Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Chúng tôi là những sinh viên vùng cao miền Tây Bắc của tổ
quốc. Những ngày học ở dưới xuôi, chúng tôi thường hay
thấy các bạn sinh viên dưới đó kẻ dòng chữ HS.TS.VN. Rồi
đọc ở những trang mạng như bauxite, danluan, chantroimoi... chúng
tôi mới biết các bạn sinh viên khắp các tỉnh thành trong cả
nước đang thể hiện mãnh liệt tinh thần yêu nước, bảo vệ
chủ quyền lãnh hải, quần đảo trước sự xấm lấn của
giặc Tầu bằng dòng chữ trên.

Mấy anh em chúng tôi nói với nhau, chả lẽ quê mình không có
những dòng chữ này sao? Quê mình ngay sát biên giới Trung Quốc,
nhất định cần phải có, không thể thua kém các bạn tỉnh
khác. Hè rồi về quê, anh em chúng tôi chở nhau bằng xe máy đi
dọc con đường từ Lai Châu sang đến Điện Biên để thực
hiện việc kẻ dòng chữ yêu nước như các bạn dưới xuôi
đang làm.

Lúc đầu chúng tôi kẻ dòng chữ HS.TS.VN được mấy nơi. Lúc
sau bọn tôi thấy dân đi qua họ nhìn như không hiểu. Mấy anh
em bàn nhau viết tắt thế này, bà con ở đây kém thông tin,
không hiểu được đâu. Phải viết rõ thôi, thế là chúng tôi
quyết định viết xen kẽ, cứ dòng HS-TS-VN lại đến dòng chữ
rõ ràng "Hoàng Sa - Trường Sa Là Của Việt Nam". Khi viết dòng
chữ rõ ràng này thì có một ông trung niên đến hỏi tại sao
các cháu lại viết thế. Chúng tôi trình bày về sự an nguy
của hai quần đảo này trước tham vọng của bọn Trung Quốc
và tình hình thanh niên cả nước đang nỗ lực kẻ những dòng
này, riêng tỉnh nhà ta giáp biên giới với Trung Quốc mà lại
chưa có, nên chúng cháu phải kẻ. Người đàn ông nghe xong tức
giận nói:

- Chú cũng là lính biên phòng hồi chống Tàu đây, chúng mày
kẻ như thế chưa đủ, phải viết thêm vào cho chú câu ''đéo
phải của Tầu''

Chúng tôi nói cho chú biết, mình làm thế này cần phải văn
minh, nói như thế người đọc không thiện cảm. Người đàn
ông càng tức hơn, chú ấy quát

- Mẹ, ở đây miền ngược không như dưới xuôi, cái gì cũng
phải thẳng luôn. Chúng mày sợ không dám làm thì sơn làm gì.
Mày viết đi để bà con đây đọc xong, tao sẽ giải thích.
Chứ viết của Việt Nam thì người ta chả hiểu gì hết. Chúng
mày có viết không thì để tao viết.

Anh em chúng tôi nhìn nhau, sau cũng đành gật đầu chiều ông
cựu chiến binh máu nóng đó. Thế là thành dòng chữ "Hoàng Sa
Trường Sa Là Của Việt Nam" lại thêm cái đoạn "Đéo Phải
Của Tầu" ở phía dưới là vậy.

Sang đến địa phận khác, đang viết thì có một thanh niên dân
đi qua bỗng đứng lại nhìn. Hỏi chuyện chúng tôi, nghe chúng
tôi giải thích. Anh ấy giằng lấy cái bình xịt nói

- Các chú cho anh viết với.

Anh viết xong dòng chữ "Hoàng Sa Trường Sa Việt Nam" xong, yêu
cầu chúng tôi chụp tấm ảnh làm kỷ niệm. Chúng tôi hỏi
chụp ảnh này công an biết anh viết, bắt anh xóa hết tất
cả thì sao. Anh ấy nói:

- Tao làm đường đoạn này, bắt tao xóa hôm nay, ngày mai tao
lại viết. Bọn mày để lại cho tao cái bình sơn. Tao làm đến
chỗ nào đẹp tao sơn mấy nhát.

Chúng tôi tiếp tục đi, vì trời đổ mưa, sơn không ăn vào
tường, thành cầu nên chúng tôi dừng lại. Tuy thế cũng điểm
lại gần 300 cây số của hai tỉnh Điện Biên, Lai Châu đã
rải rác những dòng chữ Hoàng Sa Trường Sa Là Của Việt Nam.
Có lúc đang sơn có những chiếc xe biển xanh chạy qua, nhưng anh
em chúng tôi không hề nao núng vẫn cố sơn thật nắn nót.
Chúng tôi bảo nhau mình làm phải đàng hoàng, nắn nót để
chọ họ (chính quyền) khi thấy mình làm, hay khi đọc những
dòng chữ ngay ngắn đầy đủ họ càng phải ý thức về tâm
nguyện của thanh niên. Một tâm nguyện cực kỳ chính đáng mà
nhà nước cần phải quan tâm.

Thế là vùng Tây Bắc xa xôi của tổ quốc cũng không hổ thẹn
với các bạn dưới xuôi. Những dòng chữ đỏ thắm tình yêu
quê hương đất nước đã được thể hiện đầy đủ, rõ
ràng trên những tuyến đường quốc lộ đông người đi lại.
Thông điệp về tình yêu quê hương, về ý chí khẳng định
chủ quyền đất nước đã được ghi dấu rành rẽ trên hai
tỉnh Điện Biên, Lai Châu. Dù ở vùng núi cao địa đầu tổ
quốc nhưng tấm lòng của người miền núi vẫn hướng tới
những quần đảo xa xôi của tổ quốc mãi ngoài khơi. Những
người ngư dân Quảng Ngãi, Đà Nẵng, Khánh Hòa và những
người sơn tràng Điện Biên, Lai Châu mãi mãi là cùng một dân
tộc Việt Nam, sẽ gắn bó chung cùng số phận không phân biệt
vùng miền. Bởi bất cứ một miếng đất, vùng biển, hòn
đảo nào của đất mẹ Việt Nam bị cắt lìa đều gây đau
đớn cho đất mẹ Việt Nam.

Chúng tôi sẽ tiếp tục kẻ những dòng chữ này trên quê
hương mình, và vận động các bạn ở quê hương cùng góp tay
để Hoàng Sa, Trường Sa mãi mãi trong ý thức, tâm khảm người
Việt Nam dù ở bất cứ đâu đều phải ghi khắc rằng là của
chúng ta, của dân tộc Việt Nam, của đất mẹ Việt Nam hàng
ngàn năm lịch sử.

<img src="http://danluan.org/files/u1/DSC00201.JPG" width="600" height="450"
alt="DSC00201.JPG" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/DSC00191-Copy.JPG" width="600"
height="450" alt="DSC00191-Copy.JPG" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/DSC00194-Copy.JPG" width="600"
height="800" alt="DSC00194-Copy.JPG" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/DSC00638.JPG" width="600" height="450"
alt="DSC00638.JPG" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/DSC00686.JPG" width="600" height="450"
alt="DSC00686.JPG" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/DSC09836.JPG" width="600" height="450"
alt="DSC09836.JPG" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/DSC09871.JPG" width="600" height="450"
alt="DSC09871.JPG" />

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6550), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<h2>Giới thiệu bộ phim Mao's Last Dancer</h2>

Mở đầu phim: những bước chân rụt rè của một anh thanh niên
ngơ ngáo, mặc veston, caravat đỏ tươi, ve áo cài huy hiệu Mao
Trạch Ðông, anh đang bước những bước chân đầu tiên lên
miền đất của "kẻ địch tư bản" - thành phố Houston,
Texas.

<div class="boxright300"><img
src="http://danluan.org/files/u868/120225-CN_MaosLastDancer_CMYK-300.jpg"
width="300" height="458" alt="120225-CN_MaosLastDancer_CMYK-300.jpg" /></div>
Vốn là nghệ sĩ tài ba của đất nước Trung Quốc được mời
sang Mỹ trong chương trình giao lưu nghệ thuật múa ballet, Lý
Tồn Tín (Li Cunxin) còn mang trọng trách là "đại diện cho
nhân dân Trung Quốc," cái khối dân hơn một tỉ người đang
lăm le xích hóa địa cầu.

Thế nhưng, đi hết ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác khi Lý
Tồn Tín khám phá đất Mỹ. Từ những cái ôm thắm thiết,
thái độ cởi mở của những người bạn Mỹ đến cảnh sống
sôi động, phố xá nhộn nhịp, sắc màu vui tươi, nhà cao tầng
san sát. Cảnh quan và con người Mỹ khiến Lý tưởng như lạc
vào giấc mơ. Nhưng giấc mơ đẹp đẽ hiện tại không thể
trọn vẹn. Ký ức cứ đan xen như lôi anh về với thực tại:
anh đang là đảng viên đảng Cộng Sản Trung Quốc. Gia đình
anh, gồm cha mẹ và sáu anh chị em khác còn đang vất vả ở
một làng quê hẻo lánh, tăm tối.

Ðó là một thôn làng nhỏ bé giữa một vùng đất cằn cỗi,
đầy sỏi đá thuộc tỉnh Sơn Ðông. Mười năm trước, Lý còn
là một cậu bé tiểu học có khuôn mặt sáng bừng, rồi một
hôm có vài người cán bộ vào lớp tuyển lựa thí sinh cho
trường múa ballet. Bài hát duy nhất học trò biết hát là bài
"Ðông Phương Hồng" để ngợi ca Chủ Tịch Mao vĩ đại.
Cậu đã được chọn sau khi cán bộ thẩm tra lý lịch biết rõ
gia đình cậu ba đời không có ai giàu có và khao khát lớn
nhất của cậu bé là sẽ hết mình phấn đấu thành Hồng vệ
binh theo con đường người cầm lái vĩ đại Mao Trạch Ðông.
Việc cậu bé được cán bộ chọn đi học trên tỉnh là một
sự kiện quan trọng, một vinh dự cho gia đình và địa phương
của Lý Tồn Tín. Mẹ cậu, một phụ nữ nông dân suốt đời
cơ cực đã khuyên đứa con trai bé bỏng: "Con hãy đi thật xa,
đừng quay đầu trở lại, đừng trở về nhà..." Bà ý thức
được đây là cơ hội ngàn vàng để con trai thoát khỏi kiếp
lầm than, tăm tối miền nông thôn.

Hai năm đầu là thời gian luyện tập khủng khiếp đến độ
Lý chỉ muốn bỏ về. Thế nhưng, những ký ức đen tối nơi
quê nhà đã làm cậu bé thay đổi ý định. Với ý chí phi
thường, đêm đêm dưới ánh đèn cậu bé Lý buộc bao cát vào
cổ chân nhảy lên xuống những bậc thang. Cậu đã vượt qua
những năm tháng khổ luyện tại các trường múa giữa cảnh
nghèo đói, hậu quả của kế hoạch Ðại Nhảy Vọt mà Mao
Trạch Ðông khởi xướng. Những buổi học phổ thông Lý
được dạy rằng Trung Quốc là xã hội ưu việt, chính phủ cho
người dân mức sống cao nhất thế giới, còn bọn kẻ thù tư
bản đang giãy chết và xã hội của họ đầy rẫy xấu xa,
nghèo khổ. Có một sự kiện mà cậu bé Lý không thể hiểu là
cậu đã chứng kiến là một người thầy hết lòng "vị
nghệ thuật" của mình. Ông đã phản đối việc các lãnh
đạo áp đặt phải đưa hình tượng Hồng vệ binh "quyết
chiến, quyết thắng" vào các vở múa; vì bảo vệ vẻ đẹp
trong sáng của nghệ thuật múa ba-lê nên ông đã bị cán bộ an
ninh đến bắt trong đêm khuya. Ðiều ấy gây nhiều băn khoăn,
sợ hãi nơi Lý. Cả một xã hội u ám, bóp nghẹt sự sáng tạo
và câu chuyện về con ếch phải nhảy ra khỏi giếng mà cha
cậu kể năm xưa đã khiến anh quyết chí vượt thoát số
phận. Trong một lần diễn cho lãnh đạo xem, tài năng của anh
lọt vào mắt Giang Thanh - vợ thứ tư của Mao, người phụ nữ
ghê gớm nhất Trung Quốc thời bấy giờ. Lý đã trở thành
một đảng viên Ðảng Cộng Sản Trung Quốc, một diễn viên
múa tài ba của Học Viện Nghệ Thuật Bắc Kinh.

Năm 1979, khi Bắc Kinh lần đầu giao lưu nghệ thuật với Ðoàn
Ballet Houston từ Mỹ sang, Lý Tồn Tín đã khiến các nghệ sĩ
múa người Mỹ thán phục. Năm 1980, sau nhiều nỗ lực về
ngoại giao giữa đoàn Ballet Houston với chính phủ Trung Quốc,
anh được mời sang Houston tham dự khóa học và trình diễn trong
3 tháng. Vừa chân ướt chân ráo đến nơi, anh phải trình diện
tại Lãnh Sự Quán Trung Quốc tại Houston. Viên chức lãnh sự
răn đe anh không được nghe lời "xúi giục" của người
Mỹ, phải tránh xa phụ nữ Mỹ, phải để cho lý tưởng cộng
sản hướng dẫn và trách nhiệm của một đảng viên cộng
sản là phải cải hóa tư tưởng cho bọn tư bản Mỹ. Thế
nhưng, mỗi ngày trên đất Mỹ đều cho anh một trải nghiệm
mới, bạn bè người Mỹ mà anh mới quen đều cởi mở thân
thiện. Họ là cả một thế giới thú vị mà anh muốn khám
phá, họ không hề sợ khi công khai phát biểu là không thích
tổng thống Mỹ điều này khiến anh kinh ngạc. Vị giáo sư Mỹ
sẵn sàng tiêu 500 đô la sắm quần áo mới cho anh cũng khiến
anh bàng hoàng và đâm ngờ vực vì ở nhà, cha anh vất vả làm
lụng cả năm cũng chỉ được tương đương 50 đô la.

Ánh sáng tự do ban đầu làm anh choáng váng, và từ từ ngấm
vào nhận thức khiến anh đau đớn nhận ra một điều hiển
nhiên: anh và dân tộc anh bị lừa bịp, bị tước bỏ tự do
đã quá lâu. Hết hạn visa, Lý Tồn Tín quyết định sẽ ở
lại Mỹ. Không may là quy chế dành cho trường hợp của anh
không có, phần khác là quan hệ ngoại giao giữa Mỹ-Trung Quốc
đang ổn thỏa. Thật bất ngờ, một luật sư tư vấn rằng
nếu anh kết hôn thật sự với 1 công dân Mỹ thì anh có thể
ở lại. Tình yêu vừa chớm nở giữa anh và 1 thiếu nữ Mỹ
nay là một cơ hội trời cho. Lý và người yêu quyết định
kết hôn và điều này tuy hợp pháp nhưng vẫn nhiều trở ngại
về ngoại giao Mỹ-Trung trong bối cảnh một Trung Quốc vừa mở
cửa.

Ðỉnh điểm cuộc đời Lý xảy ra khi anh quyết định cùng
người yêu, thầy dạy, luật sư và vài người bạn vào Lãnh
Sự Quán Trung Quốc để tranh đấu cho quyền cư trú của một
người thèm khát tự do. Vừa bước vào để trình bày thì vị
luật sư Mỹ bị tách riêng và khống chế trong phòng viên lãnh
sự; Lý bị một đám an ninh bẻ tay lôi vào một căn phòng
giống một buồng giam, còn người yêu, thầy dạy và các bạn
anh bị cô lập giữa phòng khách. Hành động ngang ngược này
đã bị vị luật sư phản ứng dữ dội vì tuy khuôn viên lãnh
sự quán là lãnh thổ của Trung Quốc, nhưng hành vi trái pháp
luật của họ đang diễn ra tại một đất nước tự do. Trong
khi Lý Tồn Tín bị đe dọa, bị áp lực phải về nước thì
các bạn anh kiên quyết ở lại vì lo sợ cho tính mạng anh.
Những khuôn mặt rắn đanh, hầm hừ cũng không làm vị luật
sư chùn bước. Ông đã dựng một vị thẩm phán dậy lúc nửa
đêm để xin ký lệnh tòa án, ông đã liên hệ với Tổng
Thống Mỹ Geogre Bush để bảo vệ Lý Tồn Tín, thân chủ của
mình... Viên lãnh sự phải cầu cứu đại sứ, đại sứ Trung
Quốc phải xin ý kiến từ Bắc Kinh... Những can thiệp ngoại
giao từ cấp cao nhất giữa hai Washington và Bắc Kinh đã tạo
cho Lý cơ hội trở thành người tự do.

Lý Tồn Tín đã là công dân Mỹ, đã thành một nghệ sĩ ballet
nổi danh. Sau này ông li dị và kết hôn với một nghệ sĩ
ballet hàng đầu của Australia, Mary McKendry. Họ sống tại
Melbourne và có 3 người con. Năm 1999, Lý Tồn Tín về hưu, ông
theo học về tài chính và hiện nay ông là một nhà quản lý cao
cấp của một công ty chứng khoán Australia. Ông cũng được
Trung Tâm Shepherd của Australia trao danh hiệu "Father of the Year
2009."

Ðây là chuyện có thật và đã được đạo diễn người Úc
Bruce Beresford dựa theo cuốn tự truyện của Lý Tồn Tín xuất
bản năm 2003 (một trong 20 cuốn sách được yêu thích nhất
tại Australia 2010), cả sách và phim đều có tên Mao's Last Dance.
Phim Mao's Last Dancer, mang về chín đề cử, diễn viên chính trong
phim là nghệ sĩ Tào Trì, 32 tuổi, diễn viên múa chính trong
đoàn ba lê hoàng gia Anh Birmingham, trong phim còn sự tham gia của
Bruce Greenwood và Kyle MacLachlan và diễn viên nổi tiếng Hollywood,
Trần Xung - người có sự nghiệp tương tự như Lý.

Lý Tồn Tín cho biết trong nhiều năm ông đã từ chối nhiều
lời đề nghị từ các nhà biên kịch và Hollywood để kể câu
chuyện của mình, cuối cùng cũng miễn cưỡng nhận lời do sự
thúc giục của người bạn là nhà biên kịch. "Ông ấy nói
rằng tôi không phải viết kịch bản cho bản thân mình, nhưng
'để đem đến cho người khác hy vọng và lòng can đảm.'"
Vì một phần của bộ phim được quay tại Trung Quốc, các nhà
làm phim được yêu cầu gửi kịch bản cho các nhà chức trách
trước khi quay. Họ phản đối mạnh mẽ chuyện mô tả Mao
Trạch Ðông và Giang Thanh vợ thứ tư của Mao và là một trong
"bè lũ bốn tên." Việc quay các trường đoạn của phim tại
Trung Quốc gặp nhiều rắc rối và đạo diễn lúc nào cũng nơm
nớp sẽ bị công an đến bắt. Thế nhưng mọi việc rồi cũng
suôn sẻ.

Bộ phim đoạt giải nhì tại Liên Hoan Phim Quốc Tế Toronto 2008,
đã được phát sóng tại Úc, trình chiếu ở New Zealand,
Singapore, Canada và ở Mỹ tháng 8, 2009. Ngoài ra "Mao's Last
Dancer" còn tham gia Liên Hoan Phim Quốc Tế Hawaii, Filmfest DC tại
Washington và liên hoan phim quốc tế ở Bắc Carolina. Phim này đã
phát trong hệ thống TV của FPT và DVD cũng có ở Việt Nam.

Bruce Beresford là đạo diễn của những bộ phim nổi tiếng như
"Breaker Morant," "Driving Miss Daisy" và "Paradise Road."
Beresfort cho biết: "Lý Tồn Tín có một hoàn cảnh đáng kinh
ngạc," câu chuyện này thu hút ông ở cả tình tiết (một ví
dụ tiêu biểu về câu chuyện từ một người bần cùng trở
nên giàu có) và nhân vật (người đàn ông với "quyết tâm
không ngừng muốn thành công với vai trò là nghệ sĩ múa").
Nhưng trên hết là hành trình phi thường, với khát vọng tìm
tự do của một người từ bên trong bức tường cộng sản
của Mao Trạch Ðông. Ðây là một câu chuyện thật đẹp và có
hậu tựa như chuyện loài sâu bọ thoát khỏi chiếc kén xấu
xí, chật chội của mình và hóa thành bướm rực rỡ bay lên.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/5323311_5329153_n.jpg"
width="600" height="421" alt="5323311_5329153_n.jpg" /></center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6547), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Khi xem bài báo CAND nói về việc khởi tố anh Phạm Minh Hoàng
được đăng lên mạng ngày 29/9 sau cuộc họp báo của bộ Công
An, đọc những giòng gán ghép chuyện này sang chuyện kia, hư
cấu, nói như thật, nói sao để kết tội cho bằng được
Việt Tân là một đảng khủng bố, tôi thấy cuộn phim tôi bị
bắt cách nay 3 năm lại được tái diễn.

Tôi đặc biệt quan tâm đến đoạn viết sau đây trên bài báo
này:

"<em>Tháng 11/2007, Khi Cơ quan An ninh Việt Nam bắt giữ Nguyễn
Quốc Quân - là trung ương ủy viên Việt Tân, Nguyễn Thị Thanh
Vân, Trần Công Minh, Trương Văn Sĩ, Nguyễn Quang Phục - là
thành viên của tổ chức khủng bố Việt Tân (riêng Nguyễn
Ngọc Đức nhanh chân chạy thoát), âm mưu vào Việt Nam để
thiết kế một đường dây xâm nhập trái phép, nhằm bí mật
đưa người, vũ khí, chất nổ về nước, <strong>tiến hành
đánh bom các công trình công cộng</strong> như chợ, trường
học, bưu điện... <strong>thì Trần Công Minh và Nguyễn Thị
Thanh Vân đã khai ra Phạm Minh Hoàng</strong>.</em>"

Trước hết, tôi thách đố bộ CA và báo CAND nêu ra bằng
chứng là tôi và các chiến hữu của tôi đã tiến hành kế
hoạch đưa vũ khí, chất nổ về nước để đánh bom các công
trình công cộng như chợ, trường học, bưu điện. Khi CA bắt
chúng tôi, hiện vật tang chứng chỉ là 7000 tờ truyền đơn
phổ biến phương thức đấu tranh bất bạo động. Chẳng lẽ
chúng tôi đi đốt trường, đốt chợ với 7000 tờ giấy???

Tôi còn nhớ rất rõ, khi bắt chúng tôi tại hiện trường, CA
đã niêm phong không biết bao nhiêu thứ, nhưng đến khi mở ra
thì không có một thứ gì để có thể kết tội chúng tôi vào
hành động khủng bố. Chính vì vậy mà CA đã phải dàn dựng,
nhét khẩu súng ngắn và 13 viên đạn vào hành lý của 2 Việt
Kiều từ Nam Cali về thăm nhà là ông Lê Văn Phan và Nguyễn
Thị Thịnh. Hai ông bà từ California vể thăm gia đình, quá
cảnh tại Hồng Kông và đã bị bắt ngay khi tới phi trường
Tân Sơn Nhất, đưa thẳng về trại giam Nguyễn Văn Cừ. Tại
đây CA đã ép buộc hai ông bà xác nhận là đã nhận lời của
đảng Việt Tân để đưa khẩu súng và 13 viên đạn này.
Điều đáng nói là đảng Việt Tân và ông bà Phan Thịnh chưa
từng biết nhau. Sự dàn dựng vụng về và ấu trĩ của CA đã
bị dư luận trong và ngoài nước lên án nên CA đã phải âm
thầm ém nhẹm sự kiện và thả ông bà Phan và Thịnh về lại
Hoa Kỳ sau 15 ngày giam giữ.

Điều mà tôi muốn nhấn mạnh thêm ở đây là việc CA ghép
khẩu súng vào hành lý của ông Phan và bà Thịnh đã làm cho bà
Thịnh bị khủng hoảng tinh thần trầm trọng. Trong suốt 15
ngày bị giam giữ, bà bị giam bên cạnh phòng tôi nên tôi nghe
bà than thở khóc lóc thảm thiết kêu oan suốt ngày, không ăn
uống, bị mất sức trầm trọng đến mức té xỉu, bị bể
đầu ngay trong nhà vệ sinh. Điều ác nhân hơn nữa là CA đã
vô cớ bắt giữ hai ông bà trong vòng 15 ngày rồi thả họ ra
một cách âm thầm như không có chuyện gì xảy ra, hai ông bà
quá hoảng sợ và lẳng lặng tự mua vé trở về Hoa Kỳ trong
thời gian sớm nhất để mau chóng thoát thân. Thử hỏi trong
chuyện này ai mới chính là khủng bố ?

Kế đến, điều mà CA nói rằng tôi đã khai anh Phạm Minh Hoàng
là một điều bịa đặt trắng trợn. Tôi cũng thách đố nhà
cầm quyền CSVN đưa ra chứng minh bằng lời nói hay bất cứ
văn bản nào chứng minh điều này. CA và nhà cầm quyền CSVN
không thể tự cho phép quyền dựng lên mọi điều để gán
ghép cũng như buộc tội bất cứ người dân nào.

Thêm một lần nữa, qua sự lên tiếng về của CA khi cáo buộc
những người đang đấu tranh đòi tự do dân chủ cho đất
nước, tôi thấy rằng chính đảng Cộng Sản Việt Nam mới là
kẻ khủng bố dân tộc Việt Nam và họ sẵn sàng dựng chuyện
để lừa gạt toàn dân Việt Nam chỉ nhằm mưu cầu lợi ích
cho chính đảng CSVN, chỉ nhằm giữ chặt quyền lực trong tay
họ.

Sau cùng, tôi sẵn sàng trả lời mọi cuộc phỏng vấn hay đối
chất và tiếp nhận ý kiến của quý bạn hữu, đồng bào
khắp nơi để làm sáng tỏ những điều mà nhà cầm quyền CSVN
đang vu khống đảng Việt Tân và các đảng viên liên hệ.

Paris, ngày 30 tháng 9 năm 2010
Nguyễn thị Thanh Vân
nttvan@viettan.org

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6555), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Tham luận đầu tiên đọc tại Hội nghị điển hình tiên tiến
của Hội Nhà báo (sáng qua 29-9) là của một vụ trưởng thuộc
chi hội Tạp chí Cộng Sản, đại biểu Nguyễn Thuý Anh. Đại
diện cho những người làm báo Đảng trong cả nước, bà đề
cập thẳng tới một sự thật: càng giữ tôn chỉ mục đích,
việc phát hành báo Đảng càng khó khăn!

Theo đại biểu này, những năm gần đây số lượng phát hành
các báo, tạp chí của Đảng ngày càng giảm. Cơ quan phát hành
nhiều lần bày tỏ việc khó khăn trong tiếp cận khách hàng
để "tiếp thị" báo chí của Đảng, kể cả việc phải
mang các chỉ thị, nghị quyết về đặt mua và đọc báo Đảng
ra để giới thiệu. Thậm chí khối báo chí Đảng và các cơ
quan phát hành đã mở nhiều cuộc hội thảo để mổ xẻ, đề
xuất giải pháp song số lượng người đặt mua vẫn hạn chế,
bạn đọc vẫn thờ ơ! Ngay Tạp chí Cộng Sản cũng trăn trở,
đổi mới các hình thức thông tin, đưa lên website, mời
"thầy" về giảng nghiệp vụ viết cho đội ngũ… nhưng các
ấn phẩm của đơn vị vẫn chưa được bạn đọc đón đợi.

"Rõ ràng đang có sự cạnh tranh dữ dội. Bạn đọc đang có
nhiều sự lựa chọn, nếu báo Đảng ít nói hoặc đề cập sơ
sài tới các vấn đề nóng bỏng của cuộc sống thì sẽ bị
bạn đọc bỏ rơi" - đại biểu Nguyễn Thuý Anh đúc kết. Bà
nói lâu nay khối báo chí của Đảng thường tránh né, đi sau
những vấn đề đang diễn ra mà đó lại là vấn đề người
dân quan tâm. Hoặc nếu có đề cập thì lại không đủ chiều
sâu, không đủ độ sắc sảo, lập luận khoa học để bảo
vệ lý lẽ, quan điểm của mình. Có lẽ đó là nguyên nhân
mấu chốt dẫn đến việc phát hành báo Đảng ngày một khó.

Mặc dù xác nhận rằng "định rõ những vấn đề bạn đọc
quan tâm" là một việc không dễ làm, song việc vụ trưởng
một cơ quan báo chí lớn như Tạp chí Cộng Sản công khai thừa
nhận sự hạn chế trong tìm kiếm người đọc cho thấy nhu
cầu thông tin của nhân dân "lớn" quá nhanh mà sự "đủng
đỉnh" của báo chí chính thống chỉ mang đến thất bại.

Không quá khó để hiểu chuyện "có nhiều sự lựa chọn"
như mô tả đại biểu Thuý Anh, bởi thực tế quá rõ: trong
thời đại bùng nổ thông tin mọi sự kiện đều có thể
được công khai, được đo lường ở mọi chiều kích. Báo chí
chính thống im lặng hoặc nói chậm, ắt sẽ có những tiếng
nói khác thay thế đáp ứng nhu cầu ấy.

Muốn báo Đảng tăng lượng người đọc, chỉ có cách là dấn
thân!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6548), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="boxright300"><img
src="http://danluan.org/files/u1/mmmmmmmmmmmmm.jpg" width="400" height="225"
alt="mmmmmmmmmmmmm.jpg" /><div class="textholder">Ông Nguyễn Bá Thanh
tái đắc cử Bí Thư Thành Ủy Đà Nẵng trong một cuộc bầu
bán chỉ có một ứng cử viên duy nhất...</div></div>
Tin cho hay ông Nguyễn Bá Thanh vừa được bầu lại vào chức
Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, một trong những thành phố to nhất
Việt Nam.

Tin cũng cho hay đây là địa phương thứ hai bầu trực tiếp bí
thư thành ủy/tỉnh ủy.

Cái cụm từ "bầu trực tiếp" mang sắc thái dân chủ rất phê.

Tuy nhiên, có lẽ cũng nên lưu ý là bầu cử trực tiếp ở
đây là đại biểu đảng viên bầu cho lãnh đạo của mình.
Không phải bầu cử kiểu Mỹ, càng không phải dân trực tiếp
bầu ra tổng thống như ở Nga.


Chưa hết.

Thường thì các kiểu bầu bán này đều đi theo một kịch
bản.

Trước đại hội chính thức luôn có đại hội trù bị.
Trước trù bị luôn có hàng tá "cuộc họp trù tính" để chọn
lãnh đạo. Thành ra, thực chất thì nhân vật sẽ đắc cử đã
được quyết trước, thông qua "công tác tư tưởng" với các
đảng-viên-cử-tri và với những người ôm ấp mộng tưởng.

Nhưng để cho <em><strong>có vẻ</strong></em> dân chủ, người ta
giới thiệu một số ứng viên đóng vai trò lót đường xoay
quanh ứng viên chính.

Đến khi đại hội diễn ra, những ứng viên lót đường sẽ
tự động tuyên bố rút lui, vì lý do sức khỏe, công việc,
năng lực... Để còn lại một ứng viên duy nhất.

Một mình một ngựa thì chắc chắn là thắng rồi, khỏi phải
bàn cãi.

Vietnamnet viết: "<em>Ở khâu lấy phiếu giới thiệu ứng viên
cho chức Bí thư Thành ủy, ngoài ông Nguyễn Bá Thanh, còn có 3
ứng viên khác là Phó Bí thư, Chủ tịch UBND TP Trần Văn Minh,
Phó Bí thư thường trực Trần Thọ và Trưởng Ban Tổ chức
Thành ủy Bùi Văn Tiếng. </em>

<em>Tuy nhiên, cả 3 ứng cử viên này đều cảm ơn sự tín
nhiệm của đại hội và xin rút khỏi danh sách đề cử.</em>"

... chính là đã đi vào bản chất của hình thức "bầu cử
trực tiếp" này.

Đến đây, câu hỏi được đặt ra là tại sao không cho nhiều
ứng viên ra tranh cử và đồng thời làm "công tác tư tưởng"
thật tốt để cử-tri-đảng-viên chỉ bầu cái ông/bà được
cơ cấu thôi? Như vậy sẽ "có vẻ dân chủ" hơn nhiều.

Tôi nghĩ là tổ chức đảng cũng <em><strong>chưa tự tin
lắm</strong></em> về chuyện này, sợ có "biến" xảy ra khi có
hơn một ứng viên tranh cử. Thế nên, cứ làm theo hình thức
"cảm ơn, nhưng tôi xin rút" để còn lại một ứng viên là
chắc cú nhất, tránh được tình trạng phiếu bầu phân tán
"ngẫu hứng", sai kịch bản.


Mới đây, nghe ông Vũ Mão nói thế này: "<em>Đã là dân chủ
thực sự thì phải có tranh cử. Nên khuyến khích tranh cử;
khuyến khích vượt qua tâm lý e ngại, khách khí; bởi nếu
không có chủ trương, khi giới thiệu đồng chí A thì đồng
chí B nhất định từ chối vì vẫn nghĩ mình khó thể trúng
cử. Tình huống tiếp nữa là làm sao để người tham gia tranh
cử không còn lo sau này mình bị đánh giá về ý thức kỷ
luật, ví dụ như, Đảng chỉ giới thiệu một người mà mình
còn tiếp tục ở lại, không chịu rút…</em>".

Ông Vũ Mão đã nói đúng bản chất vấn đề. Có điều cái ý
"nghĩ mình khó thể trúng cử" có lẽ cần phải bàn thêm. Theo
tôi, một phần lý do khiến các ứng viên lót đường kia rút
là vì họ buộc phải rút, như một nhiệm vụ Đảng giao.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6549), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Chị Oanh thân mến,

Trước hết, em xin gửi lời hỏi thăm và cầu chúc bình
an đến chị cùng gia đình.

Thưa chị,

Cho phép em được giới thiệu đôi dòng về mình với
chị, trước khi bắt đầu câu chuyện.

Em là Như Quỳnh - mọi người thường gọi em là mẹ Nấm
(vì em là mẹ của một em bé gần 4 tuổi tên Nấm, chứ
chẳng phải em có ý định làm mẹ Tơm, mẹ Suốt gì
đâu).

Em đã từng bị bắt giam trong 10 ngày, vì "dại dột" để
"các thế lực thù địch", lợi dụng "sự thiếu hiểu
biết về các chủ trương, chính sách của nhà nước",
kích động tinh thần dân tộc trong lòng mình, đã in áo,
mặc áo thun phản đối "chủ trương lớn và đúng đắn"
của đảng là khai thác bauxite tại Tây Nguyên, đã "nóng
giận" và "thiếu kiềm chế" khi đòi hỏi chủ quyền
đối với hai quần đảo "nhạy cảm" là Hoàng Sa và
Trường Sa, làm ảnh hưởng đến đường lối ngoại giao.

Em bị bắt giam khẩn cấp khi con em được 34 tháng 6 ngày,
và trong suốt 10 ngày đó, em không hề được gặp con
lần nào.

Em kể, để chị biết rằng chị rất là may mắn vì
chị còn được biết thế nào là "chính sách khoan
hồng, nhân đạo" khi họ vẫn để chị tại ngoại và nuôi
con nhỏ như hiện nay.

Khi người ta tuyên bố điều này, tức là ở đâu đó
có người muốn chị phải ghi nhớ và biết ơn họ, thưa
chị.

Có lẽ khi báo giới công khai nhắc đến chính sách nhân
đạo và khoan hồng với chị như hiện nay, như một lời
gợi ý , muốn chị thay đổi thái độ, và hợp tác
với họ hơn nữa?

Em mong là chị cân nhắc và trao đổi thẳng thắn với
họ về việc này. Thế nào là nhân đạo? Thế nào là
khoan hồng khi đơn phương tuyên bố và kết tội chị trong
một cuộc họp báo như vậy?

Chị thân mến,

Em không biết cơ quan an ninh điều tra đã nói gì và làm
những việc gì với chị, với kinh nghiệm cá nhân của em
thì câu nói thường xuyên mà em được nghe đó là
<em>"Thôi Quỳnh ạ, mọi việc đã như thế này rồi, em khai
báo thành khẩn và nhanh chóng đi, để còn về nhà với
Nấm. Nấm cần em."</em> Do đó em nghĩ, mình có thể
hiểu phần nào cảm giác của chị, trong những lần làm
việc với an ninh và canh cánh nghĩ về bé Trâm Anh ở
nhà.

Liên quan đến việc làm việc với cơ quan điều tra, em xin
chia sẻ với chị câu chuyện này, hy vọng chị có thể
tìm thấy tâm trạng của mình ở đâu đó.

Suốt một tuần liên tục theo dõi việc đi đứng, tiếp
xúc và nơi ở của em, cơ quan an ninh tỉnh Khánh Hòa gửi
một giấy triệu tập em đến cơ quan cho giám đốc của
chồng em, và người trưởng bộ phận nơi chồng em làm
việc đã điện thoại gọi chồng em lên nhận tờ giấy
này.

Sau gần 4 tiếng làm việc thì cơ quan an ninh có hỏi
chồng em rằng:

- Hiện nay Quỳnh đang ở đâu?

- Đang ở nhà mẹ cùng con nhỏ _ chồng em đáp.

Họ tỏ vẻ không tin, và yêu cầu chồng em đưa họ về
nhà mẹ em để thấy tận mắt thì họ mới tin.

11h30 phút đêm ngày 2 tháng 9, họ đã đọc lệnh bắt
khẩn cấp em, sau khi "thấy tận mắt" là em đang ngủ với
bé Nấm ở nhà.

Nếu em không hỏi lại câu chuyện này sau khi đã trải qua
thời khắc khủng khiếp kia, có lẽ, em cũng không tưởng
tượng ra được mức độ bi hài của nó chị ạ. Làm sao
mà sau khi theo dõi, rình rập, dò xét đường đi nước
bước, tất cả các mối quan hệ của mình, lại "canh
cửa" nhà mình trong chừng ấy thời gian, cùng đủ các
giấy tờ, lý do để bắt mình, mà họ vẫn có thể
nhờ người thân của mình tạo ra một cái cớ rất đơn
giản là "gọi mở cửa".

Đó là nhân đạo, là cách đối xử của những con
người có trách nhiệm vì nước, vì dân, mà có lẽ,
suốt đời, những người dân thường như em - như chị -
sẽ không bao giờ thấu hiểu được đâu chị ạ.


Chị thân mến,

Một ngày bị giam giữ, bằng vạn ngày tự do, khi bị
cách ly với gia đình, với người thân, không ai biết
được mình sẽ nghĩ gì, muốn gì và sẽ đưa ra quyết
định gì.

Em nhớ, khi được trả tự do em đã từng phản đối
việc mẹ em và chồng em viết cam kết bảo lãnh cho em,
bởi lúc cơ quan an ninh làm việc với gia đình em, thì em
đang bị giam giữ. Em phản đối vì cam kết không để em
viết blog (à quên, nói chính xác là viết blog nói xấu
nhà nước) nữa, nó làm em cảm thấy mình bị tước
tự do. (Tuy nhiên, cam kết này đã bị xé bỏ, khi cơ quan an
ninh không giữ đúng lời hứa với em, và khi em phát
hiện ra là cam kết này được chồng em viết ra dưới
sự gợi ý của vài người).

Điều kiện để em được gặp gia đình em lúc bấy
giờ là em nên khuyên gia đình em, ngừng trả lời báo chí
nước ngoài.

Em đã từ chối rất thẳng thừng, bởi em không phải là
gia đình em, và em không biết được ngoài kia chuyện gì
đang diễn ra, và quan trọng hơn là, em không phải là
người chịu trách nhiệm vì lời nói của bất kỳ
người nào ngoài bản thân em.

Em từ chối gặp con với lý do duy nhất: <em>"Nếu cho em
gặp con, thì phải thả em về, con em rất nhạy cảm, và em
không muốn tạo cho nó một vết thương tâm lý khi nó còn
quá nhỏ."</em>

Em được gặp mẹ em và chồng em, và em đã khóc vì
thấy sự tiều tụy và nước mắt của mẹ em. Em thấy
mình có lỗi chị à, em muốn vứt bỏ cái gọi là tinh
thần dân tộc, cái gọi là quan điểm và ý chí để
đổi lấy sự bình an cho gia đình mình.

Có một người bạn đã nói với em rằng, người biết
nghĩ đến nỗi đau của người khác, điểm yếu của họ
chính là gia đình, và chỉ có những người không có
trái tim mới đem tình cảm gia đình, và người thân ra
để làm áp lực và thuyết phục người khác thú nhận
là mình sai lầm.

Chia sẻ với chị câu chuyện của mình, em không có ý gì
ngoài việc mong rằng chị vững tin vào bản thân mình.

Một tháng trời, chị không được gặp thầy Hoàng, nay
được thấy chồng mình trong bản tin trên ti vi, đọc
những lời nhận tội, hẳn là chị sẽ cảm thấy rất
đau lòng. Như chị đã trả lời RFA trong lần phỏng vấn
mới nhất, chị không hiểu chuyện gì đã xảy ra, và
thực sự điều quan trọng là cái ở đằng sau bản tin
về chồng chị khi cơ quan an ninh điều tra quyết định họp
báo sau 1 tháng bắt giam thầy Hoàng - chứ không phải là
chuyện gì đã xảy ra chị ạ.

<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Với kinh nghiệm cá
nhân của em, em chỉ có thể chia sẻ với chị thế này,
một khi chưa gặp mặt, chưa nhìn thấy nhau, thì những
gì em nói, chồng chị nói, và những người khác nói -
khi còn đang bị giam giữ và cách ly, đều không đáng tin
và không đáng giá.

Em cũng đã từng có một bản nhận tội, đọc rất là
trơn tru và pro, vì rút kinh nghiệm của luật sư Lê Công
Định, em không phải cầm giấy đọc, cho nó tự nhiên<img
class="quoright" src="/misc/quoright.png"/> <br
class="quoteclear"></div><div class="quoteauthor">» Nguyễn Ngọc Như
Quỳnh (Mẹ Nấm)</div></div>

Họ có thể bắt chị - bất kỳ lúc nào họ muốn - vì
họ có đủ bằng chứng (cái này họ nói, không phải em
nói), và thường thì thì chả cần bằng chứng gì cả,
họ cũng triệu tập chị và bắt chị được.

Với kinh nghiệm cá nhân của em, em chỉ có thể chia sẻ
với chị thế này, một khi chưa gặp mặt, chưa nhìn
thấy nhau, thì những gì em nói, chồng chị nói, và
những người khác nói - khi còn đang bị giam giữ và
cách ly, đều không đáng tin và không đáng giá.

(Em cũng đã từng có một bản nhận tội, đọc rất là
trơn tru và pro, vì rút kinh nghiệm của luật sư Lê Công
Định, em không phải cầm giấy đọc, cho nó tự nhiên).

Em cũng đã nhận là em sai, vì em bao đồng, em lo luôn
chuyện của nhà nước, em nhận hết những gì các anh an
ninh kêu em nhận, để em được trở về với con em.

Có những quyết định, không vì muốn, mà vì nên chị
ạ!

Chị thân mến,

Trong lúc này, những lời an ủi và chia sẻ của mọi
người, khó mà khiến chị lấy lại được sự bình an
trong tâm hồn mình, sau một chuỗi biến động như vậy.

Em - một người ở xa, chỉ biết san sẻ với chị những
kinh nghiệm với "các lời hứa" mà bản thân đã phải
trải qua, cùng với vài chục cái mũ "phản động" -
"diễn biến và tự diễn biến", mà bản thân được trao
tặng, để chị có thể bình tâm hơn một chút, mà suy
xét và cân nhắc với việc lựa chọn cho mình một thái
độ khi đối thoại.

Không ai có thể buộc chị có trách nhiệm với lời nói
của một người khác - cho dù người đó có là chồng
chị đi chăng nữa.

Không ai có thể nói xấu người khác, nếu bản thân
người đó không xấu, đúng không chị?

Em tin rằng, với bản năng của một người vợ - chị sẽ
là người hiểu rõ chồng mình nhất.

Đúng - sai trong việc đấu tranh cho một xã hội "công
bằng - văn minh - dân chủ" thực sự không phải chỉ căn cứ
vào phán xét của tòa án.

Bởi ai cũng biết rằng, ở những xã hội được vận
hành bởi một cơ chế độc tài thì tòa án là cơ quan
luôn chịu sự khống chế để áp đặt lên những người mong
muốn xã hội phát triển, tiến bộ những mức án phi lý.

Tuy nhiên, không ai có thể thoát khỏi sự phán xét nghiêm
minh của lịch sử, em nghĩ là như vậy thưa chị.

Vì vậy, mong là chị luôn giữ vững tinh thần cũng như
sức khỏe trong những ngày tới.

Cầu chúc chị và gia đình, vượt qua được gánh nặng
này.

Cầu chúc chị luôn giữ được bình tĩnh, khôn ngoan và
sáng suốt lúc cần.

Cầu chúc bình an.

Nha Trang, ngày 30 tháng 9, năm 2010

Như Quỳnh.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6546), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<h2>Người Thầy thời xưa - Cây cao bóng cả</h2>

Chúng ta thường được nghe lặp đi lặp lại trên các phương
tiện truyền thông đại chúng lẫn sách vở trong nhà trường
rằng: Dân ta có truyền thống "tôn sư trọng đạo". Truyền
thống là cái có trước, đã tồn tại thời quá khứ, chớ
không phải hiện tại. Rất nhiều câu chuyện được dân gian
truyền miệng về những tấm gương người thầy ngay thẳng,
thanh sạch, dũng cảm, một đời vì sự nghiệp giáo dục con
người, được đời sau tôn thờ như những vị Thánh, tiêu
biểu nhất là thầy Chu Văn An, kế đến là các vị Trạng
Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, Phùng Khắc Khoan, Nguyễn Dữ, La Sơn
Phu Tử Nguyễn Thiếp…

<div class="boxright300"><img src="http://danluan.org/files/u1/DayThem.jpg"
width="300" height="170" alt="DayThem.jpg" /><div class="textholder">Một
lớp dạy thêm</div></div>
Thầy không những truyền đạt cho trò về kiến thức, mà còn
là tấm gương đạo đức chuẩn mực cho trò noi theo. Người
thầy dạy cho học trò của mình đạo làm người, cái đức
của bậc trí nhân quân tử. Nhắc đến người thầy cũng
đồng nghĩa với hình ảnh những con người tài năng và đạo
đức, sẳn sàng chịu nghèo khó, sống thanh bạch để xứng
đáng làm thầy. Vì vậy, vị trí người thầy ngày xưa còn cao
hơn người cha trong gia đình (quân, sư, phụ).

Chuyện kể rằng thầy Chu Văn An mở lớp dạy học, học trò
khắp nơi tìm đến học rất đông. Trong số học trò của
thầy Chu có Phạm Sư Mạnh và Lê Quát. Cả hai ông đều đỗ
Thái học sinh và làm quan Hành khiển triều Trần (Hành khiển
cũng là chức quan của Nguyễn Trãi thời Hậu Lê). Tuy làm quan
to trong triều, nhưng mỗi lần về thăm thầy Chu, ông Phạm Sư
Mạnh đều không tổ chức trống rong cờ mở (đúng phẩm hàm
của ông) mà ông xuống kiệu đi bộ từ xa để vào nhà thầy.
Phạm Sư Mạnh luôn quỳ gối khi nói chuyện với thầy. Dù
được thầy cho phép cũng không dám ngồi ghế ngang hàng với
thầy. Chỉ có tài năng, phẩm hạnh, đức độ của thầy Chu
khiến cho học trò nể phục mà tự nguyện làm điều đó, chớ
nào có ai bắt buộc ông quan Hành khiển phải làm như thế.

Thời Pháp, nước ta có những bậc thầy mà bất cứ ai, phe
phái nào cũng phải cúi đầu kính phục là cụ Phan Châu Trinh,
Phan Bội Châu, hay những "ông đồ" nổi tiếng như Vũ Đình
Liên, Nguyễn Đình Chiểu.

Hồi tôi còn nhỏ xíu, ông ngoại tôi là một ông giáo trường
làng Chí Tri. Cả đời ông ngoại tôi sống cơ hàn một cách
phong lưu. Ngoài giờ đi dạy, ông tụ họp bạn bè nói chuyện
kinh Phật, chuyện văn chương. Cuộc sống cả gia đình phần
lớn nhờ vào thu nhập của bà ngoại tôi- một bà mụ vườn
có học nghề hộ sinh của Tây. Còn ông nhất quyết không chịu
làm bất cứ việc gì ngoài chuyện dạy học ở trường vì sợ
làm "ảnh hưởng đến sự thanh sạch của nghề giáo".

Thời đó, con nhà nghèo cố gắng học cho giỏi để thi đậu
vào trường công của nhà nước thì không phải đóng bất cứ
khoản tiền gì cho trường. Trường công được đầu tư cơ
sở vật chất không tiện nghi sang trọng nhưng đủ đảm bảo
cho học trò có môi trường học tập tốt và thành đạt nếu
chịu khó siêng năng học hành đàng hoàng. Nhà giàu thì cho con
vào học các trường tư thục có đóng tiền, dĩ nhiên, điều
kiện về phòng ốc, bàn ghế, sách vở, nơi ăn nghỉ, giáo viên
tốt hơn hẳn trường công.

"Mùng một Tết Cha, mùng hai Tết Mẹ, mùng ba Tết Thầy".
Câu tục ngữ dân gian ấy người Việt ai cũng biết. Người ta
"Tết thầy" với ý nghĩa "của ít lòng nhiều" chớ không
phải là dịp để thầy kiếm thêm thu nhập. Ai biếu thì nhận,
không biếu thì thôi, thầy không bao giờ mở miệng "nhắc
khéo" như bây giờ. Có lần, ngoại tôi được má học trò
kêu học trò bưng đến nhà thầy một mâm bánh chuối chiên còn
nóng hổi để "thầy ăn lấy thảo", có lúc thì rỗ khoai
lang mới đào, chục trái bắp mới hái… mà không phải đợi
đến Tết mới biếu thầy. Coi như lúc nào nhà nông vào mùa thu
hoạch thì thầy được biếu ăn mệt nghỉ. Thời của cha mẹ
tôi trở về trước, tôi chưa bao giờ nghe các cụ nói rằng
trong trường học có cái sự "đì" học trò, hay bắt phụ
huynh học sinh phải quà cáp, lễ lạt cho thầy giáo hay "lạm
thu" cho nhà trường.

<h2>Người thầy thời nay - "Quyền lực đen" vô hình?</h2>

Từ xưa, chưa bao giờ có ai nói rằng nghề giáo là nghề có
quyền hành và ông thầy giáo là người có quyền lực có thể
uy hiếp người khác làm theo ý mình. Bây giờ có lẽ phải bổ
sung thêm khái niệm thầy cô giáo là những người có quyền
lực, tuy không công khai và không được pháp luật công nhận,
nhưng ngày ngày bất cứ ai cũng thấy cái quyền lực vô hình
ấy hiển hiện, dù người người ca thán, uất ức, phẫn
nộ… mà vẫn phải nhất nhất tuân theo không dám cãi, thì ta
có thể gọi cái quyền lực nhà giáo thời nay là "quyền lực
đen vô hình" vậy.

Câu chuyện "lạm thu" tiền trường hàng năm "đến hẹn
lại lên" ở tất cả các trường cả nước, nói mãi, kêu
mãi mà vẫn không dẹp được, là một biểu hiện rõ nhất
của "quyền lực đen vô hình" trong ngành giáo dục Việt Nam
hiện nay. "Đồng tiền liền khúc ruột", tự dưng mất
tiền, mà phải bóp bụng chịu "mất tiền" một cách vô lý
trong khi gia đình chật vật, khó khăn mới có số tiền ấy,
thì cái sự "mất tiền" ấy nó càng đau "thắt ruột thắt
gan" các bậc phụ huynh nhiều hơn. Nhưng tất cả "vì tương
lai con em chúng ta" nên các bậc phụ huynh phải cố gắng nhẫn
nhịn chịu đựng.

Đầu năm học mới, hàng loạt các tờ báo trong nước như <a
href="http://vietnamnet.vn/giaoduc/diendan/201009/Hai-Bo-truong-ho-Pham-noi-chuyen-den-hen-lai-len-935102/">Vietnamnet</a>,
<a
href="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/201037/20100912231553.aspx">Thanh
Niên</a>, <a
href="http://www.tienphong.vn/Khoa-Giao/512406/Du-cach-thu-tien-dau-nam-hoc.html">Tiền
Phong</a>, <a
href="http://tuoitre.vn/Giao-duc/399708/Loay-hoay-%E2%80%9Cmua-tien-truong%E2%80%9D.html">Tuổi
Trẻ</a>, <a
href="http://nld.com.vn/20100911012256795P0C1017/lam-thu-tien-truong-khap-noi.htm">Người
Lao Động</a>… đều cùng phản ánh hiện tượng phụ huynh học
sinh "kêu" về các khoản tiền trường phải đóng. Nhiều
người thấy rõ ràng là "không hợp lý" như: tiền "hỗ
trợ trượt giá", "phụ phí", "đầu tư mũ dép", các
loại "quỹ lớp", "quỹ trường"… thậm chí có trường
mẫu giáo ở Cổ Nhuế (Hà Nội) phụ huynh phải đóng quỹ
trường đến 400 ngàn đồng/cháu. "Nếu nộp tất tật các
khoản là 838.000 đồng mỗi cháu".

Ở Hà Nội và Sài Gòn, "nhiều trường đang lên kế hoạch
thông qua Ban phụ huynh lớp để gợi ý thu tiền gắn máy điều
hòa trong phòng học, lắp máy chiếu, máy tính trong lớp...".

Một phụ huynh giấu tên phát biểu: "Dù trong Luật Giáo dục
quy định bậc tiểu học không phải đóng học phí, nhưng chỉ
với các khoản thu ngoài học phí này, mỗi học sinh phải đóng
trên 500.000 đồng mỗi năm học. Đây không phải là mức đóng
góp nhỏ và không phải phụ huynh nào cũng kham nổi".

Vietnamnet nói rằng "Cũng không hiếm phụ huynh ký tên đồng ý
với các khoản thu tự nguyện nhưng lòng hậm hực vì giải
thích của giáo viên chưa thỏa đáng hoặc không hiểu khoản thu
đó nằm trong quy định nào".

Nguyên nhân phụ huynh sợ hãi, theo nhà báo Thanh Hà (báo Tuổi
trẻ TP.HCM), "Thực tế đã xảy ra ở một số trường khác,
khi có người lên tiếng thì lập tức con bị chuyển sang lớp
khác mà môi trường giáo dục không bằng...". Bị "đì" là
cách nói phổ biến của phụ huynh.

Một người quen của tôi nói cháu chị năm ngoái học mẫu giáo
lớp chồi, một hôm về nhà nằng nặc đòi mẹ phải mua áo
dài thêu cả triệu đồng tặng cô giáo. Ngạc nhiên quá, chị
gạn hỏi thì cháu nói: "Cô mở quà của mẹ bạn… trước
mặt tụi con, chỉ cho coi rồi nói: 'Tặng quà cho cô phải như
vầy nè, ai mà đi tặng bông, tặng bánh Trung Thu có vài trăm
ngàn thấy ghê' ".

<h2>Bản chất của "lạm thu"</h2>

Theo thầy Đỗ Việt Khoa, "Trường này thấy trường khác mua
sắm thiết bị mà mình không có, thì phải nghĩ cách mua và
thế là lạm thu. Ngày càng có nhiều khoản vô lý và tình
trạng lạm thu cũng ngày càng nhiều. Còn phụ huynh cứ "cắn
răng" đồng tình với những khoản thu vô lý đó. Vì sợ con
mình bị trù dập nên vô hình chung các phụ huynh lại tiếp tay
cho nhà trường lạm thu. Lạm thu trong nhà trường chính là hình
thức tham nhũng công khai". Thầy Khoa nói thêm: "Lạm thu trong
nhà trường sẽ dạy cho học sinh tính gian dối, bởi thầy cô
thì vẫn rao giảng đạo đức mà lại không trung thực trong cả
hệ thống nhà trường".

Tân Bộ trưởng Bộ Giáo dục - Đào tạo, ông Phạm Vũ Luận
cho rằng: "Thu và không thu, nộp và không nộp về nguyên tắc
là công việc thuộc cơ sở. Dư luận rất lên án việc này,
nhưng về hành động của nhiều người lên án mạnh mẽ thì
lại tiếp tay cho việc này. Cho nên, cần một nhận thức thống
nhất, một hành động thống nhất chung của mọi chủ thể,
trong đó có hành động của Bộ, có hành động của địa
phương, có hành động của phụ huynh". "Nguyên nhân của
lạm thu tiền trường là do tài chính chưa minh bạch, công khai,
trong khi đó quy định lại chưa cụ thể". Xem ra, Tân Bộ
trưởng đang "đá quả bóng" trách nhiệm về phía phụ huynh
học sinh và "đổ thừa hoàn cảnh" do thiếu tiền. Có lẽ
ông Phạm Vũ Luận không được đi học vào bối cảnh thời
trước nên không biết rằng hồi trước học trò đi học đâu
có cần máy điều hòa, quạt điện, máy chiếu… trong lớp, mà
vẫn đào tạo được một lớp nhà văn, nhà báo, nhà khoa học,
học giả uyên bác.

Một khi nhà trường và giáo viên đã muốn "thu", cố tình
"thu" thì sẽ có nhiều cách thu ngầm, thu lén, thậm chí
không cần mở miệng nói chữ "thu" mà cứ tâm ngẩm tầm
ngầm dùng nhiều "thủ thuật" ép học sinh, thì phụ huynh
xót con mình phải tự nguyện năn nỉ xin "cống nạp". Không
thể dùng biện pháp hành chính cấm đoán hay kiểm tra việc
"lạm thu" nếu cấp trên không đặt vấn đề tài sản trong
các trường "đột nhiên phình ra", thậm chí lại còn coi đó
là thành tích ghi vào báo cáo để khen thưởng hằng năm, thì
việc "lạm thu" vẫn cứ còn tiếp tục dài dài.

Theo tôi, bản chất của việc "lạm thu" hay "gợi ý tặng
quà" là các nhà giáo đã đánh mất truyền thống thanh cao
trong sạch của nghề giáo thời xưa, đã đánh mất lòng tự
trọng để thản nhiên hành xử bất công với con trẻ một
cách công khai nhằm mục đích vụ lợi cho mình.

Tôi chợt nhớ đến "Thư gởi học sinh cả nước nhân ngày
khai giảng năm học đầu tiên của nước Việt Nam độc
lập", ông Hồ Chí Minh viết: "Từ giờ phút này trở đi các
em nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam, một nền giáo
dục của một nước độc lập" (Hồ Chí Minh, 3/9/1945). Quý
thầy cô giáo ở Việt Nam hiện nay, ngay cả toàn bộ lãnh đạo
của ngành Giáo dục - Đào tạo Việt Nam, đều là những
người trẻ cả.

Tạ Phong Tần
Bài đã đăng Thời Báo (Canada)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6543), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote">Cải cách giáo dục là chủ đề luôn
nóng bỏng ở nước ta. Tuy nhiên các cuộc bàn thảo về cải
cách giáo dục vẫn cứ loay hoay quanh mấy câu chuyện về chống
tiêu cực học đường, dạy thêm học thêm, căn bệnh nan y về
chủ nghĩa thành tích, giảm tải chương trình, v.v. nhưng càng
kêu gọi giảm tải thì càng chất tải, mà nạn nhân đáng tội
nghiệp nhất là con em của chúng ta.

Tác giả Vũ Cao Đàm không phải là nhà nghiên cứu giáo dục
học, nhưng với 50 năm trong nghề dạy học, ông được chứng
kiến những thực tế tích cực và tiêu cực trong hệ thống
đào tạo và có nhiều cơ hội là nhân chứng trước những
thành bại của các công cuộc cải cách giáo dục.

Bài viết sau đây là kết quả trao đổi của tác giả với
những người trong cuộc, hơn nữa là những cảm nhận của tác
giả qua các cuộc trao đổi đó.

Hy vọng, những sự kiện nêu trong bài viết có thể đóng góp
để các nhà nghiên cứu và các đồng nghiệp tham khảo.

Bauxite Việt Nam</div>

Chúng ta đọc được rất nhiều bài báo cho rằng hệ thống
giáo dục ở nước ta đã và đang đào tạo ra những sản phẩm
"Thừa Thầy, Thiếu Thợ". Có đúng như vậy không?

<div class="boxleft220"><img
src="http://danluan.org/files/u1/image%5B3%5D.png" width="210" height="240"
alt="image[3].png" /></div>Một lần tôi cùng đi tham dự một hội
thảo ở Châu Âu với một vị Hiệu trưởng đại học. Sau khi
công việc ở hội thảo đã xong, chúng tôi đến làm việc với
một vài trường đại học theo hẹn sẵn từ trong nước. Khi
ngồi ăn trưa trong nhà ăn của nhà trường, chúng tôi ngẫu
nhiên được gặp vài sinh viên Việt Nam từ Hà Nội qua, tiếp
tục theo học ở trường này.

Trong câu chuyện rất thân mật với các bạn sinh viên, tôi
hỏi: "<em>Các bạn đến học ở trường này thấy điều gì
khác nổi bật so với các trường đã học ở trong
nước?</em>" Chúng tôi được nghe một câu trả lời đầy ấn
tượng: "<em>Thưa hai thầy, ở đây dạy chúng em làm NGƯỜI,
còn ở nhà dạy chúng em làm những con RÔBỐT</em>".

Chúng tôi quay sang hỏi một nữ sinh viên, cũng đã học xong năm
thứ nhất ở một trường đại học trong nước, xin được
học bổng sang tiếp tục theo học ở Châu Âu. Tôi hỏi:
"<em>Bạn đã học qua năm thứ nhất ở trong nước, nay qua
đây bạn cảm nhận thế nào về kết quả học tập trong suốt
năm đầu ở trong nước?</em>". Câu trả lời bộc bệch:
"<em>Thưa hai thầy, cái năm học ở trong nước em chẳng học
được cái gì ạ!</em>" Tôi hỏi: "<em>Nghĩa là nó vô tích
sự phải không?</em>". Câu trả lời: "<em>Em không dám nói
như vậy, nhưng đúng là như vậy đấy ạ!</em>" Tôi hỏi
tiếp: "<em>Bạn nghĩ thế nào về các môn đã học trong năm
thứ nhất, chẳng hạn, triết học, ngoại ngữ,... không dùng
được gì sao?</em>" Câu trả lời: "<em>Đúng thế ạ. Triết
học thì không dùng làm gì, còn Ngoại ngữ thì học lại từ
a.b.c như hồi học trung học</em>". Tôi hỏi tiếp: "<em>Các
thầy Triết học dạy sinh viên tư duy cho đúng quy luật chứ sao
lại vô tích sự?</em>". Trả lời: "<em>Nhưng thưa thầy tư
duy theo kiểu vòng vèo nguỵ biện ạ</em>". Khi tôi yêu cầu
nêu ví dụ thì sinh viên nói không cần suy nghĩ: "<em>Khi thắng
lợi thì nói ta vĩ đại, khi thất bại thì nói là khó khăn
nhất thời, khi hỏi vì sao nhất thời thì nói là thời kỳ quá
độ, khi nỏi vì sao quá độ dài thế, thì nói ta đang trong giai
đoạn đầu của thời kỳ quá độ, vân vân và vân vân, nghĩa
là mọi cái sai đều có thể nguỵ biện thành đúng</em>".

Tôi ngẫm nghĩ mãi về câu trả lời của sinh viên. Tôi nhớ
lại một buổi tôi giảng cho một lớp học theo tín chỉ về
kỹ năng nghiên cứu khoa học ở một trường đại học lớn
ở Hà Nội, trong lớp có sinh viên một số ngành khác nhau, khi
ra bài tập về trình bày một đề cương nghiên cứu, tôi thu
được một tập bài làm. Tôi đọc qua một lượt rồi hỏi
sinh viên: "<em>Hình như các bạn là sinh viên ngành Lịch sử
Đảng?</em>". Tôi nhận được một loạt ý kiến phản đối:
"<em>Thưa thầy em học ngành Triết</em>", "<em>Thưa thầy em
học ngành Lịch sử nói chung chứ chưa phân thành chuyên ngành
Lịch sử Đảng</em>", "<em>Thưa thầy em học ngành sinh
học</em>", v.v. Một sinh viên hỏi tôi: "<em>Thưa thầy vì sao
thầy hỏi như vậy?</em>" Tôi cười trả lời: "<em>Vì đọc
bài của các bạn, tôi nhận ra có đến nửa lớp là nghiên
cứu để chứng minh Đảng ta tốt, Đảng ta tài, Đảng ta sáng
suốt, Đảng ta vĩ đại..., quá ít bài tập về nghiên cứu theo
chuyên ngành của các bạn... Vì vậy mà tôi cứ
tưởng...</em>"

Trở lại câu chuyện chúng tôi gặp sinh viên Việt Nam trong nhà
ăn ở một trường đại học nước ngoài. Tôi quay sang hỏi
sinh viên đầu tiên: "<em>Bạn vừa nói là Việt Nam đào tạo
các bạn thành những con Rôbốt? Nếu là con Rôbốt thì học
xong phải làm thành thạo một việc nào đó chứ?</em>" Câu
trả lời: "<em>Thưa thầy, nhưng là con RÔBỐT VỤNG VỀ, làm
gì hỏng nấy ạ</em>". Tôi hỏi vui: "<em>Cậu thử cho vài ví
dụ</em>", thì được nghe một đánh giá mà tôi rất tâm
đắc: "<em>Dạy Toán, thì thực chất là dạy cho thành thợ
làm toán, nhưng là thợ biết làm theo các bài toán mẫu; dạy
sử thì dạy để trở thành bộ sưu tập sử liệu..., nhưng là
một bộ sưu tập sử liệu méo mó; dạy âm nhạc thì dạy để
có cái kỹ thuật của anh thợ làm nhạc chứ không dạy thẩm
mỹ âm nhạc; dạy vẽ thì để thành họa sĩ "Bờ Hồ",
chứ không dạy thưởng thức nền hội họa vĩ đại của nhân
loại... Mỗi thứ đểu dạy theo kiểu để làm thợ, nhưng học
xong thì chẳng thành cái thứ thợ gì</em>".

Tôi đã kể lại chuyện đó với một vài bạn đồng nghiệp,
thì dư luận đến tai nhiều thầy. Có thầy gặp tôi cự nự:
"<em>Thầy ăn nói bậy bạ quá thể... Thế nào là bộ sưu
tập sử liệu méo mó?</em>". Tôi sững người một chút vì
bị tấn công đột ngột. Sau cũng nghĩ ra được "sáng
kiến" trả lời: "<em>Này nhé, trong sách giáo khoa lịch sử
thì viết về lịch sử dân tộc chẳng khác gì lịch sử cách
mạng và lịch sử Đảng, chưa nói đến việc trí thức được
xếp vào một giai cấp tiểu tư sản theo quan điểm của Mao
Trạch Đông... Tôi viết bài về việc đó gửi đăng thì không
ai đăng, gửi Bauxite Việt Nam đăng thì cũng chẳng ai phản ứng
gì, người ủng hộ cũng không, mà người phản đối cũng
không</em>".

Điều thú vị, khi trao đổi với sinh viên chúng tôi đã không
nhận được những câu trả lời dài dòng như của các nhà
nghiên cứu giáo dục học, mà là câu trả lời rất thực tế
của người đã và đang được thụ hưởng trực tiếp cả hai
nền giáo dục.

Tôi đã đọc khá nhiều bài viết trên các phương tiện truyền
thông. Các tác giả mà tôi đã đọc hầu hết đều cho rằng
ở nước ta đào tạo "Thừa Thầy, Thiếu Thợ". Tôi đã suy
nghĩ nhiều trên những đánh giá đó, và đi đến kết luận
rằng, trong cái sản phẩm của chúng ta, THỢ thì thiếu quá
rồi, nhưng đâu có THỪA thầy! Chúng ta chỉ thừa những thầy
yếu kém về trình độ chuyên môn, nhưng giỏi về vòng vo nguỵ
biện, chứ kỳ thực chúng ta quá thiếu những người thầy theo
đúng nghĩa của nó. Tôi đồng ý với các bạn sinh viên, hệ
thống giáo dục của chúng ta mang bản sắc đào tạo THỢ,
nhưng THỢ theo kiểu những con Rôbốt vụng về. Thiếu hẳn
chương trình đào tạo những kíp THỢ thành thạo kỹ năng
nghề nghiệp.

Một lần tôi đến Anh Quốc gặp một cháu sang học trung học
phổ thông sau khi cháu đã thành công trong một kỳ thi để
nhận học bổng Anh Quốc. Tôi hỏi cháu: "<em>Con học lớp
mấy?</em>". Trả lời "<em>Lớp 11</em>". Tôi hỏi: "<em>Con
đang học những môn gì?</em>". Trả lời: "<em>Bốn môn do con
tự chọn: Toán, Kinh doanh, Account và ICT</em>". Tôi hỏi:
"<em>Ngoài 4 môn đó con còn phải học những môn gì
nữa?</em>". Trả lời: "<em>Dạ không!</em>". Tôi lại hỏi:
"<em>Với môn học gọi là ICT thì con học những gì?</em>".
Trả lời: "<em>Information Communication Technology</em>", xin tạm
dịch là "<em>Công nghệ truyền thông thông tin</em>". Tôi
hỏi, vì sao con chọn môn học Account?". Trả lời: "<em>Vì con
tiếp xúc quá nhiều với Account: Account trên mạng; Account ở
ngân hàng... Với lại, trên mạng, trong túi của con có đủ
thứ Account!</em>"

A, thì ra ở bậc trung học người ta đã cho học sinh lựa chọn
môn học. Và học sinh được học những thứ sát gần với
cuộc sống. Và chỉ có 4 môn học thôi!

Tôi đến một trường trung học ở Đức, gặp một cháu gái
Việt Nam đang học lớp 12 (Ở Đức chương trình trung học kéo
dài đến lớp 13). Tôi hỏi: "<em>Năm nay con học mấy
môn</em>"; Trả lời: "<em>Dạ 5 môn tự chọn</em>". Tôi
hỏi: "<em>Con chọn những môn gì?</em>". Trả lời: "<em>Các
môn khoa học xã hội</em>". Tôi hỏi: "<em>Vì sao?</em>". Trả
lời: "<em>Con thích. Vì khoa học xã hội rất hay</em>". Tôi
hơi sững sờ. Ở Việt Nam phần lớn học sinh rất ghét và
rất sợ khoa học xã hội. Tôi hỏi tiếp: "<em>Con thử kể
vài môn khoa học xã hội mà con thích?</em>". Trả lời:
"<em>Dạ, triết học, xã hội học</em>". Tôi thấy kỳ lạ:
Học sinh trung học được học triết học và xã hội học (!).
Tôi kiểm tra: "<em>Con thích nhất những học giả nào trong
triết học?</em>". Trả lời: "<em>Dạ, con thích 3 người
thôi: Engels, Popper và Kuhn</em>". Cháu nói tiếp: "<em>Biện
chứng tự nhiên của Engels; triết học về khoa học của Popper
và Kuhn</em>". Tôi hỏi tiếp: "<em>Kuhn có gì đặc
sắc?</em>". "<em>Tư tưởng về paradigm của lý thuyết khoa
học"</em>. Tôi càng sững sờ, vì một lần tôi được ngồi
hội đồng chấm luận án Tiến sĩ về triết học của khoa
học, tác giả không hề biết đến những điều viết về
triết học khoa học của 3 học giả mà học sinh trung học ở
Đức cũng có thể nói được vanh vách; vị Tiến sĩ tương lai
nọ càng không hiểu được paradigm của lý thuyết khoa học là
gì. Bản luận án ấy hiện vẫn còn nằm ở các thư viện ở
Việt Nam. Tôi có thể chỉ để bạn nào quan tâm thì mượn
để xác nhận những điều tôi vừa viết.

Tôi tiếp tục hỏi cháu học sinh lớp 12 ở Đức, là cháu có
được học những môn như hội họa và âm nhạc ở bậc trung
học không. Cháu cho biết là có. Tôi hỏi về nội dung được
học, chẳng hạn, trong môn hội họa, thì cháu cho biết cũng
thực hành về kỹ thuật hội họa, nhưng được học và đi xem
rất nhiều về các trường phái hội họa, thế nào là tranh
tượng trong thời Phục hưng, thế nào là trường phái Ấn
tượng, trường phái Lập thể, v.v.

Câu chuyện với cháu học sinh lớp 12 ở Đức chưa hết. Tôi
hỏi cháu: "<em>Học xong con có phải thi kết thúc môn học
không?</em>" Trả lời: "<em>Dạ không, chỉ làm một thesis
(bản tiểu luận) thôi ạ</em>". Tôi hỏi: "<em>Con có thể
giới thiệu một thesis của con?</em>". Trả lời: "<em>Được
chứ ạ, vì dụ một thesis về xã hội học</em>". Tôi hỏi:
"<em>Con viết về cái gì?</em>". Trả lời: "<em>Vị thế xã
hội của giới nữ trong xã hội thông tin</em>".

Trời ơi, nghe đến đây thì tôi quá đỗi ngạc nhiên. Tại sao
nền giáo dục Đức có thể đào tạo một học sinh chưa kết
thúc bậc trung học đã có thể có được những kiến thức
như thế.

Bẵng đi một vài năm, lần kế đó sang làm việc ở Đức tôi
lại nhắn tìm cháu gái hôm trước, được biết cháu đang học
đại học, ngành quản trị doanh nghiệp năm thứ nhất. Tôi
lại hỏi: "Năm nay vào năm thứ nhất con được học những
môn gì?". Trả lời: "<em>Dạ, Marketing, Quản trị Chiến
lược, Tổ chức sự kiện...</em>". Tôi ngắt lời: "<em>Đều
là những môn học về chuyên môn sao? Con không học Triết học
à?</em>" Trả lời: "<em>Dạ không. Những môn đó được xem
đã học ở bậc trung học</em>".

Sau những cuộc gặp gỡ đó, tôi ngẫm ra nền giáo dục của
thế giới này đang thực sự chuyển đổi từ một nền giáo
dục đào tạo THỢ VỤNG sang một nền giáo dục đào tạo ra
những CON NGƯỜI.

V. C. Đ.

HC Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6537), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="boxright300"><img
src="http://danluan.org/files/u1/5030266681_1f5b95ef48.jpg" width="369"
height="500" alt="5030266681_1f5b95ef48.jpg" /><div class="textholder">(AP
Photo/Andy Wong)</div></div>
Bất kể áp lực của Hoa Kỳ, Trung Quốc sẽ không thả nổi
tiền nhân dân tệ, theo phân tích đăng trên tạp chí Foreign
Policy ngày 24 tháng 9. Bài phân tích của ông John Lee, giám đốc
chính sách ngoại giao tại trung tâm Center for Independent Studies ở
Sydney và là học giả thỉnh giảng của viện Hudson Institute ở
Washington, đưa ra ba lý do Trung Quốc sẽ duy trì tiền nhân dân
tệ ở mức thấp.

Lý do thứ nhất là một lý do mà ông Lee thú nhận nhiều nhà
kinh tế Trung Quốc không đồng ý. Theo ông Lee, nhiều viên chức
trong đảng Cộng Sản Trung Quốc cho là Hoa Kỳ đang cố tình
làm trì trệ kinh tế Trung Quốc bằng cách đòi nâng giá đồng
nhân dân tệ.

Họ so sánh với thời thập niên 1980, khi Hoa Kỳ đòi hỏi Nhật
thả nổi đồng tiền. Khi đồng đô la xuống giá từ 240 yen
xuống tới 160 yen trong vòng hai năm, kinh tế Nhật khựng lại.
Nhật phản ứng bằng cách gia tăng ngân sách quốc gia và giảm
phân lời, và kết quả là một bong bóng địa ốc mà sau đó
đã vỡ tung khiến kinh tế Nhật còn bị ảnh hưởng tới ngày
nay.

Trung Quốc hiện cũng đang phải đối phó với bong bóng địa
ốc, và Bắc Kinh đang cố gắng ghìm quả bóng này lại trước
khi nó vỡ. Vì vậy, theo ông Lee, họ sẽ không muốn giảm mức
xuất cảng, tức là sẽ không muốn thả nổi đồng tiền.

Lý do thứ nhì, chính quyền Bắc Kinh quan tâm tới nạn thất
nghiệp, hơn là những điều kiện kinh tế vĩ mô chung chung. Con
số thất nghiệp được chính thức đưa ra là 4%-5%, nhưng thực
tế có thể lên tới gấp đôi con số đó. Khi khủng hoảng tài
chánh thế giới diễn ra, Trung Quốc bị mất từ 20 triệu tới
40 triệu việc làm, và đó là nguyên nhân Bắc Kinh ngừng việc
nâng giá đồng nhân dân tệ đã tiến hành từ 2005 tới 2008.

Sau hết, theo ông Lee, Bắc Kinh đã từng phản ứng với cuộc
khủng hoảng tài chánh thế giới bằng cách đẩy mạnh các
doanh nghiệp quốc doanh. Trong thời gian 2008-2009, từ 80% tới 90%
số tiền kích thích kinh tế và vay mượn ngân hàng là được
đưa vào các cơ sở kinh tế nhà nước, theo thống kê chính
thức được tờ Australian Financial Review phân tích năm 2009. Trong
khi đó, mảng kinh tế tư nhân bị thu nhỏ dần. Mà thực tế
là, chính các cơ sở tư nhân mới là nơi tạo ra nhiều việc
làm nhất – hiệu quả gấp đôi các cơ sở nhà nước, theo
phân tích của Hàn Lâm Viện Khoa Học Xã Hội Trung Quốc.

Vì vậy, nếu thả nổi đồng tiền, Bắc Kinh sẽ phải bù lại
nạn thất nghiệp bằng cách đẩy mạnh kinh tế tư nhân. Ðiều
này sẽ dẫn đến đảng Cộng Sản mất quyền kiểm soát kinh
tế.

Ông Lee đặt câu hỏi: Liệu có ai muốn đoán xem Bắc Kinh có
chấp nhận rủi ro đó không?

<em>Vũ Quí Hạo Nhiên / Người Việt</em>
<em>Bài đăng báo Người Việt ngày 27/9/2010</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6520), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<strong><em>"Núp bóng" giảng viên của trường Đại học Bách
Khoa, TP.HCM, Phạm Minh Hoàng tổ chức lôi kéo, thực hiện âm
mưu lật đổ chính quyền nhân dân.</em>
</strong>
<h2>"Núp bóng" giảng viên Đại học</h2>

Sáng 29/9, Đại tá Nguyễn Xuân Mừng – Phó Thủ trưởng cơ
quan ANĐT Bộ công an - đã chủ trì buổi họp báo công bố
thông tin về việc khởi tố, bắt tạm giam đối với Phạm Minh
Hoàng (SN 1955, ngụ tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, tạm trú Q.10,
TP.HCM) về tội danh "hoạt động lật đổ chính quyền nhân
dân" theo Điều 79 Bộ luật Hình sự.


<embed type="application/x-shockwave-flash"
pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"
src="/common/v4/player/player.swf" wmode="opaque" quality="high"
allowfullscreen="true"
flashvars="width=600&amp;height=400&amp;streamer=http://media.vietnamnet.vn/vnn.php&amp;file=2010/09/21070_PHAN
DONG.flv&amp;image=http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201009/original/images2043032_PHAN
DONG.jpg">

<em>Phạm Minh Hoàng xin Nhà nước cho hưởng khoan hồng. Thực
hiện: Vy Anh - Đàm Đệ - Thanh Ca</em>


Thời điểm bị bắt giữ, Phạm Minh Hoàng đang là giảng viên
hợp đồng của trường Đại học Bách Khoa TP.HCM, trụ sở
trên đường Lý Thường Kiệt, Q.10, TP.HCM.

Theo hồ sơ của cơ quan ANĐT, Phạm Minh Hoàng là con của một
quan chức cấp cao thuộc Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn
cũ. Đến năm 1973, Phạm Minh Hoàng du học tại Pháp về nghành
khoa học ứng dụng và vài năm sau tốt nghiệp với bằng thạc
sĩ.

Tuy nhiên vì từ nhỏ được "gieo" vào đầu những kiến
thức… chống cộng nên trong thời gian ở Pháp, Phạm Minh Hoàng
đã có nhiều bài, viết đăng trên một số tờ báo, tạp chí
với nội dung xuyên tác cuộc đấu tranh giành độc lập dân
tộc của nhân dân Việt Nam.

Năm 1998, Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Thị Thanh Vân (Việt kiều
Pháp) đã làm quen với Nguyễn Ngọc Đức – là trưởng cơ sở
của tổ chức "Việt Nam Canh tân Cách mạng đảng (gọi tắt
là tổ chức Việt Tân). Và từ đó Phạm Minh Hoàng bị lôi kéo
tham gia vào tổ chức khủng bố này.

Cũng trong năm 1998, Phạm Minh Hoàng nhận được lệnh của tổ
chức Việt Tân về nước với mục đích thực hiện kế hoạch
"sang sông". Thực chất Hoàng được giao nhiệm vụ cụ thể
là chuẩn bị hạ tầng cơ sở nhằm dồn tối đa tiềm lực ở
hải ngoại về Việt Nam nhằm công khai hóa tổ chức, tiến
hành các hoạt động lôi kéo tuyên truyền, kích động biểu
tình, chống phá để lật đồ chính quyền nhà nước CHXHCN
Việt Nam.

Năm 2000, Phạm Minh Hoàng được trường Đại học Bách Khoa
TP.HCM nhận làm giảng viên hợp đồng. Và sau đó trong khoảng
thời gian từ tháng 7/2002 đến tháng 5/2010 Phạm Minh Hoàng với
bút danh Phan Kiến Quốc lần lượt viết 29 bài viết có nội
dung xuên tạc đường lối, chính sách của Nhà nước Việt Nam
gửi cho tổ chức Việt Tân phát tán trên mạng Internet.

Trong một bản tự khai mới nhất tại Cơ quan ANTĐ, Phạm Minh
Hoàng có viết: "Khi tham gia Việt Tân, tôi biết rõ đây là
một tổ chức có âm mưu, ý đồ chống phá đất nước".

<h2>Lôi kéo sinh viên, thanh niên</h2>

Đến ngày 26/11/2009, Phạm Minh Hoàng cùng vợ là Lê Thị Kiều
Oanh và một người tên Nguyễn Thanh Hùng sang Malaysia tham dự
khóa học do tổ chức Việt Tân tổ chức. Chủ yếu nội dung
mà nhóm khủng bộ Việt Tân dạy và yêu cầu Hoàng cùng đồng
bọn vận dụng vào thực tế Việt Nam là sử dụng phương pháp
"đấu tranh bất bạo động" nhằm thay đổi chính trị.

<div class="boxright320"><img
src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201009/original/images2043025_hop_bao.jpg"
/><div class="textholder">Đại tá Nguyễn Xuân Mừng - Phó thủ
trưởng cơ quan ANĐT (ngoài cùng bên trái) trong buổi họp báo
công bố thông tin về việc bắt giữ Phạm Minh Hoàng về tội
"hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân" theo Điều 79 Bộ
luật Hình sự. Ảnh: Đàm Đệ</div></div>

Theo kế hoạch, để tuyển mộ người cho tổ chực Việt Tân,
với "mác" là giảng viên của trường Đại học Bách Khoa,
Phạm Minh Hoàng đã thành lập những nhóm sinh viên, thanh niên
với những tên gọi mỹ miều như: ngóm "Trứng bay", "Cọp
lãnh đạo", Hoa hướng dương"… hoạt động dưới hình
thức đào tạo "kỹ năng mềm", trang bị kiến thức vào
đời cho giới trẻ. Mỗi lớp học thường quy tụ 10 – 12
người, chủ yếu là sinh viên, thanh niên.

Nhưng thực chất trong các buổi học này, Phạm Minh Hoàng và
đồng bọn hướng dẫn cho những người tham gia khóa học về
các phương pháp đấu tranh "bất tuân dân sự" như không khai
báo tạm trú, tạm vắng khi đi khỏi địa phương, không thi
hành nghĩa vụ quân sự, không đến khi nhận được giấy mời
của chính quyền địa phương…

Theo biên bản khai nhận của Phạm Minh Hoàng, dự định của
Hoàng là sẽ thành lập những tổ chức Việt Tân trá hình để
lôi kéo giới trẻ và tuyển chọn những người ưu tú nhất
để gửi ra nước ngoài, tham dự những khóa đào tạo do Việt
Tân tổ chức.

Không dùng lại ở đó, vào ngày 4/7/2010, Phạm Minh Hoàng sử
dụng nhà riêng của mình tại số 423 đường Nguyễn Tri
Phương, P.8, Q.10 để tổ chức nhóm họp "chi bộ Việt Tân ở
Sài Gòn", cùng các thành viên là Lê Thị Kiều Oanh, Nguyễn
Thanh Hùng, Đoàn Đắc Tuấn… Các cuộc họp tại đây chủ
yếu là để bàn bạc về việc phát triển lực lượng, bộ
máy lãnh đạo của tổ chức khủng bố Việt Tân tại TP.HCM.

Nắm được những hành vi của Phạm Minh Hoàng, cơ quan ANĐT đã
nhiều lần mời đối tượng này lên làm việc để phân tích,
giáo dục, răn đe. Tuy nhiên Hoàng vẫn liên lạc thường xuyên
với tổ chức Việt Tân để thực hiện âm mưu định sẵn.

Liên quan đến vụ án, cơ quan ANĐT còn xác định có vai trò
không nhỏ của Lê Thị Kiều Oanh (vợ của Hoàng). Tuy nhiên
người phụ nữ này đang nuôi con nhỏ và thể hiện chính sách
khoan hồng, nhân đạo của pháp luật nên tạm thời cơ quan
AnTĐ chưa áp dụng các biện pháp tố tụng đối với Oanh.

<div class="special_quote">Lời xin khoan hồng của Phạm Minh Hoàng:
"Trong tất cả 30 bài viết của tôi dưới bút danh Phạm Kiến
Quốc gửi cho Việt Tân để chúng tán phát lên mạng internet,
có nhiều chi tiết không đúng sự thật mà mục đích là làm
giảm lòng tin của nhân dân với Đảng, Nhà nước… Tôi nhận
thức việc làm của tôi như là vi phạm luật pháp Việt Nam.
Tôi mong được Nhà nước xem xét, khoan hồng để tôi sớm trở
về đoàn tụ với gia đình".</div>

<em>Đàm Đệ - Vy Anh</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6542), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives