phòng cũng tạo
điều kiện rất dễ dàng cho anh thoải mái vào tìm sục trong
kho tư liệu quốc phòng.

Rõ ràng, có ai ngăn cấm chuyện này đâu nhỉ? Tôi chưa
thấy chưa nghe về bất kỳ một văn bản chỉ đạo ở bất
cứ cấp nào cấm đoán việc nói- nhắc hay viết- kể chi về
chuyện này. Thậm chí ngay thời đó, đảng đã nhận sai, chính
cụ Hồ Chí Minh đã thừa nhận đảng sai lầm, công khai đứng
ra xin lỗi đồng bào và khóc đấy thôi.

Thế thì tại sao ai cũng ngại, ai cũng né tránh?

Không biết tự bao giờ và vì sao, người Việt hay có
thói quen tự bó đầu mình. Nhiều chuyện chả ai cấm đoán
cả, nhưng tự mình cứ ngăn cấm mình, ngăn cấm cả trong suy
nghĩ, chứ chưa nói đến việc viết hay làm.

Báo chí cũng vậy. Nhà báo/blogger Phan Văn Tú có một
câu nghe khá... chua: "<em>Trong đầu thằng nhà báo Việt nào
hình như cũng có một cái kéo. Nó tự cắt nó trước khi bị
cắt</em>".

Không ít, nếu không muốn nói là đại đa số người
Việt đã nhiễm nếp tự đóng khung, tự khoanh vùng, tự cấm
đoán, tự biên tập, tự cột nhốt chính những suy nghĩ trong
đầu. Họ tự cấm mình trước khi chính quyền cấm. Tự cấm
cả những điều chả ai cấm cả.

Vì thế, một khi có người nghĩ khác, nhìn khác nói
khác một tí là tức khắc bị... nhìn khác ngay! Tôi biết vài
người, lỡ mạnh miệng tí xong chả ai dám ngồi gần vì ai
cũng sợ liên lụy. Hề hơn: khi có người dám nghĩ khác viết
khác một tí (trong đó có tôi) bèn ngay tức thời bị đám
đông im lặng theo nếp tự bó đầu kia qui chụp là "<em>chim
mồi</em>" của an ninh hoặc tình báo!? Bởi theo họ: chỉ có
thể là quân an ninh hay tình báo mới dám viết những điều
"nhạy cảm" thế!

Năm rồi, khi tôi viết "<em><a
href="http://truongduynhat.vnweblogs.com/post/1545/198903">Chấm điểm
Thủ tướng</a></em>", thấy ai cũng sợ. Thậm chí có người
đồn kháo sắp bắt thằng Nhất đến nơi rồi. Nghe mà cứ
buồn cười vãi. Có luật pháp nào lại đi bắt giam một công
dân viết bài chấm điểm, nhận xét về những ưu khuyết cho
Thủ tướng của mình không nhỉ? Chả có qui định nào bắt anh
phải chấm cho Thủ tướng điểm 10 mà không được phép chấm
điểm zero!

Cái nỗi sợ, sống trong sợ hãi, nhìn đâu cũng sợ,
nhìn đâu cũng ra "<em>nhạy cảm</em>" và thói tự trói đầu
mình với một người chả sao, nhưng một khi nó đã nhiễm
thành số đông, thành thói tính của cả một thế hệ, cả
một... dân tộc, thì quả thực nguy nan!


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6873), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

(TBKTSG) - Nợ công, một lần nữa, lại làm nóng nghị trường
Quốc hội, trong đó ba vấn đề gây tranh cãi nhiều nhất là
quy mô, tính an toàn, và tài trợ nợ công.

Về quy mô, Bộ Tài chính ước tính đến cuối năm 2010, nợ
công của Việt Nam vào khoảng 56,7% GDP, tăng nhanh từ mức 52,6%
GDP của năm 2009. Tuy nhiên, định nghĩa nợ công của Bộ Tài
chính chỉ bao gồm nợ của Chính phủ và được Chính phủ
bảo lãnh chứ không bao gồm nghĩa vụ nợ của ngân hàng trung
ương, các đơn vị trực thuộc Chính phủ, trong đó có các
doanh nghiệp nhà nước như định nghĩa của UNCTAD. Theo định
nghĩa này, nợ công của Việt Nam hiện nay <span
class="underlined-text">không dưới 70% GDP</span> vì theo Báo cáo
của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, tính đến 31-12-2008, riêng
tổng dư nợ nội địa của các tập đoàn, tổng công ty nhà
nước đã lên tới 287.000 tỉ đồng (hay 20% GDP năm 2008), mà
tổng dư nợ này lại tăng lên đáng kể trong năm 2009 do chính
sách kích cầu của Chính phủ. Không những thế, thống kê nợ
của doanh nghiệp nhà nước thường rất không đầy đủ,
được minh chứng qua trường hợp của Vinashin với tổng dư
nợ thực tế, theo một đại biểu Quốc hội, có thể lên tới
120.000 tỉ chứ không phải 86.000 tỉ như báo cáo của Chính
phủ.

<span class="underlined-text">Cần nhấn mạnh là tỷ lệ nợ
công/GDP chỉ phản ảnh một cách hết sức phiến diện mức
độ an toàn hay rủi ro của nợ công</span>. Nợ công khoảng 100%
đủ để một nước như Hy Lạp rơi vào tình trạng phá sản,
trong khi đó nợ công lên tới hơn 200% như Nhật Bản vẫn
được coi là an toàn. Như vậy, mức độ "an toàn" hay "nguy
hiểm" của nợ công không chỉ phụ thuộc vào tỷ lệ
nợ/GDP, mà quan trọng hơn, phụ thuộc vào tình trạng sức
khỏe của nền kinh tế.

Nợ công của Việt Nam tăng nhanh trong bối cảnh thâm hụt ngân
sách (cả trong và ngoài dự toán) tăng từ 2,8% GDP năm 2001 lên
tới 9,6% GDP năm 2009 (theo EIU). Điều này vi phạm một nguyên
tắc cơ bản của quản lý nợ công bền vững, đó là nợ công
ngày hôm nay phải được tài trợ bằng thặng dư ngân sách
ngày mai. Đây là nguyên nhân chính khiến Fitch giảm xếp hạng
tín dụng dài hạn của Việt Nam từ BB- xuống B+ (tức là thấp
hơn "mức đầu tư" (investment grade) bốn bậc) vào cuối
tháng 7-2010.

Với nhu cầu tiếp tục đầu tư để phát triển, chắc chắn
nợ công của Việt Nam sẽ tiếp tục tăng trong nhiều năm tới.
Cụ thể là với tỷ lệ tiết kiệm nội địa/GDP ngày một
giảm (hiện khoảng 27%) trong khi mức đầu tư toàn xã hội ngày
một tăng (hiện khoảng 42% GDP) thì bên cạnh việc thu hút đầu
tư nước ngoài, Chính phủ sẽ phải tiếp tục đi vay rất
nhiều để bù đắp khoản chênh lệch giữa tiết kiệm và
đầu tư.

Tốc độ tăng GDP cao là điều kiện cần để tăng nguồn thu
và đạt thặng dư ngân sách. Tuy nhiên, ở Việt Nam tăng
trưởng GDP chủ yếu do tăng lượng đầu tư mà không đi kèm
với tăng hiệu quả, bằng chứng là hệ số ICOR không ngừng
tăng lên. Vì đầu tư không thể tăng mãi nên đến một lúc
nào đó, tốc độ tăng trưởng sẽ phải giảm. Đáng lo ngại
là chính vào lúc tốc độ tăng trưởng GDP giảm cũng là lúc
nhiều khoản nợ nước ngoài của Chính phủ đáo hạn.

Ở Việt Nam lạm phát đã trở thành cái bóng đi sau tăng
trưởng GDP. Bằng chứng là khi nền kinh tế vừa chớm phục
hồi thì CPI và lãi suất đã tăng nhanh trở lại. Hệ quả là
trong năm 2010, lợi suất trái phiếu trong nước lên tới trên
11%, đồng thời lợi suất trái phiếu quốc tế cũng cao hơn so
với các đối thủ cạnh tranh.

Nợ công ở Việt Nam tăng nhanh trong khi thâm hụt ngân sách đã
trở thành kinh niên, đầu tư lại không ngừng mở rộng kéo
theo lạm phát và lãi suất cao khiến cho việc tài trợ nợ công
ngày càng trở nên đắt đỏ. Trong khi đó, Bộ Tài chính vẫn
chưa có một chiến lược quản lý nợ công thuyết phục. Mức
độ nợ công theo định nghĩa quốc tế hiện nay là bao nhiêu?
Tính an toàn của nợ công trong 5-10 năm tới như thế nào? Nợ
công sẽ được tài trợ ra sao? Đây là những câu hỏi chờ
đợi câu trả lời của Chính phủ trong kỳ họp Quốc hội
lần này.

____________________________

(*) Chương trình Giảng dạy kinh tế Fulbright

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6872), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<em><strong>Chủ nghĩa xã hội (CNXH) còn xa lắc, dù 30 năm nay tên
nước ta là như thế.</strong></em>

Trong một văn bản dài thì <em>đoạn mở đầu</em> của nó
nhằm đưa nhanh người đọc đi tới chỗ mà người soạn thảo
muốn; còn <em>đoạn kết</em> nhằm chốt lại điều gì đó.

Đoạn kết dự thảo Cương Lĩnh trình đại hội XI viết
(nguyên văn):

<div class="special_quote"><em>Cương lĩnh này là ngọn cờ chiến
đấu vì thắng lợi của sự nghiệp xây dựng đất nước
Việt Nam từng bước quá độ lên chủ nghĩa xã hội, định
hướng cho mọi hoạt động của Đảng hiện nay và trong những
thập kỷ tới. Thực hiện thắng lợi Cương lĩnh này, nước
nhà nhất định trở thành một nước xã hội chủ nghĩa phồn
vinh.</em>

<em>Đảng kêu gọi tất cả những người cộng sản, toàn thể
đồng bào ở trong nước và ở nước ngoài mang hết tinh thần
và nghị lực phấn đấu thực hiện thắng lợi Cương lĩnh,
vững bước đi tới tương lai.</em></div>

Như vậy, theo văn kiện, muốn tới CNXH phải đi "từng bước
quá độ", mỗi bước tính bằng "những thập kỷ" (bước
đầu, kể từ khi đổi tên nước năm 1976 là <em><strong>Cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam</strong></em> cho đến nay đã là
trên ba chục năm và chỉ còn nước ta - có lẽ là nước cuối
cùng cùng với Libya (Đại Dân quốc Nhân dân Xã hội Chủ nghĩa
Ả Rập Libya) mà quốc hiệu có cụm từ "xã hội chủ
nghĩa"1 ). Sẽ gian khó, phức tạp, do vậy đảng ta phải nhấn
mạnh Cương Lĩnh là "ngọn cờ chiến đấu"; và phải huy
động mọi nguồn lực của "toàn đảng, toàn dân", "mang
hết tinh thần, nghị lực phấn đấu" để thực hiện. Dẫu
vậy, phải hết <em><strong>thời kỳ quá độ</strong></em> nước
ta mới "thành một nước XHCN". Lại còn thời kỳ đi lên
CNCS tiếp theo nữa chứ.

<em>Đi lên CNXH là khát vọng của nhân dân ta </em>(Cương Lĩnh).
Nếu đúng vậy, đảng CSVN cần giữ vững sứ mạng lãnh đạo
và cầm quyền, dù hết sức lâu dài, nhưng đó là do lịch sử
trao phó - cho tới tận khi nào nước ta có CNXH, rồi chủ nghĩa
Cộng Sản, dân ta bước vào Thế Giới Đại Đồng. Tính ra,
không thể dưới vài-ba thế kỷ. Trung Quốc dự kiến một thế
kỷ để có "cơ sở vật chất ban đầu" của CNXH mà vẫn
bị coi là quá lạc quan.

Chốt lại, <em><strong>thời kỳ quá độ sẽ rất dài, CNXH còn
rất xa</strong></em>.


<strong>XÂY DỰNG ĐẤT NƯỚC TRONG THỜI KỲ QUÁ ĐỘ LÊN
CNXH</strong> là tên văn bản.

Do vậy, điều đương nhiên là văn bản phải sử dụng các từ
CNXH và XHCN. Và quả nhiên, chúng xuất hiện hơi nhiều: 22 lần
đối với tính từ XHCN và 15 lần đối với danh từ CNXH.

Cái gọi là "CNXH" mà dân Liên Xô tốn cả đời người để
xây dựng, rốt cuộc lại không phải là CNXH. Chính dân Liên Xô
đã hoảng sợ đưa nó vào Lịch Sử - như <a
href="http://chungta.com/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Suy-ngam/Dang_cong_san_tan_ra_Lien_Xo_am_tham_rut_khoi_vu_dai/">loạt
bài của THỜI NAY nêu trên báo Nhân Dân điện tử (tháng
10-2010)</a>. Rõ ràng, CNXH dù trên giấy tốt đẹp đến đâu,
vẫn không phải cái có thể đem thử nghiệm tuỳ hứng trong
cuộc sống. Và, kể từ khi Mác và Enghen công bố Tuyên Ngôn
Đảng Cộng Sản cho Quốc tế cộng sản Đệ Nhất tới nay đã
162 năm, trên hành tinh chúng ta chưa đâu có CNXH đích thực.
Trong khi đó, các bậc cách mạng tiền bối khi nói về CNXH
(trên lý thuyết, tất nhiên) lại chỉ chấm phá vài nét khá sơ
sài, khiến không ai có thể mường tượng cho cụ thể được.
Chính Lê nin cũng không hình dung ra nó khi ông phải thay chính
sách "cộng sản thời chiến" bằng NEP. Còn <a
href="http://chungta.com/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Suy-ngam/Tien_len_CNXH_tu_phuong_thuc_san_xuat_chau_A/">Stalin
- người có công sáng tạo cụm từ "chủ nghĩa
Mác-Lênin"</a>, cũng là người xác định nội hàm cho nó, và
đích thân áp dụng nó để xây dựng CNXH – thì rốt cuộc
lại thành một chế độ mang đặc trưng "phương thức sản
xuất châu Á", rất lạc hậu, khá tàn bạo. Nông nỗi nào ra
thế?

Dẫu sao, hãy thống nhất một điều, từ nay hễ nói tới cụm
từ "chủ nghĩa Mác-Lênin", chúng ta phải nhớ tới người
sáng tạo ra nó: Stalin.

Chốt lại, CNXH (danh từ) còn khó hình dung, chưa ở đâu có;
vậy thì XHCN (tính từ) càng cần được tìm hiểu cho thấu
đáo. Nhất là, với một văn bản nghiêm túc như Cương Lĩnh –
liên quan quãng đường tính bằng thế kỷ, lôi cuốn toàn dân
tộc ta vào cuộc – càng phải được hiểu cho tường tận.

Xin nói ngay: đến nay, chính tôi cũng chưa tường tận, và sẵn
sàng nghe mọi giải đáp.

<strong>Sử dụng một từ sẵn có phải tôn trọng nội hàm đã
xác định của nó!</strong>

Chúng ta có quyền nghĩ ra một từ mới và gán cho nó một nội
hàm, miễn là mọi người chấp nhận và đồng ý sử dụng nó.
Điều này không dễ, trí thức nước ta đóng góp rất ít.

<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Căn bệnh ấu trĩ tả
khuynh, duy ý chí là căn bệnh của Đảng ta theo lời nhận xét
của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh vào dịp Đại hội VI: Căn
bệnh này có liên quan đến "nguồn gốc lịch sử là nước ta
chưa trải qua giai đoạn dân chủ tư sản", "tư tưởng phong
kiến còn nặng nề", "trình độ kiến thức, khả năng thông
tin còn thấp kém"…<img class="quoright" src="/misc/quoright.png"/>
<br class="quoteclear"></div></div>
Không nghĩ ra từ mới thì vay mượn mà dùng, cũng hoàn toàn là
chuyện bình thường, nhưng phải tôn trọng nội hàm gốc của
từ. Đó là thái độ văn hoá, sòng phẳng và lương thiện. Các
nhà cách mạng tiền bối (Lương Văn Can, Phan Bội Châu, rồi
đến Hồ Chí Minh…) đều có thái độ như vậy khi sử dụng
các khái niệm mới - của cách mạng tư sản - như dân chủ,
tự do, dân quyền, pháp quyền… vân vân. Chúng ta vẫn cứ
dùng, không cần chú thích gì thêm, chứng tỏ chúng được
hiểu theo nguyên gốc. Khi cần giải thích để đồng bào trình
độ thấp cũng hiểu được, các vị vẫn trung thành với nghĩa
gốc của từ ngữ.

Sau này, nhiều từ được một số người gắn thêm tính từ,
như "kiểu phương Tây" và "kiểu phương Đông" để phân
biệt…

Không khó lắm để nhận ra mục đích của sự phân biệt: vì
học thuật hay vì cái khác.

Trước hết, liệu chúng có khác biệt thật hay không. Thứ hai,
nếu có, bối cảnh dùng từ có cần phân biệt hay không. Cuối
cùng tính từ thêm vào để phân biệt có bóp méo hay đảo
ngược khái niệm gốc không. Giả sử, nếu thật sự có hai
kiểu dân chủ (phương Tây và phương Đông) thì nội hàm cơ
bản/ bản chất của khái niệm dân chủ vẫn phải là một.
Phần khác biệt, dù kể lể ra vô số, nhưng cộng lại vẫn
chỉ là chi tiết. Để dễ hiểu, đã là "người" thì dù ở
phương Tây hay phương Đông vẫn cứ là "người", dù có
thêm cả đống tính từ để phân biệt rõ thêm.

<strong>Thêm XHCN vào khái niệm (để phân biệt) là cần thiết,
nhưng xin chú ý…</strong>

Tính từ XHCN được dùng để nêu tính ưu việt của CNXH so
với các chủ nghĩa khác. Nguyên tắc muôn thuở là, tính từ
không được phép làm thay đổi nghĩa cơ bản của danh từ -
như trên đã nêu. Khi ta nói "xã hội XHCN" thì "xã hội"
là một danh từ có nội hàm cơ bản đã xác định, không ai
được tự ý thay đổi. Nhưng khái niệm "xã hội XHCN" là
cái hoàn toàn mới hơn (chưa có mô hình trên thực tế), do vậy
chúng ta buộc phải xác định rõ nội hàm (lý thuyết) cho nó.
Đương nhiên, chúng ta có quyền dùng suy nghĩ chủ quan để gán
cho nó một nội dung theo ý ta muốn - tất nhiên có dựa vào
những căn cứ khoa học nào đó. Ví dụ, với Việt Nam thì nội
hàm của "xã hội XHCN" là: <em>Dân giàu, nước mạnh, xã
hội dân chủ, công bằng văn minh…</em> Hai vấn đề sẽ nảy
sinh:

a) Nội hàm này đã đặc trưng/ bản chất chưa? Chú ý: càng
phải dài dòng giải thích, kể lể, lại càng ít đặc trưng
(nếu không cẩn thận, có khi nó chỉ mới đặc trưng cho
"<em><strong>xã hội tư sản văn minh</strong></em>" ở thời kỳ
phát triển rất cao);

<div class="special_quote"><em>Xã hội xã hội chủ nghĩa mà nhân
dân ta xây dựng là một xã hội: Dân giàu, nước mạnh, dân
chủ, công bằng, văn minh; do nhân dân làm chủ; có nền kinh tế
phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và
chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu; có
nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc; con
người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện
phát triển toàn diện; các dân tộc trong cộng đồng Việt Nam
bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng và giúp nhau cùng phát triển;
có Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do
nhân dân, vì nhân dân do Đảng Cộng sản lãnh đạo; có quan
hệ hữu nghị và hợp tác với nhân dân các nước trên thế
giới (trích Dự thảo Cương Lĩnh).</em></div>

b) Nếu (về lý thuyết) được coi là đặc trưng, liệu thực
tiễn có chấp nhận nó? Câu hỏi này chỉ tương lai hàng thế
kỷ mới trả lời được. Như trên đã "chốt lại", thời
kỳ quá độ rất dài, thế hệ trẻ em sinh năm 2010 chưa hẳn
đã thấy CNXH. Do vậy, chúng ta cần có đủ khiêm tốn để
không quá khẳng định hoặc quá ca ngợi một sự vật chưa
hiện hình.

Với các khái niệm khác có gắn tính từ XHCN, như: Chế độ
XHCN, nhà nước XHCN, pháp quyền XHCN, dân chủ XHCN, con đường
XHCN, định hướng XHCN, Tổ quốc XHCN… vân vân, cũng đều
phải làm rõ như vậy. Tất cả, chúng mới chỉ tồn tại về
lý thuyết với nội hàm chưa xác định - trừ một điều
được hứa hẹn là chúng sẽ "tốt hơn" cái tương tự
(đang thật sự tồn tại) của CNTB. Chúng ta không thể hành văn
như chúng đã có hoặc sắp có. Nhiều khi một văn bản hết
sức nghiêm túc lại nguy cơ trở thành hài hước.

<strong>Thêm một ví dụ: khái niệm "Pháp quyền"</strong>

Khái niệm "dân chủ", "tự do", "pháp quyền" (danh
từ)… sinh ra trong chế độ tư bản, đều hàm nghĩa "tốt",
với nội hàm cơ bản đã xác định – dù nó gắn thêm tính
từ nào. Hồ Chí Minh đã sử dụng chúng rất nhiều lần và
phấn đấu cả đời để chúng thành hiện thực cho dân ta
được hưởng. Chưa thấy ở đâu Hồ Chí Minh phân biệt
"<em>dân chủ tư sản</em>" với "<em>dân chủ XHCN</em>".
Chính là các nhà lãnh đạo và lý luận sau này của đảng ta
đã thêm tính từ XHCN vào các danh từ này. Do vậy, cần xác
định cho rõ nội hàm, sao cho phân biệt rạch ròi với các khái
niệm "gốc" mà Hồ Chí Minh đã sử dụng.

Hãy khẳng định lại: Dân chủ (tư sản) là "tốt". Một
cách rất chính đáng (nhưng cũng rất chung chung) ta có thể nói:
dân chủ XHCN còn… "tốt hơn". Nhưng ta không có quyền nêu
"dân chủ XHCN" chỉ nhằm biến "dân chủ tư sản"
thành… xấu. Thái độ cần thiết là kế thừa, thực hiện
cái đã có sao cho tốt, rồi sau đó mới là tìm cách làm tốt
hơn nữa.

Khái niệm "pháp quyền XHCN" cũng vậy – do chúng ta đặt ra,
trên lý thuyết - chỉ hàm ý là sẽ "tốt hơn", chứ nó
không được phép biến pháp quyền TBCN thành… xấu. Ngược
lại, pháp quyền TBCN (có từ vài trăm năm nay) vẫn đáng để
nhiều Nhà Nước hiện tại phải thành tâm học tập. Chẳng
hạn, Nhà Nước pháp quyền ở Mỹ đã được xác định từ
1787 khi Hiến Pháp Mỹ ra đời (tam quyền phân lập), còn phương
châm "của dân, do dân, vì dân" được tổng thống Abraham
Lincoln nêu lên từ cách đây 147 năm (1863). Sau hàng 1-2 thế kỷ
hoàn thiện dần, nó đã cho phép đất nước này có một tổng
thống da đen. Hãy khiêm tốn mà đồng thuận với nhau: Chúng ta
còn xa mới đạt được như vậy (Việt kiều da vàng chưa
được phép tham gia chính phủ) nhưng mong ước của chúng ta là
đuổi cho kịp, sau đó mới là vượt lên trước.

Dự thảo Cương Lĩnh viết: Nhà nước ta là Nhà nước pháp
quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân… Một cách
khiêm tốn, chúng ta hiểu rằng:

a) Đây là điều hiện tại ta chưa thể có (do vậy, liệu có
nên thay cách viết: Nhà nước mà chúng ta phấn đấu có được
khi kết thúc thời kỳ quá độ là Nhà nước pháp quyền XHCN
của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân…). Trong khi chờ đợi,
chúng ta có thể cứ thực hiện Nhà Nước pháp quyền tư sản
(vẫn phải coi là "tốt").

b) Ta đang học những nước văn minh hơn ta, dù đó là tư sản
(của dân, do dân, vì dân). Học bao giờ cũng để làm.

<strong>Mong rằng…</strong>

Cương Lĩnh hãy thể hiện sự khiêm tốn, thận trọng và minh
bạch hơn nữa, trước hết là cân nhắc kỹ khi sử dụng tính
từ XHCN. Các khái niệm Nhà nước XHCN, pháp quyền XHCN, dân
chủ XHCN, xã hội XHCN, tổ quốc XHCN… mới chỉ có trên lý
thuyết.

Mác dạy: tồn tại xã hội sinh ra ý thức xã hội. Chưa ở
đâu có CNXH hiện thực để sinh ra các loại ý thức XHCN.

Tôi hiểu vì sao có những vị góp ý nên có <a
href="http://chungta.com/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Suy-ngam/Xay_dung_che_do_Dan_Chu_Nhan_Dan/">Cương
lĩnh xây dựng chế độ dân chủ nhân dân - bước đầu của
CNXH</a> (đăng trên chungta.com). Với cương lĩnh Dân chủ Nhân
Dân, chúng ta chẳng cần dùng một tính từ liên quan tới một
khái niệm chỉ có mặt trên lý thuyết, xa xôi, còn rất lâu
mới thành hiện thực.

________________________

1 Một số nước có chế độ nhiều nét tương tự nước ta có
tên quốc hiệu không có cụm từ "Xã hội Chủ nghĩa": Cuba
(Cộng hòa Cuba), Myanma (Cộng hòa Liên bang Miến Điện), Trung
Quốc (Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa), Lào (Cộng hòa Dân chủ Nhân
dân Lào), Campuchia (Vương quốc Campuchia), Triều Tiên (Cộng hòa
Dân chủ Nhân dân Triều Tiên), Albania (Cộng hoà Albania), Thụy
Điển (Vương quốc Thụy Điển), Venezuela (Cộng hòa Bolivar
Venezuela), Nam Yemen (Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Yemen), Algérie
(Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Algérie), Angola (Cộng hòa Angola),
Mozambique (Cộng hòa Mozambique).

Nguồn: Chungta.com

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6871), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<img src="http://danluan.org/files/u1/chi-hanh.jpg" width="600" height="194"
alt="chi-hanh.jpg" />

Bức ảnh trên - người con gái có đôi mắt rất đẹp là bạn
mình, chị <em><strong>Đỗ Thị Minh Hạnh</strong></em>. Chị bị
tuyên án 7 năm tù giam hôm 26 tháng 10 tại tòa án Trà Vinh. Tội
của chị: dám đứng ra bảo vệ cho những người công nhân.

Chị sinh năm 1985, trong một gia đình có bố mẹ đều là cán
bộ ở Di Linh - Lâm Đồng. Đang học Cao Đẳng tại TP.HCM, nghe
tiếng khóc nức nở của những người dân oan, chị tham gia
đứng về phe nước mắt. Chị bảo "Ít nhất, để mình được
khóc cùng bà con"

Bức ảnh tiếp theo là anh <em><strong>Nguyễn Hoàng Quốc
Hùng</strong></em>, bạn trai chị Hạnh. Cũng trong phiên tòa tại
Trà Vinh, anh bị tuyên án 9 năm tù, và cũng vì tội bảo vệ
công nhân

Anh Hùng sinh năm 1981, trong một gia đình khá giả và được
học hành đầy đủ. Nhìn bề ngoài, trông anh giống một công
tử nhà giàu hơn. Đang học năm 4 tại ĐH Công nghệ, anh khiến
cả gia đình và bạn bè ngỡ ngàng khi quyết định dọn ra ở
riêng. Anh nói, để được tự do và không muốn ảnh hưởng
đến gia đình.

Bức ảnh kế tiếp chụp tại Tòa án Nhân dân tỉnh Trà Vinh,
trong phiên tòa không luật sư, không nhân chứng... Người đang
đứng là anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, còn người mặc áo trắng
đang ngồi là anh <em><strong>Đoàn Huy Chương</strong></em> (sinh năm
1985), anh này cũng bị tuyên án 7 năm tù, đã có vợ và con nhỏ

Cả ba anh chị tuổi đời còn rất trẻ, nhưng bản án đối
với họ rất nặng nề. Họ đã âm thầm cống hiến, đã làm
đúng lương tâm của mình. Khi bị bắt, anh chị vẫn kiên
cường không khuất phục.

<div class="boxleft200"><img src="http://danluan.org/files/u1/hanh.jpg"
width="200" height="200" alt="hanh.jpg" /><div class="textholder">Hạnh và
Hùng</div></div>"Tòa công khai", nhưng diễn ra thì bí mật. Sau
khị tuyên án, chị Hạnh vẫn tươi cười, nháy mắt chào 2 anh
Hùng & Chương. "Người quen" đã kể lại rằng, chứng kiến nụ
cười hôm ấy - khiến ông nhớ lại "Nụ cười Võ Thị Thắng"
năm nào.

Anh & chị đã rất yêu nhau, nhưng họ đã chọn con đường
phải tạm lìa xa nhau.

Có lẽ sau 9 năm, khi anh bước vào tuổi 38, còn chị 32; họ
mới có cơ hội được đoàn viên.

Tuổi xuân tươi đẹp của anh chị sẽ trôi qua trong 4 bức
tường nhà tù, nơi ấy, họ sẽ chờ đợi nhau.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6870), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote">WHO ARE WE?

Chúng tôi là nhóm bạn trẻ Việt Nam ở nhiều nơi trên thế
giới, là những người đam mê công nghệ thông tin và bảo
mật. Có người là tiến sĩ, kỹ sư ở nước ngoài và có bạn
còn đang là sinh viên, du học sinh. Là những người luôn quan
tâm và mong muốn sự thay đổi của đất nước theo chiều
hướng tích cực. Chúng tôi cũng chẳng muốn chứng tỏ điều
gì, <strong><em>mà chỉ muốn có sự công bằng trên thế giới
ảo</em></strong>.</div>

Mấy ngày nay công ty Secure Works đã loan báo trên thế giới về
các cuộc tấn công của tin tặc nhắm vào các trang báo và các
trang blog luôn chỉ trích các hoạt động kinh tế - chính trị -
xã hội của Nhà nước Việt Nam. Secure Works còn cho biết:
<em>"Hơn 15 ngàn máy tính được sử dụng để tấn công một
vài trang web"</em>. Câu chuyện không chỉ dừng lại tại đó mà
họ còn nói: <em>"Rõ ràng là mục đích của mạng botnet này
là để dập tắt những tiếng nói chỉ trích hệ thống chính
trị Việt Nam, những tiếng nói có thể vượt ra khỏi biên
giới Việt Nam"</em>.

Việc "lấy máy đè chữ" là việc làm thiếu hẳn sự thông
minh, khẳng khái và đĩnh đạc, những tính chất lẽ ra nên có
từ những con người sẵn sàng tự nhận là "tiến sĩ", "kỹ
sư" "sinh viên", "du học sinh"..., "lấy máy đè chữ" dường như
tỏ ra phù hợp với những công việc dành cho những kẻ "đầu
to mà óc như quả nho" trong đó dung chứa một bộ não chỉ
tương đương não cá sấu(!) và những "bộ não cá sấu" thông
thường chỉ có thể giải quyết một nhu cầu nào đó bằng
cái hàm cứng, khỏe cùng bộ răng sắc nhọn mà thôi!

Quả vậy, những kẻ mang trong đầu "bộ não cá sấu" luôn
thấy bất lực cũng như kém cỏi về trình độ nhận thức,
thế nên những bộ não này không còn biết làm gì hơn để
dành phần thắng về mình, chúng xoay qua dùng cái mõm dài, cứng
với hàm răng lởm chởm cùng những cái đớp khỏe (nghĩa là
mười mấy ngàn cái máy tính) để luôn sẵn sàng "phập" vào
các trang báo tự do(!). Chúng ta đều biết: "<a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1_s%E1%BA%A5u">Cá sấu là những
kẻ đi săn kiểu mai phục, chúng chờ đợi cho cá hay động
vật sống trên đất liền đến gần, sau đó tấn công chớp
nhoáng. Cá sấu còn là loại động vật có máu lạnh"</a>. Không
quá đáng khi so sánh những tên tin tặc chỉ như là những con
cá sấu máu lạnh thì đúng hơn bởi:

- tính chất: hung tợn, tấn công chớp nhoáng, não nhỏ và kém
phát triển, ăn tạp.

- môi trường sống và hoạt động: phong phú, "trên cạn" cũng
"tốt", "dưới nước" lại càng "hay".

- "phong cách": mai phục, rình mò, ẩn thân như cành cây chết và
bất ngờ tấn công với hàm to, khỏe, bộ răng sắc nhọn để
xé thịt.

Song song đó, "ỷ mạnh hiếp yếu" ở góc độ nhân văn đó
chính là việc bất chấp những giá trị đạo đức, văn minh
tối thiểu trong xã hội loài người lại là điều làm cho
người có chút ít tri thức và liêm sỉ cảm thấy thật hổ
thẹn!

Càng hổ thẹn bội phần khi mà những kẻ mang danh trí thức
ngang nhiên phô phang về cái gọi là <em>"chúng tôi là nhóm bạn
trẻ Việt Nam ở nhiều nơi trên thế giới"</em>(!). Hãy đừng
xúc phạm đến hai tiếng VIỆT NAM và càng không nên tự xưng
là <em>"bạn trẻ VIỆT NAM"</em>. Thật hổ thẹn và đớn hèn
biết bao khi những tên tin tặc này không còn cảm nhận sự
thiêng liêng của tên gọi ĐẤT NƯỚC khi hãnh diện phô trương
về cái gọi là <em>"nhân danh sự công bằng"</em>. Hỡi những
tên tin tặc hèn hạ và vô đạo kia! Các người không còn biết
liêm sỉ tối thiểu khi dám nhân danh "bạn trẻ Việt Nam" ư?
Các người đang xúc phạm đất nước này và làm tổn thương
nghiêm trọng người Việt nói chung và người Việt trẻ nói
riêng. Các người chẳng lẽ không hiểu rằng:

- Khi các người ngoa ngôn tuyên bố các người là "bạn trẻ
Việt Nam" là lúc các người đang chà đạp và báng bổ dân
tộc Việt Nam, các người làm cho cả thế giới có thể hiểu
rằng: "Ôi! người Việt Nam chẳng lẽ chỉ là những tên tin
tặc mang bộ não cá sấu thế kia thôi sao?!"

- Các người dốt nát đến mức khi muốn đạt được<em>"sự
công bằng trên thế giới ảo"</em> bằng việc làm chẳng công
bằng tí nào! 15.000 máy tính chỉ để tấn công vài trang web là
sự công bằng ư(?!) Hỡi những kẻ mang danh "Tiến sĩ", "kỹ
sư"... các người nên về mở tử điển để học lại khái
niệm "công bằng là gì" trước đã rồi hãy nhân danh <em>"công
bằng trên thế giới ảo"</em>!!!

Ở đời, không lẽ có kẻ sẵn sàng bắt đầu một cuộc sống
công bằng khởi đi từ việc làm thiếu công bằng?!

Ở đời, không lẽ có kẻ vui vẻ, sung sướng sống một đời
lương thiện khởi đi từ một việc làm bất lương?!

Người có lương tâm hẳn sẽ ray rứt đến khôn nguôi khi biết
chén cơm, manh áo hàng ngày ta ăn, ta mặc có được từ việc
làm bất lương và vô nhân đạo!

Không thể khuyên những tên tin tặc dừng việc làm bất lương
nhưng có thể cảnh cáo với tư cách là con người nhân đạo
về hậu quả chúng sẽ gánh chịu trong tương lai.

Nguyễn Ngọc Già

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6869), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Đây là hai thuật ngữ mới được phát ngôn trong tuần và hoàn
toàn xứng đáng được đưa vào đại từ điển tiếng Việt
vì sự tân kỳ và ngộ nghĩnh của chúng.

Phó Bí thư Thành ủy Hà Nội, ông Tưởng Phi Chiến đã đưa ra
nhiều thuật ngữ rất tân kỳ trong báo cáo đề án nhân sự
Ban Chấp hành Đảng bộ TP. <em>Bản lĩnh vững vàng, kiên định
mục tiêu độc lập dân tộc, có năng lực tổ chức, ý chí
chiến đấu cao, hành động quyết liệt, trung thành với
đường lối đổi mới Đảng, nhân dân. Có năng lực chỉ
đạo cụ thể, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, có
tinh thần đấu tranh phê bình và tự phê bình, đoàn kết, có
tinh thần tự chịu trách nhiệm. Tận tụy với nhiệm vụ
được giao, không tham nhũng, lãng phí, không để vợ chồng con
cái lợi dụng chức vụ của mình để mưu cầu lợi ích riêng,
công bằng trong đánh giá và sử dụng cán bộ.</em>

Cũng theo ông Chiến, Đại hội kiên quyết: <em>Không giới
thiệu tham gia những người có bản lĩnh chính trị không vững
vàng, thiếu chính kiến, né tránh, không dám đấu tranh bảo vệ
lẽ công bằng, có biểu hiện cá nhân, chạy chọt.Không chọn
lựa vào BCH Đảng bộ thành phố những người có tư tưởng
cục bộ, bè phái, có biểu hiện chuyên quyền, độc đoán, tham
vọng cá nhân, vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, không
công bằng, công minh khi đánh giá cán bộ, không dám đấu tranh
phê bình, để xảy ra mất đoàn kết.</em>

Đáng chú ý nhất là đoạn này: <em>Đảng bộ Hà Nội cũng sẽ
không bầu những cán bộ tham nhũng, bảo thủ trì trệ, làm
việc kém hiệu quả. Lịch sử chính trị chưa rõ, có biểu
hiện giàu nhanh, nhiều nhà, nhiều đất không rõ nguồn gốc,
kê khai tài sản không minh bạch, bản thân có lối sống thiếu
gương mẫu hoặc lợi dụng chức quyền thu lợi bất chính.</em>

Liệu có cán bộ nào tham nhũng mà còn được ngồi ghế nhân
sự để người cầm phiếu phải phân vân không nhỉ? Rồi thì
"<em>biểu hiện giàu nhanh</em>", thực sự là dân chúng không
hiểu giàu như thế nào thì được coi là giàu nhanh? Còn các
vị đại biểu thế nào cũng tự nghĩ "<em>chắc không phải
mình</em>". Đại hội đảng bộ Hà Nội sau đó đã thành công
tốt đẹp. Tốt đẹp còn ở chỗ trong số những người
được bầu và những người không được bầu không ai có
"<em>biểu hiện giàu nhanh</em>", cũng không ai dính dáng đến tham
nhũng.

Đóng góp cho văn kiện trình đại hội XI của Đảng, đại
biểu Quốc hội Nguyễn Tấn Trịnh, Chủ tịch Hội người cao
tuổi Việt Nam phát biểu trên Vnexpress: "<em>Dứt khoát không
tiến cử cán bộ có dính dáng đến tham nhũng vào Đảng</em>"

<div class="special_quote"><em>Đối với Đảng có hai việc lớn
phải quan tâm là cán bộ và việc Đảng làm. Cán bộ nào để
dân tin, việc làm nào để dân ấm no, hạnh phúc?</em>

<em>Nói về cán bộ, trong báo cáo có đánh giá "cán bộ lãnh
đạo của Đảng một bộ phận thoái hóa, biến chất", điều
này làm tín nhiệm của Đảng đối với dân giảm đi rất
nhiều. Nếu trong thời kỳ hoạt động bí mật, tín nhiệm của
Đảng đối với dân đạt 100%, trong kháng chiến chống Pháp
được 100%, kháng chiến chống Mỹ giảm một chút, nhưng đến
thời kỳ hòa bình nếu điều tra kỹ con số 100% không còn,
chỉ được 80% là giỏi.</em>

<em>Đại hội lần này ta nên đánh giá, kiểm tra, kiện toàn
như thế nào về vấn đề này? Tôi kiến nghị Bộ Chính trị,
Ban chấp hành trung ương khóa 11 phải có trách nhiệm trình ra
đại hội một đội ngũ cán bộ thực sự là học trò của
Bác Hồ. Nếu không phải là học trò của Bác Hồ thì không
thể hoàn thành được cương lĩnh chính trị.</em>

<em>Dân không tin Đảng bắt đầu từ người Đảng viên cụ
thể với những sai phạm cụ thể. Tôi kiến nghị cán bộ nào
dính dáng đến tham nhũng, nhiều hay ít dứt khoát kỳ này không
tiến cử vào trung ương, kể cả cán bộ cấp cao.</em></div>

Hình như có rất nhiều điều đáng nói qua phát ngôn có vẻ
rất thẳng thắn này. Thứ nhất là chỉ số tín nhiệm 80%.
Tại hạ không dám bàn tín nhiệm 80% thì nhiều, hay ít, đáng
mừng hay đáng lo và vì sao lại 80%. Nhưng rõ ràng, đây là một
con số võ đoán. Sau thống nhất đất nước năm 1975, một công
dân có trí nhớ không cần tốt lắm cũng thấy là Đảng chưa
hề có một cuộc nghiên cứu, đo lường chỉ số tín nhiệm.
Vì sao thì tại hạ cũng không trả lời được. Một góp ý
nghiêm túc phải được dựa trên những căn cứ chính xác. 80%
là con số không ai có thể khẳng định là chính xác. Thứ hai,
bác Tấn Trịnh đã nói "học trò của Bác Hồ" và "không phải
học trò của Bác Hồ". Chuyện này mà "tám" ra, cam đoan nhiều
người sẽ đứt ruột vì cười. Tại hạ chỉ xin bàn ở giác
độ nghiêm túc là "Học trò của Bác Hồ" thực ra là một cách
nói, chứ không phải một thước đo, một tiêu chuẩn có trong
các văn kiện về nhân sự. Và vấn đề nữa nảy sinh ngay sau
phát biểu này là ai sẽ là người cầm bút lông để đánh
dấu người này là học trò của Bác Hồ, người kia không
phải là học trò của Bác Hồ. Liệu có Ban chấp hành TƯ nào
có thể khẳng định một, chỉ cần một trường hợp cán bộ
thôi nhé, không phải là học trò của Bác Hồ?! Điểm thứ ba
trong phát biểu của bác Tấn Trịnh lại càng thấy cần phải
bàn: Dính dáng đến tham nhũng. Đây cũng là "thuật ngữ mới".
Cán bộ tham nhũng - cán bộ không tham nhũng trong thực tế thì
có, dính dáng đến tham nhũng thì trần đời chưa thấy có.
Dùng cách này để ám chỉ đến những đồng chí chưa bị lộ
thì lại càng khó, bởi chỉ có tòa án "nhân danh nước Công
hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam" mới có quyền tuyên bố
người này có/không có phạm các tội thuộc nhóm tội phạm
về chức vụ. Đưa ra một thuật ngữ mới, một cách hiểu
mới phức tạp, nói nghe rất sướng, thực chất lại hại hơn
là có lợi. Nếu một góp ý mà cả 3 nội dung đều không thể
phân định được trong thực tế, như tại hạ, dứt khoát sẽ
không góp ý.

Tại hạ coi cái entry này là một cách góp ý nghiêm túc cho
những người tham gia góp ý cho các văn kiện đại hội Đảng.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6866), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Trong tuần rồi, hai buổi tranh luận trực tuyến do
<em>Vietnamnet</em> và <em>VnExpress</em> tổ chức về các dự án
khai thác bauxite ở Tây Nguyên đã cung cấp nhiều thông tin cho
người quan tâm. Phải thừa nhận các quan chức Bộ Công
Thương, Bộ Tài nguyên Môi trường và đại diện chủ đầu tư
là Tập đoàn Than Khoáng Sản (TKV) đã làm đúng chức trách
của mình. <span class="underlined-text">Việc đồng ý tranh luận
công khai như vậy là một bước tiến lớn so với chỉ cách
đây một năm</span>, khi đề tài bauxite Tây Nguyên là đề tài
nhạy cảm. Có tranh luận như vậy, cả bên phản đối và bên
ủng hộ đều phải đưa ra những lập luận, lý lẽ, bằng
chứng để thuyết phục người đọc.

Về hiệu quả kinh tế, đã có nhiều người nhận xét tính
chính xác của các con số do các quan chức và chủ đầu tư
đưa ra như vốn đầu tư, rồi giá thành alumin thay đổi, tăng
quá nhanh trong vòng 1 năm, dự báo giá alumin khá chủ quan…

Ở đây tôi chỉ xin bình luận về một chi tiết nhỏ.

Trong buổi đối thoại trên VnExpress, ông Nguyễn Mạnh Quân, Vụ
trưởng Vụ Công nghiệp Nặng (Bộ Công Thương) có nói:

"<em>Việc tăng vốn đầu tư ảnh hưởng không nhiều đến
hiệu quả kinh tế dự án (tăng 25% vốn đầu tư, IRR chỉ
<strong>tăng</strong> 7,12%). Về thuế xuất khẩu, thuế xuất
khẩu alumni có ảnh hưởng quan trọng đến hiệu quả kinh tế
của dự án do 100% sản phẩm alumni dự kiến xuất khẩu. Nếu
thuế suất xuất khẩu giảm xuống mức 10%, IRR
<strong>giảm</strong> 12%.</em>"

Dạo này, các quan chức thích dùng khái niệm IRR, thiết nghĩ
cũng nên bỏ công ra tìm hiểu nó là gì.

(Phần dưới là trích lại một bài báo tôi viết cũng đã lâu
rồi, nếu không thích đọc cũng không sao)

<div class="special_quote">Giả thử bạn bỏ ra một khoản tiền ban
đầu là 40 triệu đồng đầu tư vào việc mua máy photocopy và
các chi phí khác để làm dịch vụ sao chụp cho khách hàng trong
khu phố. Cũng giả thử 10 năm tới bạn tính toán và dự báo
số tiền thu được từ dịch vụ này sau khi trừ mọi chi phí
là 7,5 triệu đồng mỗi năm còn năm thứ 10 bạn định thanh lý
chiếc máy được 9,5 triệu nữa. Vấn đề bạn phải quyết
định là so giữa khoản tiền đầu tư ban đầu và các khoản
tiền thu được như thế, dự án dịch vụ photocopy này có
đáng làm không?

Thông thường, người ta dùng cách tính <strong>thời gian thu hồi
vốn</strong> (payback period) bằng cách lấy tổng đầu tư chia cho
dòng tiền hàng năm. Trong dự án nói trên, thời gian thu hồi
vốn đầu tư là 5 năm 4 tháng. Người ta cũng thường đánh giá
dự án có nên thực hiện hay không bằng cách so sánh thời gian
thu hồi vốn vừa tính toán với thời gian thu hồi vốn đã
định trước. Giả thử ở dự án photocopy, bạn dự tính thu
hồi vốn trong vòng 5 năm, nay tính toán thấy mất hơn 5 năm
một chút, có lẽ bạn sẽ quyết định không làm.

Phương pháp "tính rợ" này không giúp ích gì nhiều cho bạn
vì rõ ràng nó không đếm xỉa gì đến "giá trị thời gian"
của dòng tiền. Số năm định trước trong đầu dùng để
đối chiếu so sánh cũng là một con số chủ quan. Loại phương
pháp này chỉ giúp chúng ta có cái nhìn tổng quan về khả năng
lời lỗ của dự án.

Áp dụng công thức trong sách giáo khoa, người ta sẽ tính giá
trị hiện tại của dòng tiền tương lai (7,5 triệu đồng/năm
trong 9 năm và 17 triệu đồng năm thứ 10), xem thử vào thời
điểm bây giờ chúng đáng giá bao nhiêu nếu lãi suất dùng
để chiết khấu là 10%.

Giá trị hiện tại = (7,5 x 5,759) + 17 x 0,3<div
class="special_quote"></div>86) = 49,75 triệu đồng.

(Nếu bạn quên vì sao có các con số ở phép tính nói trên, xin
nhắc lại 5,759 là giá trị hiện tại của 1 đồng mỗi năm,
nhận suốt trong 9 năm, chiết khấu cho mức lãi suất 10%/năm;
còn 0,386 là giá trị hiện tại của 1 đồng nhận ở năm thứ
10, dùng lãi suất chiết khấu tương tự).

Nếu lấy 49,75 triệu trừ cho 40 triệu, chúng ta sẽ có con số
9,75 triệu đồng – là <strong>giá trị hiện tại thuần</strong>
(net present value) mà dân tài chính thường gọi tắt là NPV. Như
vậy NPV là giá trị hiện tại của dòng tiền tương lai của
một dự án trừ đi chi phí đầu tư ban đầu. Thông thường
người ta nói NPV bằng 0 hay lớn hơn thì dự án ấy chấp nhận
được; còn nếu NPV là số âm thì thôi, đừng tơ tưởng gì
đến nó nữa.

Chúng ta thấy yếu tố quan trọng ở đây là mức lãi suất
chiết khấu. Giả thử thay vì bỏ 40 triệu đồng đầu tư vào
dịch vụ photocopy, chúng ta gởi quách vào ngân hàng cho khoẻ,
lãi suất hàng năm là 8%. Còn đã ra làm ăn, mức lãi phải cao
hơn, ở đây là 10% chẳng hạn. Như vậy, mức lãi suất chiết
khấu được chọn làm sao để phản ánh chi phí sử dụng
đồng vốn, dù nó là của mình (cơ hội bỏ qua khi đem tiền
đó làm chuyện khác) hay đi vay của người khác (ắt phải cao
hơn mức lãi suất đi vay).

Vì thế, để dễ hình dung, người ta dùng một phương pháp
khác nữa, gọi là <strong>tỷ suất thu nhập nội bộ</strong>
(internal rate of return) mà sách vở thích gọi tắt là IRR để
tính hiệu quả dự án. IRR chính là mức lãi suất chiết khấu
nói ở trên, được chọn làm sao để NPV bằng 0. Trong dự án
photocopy giả định từ đầu đến giờ, nếu dùng lãi suất
chiết khấu 10% thì NPV là 9,75 triệu. Cứ tăng IRR lên dần,
đến 14,99% (cứ cho là 15% đi) thì NPV bằng 0. Tiêu chuẩn để
chọn làm hay không làm một dự án là so sánh IRR của nó với
lãi suất sử dụng đồng vốn, cao hơn thì chấp thuận, thấp
hơn thì từ chối còn bằng nhau thì làm chả đáng bỏ công.

Con số IRR được giới quản lý khoái nhất vì dễ hình dung.
Giả thử trình bày trước các thành viên trong công ty, bạn nói
dự án này có NPV là 20 triệu (trong khi số vốn đầu tư lên
đến tiền tỷ) chắc chẳng ai có ấn tượng gì. Trong khi đó
nếu nói IRR của dự án là 25,6%, chà, sẽ có tiếng xuýt xoa
bên dưới, dự án này được đấy. Nhưng giới tài chính cũng
đều biết phương pháp tính IRR có nhiều nhược điểm, không
thể trình bày hết ở đây.</div>

Bây giờ chúng ta đọc lại câu nói của ông Quân: "<em>Việc
tăng vốn đầu tư ảnh hưởng không nhiều đến hiệu quả kinh
tế dự án (tăng 25% vốn đầu tư, IRR chỉ tăng 7,12%). Về
thuế xuất khẩu, thuế xuất khẩu alumni có ảnh hưởng quan
trọng đến hiệu quả kinh tế của dự án do 100% sản phẩm
alumni dự kiến xuất khẩu. Nếu thuế suất xuất khẩu giảm
xuống mức 10%, IRR giảm 12%.</em>"

Rõ ràng ông Quân nói sai rồi. Vốn đầu tư tăng thì IRR sẽ
giảm chứ sao lại tăng; và thuế giảm thì IRR sẽ tăng, sao
lại giảm?

Chính vì thế, những con số khác mà các quan chức và đại
diện chủ đầu tư đưa ra đều có độ tin cậy thấp.

Lấy ví dụ, trong báo cáo về các dự án bauxite của Chính phủ
gởi tới Quốc hội vào năm ngoái, tức là văn bản trả lời
chính thức về vấn đề này, Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy
Hoàng có cung cấp một số thông tin về hiệu quả kinh tế của
các dự án này như sau:

- Hiệu quả kinh tế của dự án được tính toán dựa trên cơ
sở dự báo, phân tích và lựa chọn giá bán alumin bình quân cho
cả giai đoạn tồn tại của dự án <strong>362 USD/tấn</strong>.

- Tỷ lệ hoàn vốn nội tại (IRR) là <strong>11,4%</strong> (Tân
Rai) và <strong>10,6%</strong> (Nhân Cơ).

Trong khi đó, các con số mới đưa ra tuần này lại quá khác:

- Giá bán khi thì tính là <strong>315 USD/tấn</strong> alumin (Dự
án Lâm Đồng) và <strong>330 USD/tấn</strong> alumin (Dự án Nhân
Cơ); khi thì đưa ra giá trung bình để tính toán hiệu quả là
335 USD/tấn; khi thì dựa vào dự báo lên đến 340-650 USD/tấn
trong giai đoạn 2011-2020; khi thì đưa ra giá bán bình quân thực
tế của năm 2010 chỉ là 210 USD/tấn…

- IRR của Nhân Cơ nay chỉ còn là <strong>8,24%</strong>.

Những điều cơ bản, dễ tính như trên mà còn có độ tin cậy
thấp thì làm sao tin tưởng được vào những kế hoạch bảo
vệ môi trường, là mối quan tâm lớn nhất của người dân
hiện nay?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6868), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Bá Kiến hít một hơi dài đỏ rực điếu xì gà Havana, chiêu
thêm ngụm Huýt-ky rồi ngả người khoan khoái trên bộ phôtơi
nhập lậu từ "Tung Của". Làng Vũ Đại vừa cho chiếu bộ
phim "Mênh mông đồng nước" để quảng bá cho khách du lịch
đến tham quan. Bộ phim không ngại tốn ngân lượng miễn thu
hút được các làng khác đến du lịch là được. Xuân tóc
đỏ được phân công viết giới thiệu trên nhật trình, báo
mạng. Diễn viên thì chọn tại làng. Một công đôi việc đều
tốt đẹp.

Bỗng Bá Kiến giật bắn người khi mở mắt ra thấy Chí Phèo
lù lù đứng đấy. Bá Kiến định văng người nấp sau phô tơi
nhưng Chí Phèo mặt mũi cười tươi rói:

- Ậy cụ Bá đừng hốt hoảng. Hôm nay nhà con đến thăm trong
tình hữu nghị.

"Thằng Chí mà hữu nghị - giời sập!". Bá Kiến nghĩ thầm
sau khi hoàn hồn. Nhưng quả thật mặt mũi nó không đằng
đằng sát khí, nó lại ôm theo một gói gì to đùng:

- Hữu nghị? Vụ gì? Nhà anh ôm theo cái gì, mìn claymore
à?

- Khồng! cụ yên tâm. Quà tặng cụ.

Chí đặt cái gói to đùng xuống bàn.

- Quà gì? Tôi làm gì cho anh mà có quà?

- Cụ không làm cho con nhưng lại làm cho con Nở nhà con

Bá kiến đề phòng. Lão đã thành tinh, khi thằng Chí tử tế
là phải cẩn thận. Lão đổi giọng giả lả:

- Là sao? Là sao? Là sao? Tôi không hiểu?

- Cụ Bá ạ! Hàng chục năm nay cả làng Vũ Đại ai cũng nghĩ
(ngoài nhà con ra) chỗ cái lò gạch ấy, con Nở nhà con bị các
cụ "hấp diêm" [nhà con xin thề có vầng trăng làm chứng].
Nhưng khi coi xong cái phim "Mênh mông đồng nước" chuyện đã
rõ. Không phải các cụ Tiên chỉ trong làng mà chính là bọn du
côn tuần đinh làng khác. Nhà con cảm kích, moi đống đất lò
gạch nặn cái này tặng cụ.

Chí đi khỏi. Bá Kiến mở gói nhật trình. Đấy là cái tượng
bán thân bằng đất sét mặt mũi hao hao Bá Kiến. Lão cười
khẩy "<em>Con còn khờ lắm con ạ! Phim không làm thế đời
nào các cụ mày cho chiếu!</em>"

<div class="special_quote"><strong>Trích nhà phê bình Nguyễn Thanh
Sơn: CÁNH ĐỒNG BẤT TẬN - PHIM PHOTOSHOP</strong>

Đúng vậy, bởi đưa được những giá trị nhân văn trong tác
phẩm nổi tiếng của Nguyễn Ngọc Tư lên được màn ảnh
rộng rất cần sự dũng cảm. Cánh đồng bất tận của Nguyễn
Ngọc Tư là tiếng thét câm lặng, uất ức của hiện thực về
số phận bi thảm của người nông dân miền Tây: bị bần cùng
hóa, bị đẩy vào một "cánh đồng bất tận" của nghèo
đói, áp bức và sự thờ ơ vô cảm của xã hội. Trên cái
nền tương phản của vô tận sông nước và đồng lúa trù phú
của miền Tây, những số phận nghèo khổ cứ phải trôi nổi,
tưởng có thể tụ vào nhau rồi lại ly tán, để lại cho
người đọc dư vị đắng cay của sự bất lực, cho dù ẩn
sâu trong nó vẫn mêng mông chan chứa tình người.

Những giá trị đáng trân trọng đó của Cánh đồng bất tận,
rất tiếc, đã bị đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình đánh rơi
trên con đường "phải đạo hóa" tác phẩm điện ảnh của
mình. Xem phim Cánh đồng bất tận, chúng ta mới biết, số
phận trôi nổi đắng cay của ba cha con Sương hoàn toàn là một
bi kịch cá nhân(!)- vợ Út Võ bỏ ba cha con đi theo một chú
Chệt chỉ đơn giản vì những miếng vải đẹp; Út Võ hoàn
toàn có thể sống một cuộc sống ổn định, làm một ông lái
đò đưa học sinh tới trường nếu ông muốn vậy. Và đám
"cường hào mới" ở nông thôn, những kẻ phải chịu trách
nhiệm về những đắng cay áp bức mà người nông dân phải
gánh chịu trong tác phẩm văn học, lại được bàn tay đạo
diễn "linh hoạt" chuyển đổi thành đám lưu manh giang hồ
vùng sông nước- ồ, bi kịch của người nông dân miền Tây
chỉ xuất phát từ lỗi của chính họ, và hóa ra sự áp bức
bất công mà họ phải gánh chịu cũng xuất phát từ những
người cùng khổ như họ.

Nguồn: <a
href="http://nhabao.blognhanh.com/2010/10/canh-ong-bat-tan-phim-photoshop.html">Blog
Nhà Báo</a>
</div>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6867), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Lòng tin của người dân vào chính phủ là một nhân tố hết
sức quan trọng trong phát triển đất nước. Người dân là
người đánh giá và đưa ra phán xét về chất lượng của mối
quan hệ gữa họ và chính phủ. Họ đánh giá chủ yếu trên cơ
sở: công việc thực của chính phủ liên quan đến họ (thí
dụ, lạm phát đụng trực tiếp đến mọi người); và thông
tin về những công việc khác của chính phủ (như thông tin về
Vinashin hay bauxite, chẳng hạn).

Ngày xưa người ta thường dùng báo chí do chính phủ kiểm soát
để đưa thông tin (thường là ca ngợi) về công việc của
chính phủ và thông tin đôi khi không trung thực. Nhưng người
dân khó kiểm chứng, nên có khi lòng tin của họ là mù quáng.

Nay có nhiều kênh thông tin hơn, thông tin có thể truyền đi
một cách rộng rãi và dễ dàng hơn, người dân dễ kiểm
chứng hơn. Thông tin tô hồng hay không chính xác có thể hủy
hoại lòng tin của người dân vào chính phủ, có thể làm chính
phủ mất uy tín trầm trọng. Chính vì thế cách tốt nhất để
giữ lòng tin, giữ tín nhiệm là cung cấp thông tin trung thực,
chính xác và kịp thời.


Hãy ngẫm về thông tin mà những người có trọng trách đưa ra
về Vinashin và về khai thác bauxite mấy ngày qua.

Có đại biểu quốc hội hỏi, Vinashin thực nợ bao nhiêu?
120.000 hay 130.000 tỷ đồng? (so với báo cáo trước 86.000 tỷ
đồng thì tăng khoảng 1,5 lần). Ít nhất đã có 2 ông Bộ
trưởng "tâm tư" về cái khó của Bộ mình liên quan đến
Vinashin và lỗi được đổ cho bên dưới hoặc đẩy lên cho
chính phủ.

Nhưng chính phủ là ai? Theo luật, chính phủ gồm: Thủ tướng
Chính phủ; các Phó Thủ tướng; các Bộ trưởng và Thủ
trưởng cơ quan ngang bộ. Không có cái chính phủ chung chung. Vài
ba ông trong số đó phải chịu trách nhiệm, và việc biện
bạch, "né tránh" trách nhiệm chỉ làm mất uy tín của chính
phủ, làm xói mòn lòng tin của người dân vào chính phủ mà
thôi. Nếu Quốc hội cũng hành xử theo kiểu "dĩ hòa vi
quý", nêu trách nhiệm chung chung, thì cũng sẽ góp phần làm
mất lòng tin và uy tín đó.

Dư luận hết sức quan tâm đến vấn đề xử lý bùn đỏ ở
Tây Nguyên sau sự cố vỡ đập hồ bùn đỏ ở Hungary.

Bộ trưởng Tài nguyên Môi trường trấn an "chúng tôi bảo
đảm hồ bùn đỏ ở Tây Nguyên an toàn", chúng tôi làm khác
Hungary, hồ chứa bùn đỏ gồm các lô rất nhỏ chỉ 5ha, vân
vân.

Rồi người dân có thể kiểm chứng được ngay: mỗi lô có
diện tích 14-16ha chứ không phải 5ha; công nghệ xử lý bùn
đỏ giống như của Hungary; công suất của riêng nhà máy Tân
Rai lớn gấp 2,6 lần của nhà máy gặp nạn của Hungary (và
lượng bùn đỏ thải ra mỗi năm sẽ gấp 1,2 x 2,6 = 3,12 lần
mức của nhà máy ở Hungary).

Hành động và phát ngôn như vậy của các thành viên chính phủ
chỉ làm chính phủ mất uy tín, làm xói mòn lòng tin của nhân
dân vào nhà nước và rất tai hại cho sự phát triển của
đất nước.

N. Q. A.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Bài đã đăng trên Beenet nhưng bị cắt mất nhiều ý quan
trọng. Đây là bản gốc.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6859), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Một ứng cử viên vào hội đồng một thị xã ở phía Nam
California nhận được cú điện thoại của người bạn hỏi:
Tại sao anh lại dùng bích chương vận động bằng tiếng Á
Rập? Ngạc nhiên, ứng cử viên cực lực cải chính mình không
bao giờ biết tiếng Á Rập. Rồi ông đi tìm coi. Có một tấm
bích chương in hình ông với hàng chữ, đại ý, "Ðây là
người lãnh đạo Á Rập mà thành phố chung ta đang cần!" Bên
cạnh đó là mấy chữ Á Rập ngoằn ngoèo không ai hiểu
được.

Tại sao lại có tấm bích chương như vậy? Ai cũng đoán là
những người chống vị ứng cử viên này đã in và đem trưng
khắp nơi, với mục đích để nhiều cử tri hiểu lầm rằng
ông ta, với cái tên Kalasho nghe lạ tai, là một người gốc Á
Rập. Ai cũng biết, sau vụ 11 tháng 9 năm 2001 hiện nay nhiều
dân Mỹ không có thiện cảm với người Á Rập. Gây ra vụ
hiểu lầm như thế có thể làm cho ông Kalasho mất một số
phiếu. Trong cuộc tranh cử nào cũng vậy, các ứng cử viên
không những tìm cách đi kiếm từng lá phiếu ủng hộ mà còn
cố làm sao cho đối thủ mất phiếu, mất một lá phiếu nào
cũng đều tốt cả! Ông Kalasho phải nhắc cho mọi cử tri trong
thị xã biết ông là người gốc Ba Lan. Ðối với nhiều
người thì tên gốc Ba Lan, Ấn Ðộ, hay Ukraine đều khó đọc
như tên Á Rập cả!

Không một cuộc tranh cử nào tránh được những "đòn bẩn"
như vụ in bích chương vu vạ này. Các nhà chính trị "thiết
tha muốn làm đại biểu cho dân" thường dùng nhiều thủ
đoạn để "làm xấu" lẫn nhau. Chúng tôi viết hai chữ
"làm xấu" cho nhẹ, không hàm ý phê phán dạy đời. Thông
thường mọi người gọi đó là những thủ đoạn "bôi
bẩn." Theo một tổ chức nghiên cứu về bầu cử ở Mỹ, từ
đầu năm 2010 đến tháng 10 này, các ứng cử viên ở khắp
nước Mỹ đã in 900,000 tài liệu cổ động tranh cử, mà trong
đó có 20% nhắm bới móc đời tư đối thủ. Tỷ lệ này đã
tăng vọt vì hai năm trước đây, chỉ có 14% các bài quảng cáo
nhắm bôi bẩn cá nhân mà thôi.

Khi cần "đánh" đối thủ để giành chức đại biểu cho
dân, người ta "bới móc" coi trong cuộc đời bên kia có cái
gì đáng "bêu xấu" hay không. Một ứng cử viên dân biểu
ở Florida bị phe địch tố cáo là đã "không trả tiền nợ
khi dùng thẻ tín dụng" cho đến lúc bị ngân hàng tố cáo.
Ở một nước tự do, đi tìm các tin tức như vậy rất dễ.
Hồ sơ tín dụng của mọi cá nhân đều được các ngân hàng
lưu trữ và trao đổi cho nhau, cái gì cũng được công khai hóa
dễ dàng. Nhưng ứng cử viên bị tố cáo "trốn nợ" trên
đã có dịp thanh minh. Quả nhiên có lần ông dùng thẻ tín
dụng rồi quên không trả tiền nợ đúng hạn đến nỗi bị
nhà băng truy tố. Ông giải thích, trong thời gian đó ông đang
đi lính đánh nhau ở Afghanistan, gia đình ông ở nhà lơ là
không coi hết các lá thư ngân hàng đòi nợ! Thế là các cử
tri được nhắc nhở thành tích của ông trong quân ngũ, và
đối thủ bôi nhọ ông bị mang tiếng "quấy hôi bôi nhọ!"

Tại California, vừa rồi ông Thống Ðốc Arnold Schwarzenegger mới
gặp cả hai vị đang muốn kế vị ông, trên đài truyền hình.
Trước ống kính ti vi, ký giả điều khiển chương trình bất
ngờ đề nghị hai ứng cử viên Cộng Hòa và Dân Chủ hãy cam
kết kể từ nay không tấn công nhau về cá nhân nữa, mà chỉ
cãi nhau trong những chuyện đứng đắn về đường lối, chính
sách mà thôi. Ông Schwarzenegger ủng hộ ý kiến đó. Ứng cử
viên Jerry Brown nói sẵn sàng cam kết như thế nếu bên kia cũng
chịu. Bà Meg Whitman đồng ý sẽ không đả kích nhau về đời
tư, nhưng sẽ tiếp tục tấn công cá nhân đối thủ về những
điều liên quan đến việc công. Thế là vụ cam kết không
thành. Trong tuần lễ cuối cùng trước ngày bỏ phiếu, quý vị
sẽ tiếp tục nhận được những truyền đơn của hai ứng cử
viên này nói về tiểu sử của nhau! Chắc số tài liệu về
ông Brown sẽ nhiều hơn, vì bà Whitman chi số tiền tranh cử
gấp bẩy lần địch thủ (tổng cộng bà dùng đến gần 46
triệu Mỹ kim cho cuộc chạy đua này, trong đó 39 triệu là
tiền túi bà bỏ ra). Ông Brown cũng không ngại ngần bới móc
đời tư của bên địch. Trong một tờ truyền đơn in rất
đẹp trên giấy cứng gửi tới nhà mọi người dân California,
người ta thấy hình bà Whitman với bao nhiều đồng đô la $100
bay trước mặt. Cả tờ truyền đơn chỉ cốt gây cảm tưởng
là bà Whitman đại diện cho giới đại phú ở Wall Street chứ
không phải cho người dân bình thường. Truyền đơn này chỉ
đưa ra một sự kiện: Bà đã bị tòa phạt vì dùng tin mật mua
bán cổ phiếu kiếm lời gần 2 triệu đô la, phải trả lại
hết.

Lịch sử tranh cử ở nước Mỹ ngay từ thời lập quốc đã
có những vụ bôi bẩn lẫn nhau. Một vị tổng thống lớn như
Thomas Jefferson từng bị nghi là đã trả tiền cho một người
viết lời vu cáo, ám chỉ đối thủ John Adams là người "ái
nam ái nữ." Tổng Thống Martin Van Buren đã bị tố cáo là
người thích mặc quần áo lót phụ nữ! Và Tổng Thống James
Buchanan từng bị đối thủ bới móc là ông có lúc đã định
treo cổ nhưng không thành công! Tất nhiên, nước Mỹ không
chiếm độc quyền về nạn bêu xấu nhau trong mùa tranh cử. Các
nhà chính trị Pháp, Anh hay Ðức cũng không ngần ngại dùng
"mọi phương tiện trong vòng hợp pháp" để hạ lẫn nhau,
không mấy quan tâm đến đạo lý, miễn là mình thắng cử.

Chính vì sống trong những xã hội mở, có tự do thông tin và
tự do phát biểu nên những "đòn bẩn" đó mới bị phơi
bầy cho công chúng thấy và phán đoán về các nhà chính trị
muốn đại diện cho họ! Ở những nước độc tài, mọi quyết
định chính trị đều diễn ra trong phòng kín. Chỉ có các ông
bà trong Bộ Chính Trị hay Trung Ương Ðảng được dự họp,
người ngoài không thể biết được các quan đã dùng những
đòn bẩn như thế nào để hạ thủ nhau. Ở các nước cộng
sản, các lãnh tụ có thể giết đối thủ, gây ra những tai
nạn bất ngờ, vừa kín đáo lại vừa rẻ tiền hơn các cuộc
tranh cử trong các nước dân chủ! Lâu lâu những tin mật nới
bị tiết lộ, cho thấy chẳng hạn Lê Duẩn, Lê Ðức Thọ đã
vu cáo Võ Nguyên Giáp làm tay sai mật thám Pháp như thế nào
để hạ Giáp trước kỳ đại hội đảng. Chỉ đến khi các
lãnh tụ cộng sản viết hồi ký người ngoài mới biết các
thủ đoạn nhơ bẩn mà họ dùng để đánh nhau. Ông Ðoàn Duy
Thành, cựu phó thủ tướng, đã kể nhiều thủ đoạn bẩn mà
Ðỗ Mười dùng để hạ ông suốt mấy năm, vì Thành từng
được Lê Duẩn nhắm cho lên kế vị, chặn đường không cho
Lê Ðức Thọ lên. Sau khi Duẩn chết, các con ông có lúc lo sợ
đã hỏi thẳng Ðoàn Duy Thành không biết "họ có giết chúng
cháu không?"

Nếu phải chọn lựa, chúng ta sẽ chọn những cuộc tranh đấu
công khai (sạch và bẩn) hay chọn những trận đấu đá ngầm
trong bí mật, và các vụ ám sát? Hai cách tổ chức chính trị
dân chủ và độc tài đó, phương cách nào dễ tạo cơ hội cho
người dân tuyển lựa được những người cai trị hợp với
ý muốn của đa số hơn? Tất nhiên, cha con ông Kim Chính Nhật,
Kim Vĩnh Ân sẽ chọn lối tuyển chọn trong vòng bí mật! Ở
những nước quen sống tự do dân chủ thì người ta không thể
chấp nhận để cho một nhóm người họp nhau bí mật quyết
định tất cả vận mạng toàn dân. Thà rằng cho tranh cử công
khai; dù có lúc có người dùng thủ đoạn nhơ bẩn, nhưng cuối
cùng chính người dân bỏ phiếu sẽ quyết định ai là người
cai trị.

Chế độ Dân Chủ không phải là phương cách hoàn hảo để
tổ chức xã hội loài người, điều này ai cũng biết. Nếu
như loài người biết trước được tất cả mọi điều sẽ
xẩy ra trong tương lai, đời sống không có rủi ro bất trắc
nào cả, thì chúng ta hy vọng nghĩ ra được một cách tổ chức
xã hội hoàn hảo!

Chúng ta cũng biết chỉ khi đem so sánh với các chế độ khác
đã thí nghiệm trên trái đất này thì nhân loại mới thấy
rằng thể chế dân chủ là đỡ sai lầm hơn tất cả! Ngay
việc bỏ phiếu của người dân cũng không nhất thiết bảo
đảm lúc nào họ cũng chọn được những người có chính sách
tốt đẹp nhất. Các cử tri có thể lầm lẫn khi lựa chọn.
Nhưng chính vì người dân có quyền lựa chọn cho nên mọi nhà
chính trị đều biết phải tự kiềm chế mình, không để xẩy
ra những sai lầm lớn. Mà khi lầm lẫn thì chính mình phải
sửa ngay, kẻo đến kỳ bỏ phiếu tới sẽ bị dân lật đổ!

Chế độ Dân Chủ là một hình thức mua bảo hiểm cũng giống
như khi lái xe, để khi tai nạn xẩy ra thì người dân, chủ
nhân của xã hội, sẽ được bồi thường, chỉ thiệt hại
chút đỉnh! Còn các chế độ độc tài thì người dân hoàn
toàn không được bảo hiểm, tất cả phó cho bọn chuyên
quyền, may nhờ, rủi chịu!

Nhưng ai là người yêu tự do dân chủ cũng rất lấy làm buồn
khi chứng kiến những "đòn bẩn" mà các ứng cử viên tung
ra để giành lá phiếu. Người ta tự hỏi tại sao trong một
thể chế chính trị được coi là tử tế nhất, một niềm
hãnh diện của nhân loại, mà những người muốn cai trị dân
lại làm những việc không ai có thể hãnh diện như vậy?

Sở dĩ nhiều nhà chính trị trong xã hội dân chủ tự do không
giữ được đạo lý thuần khiết như chúng ta muốn, có lẽ
bởi vì chính những người sẽ đi bỏ phiếu bầu họ, tức là
tất cả chúng ta, cũng không hoàn hảo!

Có thể nào bảo đảm là mọi cử tri lúc nào cũng chỉ thích
nghe các cuộc tranh luận về các vấn đề trọng đại, như
phương pháp cân bằng ngân sách, về nhu cầu cải tổ hệ
thống nhà tù, về những cách đối phó với quỹ hưu bổng
đang lâm nguy, hay về kế hoạch kích thích kinh tế tạo thêm
công việc làm? Có phải người dân không ai muốn nghe chuyện
xấu về các ứng cử viên hay không?

Nghi lắm. Loài người không phải ai cũng chỉ thích nghe những
chuyện trừu tượng và nghiêm trọng. Họ cũng nhiều khi thích
thú nghe những chuyện tầm phào, bá láp. Ðó là một thứ
quyền tự do phải được hiến pháp bảo đảm! Nếu không thì
những tờ báo chuyên đăng tin giật gân và chuyện tầm phào
làm sao sống được? Những tờ báo đó cũng đáp ứng một nhu
cầu tự nhiên trong xã hội, mà khi xã hội có tự do thì các
nhu cầu đó được đáp ứng. Chỉ trong các xã hội chuyên chế
độc tài thì nhà nước mới bắt mọi người dân lúc nào cũng
phải "Nghiêm Văn Túc!" (Nhân vật Nghiêm Văn Túc do nhóm Nhân
Văn Giai Phẩm đặt ra để chế nhạo các cán bộ cộng sản
lúc nào cũng giả dối, che đậy mọi thói hư tật xấu của
mình bằng bộ mặt nghiêm túc).

Nếu trong xã hội còn có người thích đọc chuyện đời tư
các ca sĩ hoặc tài tử, thích đọc chuyện cướp ngân hàng hay
băng đảng giết nhau, thì tự nhiên trong các cuộc tranh cử có
những ứng cử viên bới lông tìm vết để bêu xấu lẫn nhau!
Loài người không hoàn hảo như các thiên thần. Chính vì thế
mà những cuộc tranh cử cũng không hoàn toàn lương hảo!

Nước Nga mới tập đi bầu tự do được vài chục năm nay,
nhưng các thủ đoạn bôi nhọ đã đầy dẫy. Một nhóm các nhà
báo làm mạng (web site) ở vùng Saratov mới thú nhận hồi tháng
2 năm 2010, rằng họ đã được thuê tiền để bêu xấu các
đối thủ của ông Vyacheslav Volodin, đại biểu Duma vùng này.
Ở Liên Bang Xô Viết ngày xưa không bao giờ có những vụ bôi
nhọ nhau trong các cuộc bầu cử Duma như vậy! Thậm chí nhiều
ứng cử viên không cần phải nói một câu nào với cử tri mà
vẫn đắc cử với 90% số phiếu. Có người Nga nào muốn quay
trở lại sống như vậy hay không?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6864), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Đòi hỏi đổi mới chính trị, cải cách dân chủ triệt để
không phải là một điều gì mới mẻ đối với Việt Nam. Tuy
nhiên, nếu chỉ có đòi hỏi không thôi thì "giấc mơ" đổi
mới sẽ rất dài. Chúng ta cần phải nhìn nhận vào thực tế
hoàn cảnh của Việt Nam để tìm ra đâu là động lực cho quá
trình đổi mới chính trị ở Việt Nam. Có nhìn thấy động
lực, chúng ta mới có chiến lược phù hợp để biến giấc mơ
lâu dài trở thành hiện thực chứ không chỉ là những câu
chữ trong các văn kiện chính trị mà Đảng vẽ ra một giấc
mơ tươi sáng mà chính Đảng cũng không biết bao giờ sẽ thành
hiện thực. Bài viết này tập trung vào phân tích 3 động lực
chính cho đổi mới chính trị ở Việt Nam.

<strong>Động lực 1: Sự tranh giành quyền lực trong nội bộ
Đảng</strong>

Nhìn lại lịch sử, Đảng cộng sản có vai trò quan trọng trong
việc dẫn dắt dân tộc trải qua bao cuộc kháng chiến trường
kỳ dành độc lập, chủ quyền. Theo quán tính lịch sử, việc
Đảng Cộng Sản trở thành lãnh đạo đất nước là một tất
yếu lịch sử. Tuy nhiên, việc lãnh đạo một cách độc
quyền, chuyên chế thì không phải là tất yếu, vì thực tế
trong lịch sử Việt Nam, đã từng tồn tại rất nhiều Đảng
phái chính trị tồn tại song song với Đảng Cộng Sản, nhưng
sau đó bị loại bỏ, dần dần tiến tới xóa sổ.

Quay trở lại vấn đề, chúng ta dễ dàng thấy rằng ở đâu
có độc quyền thì ở đó dễ nảy sinh vấn đề. Điều này
đúng cả trong kinh tế, cũng như trong chính trị, ở cả tư
bản chủ nghĩa cũng như xã hội chủ nghĩa. Chính vì lẽ đó,
việc Đảng Cộng Sản tự lựa chọn mình là người lãnh đạo
duy nhất toàn xã hội, không những không củng cố được
quyền lực mà còn tự tạo ra các vấn đề mẫu thuẫn trong
nội bộ Đảng viên và giữa Đảng với xã hội. Đảng trong
quá trình độc quyền lãnh đạo, lại không chịu lắng nghe,
học hỏi, đã mắc quá nhiều sai lầm, gây ra nhiều tội lỗi
cho dân tộc, nhưng lại thiếu thái độ thừa nhận sai lầm
một cách chân thành, thiếu lời xin lỗi ở tầm quốc gia để
hàn gắn những vết thương mà Đảng gây ra, thành ra tội này
chưa hết, tội khác lại tiếp diễn. Thêm vào đó, kinh tế
thị trường méo mó và nền pháp trị vô hiệu đã tạo nên
một đội ngũ Đảng viên tha hóa, biến chất cấu kết tạo
thành phe phái trong Đảng, dần dần củng cố quyền lực, tích
lũy tư bản thông qua tham ô, tham nhũng, lợi dụng chức vụ,
quyền hạn mà bất chấp pháp luật. Từ đó, Đảng không
những không làm được điều tốt, không tránh được sai lầm
mà lại tiếp tục bị chi phối bởi các phe phái bảo thủ
nhằm thâu tóm quyền lực, lũng đoạn chính trường. Chỉ một
nhóm nhỏ Đảng viên tha hóa biến chất tạo ra những sự vụ
làm rúng động dư luận đã làm ảnh hưởng nặng nề tới uy
tín của toàn Đảng, đặc biệt là những Đảng viên ưu tú
của Đảng. Đây là "kẻ thù trong" của Đảng, nếu không
sớm loại trừ, tự Đảng sẽ mất dần vị trí tiên phong của
mình mà không cần "diễn biến hòa bình" hay "tự diễn
biến".

Nhìn lại lịch sử Đảng, tuy nước ta chỉ có một Đảng
những thật chất lại chia thành 2 phe phái chính, xin phép
được đặt tên là "phe bảo thủ" và "phe cấp tiến".
Trên thực tế thì khi phe phái nào nắm thực quyền, đất
nước sẽ được lèo lái theo quan điểm của phe đó. Đáng
tiếc là phe bảo thủ theo đường lối cánh tả, thường sử
dụng lá bài "kiên định theo Chủ nghĩa Mác – Lê Nin"
thường thắng thế thành ra sự đổi mới ở Việt Nam mang tính
"nhiệm kỳ". Đại hội trước đổi mới 1 bước, phe bảo
thủ sợ bất ổn lại đề ra chính sách làm đại hội sau
thụt lùi 2 bước. Cứ thế mà mấy chục năm qua, thành tựu
đổi mới chẳng có là bao.

Phân tích như vậy để thấy, trong bối cảnh Việt nam do một
chính đảng duy nhất nắm quyền, việc đấu tranh nội bộ trong
Đảng là động lực đầu tiên quan trọng nhất tạo nên đổi
mới. Và những người tạo lên động lực đó không ai khác
ngoài 3 triệu Đảng viên cộng sản. Đã đến lúc những
người cộng sản kiên trung, ưu tú, cách mạng cần phải tiến
hành đấu tranh loại trừ những thành phần cánh tả, bảo
thủ, cực đoan, giáo điều, chủ quan, duy ý chí ra khỏi Đảng.
Đây là cuộc đấu tranh chính trị nội bộ của Đảng, làm sao
mọi Đảng viên phải tỉnh táo trong nhận thức, thoát khỏi u
mê của ý thức hệ, dám dũng cảm đối đấu với bè phái tham
quyền, lạm quyền đang hình thành những phe nhóm mafia trong
Đảng, từ đó củng cố quyền lực nhằm tham ô, tham nhũng, vơ
vét và tích lũy tư bản cho cá nhân và gia đình. Như vậy, tranh
giành quyền lực trong Đảng là động lực của đổi mới,
nhưng vấn đề cốt lõi là phải làm sao đảm bảo "phe cấp
tiến" thắng thế như vậy mới có đổi mới đích thực và
không mang "tính nhiệm kỳ". Nếu trong cuộc đấu tranh chính
trị này mà "phe bảo thủ" thắng thế, Việt Nam ta lại
tiếp tục "đêm trường trung cổ" của cái gọi là Chủ
Nghĩa Xã Hội.

Làm sao để cuộc đấu tranh với cái xấu, cái giáo điều, cái
quan liêu diễn ra thành công? Không còn cách nào khác là phải
phát huy sức mạnh của Đảng viên cấp tiến và sự ủng hộ
của nhân dân với chân lý từ thực tiễn quy luật khách quan,
từ chương trình hành động cụ thể, hợp lý, phù hợp với
hoàn cảnh nước ta. Đảng viên cấp tiến phát huy sức mạnh
của mình bằng lá phiếu lựa chọn lãnh đạo Đảng phải là
con người có năng lực, có tầm nhìn, có khả năng tiếp thu
cao, không bảo thủ, cực đoan, giáo điều. Như vậy có thể
nói, động lực quan trọng nhất là nằm trong tay Đảng viên
cấp tiến. Nhưng cũng xin đừng nghĩ rằng cuộc đấu tranh
chính trị này là đơn giản, bởi đã là chính trị thì sẽ
rất "đớn đau", nhưng không còn cách nào khác. Chúng ta
phải tiến hành "lọc máu" Đảng để loại trừ những
"tế bào" thái hóa, biến chất, ung nhọt đang dần dần hủy
hoại uy tín bao nhiêu năm xây dựng lên bằng xương máu của
những đồng chí, đồng bào đã hy sinh vì tin theo Đảng, đi
theo Đảng. Hãy phát huy tiếng nói dân chủ, sử dụng lá phiếu
của mình bằng lương tri và trách nhiệm để bầu chọn người
đủ đức, đủ tài lãnh đạo Đảng. Tương lai của dân tộc
Việt Nam trước hết là nằm trong tay lá phiếu của mỗi Đảng
viên dự Đại hội Đảng. Đã là đấu tranh, hãy dũng cảm
chấp nhận hy sinh, đừng có nuôi ảo tưởng sẽ "thuyết
phục" được những người cộng sản ngoan cố, cứng đầu
và kiên định một cách mù quáng. Một khi cuộc tranh giành
quyền lực trong Đảng, với phe cấp tiến thắng thế khi đó
mới có hy vọng cho đổi mới bước đầu quan trọng nhất tạo
đà cho những đổi mới căn bản tiếp theo.

<strong>Động lực 2: Đấu tranh từ bên ngoài xã hội</strong>

Có thể nhận thấy là từ khi thực hiện "Đổi Mới" năm
1986, dân chủ ở Việt Nam đã có những thay đổi đáng kể, tuy
còn chậm nhưng đã chấm dứt được tình trạng "Đảng bảo,
dân nghe, miễn bàn luận". Giờ đây, khi Việt Nam mở rộng
dân chủ, xuất hiện ngày càng nhiều các tiếng nói đòi hỏi
cho tự do, dân chủ cho nhân dân Việt Nam. Tuy nhiên, những phong
trào đấu tranh này thường bị sa đà vào chỉ trích gay gắt
Đảng, chính quyền mà không đưa ra được những đề xuất
giải pháp khả thi, thiết thực. Thành ra, Đảng càng ngày càng
ráo riết săn lùng, chặn đứng những tiếng nói bất đồng
chính kiến để giảm bớt chỉ trích nhắm tới Đảng và đảm
bảo ổn định chính trị. Nhìn nhận một cách đơn giản, là
ở góc độ cá nhân, nếu ai chỉ trích mình một cách cay độc
nhằm hạ bệ mình thì mình chắc chắn sẽ căm ghét người
đó, chứ không thể nào cảm thấy thoải mái được. Điều
này càng đúng với một Đảng cộng sản chuyên chế. Vậy tại
sao cứ phải bới móc quá khứ để chọc giận Đảng, sao không
có những đề xuất giải pháp, lộ trình khả thi để thương
thuyết với Đảng? Đó không phải là một cách để "thu
phục nhân tâm" tốt hay sao? Có phải tất cả Đảng viên
đều mê muội lý tưởng đâu? Có phải tất cả Đảng viên
đều bảo thủ, đều cực đoan, đều xấu xa, tham nhũng đâu?

Mục tiêu đòi hỏi tự do, dân chủ là hoàn toàn đúng đắn,
nhưng phương pháp đấu tranh lại hơi cực đoan, và mang mầu
sắc "không tưởng". Không đánh giá đúng lực lượng của
mình, và của Đảng thành ra đem trứng chọi đá, làm sao mà
không tránh khỏi bị đàn áp, bắt bớ. Cứ tiếp tục đà này,
sẽ chẳng thể nào tìm ra lối thoát cho con đường đi tới tự
do, dân chủ.

Trong bối cảnh hiện nay, khi Đảng Cộng Sản luôn luôn khẳng
định vị trí độc quyền lãnh đạo thì đòi hỏi tự do, dân
chủ sẽ không bao giờ chấm dứt. Vì thế, đừng bao giờ ảo
tưởng và hy vọng rằng Đảng đột nhiên cảm hóa, nhận thức
và chấp nhận san sẻ vị trí độc tôn lãnh đạo của mình cho
kẻ khác. Đảng Cộng Sản sẽ trở nên ngày càng cứng rắn và
tàn bạo hơn bao giờ hết để nhằm bảo vệ vị trí độc tôn
của mình. Việc chuyển biến từ nhận thức tới hành động
đối với một Đảng cộng sản, ít nhất cũng phải mấy chục
năm.

Do đó, những ai chủ trương sử dụng bạo động để lật
đổ là hơi "ảo tưởng", và có màu sắc "nhiệt tình cách
mạng một cách cực đoan". Một khi Đảng nằm toàn quyền
kiểm soát hệ thống quân đội, công an – những công cụ của
chuyên chính vô sản, thì việc bạo động lật đổ sẽ chỉ
chứng kiến máu đổ, đầu rơi, tù tội. Sẽ khó có lòng có
nội chiến vì Đảng nắm toàn quyền kiểm soát quân đội và
công an.

Vì thế, phương pháp đấu tranh hiệu quả mà tránh được tối
đa hy sinh nhân mạng là phương pháp "đấu tranh bất bạo
động có tổ chức, chấp nhận hy sinh". Hãy thực tế một
chút, đừng có mơ mộng nghĩ rằng có thể thuyết phục hay
tranh luận khiến người cộng sản nghe theo, bởi lẽ họ
"kiên định" trong não bộ họ một hệ tư tưởng "nhồi
sọ" mà có thể chính bản thân họ cũng không tin, nhưng phải
cố bảo vệ vì "miếng cơm, manh áo" của chính bản thân
họ. Do đó, đừng có hy vọng sử dụng tranh luận để đấu
tranh với Cộng Sản. Thời gian gần đây, đã có rất nhiều
tiếng nói góp ý, kiến nghị với Đảng về các vấn đề
trọng đại như "Đại dự án Bô-xít", "Cho thuê rừng
đầu nguồn", "Điện hạt nhân", "Tàu cao tốc", nhưng
nhìn lại thì thấy, Đảng cử để cho nói, nhưng Đảng bịt
tai. Ngay cả đại tướng Võ Nguyên Giáp – công thần triều
đình, chức vụ cao quý như thế, viết thư 3 lần gửi Bộ
Chính Trị mà họ còn coi thường không thèm trả lời thì
đừng có phí phạm thời gian ngồi chờ hồi âm cho các kiến
nghị tiếp theo. Bởi đó giống như "công dã tràng se cát",
không hiệu quả, lâu ngày thành ra "nhờn". Mà thực tế, thì
độ lan truyền của những phương pháp này là rất hạn chế,
do báo chí "lề phải" bị kiểm soát, mấy tờ báo, blog,
diễn đàn "lề trái" thì có lượng độc giả giới hạn,
lại liên tục bị đánh phá, bị chặn. Hơn nữa, nhìn vào lực
lượng cách mạng, thì những người độc giả tiếp cận với
những báo chí "lề trái" này có phải là số đông. Hơn
nữa, trình độ dân trí còn thấp, diện bao phủ internet tuy cao,
nhưng tỷ lệ dân số dùng internet còn thấp mà đa số mới
chỉ dừng lại đọc báo "lề phải", giải trí và chơi
game!!! Thêm nữa, cơ quan tuyền truyền cộng sản vẫn rất
mạnh, cho nên đa số người dân thường không quan tâm, hoặc
có quan tâm thì nghe theo "một chiều" của hệ thống tuyên
truyền của Đảng.

Như vậy, phương pháp "đấu tranh bất bạo động có tổ
chức, chấp nhận hy sinh" là dựa trên nguyên tắc "bất tuân
dân sự và chính trị", chúng ta tiếp tục thể hiện sự
"bất tuân" trước chính sách độc đoán của Đảng, nhưng
cần phải thể hiện một bước tiếp theo, quan trọng hơn là
biểu hiện sự "bất tuân" đó bằng các hình thức gây sức
ép khác có hiệu quả hơn, cụ thể là tuần hành và biểu tình
(đừng hy vọng xin được phép) để gây sức ép hơn nữa.
Nguyên tắc thứ hai của phương pháp đấu tranh trên là "chấp
nhận hy sinh", vì điều này là không thể tránh khỏi. Với
những cuộc biểu tình, tuần hành như trên, chắc chắn Đảng
sẽ tổ chức trấn áp, bắt bớ, sẽ có hy sinh. Vậy phải làm
sao, để những hành động "bất tuân" kia hạn chế tối đa
"hy sinh", theo tôi thì người đứng đầu những hoạt động
đó nên là những vị lão thành cách mạng, những nhà khoa học,
giới tri thức có tiếng tăm trong nước và quốc tế. Nếu
những người này đứng đầu các hoạt động biểu tình, diễu
hành, Đảng sẽ không dám mạnh tay đàn áp vì sẽ vấp phải
sự phản đối mạnh mẽ nhất từ người dân và từ cộng
đồng quốc tế. Đó chính là yếu tố "có tổ chức" của
phương pháp đấu tranh này.

Đã đến lúc bước tiếp một bước quan trọng trong "đấu
tranh bất bạo động", nhằm đạt tới mục tiêu "tự do,
dân chủ" đích thực cho giấc mơ ngàn đời của nhân dân ta.
Hơn ai hết, những người có vai vế, trách nhiệm trong xã hội
hãy dũng cảm đứng lên, xuống đường thể hiện quyết tâm
của mình. Thà chấp nhận hy sinh bây giờ để được tự do,
dân chủ trường tồn còn hơn là chỉ viết lên những kiến
nghị và chờ đợi giấc mơ được Đảng ban phát cho. Toàn dân
Việt Nam dưới sự lãnh đạo của những người cộng sản
tiến bộ, tiên phong, có tâm huyết, có trách nhiệm với vận
mệnh dân tộc đứng lên chống lại sự lãnh đạo sai lầm
của một số ít cán bộ Đảng viên. Chính người Đảng viên
gương mẫu, ưu tú, lão thành cách mạng, giới tri thức, nhà
khoa học là những người đứng đầu và khởi xướng phong
trào này nhằm loại trừ những Đảng viên cơ hội, thái hóa,
biến chất ra khỏi hàng ngũ của Đảng, hãy dũng cảm, tạm
quên đi những "danh lợi", "phù hoa" trước mắt đứng
lên lãnh đạo của đấu tranh mà bằng lương tri và trách
nhiệm, không một người dân nào không ủng hộ. Lẽ phải sẽ
luôn luôn chiến thắng! Đó là chân lý muôn đời.

<strong>Động lực 3: Sức ép của cộng đồng quốc tế</strong>

Trong xu thế ngày càng hội nhập sâu hơn vào nền kinh tế thế
giới, cho nên Việt Nam ngày càng chịu nhiều sức ép của
cộng đồng quốc tế về vấn đề nhân quyền, dân chủ và
tự do, cũng như các đòi hỏi về cải cách chính trị phù hợp
với cải cách kinh tế trong thời gian qua. Với Đảng Cộng
Sản, tất nhiên những sức ép này là nhằm thẳng vào Đảng
nên chắc chắn họ sẽ phản kích lại, quy kết là "diễn
biến hòa bình", "can thiệp vào công việc nội bộ". Hơn ai
hết, chúng ta cần phải nhận thấy rằng, càng dấn sâu vào
hội nhập, Việt Nam không còn cách nào khác là phải thay đổi,
sức ép từ cộng đồng quốc tế là một động lực quan
trọng cho đổi mới ở Việt Nam. Tuy nhiên, cũng phải tỉnh
táo, tân dụng một cách khôn khéo sự ủng hộ của cộng
đồng quốc tế đối với phong trào dân chủ, tránh trở thành
công cụ tay sai cho các thế lực nước ngoài. Đừng ngây thơ
nghĩ rằng, các quốc gia khác gây sức ép đòi tự do, dân chủ
cho Việt Nam là vì tinh thần đoàn kết, vô tư trong sáng. Tất
cả đều xuất phát từ lợi ích dân tộc của họ cả. Thế
giới bây giờ bao trùm "Chủ nghĩa thực dụng", mọi đường
lối chính sách đều nhằm vun vén lợi ích cho quốc gia, bất
cứ một quốc gia nào cũng vậy. Nhìn từ góc độ cá nhân,
tới góc độ tổ chức, và rộng ra là ở tầm quốc gia, không
có chuyện chỉ có "cho" mà không có "nhận". Họ giúp
mình, họ cũng trông đợi mình cũng phải "giúp" họ cái gì
đó, hoặc họ được gì.

Thời gian vừa qua, sức ép từ cộng đồng quốc tế có tác
động đáng kể đối với đổi mới ở Việt Nam. Tuy nhiên,
sức ép đó còn thiếu tính ổn định do "tư duy nhiệm kỳ"
và sự thay đổi chính trị đang diễn ra trên quy mô toàn cầu
cho nên sức ép lúc mạnh, lúc yếu khác nhau. Nhiều lúc, sức
ép chính trị bị gạt bỏ để tập trung vào mục đích thương
mại, kinh tế, tranh giành thị trường mà bỏ rơi "sứ
mệnh" tự do, dân chủ mà người dân Việt Nam ngàn đời mong
đợi. Từ đó không những tạo ra tự do, dân chủ mà còn làm
tự do, dân chủ mất dần đi khi quyền lực kinh tế bị phe
phái lũng đoạn, kiểm soát nhằm tạo ra một thế hệ "Tư
bản đỏ" ngày càng tham lam, sẵn sàng dùng mọi biện pháp
bảo vệ quyền lợi của mình.

Cộng đồng quốc tế, đừng đầu là Hoa Kỳ đang tiến hành
các bước gây sức ép nhưng không hiệu quả. Việc ủng hộ
các đảng phái chính trị đối lập có trụ sở bên ngoài
Việt Nam dễ bị chính quyền cộng sản và các nước cánh tả
chỉ trích là can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.
Hơn nữa, những đảng phái chính trị này chủ trương đường
lối mang tính "khủng bố", "bạo động" không đi theo tư
tưởng về tự do, bác ái, nhân quyền và dân chủ của Mỹ.
Việc tác động từ bên kia Thái Bình Dương là rất tốn kém
mà không mang lại hiệu quả, vì nó rất ít mang đến tác
động trực tiếp ở Việt Nam. Hơn nữa, hệ thống an ninh,
tuyên truyền của cộng sản luôn cảnh giác đánh phá, phá
sóng, gây nhiễu các hệ thống truyền hình, đài báo phát từ
hải ngoại về Việt Nam cho nên cho dù được tài trợ rất
nhiều tiền, nhưng cần phải xem xét lại về tính hiệu quả.

Trong khi bàn cờ địa chính trị thế giới đang xoay chuyển
nhanh chóng, vị thế của Hoa Kỳ – quốc gia tiên phong trong
phong trào đấu tranh dân chủ thế giới đang ngày càng yếu đi
trước sự lớn mạnh một cách nguy hiểm của Trung Quốc, đang
biến ngọn cờ dân chủ Mỹ tạm nhường bước cho ngọn cờ
kinh tế, thương mại. Điều này một lần nữa khẳng định,
chúng ta không thể chỉ trông chờ vào sự trợ giúp hoàn toàn
của nước ngoài. Không còn cách nào khác là phải tự lực
cánh sinh, tranh thủ sự ủng hộ của phong trào dân chủ, nhân
quyền trên toàn thế giới. Chúng ta khởi xướng phong trào
đấu tranh, nhưng không đơn lẻ, chúng ta kêu gọi sự ủng hộ
của các tổ chức quốc tế, các tổ chức đa phương nhằm
đảm bảo tiến trình đấu tranh dân chủ không bị đàn áp theo
kiểu "Thiên An Môn".

Trong bối cảnh hai siêu cường Trung – Mỹ đang đối đầu
để tranh giành quyền lợi tại khu vực Đông Nam Á, Việt Nam
có nhiều điểm lợi và hại khi nằm giữa gọng kìm của 2
siêu cường này. Trung Quốc không thể đơn giản gây chiến
nhằm đánh chiếm Biển Đông vì Mỹ sẽ bảo vệ quyền lợi
của mình tại khu vực này. Tuy nhiên, cũng cần tỉnh táo trong
trường hợp Trung – Mỹ "đi đêm" phân chia quyền lợi trong
khu vực, thì chúng ta sẽ "trắng tay". Nhìn vào cục diện
đó mà biết người, biết ta mà đưa ra đối sách thích hợp.
Từ xa xưa, chúng ta đã xác định tinh thần độc lập tự
chủ, khôn khéo tận dụng sử ủng hộ của cộng đồng quốc
tế sẽ giúp chúng ta giữ vững độc lập, chủ quyền, toàn
vẹn lãnh thổ mà tránh đưa đất nước rơi vào cảnh chiến
tranh. Lịch sử Việt Nam đã có quá đủ chiến tranh, chúng ta
cần hòa bình để phát triển. Do đó, mọi chiến lược cả
đối nội, lẫn đối ngoại cần phải tránh chiến tranh một
cách tối đa. Coi giải pháp chiến tranh là giải pháp cuối
cùng, bất khả kháng, hay nhằm mục đích tự vệ chính đáng.
Trung Quốc ngang ngược, hung hãn sẽ chỉ làm suy yếu chính bản
thân họ trên trường quốc tế và tự phá vỡ giấc mơ bá
chủ của người Hán.

Như vậy, không thể phủ nhận động lực bên ngoài trong tiến
trình đổi mới ở Việt Nam. Nhưng đây không phải là động
lực quyết định, so với 2 động lực trên, động lực này
chỉ mang tính bổ sung cho 2 động lực bên trong đã được phân
tích ở trên. Làm sao phát huy nội lực bên trong, tận dụng sự
ủng hộ bên ngoài là yếu tố tổng hòa làm nên thành công
của tiến trình đổi mới ở Việt Nam. Bây giờ chúng ta chỉ
có 2 lựa chọn trong đối ngoại, một là liên minh với Trung
Quốc, hai là liên minh với Phương Tây – đứng đầu là Hoa
Kỳ. Xét một cách thấu đáo và tỉnh táo, chúng ta không nên
liên minh với Trung Quốc, bởi Trung Quốc bản chất nham hiểm,
tráo trở, giả mạo chủ nghĩa Mác – Lê Nin lên không thể
liên minh tư tưởng với họ được. Hơn nữa, Trung Quốc luôn
coi chúng ta là một tỉnh phía nam, luôn coi Việt Nam ngăn cản
sự mở rộng của Trung Hoa đại lục xuống phía nam, Trung Quốc
không bao giờ coi Việt Nam là đối tác, không bao giờ muốn
chúng ta mạnh. Bây giờ dân tộc đứng trước lựa chọn lịch
sử đó là "thân Tàu mất nước, thân Mỹ mất Đảng". Như
thế để thấy nhu cầu bức thiết, mang tính sống còn khi
Đảng phải tự lựa chọn chiến lược và xác định vị trí
cho mình để không mất đi vị thế chính trị gây dựng được
bao năm khi chúng ta bắt tay với Mỹ. Phải nhìn nhận thực tế,
người dân Việt Nam không bao giờ chịu mất nước, nên nếu
trong hoàn cảnh Đảng đang yếu kém, tham nhũng, trì trệ như
hiện nay, người dân sẽ chọn mất Đảng để giữ được
nước, chứ không chịu mất nước để bảo vệ Đảng. Đảng
không tỉnh táo nhìn nhận thời cuộc, thì Đảng trở thành
quân sai cho Trung Quốc, dân tộc trở thành nô lệ cho ngoại
bang.

<strong>Thay cho lời kết</strong>

Từ khi cách mạng thành công, giải phóng đất nước, chúng ta
không còn phải trải qua chiến tranh nhưng tiến trình đổi mới
Việt Nam gặp quá nhiều khó khăn, trở ngại. Nguyên nhân thì
có rất nhiều, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là chưa phát
huy sức mạnh của các động lực của đổi mới ở Việt Nam.
Chính vì lẽ đó, cần phải chỉ rõ và phân tích các động
lực đổi mới để có kế sách phù hợp với hoàn cảnh của
nước ta. Chúng ta đã chờ đợi gần hàng chục năm rồi, không
thể mãi nuôi giấc mơ tự do, dân chủ trên giấy được nữa.
Đã đến lúc chúng ta cần phải đồng tâm, hiệp lực hành
động dũng cảm, chấp nhận hy sinh ban đầu để biến giấc mơ
ngàn đời trở thành hiện thực. Những người Đảng viên
cộng sản kiên trung, ưu tú, dũng cảm hãy là những ngọn cờ
đầu, cùng với sự ủng hộ của nhân dân, và khôn khéo tận
dụng sự ủng hộ của bạn bè thế giới, chắc chắn cuộc
cách mạng dân chủ ở Việt Nam sẽ thành công. Giấc mơ ngàn
đời của người dân ta sẽ trở thành hiện thực. Tất cả
trông chờ vào hành động của chính chúng ta ngay lúc này./.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6865), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives