Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Ngỡ rằng việc đường sắt cao tốc sẽ lắng dịu đi khi mà
đất nước còn bao việc quan trọng hơn cần phải làm, như nhà
ở và quyền lợi công nhân, qui hoạch ruộng đất của nông
dân, lạm quyền gây thương vong cho dân trong khi thi hành công
vụ, nền giáo dục lạc hậu, điện năng thiếu trầm trọng,
nhà máy xí nghiệp dùng đồ Trung Quốc - do nhà thầu Trung Quốc
xây dựng lắp đặt bị trục trặc khó sửa lành lặn, doanh
nghiệp nhà nước trước những nguy cơ phá sản vỡ nợ .v.v...
Nhưng không, nó (việc xây dựng đường sắt cao tốc) lại
được khởi động lại sau khi bị quốc hội bác bỏ chưa lâu.

<center>* * *</center>

Thời gian qua, nhiều đại biểu quốc hội, các nhà chuyên môn,
báo chí và hàng nghìn blogger đã đưa ra những luận cứ đầy
đủ tính khoa học và kinh tế. Kết luận chung có thể tóm lại
là: "Hãy tạm quên đường sắt cao tốc đi. Khi nào dân giàu
nước mạnh, có nhu cầu thực sự thì sẽ tính đến sau". Ngoài
những ý kiến phân tích sắc bén ấy, gần đây, đã có thêm
những sự kiện thực tế, cho thấy rất cần phải kiên quyết
ngăn chặn cái "đường sắt cao tốc điên khùng" này lại.

Đó là việc Vinashin đứng trước nguy cơ phá sản, vỡ nợ
khiến chính phủ phải bơm thêm tiền, phải chỉ đạo các doanh
nghiệp nhà nước khác xúm vào gánh chịu hậu quả thay. Một
câu hỏi không thể không đặt ra là: Vì giá vé không phù hợp
với thu nhập của đa số dân Việt Nam, tàu hỏa cao tốc cũng
nằm đắp chiếu như những con tàu to đoành hoành tráng của
Vinashin thì sao? Món nợ Vinashin hơn 4 tỷ USD đã điêu dứng
rồi, thế món nợ đường sắt cao tốc những gần 100 tỷ USD
không hoàn lại được thì làm thế nào? Giải tán chính phủ,
hay tuyên bố nhà nước phá sản?

Đó là việc ngày càng thêm nhiều những vụ tai nạn đường
sắt xảy ra. Đường sắt thấp tốc đã không khắc phục ngăn
chặn được thì sao đảm bảo an toàn cho tuyến đường sắt
cao tốc? Có người "ní nuận" rằng "đường sắt cao tốc có
đường riêng". Vâng, đúng là đường riêng, nhưng có cấm
được dân và trâu bò qua lại không? Có cấm được trẻ em
(và có khi cả người lớn) ném đá "thử xem cái tàu cao tốc
nó bền cỡ nào (!)"? Dải phân cách bằng thép trên các tuyến
đường lớn, gần đô thi, đông người qua lại người dân còn
dỡ đi, ngay dưới hành lang an toàn đường dây điện 500KV
người dân còn liều ở, thử hỏi làm sao ngăn chặn được
việc xâm phạm hành lang an toàn đường sắt cao tốc?

Đó là việc dân Bắc Giang biểu tình phá cổng tỉnh, dân Thái
Bình phơi nắng cán bộ nghành điện, dân Nghệ An khuân cột
điện chắn tỉnh lộ vì mất điện dài ngày, dân Bồng Miêu -
Quảng Nam tập trung phản đối công an tra tấn dã man người
dân mót quặng, phấn khích đến độ cao trào, họ đã xông vào
nhà máy, đập phá cơ sở vật chất, truy đuổi cán bộ và
lấy đi những năm tấn quặng vàng ... cho thấy tinh thần đấu
tranh của người dân ngày càng dâng cao. Làm đường sắt cao
tốc, lấy đi hàng trăm nghìn hecta đất, ảnh hưởng cuộc
sống của hàng vạn hộ dân, chắc hẳn sẽ có nhiều cán bộ
bị phơi nắng, nhiều cổng tỉnh bị phá sập, nhiều con
đường bị tắc nghẽn (vì dân biểu tình).

Những dự án kiểu "Đường sắt cao tốc" hay "trục Hồ Tây -
Ba Vì" là không khoa học, không kinh tế, không có lợi về mặt
chính trị - xã hội. Vì thế chúng mới bị phản đối rầm
rầm. So sánh với những dự án khác, như mua vũ khí của Nga,
làm đường sắt đô thị một ray, xây nhà chung cư cho người
thu nhập thấp ... nào có mấy ai ý kiến ý cò, vì nó sát thực
tế, hợp lòng người.

<center>* * *</center>

Có những việc (như buôn lậu ma túy) người ta biết rõ là
hại cho cộng đồng, nhưng vì lợi ích cá nhân nên vẫn cứ
liều chết lao vào. Đường sắt cao tốc, đường hướng tây
Thủ Đô - Ba Vị dù bị chỉ trích, ngăn chặn nhưng người ta
vẫn không chịu dừng lại, phải chăng cũng là vì lợi ích cá
nhân, phe nhóm? Đã đến lúc người Việt Nam cần phải xếp
những kẻ thích vay tiền làm dự án, thích thu đất của dân
bán lấy tiền, bất chấp hậu quả xấu đứng cùng loại
tương đương như những kẻ buôn bán ma túy.

Đảng TA thường hay kêu gào đề phòng, ngăn chặn và triệt
phá "bọn phản động lợi dụng dân chủ nhân quyền gây bạo
loạn lật đổ". Nhưng có lẽ những "bọn phản động" ấy
chưa thể lật đổ chế độ TA được, vì tổ chức của chúng
còn chệch choạc lắm, non yếu lắm, chả có tí quyền lực
đáng kể nào. Trong khi ấy, giặc ngay chính trong lòng đảng TA
thì mạnh khỏe, nhiều quyền lực, tổ chức gắn kết quyền
lợi bè nhóm chặt chẽ, già dặn kinh nghiệm hơn nhiều. Những
dự án tốn kém không mang lại lợi ích thiết thực cho dân sẽ
làm mất lòng dân. Ruộng đất bị thu hồi, tiền đền bù ít
và tiêu hết, không nghề nghiệp nuôi thân, dân sẽ nổi loạn.
Cộng thêm những bất bình về khoảng cách giàu nghèo, bất
bình vì quyền lợi công nhân không được đảm bảo, "cha anh
thiên triều" bị khó khăn không chống lưng cho được nữa,
đảng TA sẽ về đâu? Mất quyền lãnh đạo là ở chỗ ấy và
tan đảng cũng là ở chỗ ấy.

Có người bảo rằng "lũ lãnh đạo mặt dày chúng biết tỏng
tòng tong là đảng sắp tèo, thời của chúng sắp hết, nên cố
sức vơ vét rồi chuồn, chỉ khổ cho dân ta phải è cổ ra trả
nợ và gánh chịu tất tần tật mọi hậu quả tai hại". Nghe
khủng khiếp quá, có thật thế không, đảng TA ơi!


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6280), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Bạn đọc thân mến,

Chiều ngày 23/8/2010, cùng với nhiều trang mạng độc lập khác,
Đàn Chim Việt đã bị tin tặc đánh sập.

Lần này, nghiêm trọng hơn, tên miền (domain name) "danchimviet.com"
của chúng tôi đã bị kẻ gian cướp đoạt. Chúng treo một
thông báo giả mạo rằng, Đàn Chim Việt đóng cửa vĩnh viễn
vì mâu thuẫn nội bộ. Hiện chúng tôi đang tiến hành các thủ
tục pháp lý cần thiết để thu hồi lại tên miền. Xét thấy
việc lấy lại tên miền có thể kéo dài, chúng tôi quyết
định Online trở lại với một tên miền khác:
www.danchimviet.info

Từ hơn nửa năm nay, Đàn Chim Việt liên tục bị tấn công
bằng những thủ đoạn khác nhau và nhiều lần bị tê liệt.
Với một đội ngũ biên tập và kỹ thuật hết sức mỏng manh,
chúng tôi đã vô cùng vất vả trong việc chống đỡ lại các
đợt tấn công này, để đứng vững và chuyển tải tới độc
giả những thông tin khác biệt với hơn 700 tờ báo trong nước.

Cố gắng của Ban Biên Tập và Ban Kỹ Thuật đã phần nào
được ghi nhận qua sự tăng lên không ngừng về số lượng
độc giả, nhất là độc giả từ Việt Nam không quản ngại
vượt qua bức tường lửa mà nhà nước nhiều năm nay lập ra
nhằm ngăn chặn bạn đọc tiếp cận với trang web chúng tôi.

Nhưng càng được bạn đọc quan tâm, Đàn Chim Việt càng trở
thành mục tiêu đánh phá của tin tặc. Không khó khăn gì để
biết rằng, thế lực nào đứng sau sự đánh phá dai dẳng này.
Trong cuộc chiến không cân sức giữa một bên được yểm trợ
bởi tiền bạc và kỹ thuật, chúng tôi chỉ có khát vọng tự
do và sự kiên nhẫn. Người ta có thể cướp đi 1 tên miền hay
5-7 tên miền, có thể đánh gục chúng tôi lần này hay lần
khác, nhưng thế giới Internet bao la sẽ mở cho chúng tôi những
cánh cửa mới để tiếp tục cất cao tiếng hót tự do của
mình.

Xin cám ơn sự kiên nhẫn của quý bạn đọc dành cho trang mạng
chúng tôi. Các ơn các trang bạn đã giúp chúng tôi chuyển thông
báo này tới bạn đọc.

Warsaw 31/8/2010

Thay mặt BBT Đàn Chim Việt
TBT Mạc Việt Hồng

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6281), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Vừa ngay sau 1975, trên thềm một ga xe lửa, trong những người
lính miền nam sống sót trở về, có anh trút ba lô ra, dưới
đáy là lá cờ vàng nhạt màu với ba vằn đỏ. Anh nói đùa: -
Cứ giữ làm kỷ niệm, biết đâu có lúc lại dùng, y như đánh
bài 52 lá thôi, xốc một hồi, biết đâu lá cuối lại có cơ
trồi lên mặt.

Mấy ngày gần đây, qua thông tin trong nước, được biết một
nghệ sĩ muốn chuyển thể cải lương tập thơ "Nhật Ký Trong
Tù" thành <a
href="http://thethaovanhoa.vn/133N20100814102555199T0/dua-nhat-ky-trong-tu-vao-cai-luong.htm">Trường
Ca Hồ Chí Minh</a>.

Bỗng dưng chúng tôi nhớ lại người lính thất trận năm nào
và khái niệm "xốc cờ".

Trong giới sân khấu thường gọi nghệ sĩ đó bằng biệt danh
Chị Ba, có lẽ những ghi ghép này cũng kêu nhân vật chính
bằng hai chữ đó cho tiện.

Theo bài phỏng vấn trên, Chị Ba cho biết đang cố làm kịp
để chào mừng Đại lễ 1.000 năm Thăng Long-Hà Nội.

Mừng cái Đại Lễ đó, khá nhiều người mừng với nhiều
mục đích khác nhau, ngoài những thành tâm yêu Hà Nội thật
sự, không hiếm những người mừng Đại Lễ này vì danh, vì
tiền.

Trường hợp của Chị Ba là một ẩn số, chúng tôi không muốn
gán ghép tùy tiện, nhưng đoán gì thì đoán, bản thân cuộc
đời Chị Ba đã gắn với một sự kiện khó ai quên được
đó là hình ảnh của Chị Ba đã từng được chưng trong khu
nhà được gắn tên Bảo tàng Tội Ác Mỹ-Ngụy (sau này đổi
là Bảo tàng Chứng Tích Chiến Tranh). Ở tuổi đang xuân, Chị
Ba ra tiền đồn hát cho lính Cộng Hòa nghe, hưng phấn sao đó
chị đã làm một việc không ai ép buộc, mà có thể nói
trước và sau Chị Ba không ai dám làm là tự chụp cái nón sắt
mang lên đầu có dòng chữ yêu cầu hãy dội bom xuống vùng
Bắc Việt.

Vào những năm 2000, Chị Ba sang Mỹ biểu diễn cho cộng đồng
xem ở những khu casino giải trí, bị nhiều người chống đối,
có bầu show lỗ đến độ phải bán nhà. Chị Ba bước lên sân
khấu trong giai đọan đó bao giờ cũng chắp tay quỳ lạy khán
giả như cám ơn đã cho Chị Ba được diễn. Chiếc nón có chữ
"Bomb Bac Viet!" của Chị Ba được mang ra kể lại như một
thành tích. Cộng đồng chống cộng nghe Chị Ba than: "Ngày 30
tháng 4, các anh chạy nhanh quá, BT theo không kịp, trận mưa bom
ngày nào BT đòi thả trên đất Bắc đã dội xuống đời BT, BT
lãnh đủ mọi hậu quả trù dập sau đó, bị cấm hát một
thời gian". Nghe thương như vậy, ai còn nỡ chống.

Suốt những năm sau, Chị Ba đi qua đi lại tung hoành hai bên,
"xốc cờ" với tốc độ chóng mặt với thoắt vàng, thoắt
đỏ. Chị Ba không biết những câu nói tưởng là vu vơ của
Chị Ba để được lòng cả hai phía đều còn được ghi nhớ
trong lòng những người khán giả vô danh. Với người trẻ
tiếp xúc vì mê nghệ thuật dân tộc, Chị Ba cho nghe những ý
tưởng báng bổ về cái xác nằm ở Ba Đình của du học sinh;
với những nhạc công muốn về quê nhà cống hiến cuối đời,
Chị Ba can sao dại vậy, đang ở xứ tự do, bao người thèm đi
không được, nay sao lại chui đầu vào rọ; với những đồng
nghiệp, Chị Ba chê họ thiếu lòng tự trọng khi không thuộc
tuồng và hát nhép trong khi bản thân mình, tuổi lớn, hơi hụt,
vẫn muốn duy trì danh tiếng ngày xưa, Chị Ba gian lận thường
phải cầu viện máy hát thay mình. Nhiều khán giả Việt kiều
về nước, cố tìm xem Chị Ba hát Tết lấy hên đầu năm,
phải bỏ về nửa chừng vì Chị Ba cẩu thả buông tay cầm
micro xuống trong lúc máy phát ra tiếng Chị Ba vẫn lồng lộng
trên cao. Chiếu theo luật pháp trong nước hiện hành, hát kiểu
đó bị coi là phạm pháp. Nhưng ai khác kia mới bị, Chị Ba
thoải mái nhép miệng, cho băng phát lời thâu sẵn, vẫn không
ai dám đụng tới Chị Ba.

Có lẽ một phần, Chị Ba đã là một biểu tượng văn hóa
của một thời trước 1975 qua danh xưng Cải Lương Chi Bảo. Tài
liệu về Sài Gòn trước 1975 có mặt Chị Ba chưng to gần với
Hùng Cường.

[video:http://www.youtube.com/watch?v=-FivzQ66AZE&NR=1]

Chính cái kiểu chưng hai tấm Chị Ba và Hùng Cường to gấp
mấy người thật trong hai bộ đồ sexy trước rạp Quốc Thanh
mà sau này nhà hát Cải Lương Trần Hữu Trang cũng cho chưng hai
tấm hình Chị Ba và Ngọc Giàu trong trang phục Thái Hậu Dương
Vân Nga như vậy để dễ bề bán vé.

Người tình họ Hoàng-Đức, VIP của VNCH không biết trôi giạt
nơi đâu nhưng người tình "<a
href="http://www.nhaccuatui.com/tim_kiem?by=casi&key=Hùng+Cường+-+Bạch+Tuyết">Hai
mươi bốn giờ phép</a>" của Chị Ba vẫn còn đây.

Sau 1975, với khách tới lui nhà chị toàn tướng tá công an và
trí thức các lọai. Chính quyền mới cũng trân trọng Chị Ba
lắm khi phong cho Chị Ba 4 chữ Nghệ Sĩ Ưu Tú và thường rước
Chị Ba vào các ban giám khảo. Chuyện học hành của Chị Ba,
nhiều sinh viên than phiền trong lúc họ làm luận án tốt
nghiệp trầy trật, Chị Ba tuy chưa xong trung học trước 75, ì
ạch té qua những đợt khảo hạch Anh Văn vẫn hiên ngang
được mấy giáo sư đến tận nhà dạy và nhắm mắt làm ngơ
lướt qua cho Chị Ba báo cáo tốt nghiệp. Có lần báo Tuổi
Trẻ Cười kể chuyện vui có thật về Snow White và 7 chú lùn
giáo sư bạc đầu đã cung kính đi thăm học trò Chị Ba trong
ngày nhà giáo (thay vì trò phải đến thăm thầy), sau đó báo
cũng được vỗ vai khuyên không nên đụng tới Chị Ba. Riêng
Ban Việt ngữ của đài BBC, sau những thắc mắc của thính giả
về cái bằng PhD của Chị Ba, dù đã có đủ hồ sơ về cái
bằng này đã có được như thế nào, Chị Ba đã có mặt mấy
ngày, dự lớp mấy giờ ở Viện Hòang Gia Kịch Nghệ trên
đất Anh, vẫn chưa công bố sự thật này vì lý do nào thì
thính giả chưa rõ lắm.

Giờ thì sau khi xuất hiện với tần suất dày đặc trước
những lúc cần kinh doanh mình trên các phương tiện truyền
thông trong ngoài nước (Cộng lẫn chống Cộng), lúc tuyên bố
chuyển Chinh Phụ Ngâm, Cung Oán, lúc được vinh danh như một
kỷ lục gia chuyển kinh Phật, lấy danh nghĩa đi du lịch rồi
đi hát có trên mấy mươi xuất ở các quán ăn, hí trường
sòng bài mà các poster chưng hình còn đó, lấy cớ đem tiền
về VN làm từ thiện để không đóng thuế cho Mỹ, đã có trong
tay đất, nhà và mấy kiểng chùa trên hai đất Mỹ, Việt;
chuyển sang giai đọan kinh tế khó khăn, các bầu show không săn
đón những danh tiếng trước đây nay hết hơi phải dùng máy
hát nhép nữa, Chị Ba lại cố xốc thêm một lần cờ nữa,
để thất vọng thêm bao người từng yêu mến Chị Ba tài sắc
một thời, lòng thiện giúp đời ít nhiều cũng có nhưng phải
chăng vì coi cái ngã của mình lớn quá, mà hiện tại giống
một nhân vật trong chuyện Kim Dung là Âu Dương Phong, phải đi
chỏng ngược, đầu lộn dưới chân, nhiều khi nói mà cũng
không hiểu mình nói gì, tác hại ra sao với chung quanh và cả
chính mình.

Cũng là một trong những siêu sao vướng bệnh quên, từng đóng
Kiều rồi, xin chị nhớ giùm câu:

<em>Mai sau dù đến thế nào</em>
<em>Kìa gương nhật nguyệt, nọ đao quỷ thần.</em>

Xưa không ai ép chị đội chiếc nón ấy, giờ cũng đừng nên
đổ thừa có tham khảo các VIP đương thời. Nhắc chị thêm
một chuyện nữa thôi, gần bẩy bó rồi, có xốc nhiều nước
cờ xin chớ quên, cờ nào cũng có ít nhiều vết đỏ, đó là
máu của dân lành vô danh vô tội sau các cuộc can qua, dội bom,
thảm sát, bị hiếp đáp thác oan, hãy uốn lưỡi, uốn tay
nhiều lần trước khi nói, viết và trước khi tự chụp các
lọai nón lên đầu.

<em>KỲ NAM</em>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6259), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Cựu đại sứ CHXHCNVN tại Thái Lan, ông Nguyễn Trung vừa có
một bài viết góp ý, dài 88 trang, với Đại Hội Đảng kỳ 11.
Với nhan đề <a href="http://danluan.org/node/5041">Trách Nhiệm Lịch
Sử</a>, bài viết đã phân tích những vấn nạn của đất
nước dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam trong
suốt 35 năm qua. Ông cũng đưa ra những khuyến cáo thay đổi
cần thiết trong đường lối của lãnh đạo đảng, trong mục
tiêu phát triển đất nước và bảo vệ tổ quốc.

Nội dung bài viết gồm những điểm gì chính yếu?

Bài viết gồm 5 phần: Tình hình đã chín mùi, Bàn thêm về
chữ "nếu", Đảng đang tự "diễn biến hòa bình", Trách
nhiệm lịch sử, và Thay lời kết: bàn về đa nguyên đa đảng.

Trong phần một: "Tình hình đã chín mùi", ông Nguyễn Trung
nhận định, trước sự thay đổi phức tạp trong mô hình kinh
tế của thế giới dẫn đến nhiều thay đổi lớn trong các
mối tương quan chính trị, đòi hỏi Việt Nam cần phải có
"tầm nhìn thấu đáo cục diện và xu thế của thế giới
hiện tại - với lý tưởng lợi ích quốc gia là duy nhất và
trên hết." Và, "Đảng phải chủ động tự đổi mới để
đất nước thoát tụt hậu và tránh nguy cơ sụp đổ của
Đảng, cũng là tránh nguy cơ tổn thất và đổ máu cho đất
nước."

Phần hai, "Bàn thêm về chữ "nếu", ông Nguyễn Trung cho
rằng nếu sau chiến thắng 30 tháng 4, đảng cộng sản biết
giương cao ngọn cờ dân tộc dân chủ, thu phục nhân tâm về
một mối, kêu gọi sự đóng góp của toàn dân trong việc hàn
gắn chiến tranh và xây dựng đất nước thì Việt Nam đã
tránh được "cái bẫy Campuchia" do Trung Quốc sắp đặt, và
đã không bị bao vây cấm vận kéo dài cho đến tận giữa
thập kỷ 1990. Nếu sau khi Liên Sô tan rã vào mùa đông 1990-1991
và sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thống Xã hội chủ nghĩa,
Trung Quốc chưa ra khỏi chấn động Thiên An Môn (1989), Mỹ bận
rộn với chiến tranh vùng Iraq mà Việt Nam đối nội có chính
sách đoàn kết được dân tộc để xây dựng tổ quốc, đối
ngoại thì hợp tác với mọi quốc gia, thì đã không phải tìm
kiếm một liên minh ý thức hệ với Trung Quốc, dẫn tới tình
trạng Trung Quốc o ép, lũng đoạn Việt Nam như hiện nay. Nếu
đảng CS không thực hiện cuộc cải tạo tư sản ở miền Nam,
nếu đảng không nhân danh giữ vững định hướng xã hội chủ
nghĩa và nhân danh kinh tế quốc doanh là chủ đạo thì đã
không gây thiệt hại lớn cho nền kinh tế quốc gia. Đảng đã
lập ra bộ ba "tập đoàn kinh tế quốc doanh + nền kinh tế GDP
tỉnh + tư tưởng nhiệm kỳ" với mục đích làm cấu trúc
nền tảng cho duy trì quyền lực của Đảng. Nhưng từng yếu
tố này ngày càng vượt ra ngoài sự kiểm soát của Đảng.

Phần ba, "Đảng đang tự "diễn biến hòa bình" ", ông
Nguyễn Trung hỏi "Có phải từ sau 30 Tháng Tư 1975 quyền lực
trong Đảng dần dần không còn lựa chọn nhiệm vụ phục vụ
lợi ích quốc gia là mục tiêu hàng đầu và tối thượng nữa,
mà đang ngày càng chuyển hẳn sang ưu tiên lựa chọn yêu cầu
duy trì quyền lực của Đảng?" Trả lời, ông nhận xét:
chính sự tha hóa đang diễn ra trong Đảng từng giờ từng ngày,
đẩy lùi Đảng từ vị trí đảng lãnh đạo xuống vị trí
đảng cai trị, đang làm suy yếu Đảng nhanh nhất và toàn diện
nhất. Nếu Đảng không sớm nhận thức vấn đề để sửa
đổi thì một ngày nào đó những tha hóa này sẽ "diễn biến
hòa bình Đảng thành đối kháng dân tộc."

Phần bốn, "Trách nhiệm lịch sử", ông Nguyễn Trung cho
biết: "từ khi đất nước lâm vào khủng hoảng và phải
tiến hành đổi mới, rồi đến sự sụp đổ của các nước
Liên xô Đông Âu, ngày càng có nhiều ý kiến của những
người có tâm huyết với đất nước, yêu cầu Đảng rút ra
những bài học của thực tế này cũng như khai thác các giá
trị của văn minh nhân loại, để xây dựng nên một thể chế
dân chủ của Việt Nam, cho Việt Nam, để sớm đưa đất nước
thoát khỏi nghèo nàn lạc hậu, xây dựng được đất nước
dân chủ, giàu mạnh, công bằng, văn minh." Cho đến nay tuy
nhiên Đảng cộng sản Việt Nam vẫn chưa có câu trả lời nào,
ngoài hướng suy nghĩ củng cố sự cầm quyền và nắm quyền
của Đảng.

Trong phần cuối cùng, "Thay lời kết: Bàn về đa nguyên, đa
đảng" ông Trung viết, "dân chủ là phương thức phát
triển, phát huy khả năng, bản lĩnh và vai trò của từng cá
nhân cho lợi ích của chính mình và lợi ích của đất nước.
Sớm muộn phương thức này tất yếu sẽ dẫn tới đa nguyên,
đa đảng." Nhưng tiếp tục con đường định hướng xã hội
chủ nghĩa như đang diễn ra hiện nay, thì sẽ dẫn tới đâu,
không biết - một Thái lan chuyên quyền náo loạn, hay một
Myanmar mới? Chọn lựa nào, không có trả lời. Mặt khác, ông
khẳng định không thể có một Đảng Cộng Sản Việt Nam tồn
tại vĩnh viễn, dù là một đảng trong sạch vững mạnh, khi
không có các thách đố, cọ sát sống còn, không tuân theo các
quy luật của phát triển và đào thải.

Sau cùng ông Trung khuyến cáo: Dân chủ của học hỏi và phát
triển là cả một quá trình đầy cam go. Chọn lựa con đường
dân chủ cho đất nước những người lãnh đạo Đảng ngày nay
phải can đảm chống lại thứ quyền lực trong Đảng cũng là
chống lại quyền lực riêng của chính mình để từ đó xác
lập quyền lực mới của Đảng chỉ là một bộ phận trong
quyền lực của nhân dân và chỉ có lý do tồn tại nếu giữ
được phẩm chất lãnh đạo.

Bài viết của cựu đại sứ Nguyễn Trung, tóm lại, nói lên
sự thiết tha của một đảng viên cộng sản đối với tiền
đồ đất nước, nhưng lời giải thì không có gì ngoài kêu
gọi lãnh đạo đảng can đảm chống lại cái quyền lực hại
dân hại nước đâu đó trong đảng, và chống lại quyền lực
chính mình, cũng như trước đây Võ văn Kiệt, nói những lời
yêu nước thương nòi và khuyến cáo làm lịch sử sau khi về
hưu.

Tuệ Vân
Ngày 24 tháng 8 năm 2010

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6247), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Kính thưa Quý Vị và và Quý Bạn Hữu khắp nơi,

Trước hết, thay mặt gia đình anh Phạm Minh Hoàng, chúng tôi xin
kính gửi lời chân thành cám ơn Quý Vị đã nhiệt tình lên
tiếng ủng hộ khi biết tin anh Hoàng bị chính quyền Việt Nam
bắt giữ từ ngày 13/8 đến nay.

Từ khi anh Hoàng bị bắt, bạn hữu ở khắp nơi, đặc biệt
là ở Pháp và Âu châu, rất lo âu vì nhiều người biết anh
Hoàng là người làm báo và viết lách nhiều năm, không biết
điều này sẽ ảnh hưởng như thế nào đến sự an nguy của
anh tôi ?

Kính thưa quý vị,

Việc gì phải đến đã đến. Với các tư liệu và máy vi tính
đã tịch thu của anh tôi, với sự thẩm vấn liên tục trong
nhiều ngày, công an Việt Nam đã biết về những bài viết và
các hoạt động báo chí của anh tôi.

Những vấn đề Việt Nam vẫn luôn luôn làm anh trăn trở, anh
thường viết các bài bình luận về giáo dục, thời sự, xã
hội... Phan Kiến Quốc là bút hiệu mà anh thường dùng từ khi
trở về nước và bài viết của anh được gửi đi rộng rãi
qua internet. Rất nhiều người, nhiều giới tâm đắc với các
bài viết của anh vì nó phản ảnh những suy tư của một
người quan tâm đến những vấn đề đất nước, đề nghị
những giải pháp ôn hòa nhưng triệt để. Một số bài đã
được anh đưa lên trang blog tên là: http://pkquoc.multiply.com.

Bài viết với tên Phan Kiến Quốc của anh được đăng trên
nhiều tờ báo và trang mạng. Như trên mạng bauxite Việt Nam,
ngoài việc tham gia ký tên vào kiến nghị phản đối quyết
định khai thác bauxite tại Tây Nguyên, anh Hoàng có tham gia đóng
góp một số bài viết, như bài "Xóa bỏ hận thù: tại sao
không?" đăng ngày 03/05/2010, với tên là Phan Kiến Quốc
(http://www.boxitvn.net/bai/3467 hay
http://boxitvn.wordpress.com/2010/05/03/xa-b%E1%BB%8F-h%E1%BA%ADn-th-t%E1%BA%A1i-sao-khng/).
Có lẽ mọi người đều chia sẻ suy nghĩ này khi anh kêu gọi
chính nhà cầm quyền Việt Nam phải xóa bỏ lối đối xử thù
hận với những người không cùng quan điểm, để mọi người
dân thực sự được quyền đóng góp vào sự phát triển của
đất nước.

Nếu vào xem trang blog của anh Hoàng, Quý vị và các bạn sẽ
nhìn thấy một số bài viết khác như "Xin một lần lắng nghe",
"Giống giống... quen quen", "Tôi đi rước đuốc Bắc kinh",
"Luận về Nhục". Qua những bài này, không ai có thể kết luận
khác hơn rằng anh Hoàng là một trí thức yêu nước, đang lo âu
và khắc khoải về nhiều vấn đề của đất nước và bày
tỏ quan điểm của anh về những vấn đề này.

Hầu hết những tâm tư của anh Phạm Minh Hoàng đã được thể
hiện qua các bài viết mang tên Phan Kiến Quốc và công an đã
biết Phan Kiến Quốc là bút danh của anh. Không biết với dữ
kiện này, nhà cầm quyền Việt Nam sẽ còn quy chụp lên anh
thêm những tội danh gì nữa? Có lẽ vì vậy mà cho đến hôm
nay, việc bắt giữ anh vẫn được giữ kín bưng trước khi họ
tung ra đòn bôi nhọ anh tôi, như họ đã từng làm với những
người yêu nước khác, trong những ngày sắp tới.

Vì vậy qua lá thư này, chúng tôi xin được báo động cùng quí
vị về sự truy bức của cơ quan điều tra đối với anh Phạm
Minh Hoàng liên quan đến các bài viết của anh với bút hiệu
Phan Kiến Quốc và có thể trong những ngày sắp tới, họ sẽ
gán ghép cho anh tôi những tội danh như "tuyên truyền chống phá
chế độ" vì các bài viết này. Nếu điều đó xảy ra, nhà
cầm quyền Việt Nam lại càng chứng tỏ với dư luận là họ
đã và đang bóp nghẹt quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn
luận của người Việt Nam.

Chúng tôi rất mong tiếp tục được sự quan tâm và hỗ trợ
của quý vị để anh Hoàng sớm được tự do, trở về với gia
đình và có cơ hội làm tròn bổn phận của một người dân
Việt trên quê hương của mình.

Phạm Duy Khánh
30/8/2010

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6277), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Kính gởi các chú, bác trong Ban Biên tập Bauxite Việt Nam,

Tụi cháu là vài sinh viên đang theo học ở Đại học Bình
Dương. Cách đây không lâu, tụi cháu có gởi một số tấm
ảnh nói lên việc làm của tụi cháu về vấn đề Hoàng Sa,
Trường Sa cho trang mạng Dân Luận. Trang này đã đăng, và sau
đó nhờ truy cập trên google, tụi cháu mới biết là trang
Bauxite Việt Nam cũng đã cho đăng lá thư và các tấm ảnh của
tụi cháu. Việc này làm cho tụi cháu sung sướng vô cùng. Tụi
cháu không ngờ lá thư của tụi cháu đã được lên trang mạng
Bauxite Việt Nam.

Mấy hôm nay, trang Dân Luận bị tin tặc tấn công, không còn
truy cập được nữa. Do đó, kỳ này tụi cháu xin được gởi
đến các bác những tấm ảnh mà tụi cháu đã cố gắng ghi
lại việc làm của tụi cháu ở Bình Dương để nói lên tấm
lòng yêu nước và rất mong được các bác chiếu cố cho đăng
lên.

<em>Dương và các bạn</em>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/clip_image002.jpg" width="449"
height="341" alt="clip_image002.jpg" /></center>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/clip_image004.jpg" width="449"
height="337" alt="clip_image004.jpg" /></center>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/clip_image006.jpg" width="449"
height="337" alt="clip_image006.jpg" /></center>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/clip_image008.jpg" width="449"
height="337" alt="clip_image008.jpg" /></center>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/clip_image010.jpg" width="449"
height="337" alt="clip_image010.jpg" /></center>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/clip_image012.jpg" width="449"
height="337" alt="clip_image012.jpg" /></center>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/clip_image016.jpg" width="449"
height="337" alt="clip_image016.jpg" /></center>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/clip_image020.jpg" width="449"
height="337" alt="clip_image020.jpg" /></center>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/clip_image022.jpg" width="449"
height="337" alt="clip_image022.jpg" /></center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6278), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Cứ mỗi kỳ đại hội, bầu bán, dù là cấp quốc gia hay cấp
cơ sở, chạy đến gần là y như rằng lại rộ lên việc vinh
danh nhân tài hay "rải thảm đỏ" mời gọi nhân tài về giúp
dân, giúp địa phương, giúp nhà nước. Nghe qua, nghĩ vội thấy
cảm động lắm, yêu chế độ lắm, lòng tràn đầy hy vọng
đất nước ta đi lên phơi phơi phới, hóa rồng hóa hổ đến
nơi rồi. Khi phút hưng phấn xúc động qua đi, nhìn lại thực
trạng, thì ...

<center>* * *</center>

Không rõ nước Việt ta có nhiều người mắc bệnh đa cảm hay
không? Riêng tôi, mỗi lần nghe bài hát Thăm Bến Nhà Rồng của
nhạc sĩ Trần Hoàn, đến đoạn "<em>lúc rời tàu ai đưa tiễn
người đi, hay chỉ một mình Bác khăn gói biệt ly</em>" là trong
tâm lại rưng rưng lệ. Cảm cho số phận vất vả long đong
của một con người, buồn cho cái nhân tình thế thái của
người Việt mãi không sửa đổi cho khá lên được. Lúc hàn vi
thì phải lang thang khắp nơi, có chút chức danh thì từ đồng
chí cho đến cấp trên xúm vào đấu tố quyết liệt vì không
đồng quan điểm. Thế mà khi có chức lớn, có quyền to, có uy
danh vang vọng thì từ trên xuống dưới ca ngợi hết lời, đôi
khi đến mức lố bịch. Chết rồi còn bị trưng xác giơ ảnh
kêu danh, chủ yếu nhằm lợi dụng uy tín để bảo vệ cho
quyền lợi cá nhân một số người.

Sau Bác Hồ kinh yêu vĩ đại, cũng có cả ngàn, cả vạn con
người khốn khổ, vì hoàn cảnh khốc hại mà phải vượt biên
tìm đường sống, bởi vậy bị qui tội là "phản động", lỡ
bị chính quyền bắt được thì tất bị tù đày, đấu tố
đến khốn khổ. Thế mà, khi "lũ phản động" ấy ăn nên làm
ra, khấm khá ở xứ người, có danh, có tiền thì không những
được xóa tội "phản động" mà còn được vinh danh là "khúc
ruột ngàn dặm".

Trước Bác Hồ kính yêu, cụ Nguyễn Sinh Sắc, lúc nhỏ tuổi
cha mẹ mất sớm, họ hàng làng xóm nào có coi ra gì, phải nhờ
một thày đồ tốt bụng và đầy nghĩa khí ở làng bên nuôi
nấng dạy dỗ cho lớn khôn, lại gả cả cô con gái độc nhất
cho làm vợ, sự chăm sóc và bồi bổ học hành thật là tận
tình Đến khi cụ Sắc đỗ đạt, có tiếng có danh thì bỗng
nhiên được làng xưa quê cũ đòi "người của làng tôi", rồi
tổ chức đón rước linh đình, lại còn ưu ái dựng nhà, cấp
ruộng.

Trước nữa, đọc sử sách thấy có ghi lại chuyện của Trạng
Trình. Lúc Nguyễn Bỉnh Khiêm còn sức khỏe, còn tràn đầy
nhiệt tình phục vụ triều đình thì nhà vua chẳng giao cho
chức quyền đủ uy lực làm việc. Dâng sớ diệt gian thần,
cải cách triều chính thì vua không nghe. Bực quá, Trạng phải
xin nghỉ, không thiết làm việc nữa. Ấy vậy mà đến khi
Trạng Khiêm "ngỏm củ tỏi" thì vua tôi triều đình nhà Mạc
lại tổ chức phúng viếng linh đình, tấn phong nào là Quốc
Công, nào là Thượng Thư, nào là tể tướng Mạc triều. Hỡi
ôi! với cái xác không còn hồn vía thì những danh phong ấy nào
có tác dụng gì, chỉ là triều đình dựa hơi uy danh của
Trạng để quyến rũ, lừa gạt người khác phục vụ cho quyền
lợi của triều đình mà thôi.

Trở lại thời bây giờ. Tướng Giáp bảo đừng đập hội
trường Ba Đình nhưng người ta cứ đập, bảo đừng đào
bauxit nhưng người ta cứ đào. Đau nhất là bao năm qua đại
tướng và một số đồng sự không ngừng khiếu kiện, yêu
cầu đảng và nhà nước phải xét lại vụ T4 để trả lại
sự trong sạch cho đại tướng và các anh em thì người ta không
thèm xét lại minh oan. Ấy thế mà vẫn leo lẻo nào mừng thọ,
nào luôn luôn lắng nghe, luôn luôn tiếp thu, luôn luôn trân
trọng ...

<center>* * *</center>

Ngày xưa, nhà Mạc nổi tiếng mở nhiều khoa thi, lấy nhiều
tiến sĩ. Có vẻ sùng học thuật, trọng trí thức lắm. Nhưng
sự thật thì những ý kiến của các trạng nguyên, tiến sĩ vua
chỉ xem qua, khen hay nhưng không làm theo. Các bậc đại trí
thức ấy, người chán ngán xin từ quan như Nguyễn Bỉnh Khiêm,
Nguyễn Dữ, Giáp Hải, Giáp Trừng. Người bỏ theo quân Lê -
Trinh như Nguyễn Thiến, Phùng Khắc Khoan.

Ngày nay, người ta không ngừng hô hào mời gọi các trí thức
đóng góp ý kiến cho đảng và nhà nước, mời gọi các trí
thức nước ngoài về làm việc. Nhưng thực tế, viện IDS buộc
phải "tự tử", thầy giáo Đỗ Việt Khoa thành "mất dạy,
không thức thời", Nguyễn Tiến Trung, Lê Thị Công Nhân, Trần
Huỳnh Duy Thức cùng một số nhà văn, nhà báo lên tiếng chống
tham nhũng, đòi dân chủ phải chịu cảnh tội tù. Tại sao lại
có nghịch cảnh vừa mời gọi, vừa tiêu diệt ấy?

Thực chất, người ta chỉ muốn trí thức là vật trang trí, là
cây cảnh bonsai, là mành rèm đối trướng làm đẹp mặt chế
độ, giúp người ta giữ được uy quyền và danh lợi của bản
thân và bè nhóm chứ không thực sự muốn tạo điều kiện
để trí thức phát huy tài năng làm lợi cho dân, giúp ích cho
nước. Trí thức trong cơ quan nhà nước không khác gì những
đứa trẻ trong lồng vải đỏ ở truyện Tây Du Ký (*).

Trí thức trong nước, trải bao đắng cay, hiểu rõ bài vở và
tâm địa của các sếp rồi, nên không mắc lừa, không tin,
không để bị lợi dụng, không thiết làm việc cho các sếp
nữa. Thế là, không lừa gạt được người quen, các quan lại
vung vít tìm cách mời gọi, lừa mị những đám trí thức khác
- chưa hiểu rõ tâm địa của các quan, để lợi dụng, để
các quan và bè nhóm cùng con cháu tiếp tục giữ được quyền
uy mà thủ lợi cá nhân...

<em>Lòng vả cũng như lòng sung</em>
<em>Lãnh đạo nhớn bé đều chung một lòng</em>
<em>Lính quèn chỉ húp nước trong</em>
<em>May ra mới được chút rong rêu thừa</em>
<em>Khôn ngoan biết mấy cho vừa</em>
<em>Còn nghe theo đảng còn thua thằng đần</em>
<em>Cho dù tài giỏi trăm phần</em>
<em>Tín nghe lãnh đạo cực thân khổ đời</em>
<em>Cho dù ngang dọc đất trời</em>
<em>Tin theo lãnh đạo cực đời khổ thân</em>

<center>* * *</center>

Sở dĩ nhiều trí thức bị người cầm quyền lừa là bởi
hoặc do ý thức chính trị chưa sâu, hoặc là tinh thần chủ
động kém, hoặc là do cả hai nguyên nhân ấy. Vì thế nên cứ
nghĩ là phải bám vào những kẻ lãnh đạo mới có thể giúp
ích cho nước, làm lợi cho dân. Bởi vậy mới hay bị gạt, bị
lừa bằng những lời hứa hão, chính sách suông, hình thức tôn
vinh mồi chài giảo hoạt phù phiếm.

Nay là lúc người trí thức Việt Nam cần đổi mới tư duy
nhận thức, bớt đi phần duy cảm duy tình, tăng thêm phần duy
lý logic, bớt tư duy định tính mà tăng tư duy định lượng,
bớt phần sùng tín mê muội và thụ động của văn hóa Á
Đông, tăng phần giác ngộ, khoa học và chủ động của văn
hóa Ấn - Âu.

Luôn luôn chủ động mình tự dùng mình và tiến tới có thể
dùng người khác. Chưa đến thời thì học hành nghiên cứu,
trao đổi thông tin, cùng mọi người bồi dưỡng tinh thần và
ý chí ngày thêm tiến bộ, vững mạnh. Gặp thời thì tùy sức,
tùy khả năng mà phát huy thực hành khoa học kỹ thuật, làm
kinh tế hay làm chính trị, góp phần xây dựng nước mạnh dân
giàu, bảo vệ độc lập, tự do, toàn vẹn chủ quyền lãnh
thổ.

___________________

(*) Để biết thêm về chuyện này, mời quý vị tham khảo bài
viết Cứu Trẻ Nước Tỳ Kheo tại địa chỉ
http://vn.360plus.yahoo.com/PHUC-TAM/article?mid=175

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6271), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Vũ Thị Phương Anh bảo vệ luận án tiến sĩ ở Úc, năm 36
tuổi. Đến nay, bà đã làm việc trong ngành giáo dục 28 năm và
hiện là giám đốc Trung tâm Khảo thí và Đánh giá chất
lượng thuộc Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh. Mặc dù
đứng trong hệ thống giáo dục nhưng người phụ nữ này
được biết đến như một tiếng nói phản biện khá bền bỉ
chung quanh những bất cập của ngành này. Đằng sau những góp
ý thẳng thắn là một tấm lòng dành cho giáo dục. Phải hiểu,
phải tha thiết với ngành giáo dục nhiều lắm thì người phụ
nữ này mới mạnh dạn nói lời ngỏ với vị tân bộ trưởng
Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận: "Nếu có cơ hội
nói, tôi khuyên bộ trưởng tập trung làm đến nơi đến chốn
những việc đúng quy luật mà bộ đang làm, như tiếp tục
đổi mới cơ chế quản trị theo hướng trao quyền tự chủ cho
các trường, và đừng đưa ra thêm những sáng kiến mới, từ
trường chuyên, cho đến những chỉ tiêu phi thực tế".

Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi diễn ra vào một buổi chiều
trung tuần tháng 8, ít giờ sau khi GS Ngô Bảo Châu nhận giải
thưởng Fields ở Ấn Độ.

<em>Chính phủ vừa quyết định đầu tư 651 tỉ đồng cho
Chương trình trọng điểm phát triển toán học quốc gia. Bà
đón nhận thông tin này như thế nào?</em>

Hình như thế giới cũng tin rằng người Việt Nam giỏi toán.
Biết đâu toán học là thành tựu khoa học hiếm hoi mà nước
ta có thể có được. Thêm nữa, toán học chủ yếu là dùng tư
duy, không đòi hỏi cơ sở vật chất quá hiện đại hoặc cũng
có thể vì đầu tư cho toán học mang lại hiệu quả cao hơn
các ngành khoa học cơ bản khác. Một dấu hỏi mà tôi đặt ra
là chúng ta sẽ sử dụng những tiến sĩ toán này như thế nào?
Với chế độ lương bổng như hiện nay thì khó mà giữ chân
được họ. Hay đào tạo xong rồi chúng ta sẽ xuất khẩu
những tiến sĩ toán chăng? Điều này tôi nói nghiêm chỉnh chứ
không đùa, vì tôi tin là thế giới cần. Nhưng lưu ý rằng họ
chỉ cần những nhà toán học giỏi thực sự. Còn xã hội ta
thì lại chưa sử dụng được những nhà toán học xuất chúng.

<em>Phải chăng vì chúng ta chưa có môi trường khoa học thuần
khiết?</em>

Trong tiếng Anh có một câu nói rất hay mà người ta hay dùng khi
hỏi về nguyên nhân của một thành tựu nào đó, rằng "<em>Is
it because of system, or is it in spite of the system?</em>". Câu này có
nghĩa phải chăng thành tựu ấy là do hệ thống tạo ra, hay nó
được tạo ra bất chấp hệ thống? "Hệ thống" được hiểu
là môi trường chung quanh, gồm nhiều yếu tố như thể chế,
văn hóa, xã hội... mà chúng ta thường gọi là "cơ chế". Môi
trường khoa học thuần khiết là có, nhưng hình như không do cơ
chế tạo ra, mà hình thành từ những cộng đồng nhỏ hoặc
nỗ lực của những cá nhân.

<em>Bà là giám đốc Trung tâm Khảo thí và Đánh giá chất
lượng. Thực chất, kiểm định chất lượng giáo dục là
gì?</em>

Kiểm định chất lượng giáo dục là cơ chế giám sát của
hệ thống chuyên nghiệp. Ở các nước tiên tiến, cơ chế giám
sát đối với chất lượng giáo dục gồm ba tầng. Thứ nhất
là Nhà nước, giám sát bằng quy định và tiến hành hậu
kiểm. Hệ thống thứ hai là người tiêu dùng, thể hiện sự
giám sát của mình thông qua quyền lựa chọn sử dụng dịch
vụ giáo dục mà mình thấy là phù hợp. Và thứ ba là hệ
thống kiểm định của các tổ chức xã hội nghề nghiệp lập
ra, trong trường hợp này là cơ quan thuộc hiệp hội các
trường đại học, và hoạt động độc lập với nhà nước.

Công tác kiểm định giáo dục ở Việt Nam ra đời cách nay
khoảng 10 năm, xuất phát từ một giải pháp có tính "kỹ trị"
(technocracy). Những người có trách nhiệm cho rằng một trong
những yếu tố khiến giáo dục Hoa Kỳ thành công là nhờ hệ
thống giám sát "ba tầng". Nhìn lại mình, người ta thấy rằng
chúng ta đang thiếu loại tổ chức này. Thiếu thì bổ sung. Tuy
nhiên, người ta quên rằng "tầng thứ ba" ở Mỹ là tư nhân,
hoạt động độc lập, và chỉ có thể phát huy trên cơ sở
một nền giáo dục theo cơ chế thị trường. Còn ở ta, từ
lúc nó ra đời cho đến nay vẫn do Nhà nước quản lý.

<div class="boxright220"><img
src="http://tuanvietnam.net/assets/Uploads/Phuonganh.jpg" /><div
class="textholder">Bà Vũ Thị Phương Anh. Tranh Hoàng
Tường</div></div>
Tôi nghĩ chúng ta chưa đủ điều kiện để một tổ chức
kiểm định tư nhân theo mô hình của Mỹ ra đời. Bởi nếu
ngay lúc này mở cửa cho tư nhân tham gia kiểm định mà chưa có
một cơ chế thị trường lành mạnh và đúng nghĩa (người
tiêu dùng giáo dục được tự do lựa chọn, và nhà nước có
cơ chế bảo vệ người tiêu dùng một cách hữu hiệu) thì
rất dễ đẻ ra một hệ thống kiểm định sân sau của bộ
chủ quản, dẫn đến khả năng xảy ra tham nhũng.

<em>Theo bà, tình trạng tham nhũng trong giáo dục hiện nay đang
ở mức nào?</em>

Nếu áp dụng quan điểm của thế giới để đánh giá thì tôi
nghĩ tham nhũng trong ngành giáo dục là rất nghiêm trọng, vì nó
đã lan đến cấp thấp nhất là giáo viên đứng lớp. "Tham
nhũng" ở đây được định nghĩa là "lạm dụng quyền hạn,
vị trí công tác nhằm mục đích tư lợi". Với định nghĩa
này, rất nhiều việc ta đang xem là bình thường như đem học
sinh về nhà để dạy thêm cũng là tham nhũng. Tất nhiên, lương
trả thấp mà buộc giáo viên phải làm rất nhiều việc, trong
đó có cả những phong trào khá vô bổ, thì chuyện "tham nhũng"
là khó tránh khỏi.

<em>Lương cho giáo viên đã trở thành câu chuyện biết rồi,
khổ lắm, nói mãi...</em>

Chúng ta là nước nghèo. Vậy thì tại sao Nhà nước lại muốn
bao thầu ngành giáo dục? Hãy mở cửa cho tư nhân làm. Tư nhân
biết những gia đình nào sẵn sàng đóng học phí năm triệu
đồng/tháng và những gia đình nào không đủ khả năng đóng
học phí. Giáo dục công nên tập trung chăm sóc cho hai đối
tượng là những tài năng đặc biệt và đối tượng nghèo,
không đủ điều kiện đi học, còn lại để xã hội tự
điều tiết. Có thể nhiều người không đồng tình nhưng tôi
cho rằng nên dỡ trần học phí. Tuy nhiên, những trường muốn
nâng học phí phải đáp ứng đầy đủ những điều kiện đi
kèm, được công khai, minh bạch.

Tôi nghĩ Nhà nước càng bớt nhúng tay vào quản lý giáo dục
càng tốt. Ví dụ, Bộ Giáo dục của liên bang ở Mỹ chỉ làm
một việc là xét cấp tiền hoặc cho vay tiền đối với
người học đại học. Nhưng để vay được tiền thì người
học phải chọn học ở những trường đã chứng minh được
việc đáp ứng những tiêu chuẩn chất lượng, nhằm đảm bảo
cả chất lượng lẫn khả năng hoàn trả khi người học tốt
nghiệp ra trường. Các tiêu chuẩn chất lượng này được quy
định bởi chính các trường, bởi các hội nghề nghiệp, và
sự thừa nhận của thị trường. Tất cả đều minh bạch và
các đối tượng liên quan tự giám sát lẫn nhau. Nhà nước
chỉ đóng vai trò điều tiết.

<em>Trở lại với câu chuyện về kiểm định chất lượng giáo
dục. Nhìn lại công tác này trong 10 năm qua, bà thấy sao?</em>

Trong năm năm đầu, giai đoạn 2001-2005, chúng ta chưa biết kiểm
định là cái gì, nên phải mướn chuyên gia nước ngoài, khá
tốn kém. Kinh phí triển khai dự án này là tiền vay của Ngân
hàng Thế giới (World Bank). Kết quả đánh giá 20 trường đại
học đầu tiên có nhiều tranh cãi nên không được công bố
ngay, khiến niềm tin của xã hội bị giảm sút. Tôi có tham gia
chương trình này ngay từ giai đoạn đầu tiên. Sau đó, dự án
tiếp tục triển khai đánh giá thêm vài chục trường nữa,
nhưng dường như cho đến nay kết quả cũng chưa được công
bố rõ ràng.

Tôi cho rằng tất cả những tranh cãi hoặc sơ sót vừa qua là
tất yếu và cần thiết. Dường như chúng ta quá nóng vội, nên
có những đòi hỏi thiếu tính khả thi khiến rất dễ thất
vọng. Tôi cho rằng lợi ích của khoảng thời gian 10 năm qua là
giúp cho một số người hiểu được kiểm định là gì, thông
qua những bài học thực tế, thậm chí đôi khi là những bài
học xương máu.

<em>Vậy thì mục tiêu của kiểm định chất lượng giáo dục
là gì?</em>

Kiểm định chất lượng giáo dục là sản phẩm của Mỹ,
được xem là một phần của xã hội dân sự. Thành ra, sẽ là
khiên cưỡng nếu chúng ta cố gắng áp đặt mô hình này tại
Việt Nam ngay lúc này mà không tính đến các điều kiện bên
ngoài để thực hiện nó. Theo tôi, áp dụng mô hình kiểm
định này trong cải cách giáo dục đại học có được một
cái lợi hiển nhiên là dễ thuyết phục được World Bank cho vay
tiền. Tôi không thích lắm các dự án giáo dục triển khai
bằng tiền vay của các tổ chức thế giới vì nhiều khi chủ
nợ không quan tâm con nợ sẽ sử dụng khoản vay như thế nào,
hiệu quả ra sao, mà chỉ muốn thực hiện mọi việc theo quan
điểm và lợi ích riêng của mình.

Nói về ngành giáo dục thì tôi nghĩ hiện nay ta đang có quá
nhiều vấn đề cần giải quyết. Nhưng khi nói về nền giáo
dục, thì tôi nghĩ rằng nước ta vẫn khá. Tuy nhiên, nếu ngành
giáo dục không thay đổi, thì nền giáo dục của ta sẽ ngày
càng tệ. Giáo dục nước ta đào tạo cử nhân vẫn còn ở
mức khá, nhưng bắt đầu hỏng từ khi chuyển sang đào tạo sau
đại học một cách khá liều lĩnh, tức là duy ý chí thực
hiện những việc ngoài tầm tay của mình. Đào tạo sau đại
học cần phải rất bài bản, vì phần lớn những người
được đào tạo sau đại học sẽ đứng trên bục giảng,
truyền thụ kiến thức cho các thế hệ sau.

<em>Không lẽ bỏ đào tạo sau đại học?</em>

Không bỏ. Nhưng nhu cầu xã hội về đào tạo sau đại học
không đến mức phải làm ồ ạt như hiện nay. Chúng ta đã có
quá nhiều ví dụ về việc tạo ra những nhu cầu giả trong
giáo dục. Ví dụ, có một dạo để cứu tiếng Nga vốn không
có nhiều người học, có những trường đã đưa ra quy định
sinh viên phải học tiếng Nga như một ngoại ngữ bắt buộc.
Thế là sinh viên buộc phải học những điều mình không thích,
xã hội không cần.

<em>Theo bà, nhu cầu xã hội bây giờ là...</em>

Hồi còn nhỏ, gia đình tôi rất nghèo. Chúng tôi phải dọn nhà
liên tục, dời từ Phan Thiết vào đến Sài Gòn. Cha mẹ tôi
khá kỹ tính, nhưng ban đầu cũng phải chấp nhận ở những khu
vực đông dân lao động, nhập cư, gần chợ để tiện buôn
bán. Đương nhiên, an ninh ở đó cũng rất phức tạp. Giáo dục
cũng vậy thôi. Ý tôi muốn nói chúng ta không thể có ngay mọi
thứ cùng một lúc, mà phải ưu tiên từng giai đoạn. Hiện nay
chúng ta gần như không có đầu tư cho khu vực dạy nghề. Úc
là nước phát triển nhưng họ vẫn tập trung cho mảng đào
tạo này. Sau hai năm học là có thể đi làm liền. Đồng thời,
họ tạo điều kiện để những người tốt nghiệp trường
nghề có điều kiện học liên thông lên đại học. Giáo dục
chúng ta đang đi rất sai, khi phát triển đại học một cách ồ
ạt mà bỏ quên khu vực đào tạo nghề. Nên biết lượng sức
mình, tầm nhìn vừa tầm tay của mình.

Nói tiếp câu chuyện ngoại ngữ bắt buộc ở đại học. Sau
một thời gian cầm cự, tiếng Nga rồi cũng "chết". Những gì
không phục vụ lợi ích của đông đảo quần chúng thì sớm
hay muộn cũng bị đào thải. Đấy là chuyện xưa. Còn chuyện
nay là lối tư duy chỉ tiêu mà tôi rất sợ. Những chỉ tiêu
phi thực tế áp đặt từ trên xuống, và việc thực hiện
bằng được các chỉ tiêu này được sử dụng để đánh giá
năng lực cán bộ. Chính sự phi thực tế đó khiến người ta
buộc phải nói dối, làm dối.

Hiện nay, các trường đại học phải tuân thủ theo một bộ
tiêu chuẩn chất lượng duy nhất của Bộ Giáo dục và Đào
tạo, trong đó có một số tiêu chí về nghiên cứu khoa học.
Các trường công sử dụng tiền ngân sách nên nghiên cứu khoa
học có sử dụng được hay không cũng chẳng sao. Còn các
trường tư, mặc dù không hứng thú, thậm chí khó chịu, nhưng
vẫn phải làm nghiên cứu khoa học để được đánh giá là
đạt chuẩn. Vì mục đích đối phó nên những nghiên cứu khoa
học làm xong cũng xếp vào hộc tủ, lãng phí tiền của và
thời gian vô ích.

<em>Một chiếc áo tiêu chuẩn vừa vặn cho những đối tượng
khác nhau là sự khiên cưỡng?</em>

Nhìn ra thế giới, các nước đều có những bộ tiêu chuẩn
khác nhau cho các loại trường khác nhau. Những đối tượng
giống nhau, chẳng hạn như khối trường tư, sẽ ngồi lại và
đưa ra một bộ tiêu chuẩn phù hợp nhất. Hiện nay, Việt Nam
có hai hiệp hội các trường đại học. Bên cạnh "hội cha",
gồm tất cả các trường đại học trên cả nước thì còn có
"hội con", gồm các trường đại học tư. Tôi có lần trao
đổi với GS Trần Hồng Quân, Chủ tịch Hiệp hội đại học
ngoài công lập rằng "hiệp hội của thầy có thể là nơi
đầu tiên nên đòi quyền xây dựng một bộ tiêu chuẩn riêng".
Cụ Phan Khôi từng nói một câu mà tôi rất thích: "Nếu cứ
bắt người ta nghĩ theo ý mình thì đến một ngày kia tất cả
loài hoa cúc đều trở thành cúc vạn thọ".

<em>Nhiều chuyên gia giáo dục tỏ ra ngao ngán về tương lai
không mấy sáng sủa của giáo dục Việt Nam. Còn bà thì
sao?</em>

Khi chất lượng đào tạo thấp mà vẫn chiêu sinh được thì
các trường sẽ không thay đổi. Khối công và khối tư hiện
nay đều như vậy. Đối với ngành giáo dục, tôi không tin vào
việc họ "tự" thay đổi, mà "bị" thay đổi do sức ép cạnh
tranh. Tôi đặt hy vọng vào khối các trường đại học tư.
Nói như vậy không có nghĩa rằng tôi đánh giá cao các trường
tư hiện nay, mà bởi khu vực đại học tư là nơi đang bị
giám sát bởi thị trường nhiều nhất. Giáo dục đại học
thực chất là dịch vụ, dù là dịch vụ đặc biệt đi chăng
nữa. Giáo dục Mỹ thành công là vì họ nhận ra điều này từ
rất sớm. Thực tế là khối trường công lập ở Việt Nam
hiện nay bắt đầu bị cạnh tranh mạnh mẽ bởi hệ thống
trường ngoài công lập.

Một trong những dấu hiệu rõ nhất là nhiều giảng viên giỏi
có tên ở trường công, kể cả những trường thành viên của
Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh, nhưng phần lớn thời gian
lại giảng dạy lại ở trường tư... Sự bật lên của
trường tư sẽ buộc trường công phải chạy theo.

<em>Bà phê phán ngành giáo dục ở nhiều mặt. Tại sao bà không
thoát ra khỏi hệ thống này cho thảnh thơi?</em>

Tôi luôn ở trong tâm thế sẵn sàng rời hệ thống bất kỳ
lúc nào nếu không thể làm được những điều mình tin là
đúng. Thực tế, tôi cũng đã nhiều lần xin từ chức.

<em>Nhưng rồi bà vẫn được giữ lại?</em>

Có thể vì người ta thừa nhận điều mình nói là đúng. Mà
cũng có thể vì không có nhiều người giống như tôi, chấp
nhận làm việc với mức lương hằng tháng năm, bảy triệu
đồng trong khu vực nhà nước như thế này. Thực ra, tôi có
thể kiếm tiền một cách khá dễ dàng ở bên ngoài. Nhưng
kiếm tiền dễ tôi không thích. Tôi mong được làm đúng giá
trị của mình và được tưởng thưởng một cách xứng đáng.
Với tôi, phần thưởng vật chất không phải là chính yếu.

<em>Vì kinh tế gia đình bà vững vàng?</em>

Không phải. Tôi quen với lối sống đạm bạc thời từ thơ
ấu. Năm 1996, sau khi học ở Úc về, với số tiền dành dụm
từ số tiền học bổng ít ỏi, tôi mới mua được nhà riêng.
Nhu cầu của tôi rất ít. Mặc ít. Ăn ít. Thế nên, tôi chỉ
làm những gì mình tin là đúng. Tôi đã từng nhận được
những lời mời làm việc có thù lao gấp mười lần khoản
lương hằng tháng ở Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh nhưng
rồi vẫn quyết định ở lại. Tôi ở trong hệ thống nên tôi
có thể thay đổi được nó ít nhiều. Tôi đang cố làm mọi
việc theo cách của tôi.

<em>Bà có thể nói rõ hơn...</em>

Cách không phải của tôi là ngồi chờ chỉ đạo và làm theo
những mệnh lệnh, hoặc tìm cách rút tỉa ngân sách. Cách dễ
nhất là không làm gì cả, tới tháng lãnh lương. Còn cách của
tôi là luôn đưa ra những lời cảnh báo, những điều có khi
cấp trên có thể không thích nghe.

<em>Có khi nào ý kiến tham mưu của bà không được lắng
nghe?</em>

Có.

<em>Bà có nản không?</em>

Tôi quen rồi. Những gì không nói ra được thì tôi đưa lên
blog. Tôi biết nhiều người ở cơ quan, kể cả các sếp của
tôi, vẫn thường xuyên đọc blog của tôi. Đó là nơi để
mình nói, bày tỏ quan điểm, hay nói cách khác là tạo ra một
xã hội dân sự.

<em>Có nói ra hết những điều bà suy nghĩ?</em>

Tôi biết tự kiểm duyệt mình. Tôi nghĩ mình là một công dân
tốt. Một người được giáo dục cẩn thận trước hết là
biết tôn trọng pháp luật. Những chỗ pháp luật chưa hợp lý
thì mình góp ý, xây dựng cho tốt hơn. Còn việc những ý kiến
của mình có được lắng nghe hay không lại là một câu chuyện
khác.

Ở trong hệ thống có cái lợi là được cập nhật thông tin
thường xuyên, nhưng đồng thời có những vấn đề mình không
thể nói ra hết. Năm nay tôi bước sang tuổi 50, cũng có thể
nghỉ hưu được rồi nhưng tôi sẽ làm hết nhiệm kỳ vào năm
2012. Trong khi các nhà khoa học trên thế giới được tạo
điều kiện để thể hiện chính kiến thì tôi phải bỏ thêm
thời gian, công sức để nghiên cứu và gián tiếp bày tỏ quan
điểm với lãnh đạo của mình. Nếu không, người ta sẽ đưa
ra những quyết sách không đúng và bắt tôi phải làm theo. Càng
ngày thì có vẻ như những điều tôi nói được lắng nghe
nhiều hơn.

Tôi thấy Nhà nước mình rất phí phạm chuyên gia trong nước.
Không phải tất cả chuyên gia nước ngoài đều giỏi, thậm
chí có những vấn đề họ không thể rành rẽ bằng chuyên gia
trong nước. Nhiều khi tôi có cảm giác là không có yếu tố
"nước ngoài" thì không thiêng. Điều đau đớn nhất với
những người làm khoa học là cảm giác mình bị phí hoài. Có
một thời kỳ dài, mỗi năm Úc cho Việt Nam 150 suất học
bổng. Những người sau khi học xong ở lại cũng nhiều, số
lượng những người về nước cũng không ít. Nhưng bây giờ
những người đó đang ở đâu? Họ đi làm cho các công ty
nước ngoài không hoàn toàn vì thu nhập, mà bởi vì ở đó tài
năng của người ta được trân trọng.

<em>Tại sao bà không ở lại Úc như những người khác?</em>

Sau khi bảo vệ luận án tiến sĩ, tôi được đề nghị ở
lại làm chương trình hậu tiến sĩ (postdoc). Lúc đó Úc đang
có chương trình khuyến khích nhập cư "chất xám". Theo bạn bè
đến cơ quan nhập cư, tôi hỏi tất cả thủ tục xong rồi...
thôi. Tôi quyết định về vì muốn gần chồng con. Đơn giản
có vậy thôi.

<em>Xin cảm ơn bà về cuộc trò chuyện này.</em>

Theo Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6253), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<center><em><strong>Tìm hiểu "Học Thuyết Xã Hội của Giáo Hội
Công Giáo"</strong></em></center>


<h2>Chính trị trong đời sống xã hội</h2>

Những người quen của tôi, khi gặp tôi họ đều nói giống
nhau một câu: "<em>Có thằng (XYZ nào đó) tự dưng nó gặp tui,
nó nói tui đừng có giao thiệp gì với chị, chị là đối
tượng chính trị đó, nó nói tui hổng nên liên quan tới chính
trị</em>". Tôi hỏi lại: "<em>Vậy chớ anh (chị, em) có
biết thằng đó tên gì, ở đâu, cơ quan nào không?</em>". Họ
trả lời: "<em>Nó lạ hoắc hà, tui hỏi tên, hỏi giấy tờ
nó là cán bộ cơ quan nào thì nó lẹ lẹ bỏ đi một nước.
Tui nghe nói tới chính trị tui sợ quá</em>". Tôi cười mà
bảo rằng: "<em>Bọn này nó chỉ giỏi lừa gạt dân chúng.
Chính trị thì có gì mà sợ. Nếu muốn kiếm cớ gán ghép vu
vạ cho người lương thiện thì mỗi ngày anh (chị, em) ăn,
uống, ngủ nghỉ, thở, đi WC… cũng liên quan đến chính trị
nữa</em>". Họ hỏi liên quan thế nào, tôi nói để từ từ
tôi rảnh rang viết bài giải thích, chớ nói nhiều quá một
lúc anh (chị, em) cũng quên hết. Vậy mà phải hơn một tháng
sau tôi mới có thể "trả nợ" lời hứa của mình.

Nguyên tôi có mua quyển Đại Từ Điển Tiếng Việt của Viện
Ngôn Ngữ (NXB Từ Điển Bách Khoa - 2007) bự tổ chảng, nặng
hơn 2 kg, giá 280 ngàn đồng. Sách dày 1476 trang, mỗi trang chia
làm ba cột chữ nhỏ lít nhít. Lúc mua tôi nghĩ sách bự chữ
nhỏ như vầy chắc là chữ nào cũng có hết. Hôm nay lấy sách
ra tra tìm chữ "chính trị" để "nói có sách mách có Từ
điển" tôi mới biết mình lầm. Ở trang 195, vần Ch- tr thấy
liệt kê có mấy chữ: "chính trung, chính truyền, chính
trực" là chuyển sang Ch-v (chính văn, chính vị) rồi. Than ôi!
Đại Từ Điển Tiếng Việt của Viện Ngôn Ngữ mà không có
từ "chính trị". Thế mới biết nền giáo dục què quặt
mấy chục năm nay đã "thành công tốt đẹp" về mục tiêu
bưng bít, ngu dân. Hậu quả là dân chúng không hiểu biết
(hoặc hiểu biết mơ hồ) về khái niệm chính trị, tạo điều
kiện cho "phe ta" cứ đem "con ngáo ộp" chính trị ra nhát
ma hay khủng bố.

Bèn lôi quyển Từ điển Trung Việt to chẳng kém của Viện Khoa
Học Xã Hội (NXB Khoa Học Xã Hội - 2000) thì thấy:

Chữ "chính" (政,dùng trong từ chính trị), là chữ
"chính" (正, giữa, ngay thẳng) được ghép thêm bộ
"phộc" (攵, đánh sẽ), được giải thích nghĩa là: <em>là
nghiệp vụ của cơ quan nhà nước, công việc</em>. Chữ
"chính" có thêm "phộc" tức <em>công việc này phải ngay
thẳng, chính danh và có tính bắt buộc (nếu không thực hiện
có thể bị "phộc")</em>. Chữ "trị" (治) gồm bộ
"thủy" (氵) bên trái, chữ "đài" (台, lầu, cái đài)
bên phải, nghĩa là: <em>sắp đặt, quản lý, mở mang, chữa
trị</em>. Chữ "trị" có bộ "thủy" (nước) là <em>phải
thuận theo nước, nước ở đây có nghĩa là dân, theo đạo
"Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh"</em> (民為貴,
社稷次之, 君為輕). Vì vậy, <em><strong>chính trị đơn giản
chỉ là công việc quản lý xã hội, thuận theo lòng
dân</strong></em> chớ chẳng có gì phức tạp, khó hiểu cả.

Trở lại vấn đề giải thích tại sao tôi nói ngay cả những
chuyện tưởng chừng rất đơn giản, rất tự nhiên, chúng ta ai
cũng phải làm hằng ngày như: ăn, uống, ngủ nghỉ, thở, đi,
bài tiết… cũng liên quan đến chính trị.

- <span class="underlined-text">Ăn:</span> Mỗi ngày bạn xách giỏ đi
chợ bạn phàn nàn hàng hóa công nghiệp, thực phẩm lên lên
giá mà còn không đảm bảo sạch sẽ. Bạn "kêu" rằng trái
cây Trung Quốc tràn vào đầy đống các chợ, siêu thị chứa
đầy chất độc, v.v… Bạn đòi hỏi "cán bộ ta" phải
v.v... và v.v… để đảm bảo đời sống người dân. Khi bạn
phàn nàn như thế là bạn đã "động" đến trách nhiệm
kiểm tra, giám sát, xử phạt, xuất khẩu, nhập khẩu của cơ
quan chức năng, tức công việc quản lý nhà nước về kinh tế.
Mà đã nói đến quản lý nhà nước về kinh tế thì rõ ràng
bạn đang nói đến chính trị;

- <span class="underlined-text">Uống:</span> Bạn chỉ được uống
những thứ mà pháp luật hiện hành cho phép, uống đúng nơi
đúng chổ, chớ không phải bạn thích uống gì là có quyền
uống theo ý mình. Nếu không tin, bạn cứ thử uống thuốc
lắc, uống rượu bia quá nồng độ quy định rồi lái xe ra
đường mà xem. Bạn đang có hành vi xâm hại vào mối quan hệ
quản lý nhà nước về mặt trật tự an toàn xã hội, sẽ có
"người thi hành công vụ" cho bạn biết "mùi" thế nào
là chính trị;

- <span class="underlined-text">Ngủ nghỉ:</span> Bạn chỉ được
phép ngủ nghỉ tại nhà của bạn, nơi bạn có hộ khẩu
thường trú. Nếu đi bạn đi nơi khác ngủ nghỉ (khách sạn,
nhà trọ, nhà nghỉ, nhà người quen, bà con, bạn bè…), bạn
phải trình báo tạm trú với ông Tổ trưởng dân phố hoặc
Cảnh sát khu vực. Họ đang làm nhiệm vụ "quản lý hành
chánh về trật tự xã hội", tức quản lý nhà nước về
trật tự xã hội bằng thủ tục hành chánh đó. Mà đã là
"quản lý nhà nước" thì có nghĩa là chính trị;

- <span class="underlined-text">Thở:</span> Ra đường, bạn bịt
khẩu trang che mặt, đeo găng tay, quàng khăn, đội nón, trùm áo
khoác kín mít. Nguyên nhân là ngoài đường nhiều khói bụi
quá, không khí ô nhiễm quá. Về nhà, lão hàng xóm kế bên sản
xuất mắm bốc mùi làm bạn khó thở quá. Bạn định viết
đơn lên phường kiện lão dời cơ sở sản xuất đi nơi khác.
Bạn phàn nàn môi trường không khí ô nhiễm là bạn đang
"động chạm" đến ngành tài nguyên - môi trường rồi, tức
quản lý nhà nước về kinh tế, chính trị đấy nhé;

- <span class="underlined-text">Đi:</span> Đi đường bộ đường
thủy, đường sắt hay đường hàng không, bạn đều phải tuân
theo quy định của Luật Giao thông đường bộ, đường thủy,
đường sắt hay đường hàng không. Nếu bạn làm theo ý mình
mà bất chấp quy định là bạn đã vi phạm vào trật tự an
toàn giao thông, tức quản lý nhà nước về trật tự xã hội.
Ngược lại, bạn chấp hành đúng quy định nhưng vẫn có "anh
hùng Núp" đòi "mãi lộ", bạn phàn nàn, kêu ca v.v… và
v.v… là bạn cũng đang phê phán cơ quan quản lý nhà nước về
trật tự xã hội, tức là bạn đang nói đến chính trị đó;

- <span class="underlined-text">Bài tiết:</span> Bạn phải "đi
đứng" đúng nói đúng chổ quy định. Bạn cứ ra đường
"bài" khác chổ thử xem, bạn sẽ bị phạt vì vi phạm hành
chính trong lĩnh vực vệ sinh môi trường và an toàn giao thông
sẽ bị phạt theo Nghị định 146 và 150 của Chính phủ. Ngược
lại, gặp nơi nào có nhiều bảng CAMDAIBAY mà "hương thầm"
nồng nặc không chịu nổi, bực mình quá bạn nhăn mũi:
"Chính quyền địa phương chổ này chết hết rồi hay sao mà
để khu phố bầy hầy thế này?", là bạn cũng đang nói đến
vấn đề trách nhiệm quản lý nhà nước về vệ sinh môi
trường, tức là chính trị đó.

Túm lại, bạn còn sống trong xã hội văn minh ngày nào là bạn
đừng hòng trốn thoát khỏi hai chữ chính trị. Chính trị sẽ
"theo đuổi" bạn cho đến ngày bạn về với Chúa mới thôi.
Cho nên, kiểu nói: "Cứ lo làm ăn kinh tế đi, đừng liên quan
gì đến chính trị" là lập luận kiểu bịp bợm, bịt mồm
của những kẻ độc tài nhằm bao che cho bộ máy quản lý nhà
nước đầy tham nhũng, quan liêu, cướp bóc tài sản của dân.

<div class="special_quote"><h2>Quyền phản đối theo lương tâm</h2>

<em><strong>(Trích Tóm lược Học Thuyết Xã Hội của Giáo Hội
Công Giáo)</strong></em>

399. "Các công dân không bị buộc trong lương tâm phải theo
những chỉ thị của chính quyền dân sự nếu những mệnh
lệnh ấy trái ngược với những đòi hỏi của trật tự luân
lý, trái ngược với những quyền căn bản của con người hay
trái ngược với giáo huấn của Tin Mừng"<sup>820</sup>. Các
luật bất công đặt ra những vấn đề lương tâm rất bi đát
cho những người ngay thẳng về luân lý: Khi được kêu gọi
cộng tác vào những hành vi xấu về mặt luân lý, họ buộc
phải từ chối<sup>821</sup>. Sự từ chối ấy chẳng những là
một nghĩa vụ luân lý, mà còn là một quyền căn bản của con
người, và vì thế, luật dân sự có bổn phận phải nhìn
nhận và bảo vệ quyền ấy. "Những ai nại đến sự phản
đối theo lương tâm cần được bảo vệ không những không
phải chịu những hình phạt pháp định mà còn không phải gánh
lấy những hậu quả tiêu cực trên bình diện pháp luật, kỷ
cương, tài chính và nghề nghiệp"<sup>822</sup>.</div>

Thế giới ngày nay bảo vệ các quyền tự do dân chủ, quyền
tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền được học tập, lao
động, được thực hiện tất cả những hành vi pháp luật
không cấm. Nếu chỉ có ăn, uống, ngủ, bài tiết… mà không
được nói hay làm những việc gì liên quan đến chính trị thì
con người khác chi con vật?

Bạn phải lên tiếng, phải hành động để bảo vệ sự thật,
trước những biểu hiện sai trái, bất công, để bảo vệ
quyền làm người cho bạn, cho gia đình bạn và cho những
người lương thiện xung quanh bạn. Mà đó cũng là cuyền con
người thiêng liêng bất khả xâm phạm của bạn, không ai có
quyền cản trở, tước đoạt quyền con người của bạn. Đó
cũng là lương tâm của một tín hữu Ki tô giáo sống theo tinh
thần Tin Mừng, nếu bạn chưa phải là tín hữu thì đó cũng
là lương tâm của một người lương thiện buộc bạn phải
thực hiện. Nếu bạn thờ ơ với bất công xảy ra xung quanh
mình, mọi người đắm chìm trong sự sợ hãi, im lặng trước
bất hạnh của đồng loại mình. Khi cái ác, cái xấu được
thể lấn lướt, tung hoành như chốn không người, ai dám bảo
đảm những bất công ấy một ngày nào đó không trút lên
chính bạn và người thân của bạn?

"<em>Không được cộng tác dù chỉ là hình thức, vào những
việc nước với luật Chúa, dù đã được luật pháp dân sự
cho phép, đó là một nghĩa vụ quan trọng của lương
tâm</em>". Thật vậy, không bao giờ người ta có thể biện
minh cho những sự cộng tác như thế, không phải bằng cách
viện cớ phải tôn trọng tự do của người khác, cũng không
phải bằng cách cho rằng điều ấy đã được luật dân sự
dự kiến và yêu cầu. Không ai có thể tránh được trách
nhiệm luân lý về những hành vi ấy, và Thiên Chúa sẽ xét xử
mọi người dựa trên trách nhiệm luân lý ấy (x. Rm 2,6; 14,12).

Nếu bạn là người có trách nhiệm phải lên tiếng, phải hành
động để bênh vực nạn nhân, nhưng bạn im lặng vì cho rằng
đó "<em>được luật pháp dân sự cho phép</em>", dù bạn
chỉ có mặt

Có người nói rằng: Họ buộc tôi phải làm theo ý họ, họ
buộc tôi phải im lặng, họ buộc tôi phải "cộng tác"…,
nếu không thì con cái tôi sẽ thất học vì không trường nào
nhận con tôi vào, bản thân tôi sẽ thất nghiệp vì chủ tôi
bị áp lực phải đuổi việc tôi, v.v…

Có thể, khi thỏa hiệp với thế lực sự dữ, nhất thời bạn
sẽ có lợi cho bản thân và gia đình mình. Nhưng bạn làm thế
nào để dạy dỗ con cái thành người công chính, lương thiện,
có ích cho xã hội và cộng đồng, làm sao bạn giảng dạy giáo
lý Công giáo trong gia đình mình, làm sao bạn dạy con bạn 10
điều răn của Chúa Trời khi mà bạn phơi bày trước mắt con
cái bạn một sự thật trần trụi là bạn đang sống ích kỷ,
vong ân bội nghĩa, bạn đang phục vụ đắc lực cho những kẻ
miệt thị Đức Chúa Trời, bạn cố ý chiếm đoạt của
người khác, bạn đang đặt điều vu khống, bạn đang sống
dối trá với bằng hữu, bạn đang trợ giúp kẻ xấu để hãm
hại người ngay?

Tôi chắc chắn, con cái bạn sẽ rất thất vọng về những
người cha, người mẹ, người bà mà chúng luôn yêu kính.

Trường hợp 40 giáo dân Cồn Dầu vừa lìa bỏ làng quê chạy
sang Thái Lan là một ví dụ điển hình mới nhất cho nguyên
tắc: "<em>Các công dân không bị buộc trong lương tâm phải
theo những chỉ thị của chính quyền dân sự nếu những mệnh
lệnh ấy trái ngược với những đòi hỏi của trật tự luân
lý, trái ngược với những quyền căn bản của con người hay
trái ngược với giáo huấn của Tin Mừng</em>". Chúng ta đều
biết rõ rằng những giáo dân này có thể được tiếp tục
sống yên bình ở quê hương họ nếu họ im lặng không tố cáo
nguyên nhân cái chết của anh Thomas Nguyễn Thành Năm. Họ có
thể tiếp tục sống yên bình nếu họ chịu "làm chứng"
rằng 8 giáo dân đang bị nhà cầm quyền Đà Nẵng giam cầm kia
là những kẻ "chủ mưu", "cầm đầu gây rối", hoặc hơn
nữa là "lợi dụng tôn giáo âm mưu lật đổ chính quyền",
v.v…

Thánh Phêrô đã trả lời trước Công nghị Do thái: "<em>Phải
vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời loài người</em>" (Cv 5,29).
Họ đã sống đúng theo tinh thần Tin Mừng: "<em>Được lời
lãi cả thế gian mà thiệt mất linh hồn thì được ích
gì?</em>" (Mt 16, 26), sống đúng "<em>nghĩa vụ quan trọng của
lương tâm</em>". Để được nói lên tiếng nói của lương
tâm, nói lên tiếng nói của sự thật, để tố cáo cái xấu,
cái ác, 40 giáo dân này phải từng giờ, từng ngày bị đe dọa
trước nguy cơ bị trục xuất về nước. Có thể, trong con mắt
của nhà cầm quyền, 40 giáo dân này là "40 tên cướp",
nhưng trong mắt tôi và những người lương thiện khác, trong
mắt con cháu họ, họ là 40 vị anh hùng dám xả thân để bảo
vệ sự thật. Làm chứng cho sự thật cũng tức là đấu tranh
chống cái xấu, cái ác vậy.

<a
href="http://www.rfa.org/vietnamese/multimedia/video-Condau-victim-tell-story-08042010131848.html">RFA
(25/8/2010)</a> cho hay, một nạn nhân Cồn Dầu kể rằng:
"<em>Cảnh sát 113 đánh tôi cho đến nhà bác Bình, tại đó
họ dung roi điện chích vào người tôi, đánh xối xả và thân
hình tôi, trên một đoạn đường chừng 500 mét, cảnh sát 113
cứ đánh xối xả vào chúng tôi, rồi có những người lạ
mặt đánh hôi chúng tôi nữa</em>", "<em>Tôi qua Thái này đã
hai tháng rưỡi rồi, đáng ra tôi đã lên tiếng nhưng vì sợ
cho vợ, con còn ở quê hương. Tuy nhiên, qua cái chết của anh
Nguyễn Thành Năm, cũng là một người bạn của tôi, nên tôi
có được mạnh mẽ để nói lên sự đàn áp của chính
quyền, công an đối với chúng tôi</em>".

Ngày 21/05/2010, Radio Vatican truyền thanh bài "<em>Đức Thánh Cha
khuyến khích Giáo dân dấn thân chính trị</em>" bằng kêu gọi
các tín hữu Công giáo dấn thân trong lãnh vực chính trị và
chứng tỏ rằng đức tin giúp họ đọc các thực tại một
cách mới mẻ và biến đổi chúng. Đức Thánh Cha Biển Đức 16
khẳng định rằng: Giáo hội không có sứ mạng huấn luyện
chuyên môn cho các nhà chính trị. Đã có nhiều tổ chức khác
theo đuổi mục đích ấy. Sứ mạng của Giáo hội là
"<em>đưa ra một phán đoán luân lý cả về những điều liên
quan tới lãnh vực chính trị, khi các quyền căn bản của con
người và phần rỗi các linh hồn đòi hỏi.. và Giáo hội chỉ
sử dụng những phương thế phù hợp với Tin Mừng và thiện
ích của mọi người, theo thời đại và hoàn cảnh khác
nhau</em>" (GS, 76).

Không chỉ nói đến chính trị, bàn luận, phát biểu ý kiến
về chính trị, giao tiếp xã hội, giúp đỡ những người bị
nhà cầm quyền độc tài quy là "<em>đối tượng chíng
trị</em>", Ki- tô hữu còn phải "<em>dấn thân chính
trị</em>" theo lời kêu gọi của Đức Thánh Cha để xây dựng
một xã tốt đẹp hơn, một xã hội biết tôn trọng, bảo
đảm và bất khả tước đoạt quyền con người.

<em><strong>Maria Tạ Phong Tần</strong></em>

_________

<h2>Chú thích:</h2>

820 x. Giáo lý Giáo hội Công giáo, 2242.

821 x. Gioan Phaolô II, Thông điệp Evangelium Vitae, 73: AAS 87 (1995),
486-487.

822 Gioan Phaolô II, Thông điệp Evangelium Vitae, 74: AAS 87 (1995),
488.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6266), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives