Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<em>(nhân đọc entry http://menam0.multiply.com/journal/item/291)</em>


nguồn gốc của các giai cấp cần phải cật lực đấu tranh
kêu bằng <strong>xuất thân</strong>

không tìm ra một đường dây liên hệ, một ô dù che chắn,
một trụ chống lưng nào thì kêu bằng <strong>tứ cố vô
thân</strong>

nứt mắt ra đã thấy tên đệm là đôla thì đó gọi là
<strong>tiền thân</strong>

chữ tiền liền với chữ tiên một vần, và chắc chắn là bàn
đạp bền vững nhất để <strong>tiến thân</strong>

vào được trung ương thì gọi là <strong>hoàng thân</strong>

trong bộ chính trị phe nào tụ đủ 4 đứa thì kêu bằng
<strong>tứ thân</strong>

coi tàu khựa là cha thì kêu nó bằng <strong>phụ thân</strong>

không nhờ ai khấu bái, mà phải chính mình thực hiện thì kêu
bằng <strong>tự thân</strong>

vừa lạy tàu vừa cậy mỹ thì gọi là <strong>song thân</strong>

hình ảnh gợi cảm nhất của tình yêu chủ tịch gọi là
<strong>khỏa thân</strong>

họ tô cấm báo đài đưa tin về tên tô cưỡng dâm trẻ con
thì kêu bằng <strong>tương thân</strong>

các đồng chí chưa bị lộ kêu bằng sắp sửa <strong>hiện
thân</strong>

thay đổi tội danh từ tham ô tài sản nhà nước thành lợi
dụng chức vụ thì gọi là <strong>hóa thân</strong>

phát ngôn ấn tượng quá, ngửi không nổi, chẳng ai dám/muốn
đứng gần, thì kêu bằng <strong>phân thân</strong>

biển của mình bị giặc nó cấm đánh cá mà nhà nước im re
thì rất đáng <strong>tủi thân</strong>

nhân quyền là có cái ăn, còn mạng người rẻ như bèo thì kêu
bằng <strong>bản thân</strong>

công an có trình văn hóa thì phải bảo nhau là nện cho dân nó
diện kiến <strong>mẫu thân</strong>

lên đồn "làm việc" xong mà còn ra về được, dù là đi
chân không, thì gọi là <strong>toàn thân</strong>

nữ sinh được quan giám học tiến cống lên quan tổng đốc
thì phải ra tòa về tội <strong>bán thân</strong>

công khai đổ nước thải nguyên chất ra sông thì kêu bằng
<strong>xả thân</strong>

góp tiền đều đặn cho "trên" qua từng phi vụ thì gọi là
<strong>chung thân</strong>

tham nhũng/quan liêu/sai phạm/lãng phí… chạy đầy đường mà
tể tướng nhất định không phạt một ai thì gọi là
<strong>dung thân</strong>

từ giả bộ giáo dục sau mấy năm hứa hão thì kêu bằng
<strong>ly thân</strong>

khoái bắt chước các màn bịt mắt/bịt tai/bịt mõm thì rất
gần với <strong>tuổi thân</strong>

kực kỳ kung kính rạp người bắt tay đồng nhiệm bằng cả
hai tay thì gọi là <strong>cầu thân</strong>

đàn áp/trừng trị những thanh niên phản đối quyết định tam
sa thì kêu bằng <strong>kết thân</strong>

đạt tới đỉnh điểm lãnh đạo tài sản đất nước thì kêu
bằng <strong>đích thân</strong>

yếu tố quan trọng nhất để giảm tội trước tòa kêu bằng
<strong>nhân thân</strong>

tái cấu trúc nguyên cả một tập đoàn đồ sộ cỡ vinasink
thì gọi là <strong>tháo thân</strong>

cắm đầu lao vào các lò nướng người (mệnh danh chiến tranh
giải phóng) mà cứ tưởng ngọn hải đăng cải tạo cả thế
giới mới chính là lũ <strong>thiêu thân</strong>

cứng cáp mình đồng da sắt như anh hùng lê văn tám thì kêu
bằng <strong>thiết thân</strong>

hòa bình rồi thì lời bảo ban chắc cú nhất về lợi/hại là
đề phòng <strong>thiệt thân</strong>

còn lời đe có tính lưu manh/côn đồ/du đãng/công an nhất là
liệu hồn,… coi chừng <strong>vong thân</strong>

song chính yếu là nó chủ trương "việc nhân nghĩa cốt ở
<strong>yên thân</strong>" (phỏng ý PLVũ)

kết luận: cả lũ bọn này chẳng tí ti xứng đáng gì để
luận về <strong>dấn thân</strong>

30-7-2010
Blogger Đinh Tấn Lực

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5875), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Trước nhiều biện pháp xử lý học sinh, Thiếu tướng Phạm
Thanh Đàm, Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lý hành chính về
trật tự xã hội, lo lắng:

"<em>Tôi rất băn khoăn về con số 735 học sinh bị buộc thôi
học mà Bộ GD&ĐT báo cáo, dù là buộc thôi học có thời hạn.
Vấn đề là trong thời gian các em thôi học, ai sẽ chịu trách
nhiệm giáo dục các em? Sau thời gian buộc thôi học, liệu các
em có đi học trở lại hay lại lang thang, lêu lổng, trở thành
gánh nặng cho xã hội?</em>"

Sự lo lắng của người chịu trách nhiệm phòng chống tội
phạm, giữ gìn trật tự xã hội có lý do từ thực tế: Một
số vụ án đặc biệt nghiêm trọng vừa xảy ra đều do học
trò bỏ học gây nên.

Đuổi học được xem là hình thức kỷ luật "nghiêm" nhất
mà ngành giáo dục có thể áp dụng. Bản báo cáo của Bộ về
tình trạng học sinh đánh nhau đã mổ xẻ kỹ ba nguyên nhân
lớn gây nên tình trạng này: Do chính bản thân các em hiếu
động, sự thiếu quan tâm của gia đình, tác động từ xã
hội. Phần trách nhiệm của nhà trường, Bộ chỉ nêu vắn
tắt, thiên về "than nghèo, kể khổ" điều kiện vật chất
hạn chế, thiếu kinh phí cho hoạt động ngoại khóa (việc giáo
viên dùng bạo lực với học trò chỉ nêu một dòng).

Dĩ nhiên, ba chủ thể nói trên đều khó loại trừ sự "liên
can" song ai cũng đồng tình rằng khi nhà trường từ chối
học sinh thì đó là biểu hiện của sự bất lực, bởi "sản
phẩm" của giáo dục chính là con người hoàn thiện về văn
hóa và nhân cách.

Không ai muốn con cái mình thất học, lại càng không bao giờ
muốn nó là trẻ hư nhưng rõ ràng không phải cha mẹ nào cũng
đủ năng lực dạy con bởi họ còn phải đảm trách nhiều
công việc khác theo chuyên môn và trong phân công xã hội, ngành
giáo dục có nhiệm vụ "trồng người".

Trong hội nghị vừa qua có ý kiến hiếm hoi của hiệu trưởng
Trường THPT Đinh Tiên Hoàng (HN) đã can đảm tự nhận trách
nhiệm về phía nhà trường. Sở dĩ có việc này vì trường
của ông thường tiếp nhận các học sinh "cá biệt" từ nơi
khác nên từng phải mời công an đến gác, nay tỉ lệ đậu
tốt nghiệp đến 95%. Suốt năm năm qua, trường đưa vào nhiều
môn học dạy "Giá trị sống", "Kỹ năng sống" với mục
tiêu ban đầu là gây chú ý, tạo hứng thú, dần dần hình
thành nề nếp cho học sinh.

Đuổi học là cách dễ làm nhưng dạy thành người là khó.
Điều ấy không phải ai cũng nhận ra, kể cả nhiều người
trong ngành sư phạm.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5848), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<em><strong>"Phía sau người đàn ông thành đạt là người phụ
nữ tuyệt vời"</strong></em>

Bây giờ, khi anh đã trở thành "công dân bình thường" thì
mình mới dám bỗ bã gọi bằng "anh Tô". Chỉ cần cách đây
chừng một tháng, nếu có nhìn thấy anh trên Tivi hoặc kiến
diện anh ở tỉnh, chắc chắn mình đã phải một điều:
"thưa chủ tịch", hai điều: "thưa chủ tịch"... Gập
mình xuống như cây lúa trĩu bông (nói theo kiểu văn hoa Nhật
bản).

Mình không biết xem tử vi tướng số, nhưng tin chắc năm nay anh
có sao xấu. Không phải "vận đen" thì sao lại "ngã
ngựa" cái oạch với một lý do "nhẹ hều": ngủ với gái
mại dâm và để lộ "ảnh nóng". Nói theo ngôn từ của Ban
kiểm tra TW là tác phong sinh hoạt thiếu lành mạnh. Cũng bởi
"mạnh" quá nên cũng khó "lành" (!) "Kính thưa các đồng
chí chưa bị lộ"

Ngày xưa mình rất hay đi xuống các tỉnh theo dõi giám sát dự
án. "Trung ương về tỉnh mổ thịt trâu – Tỉnh lên Trung
ương hỏi: Đi đâu thế mày?". Mỗi lần có đoàn đi kiểm
điểm ba bên (Nhà tài trợ – Ban điều hành – Cơ quan thực
hiện dự án), tỉnh nào cũng tung hết đội quân tinh nhuệ ra
phục vụ. Nhớ hồi mới có chỉ thị cấm Karaoke đèn mờ,
tụi mình hỏi một anh ở văn phòng Ủy ban: "Tỉnh nhà thực
hiện chỉ thị này thế nào?". Anh Ủy ban chân thành: "Triệt
để lắm. Chỉ giữ lại một vài địa chỉ tin cậy để tiếp
khách Trung ương". Lại còn có chuyện, một bác cán bộ cấp
vụ ở một Bộ tương đối "hoành tráng". Buổi trưa tranh
thủ đi thăm một số chị em nhằm giúp họ "xóa đói giảm
nghèo". Ở Hà nội chẳng thiếu những cơ sở "ngủ ôm"
theo kiểu "tàu nhanh" như thế. Cái đáng trách nhất là sau
khi được một chị phục vụ tận tình, bác ấy lại phóng xe
máy chuồn thẳng. Cho rằng chị kia "thân cô thế cô" thì
chỉ có nước nhìn theo "bóng chim tăm cá". Nào ngờ khi hiểu
ra sự tình, đám xe ôm chuyên nghiệp đã chở chị phóng như bay
trên phố. Cứ theo mùi khói xăng của ông khách mà đi. Đến
trước cổng cơ quan Bộ thì bắt được nhau. Ví tiền của bác
"khách" bị giật ra khỏi túi, rơi tung tóe xuống sân, ngay
trước cửa bảo vệ. Người mạt sát kẻ chày cối. Thế là
"nghĩa lộ". Đứng về mặt tư cách mà xét thì anh Tô còn
"quân tử" hơn cái bác ở Vụ gấp vạn lần. Anh Tô định
giúp em nào là em ấy được đưa đón, được trả tiền hậu
hĩnh.

Hồi xửa hồi xưa (lứa của anh Tô hoặc nhiều hơn độ vài
tuổi), du học sinh sang các nước XHCN bị cấm yêu đương. Kể
cả quân mình yêu quân ta hay quân ta yêu quân bạn cũng là phạm
luật. Đất nước có chiến tranh. Trách nhiệm của sinh viên là
phải chuyên tâm học tập để trở về phục vụ nhân dân,
phục vụ Tổ quốc. Đồng chí nào "phá rào" liền bị các
bác "Sứ" gọi lên kiểm điểm. Nếu có "kết quả của
tình hữu nghị hợp tác" sắp chào đời có thể còn bị
đuổi về nước trước khi hoàn thành khóa học. Có bác
"Sứ" bảo: "Hôn nhau không có tội. Tội chính là ở chỗ
để cho đứa khác nhìn thấy và chúng học theo". Trường hợp
anh Tô cũng vậy. Khi ở đống rơm thò ra bốn cái chân thì
nhiều người cũng muốn chui vào đống rơm cho biết. Gặp
được các vị như anh Tô thì chị em còn có của ăn của để.
Chẳng may vớ phải bác "kẹo" như đồng chí ở Vụ thì
đói cũng không xóa được, nghèo lại nghèo thêm.

Một số quan chức nhà mình hay nhầm lẫn giữa các khái niệm
"đồng chí – đồng nghiệp và bạn bè". Đồng chí có thể
là đồng nghiệp. Một số đồng nghiệp có thể là bạn. Nhưng
cả "đồng chí" và "đồng nghiệp" đều có thể trở
thành "đối thủ cạnh tranh" vào một ngày không đẹp trời
khi có những xung đột về quyền lợi. Có thể lúc còn là cán
bộ cấp sở, anh Tô và anh Vận đã chơi "rất đẹp" với
nhau. Biết đâu cô Dung lại chẳng phải đối tượng "nhường
cơm sẻ gái" giữa hai người bạn? Mà phải là bạn bè thì
anh Vận mới cất kỹ ảnh "Tình yêu chủ tịch" của cô Dung
từ năm 2005 đến tận bây giờ. Mình nghĩ nếu anh Tô cứ an
phận "Vua Mèo" để còn làm ô dù, che chắn cho bạn bè ở
tỉnh có khi lại an toàn. Xét theo cơ cấu vùng miền, có thể
anh Tô đang có ý định "xuống núi". "Tỉnh lên Trung ương
hỏi: Đi đâu thế mày?". Hình dung ra cảnh gặp bạn bè trong
nay mai, anh Vận chắc không khỏi xót xa, tủi phận. Thế là em
Dung bỗng nhiên trở thành nổi tiếng. Nhiều em sẽ học tập em
Dung, đi qua đêm với anh nào nhẵn mặt trên TV thì nhớ mang theo
"dế" xịn. Nhiều khách sạn, nhà nghỉ, để đảm bảo an
toàn cho "thượng đế" của mình sẽ yêu cầu khách nữ đi
cùng gửi lại tư trang, máy ảnh, điện thoại dưới quầy lễ
tân.

Vụ việc vỡ lở, anh Tô có thiệt hại ít nhiều. Nhất là khi
đang quyền sinh quyền sát cả một tỉnh rộng lớn phía Bắc
với bao nhiêu chương trình dự án "đưa núi rừng tiến kịp
với miền xuôi", bây giờ lại đợi anh phó giúp việc cho
mình cách đây không lâu, bố trí công tác. Thiệt hại lớn
nhất là mất chiếc vé "hạ sơn" vào đầu năm sau. Nhưng
trong cái rủi cũng có cái may. "Trời không lấy hết của ai
mọi thứ". Nếu không có em Dung và anh Vận "nhảy xổ ra
chặn đường" thì anh Tô sẽ chẳng bao giờ biết được tình
cảm của người bạn đời đầu gối tay ấp 39 năm qua sâu
nặng đến đâu. "Tôi rất tự hào và yêu anh ấy"; "Tôi
rất tin chồng tôi vì anh ấy là người tốt. Tôi cho rằng
chuyện ấy không có thật, là do người ta bịa đặt cho anh
ấy". Còn nhớ cách đây sáu tháng, khi bác hiệu trưởng Sầm
bị đưa ra vành móng ngựa cùng với hai em học sinh, tên anh Tô
đã nằm trong "danh sách đen". Thế mà vợ anh vẫn tuyệt
đối tin tưởng ở chồng. Chồng mình sẽ chẳng thể nào thành
đạt vì đã không cưới một người đàn bà tuyệt vời làm
vợ. Nếu bỗng nhiên có một ngày mình nhìn thấy "ảnh
nóng" của chồng trong điện thoại của một em chân dài, mi
ướt mắt xanh thì mình sẽ tin ngay mà không cần nhờ Viện khoa
học hình sự giám định. Mình sẽ tắt điện thoại di động,
cẩm cửa các loại nhà báo địa phương, trung ương. Mình sẽ
khóc lóc vật vã, sẽ cấu chí, cắn xé tan nát… mấy chiếc
gối bông. Mình sẽ xắn váy quai cồng đến nhà lão… V. Toàn
những hành động của một mụ đàn bà tầm thường!

Thôi thì đây cũng là một dịp để anh Tô "xuống núi". Bây
giờ là lúc anh Tô "ngả người trên liếp cỏ ngủ ngon lành
– và trong mơ thơm ngát lúa đồng xanh – Vui nhẹ đến trên
môi cười hy vọng". Rất nên hy vọng anh Tô ạ. Bác gì ở
Bộ GT còn ngồi bóc lịch mất hơn năm. Sau khi cơ cấu nhân sự
ổn định, người ta đã phải mời bác ấy ra, đền bù danh
dự mãi mới xong. Tướng công an như bác gì còn phải về hưu
thì giám đốc công an tỉnh cũng chưa là gì. Hạn xong sẽ đến
vận. Vận nhất định có ngày gặp hạn. Cứ yên tâm chờ
thời anh Tô ạ.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5845), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<em>FreeLeCongDinh</em> – Một bạn đọc với nick là Vietnamyeudau
đã gửi một phản hồi lên trang blog FreeLeCongDinh như sau:

<div class="special_quote"><em>Xin chia buồn tới gia đình nạn nhân!
Thật đáng tiếc khi sự việc như thế xảy ra! Mong rằng những
kẻ suy đồi đạo đức nghề nghiệp đó đã làm xấu đi hình
ảnh người chiến sỹ công an sẽ phải chịu bản án thích
đáng nhất! Luật pháp việt nam sẽ không tha cho bất kỳ tội
ác nào dù kẻ đó trên cương vị nào!</em>

<em>Chúng ta có thể giận dữ với những kẻ mất nhân tính đó
nhưng chúng ta không thể đánh đồng với toàn thể chiến sỹ
công an Việt Nam vì có biết bao nhiêu người đang ngày đêm
bảo vệ sự bình yên cho tổ quốc, cho nhân dân, vẫn luôn giữ
gìn phẩm chất, đạo đức nghề nghiệp.</em>

<em>Chúng ta càng không có quyền lên án ĐCSVN vì sự lãnh đạo
của Đảng là sáng suốt, là tất yếu của lịch sử, lịch
sử đó đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ của
cha ông mới có được, là sự hi sinh cao cả của biết bao tấm
lòng yêu nước! ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO TA MÀ HẢY
HỎI TA ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC HÔM NAY! </em>

<em>Trước sự việc này mong các bạn đọc cũng nên tỉnh táo
vì đó chỉ là một con sâu làm rầu nồi canh, con sâu đó tất
nhiên sẽ bị loại bỏ. Chúng ta nên tỉnh táo với một số
lời lẽ kích động, xuyên tạc với mưu đồ xấu, những kẻ
thiếu nhân cách, thiếu sự cảm thông mà chỉ biết lợi dụng
mưu đồ chuyện xấu! Thiết nghĩ những kẻ xuyên tạc kia cũng
giống đám sâu suy đồi đạo đức nghề nghiệp kia cũng cần
loại bỏ, tẩy chay!</em></div>

<center>* * *</center>

Các bạn thân mến,

Tất cả chúng ta đều đau lòng đối với cái chết vô lý và
oan ức của anh Khương, cũng như đối với những đau thương
mà người bạn gái, thân nhân của anh phải gánh chịu. Phản
hồi của bạn Vietnamyeudau là một phản hồi nghiêm chỉnh và
trong đó có nhiều điểm mà chúng ta có thể thảo luận thêm:

<em>Những kẻ suy đồi đạo đức nghề nghiệp đó đã làm
xấu đi hình ảnh người chiến sỹ công an sẽ phải chịu bản
án thích đáng nhất! luật pháp việt nam sẽ không tha cho bất
kỳ tội ác nào dù kẻ đó trên cương vị nào!</em>

Bạn Vietnamyeudau viết điều này rất chính xác. Đây cũng chính
là điều mà nhân dân Việt Nam mong đợi. Chúng ta ai lại không
mong muốn đất nước có một đội ngũ công an hoạt động theo
đúng chức năng và phạm vi trách nhiệm đã được luật pháp
qui định. Chúng ta mong muốn mỗi người dân đều nhìn các
chiến sỹ công an như là một nhân viên nhà nước, được lãnh
lương với nhiệm vụ duy nhất là duy trì những luật lệ của
pháp luật. Ngoài vai trò này, các chiến sỹ công an không có
một uy quyền gì khác đối với mọi công dân Việt Nam.

Chúng ta cũng mong muốn luật pháp Việt Nam sẽ không bỏ qua
bất kỳ tội ác nào dù kẻ đó trên cương vị nào. Sự mong
muốn này không chỉ dừng lại ở một con sâu làm rầu nồi
canh ở Bắc Giang như bạn Vietnamyeudau viết mà còn rất nhiều
con sâu khác đang nắm quyền lãnh đạo đất nước. Một vài
thí dụ điển hình: thủ phạm công an bắn giết em Lê Xuân
Dũng và anh Lê Hữu Nam ở Nghi Sơn; thủ phạm dẫn đến cái
chết của anh Vũ Văn Hiền tại Công an huyện Đại Từ (Thái
Nguyên), của anh Nguyễn Năm ở Cồn Dầu, anh Nguyễn Phú Trung
ở huyện Chương Mỹ – Hà Nội, anh Nguyễn Quốc Bảo ở
quận Hoàng Mai – Hà Nội, vụ việc dâm ô của Nguyễn Trường
Tô và tất cả những cán bộ quan chức trong danh sách đen mua
dâm…

Mong muốn chỉ có giá trị khi được tiếp nối bằng hành
động. Để những điều mong muốn này thành sự thật, mỗi
người dân Việt Nam theo đúng tinh thần nhân dân làm chủ sẽ
lên tiếng nói, thông tin đa chiều, vạch trần tệ trạng, đặt
vấn đề, kêu gọi… Đây chỉ là một vài việc làm nhỏ bé
và trang blog FLCD cũng như nhiều trang nhà khác của các bạn blog
chỉ là một phương tiện. Còn rất nhiều việc làm, hành
động khác khó khăn hơn, can trường hơn, giải quyết tận gốc
rễ của vấn đề hơn mà nhiều người đã phải đánh đổi
tự do và mạng sống của mình để thực hiện. Chính họ là
những người đang tiếp nối truyền thống hào hùng, tinh thần
cách mạng bất khuất của các thế hệ đi trước. Chính họ
là những người thể hiện đầy đủ nhất trách nhiệm của
những người đang làm chủ đất nước và thực thi quyền hạn
đã được quy định bởi Hiến pháp.

<em>Chúng ta có thể giận dữ với những kẻ mất nhân tính đó
nhưng chúng ta không thể đánh đồng với toàn thể chiến sỹ
công an Việt Nam vì có biết bao nhiêu người đang ngày đêm
bảo vệ sự bình yên cho tổ quốc, cho nhân dân,vẫn luôn giữ
gìn phẩm chất, đạo đức nghề nghiệp.</em>

Với niềm tin thiện sẽ thắng ác và tập thể nào cũng có
những người tốt, chúng ta không đánh đồng những chiến sỹ
công an đang thực sự làm việc theo đúng vai trò và trách
nhiệm của mình với những kẻ ác. Nhưng cũng chính vì những
mong ước đã trình bày ở trên mà chúng ta phải lên án mọi
xấu xa với mục tiêu loại trừ những con sâu trong một nồi
canh. Ngay cả khi nồi canh thoái hóa, biến dạng với khẩu hiệu
<em><strong>Còn Đảng Còn Mình</strong></em> và không phải là
<em><strong>Còn Nhân Dân Còn Mình</strong></em> thì chúng ta cũng
phải tranh đấu để bộ phận đó phải trở về với bản
chất đúng đắn của nó là công cụ phục vụ của hơn 87
triệu người chứ không phải của một thiểu số nào.

<center><img src="http://img337.imageshack.us/img337/5479/danluanorg009.jpg"
alt="" /></center>

<center><em>Còn Đảng Còn Mình</em></center>

<em>Chúng ta càng không có quyền lên án ĐCSVN vì sự lãnh đạo
của Đảng là sáng suốt, là tất yếu của lịch sử, lịch
sử đó đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ của
cha ông mới có được, là sự hi sinh cao cả của biết bao tấm
lòng yêu nước! ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO TA MÀ HẢY
HỎI TA ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC HÔM NAY!</em>

Chúng ta là những người chủ của đất nước này thì trên
nguyên tắc chúng ta CÓ QUYỀN phê bình, góp ý ngay cả lên án
mọi chủ trương, chính sách, kế hoạch, hoạt động của mọi
bộ phận, cá nhân có ảnh hưởng đến lợi ích, vận mệnh
của đất nước; cho dù cái QUYỀN đó phải thực hiện lén
lút, ẩn danh. Không có một sự lãnh đạo nào hoàn toàn sáng
suốt. Không có trí tuệ của vài người nào bằng trí tuệ
của toàn dân. Không có sứ mạng cầm quyền nào là tất yếu
của lịch sử kéo dài lì lợm đến muôn năm. Lịch sử được
đánh đổi bằng xương máu của cả dân tộc thì thành quả
thuộc về đại khối dân tộc chứ không phải là sở hữu
của một đảng phái nào. Bất kỳ ai nói rằng nhân dân không
có quyền lên án ĐCSVN thì người đó đã phủ nhận vai trò
làm chủ đất nước của người dân, đã mù mờ giữa ai là
chủ và ai là đầy tớ trên đất nước này.

ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO TA MÀ HẢY HỎI TA ĐÃ LÀM
GÌ CHO TỔ QUỐC HÔM NAY! Làm gì cho tổ quốc ngày hôm nay không
phải là điều dễ dàng. Ngay cả bày tỏ thái độ yêu nước
không hợp ý của đảng cũng bị vào tù. Nhưng chúng ta sẽ cố
gắng hết sức trong khả năng, hoàn cảnh, trí tuệ và lòng can
đảm của mỗi người để tiếp tục thực hiện điều này.
Thông tin để vạch trần tệ trạng, phê bình guồng máy công
quyền, đòi hỏi công bằng, công lý, ca ngợi những điều tốt
lành như quỹ xây dựng cầu Pô Kô, lên án tinh thần vô trách
nhiệm của cán bộ quan chức…, ngay cả sống và hành xử như
một công dân tốt… là một phần trong nhiều việc "làm
gì" cho tổ quốc. Điều tệ hại nhất là chúng ta, những
người mang danh là chủ nhân của đất nước, lại thờ ơ vô
trách nhiệm, nhắm mắt tin tưởng mọi sự vào cái gọi là
lãnh đạo sáng suốt hay mọi quyền cai trị là tất yếu để
từ đó phó mặc vận mạng của đất nước, của gia đình và
của chính mình cho một thiểu số người không do chính chúng ta
được tự do chọn lựa để bầu ra.

<em>Chúng ta nên tỉnh táo với một số lời lẽ kích động,
xuyên tạc với mưu đồ xấu, những kẻ thiếu nhân cách,
thiếu sự cảm thông mà chỉ biết lợi dụng mưu đồ chuyện
xấu! Thiết nghĩ những kẻ xuyên tạc kia cũng giống đám sâu
suy đồi đạo đức nghề nghiệp kia cũng cần loại bỏ, tẩy
chay!</em>

Mỗi người chúng ta đều tin tưởng rằng tự mình có đủ trí
tuệ, sáng suốt và tỉnh táo trong việc thu nhận mọi nguồn
thông tin để sau đó phân tích, gạn lọc nhằm có kết luận
riêng. Đó là tinh thần tự tin và tôn trọng chính mình. Nếu
mỗi người chúng ta tin vào mình như thế thì hãy tin rằng mọi
người khác đều có trí tuệ, sáng suốt và tỉnh táo – nếu
không hơn ta thì cũng bằng ta. Loại tư duy lãnh đạo đất
nước thuộc vào một thiểu số người kéo sang tư duy lãnh
đạo khả năng suy nghĩ, phán xét của mỗi người dân là một
thứ tư duy kẻ cả, trịch thượng và không còn hiệu quả như
thời toàn trị, thời bưng bít thông tin tuyệt đối. Với trí
tuệ, khả năng đối chiếu với thực tế và kinh nghiệm sống,
mỗi người chúng ta sẽ tự kết luận bài viết nào hay, dỡ,
thông tin nào đúng sự thật, thiếu trung thực, hay hoàn toàn
gian dối. Mỗi chúng ta đủ khả năng để nhận ra ai là những
kẻ xuyên tạc, đâu là những mưu đồ xấu xa, ai là những kẻ
đang làm nhiệm vụ phá hoại, kẻ nào đang bán đứng tư cách
của mình để sẵn sàng sử dụng những từ ngữ tục tỉu,
hạ cấp không cần biết đến những người đàng hoàng, có
văn hóa khác đang cùng chia sẻ một diễn đàn thảo luận chung.

<center>* * *</center>

Những thủ phạm gây nên cái chết đau thương của người thanh
niên Bắc Giang đúng là một vài con sâu. Nhưng họ không phải
là những con sâu duy nhất của ngày hôm nay. Đã có những con
sâu quá khứ của Thái Hà, của Cồn Dầu, của Nghi Sơn. Những
con sâu này nếu chúng ta không góp phần thông tin, tạo áp lực
dư luận thì tự chúng ta đang dung dưỡng cho những con sâu khác
tiếp tục hoành hành trong tương lai. Hãy khoan nói gì đến
việc làm gì cho Tổ Quốc mà chỉ cần nghĩ đến câu hỏi: có
gì đảm bảo tuyệt đối rằng mỗi người chúng ta, thân nhân
ruột thịt của mình sẽ không cùng chung số phận của em Lê
Xuân Dũng, anh Lê Hữu Nam, anh Vũ Văn Hiền, anh Nguyễn Văn
Khương trong tương lai? Có bao giờ anh Khương lên mạng đọc tin
về em Dũng, anh Nam và nghĩ rằng số phận của mình cũng sẽ
như thế vào cái ngày định mệnh 23 tháng 7 của đời anh ?

Những con sâu công an không phải là những con sâu duy nhất. Còn
có những con sâu mà đối với tương lai của đất nước còn
nguy hại hơn và cần phải loại trừ. Đó là những con sâu
đang lạm dụng chức quyền để áp bức nhân dân và làm giàu
bằng công quỹ của đất nước. Đó là những con sâu đã dâng
đất, dâng biển cho đàn anh Bắc Kinh và tiếp tục để cho
ngoại bang khai thác tài nguyên quốc gia, tàn phá môi sinh, và
bắn giết ngư phủ Việt Nam. Đó là những con sâu đã ra lệnh
bịt miệng báo chí đưa tin Bắc Giang như đã từng bịt miệng
báo chí vụ việc công an bắn người ở Nghi Sơn, vụ việc
Nguyễn Trường Tô với cả một đường dây cán bộ quan lớn
mua dâm nữ sinh. Những con sâu này là một vài cá nhân? hay một
tập đoàn? hay cả một guồng máy mục nát? Đó là điều mà
chúng ta cần minh chứng bằng thông tin đa chiều, bằng phân
tích của trí tuệ và bằng trách nhiệm với núi sông để góp
phần giải quyết. Đó chính là tinh thần ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC
ĐÃ LÀM GÌ CHO TA MÀ HẢY HỎI TA ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC HÔM
NAY!

Tổ quốc này là giải đất hình cong như chữ S, là hơn 87
triệu đồng bào. Đừng nhân danh bất kỳ lẽ tất yếu nào,
hào quang quá khứ nào để đồng hóa nó với một thiểu số
người đang cầm quyền ngày hôm nay. Đừng nhân danh những con
người đã chết ở Điện Biên, phơi thây trên núi rừng
Trường Sơn, gục ngã trên những chiến hào để ăn mày quá
khứ, ăn cướp hiện tại và phá nát tương lai.

<center>* * *</center>

FLCD xin chân thành cám ơn tất cả các bạn đọc đã ghé vào
nhà blog trong suốt thời gian qua. Xin các bạn xem đó là nhà
của chung các bạn. Mong các bạn góp ý xây dựng, hỗ trợ để
căn nhà của chúng ta lúc nào cũng sạch sẽ và mỗi ngày một
tốt đẹp hơn.

FreeLeCongDinh

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5854), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<em>Nhà lãnh đạo Nga vốn đã từng chỉ trích Mỹ và đi theo
đường lối của Stalin hiện nay đang ủng hộ một sự tan băng
quan trọng trong chính sách đối ngoại của Nga.</em>

Chỉ ba năm trước đây, Vladimir Putin say sưa nói về việc Mỹ
đang tìm cách trở thành "ông chủ duy nhất" của thế giới và
chỉ trích NATO "đang trườn đến các đường biên giới của
Nga". Ông cũng đã ra lệnh viết lại các cuốn sách lịch sử
của Nga nhằm ca ngợi vai trò của Stalin, điều này báo động
thế giới rằng khả năng khôi phục một chế độ Xô Viết
chuyên quyền sắp diễn ra.

Thay vì chỉ trích phương Tây, Thủ tướng Putin nói về các
thỏa thuận kinh doanh với châu Âu và châu Mỹ, về các khu vực
thương mại và các khoản vay. Và thay vì ca ngợi Stalin, hồi
tháng 5, Putin đã thẳng thắn thừa nhận sự tàn bạo của
"chế độ chuyên chế" của Stalin khi ông đứng bên cạnh Thủ
tướng Ba Lan tại Katyn, nơi quân đội Liên Xô đã tử hình
20.000 sĩ quan và binh lính Ba Lan vào năm 1940.

Dự án lớn nhất của Putin năm nay đó là hình thành một hiệp
định về mối quan hệ đối tác hợp tác lớn mới với Liên
minh châu Âu mà sẽ bao trùm mọi thứ từ thương mại đến du
lịch không cần thị thực.

Và một học thuyết chính sách đối ngoại mới của Cremli, sau
nhiều tháng tiến triển, đang vạch ra các kế hoạch chi tiết
để tạo ra một thế giới trong đó Nga sẽ "phụ thuộc lẫn
nhau" vào các cường quốc lớn khác, có thể kể đến Liên minh
châu Âu và Mỹ với tư cách là các đối tác đáng ao ước
nhất.

Sự mềm mại mới trong giọng điệu của Putin không phản ánh
bất kỳ sự nhụt chí nào liên quan đến mục tiêu cơ bản
của ông: phục hồi địa vị của Nga với tư cách là một
nước lớn.

Theo những người biết ông, Putin tận đáy lòng mà nói vẫn là
"một silovik điển hình", silovik là từ viết tắt để chỉ
một nhóm gồm các cựu mật vụ có tư tưởng diều hâu vẫn
đang thống trị giới tinh hoa của Nga.

Yury Krupnov, Giám đốc Viện nghiên cứu nhân khẩu học, nhập
cư và phát triển khu vực của Matxcơva và là người gần gũi
với Putin nói: "<em>Bạn đừng hiểu sai rằng Putin sẽ để Nga
trở nên yếu kém</em>". Thứ đã thay đổi đó là lần đầu
tiên trong một thập kỷ, thế giới cuối cùng đang đi theo cách
của Putin, và ông cuối cùng cũng có thể nghỉ xả hơi đôi
chút.

Trong khoảng thời gian làm tổng thống, từ 2000-2008, Putin đã
đấu tranh để bảo vệ những gì ông xem là phạm vi ảnh
hưởng chính đáng của Nga, dọc theo chiều dài của những vùng
đã từng là lãnh thổ của Liên Xô. Ba Lan đã từng tìm cách
trở thành một căn cứ cho hệ thống phòng thủ chống tên lửa
của Mỹ. Ucraina quyết tâm gia nhập NATO và Grudia cũng vậy và
đã tìm cách hất cẳng quân đội Nga khỏi các nước cộng hòa
ly khai của họ là Apkhadia và Nam Ossetia.

Hiện nay, chính quyền Obama đã rút lại kế hoạch bố trí các
dàn tên lửa đánh chặn ở Ba Lan và cộng hòa Séc; việc gia
nhập NATO cũng không được bàn đến ở Ucraina do thắng lợi
của một vị tổng thống thân Matxcơva trong bầu cử; và Nga
đã sáp nhập một cách hiệu quả các vùng lãnh thổ phía Bắc
Grudia và đây là kết quả của cuộc xâm lược diễn ra hồi
năm 2008. NATO thậm chí còn đề nghị bao gồm cả Nga vào các
kế hoạch phòng thủ tên lửa của châu Âu.

Và vào tháng 5/2010, Putin đã ký một thỏa thuận gia hạn hợp
đồng thuê căn cứ hải quân của mình ở Sevastopol, Ucraina vốn
lâu nay là ngôi nhà của Hạm đội Biển Đen gây tranh cãi của
Nga. Putin cũng củng cố sự chi phối về năng lượng của Nga
đối với châu Âu, ký kết một loạt các thỏa thuận về
đường ống dẫn khí Dòng chảy phương Nam, chuyển khí đốt
trực tiếp từ Nga sang Bungari và Trung Âu.

Mỹ cũng trông có vẻ không còn quá đe dọa đối với những
lợi ích của Nga. Mặc dù Putin và George W.Bush đã xuất phát
với một khởi đầu tốt đẹp khi Tổng thống Mỹ vào năm 2001
tuyên bố đã "nhìn thấu" tâm hồn của Putin, các mối quan hệ
nhanh chóng xấu đi do những nghi ngờ của Nga rằng Mỹ xúi
giục "các cuộc cách mạng màu" đã lật đổ các chế độ
thân Putin ở Grudia, Ucraina, Xécbia và Cưgơrưxtan.

Hiện nay, khi mà Bush và chương trình nghị sự tự do của ông
đã không còn, Putin có thể chấp nhận đề nghị của Tổng
thống Barack Obama "khởi động lại" các mối quan hệ. Obama, theo
lời của Dmitry Rogozin, đại diện của Nga tại NATO, là "một
nhà tư tưởng trẻ tuổi, hiện đại", đã nỗ lực xoa dịu
sự lo ngại của Nga rằng Mỹ muốn ve vãn các đồng minh lâu
đời nhất của Nga.

Bất chấp cuộc chiến gay go về địa chính trị trong quá khứ,
Putin hiện đang thoải mái chìa tay ra với phương Tây như ông
đã làm vào những ngày đầu làm tổng thống, khi Nga ủng hộ
cuộc chiến của Bush ở Apganixtan.

Về cơ bản, nỗ lực của Putin nhằm khôi phục các mối quan
hệ với phương Tây phản ánh thực tế rằng Nga rất cần
nguồn ngoại hối. Điều chắc chắn là sự bùng nổ của Nga
thời Putin là dựa vào nguồn tiền bán dầu lửa. Nhưng hầu
hết các công ty của Nga thực sự phát triển dựa trên ngồn
vốn rẻ mạt mượn từ phương Tây với số tiền là 450 tỷ
USD.

Số tiền đó hiện đã hết sạch. Đầu năm nay, Bộ Phát
triển Kinh tế của Nga đã tính toán rằng từ nay đến năm 2013
Nga sẽ cần phải có khoảng 1 nghìn tỷ USD để thực hiện
những kế hoạch đầy tham vọng nhằm phục hồi cơ sở hạ
tầng đang xuống cấp nghiêm trọng chẳng hạn như hệ thống
đường ray xe lửa, các trường học và bệnh viện - và ngân
sách chỉ có thể bù đắp 1/3 con số đó.

Quỹ ổn định hóa trị giá 150 tỷ USD được tạo ra trong
những năm tăng trưởng mạnh sẽ bị tiêu hết vào cuối năm
2011. Điểm mấu chốt là Cremli đưa ra những con số này và
nhận ra rằng Nga không thể hiện đại hóa - thậm chí là tồn
tại - nếu thiếu đầu tư nước ngoài.

Một nguồn tin cao cấp từ Bộ Ngoại giao nói: "<em>Cuộc khủng
hoảng này cho thấy rằng Nga sẽ không thể phát triển một
cách độc lập</em>".

Chính vì vậy, sự thân thiện mới của Putin được định
hướng bởi những nhu cầu của chính nước Nga. Thái độ kiêu
ngạo dựa vào dầu lửa đã khiến Putin có lập trường hiếu
chiến nhất vào năm 2008 - khi giá dầu lửa đạt mức 146
USD/thùng, gấp đôi mức giá hiện nay và Cremli tràn ngập tiền
từ trên trời rơi xuống - hiện đã hết.

Dmitri Trenin thuộc Trung tâm Moscow Carnegie nói: "Cuộc khủng
hoảng kinh tế đã xóa bỏ sự ngạo mạn đã đánh dấu sự
kết thúc nhiệm kỳ tổng thống của Putin. Nếu bạn chấp
nhận rằng trừ khi bạn hiện đại hóa, thì bạn sẽ bị gạt
ra rìa, hoặc nếu bạn chấp nhận rằng bạn không thể hiện
đại hóa mình,... thì lúc đó chính sách đối ngoại của bạn
sẽ tương đối rõ ràng. Bạn cần phải chìa tay ra với những
nước phát triển mà có thể trở thành những nguồn lực cho
sự hiện đại hóa của bạn".

Putin dường như chắc chắn đã chấp nhận thông điệp hiện
đại hóa này, dành phần lớn thời gian của mình để thu hút
đầu tư nước ngoài và ủng hộ "thành phố cách tân" mới
của Nga tại Skolkovo gần Matxcơva.

Hoặc như Phó Chủ tịch Đuma Quốc gia Sergei Markov, là một
thành viên trong ê kíp của Putin trong hơn một thập kỷ đề
cập, "ở Putin chẳng có gì thay đổi - ông vẫn luôn bị
phương Tây hóa", ít nhất là so với các nhân vật thuộc nhóm
siloviki vốn theo đường lối dân tộc chủ nghĩa hơn.

Markov nói rằng điều khác biệt là Mỹ không còn "đối xử
với Nga như thể một gã ngốc. 90% hành động hướng tới
phương Tây của Putin là bởi vì Nga không thể hiện đại hóa
mà thiếu các chuyên gia và các công nghệ của phương Tây". 10%
còn lại là do thực tế rằng "Putin cần phương Tây để chống
lại mối đe dọa Hồi giáo cực đoan mà Nga đang phải đương
đầu cả ở bên trong biên giới nước này dưới hình thức
các cuộc nổi dậy đang diễn ra ở Bắc Cápcadơ lẫn các phần
tử Hồi giáo cực đoan ở Trung Á".

Những kết quả của sự suy xét lại này là đáng kể. Theo
một bản thảo về học thuyết mới của Nga do Newsweek tại Nga
thu thập được gần đây, nền tảng của chính sách đối
ngoại của Nga sẽ là việc tạo ra một thế giới không có
bạn bè hay đối thủ, mà chỉ có các lợi ích.

Thay cho sự đối đầu với Grudia và việc nói về các mối đe
dọa từ NATO cũng như từ các kế hoạch phòng thủ tên lửa
của Mỹ là sự nhấn mạnh mới vào việc "hội nhập nền kinh
tế và văn hóa của Nga" với các nước láng giềng như EU và
Trung Quốc.

Biểu tượng của tinh thần mới này thể hiện rõ ràng nhất
ở Quảng trường Đỏ trong lễ kỷ niệm Ngày chiến thắng
phát xít Đức (9/5), khi lần đầu tiên quân đội từ Mỹ, Anh,
Pháp đến Ba Lan đã diễu hành bên cạnh các binh lính và các
tên lửa hạt nhân của Nga.

Chỉ vài ngày trước đó, Tổng thư ký NATO, Anders Fogh Rasmussen,
đã đề nghị tham khảo ý kiến của Nga liên quan đến những
kế hoạch mới nhất của họ về phòng thủ tên lửa ở châu
Âu.

Đầu năm nay, Nga đã ký Hiệp ước START mới đã được chờ
đợi từ lâu về các vũ khí chiến lược với Mỹ. Thậm chí
có cả cuộc đối thọa về việc Mỹ thúc đẩy Nga gia nhập
Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), củ cà rốt mà phương
Tây đung đưa trước mũi Nga kể từ 1993.

Rogozin, một nhà chính trị theo đường lối dân tộc chủ nghĩa
trước đây, cũng là người được cử đi làm đại diện của
Nga tại NATO kể từ hai năm trước nói: "Tôi không thể mơ
tưởng về một sự tan băng như vậy khi tôi đến Brussels".

Rogozin đã từng gọi liên minh này là "con tê giác bị mù".

Hiện nay, Rogozin nói rằng "một cửa sổ cơ hội đã mở ra cho
chúng tôi... Chúng tôi đang nỗ lực nhằm dọn sạch tất cả
những thứ rác rưởi nằm trên con đường tiến tới các mối
quan hệ tốt đẹp hơn".

Một số yếu tố may mắn đã góp phần cải thiện tình hình
nói trên. Giá hàng hóa duy trì ở mức cao hơn nhiều so với
những dự đoán được đưa ra sau sự sụp đổ tài chính năm
2008. Cùng với quỹ bình ổn giá dầu lửa hiện đang thu nhỏ
lại, đó là những yếu tố hết sức quan trọng để giúp Putin
giữ chặt sự kiểm soát đất nước bằng việc ném tiền vào
các lĩnh vực bất ổn trong ngành công nghiệp.

Các chính trị gia thân phương Tây ở Ucraina đã tranh cãi rất
nhiều tới mức họ đã để ngỏ một con đường cho nhân vật
thân Matxcơva, Viktor Yanukovych, lên nắm quyền.

Đã có một sự cải thiện đáng kể trong các mối quan hệ
với Ba Lan sau cái chết của tổng thống Lech Kaczynski trong vụ
tai nạn máy bay trên đường đến dự lễ tưởng niệm vụ
thảm sát Katyn. Nga không chỉ nhanh chóng điều tra vụ tai nạn
mà Putin còn thẳng thừng thừa nhận rằng các nạn nhân trong
vụ Katyn đã "bị thiêu chết trong ngọn lửa đàn áp của chủ
nghĩa Stalin".

Katyn luôn là phong vũ biểu chủ chốt cho thấy sự sẵn lòng
của Nga giao tiếp một cách thành thật với thế giới; sự
thừa nhận của Mikhail Gorbarchev vào năm 1990 rằng vụ thảm sát
này là do Liên Xô tiến hành, chứ không phải Đức Quốc xã,
đã giúp khuyến khích nhiều tiếng nói ở Đông Âu bắt đầu
nói lên sự thật về kỷ nguyên Xô Viết.

Nhưng phần lớn sự tan băng mới nói trên diễn ra là do hữu
ý. Cả Putin lẫn tổng thống Dmitry Medvedev đều dành phần lớn
sức mạnh của họ hành động như các đại diện thương mại
cấp cao của Nga.

Danh sách các dự án chung EU-Nga là rất dài: chỉ riêng với
Đức, Putin đã ký thỏa thuận để Nga tham gia thiết kế và
sản xuất loại máy bay Airbus A350 mới, một thỏa thuận với
Deutsche Bahn và Siemens để phát triển các tuyến xe lửa cao
tốc, và một dự án mở các nhà máy lắp ráp các loại xe
Volkswagen, Daimler, và BMW ở Nga - chưa kể đến đường ống
dẫn khí "Dòng chảy phương Bắc" dưới Biển Ban Tích.

Đầu tháng này, Medvedev đã đến thăm Đan Mạch và Nauy nhằm
thu hút nguồn đầu tư ở khu vực Scandinavi. Ông cũng đã ký
các thỏa thuận về chia sẻ các nguồn tài nguyên ở Biển
Barent, các dự án chung về ngành đóng tàu ở Bắc Cực, bảo
tồn năng lượng, công nghệ nano và truyền thông - ông cũng
nhất trí chấm dứt cuộc tranh chấp đường biên giới đã
tồn tại lâu nay với Nauy.

Theo Medvedev, Nga "phải ngừng cau có với thế giới và bắt
đầu mỉm cười".

Đáng buồn thay cho các nhà cải cách của Nga, sự tan băng mới
này lại không xảy ra ở trong nước. Mặc dù Medvedev đang lên
tiếng về việc tạo thuận lợi nhiều hơn cho các đảng đối
lập, nhưng Cremli lại đàn áp thẳng tay các đảng đối lập
thực sự, buộc tội một đảng theo "chủ nghĩa khủng bố" và
thúc đẩy một đạo luật mà theo đó Cơ quan An ninh Liên bang
có quyền bắt giam đối tượng tình nghi mà không cần xét xử.

Cựu phó thủ tướng và hiện nay là một nhà lãnh đạo đối
lập, Boris Nemtsov, nói rằng Cremli lo ngại cuộc cải cách thực
sự bởi vì nó đang điều hành "một hệ thống tham nhũng mà
sẽ bị sự tự do hóa phá hủy". Tuy nhiên, không một chính
phủ nào ở phương Tây muốn hủy hoại sự tan băng này bằng
cách chỉ trích Cremli về những vụ vi phạm nhân quyền.

Masha Lipman thuộc trung tâm Moscow Carnegie nói: "Hiện Cremli không
bị phương Tây chỉ trích. Trong khi đó, các hoạt động chính
trị nội bộ của Nga vẫn độc đoán như trước - thậm chí
còn tồi tệ hơn".

Chế độ dân chủ của Nga có thể vẫn bị đóng băng ở tầng
sâu nhất, nhưng hành trình của Putin từ một nhân vật hay kích
động chống Mỹ trở thành một đại diện bán hàng thân
thiện cho giới kinh doanh Nga đang được hoan nghênh và là hành
động đáng chú ý.

Một thử nghiệm quan trọng về sự tan băng này sẽ là việc
gia nhập WTO, một trong những trở ngại trước mắt đối với
đầu tư và thương mại của phương Tây ở Nga.

Tháng 6/2009, Putin đã làm cho cả thế giới ngạc nhiên bằng
hành động rút khỏi các cuộc đàm phán với WTO và nêu lên ý
tưởng về một liên minh thuế quan với Belarus và Kazakhstan.
Liên minh này hiện đang suy sụp, và Nga dự kiến sẽ nối lại
các cuộc đàn phán với WTO sau hội nghị thượng đỉnh với EU
và cuộc gặp giữa Obama và Medvedev.

Một vấn đề khác có thể là việc khôi phục lại thỏa
thuận với Mỹ về trao đổi hạt nhân thương mại, vốn đã
bị hủy bỏ do hậu quả của cuộc chiến tranh giữa Nga và
Grudia, mà sẽ cho phép Nga tái chế nhiên liệu hạt nhân của
Mỹ và theo đuổi các dự án chung về nghiên cứu hạt nhân.

Đây là những thỏa thuận tốt đẹp đối với phương Tây,
bởi vì chúng sẽ khiến thái độ hiêu chiến trước đây của
Putin ít có khả năng quay trở lại.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5855), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Đọc bài viết "<a href="http://danluan.org/node/5552">Chia hai là
nhân đôi</a>" của ông Nguyễn Thanh Giang, mô tả và ca ngợi
quan điểm chính trị của ông Luật sư Trần Lâm làm tôi ngạc
nhiên và bối rối quá.

Hai ông đều thừa nhận sự tha hoá, tồi tệ của Đảng Cộng
sản ở Việt Nam. Điều đó ai cũng thấy rõ, nhưng mức độ
hiểu biết vấn đề thì có lẽ ở mỗi người khác nhau.

Theo ông Nguyễn Thanh Giang, "<em>ông Trần Lâm cho rằng Đảng
suy thoái là do lãnh đạo suy thoái và không xứng tầm</em>",
"<em>cha truyền con nối</em>"; còn ông Nguyễn Thanh Giang thì
nhận định "<em>không phải là thiếu sót của một ai. Đó là
những vấn đề của lịch sử</em>".

Theo tôi hiểu, suy thoái nghĩa là trước đây tốt đẹp, còn
giờ trở nên xấu xa. Tôi không cho rằng Đảng suy thoái. Bản
chất của Đảng từ trước tới nay vẫn vậy, hoàn toàn không
thay đổi. Trong quá khứ, Đảng đã là tác giả của bao nhiêu
chuyện tày đình với nhân dân đó thôi? Nào là Cải cách
ruộng đất nồi da nấu thịt, làm băng hoại đạo đức xã
hội; Nào là đánh Tư sản mại bản: triệt tiêu mọi quyền tư
hữu và động lực phát triển; Rồi Nhân văn Giai phẩm: bóp
chết trí thức, văn nghệ sĩ có tư tưởng khoáng đạt và coi
rẻ chất xám của nhân dân; Tiêu thổ kháng chiến: hy sinh tài
sản của người dân cho mục đích riêng của Đảng; Thảm sát
Mậu Thân: "<em>Bài ca của những xác người</em>" (Trịnh
Công Sơn). Ngay cả cuộc chiến tranh "<em>Đánh cho Mỹ cút,
Ngụy nhào</em>" mà nhiều người cho rằng chẳng khác một
cuộc nội chiến đẫm máu, Đảng cũng đã dùng sinh mạng của
hàng triệu người dân hai miền Nam - Bắc để phục vụ cho tham
vọng thống trị quyền lực tuyệt đối của Đảng đấy thôi?
Ít ra, sau khi hiệp định Paris được ký kết, Mỹ rút khỏi
miền Nam, Đảng có bao giờ đưa ra ý định tổng tuyển cử,
hoà hợp thống nhất hai miền trong dân chủ và hoà bình đâu?

Vậy thì giờ đây, những hành động, quyết định của Đảng
vẫn thể hiện bản chất coi thường dân tộc như trước đây
mà thôi, vì tôn chỉ mục đích của Đảng thực chất là đặt
quyền lợi thống trị của mình lên trên quyền lợi nhân dân
mất rồi.

Đó hoàn toàn không phải là vấn đề của lịch sử như ông
Nguyễn Thanh Giang nói. Lịch sử là cái gì khi con người là
nhân vật trung tâm, bởi chính con người đã làm nên các sự
kiện tạo thành lịch sử? Lịch sử không phải mơ hồ và càng
không thể đổ tại lịch sử được. Nói như vậy là lảng
tránh sự thật, không nhìn thẳng vào nỗi đau của dân tộc,
không nhìn thẳng vào tội ác của kẻ đã gây ra nỗi đau ấy.

Mọi "tiêu cực", "tham nhũng" mà hai ông Nguyễn Thanh Giang
và Trần Lâm nêu ra đều xuất phát từ sự độc quyền thống
trị của Đảng. Thiết nghĩ, không riêng gì Đảng Cộng sản,
bất cứ đảng nào nắm giữ vị trí độc quyền cũng vậy
cả. Muốn có một môi trường chính trị lành mạnh cho Việt
Nam phát triển trong tương lai thì sự độc quyền ấy bắt
buộc phải bị xoá bỏ bằng mọi giá.

Cho nên, phỏng có ích gì khi tách Đảng hiện nay ra làm hai
đảng khi mà tôn chỉ mục đích và bản chất của cả hai
Đảng ấy vẫn chỉ là một và không thay đổi? Tách một
Đảng ra làm hai chỉ làm cho nó thêm sức mạnh và tạo ra một
môi trường chính trị dân chủ giả tạo. Liệu có gì đảm
bảo sẽ không xảy ra khả năng hai Đảng có cùng một tư
tưởng ấy hoặc sẽ tranh ăn với nhau, hoặc sẽ bắt tay nhau
tạo thành một liên minh, tham nhũng nhiều hơn, đàn áp và bóp
nghẹt sự hoạt động của các đảng phái khác dã man hơn và
củng cố quyền lực vững chắc hơn? Không thể có dân chủ
thực sự khi không có nhiều luồng tư tưởng chính trị hoàn
toàn khác biệt, nhiều đảng phái chính trị với những tôn
chỉ mục đích khác nhau song song cùng tồn tại trong một xã
hội.

Tại sao ông Trần Lâm lại cho rằng không có đảng nào khác
đủ thực lực? Nhận định đó có chủ quan quá không khi mà
từ trước đến nay, bất cứ một ý tưởng chính trị tiến
bộ nào ở Việt Nam đều bị diệt từ trong trứng nước? Tôi
tin rằng, nếu cho Việt Nam một môi trường tự do, cởi mở,
dân chủ thì ắt sẽ có những bộ óc đủ sức kêu gọi, thành
lập và lãnh đạo những đảng chính trị, phục vụ quyền
lợi người dân tốt hơn nhiều cái Đảng cầm quyền hiện
thời.

Ông Trần Lâm và ông Nguyễn Thanh Giang đưa ra ý định tách
Đảng để "<em>giữ được ổn định xã hội. Luật pháp
giữ nguyên, bộ máy giữ nguyên, mọi hoạt động vẫn bình
thường</em>", "<em>Hai Đảng cùng kết nạp thêm người mới,
đó là sự thay máu làm cho Đảng khỏe khoắn, tươi trẻ, bừng
bừng sức sống</em>".

Tôi không nghĩ cái xã hội Việt Nam hiện tại đang ổn định,
đó chỉ là cái vỏ bề ngoài. Bên trong nó là một sự hỗn
loạn, bất ổn bởi mọi giá trị bị đảo lộn, nhân phẩm con
người bị chà đạp. Một xã hội với những cuộc biểu tình,
đình công bị đàn áp và không được đưa tin trên các phương
tiện thông tin đại chúng thì không thể gọi là ổn định
được. Một xã hội mà sự bất mãn ngày càng tăng, nỗi oan
ức và căm phẫn của người dân không được đáp trả bằng
công lý mà bằng sự đe dọa và tù ngục thì không thể gọi
là ổn định được. Cái vẻ ổn định giả tạo ấy không
đáng để giữ nữa. Mặt khác, có cuộc cách mạng thật sự
nào mà không có thiệt hại, không làm biến đổi mạnh mẽ
cuộc sống xã hội đâu?

Chính ông Trần Lâm cũng nhận xét "<em>Nhà dột từ
nóc</em>". Vậy cái nóc dột nát, mục ruỗng ấy thì còn giữ
lại làm gì? Sao không vứt bỏ nó và xây một cái nóc mới? Hai
ông Nguyễn Thanh Giang và Trần Lâm vẫn muốn duy trì sự thống
trị quyền lực của Đảng và điều 4 Hiến pháp để làm gì?
Pháp luật ở Việt Nam hiện nay chỉ là công cụ thống trị
của Đảng mà thôi. Không những điều 4 Hiến pháp mà cả cái
Hiến pháp lẫn hệ thống Pháp luật ở Việt Nam đều đáng
bị đào thải. Hiến pháp cần được viết lại toàn bộ. Hệ
thống hoạt động Pháp luật từ Quốc hội đến Toà án cũng
phải bị xoá sổ để xây dựng một hệ thống Pháp luật
mới, hoàn toàn độc lập với hệ thống chính trị. Bất kể
đảng phái nào lên nắm chính quyền cũng phải tôn trọng nó.

Ông Trần Lâm mong muốn Quốc hội sẽ trở thành đối trọng
với Đảng, đó là điều phi logic. Một Quốc hội dân chủ có
nhiệm vụ đưa tiếng nói của người dân vào các quyết định
lớn của đất nước và hoạt động Lập pháp. Nó hoàn toàn
không có tính chất và vai trò chính trị tương đương với
Đảng. Đối trọng với một đảng phái này phải là một hay
nhiều đảng phái khác. Quốc hội phải có vai trò và vị trí
độc lập riêng của mình.

Còn vấn đề "thay máu" cho Đảng mà ông Trần Lâm nêu ra
thì chỉ là sự tưởng tượng khôi hài. Từ bao năm nay, Đảng
vẫn kết nạp Đảng viên mới mà có "thay máu" được đâu?
Bởi tư tưởng đứng trên dân tộc của Đảng vẫn được duy
trì, lý thuyết Marcist của Đảng vẫn được dùng làm lá chắn
cho lũ Đảng viên sâu bọ. Đảng chẳng thể nào tự "thay
máu" được mình khi không có động lực nào để làm vậy.
Chỉ có sự cạnh tranh khốc liệt với những đảng phái khác
mới có thể làm cho Đảng Cộng sản phải thay đổi- tất
nhiên cũng chỉ là hình thức- mà thôi.

Trong vấn đề đối ngoại, hai ông Trần Lâm và Nguyễn Thanh
Giang cho rằng cần bắt tay với cả Trung Quốc và Mỹ để
Việt Nam được độc lập bởi "<em>Người Mỹ thì rõ ràng,
thẳng thắn, họ biết hàn gắn quá khứ, họ biết tranh thủ
cả một dân tộc</em>". Tôi lại nghĩ Mỹ hay Trung Quốc cũng
đều là ngoại bang cả. Vận mệnh và quyền lợi của nhân dân
Việt Nam phải do chính người Việt Nam tự quyết định và
tạo dựng. Không thể dựa dẫm hay trông chờ vào bất cứ thế
lực bên ngoài nào, cho dù Mỹ có nền dân chủ tiên tiến hay
ông anh láng giềng Trung Quốc phát triển kinh tế hùng mạnh.
Chiêu bài "dân chủ" của Mỹ đang áp dụng cho Việt Nam chẳng
qua để làm suy yếu Đảng cầm quyền, từ đó nuôi dưỡng
những đảng phái chính trị khác thân Mỹ hơn. Giả sử Đảng
Cộng sản đổi tên khác và chấp nhận cúi đầu làm chư hầu
cho Mỹ để Mỹ được lợi về chính trị và kinh tế thì
chắc gì Mỹ đã kêu gào "dân chủ" cho Việt Nam nữa? Hay
Mỹ lại dung túng cho một chế độ độc tài, nhằm đem cả
dân tộc Việt Nam phục vụ cho quyền lợi nước Mỹ? Hãy nhìn
vào Trung Đông để thấy vấn đề này. Mỹ sẵn sàng làm ngơ
trước thể chế chính trị độc tài một đảng ở các quốc
gia Ả Rập, miễn sao vẫn được khai thác dầu với giá rẻ
đấy thôi?

Tôi cho rằng, Việt Nam chỉ độc lập thật sự khi coi cả Mỹ
và Trung Quốc là người đem lại cơ hội cho mình- chứ không
phải đồng minh- trong đường lối ngoại giao. Lịch sử đã
chứng minh, không có ai là bạn mãi mãi và không có ai là kẻ
thù mãi mãi. Điều gì sẽ xảy ra nếu đến thế kỷ 22, Mỹ
và Trung Quốc không còn là cường quốc trên thế giới nữa?
Khi ấy, Việt Nam sẽ "nắm tay" ai?

<em>Giấc Mơ Xanh</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5853), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<strong><em>7 tháng, 7 người bị công an đánh/bắn chết.</em>
</strong>

Thêm một vụ vừa được bật mí cho thấy, từ đầu năm đến
nay, ít nhất đã có 7 người chết vì tay "Công an Nhân dân."

Hàng loạt cái chết mà nạn nhân đều "đột tử" tại cơ
quan Công an. Lý giải điều này, Công an đều có câu trả lời
chung rằng nạn nhân chết bất ngờ, với 1,000 lý do rất chi là
"tự nhiên" như: do cảm mạo, số thuốc, chết khô, tự tử,
thần kinh, chạy lung tung tự đập đầu vào vách tường v.v…

Dấu vết để lại trên xác các nạn nhân nói ngược lại từ
vỡ sọ, vỡ bọng đái, gãy sườn, mặt mày chân tay thâm tím,
khi tẩm liệm vào quan tài thì máu mồm, máu mũi, lỗ tai vẫn ra
máu ròng ròng.

Bị bắn chết thì báo chí của chế độ đổ tội cho là dân
cướp súng, cướp cò. Một đặc điểm chung: thân nhân bị ép
buộc đem chôn xác nạn nhân thật nhanh, nhiều khi không có cả
khám nghiệm tử thi. Nếu có khám nghiệm, biên bản pháp y cũng
làm theo kiểu che giấu tội lỗi giết người cho Công an. Chẳng
phải phi tang thì là gì?

Báo Pháp Luật Việt Nam (Bộ Tư Pháp) ngày 26 tháng 7, 2010 cho
hay: chị Vũ Thị Hường (34 tuổi, ở thôn Bình Xuân, xã Bình
Thuận, huyện Ðại Từ, tỉnh Thái Nguyên) kêu oan về cái chết
bất thường của chồng chị là anh Vũ Văn Hiền (40 tuổi) sau
khi anh này rời khỏi trụ sở Công an huyện Ðại Từ (Thái
Nguyên). "<em>Hai ngày sau khi bị tạm giữ tại Công an huyện
Ðại Từ, một công dân đã được đưa đi cấp cứu trong tình
trạng nguy kịch đến tính mạng, rồi tử vong sau đó. Theo lời
Công an nói với bác sĩ, nạn nhân phải đi cấp cứu do tự lao
đầu vào tường. Người giám sát việc mổ tử thi cho hay, nạn
nhân bị đa chấn thương rất nặng: Ðỉnh đầu có hai vết
tụ máu, vỡ xương hàm trái, thái dương trái bị rạn xương
sọ, phổi tụ máu, gãy 4 chiếc xương sườn, gẫy cẳng xương
tay trái.</em>"

Ngược trở về trước từ cuối năm ngoái đến nay, tóm tắt
lại các vụ việc đã xảy ra tại nhiều tỉnh thị, kể cả
thủ đô Hà Nội.

Báo điện tử VnExpress cho hay, ngày 22 tháng 12, 2009, Công an xã
Bom Bo (huyên Bù Ðăng, Bình Phước) bắt anh Nguyễn Văn Long (40
tuổi) về trụ sở Công an xã để "<em>điều tra việc bị
tố cáo có hành vi hiếp dâm trẻ em.</em>" Sau một đêm bị
đưa về trụ sở Công an xã, anh Nguyễn Văn Long đã chết. Vụ
việc đến nay rơi vào im lặng, không nghe cơ quan chức năng
công bố nguyên nhân tử vong của anh Nguyễn Văn Long.

Kế tiếp, cũng tờ VnExpress (15 tháng 3, 2010) đưa tin: anh Nguyễn
Mạnh Hùng, 33 tuổi, tử vong tại trụ sở Công an huyện Hà
Ðông (Hà Nội) trong tình trạng "<em>trở thành cái xác khô, 10
đầu ngón tay bị sưng, tím đen; hai chân thâm tím…</em>" sau
11 ngày bị giam giữ. Ông Kiều Xuân Quyền – Ðại úy, đội
phó cảnh sát hình sự, đại diện Công an Hà Ðông quả quyết:
sáng hôm xảy ra sự việc (21 tháng 11, 2009), Hùng vẫn sinh hoạt
bình thường. Khoảng 11h, anh ta có biểu hiện khó thở, tức
ngực nên được công an đưa cấp cứu. "<em>Lúc này, Hùng
vẫn còn tỉnh táo.</em>" Ngược lại, ông Ðỗ Như Chinh –
Trưởng phòng Kế hoạch Tổng hợp, đại diện bệnh viện Ða
khoa Hà Ðông khẳng định với báo chí: "<em>Hùng chết trước
khi nhập viện nên các bác sĩ đã lập 'biên bản tử vong
ngoại viện' lập lúc 12h20′ cùng ngày, có chữ ký xác nhận
của một cán bộ công an quận Hà Ðông có mặt lúc đó.</em>"
5 tháng qua, ông Nguyễn Xuân Bình – người cha đau khổ của
nạn nhân đã gởi đơn kêu oan nhiều nơi nhưng đến nay vẫn
chưa nhận được câu trả lời thỏa đáng.

Ngày 11 tháng 5, 2010 báo Thanh Niên tiếp tục có bài tường
thuật về việc anh Võ Văn Khánh sinh năm 1981, trú xã Ðại An,
huyện Ðại Lộc, thành phố Ðà Nẵng đã chết tại Công an
huyện Ðiện Bàn khi anh Khánh đến "làm việc" tại đây.
Theo Thanh Niên, Công an và pháp y tỉnh Quảng Nam đã tiến hành
khám nghiệm tử thi và kết luận nguyên nhân Võ Văn Khánh tử
vong là do… tự tử. Sau đó, gia đình chuyển thi thể về nhà
khâm liệm và phát hiện có nhiều dấu vết đáng ngờ. Cụ
thể phần ngực xuống hai bên sườn có vết dấu giày in đậm
và tím bầm nhiều chỗ. Lần khám nghiệm thứ 2 cho thấy có
tụ máu ở ngực và vai.

Báo Lao Ðộng ngày 12 tháng 5, 2010 tiếp tục thông tin: "<em>Anh
Phạm Tuấn Hưng (SN 1973, ngụ thôn 3, xã Bình Trung, Châu Ðức,
Bà Rịa-Vũng Tàu) đi làm công cho gia đình ông Hoàng Văn Thông
(ngụ thôn 5, xã Bình Trung). Ngày hôm đó, ông Thông mất trộm
điện thoại, có nghi cho anh Hưng. Chiều cùng ngày, hai công an
xã tới nhà chở anh Hưng lên UBND xã để điều tra làm rõ về
việc ông Thông bị mất điện thoại. 24h giờ đêm, anh Hưng
được thả về nhà trong tình trạng hoảng loạn, mê sảng,
trên người bầm giập, hai cổ tay tứa máu. 5 ngày sau, máu từ
mũi và miệng anh Hưng vẫn chảy nên gia đình phải đưa đi
chữa trị tại bệnh viện Ða khoa Bà Rịa.</em>" May quá, anh
Hưng chỉ mới "ngáp ngáp" "tự nhiên" chớ chưa chết.

Ngày 4 tháng 5, 2010, các báo "lề phải" đồng loạt đăng
lại bản tin của TTXVN khẳng định: "<em>Anh Nguyễn Thành Năm
(SN 1967, trú tại tổ 23, phường Hòa Xuân, quận Cẩm Lệ, TP
Ðà Nẵng) được gia đình phát hiện chết tại nhà lúc 13 giờ
30 phút ngày 3 tháng 7. Sau khi anh Năm qua đời, gia đình có báo
chính quyền địa phương và nói rõ anh Năm chết do đột quỵ.
Ðược biết, gia đình anh Năm có tiền sử về bệnh đột
quỵ.</em>" Anh Nguyễn Thành Năm tức Tô-ma Nguyễn Năm, một
giáo dân khỏe mạnh và nhiệt tình trong đội trợ tang của
Giáo xứ Cồn Dầu, nơi đang bị nhà cầm quyền Ðà Nẵng giải
tỏa đất đai để làm khu du lịch sinh thái và bị giáo dân
phản đối quyết liệt. Có 8 giáo dân Cồn Dầu đã bị bắt
giam.

Ðầu năm mới (21 tháng 1, 2010), anh Nguyễn Quốc Bảo đang đi xe
máy ngoài đường thì bị "mời" về cơ quan Công an với lý
do "có phơi đề" và "có dao nhỏ" trong cốp xe máy. Sáng
hôm sau, gia đình cũng được Công an quận Ðống Ða (Hà Nội)
báo tin rằng Nguyễn Quốc Bảo đã "đột tử." Nhưng gia
đình nạn nhân không đồng tình với kết quả khám nghiệm
của cơ quan Pháp Y Công An, gởi đơn khiếu nại khắp nơi đòi
khám nghiệm tử thi lần thứ 3 thì Viện Pháp Y Quân Ðội kết
luận nguyên nhân tử vong do bị nhục hình.

Mới đây nhất, sau cuộc biểu tình của hàng ngàn người dân
tỉnh Bắc Giang về cái chết khuất tất của anh Nguyễn Văn
Khương ngày 23 tháng 7, 2010, ông Bùi Văn Hải – Phó chủ tịch
thường trực UBND tỉnh Bắc Giang nói: "<em>Trước đó, theo
báo cáo từ các cơ quan chức năng, sự việc bắt nguồn từ
chiều 23 tháng 7 khi Ðội CSGT Công an huyện Tân Yên (Bắc Giang)
kiểm tra môtô do Nguyễn Văn Khương (21 tuổi, quê ở xã Hồng
Thái, Việt Yên, Bắc Giang) điều khiển chở chị Phạm Thị
Ngoãn có hành vi vi phạm trật tự an toàn giao thông. Ðội đã
đưa người và phương tiện về Công an huyện Tân Yên để
lập biên bản vi phạm. Ðến hơn 19g cùng ngày, thấy anh Khương
có biểu hiện sức khỏe không bình thường, Công an huyện Tân
Yên đưa anh Khương đi cấp cứu tại bệnh viện Ða khoa huyện
Tân Yên nhưng anh Khương đã tử vong.</em>" (Tuổi Trẻ ngày 27
tháng 7, 2010).

Blogger tienhuy nhận xét: "Bệnh mới xuất hiện tại Việt Nam.
Ðó là 'triệu chứng đột tử (chết đột ngột) vì trúng
gió hay bị cảm sau khi được mời về đồn Công an,' các
bạn bloggers VN coi chừng bị bệnh nhé." Blogger Quán Vỉa Hè
dí dỏm: "<em>Sau đó, các đối tượng kích động đã vu cáo
công an ta, kéo đến biểu tình. Chúng còn trương ra các biểu
ngữ có nội dung kích động như sau: 'Công an Bắc Giang hay
công an Bắc Cọp,' 'công ăn bắt cướp hay công an bóp con…
' ' 'Lên Hà Giang mà Bắc Cọp,' thậm chí chúng còn bảo
'Công an Bắc cọp trốn ở đâu?' đây hoàn toàn là luận
điệu vu cáo trắng trợn của các thế lực thù địch, vì
tỉnh ta còn cọp nữa đâu mà bắt. Tôi cho rằng chúng cố tình
gây hoang mang với cán bộ ta, nhiều đ/c vì lo sợ đã phải mang
giấu bình rượu cao hổ cốt của mình, v.v…</em>"

Túm lại thì tất cả những trường hợp nạn nhân "đột
tử" tại cơ quan Công an thì Công an đều có chung một kết
luận rằng nạn nhân chết bất ngờ, với 1.000 lý do rất mơ
hồ như: do cảm mạo, sốc thuốc, chết khô, tự tử, thần
kinh, v.v…

Rút kinh nghiệm thực tế, để tránh trường hợp "<em>lúc đi
vào cơ quan Công an bằng chân của mình, lúc trở ra đi bằng
chân của người khác,</em>" thiết nghĩ thành phần "<em>dân
ngu khu đen</em>" không phải "<em>phe Công an</em>" trước khi
vào đồn Công an phải tổ chức "họp báo" (lề trái), mời
nhân chứng đến chứng kiến tình trạng "sức phẻ" của
mình đang trong tình trạng hết sức "sung túc." Kẹt quá,
nếu bị "hốt" đi bất ngờ không "họp báo" được thì
nhất định phải kêu gào to tiếng gây sự chú ý cho hàng xóm,
người đi đường bu lại xem và làm chứng mình đang mạnh như
Hercule (mới có sức gào lớn như thế) thì mới "đủ đô"
"đề kháng" lại hội chứng "sức phẻ không bình
thường" đe dọa sự an nguy của bản thân.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5833), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<strong><em>Việt Nam đã giữ Qantas và Jetstar để lảm tiền như
thế nào</em></strong>

Họ là hai quản lý công ty có nhiều tham vọng, được gửi
đến vùng quan ngoại của vương quốc Qantas. Công việc của
họ rất đơn giản: giúp một hãng hàng không nhỏ, đang làm
ăn lỗ lã tại Việt Nam trở thành một nguồn sinh lợi của
nhãn hiệu Jetstar thuộc quyền sở hữu của hãng hàng không
Qantas, một nhãn hiệu dự trù sẽ trở thành trung tâm của sự
phát triển nới rộng vào thị trường Châu Á nhiều lợi ích.

Bà Daniela Marsilli đến với thủ đô thương mại bùng phát TP
HCM vào năm 2007 cùng với chồng là ông John Brinkley và cô con
gái 4 tuổi Amelia. Bà Marsilli là một trong những nhân viên
quản trị đầu tiên của Qantas sang làm việc tại Việt Nam và
đã trở thành trưởng ban quản trị của chi nhánh đáng lẽ
sẽ trở thành Jetstar Pacific.

Một năm sau đó, từ Melbourne, ông Tristan Freeman dọn vào một
căn hộ thượng lưu thuộc Quận 1 của thành phố cùng với bà
xã và hai cô con gái, và đảm nhiệm chức vụ trưởng phòng
tài chính.

Điều họ không ngờ được là các chức vị ở quốc ngoại
này của họ sẽ trở thành ác mộng của cuộc đời.

Trong vài tuần vừa qua hai nhân vật này đã được âm thầm
trở lại Sydney sau khi gánh chịu điều mà bạn bè họ gọi là
một "<em>kinh nghiệm tồi tệ và xấu hổ</em>" tại Việt
Nam. Họ đã bị ngăn cản không được rời khỏi Việt Nam hơn
6 tháng dài trong khi chính quyền điều tra nguyên nhân thua lỗ
của hãng hàng không Jetstar Pacific.

Hy vọng được trở về quê hương của họ đã thường xuyên
bị đập vỡ mỗi khi viên chức chính quyền liên tiếp chất
vấn họ - cả hai đều không nói được tiếng Việt. Phỏng
theo lời của một người bạn thì "<em>họ đã bị đe dọa
và hỏi cung, bị từ chối không được cố vấn luật pháp, và
không ai cho họ biết rằng họ đã bị tố tụng về tội
gì.</em>"

Nhưng không giống như việc Trung Quốc bắt giữ cựu nhân viên
quản trị Stern Hu được công bố bởi cơ quan ngôn luận, bà
Marsilli và ông Freeman là những nhân viên quản trị đã bị
quên lãng trong trí nhớ của người dân Úc, kể cả khi thông
tin được hé mở về việc họ bị chính quyền Việt Nam cách
ly với gia đình ngay trước khi họ chuẩn bị bước lên chuyến
bay trở về nhà để đón Giáng Sinh.

Hai nhân viên này hiện nay có thể đã về đến nhà nhưng
những mối nghi ngờ về khả năng hãng hàng không Qantas có thể
tiếp tục hoạt động tại Việt Nam hay không thì vẫn còn đó.
Dù sao đi nữa thì không có cáo trạng nào được áp đặt
đối với bà Marsilli và ông Freeman. Cuộc điều tra về số
tiền tổn thất 31 triệu USD trong giao kèo thu mua xăng dầu của
Jetstar Pacific vào năm 2008 đã "bị kết thúc" không một lời
giải thích. Hãng hàng không Qantas và bạn bè của hai nhân viên
nói rằng hai người này không muốn trả lời công khai về các
sự kiện đã xảy ra.

Vấn đề then chốt ở trọng tâm của cuộc điều tra liên quan
đến cấp quản lý hàng đầu của Qantas. Ông Alan Joyce, chủ
nhân của Jetstar trước khi đảm nhiệm chức vụ thủ trưởng
của Qantas năm 2008, là một trong hai viên chức quản trị
người Úc thuộc 6 thành viên hội đồng quản trị của Jetstar
Pacific khi giao kèo thu mua xăng dầu được thỏa thuận vào tháng
2 năm 2008. Người thứ nhì là ông David Hall, cựu trưởng phòng
tài chính của Jestar và cũng là thủ trưởng đương nhiệm của
khoa kỹ thuật trong hãng hàng không Quantas.

Khi những tranh cãi bắt đầu ló dạng, Qantas đã tìm cố vấn
luật pháp về việc các nhân viên quản trị của họ đi lại
Việt Nam có an toàn hay không. Có một dạo, hội đồng quản
trị của Jetstar Pacific đã họp thảo ở Singapore thay vì ở
trụ sở đặt tại TP HCM.

Hãng hàng không Qantas đã bị kẹt ở giữa hai phái đối lập
tại Việt Nam: một phe muốn Jetstar Pacific được vững mạnh
thêm và một phe muốn Jetstar Pacific phải rời khỏi thị
trường. Bên cạnh cuộc điều tra về việc thu mua xăng dầu,
Jetstar Pacific đã phải đối diện với những chướng ngại
khác trong năm vừa qua, kể cả việc Bộ Giao Thông Vận Tải
nhiều thế lực muốn hãng hàng không này thay đổi logo của
mình trước tháng 9.

Jetstar Pacific là mối đe dọa lớn nhất đối với hãng hàng
không quốc doanh quốc gia này, đó là Hàng Không Việt Nam. Đây
là hãng hàng không lớn thứ nhì của Việt Nam và cũng là hãng
hàng không đầu tiên với cổ phần mở rộng cho các nhà đầu
tư ngoại quốc khi Qantas thâu mua cổ phần đầu tiên vào năm
2007. Qantas hiện đang giữ 27% cổ phần trong khi chính phủ
Việt Nam giữ tất cả cổ phần còn lại qua các CTy Đầu tư
Quốc doanh.

Ông Carlyle Thayer, giảng viên ĐH New South Wales kiêm chuyên gia
nghiên cứu về những chuyển đổi kinh tế và chính trị tại
Việt Nam, cho biết rằng người ngoại quốc không nên trông
cậy vào việc lệ thuộc hệ thống luật pháp ở Việt Nam vì
các điều luật và hoạt động thương mại không thể tin cậy
được rằng chúng được chấp hành đúng như đã đặt ra.

Ông ta [Thayer] nói rằng "<em>Nói cho cùng thì Việt Nam không
phải là một nền kinh tế thị trường đúng nghĩa. Môi
trường thương mại có sự hung hiểm trong đó vì chính quyền
sẽ can thiệp với tư cách chính trị và sẽ thành lập tội
danh cho những hoạt động mậu dịch. Bài học ở đây chính
là các tập đoàn quốc doanh Việt Nam sẽ mãi được bảo vệ
khi đối lập với các công ty quốc ngoại - thị trường này
không có sự quân bình.</em>"

Cuộc điều tra của chính quyền Việt Nam về sự thua lỗ trong
việc thu mua xăng đầu bắt đầu vào cuối năm trước mặc dù
kết quả của kiểm duyệt trước đó do KPMG tiến hành cho ủy
ban chủ cổ phần Jetstar Pacific cho thấy rằng hợp đồng thu mua
này chẳng có vấn đề gì cả. Các hãng hàng không thường
sử dụng các giao kèo thu mua xăng dầu nhằm giữ giá cả quân
bình. Nhưng giao kèo mà Jetstar Pacific đã ký kết cho chu kỳ
2008-2009 là giao kèo đầu tiên của họ thuộc thể loại này.

Với giá xăng dầu gia tăng gần đến mức kỷ lục, ông Freeman
đã ký kết một giao ước với Cty Xăng Dầu Hàng Không Việt
Nam (VN Air Petrol) do chính quyền làm chủ. Giao ước này quy
định VN Air Petrol sẽ bán 75% số dầu của mình cho Qantas với
giá cao nhất là $135 USD mỗi thùng cho hết thời hạn 1 năm vào
cuối tháng 5 năm 2009. Nhưng chỉ trong vòng vài tháng giá dầu
đã thuyên giảm đột ngột bởi ảnh hưởng của cơn khủng
hoảng kinh tế toàn cầu; và tính đến cuối năm 2008 thì giá
dầu chỉ còn $50 USD cho mỗi thùng mà thôi. Điều này khiến
hãng hàng không này "lỗ vốn rất nặng" qua hợp đồng này.
Bà Marsilli vô hình trung đã bị dính líu vào cuộc điều tra
vì bà ta đã đặt bút ký các văn bản liên quan đến hợp
đồng thu mua khi bà tạm thời đảm trách chức vị của ngài
thủ trưởng người Việt hiện đang bị cầm tù, ông Lương
Hoài Nam, vì lúc đó ngài thủ trưởng đang nghỉ phép.

Vụ thua lỗ này đã trở thành vũ khí cho tầng lớp chính trị
người Việt đối lập với việc đầu tư của Qantas. Một
nhân viên cho biết, "<em>Các đối lập đã có kể từ ngày
hãng hàng không được đặt tên là Jetstar Pacific [từ tên cũ
là Pacific Airlines]. Nó được xem như là Qantas bước vào để
đạp vó sắt một người tí hon.</em>"

Một người đưa tin trong cuộc khác nói rằng chính quyền Việt
Nam đã thành công trong việc ép giữ Qantas để làm tiền –
cùng với việc bắt giữ bà Marsilli và ông Freeman để tăng
thêm áp lực - nhằm đảm bảo việc Qantas sẽ không thực thi
quyền lựa chọn bán (put option), rút vốn đầu tư ra khỏi
Jetstar Pacific. Quyền lựa chọn bán được sử dụng để lôi
cuốn các nhà đầu tư bằng cách cho họ cơ hội rút vốn đầu
tư nếu công ty không đáp ứng được các đòi hỏi được
đặt ra.

Cho dù người ta có muốn dẹp bỏ nó [Qantas] đến thế nào đi
nữa, thực thi quyền lựa chọn bán đồng nghĩa với việc các
chủ cổ phần người Việt phải tìm cho ra 50 triệu USD để
trả cho Qantas.

Người đưa tin này cũng nói rằng bà Marsilli và ông Freeman đã
bị ép buộc, như điều kiện để thả họ về nước, để
tuyên bố vào tháng trước trong một buổi phúc thẩm do một
vị tướng từ Bộ Công An chủ tọa, nhìn nhận rằng chính họ
chịu trách nhiệm về số tiền bị lỗ trong giao kèo thu mua
xăng dầu.

Trưởng phòng ngoại vụ của Quantas ông David Epstein đã bác bỏ
luận điệu cho rằng người Úc bị bắt giữ để làm tiền và
phủ nhận việc họ bị tạo áp lực để viết bản tự thú.
Ông ta [Epstein] nói rằng, "<em>có nhiều giả thuyết được
đặt ra chung quanh sự kiện này và phần đông các giả thuyết
này đều sai cả.</em>"

Qantas đã có vai trò "tác nhân mậu dịch" cho các giao dịch
thu mua xăng dầu trong năm 2008 vì Việt Nam không có một cơ cấu
hiện hữu cho Jetstar Pacific, ông [Epstein] cho biết như thế. Ông
ta cũng nói rằng "<em>cuối cùng thì trách nhiệm pháp lý mậu
dịch thuộc về Jetstar Pacific và Cty này phải trang trả số
tiền này từng khoản theo quy định.</em>" Ông Epstein nói
rằng Qantas gần đây đã gia hạn quyền lựa chọn bán của
mình "<em>một vài năm cho đến lúc Cty này đạt đến điểm
thành công trong thương mại.</em>" Ông ta cũng nhấn mạnh
rằng Qantas không có dự định gì để rút ra khỏi Việt Nam và
đã quyết tâm gia tăng số cổ phần của mình trong Jetstar
Pacific đến mức 30%.

Ông Epstein cũng xác nhận rằng Qantas đã nợ đến $10 triệu
(USD) ở từng giai đoạn của Jetstar Pacific trong những sắp
đặt thương mại khác riêng với hợp đồng thu mua xăng dầu
này. Theo lời ông Epstein thì "<em>thật sự đã có một giai
đoạn đến mức đó [đến 10 triệu], [nhưng] tôi không tin
rằng hiện nay chúng tôi có những giai đoạn tương tự như
thế.</em>"

Sự khuếch trương của Qantas vào Việt Nam bằng cách tăng
cường sự hiện diện của mình qua các hợp tác dưới nhãn
hiệu Jetstar là một phần của một chiến lược lớn rộng hơn
nhắm vào thị trường Á Châu với mức tăng trưởng cao. Khi
ông Joyce và cựu thủ trưởng của Qantas ông Geoff Dixon, khánh
thành nhãn hiệu mới của hãng hàng không này tại VN vào năm
2008, họ tuyên bố rằng phi lộ giữa TP HCM và Hà Nội sẽ gia
tăng lợi ích hơn so với phi lộ giữa Sydney và Melbourne.

Quanta cũng đã để mắt đến TP HCM như là trọng tâm của
nhiều chuyến bay của Jetstar nối liền với Âu Châu sử dụng
loại phi cơ Dreamliner 787 mới do Boeing sản xuất. TP HCM là một
giải pháp rẻ tiền hơn so với Singapore hoặc Bangkok.

Nhưng giá vé tối đa quy định bởi chính phủ Việt Nam đã
khiến việc nhìn nhận khả năng tiềm tàng của nền kinh tế
này trở nên khó khăn. Đầu năm nay, Jetstar đã chọn phi
trường Changi của Singapore làm trọng tâm khởi hành cho các
chuyến bay sang Âu Châu từ Á Châu.

Các nguồn tin bên trong đang đặt câu hỏi trên lý do căn bản
của Qantas quanh quyết định ở lại Việt Nam. Nhưng Qantas kiên
quyết rằng họ đã quyết tâm với Việt Nam và Jetstar Pacific
giờ đang làm ra tiền.

"<em>Chúng tôi, cũng như các cộng tác của chúng tôi, rất tin
tưởng rằng sự việc này [với bà Marsilli và ông Freeman]
không nên có những ảnh hưởng đáng kể trong hợp tác thương
mại của chúng tôi</em>," ông Epstein cho biết như thế.

Cựu đại sứ của Úc Châu tại Việt Nam, ông Richard Broinowski,
thì nói rằng bài học của Quantas tại Việt Nam là phải cẩn
trọng và nên có một mạng lưới thông tin tốt.

"<em>Việt Nam cũng như Trung Quốc. Có nhiều cởi mở trong kinh
tế thị trường nhưng đằng sau đó vẫn còn bàn tay sắt của
Đảng CS</em>," ông Broinowski nói.

"<em>Nếu mọi việc không nằm trong quyền lợi của họ….
họ nhất định sẽ làm đến cùng như thế.</em>"

Lời khuyên triết lý này rất có thể sẽ không đem đến sự
an ủi nào cho bà Marsilli và ông Freeman.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5849), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives